Đời Công Chức

Lượt đọc: 51 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tôi là thư ký của Phó Thị trưởng thường vụ - Hồ Chiếm Phát

❊ ❊ ❊

Mấy ngày nay tôi luôn cảm thấy như ngồi trên đống lửa, bồn chồn bất an, luôn có cảm giác sợ hãi, giống như tai ương sắp ập xuống vậy, số là cuốn Bút ký công chức kia chẳng hiểu sao đã mất tăm mất tích. Tôi nhớ rõ ràng mình để trong ngăn kéo bàn làm việc ở thư phòng, nhưng đã lật tung thư phòng mà vẫn không thấy. Tôi hỏi vợ có lục lọi ngăn kéo của tôi không, cô ấy một mực không nhận, vợ tôi có tật xấu là rất hay lục lọi ngăn kéo, cặp xách, kiểm tra tin nhắn di động của tôi, bởi luôn sợ tôi nuôi bồ nhí bên ngoài, đường đường là thư ký Thị trưởng, xung quanh thiếu gì gái đẹp, nay lại làm Phó trưởng khu Cổ Kiều, cũng coi như là ông hoàng một cõi của thành phố Đông Châu, đương nhiên lại càng thu hút sự quan tâm của các mỹ nhân rồi. Nhưng tuyệt đối tôi sẽ không để tiền đồ của mình bị người đẹp phá hủy, bởi cái chức Phó trưởng khu cỏn con căn bản không phải là mục tiêu của tôi, đó chỉ có thể xem là điểm khởi đầu mà thôi.

Còn với Bành Quốc Lương, có vẻ như đã đạt được mục đích thay thế Lưu Nhất Hạc rồi, thật quá tiểu nhân, nhưng loại bỏ Lưu Nhất Hạc đúng là việc làm rất cần thiết, vì chỉ khi Bành Quốc Lương thay thế Lưu Nhất Hạc, tôi mới có thể thỏa sức vẫy vùng ở thành phố Đông Châu này. Với tuổi tác của Bành Quốc Lương, một khi lên thay Lưu Nhất Hạc, chẳng bao lâu sẽ nhảy lên đến chức Tỉnh trưởng, Bí thư tỉnh ủy, thậm chí còn tiến đến Bắc Kinh, đến lúc đó chí ít tôi cũng sẽ là Phó Thị trưởng, có thể trổ phép thần thông, thỏa sức vẫy vùng được rồi.

Nhưng từ sau khi tôi rời Phó Thị trưởng Bành, nhậm chức Phó trưởng khu Cổ Kiều, những điều tôi nghe được, thấy được, những ý kiến phản hồi từ cấp dưới, trên tất cả các phương diện, Lưu Nhất Hạc đều tốt hơn nhiều so với Bành Quốc Lương. Không làm Phó trưởng khu sẽ không biết, thực chất Phó trưởng khu và Phó Thị trưởng chẳng có gì khác biệt, chẳng qua chỉ là khu vực thẩm quyền nhỏ hơn mà thôi. Lưu Nhất Hạc thực sự là một kẻ muốn làm là có thể làm được, nhưng so với ông ta, Bành Quốc Lương là người biết cân nhắc, tính toán, suy xét vẹn toàn hơn.

Dù tiếng nói chính trị của Lưu Nhất Hạc rất khá, nhưng chỉ có thể coi là kẻ thực hiện chứ không thể coi là chính trị gia được. Nếu hai người hợp làm một thì mới là chính trị gia tiêu chuẩn. Một người đã có mục tiêu cao xa, thì sao có thể để vướng vào vòng của đàn bà được, xưa nay mọi người đều quan niệm “anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, nhưng anh hùng không thể bằng được chính trị gia, giống như tôi – chính trị gia – còn con đường rất dài phải đi nên cần phải tránh cửa ải mỹ nhân, có lẽ phải nói là mỹ nhân dâng tới tận miệng mà cũng chẳng dám hưởng thụ sẽ đúng hơn, chính trị gia lại không phải là hòa thượng, cái cần hưởng thụ thì cũng hưởng thụ, cái cần bỏ qua thì vẫn bỏ qua, chỉ cần trong tay có quyền lực thì bên cạnh mới có vô số mỹ nhân vây quanh. Không có quyền chẳng có thế, làm gì có mỹ nhân nào lân la chứ? Nguyên tắc của tôi là: không nuôi bồ nhí, không bao bà hai, nhưng cũng không bỏ qua cơ hội khi mỹ nhân tới tay, chỉ cần bắn một mũi tên đến một nơi khác, thưởng thức hoa tươi là được rồi, tuyệt không dây dưa, cho nên tuyệt đối không được ăn cỏ gần hang.

Xét về phương diện này, Bành Quốc Lương lại quá dại, ngay đến mỹ nhân như Âu Bối Bối mà cũng dám động vào, đã thế còn làm người ta mang thai nữa chứ, may chồng cô ta là tay bất lực, chứ nếu là tay tình xuân phới phới, hừng hực khí thế, bám riết không tha thì không biết đã xảy ra chuyện gì rồi. Tuy thế chuyện này cũng bắt đầu xuất hiện tin đồn trong văn phòng, lúc đầu, nếu không nhờ tôi nhanh trí, đem cái mâm này úp lên đầu Triệu Trung, đẩy tin đồn sang một hướng khác, bởi tin không hay mà đồn ra thì Lưu Nhất Hạc và các Phó Thị trưởng khác sẽ nắm được thóp của Phó Thị trưởng Bành, người ta mà nắm được thóp rồi thì rất có thể sẽ có chuyện đầu rơi máu chảy. Tục ngữ nói: “quân tử yêu tài, cũng cần đúng đạo”. Còn tôi cho rằng, quan viên háo sắc càng cần phải theo đúng đạo, chỉ tiếc là về mặt này Phó Thị trưởng Bành quá dại dột.

Ngược lại, tôi thêu dệt nên câu chuyện giữa “Phi Phi” và Lưu Nhất Hạc, người ta lại dám công khai sự thực trước toàn bộ Ban Thường Vụ Thành ủy, đủ thấy Lưu Nhất Hạc quân tử đường đường chính chính thế nào. Nhưng tôi không quan tâm ông ta là quân tử hay tiểu nhân, một khi không trọng dụng tôi, còn làm lung lay đến ngọn núi mà tôi đang dựa dẫm thì tôi quyết không thể bàng quan được. Trên quan trường, làm gì có quân tử và tiểu nhân chứ, chỉ có kẻ thắng và người thua mà thôi, đúng như câu nói của cổ nhân: “thắng làm vua, thua làm giặc”.

Về phương diện này, tôi rất khâm phục tài thao lược của Phó Thị trưởng Bành. Ngay như cuốn Bút ký công chức, quả như thần chấp bút, ông ấy rất giỏi sử dụng nhân tài, ban đầu, ngay đến bản thân tôi cũng không phát hiện ra chữ tôi lại giống chữ của Lưu Nhất Hạc đến thế, chỉ riêng điểm này, con đường sự nghiệp tương lai của tôi cũng phải vượt xa Lưu Nhất Hạc, Phó Thị trưởng Bành đã kịp thời phát hiện ra sở trường này của tôi, và cũng sử dụng rất đúng lúc.

Tại sao tôi phải giữ lại một bản sao của cuốn Bút ký công chức? Một mặt nó là tâm huyết của tôi, phải giữ lại một bản làm kỷ niệm, mặt khác, nếu quả thực có thể vì nó mà lật đổ được Lưu Nhất Hạc, tương lai tôi sẽ dùng cuốn Bút ký này để khống chế Bành Quốc Lương. Chỉ cần ông ta thăng chức, tôi cũng sẽ phải được thăng chức theo, không những thế, còn phải thăng đến vị trí mà tôi mong muốn. Quan trường hiểm ác, dù ai o ép bạn, bạn cũng phải tìm mọi cách nắm được thóp của hắn ta.

Trên quan trường, háo sắc là một tật, cùng lắm cũng chỉ được coi là vấn đề thuộc về tác phong sinh hoạt mà thôi. Khi bạn làm việc có quyền cao chức trọng, việc này căn bản chẳng là gì; nhưng nếu bạn nghiện bài bạc thì đây được coi là tật rất nặng. Vì khi bạn chỉ qua lại đùa giỡn với mỹ nữ kiểu khách qua đường thì chỉ cần bỏ ra chút tiền, nhưng cờ bạc lại hoàn toàn khác, còn nếu nghiện cả hai thứ đó thì vấn đề lại càng nghiêm trọng. Vì người ta nói chơi gái thì không thể khiến bạn khuynh gia bại sản nhưng sẽ khiến gia đình tan nát, còn chơi cờ bạc thì tệ hại hơn, rất có thể bạn chẳng còn nơi mà về.

Tật xấu nhất của Bành Quốc Lương chính là cờ bạc, hồi đầu chỉ là chơi cho biết cho vui, nhưng cờ bạc lại như thuốc phiện vậy, một ngày chơi rồi thì khó lòng từ bỏ, nên đến nay ông ta càng chơi càng lớn, khi tôi làm thư ký thì còn đỡ hơn chút, bởi dẫu sao chúng tôi cũng chung thuyền, nhưng sau này Hoàng Tiểu Minh được cất nhắc lên làm thư ký thì mọi chuyện hoàn toàn khác, anh ta như quả bom nổ chậm lúc nào cũng kè kè bên Phó Thị trưởng Bành, sẵn sàng nổ bất cứ lúc nào vậy. Lúc đó tôi có khuyên ông ta nên dùng Chu Đại Vỹ, bởi cậu ta sinh ra để làm thư ký, nhưng Phó Thị trưởng Bành không nghe. Tôi cũng hết cách, bởi tôi không có quyền chọn thư ký. Nhưng sếp mà ngày ngày ị đùn ra quần, đều phải nhờ đám thư ký chùi cho, bạn không biết sao? Bạn nhớ Lưu Bị không, bạn có được đức hạnh như ông ấy không?

Lưu Bị ba lần đến nhà tranh để mời Cát Lượng. Tại sao lãnh đạo cũ có thể cất nhắc thư ký của mình là Dương Hằng Đạt lên làm Trưởng phòng Tổng hợp 2 chứ, vì anh ta có thể uống nước tiểu cùng ông ấy suốt năm năm trời, vô cùng trung thành với ông ấy. Người đời thường bảo, trung thần không thờ hai chủ. Dương Hằng Đạt ở bên cạnh các bạn, kể cho bạn nghe tình hình của đối thủ, lại thêm lãnh đạo cũ tín nhiệm, nhưng bạn cũng nên nhớ rằng mọi chuyện của bạn khi ở trước mặt ông ấy đều sẽ bại lộ ra hết vì Dương Hằng Đạt sẽ báo cáo lên lãnh đạo cũ của mình. Tôi thấy không thể dựa dẫm vào Dương Hằng Đạt được, gần đây anh ta xung đột với Tống Đạo Minh và Triệu Trung, có ai mà không biết hai người đó như hai con chó trung thành của Lưu Nhất Hạc chứ. Dương Hằng Đạt làm Trưởng phòng Tổng hợp 2, không phải Trưởng phòng Tổng hợp 1, cả ngày cứ muốn làm loạn với Tống Đạo Minh và Triệu Trung, anh ta định làm gì?

Trên quan trường, ai cũng có lòng hại người; tâm thái đề phòng người khác cũng phải có. Người ta thường nói: “dùng người chớ nghi, nghi thì chớ dùng” nhưng thực lòng dùng người vẫn phải nghi, nghi người cũng vẫn cần dùng, chỉ là nghi ngờ theo đúng đạo lý, dùng người phải đúng lúc đúng chỗ. Như Dương Hằng Đạt ấy, Bành Quốc Lương muốn làm vui lòng lãnh đạo, thì hồi đầu không nên cất nhắc Hằng Đạt vào vị trí Trưởng phòng Tổng hợp 2, mà nên đề bạt lên cương vị lãnh đạo phó cục gì đó, bởi muốn để anh ta ở bên cạnh không khó, đề bạt anh ta lên làm Phó chủ nhiệm là được ngay ấy mà, trong khi người ta đường đường là thư ký của lãnh đạo cũ, phục vụ ông ấy bao nhiêu năm, thế mà lại bị chuyển đến phòng Tổng hợp 2, Dương Hằng Đạt có thể cam tâm tình nguyện không? Nói không chừng Lưu Nhất Hạc đã nhìn ra điểm này, lợi dụng Tống Đạo Minh, Triệu Trung để đào góc tường của Bành Quốc Lương rồi. Hoàn cảnh xung quanh Bành Quốc Lương phức tạp như thế, cả ngày không lo kiểm điểm đi, còn cứ suốt ngày đi Hồng Kông, Ma Cao, mà chẳng lo phong ba bão táp đang rình rập ngay trước mặt.

Điều khiến tôi lo lắng là, cuốn Bút ký công chức này vẫn chưa phát huy tác dụng. Bởi với tính cách của Tề Tú Anh, làm sao ả có thể nhắm mắt làm ngơ được? Có thể nào Tề Tú Anh đã bắt đầu bí mật điều tra? Tề Tú Anh là một mụ đàn bà xảo quyệt như hồ ly, chỉ dựa vào mối quan hệ với Lâm Vĩnh Thanh, xem ra không thể đóng băng được sự soi mói của Tề Tú Anh về Phó Thị trưởng Bành được. Phó Thị trưởng Bành đã mấy lần dạm mời Tề Tú Anh ăn cơm nhưng đều bị bà ta từ chối khéo, điều này chẳng phải là một dấu hiệu không tốt hay sao?

Tôi muốn lợi dụng mối quan hệ giữa Hứa Trí Thái và Lâm Vĩnh Thanh để đả thông tư tưởng Tề Tú Anh, vì thế tôi đã đích thân quyết tặng một căn bán biệt thự 150m cho Lâm Vĩnh Thanh. Dọn đến căn nhà đẹp như mơ ấy đương nhiên ông ta đã trở thành người của chúng tôi. Ông ta cũng một mực vận động Tề Tú Anh, nhưng trước sau không có hiệu quả. Tôi không thể không lo lắng cho Phó Thị trưởng Bành, nói là lo lắng cho ông ta, thực chất lo cho bản thân mình hơn. Cái chức Phó trưởng khu này tôi ngồi còn chưa nổi một năm, một khi Phó Thị trưởng Bành chao đảo, tất cả mục tiêu của tôi cũng coi như sẽ biến thành bong bóng.

Mụ đàn bà Tề Tú Anh này thật đáng hận, sớm biết như vậy tôi đã soạn cho bà ta một cuốn Bút ký công chức giả gửi đến Ủy ban kiểm tra trung ương. Nhưng tất cả đều đã muộn, bởi lẽ bản sao cuốn Bút ký công chức của tôi nhất định đã bị đánh cắp, kẻ đánh cắp cuốn Bút ký công chức không phải ai khác, chính là người tôi tín nhiệm nhất – Chu Đại Vỹ. Cha của thằng oắt con này là công thần lớn nhất trên phương diện mời chào đầu tư của thành phố Đông Châu, nhưng Phó Thị trưởng Bành lại trao phần thưởng cho thương gia Hồng Kông Robert. Vì lẽ đó, Chu Văn Vũ luôn canh cánh mối hận với Phó Thị trưởng Bành, giờ đây Chu Văn Vỹ đã trộm được bản sao cuốn Bút ký công chức, khác nào đã siết chặt cổ họng của Phó Thị trưởng Bành! Việc này phải lập tức báo với ông ấy, để ông ấy tạo áp lực với Chu Văn Vũ, lấy lại cuốn bút ký, nếu để nó rơi vào tay Tề Tú Anh, thì tôi và Phó Thị trưởng Bành chắc chắn sẽ trở thành món ăn trên đĩa của Tề Tú Anh!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.