Đầy tớ của dân, nếu không biết dùng bút, thì cái đầu mọc trên cổ còn ý nghĩa gì? Muốn cướp chính quyền nhờ vào cây súng, muốn yên thiên hạ nhờ vào cây bút, vậy mà mấy người hầu như quên bẵng mất vai trò của ta – công dụng của cây bút. Ta cho các ngươi biết, từ trước đến nay ta đều là hóa thân của tư tưởng, chứ không phải dùng để vẽ. Có một nhà tư tưởng vĩ đại phương Tây nói rằng: “Toàn bộ tôn nghiêm của con người chính là ở tư tưởng”, các ngươi phải biết, tư tưởng khởi đầu từ ngòi bút, ta chính là sự tôn nghiêm của các ngươi. Thế mà các ngươi đã quên ta, các ngươi cho rằng cội nguồn tư tưởng là quyền lực, cho rằng quyền lực mới là sự tôn nghiêm của các ngươi. Ta nói cho các ngươi biết, mất cây bút trong tay, cho dù có quyền lực, cũng mất phương hướng mà rơi vào vực thẳm.
Tỉnh lại đi, trên con đường làm quan, ta là bó đuốc tư tưởng của các ngươi, không có ánh sáng của ta, các ngươi chắc chắn sẽ đi nhầm đường! Ta không hề hoa ngôn lộng ngữ, hãy mở lịch sử ra, lịch sử là do bút viết nên. Các ngươi không muốn có sử sách lưu truyền lại hay sao, không có ta dù chỉ một khoảnh khắc của các ngươi trong vĩnh hằng cũng không có, đừng nói đến việc lưu truyền mãi mãi. Người nào không biết dùng cây bút tư tưởng là một kẻ tầm thường, công chức không biết dùng “bút tư tưởng” sẽ chẳng bao giờ trở thành được chính trị gia, thậm chí không thể trở thành một chính khách. Không cần ngụy biện với ta theo kiểu: “Chúng tôi không muốn trở thành chính trị gia, cũng không muốn trở thành chính khách, chúng tôi chỉ muốn làm một công chức bình thường.” Ta biết các ngươi không cam chịu sự tầm thường đâu, nếu đã tình nguyện là một người bình thường, vậy tại sao lại muốn làm công chức? Dù chỉ là một công chức bình thường, muốn đảm nhiệm được chức trách thì các ngươi cũng phải suy nghĩ tìm tòi, học cách sử dụng bút chứ.
Các ngươi cần nhớ mình là kẻ chấp hành đại sự của quốc gia, là người tuyên truyền, máy gieo hạt, phục vụ viên. Các ngươi dùng bút không phải chỉ để viết công văn, chính sách và nghị quyết mà còn phải viết sao cho có tình cá nước, phải chính nghĩa, công bằng và chính trực. Hãy dùng bút để viết lên chân thiện mỹ của cuộc sống các ngươi, dùng bút để đả kích những thói hư tật xấu trong đời sống xã hội!
Ta là thuyền, có thể chở các ngươi đến bến bờ lý tưởng; ta là biển, có thể cho các ngươi tấm lòng rộng mở; ta là núi, có thể nâng tâm hồn các ngươi lên cao; và ta là thuốc, có thể chữa trị cái tầm thường trong tâm linh các ngươi. Chẳng phải các ngươi muốn phát triển sao? Muốn leo lên cao mà leo không nổi, chỉ có thể bay lên như chim hồng thôi, vậy hãy giương cánh mà bay nhé, bởi ta là đôi cánh linh hồn của các ngươi.
Nhưng ta nhắc nhở các ngươi một điều, nếu không có chí của chim hồng, thì cũng đừng như con cò ngủ trên bờ vực, phải giương cánh mà bay lên, vì khi dang rộng đôi cánh bay lượn, tinh thần các ngươi không chỉ sung sướng, mà linh hồn cũng có cả sự kinh ngạc nữa. Đi theo chính trị thì không được dựa vào dã tâm, mà phải nương vào trí tuệ, đó là trò chơi đại trí đại dũng. Giống con tàu chạy trên biển, tinh thần như cánh buồm bị gió bão giật nghiêng, con tàu trí tuệ cũng sẽ bị chòng chành.
Những “đầy tớ của nhân dân” mà vứt bỏ cây bút, thì các ngươi làm sao cùng ta đồng hành! Ta chẳng quan tâm các ngươi đến từ đâu, ta chỉ quan tâm các người đi đến đâu, nhưng ta có thể cho các ngươi biết, ta từ đâu đến, xin nhớ kỹ: Ta đến từ chân lý. Ta là người viết ra chân lý, ta cũng chính là tôi tớ của chân lý. Các ngươi là đầy tớ của nhân dân, ta là đầy tớ của chân lý, ta không dám ngự trị trên chân lý, còn các ngươi thì sao?
Nếu ta tin tưởng ở lương tri các ngươi, các ngươi nhất thiết phải trả lời thật rõ ràng: các ngươi từ đâu mà ra? Đương nhiên ta sẽ giúp các ngươi, đừng coi ta chỉ là cây bút tầm thường, ta cho các ngươi biết, tổ tiên và tất cả đồng loại của ta đều là tấm gương của các ngươi. Có phải chính các ngươi thường nói “gương sử vàng sáng soi” đúng không? Các ngươi cũng có thể lấy bút làm gương, thường xuyên dùng ta mà soi lại bản thân mình, “lấy bút làm gương” mới không để đến mức đánh mất chính mình.
Các ngươi phải hiểu rằng, quyền lực không những khiến người ta huênh hoang đắc ý quên mất chính mình, mà nó còn bẻ cong cả linh hồn con người. Trong đám công bộc các ngươi có kẻ không biết bút là vật gì, các ngươi từng đứng bên vách đá chênh vênh, đối mặt với đỉnh núi cao vút trời mây, Kim Tự Tháp trên đỉnh núi cao đó phát ra ánh sáng rực rỡ, nhưng thực tế nó đang dùng hào quang của mình để cám dỗ các ngươi, nếu ta không vì các ngươi mà giương đôi cánh, ngăn các ngươi không được bước thêm bước nữa, đúng, tỉnh ngộ mà dừng chân trước nguy hiểm sẽ không hề muộn, không tin phải không? Không tin thì cứ thử xem! Tảng đá bên cạnh đã sụp, chưa kịp nghe thấy âm thanh thì đám các ngươi đã thịt nát xương tan rồi. Các ngươi thử tưởng tượng xem tảng đá đó sẽ rơi xuống thế nào? Sờ thử tim các ngươi xem còn đập không?
Tại sao các ngươi lại tỏ thái độ lạnh lùng như thế, vì các ngươi vứt bỏ ta, vứt bỏ tư tưởng, vứt bỏ đầu óc, vứt bỏ trí tuệ, chỉ còn lại một quả tim khô khốc! Máu lạnh thì xác thịt sao nóng được? Không có nhiệt huyết thì chẳng thể hiểu nổi nhân dân là gì. Ta nói cho các ngươi biết “nhân dân” là ghép của “nhân” và “dân” hợp lại. “Nhân” là các ngươi, “dân” chính là người dân trăm họ, quan hệ giữa “nhân” với “dân” như cá với nước, là một thể thống nhất. Dứt khoát không được tự cho mình là quan, nếu không “nhân dân” sẽ trở thành “quan dân”! Các ngươi biết “quan dân” có nghĩa là gì không? Nghĩa là “hại dân” đấy.
Lâu rồi các ngươi không viết hai chữ “nhân dân” phải không? Ta khuyên các ngươi phải siêng năng viết, chỉ dùng miệng mà nói hai chữ “nhân dân” là không được, phải dùng trái tim để viết, phải đem hai chữ đó khắc vào tim. Bởi các ngươi đã tự cho mình là đầy tớ của dân, thì hai chữ này là linh hồn của tất cả các ngươi.
Kẻ có dã tâm sẽ nói, linh hồn chẳng qua cũng như xác thịt thôi, kẻ bị tê liệt không còn cảm giác cũng phụ họa theo mà cho rằng: linh hồn là một hình thức khác của xác thịt. Người đầy tớ chân chính thì biết lấy bút làm dao phẫu thuật, dưới ánh sáng ngọn đèn tâm linh, họ không chỉ giải phẫu xác thịt mà còn giải phẫu cả linh hồn. Nhưng có thể khẳng định: Một số kẻ có dã tâm quên mất nhân dân thực sự là kẻ không có linh hồn, còn linh hồn của những kẻ tê liệt không còn cảm giác cũng chuyển hóa thành xác thịt. Ta muốn nói với những kẻ khinh miệt linh hồn vài điều: Vì các ngươi cầu khẩn linh hồn, cho nên mới khinh miệt linh hồn, vậy rốt cuộc ai sáng tạo ra sự cầu khẩn và khinh miệt này? Đương nhiên là kẻ căm ghét cây bút, vì không có linh hồn đương nhiên phải quỳ lạy cầu khẩn linh hồn, đồng thời cũng khinh miệt linh hồn, giống như kẻ không ăn được nho thì nói nho còn xanh vậy. Thực ra một số kẻ mất đi linh hồn, chỉ cần lấy bút làm gương soi, sẽ hiện ngay nguyên hình, mọi dã tâm điên cuồng đáng thương, phút chốc tiêu tan như mây khói.
Các ngươi biết nhỏ bé và vĩ đại hơn kém nhau gì không? Chỉ một cây bút, một cây bút bé nhỏ. Các ngươi có thể cười ta cuồng vọng, bởi các ngươi chưa từng ngửa cổ nhìn trời sao, bất cứ dân tộc nào cũng sẽ có người ngửa cổ nhìn trời sao, có lẽ các ngươi cũng từng thế rồi, vậy ngôi sao và quyền lực ai nhỏ bé hơn? Đáp án của ngươi không nói tự hiểu, đây hoàn toàn là ma lực của chính trị. Bây giờ ta mới biết vì sao các ngươi muốn đi theo chính trị, bởi chính trị làm mê hồn người. Nhưng người ta truy cầu chính trị chứ không phải đuổi theo chính trị. Thế giới tách ra thành bờ bên này và bờ bên kia, bờ này là hiện thực, bờ kia là lý tưởng, đuổi theo thì vĩnh viễn không rời được bờ bên này, chỉ có truy cầu mới có thể giương được cánh buồm lý tưởng.
Dùng cái gì để truy cầu? Các ngươi sẽ nói dùng tư tưởng, không sai, nhưng dùng cái gì để có tư tưởng? Chủ đề lại quay về ta. Một vài người nghe rồi mừng thầm, cho rằng ta sẽ đem đến cho họ vinh quang huy hoàng. Đừng có nằm mơ, dù ta quan trọng bao nhiêu, cũng không bao giờ trở thành con đường tắt cho những kẻ đuổi theo. Ta cảnh cáo các ngươi, từ trước tới nay cũng chưa bao giờ có đường tắt. Vì sao phải sử dụng cây bút tư tưởng? Bởi ta là gốc rễ để đại não các ngươi dựa vào mà phát triển, muốn có tư tưởng, nhất thiết phải dựa vào mảnh đất đời sống thực tiễn của quần chúng nhân dân. Đã bao lâu rồi các ngươi không đặt chân lên đất? Có còn nhớ mùi hương của đất không? Ta biết có những kẻ trong đầu rỗng tuếch, chẳng có chữ nghĩa gì, nhưng lại đầy dã tâm bành trướng, họ sớm quên đi, bản thân mình đã từng đứng trên bục nói chuyện, phát biểu mà không rời được tờ giấy có chữ viết sẵn, tại sao không tự tay cầm bút viết thử xem. Ta đã nói rồi, bút không chỉ dùng để vẽ, cũng không phải chỉ dùng để ký tên, không để cài trên túi áo ngực, các ngươi không phải minh tinh, hà tất phải học đòi phong nhã! Cần hiểu: Trình độ bản lĩnh đều ở ngoài thơ, nhưng tư tưởng lại ở dưới ngòi bút.
Giữa tấc lòng, bút chính là đại não của các ngươi, là phương thức sống của các ngươi. Thế vẫn chưa đủ, bởi các ngươi là đầy tớ, là công bộc, các ngươi có trách nhiệm kiệt xuất thành tài để viết ra phương châm đường lối chính trị. Một vĩ nhân từng nói: “Thực hiện phương pháp lãnh đạo mở rộng, là dùng cây bút lãnh đạo. Dùng bút viết ra, không những tuyên truyền được rộng rãi, mà trong quá trình viết, tư tưởng cũng được chắt lọc tỉ mỉ chặt chẽ. Cho nên dùng bút để lãnh đạo là phương pháp chủ yếu của lãnh đạo.” Lời nói mộc mạc, không hề hoa mỹ, phải không? Nhưng kiến giải rất chính xác mà thấu triệt. Muốn biết ai nói không? Ta cho các ngươi biết, đó là lời của “Người lãnh đạo cải cách mở cửa của Trung Quốc” đấy! Ông ấy còn nhấn mạnh nhiều lần rằng: “Nắm cây bút là thực hành phương pháp chủ yếu của lãnh đạo, các đồng chí phải học và biết cách cầm bút”. Các ngươi phải hiểu, biết cầm bút không phải vấn đề mang tính kỹ thuật, mà nó thuộc về tính nguyên tắc của công tác lãnh đạo, là vấn đề lớn liên quan đến sự ổn định vững chắc của đất nước. Nắm quyền chính là nắm bút, vì thế nắm bút xưa nay được người ta coi là: “Đại nghiệp của các quốc gia, đại sự bất hủ!”
Từ xưa tới nay, các nhà chính trị chân chính, ai cũng coi trọng việc tu dưỡng rèn luyện, nâng cao trình độ văn chương chữ nghĩa của bản thân. Công văn thời cổ cũng có tính “chức thuật” rất nghiêm khắc. “Chức thuật” là gì? Tức là quan viên đảm nhiệm một chức vụ nào đó, nhất thiết phải tự tay soạn văn bản tương xứng, gọi là công văn. Không được mượn tay người khác viết, nếu không sẽ bị coi là phạm pháp, nhẹ thì giáng chức, nặng thì trị tội.
Hãy dùng bút để khai thác những bảo tàng chôn giấu nơi sâu thẳm tâm linh con người, tư tưởng của một người có thể ảnh hưởng tới một nhóm người, tư tưởng của một nhóm người có thể ảnh hưởng tới cả một đất nước, thậm chí toàn thế giới. Cho dù cũng có lúc sóng to bão lớn, nhưng hãy giương buồm thẳng đứng mây trời, mà vượt biển xanh.
Tiếp theo, các ngươi biết chính đạo là gì không? Thực ra đó là đạo dùng bút. Mũ cánh chuồn của quan tước, tính làm quái gì, ta mới là vương miện trên đầu các ngươi. Nhưng đây là vương miện không phải ai cũng có thể đội, thường có câu “kẻ được lòng dân, sẽ được thiên hạ”! Ta là hóa thân của tư tưởng, ta là linh hồn của bờ bên kia, không cần lập bia kỷ niệm, ta ở chính trong tay các ngươi.
Đáng tiếc ta và đồng loại lại bị khóa trong ngăn kéo rất lâu rồi, những người quên ta đang ngồi đạo mạo trang nghiêm trước bàn làm việc, trong phòng hội nghị, trên ghế sô pha, trong xe hơi đời mới, mở miệng nói lời dối trá, nói theo công thức có sẵn, nói suông, nói những lời sáo rỗng... họ không biết rằng đánh mất cây bút cũng chính là mất đi sinh mạng. Chắc chắn các ngươi lại đang cười, cho là ta nói chuyện chả có căn cứ gì cả, thực ra họ vẫn còn thở chứ gì? Chẳng lẽ thở là đang sống sao? Từ trước đến nay ta không thở, nhưng ta lại sống mãi đó thôi!
Các đầy tớ của nhân dân! Hãy tự đi tìm cho mình một cây bút đáng yêu nhé, chỉ có cây bút mới có thể đem quang vinh về cho công chức các ngươi. Hãy ghi nhớ: Vinh quang không phải là tình yêu không thể nào kể xiết, sức mạnh thấu qua trang giấy mới là tài năng, bản lĩnh thật sự! Hãy sống dựa vào bản lĩnh tài năng thật sự, làm một nhà chính trị cao quý, đó chính là hy vọng của ta – hy vọng của một cây bút đối với các ngươi!