Vốn dĩ Thị trưởng Lưu phải mở một bữa tiệc chiêu đãi Bộ trưởng Bộ thương mại quốc gia ở một nơi thật sang trọng, nhưng ông ta lại đẩy cho Bành Quốc Lương, hơn nữa còn đích thân gọi điện cho Bành Quốc Lương. Vừa đặt điện thoại xuống, liền có người gõ cửa, tôi ra mở và vô cùng kinh ngạc vì trong số sáu người đứng trước cửa, tôi chỉ quen một người, đó là Thượng Tiểu Quỳnh của phòng tạp vụ nhưng cách ăn vận của cô ta hôm nay không như một cô bé lầm lỳ ít nói thường ngày, mà toát ra khí khái nghiêm nghị. Đứng đầu là một trung niên hói đầu, hắn ta tự giới thiệu: “Anh là thư ký Tống phải không? Chúng tôi là người của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy, tôi là Đặng Hoằng Xương, Chủ nhiệm Phòng 6, chúng tôi có việc quan trọng muốn tìm Thị trưởng Lưu.” Tôi vội cho họ vào phòng làm việc của Thị trưởng Lưu, sau khi bọn họ bước vào, Thượng Tiểu Quỳnh đóng cửa phòng lại, cố ý để tôi ở ngoài.
Không ngờ Tiểu Quỳnh lại là người của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy, sao hơn một năm nay cô ta lại làm việc ở phòng tạp vụ? Mấy vị khách không mời mà bất ngờ đến này khiến tôi không khỏi choáng váng. Trực giác tôi mách bảo, tối nay giới chức Đông Châu nhất định có động đất. Thậm chí tôi có thể dự đoán được họ nhằm vào ai, cũng biết rõ vì sao Thị trưởng Lưu không đích thân mở tiệc chiêu đãi Bộ trưởng Bộ thương mại.
Lúc này, ánh tà dương yếu ớt chiếu vào phòng, khiến tôi có cảm giác màu tà dương như màu máu, màu đỏ mờ nhạt yếu ớt lãng đãng trong không trung. Tôi nghe nói loài chó khi sinh ra đã bị mù màu, cả thế giới đều là màu xám, xem ra mắt người cũng vậy, mấy ai có thể nhìn rõ màu đỏ nhạt. Thời khắc này, màu đỏ sột soạt rì rầm trong không khí giống như tiếng thì thầm của linh hồn, tôi bất giác lật xem cuốn Côn đồ liệt truyện của Borges để trên bàn, bỗng đập vào mắt một câu: “Trái ngược với tất cả nhân quả báo ứng đầy chất thơ, nơi chôn thân của hắn cũng không giống với dòng sông chồng chất tội ác của hắn.”
Đã hai tiếng trôi qua kể từ khi Đặng Hoằng Xương cùng các cộng sự bước vào văn phòng Thị trưởng Lưu, giờ đã là hơn 8 giờ tối, tòa nhà văn phòng chính quyền thành phố vắng lặng như tờ, trước đó, tôi từng nghe nói đến song quy(1), nhưng chưa từng nhìn thấy. Kẻ được diện kiến song quy chỉ có hai loại: loại thứ nhất là người làm làm việc trong Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy, công việc của họ chính là song quy người khác, loại còn lại là người bị song quy. Tôi thiết nghĩ một khi bị song quy, thì số phận phải đối mặt e rằng chỉ có một con đường, đó là không thể bị song quy thêm lần nữa, bởi sau khi song quy sẽ ngay lập tức bàn giao cho cơ quan tư pháp, một công chức, một chính trị gia một khi đã bị như vậy, vận mệnh của anh ta sau đó thế nào có thể dễ dàng hình dung ra được.
Lúc này, văn phòng của tôi im lặng như tờ, hệt như một cái ao tù. Tôi không biết bọn Đặng Hoằng Xương sẽ hành động ra sao, nhưng có một điều tôi có thể khẳng định, Thị trưởng Lưu đang phải chịu đựng nỗi đau không thể chịu đựng nổi trong đời.
Bất thình lình, cửa phòng mở, lông mày nhíu chặt, Thị trưởng Lưu từ văn phòng bước ra, đưa tay ra hiệu cho tôi: “Đạo Minh, cậu lại đây, chủ nhiệm Đặng có một số việc cần trao đổi với cậu.”
Tôi mơ hồ bước vào văn phòng của Thị trưởng Lưu, không biết Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy xử lý án thì liên quan gì tới một thư ký Thị trưởng như tôi, tôi biết Bộ công an xử lý vụ án là có người báo tin, Ủy ban kiểm tra tỉnh xử lý vụ án thế nào tôi chưa từng chứng kiến, nhưng dù sao cũng không thể bắt người giống như cảnh sát được, vậy phải làm thế nào để có thể khiến cho kẻ bị song quy mắc bẫy? Không thể nào, tôi không thể nào là mồi nhử, mấy tay đội trưởng đội cảnh sát hình sự tỉnh đều có quan hệ tốt với tôi, chúng tôi còn thường xuyên ngồi uống rượu với nhau mà, bọn họ xử lý vụ án cũng thường dùng người báo tin làm mồi nhử, họ gọi đó là “câu cá”, lẽ nào đám người của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy này muốn tôi làm mồi câu cá?
Trong đầu tôi rối bời những suy nghĩ, Đặng Hoằng Xương đang ngồi trên ghế sofa vươn người lên trịnh trọng và nhiệt tình kéo tôi ngồi xuống bên cạnh, nghiêm túc nói: “Đồng chí Đạo Minh, Ban kiểm tra Tỉnh ủy đã nắm được chứng cứ tham nhũng, đánh bạc ở nước ngoài của nhóm Bành Quốc Lương, Ôn Hoa Kiên, Trần Thực, Hồ Chiếm Phát, Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy đặc biệt thành lập một tổ chuyên án, quyết định tối nay sẽ thi hành song quy với bốn người này, đồng thời yêu cầu Hoàng Tiểu Minh hỗ trợ trong việc điều tra, nay tôi lấy danh nghĩa Tổ trưởng Tổ chuyên án mời đồng chí giúp đỡ, lần lượt gọi điện thoại cho họ, nói rằng Thị trưởng Lưu tìm họ có việc gấp, mời họ lập tức đến văn phòng Thị trưởng Lưu, nếu họ hỏi Thị trưởng tìm họ có việc gì, đồng chí cứ nói là không rõ, tóm lại, hãy nghĩ cách khiến họ mắc câu, ngoài ra khi gọi phải xen kẽ nhau, để họ đến lần lượt từng người một.”
Tôi vừa nghe đã hiểu ngay, giống hệt cách thức dùng “mồi câu cá” của công an hình sự, tôi cảm thấy với bọn Bành Quốc Lương, Ôn Hoa Kiên, Trần Thực, Hồ Chiếm Phát, Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy phải sớm có biện pháp xử lý rồi mới phải, bọn người này chính là mối mọt gặm nhấm xã tắc, sớm nên quét sạch, chỉ có điều trong việc câu Hoàng Tiểu Minh tôi có chút không nhẫn tâm, tôi luôn có cảm giác cậu ta không phải là đồng bọn của chúng, nhưng nhìn điệu bộ của nhóm Đặng Hoằng Xương tôi cũng không tiện ngắt lời, chỉ hỏi: “Sẽ gọi cho ai đầu tiên?”
Đặng Hoằng Xương cân nhắc một lát rồi nói: “Đầu tiên hãy gọi cho Ôn Hoa Kiên, sau đó đến Trần Thực, Hồ Chiếm Phát. Bành Quốc Lương đang thết đãi Bộ trưởng Bộ thương mại, chắc sau khi ba người kia đến thì ông ta cũng kết thúc bữa tiệc, cuối cùng gọi cho Hoàng Tiểu Minh. Theo tôi được biết, Hoàng Tiểu Minh có việc nhà xin nghỉ, chắc chắn không đưa Bành Quốc Lương đi dự tiệc.”
Vào lúc này, tâm trạng tôi vô cùng rối bời, từ đầu đến cuối Thị trưởng Lưu không hề nói lời nào, tôi biết tâm trạng của ông ta còn rối rắm hơn tôi. Đột nhiên chuông điện thoại trên bàn làm việc của Thị trưởng Lưu vang lên, ông ta vội nhấc máy, nhanh nhẩu nói: “Đồng chí Tú Anh, xin chào!” Sau đó đại khái là ý kiến của Tề Tú Anh về hành động tối nay, khoảng mười phút sau, Thị trưởng Lưu nặng nề cất lời: “Theo đồng chí Tú Anh, một cán bộ không phải vừa sinh ra đã là người xấu, họ tuy tham nhũng hủ bại, nhưng họ cũng từng có những cống hiến to lớn cho nước cho dân trong một thời kỳ nhất định, chẳng qua dưới cơn lốc mạnh mẽ của kinh tế thị trường họ đã đánh mất cảnh giác, không xây dựng được bức tường thành tư tưởng cho mình để chống xói mòn, thoái hóa! Nhưng nói đi cũng phải nói lại, không thể đổ hết toàn bộ trách nhiệm lên người họ, tôi thấy khiếm khuyết chủ yếu nhất vẫn là khiếm khuyết về thể chế, nếu có một chế độ tốt, tôi cho rằng họ đã không đến nỗi rơi quá sâu như vậy, đương nhiên người làm cấp trên như tôi cũng không thể thoái thác được trách nhiệm, không phải là một lãnh đạo tốt!” Hai người còn nói qua nói lại mấy câu nữa, sau đó Thị trưởng Lưu chuyển điện thoại cho Đặng Hoằng Xương.
Vài phút sau, Đặng Hoằng Xương cúp máy, nghiêm giọng nói: “Đồng chí Tú Anh chỉ thị, tuyệt đối không được dung túng cho những phần tử tham nhũng hủ bại, đồng chí Đạo Minh mau hành động đi.”
Tôi trịnh trọng gật đầu, trở về phòng làm việc trong tâm trạng rối bời cực độ. Tôi biết mấy cuộc điện thoại này sẽ có kết quả gì, tục ngữ nói: nhổ củ cải nhổ theo cả bùn, một khi mấy người này ra đi, không biết sẽ có bao nhiêu kẻ xui xẻo cùng chết theo, nếu bọn họ biết cá là do tôi câu, liệu dư luận có để yên cho tôi không? Nhưng tên đã ở trên cung, không thể không bắn, không ngờ việc đắc tội với người khác này lại rơi vào đầu tôi. Nói thật, dù là song quy ai, từ sâu thẳm tôi đều không muốn làm kẻ câu cá, tôi vốn không phải cán bộ của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy, cũng chẳng phải phần tử tham nhũng, tại sao lại bắt tôi làm người câu cá? Nhưng tất cả những điều này chỉ là suy nghĩ giấu kín trong lòng tôi, hoàn toàn không dám để lộ ra ngoài, dù lòng đầy e ngại, nhưng nghĩ đến những giao dịch mờ ám sau lưng Thị trưởng Lưu của bọn Bành Quốc Lương, Hồ Chiếm Phát, tôi liền không ngần ngại bấm số gọi cho Ôn Hoa Kiên.
Ôn Hoa Kiên nhận điện thoại của tôi, dường như không suy nghĩ gì, chỉ nói sẽ đến ngay, hình như hắn tự lái xe đến. Quả nhiên khi hắn lái chiếc Audi tiến vào sân Ủy ban nhân dân thành phố, quên cả khóa xe, chân trước vừa bước vào văn phòng của Thị trưởng Lưu, chân sau một chiến sĩ công an võ trang trực ban đã xách theo một va ly gọn ghẽ cùng bước vào. Viên công an nói với tôi, chiếc Audi dưới lầu chưa khóa, phía sau ghế ngồi có một va ly màu đen, anh ta sợ mất nên đã tiện tay xách theo. Viên công an đặt chiếc va ly lên bàn làm việc của tôi, chào theo nghi thức quân đội rồi đi ngay. Tôi cẩn thận kiểm tra chiếc va ly, phát hiện đây là một chiếc catap có mã số, không thể mở được, bèn xách vào văn phòng Thị trưởng Lưu.
Trong phòng không có ai, tôi bèn đi xuyên qua văn phòng đến phòng họp, lúc này Đặng Hoằng Xương đang dõng dạc tuyên bố: “Ôn Hoa Kiên, kể từ giờ phút này, anh đã bị song quy, phải nói rõ mọi vấn đề trong thời gian và địa điểm đã xác định.”
Ôn Hoa Kiên thấy tôi xách chiếc catap vào, mặt cắt không còn giọt máu, mồ hôi trán vã ra như tắm. Tôi đặt chiếc catap xuống ghế, nói rõ sự việc, Đặng Hoằng Xương gằn giọng hỏi: “Ôn Hoa Kiên, chiếc catap này đựng gì?” Ôn Hoa Kiên ấp úng không chịu nói. Đặng Hoằng Xương đưa mắt sang Thượng Tiểu Quỳnh, chỉ thấy cô ta chậm rãi bước đến chỗ đặt chiếc catap, hý hoáy một hồi, “tách” một tiếng, chiếc catap được mở ra. Khoảnh khắc chiếc catap mở ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc, trong đó là mười chồng đô la Mỹ được xếp rất ngay ngắn, mỗi chồng hai mươi ngàn đô giấy xanh mới cứng. Ôn Hoa Kiên chân mềm nhũn đổ sụp xuống ghế, hai chiến sỹ to cao tiến tới áp giải hắn rời khỏi phòng họp. Đặng Hoằng Xương đưa mắt nhìn sang Thị trưởng Lưu, Thị trưởng đưa tay ra hiệu cho tôi, tôi liền hiểu ý trở về phòng làm việc gọi điện cho Trần Thực.
Ngồi trước bàn làm việc, tôi có cảm giác tòa nhà văn phòng Ủy ban nhân dân thành phố tối nay sẽ biến thành một chiếc “bẫy chuột” khổng lồ. Sau khi tôi gọi điện, Trần Thực và Hồ Chiếm Phát giống như hai con chuột lần lượt tự chui đầu vào bẫy.
Trước cuộc điện thoại quan trọng nhất này, trong lòng tôi không khỏi lo lắng, tôi định thần lại, quyết định nhấc điện thoại gọi cho Bành Quốc Lương, lúc này ông ta vừa tiếp lãnh đạo Bộ thương mại xong, đang ngồi trong chiếc Audi trở về nhà. Khi nhận điện thoại của tôi, ông ta tỏ vẻ có chút bất an, liền hỏi dò: “Đạo Minh, có việc gấp gì mà Thị trưởng Lưu tìm tôi vậy?” Tôi cố trấn tĩnh cười nói: “Thị trưởng Bành, tôi thật không biết có chuyện gì, ông ấy chỉ nói có việc quan trọng muốn trao đổi với ông thôi.” Tôi cố tỏ vẻ thật tự nhiên để Bành Quốc Lương cảm thấy Thị trưởng Lưu rất xem trọng và có việc muốn trao đổi với hắn thật, không mảy may để hắn phát giác ra có gì bất thường, nhưng rõ ràng Bành Quốc Lương dường như đã cảm thấy có gì đó, suy nghĩ một hồi hắn mới trả lời sẽ đến ngay.
Khoảng 15 phút sau, Bành Quốc Lương xuất hiện với dáng vẻ bơ phờ mệt mỏi, vừa bước vào cửa đã hỏi: “Đạo Minh, Thị trưởng Lưu đâu?” Tôi vội dẫn hắn đi xuyên qua văn phòng đến phòng họp, Thị trưởng Lưu thấy Bành Quốc Lương đến thì như trút được gánh nặng, đứng lên khỏi ghế sofa nói: “Quốc Lương, vị này là đồng chí Đặng Hoằng Xương, Chủ nhiệm phòng 6 của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy. Chủ nhiệm Đặng, đồng chí hãy giới thiệu mấy vị còn lại đi.”
Đặng Hoằng Xương không thèm đứng dậy, sầm mặt nói: “Bành Quốc Lương, chắc chắn ông đã biết vì sao chúng tôi đến đây. Tôi nghĩ kỷ cương phép nước ông đều đã hiểu rõ, chẳng cần tôi phải nói nhiều, tóm lại, luật Đảng khó dung, phép nước vô tình, bắt đầu từ giờ phút này ông bị song quy, ông còn gì để nói không?”
Bành Quốc Lương mượn hơi men khinh miệt nói: “Lưu Nhất Hạc, tôi cúc cung tận tụy, dốc hết tâm huyết cho Đông Châu, Đặng Hoằng Xương có thể không biết, nhưng ông sao có thể không biết? Ông đã không tha cho tôi, lại còn dùng danh nghĩa chống tham nhũng để loại trừ phe đối lập, ra đòn báo thù!”
Rõ ràng lời buộc tội của Bành Quốc Lương đã đâm đúng chỗ đau của Thị trưởng Lưu, thực tế, Thị trưởng Lưu đã sớm nhìn ra vấn đề của Bành Quốc Lương, đã nhiều lần chỉ ra cho hắn ta, nhắc nhở Bành Quốc Lương sắp sửa rơi xuống vực thẳm, nhưng đều bị hắn cho rằng bản thân ông đố kỵ người tài, loại bỏ phe đối lập, hôm nay sự việc đã được bóc mẽ, Thị trưởng Lưu buồn rầu nói: “Bành Quốc Lương, công tội đúng sai, vốn đã có công luận minh xét, người ta thường nói bong bóng dưới chân do mình tự dẫm lên, ai làm nấy chịu, không lẽ cậu tham ô công quỹ, vung tiền như rác trên sòng bài cũng là do tôi loại trừ đối lập mà sai cậu đi làm?”
Bành Quốc Lương giận dữ vặn lại: “Lưu Nhất Hạc, ông là kẻ ngậm máu phun người! Đặng Hoằng Xương, đồng chí Tú Anh sẽ hiểu tôi, tôi muốn gọi điện cho đồng chí Tú Anh.”
Đặng Hoằng Xương đứng bật dậy xua tay nói: “Không cần, đến địa điểm quy định, ông sẽ được gặp Bí thư Tề. Hiện tại Bí thư Tề đang thưởng thức tài nghệ đánh bạc của ông ở sòng bạc Ma Cao.”
Bành Quốc Lương không hiểu hỏi: “Ông có ý gì?”.
Đặng Hoằng Xương cười khẩy: “Bành Quốc Lương, nếu muốn người khác không biết, trừ khi mình đừng làm. Sự hiện diện của ông trong sòng bài đã bị trinh sát viên của cơ quan an ninh quốc gia ghi hình, xem ra ông đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ!”
Bành Quốc Lương nghe xong, mặt cắt không còn chút máu, Đặng Hoằng Xương khẽ vẫy tay, hai người đàn ông cao lớn đứng áp sát hai bên Bành Quốc Lương. Bành Quốc Lương cúi đầu ủ rũ bước ra khỏi phòng họp. Tiếp đến là Hoàng Tiểu Minh, sau khi sáu người kia bắt tay tôi và Thị trưởng Lưu, Hoàng Tiểu Minh cũng bị áp giải ra khỏi phòng họp.
Kìm lòng không đặng tôi bước đến trước cửa sổ, nhìn thấy sân Ủy ban xuất hiện hơn hai chục chiếc xe, đoàn xe rồng rắn nối đuôi nhau chậm rãi chuyển bánh, bóng đèn neon trên quảng trường Ủy ban thành phố nhấp nháy hệt như ma trơi, trong đầu tôi bỗng lóe lên một câu mà Hoàng Tiểu Minh từng nói: “Sa ngã thực chất là do chúng ta thiếu hiểu biết về thiên đường.”