Trong thư của Kelly Caleche(1) gửi Rainer Maria Rilke(2) viết: “Tôi không sống bằng cái miệng của mình, người đã hôn tôi, sẽ bỏ lỡ tôi.” Tôi rất thích câu này, cô gái nào chả muốn làm hoàng hậu, như thế có gì sai? Suy cho cùng, Võ Tắc Thiên chỉ có một, đừng quên bà ta trước làm hoàng hậu, sau làm hoàng đế. Nếu không làm hoàng hậu trước, dù có nằm mơ cũng không làm nổi hoàng đế, dù vậy, sau khi bà ta chết, thiên hạ vẫn không phải là của hời cho mấy người đàn ông thối tha. Chẳng trách Giả Bảo Ngọc(3) nói: “Xương thịt của nữ nhi làm bằng nước, xương thịt của nam nhân làm bằng bùn. Tôi gặp nữ nhi, tôi thanh thản thoải mái; gặp nam nhân cảm thấy bực bội đáng ghét đến ghê người.” Nữ nhi sao lại là nước? Chính là để gột rửa thiên hạ. Thực ra tôi không thích câu này của Giả Bảo Ngọc lắm, ví phụ nữ với nước, rất dễ làm cho người ta nghĩ đến “hoa liễu lẳng lơ”. Tôi nghĩ nữ nhi do ngọc tạo thành. Phụ nữ đẹp chính là ngọc. Nữ công chức đẹp lại càng đẹp, là ngọc trong ngọc. Ngọc ngưng tụ linh khí thiên hạ, tinh hoa của trời đất, hiện thân của hiền dịu đoan trang, đẹp từ trong ra ngoài, chứa đựng thanh khiết, cao sang, ai thấy cũng muốn yêu.
Tôi tin ngọc là thông linh, trong ngọc có duyên. Nhưng kết hôn đã năm năm, vậy mà chồng chưa hề tặng tôi lấy một mảnh ngọc vụn nào. Từ sáng đến tối anh ta bận tối mắt, nhưng cũng vẫn chỉ là nhân viên chuyên trách quèn, những người cùng khóa đại học, cùng làm ở cục Xúc tiến thương mại với anh ta, đều lên chức Trưởng, Phó phòng. Làm đàn ông mà không biết lợi dụng dựa vào người khác mà leo lên, thì sao ra dáng đàn ông, sao có thể làm bề trên chứ? Thấy chồng người ta một bước lên mây, nhìn lại chồng mình không đáng là phó thường dân trong xã hội, thử hỏi vợ nào mà chả buồn lòng? Làm người phụ nữ ai chả muốn “chồng phú quý, vợ vinh hoa”. Nếu là người phụ nữ tầm thường thì tôi cũng chịu cam lòng đó, đằng này tôi lại là nữ sinh bằng giỏi của Học viện ngoại ngữ, giờ lại là hoa khôi công chức Văn phòng Ủy ban thành phố, còn là nhân viên điều tra nghiên cứu cấp Phó phòng, phục vụ Phó Thị trưởng, một người như vậy, không hiểu sao lại lấy anh chồng nhân viên tầm thường, thế có oan uổng cho tôi không chứ?
Ngày nào về đến nhà, Vương Triều Quyền cũng răm rắp nghe theo lời tôi, tìm mọi cách phục vụ tôi: nào nấu cơm, rửa bát, rồi lau nhà, giặt quần áo... Nhưng tôi lại chúa ghét loại đàn ông làm việc nhà. Với tôi, người đàn ông phải biết danh lợi thương trường, oai nghiêm phong độ, gánh vác giang sơn, muốn địa vị có địa vị, muốn tôn nghiêm có tôn nghiêm, để cho vợ muốn mưa được mưa, muốn gió được gió, sống như một viên ngọc quý, ai thấy cũng yêu. Nhưng giờ tôi gửi gắm kỳ vọng gì vào ông chồng chức vụ còn thấp hơn tôi chứ? Tôi thực sự không hiểu nổi ban đầu “quỷ mê ma ám” thế nào đã xui khiến tôi lấy anh ta. Lúc đó mẹ tôi chê anh ta là dân tỉnh lẻ, kiên quyết không đồng ý cho cưới, nhưng tôi là đứa cá tính, càng phản đối càng quyết tâm lấy nhau. Giờ nghĩ lại, thấy lời người xưa nói không sai “cá không ăn muối cá ươn, con cãi lời mẹ, trăm đường con hư”, không nghe lời người lớn, quả báo nhãn tiền mà. Thực ra lúc đầu Vương Triều Quyền là người rất xuất sắc, năm đầu đại học phải học huấn luyện quân sự, anh ta đánh võ giỏi, bắn súng cũng giỏi, sát hạch bắn đạn thật, trăm phát trăm trúng, sĩ quan huấn luyện còn ca ngợi hết lời, nói rằng nếu anh ta nhập ngũ, không chừng sẽ làm đến đại tướng. Bốn năm đại học, năm nào cũng đứng đầu lớp, môn nào điểm cũng cao nhất, quả là kỳ tài, đã thế còn làm thơ rất hay, thường được đăng trên báo của trường nữa. Khi học năm thứ hai, anh ta bắt đầu theo đuổi và làm thơ tình gửi tôi. Có một bài thơ tôi vẫn nhớ như in, mấy câu đầu viết thế này: “Em yêu dấu! Anh vẫn rất buồn vì không thể khiến em ngả đầu vào lòng anh, đôi môi anh đào của em khiến anh như tìm thấy ma thuật, đó chính là yêu em, hôn em, ôm em!” Thế có gọi là thơ không? Là cách trêu đùa khá trần trụi! Tôi vẫn không tài nào hiểu, anh ta tán gái có tâm kế như vậy tại sao lại chẳng có kế sách gì khả thi để leo lên cao chứ? Trình độ ngoại ngữ của anh ta cũng rất tốt, thông thạo ba thứ tiếng: Anh, Nga, Đức. Nhất là tiếng Đức, cả thành phố Đông Châu này có ai giỏi tiếng Đức bằng anh ấy, đến cả người chuyên tiếng Đức của phòng đối ngoại cũng không dịch chuẩn bằng nữa là. Do có tài năng như vậy nên nhiều lần anh ấy cũng được đi Đức công tác cùng lãnh đạo thành phố, lãnh đạo cục. Người khác mỗi lần như thế là tình cảm với lãnh đạo lại sâu đậm hơn, còn anh ấy coi việc đó như tới công sở làm việc, không hiểu gì về đầu tư cơ hội, dựa vào cấp trên để thăng tiến. Nhiều lần làm thư ký cho Thị ủy, Thị trưởng đi công tác ở Đức, nhưng rốt cuộc về nước vẫn chỉ là nhân viên quèn của cục Xúc tiến thương mại. Tôi cứ hoài nghi không hiểu có phải đầu óc anh ta bị đông đặc lại rồi không, chẳng hiểu gì về “đạo quan trường” cả. Dựa vào mối quan hệ quen thuộc, thân tình với những Lãnh sự, Tham tán thương mại của Tổng lãnh sự, như thế dù có xuống biển làm thuê anh ta cũng có thể làm thuê cho hoàng đế ấy chứ, nhưng Vương Triều Quyền không có chút gì gọi là “hứng thú với tiền bạc”. Anh ta không hề biết đến ngày về già, trong lòng sẽ phải day dứt và hối tiếc như thế nào. Người khác đọc sách đều đọc Tam quốc diễn nghĩa, Quyền thuật luận, Hậu hắc học, giúp ích cho tâm kế cơ mưu trên đường thăng chức, làm quan. Anh ta trái ngược, suốt ngày chỉ thích xem Liên Xô sử luận, Đội quân chống khủng bố của Mỹ, Phương hướng của thế giới chống khủng bố, Lịch sử cấm thuốc phiện trên thế giới; Đến phim truyền hình chúng tôi cũng không thể cùng ngồi với nhau: tôi thích phim tình cảm, anh ta lại thích phim trinh thám Điệp viên 007, Gián điệp trong chiếc đĩa, Vô gian đạo... Mua về cả bộ đĩa trinh thám, y như anh ta làm việc ở Cục công an chứ không phải ở cục Xúc tiến thương mại vậy. Người chồng không có nghề nghiệp vững chắc thì vợ làm hoàng hậu thế nào? Chỉ có thể làm “hoàng đản(4)” mà thôi! Nhưng tôi không cam tâm!
Thực ra trong lòng tôi không phải không có tình yêu, nhưng tình yêu ấy chỉ chôn giấu trong lòng, bởi anh ta quá to lớn, đến nỗi tôi không dám ngước nhìn, chỉ có thể đứng xa mà ngắm. Tôi muốn như ngọn lửa, đun sôi anh ấy; tôi muốn như nước đá, đóng băng anh ấy; lại mong như nước nóng, làm ấm áp anh ấy; tôi muốn hôn trái tim anh ấy, muốn nghe nhịp đập của tim anh ấy, trong lòng tôi luôn lẩm nhẩm một câu thơ: “Anh yêu ơi, xin đừng tức giận, em chỉ muốn ngủ cùng anh!” Đây là thể loại thơ nhục thể nhất, cũng là thể loại thơ tâm hồn nhất, nhưng anh ấy lại không phải hạng người ham muốn xác thịt, mà là tuýp người tâm hồn, vậy mà tôi chỉ muốn dâng tặng anh ấy thể xác này. Bởi tôi cũng chỉ có mỗi thân xác này mà thôi. Trên thế giới này sao lại có người yêu tâm hồn, không yêu xác thịt nhỉ? Linh hồn không phải để yêu, mà để ca tụng, “yêu” và “ca tụng” tại sao lại thành “cá” và “tay gấu”? Thậm chí thành hai mặt đối lập? Điều tôi mong đợi nhất là được làm phiên dịch cho anh ấy. Từ trước đến nay anh ấy chưa bao giờ tìm người chuyên trách phiên dịch của phòng quan hệ quốc tế, mà mỗi lần tiếp khách nước ngoài chỉ bảo tôi phiên dịch, khoảnh khắc đó là giây phút hạnh phúc nhất trong đời tôi, vì đó là khi tôi được gần anh ấy nhất. Anh ấy như ngọn núi cao xanh thẳm, đẹp hùng vĩ, tôi như con suối trong xanh lượn quanh chân núi, ôi biết bao nét đẹp tụ hội! Nhưng tôi không thể gọi anh ta một câu: “Nhất Hạc!” mà chỉ được phép gọi là: “Thị trưởng Lưu!” Lưu Nhất Hạc, tại sao anh không thể nhìn tôi một cái nhìn âu yếm, dịu dàng? Sợ tôi cám dỗ sao? Tôi cũng muốn cám dỗ anh! Anh không phải tuýp người yêu linh hồn chứ? Có phải anh yêu xác thịt không? Thử xem, tôi có thể dùng xác thịt để cám dỗ linh hồn của anh không! Mọi người nên biết rằng, linh hồn không bao giờ được yêu giống thể xác? Anh cho rằng yêu trên xác thịt là con người sao? Không phải, là linh hồn của con người. Con người là thể thống nhất của thể xác và linh hồn. Chỉ một số người không bình thường mới đem thể xác tách rời hoặc đối lập linh hồn. Lưu Nhất Hạc, có phải anh quá ngốc? Thể xác tôi là một chiếc thuyền, anh có thể tùy ý bơi chèo; thể xác tôi là chiếc giường, cho anh thoải mái nghỉ ngơi; thể xác tôi là cái bàn, để anh ngồi làm việc; tôi là tồn tại, cho anh dùng để sống. Tôi muốn dùng sự tồn tại lặn sâu vào trong cơ thể anh, để anh nghiền ngẫm tồn tại, anh cần có tồn tại, yêu tồn tại, vậy mà anh không nhìn nhận sự tồn tại của tôi. Mặc dù cặp mắt tôi đã gửi đến anh những làn sóng thu mênh mang như dải ngân hà vậy mà anh vẫn cứ giả lơ, không hề để ý. Hegel(5), nhà triết học vô tích sự, chẳng phải ông đã nói phàm là tồn tại đều hợp lý sao? Toàn là nói xằng xiên bậy bạ. Lưu Nhất Hạc tuy không phải là triết học gia, nhưng anh ấy là Phó Thị trưởng thường vụ thành phố Đông Châu, đó có phải là tồn tại không? Vậy mà Lưu Nhất Hạc cho rằng phàm là linh hồn mới là hợp lý. Hegel, tôi hỏi ông, linh hồn rời khỏi thể xác có thể tồn tại không? Thị trưởng không những cần nhân dân yêu anh ấy, mà còn cần nữ giới yêu anh ấy nữa, tôi muốn trở thành người phụ nữ của anh ấy, vậy có gì sai? Tôi biết vì sao ông cười chế giễu tôi, đâu phải mình tôi yêu Thị trưởng? Chẳng lẽ ông không biết Thị trưởng quản lý biết bao con người sao? Đương nhiên bao gồm cả tôi, nhưng nếu anh ấy yêu tôi, tôi sẽ có thể như thiên sứ chỉ quan tâm anh ấy, quản chặt một Lưu Nhất Hạc, cũng quản tất cả mọi người của thành phố Đông Châu, niềm vinh dự huy hoàng này là mơ ước thiết tha của tất cả phụ nữ, nhất là người phụ nữ xinh đẹp như tôi! Hegel, tôi nghe tiếng ông đang cười, “nhân loại suy nghĩ, thượng đế cũng phải cười”, ông cho rằng chính ông là thượng đế phải không? Mọi người nên biết rằng tôi là thiên nga, không phải con cóc, nhưng con cóc cũng chỉ có một, đó chính là Triệu Trung – Trưởng phòng Tổng hợp 2. Con lợn chết tiệt này, ôm một bụng nước, béo tròn như quả bóng, cả ngày lăn tới lăn lui trong phòng. Đã thế còn dám để ý tôi, một chức Trưởng phòng cỏn con, mỗi khi gặp Lưu Nhất Hạc là xun xoe như con chó lông xù ngoe nguẩy đuôi xin ăn, vậy mà đòi “ăn đậu phụ” của tôi sao, thật khiến tôi mắc ói, nhất là lúc thấy hắn cười hì hì... quả là nụ cười vùi dập hoa tươi! Hôm đó trong phòng chỉ có hai chúng tôi, hắn ta nhân cơ hội ấy cầm cuốn truyện Tiếu lâm quảng ký viết từ đời Thanh, cười nhăn nhở đến trước mặt tôi đọc to một đoạn: “Một ông quan được thăng chức, nói với vợ rằng: ‘Tôi được thăng chức rồi, chức tôi to hơn trước.’
Vợ nói: ‘Quan to, không biết cái ấy có to không?’
Quan nói: ‘Đương nhiên’.
Thế là họ hành sự. Vợ thấy quái lạ, vẫn nhỏ như xưa.
Quan nói: ‘To nhiều rồi, tại bà không cảm thấy đó thôi.’
Vợ nói: ‘Sao không cảm thấy gì vậy?’
Quan nói: ‘Lẽ nào ông nội thăng quan chức rồi, bà nội vẫn như cũ sao? Của tôi to hơn nhiều rồi, của bà cũng to rồi đấy.’
Đây chẳng phải quấy nhiễu thì là gì? Thì ra quan to, cái “ấy” cũng to, vậy Lưu Nhất Hạc là Thị trưởng, Triệu Trung anh ta chỉ là Trưởng phòng, như thế cái “ấy” của Lưu Nhất Hạc há chẳng to hơn của anh ta sao? Thảo nào một số tham quan lúc bị mắc bẫy rồi, mới lộ ra một đống tình nhân, hóa ra quan càng lớn, cái bên dưới cũng càng to.
Sau đó, mối tình đơn phương của tôi với Lưu Nhất Hạc nhanh chóng bị tan vỡ, bởi anh ấy giờ được thăng chức cao hơn: Phó Tỉnh trưởng, tôi không thể với tới nổi. Việc này không chỉ riêng xác thịt bị đả kích, mà tâm hồn cũng bị cú sốc mạnh.
Lúc này tân Phó Thị trưởng còn chưa đến nhậm chức, bất ngờ Hứa Trí Thái nhảy ra, bình thường thấy anh ta chẳng có động tĩnh gì nên tôi cũng chẳng biết anh ta cũng có kỹ năng chính trị, không ngờ còn cả gan làm cuộc “chính biến”. Đúng là tôi đã coi thường anh ta rồi, cũng khó trách, Hứa Trí Thái làm Phó phòng mười năm trời, bị dồn nén đến tức chết, dùng người như thế, lúc nóng vội chó cũng phải nhảy tường thôi, huống hồ Triệu Trung là Trưởng phòng ngu xuẩn vô đạo nhất trong lịch sử phòng Tổng hợp 2. Triệu Trung dùng “thống trị thuật” đối với phòng Tổng hợp 2, tức là “chặt hết những bông lúa mọc vượt cao”, mà tôi lại thích nhất câu thơ của Rainer Maria Rilke(6): “Một cây cao có thể vượt hơn hẳn bản thân nó...” tôi mong mỏi được trở thành một cây như thế. Trong khi Triệu Trung lại chọn cách chặt bằng đều, cao hơn thì chỉ còn cách chặt bỏ, đó có nghĩa là gì? Đó là chuyên chế. Chính vì tôi luôn cho rằng trên quan trường, cơ bản không tồn tại dã thú, vậy mà con cừu lại chính là dã thú chính gốc. Không ngờ phòng Tổng hợp 2 không chỉ có một con dã thú, mà còn là một con sói. Con sói đó chính là Hứa Trí Thái. Nhưng tôi vẫn luôn hoài nghi, liệu Hứa Trí Thái có khả năng đến thế không? Lựa chọn thời cơ “chính biến” rất “đúng lúc hợp thời”. Ban đầu, kẻ thực hiện không lộ diện, nhưng sau đó nghĩ lại, hậu trường của cuộc “chính biến” lần này là một người khác, “con sói hình thức” là Hứa Trí Thái, “con sói thật sự” chính là Hoàng Tiểu Minh. Hứa Trí Thái chẳng qua chỉ là “chó gấp nhảy tường”, để người ta dùng làm súng mà thôi. Mao Chủ tịch từng nói: “Ở đâu có áp bức, ở đó có đấu tranh”. Hoàng Tiểu Minh cấu kết với Hứa Trí Thái để đuổi Triệu Trung, chẳng qua là một lần bạo phát của sự kìm nén quá lâu. Tôi và Chu Đại Vỹ cũng chỉ là quần chúng bị kích động, hưởng ứng theo mà thôi. Sở dĩ tôi hưởng ứng là do bản năng tự nhiên muốn hướng tới tự do. Mỗi cá nhân được “tự do” là điều kiện để tất cả mọi người có được tự do, đây là mục tiêu của “tuyên ngôn Đảng Cộng sản”, cái gì là mục tiêu? Chính là lý tưởng, là bờ bên kia!
Hứa Trí Thái tự thảo ra cương lĩnh “chính biến”, đưa ra một loạt tội trạng của Triệu Trung, nói có lý lẽ, chứng cớ, nhưng điểm chính của bản tố cáo này chủ yếu tố cáo Triệu Trung đã lợi dụng chức quyền để biến lợi ích tập thể thành lợi ích cá nhân. Ví dụ đi nước ngoài, đáng lý phải luân phiên nhau đi, nhưng Triệu Trung nhận về mình hết. Hắn ta không chỉ lợi dụng chuyên chế để đục nước béo cò, mà còn dựa vào chuyên chế để khống chế tài năng của mọi người. Nếu nói phòng Tổng hợp 2 là một mảng cây rừng, thì không ai được phép mọc cao hơn hơn hắn. Từ việc này, tôi thực sự khâm phục Hoàng Tiểu Minh. Không viết thư nặc danh, không đem thư gửi Đảng ủy, kể cả cương lĩnh “chính biến” đều do tay Hứa Trí Thái viết, nhưng phong cách hành văn lại là của Hoàng Tiểu Minh. Bốn người chúng tôi đều ký tên, không có bất cứ âm mưu gì bên trong, tất cả đều minh bạch, có thể thấy, đẩy Triệu Trung đi là một việc đầy tính văn minh, công bằng tất yếu. Sách lược đấu tranh của chúng tôi cũng rất giản đơn, chỉ là tố cáo, Ủy ban thành phố lần lượt gọi từng người chúng tôi để hỏi han tình hình, chúng tôi cùng chung một sách lược, đều tố cáo Triệu Trung chuyên chế áp bức như địa chủ ác bá trong xã hội cũ. Kết quả “chiêu” này rất có tác dụng, được thành viên Đảng ủy, thư ký trưởng, Chủ nhiệm văn phòng Ủy ban Tiêu Phúc Nhân cực kỳ đồng tình. Trước đây, ngay cả Tiêu Phúc Nhân là Chủ nhiệm văn phòng Ủy ban thành phố, Triệu Trung cũng chẳng coi ra gì, vì cho rằng mình là người của Lưu Nhất Hạc! Tôi vẫn không hiểu sao Lưu Nhất Hạc lại dùng loại người như Triệu Trung, đương nhiên làm người chẳng có ai là hoàn hảo, ngay cả Mao Chủ tịch còn có khiếm khuyết, huống hồ Lưu Nhất Hạc? Nhưng, chính sự chuyên chế của Triệu Trung, đã khiến chúng tôi hiểu được tính chất quan trọng của dân chủ, dân chủ chẳng qua cũng là phương pháp, tiền đề cơ bản là tiến bộ và tự do, lần này đuổi Triệu Trung đi cũng chỉ là thử nghiệm việc vận hành “phương pháp dân chủ”. Không nghi ngờ, việc thử nghiệm đã thành công, Triệu Trung bị điều xuống làm thư ký Trung tâm phục vụ hậu cần. Đương nhiên hắn ta không chịu nổi nỗi sỉ nhục này, do đó ít lâu sau bèn từ chức.
Lưu Nhất Hạc trở thành Tỉnh trưởng tỉnh Thanh Giang, tiếp nhận chức Phó Thị trưởng thành phố Đông Châu là một ủy viên thường vụ trẻ nhất – Bành Quốc Lương. Ấn tượng của Bành Quốc Lương về tôi rất tốt, bởi cũng giống như Lưu Nhất Hạc, mỗi lần tiếp khách nước ngoài ông ấy đều không dùng người của phòng Đối ngoại mà chỉ gọi tôi làm phiên dịch. Duy có một điểm khác Lưu Nhất Hạc, đó là ông ta không né tránh cái nhìn đắm đuối của tôi. Tại sao tôi lại nhìn ông ta bằng ánh mắt đắm đuối? Trong Kinh thi nói: “Quan quan thư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu.” Thực ra phải là: “Bạch mã vương tử, thiếu nữ hảo cầu” mới đúng. So lại với Lưu Nhất Hạc, Bành Quốc Lương vừa trẻ, vừa đẹp trai phong nhã, khiến cho xuân tình trong tôi nảy nở hừng hực.
Đúng là cái phòng Tổng hợp 2 nhỏ bé này chẳng cuộn nổi sóng lớn, cùng lắm chỉ là gợn sóng trong cái cốc, cái bát, cùng lắm trong cái chậu, chỉ đuổi được con lợn đi, lại đón con dê về mà thôi. Nhưng tân trưởng phòng Dương Hằng Đạt vừa đến nhậm chức liền mang tới bầu không khí dân chủ cho phòng Tổng hợp 2, người hưởng lợi đầu tiên là Hứa Trí Thái. Dương Hằng Đạt nhường cơ hội đi Mỹ cùng Thị trưởng cho Hứa Trí Thái. Trước đây, Hứa Trí Thái định thông qua “chính biến” đuổi Triệu Trung để mình lên chức Trưởng phòng. Bởi anh ta luôn cho rằng Trưởng phòng Tổng hợp 2, ngoài anh ta ra sẽ chẳng ai có thể ngồi vào được. Vậy mà tạo hóa sắp đặt, tôi nhìn thấu hết cả, người càng muốn thứ gì, ông trời càng không cho thứ đó, ví như tôi đây, tôi càng thích có một ông chồng để bản thân được sung sướng như hoàng hậu, thì ngược lại, ông Trời cho tôi một người chồng là nhân viên cấp bậc nhỏ bé, tầm thường. Chờ đến khi Vương Triều Quyền nhoi lên được chức Trưởng phòng thì chắc tôi cũng bạc đầu. Âu cũng là số phận! Nhưng tôi giống Hứa Trí Thái, hoàn toàn không tin vào số phận, nếu bạn không tin vào số phận, thì số phận sẽ giở trò trước, số phận giống như một vị hoàng đế, còn bạn sẽ như thần dân dưới sự thống trị của hoàng quyền! Đúng như trong Tân nguyệt tập của Tagore(7) nói: Chúng ta không phải là bánh xe của quyền lực, chúng ta chỉ là người sống dưới bánh xe đó, chúng ta chỉ có thể thuận theo cái trục, theo vòng quay của bánh xe chuyển động về phía trước, chúng ta không có quyền lựa chọn. Nhưng Hứa Trí Thái lại không tin quyền lực có thể thống trị tất cả. Bạn có thể thống nhất giới tính không? Bạn có thể thống nhất được thời gian đi nhà xí không? Bạn có thể thống nhất được tư tưởng không? Dù từ thời Lão Tử, Khổng Tử, Mặc Tử, Trang Tử, Tuân Tử, Hàn Phi Tử bắt đầu ca tụng khái niệm thống nhất này, nhưng thế giới này luôn có nam có nữ, người ta vẫn cứ “ngồi nhà xí” ở những thời điểm khác nhau, trong đầu mỗi người luôn tiềm ẩn một cách nghĩ riêng. Chung quy lại, thế giới muốn tiến lên phía trước thì mỗi người cũng vẫn phải “ngồi nhà xí”! Vậy mà Hứa Trí Thái lại muốn quay ngược bánh xe mà Tagore đã nói, tôi tin rằng nếu cho Hứa Trí Thái một cơ hội, anh ta làm Trưởng phòng nhất định sẽ mạnh gấp trăm lần, như tôi đây, nếu lấy chồng là một Thị trưởng, Tỉnh trưởng hoặc cán bộ cấp Trung ương, nhất định tôi sẽ giống phu nhân hơn phu nhân hiện thời của họ, hơn nữa còn có bản lĩnh hơn họ bây giờ ấy chứ. Nhưng vận mệnh chẳng cho Hứa Trí Thái cơ hội, không cần biết anh ta đã từng mười năm làm Phó phòng, không cần biết anh ta làm Phó phòng chịu khổ chịu nhục thế nào. Đúng lúc Hứa Trí Thái mặt như quả cà héo, đang nản lòng nguội chí, Dương Hằng Đạt bất ngờ nhường cho anh ta cơ hội đi Mỹ cùng Phó Thị trưởng Bành. Hứa Trí Thái hình như không tin ở tai mình, mắt sáng lên như nhìn thấy ánh bình minh buổi ban mai. Trước đây, khi Triệu Trung làm Trưởng phòng, không cho phép ai gặp mặt Lưu Nhất Hạc cả, anh ấy trở thành tài sản tư hữu của hắn. Dương Hằng Đạt còn tạo ra bầu không khí dân chủ bằng cách cho phép Hoàng Tiểu Minh đích thân họp báo với Phó Thị trưởng Bành Quốc Lương. Đương nhiên tôi và Chu Đại Vỹ cũng có cơ hội, chỉ là hai chúng tôi không đủ trình độ nắm bắt những báo cáo lớn. Tôi luôn cho rằng văn chương là do năng khiểu bẩm sinh, tôi và Đại Vỹ không có năng khiếu về phương diện này, chúng tôi chỉ có thể ngồi ghi biên bản cuộc họp. Thời gian Triệu Trung còn làm Trưởng phòng, toàn bộ tài liệu công văn trong phòng đều do Hứa Trí Thái, Hoàng Tiểu Minh đảm nhiệm. Từ sau khi Dương Hằng Đạt nhậm chức, Hứa Trí Thái trở thành người đi công tác nước ngoài chuyên nghiệp, tất cả công văn báo cáo giao hết cho Hoàng Tiểu Minh. Ban đầu tôi không hiểu Hằng Đạt làm vậy có dụng ý gì, mãi sau này mới hiểu, anh ta thừa biết Hứa Trí Thái và Hoàng Tiểu Minh từng cấu kết nhau để “hạ bệ” Triệu Trung, cho nên tuyệt đối không thể để hai người này đoàn kết lại với nhau, phương pháp tốt nhất là ly gián họ. Trong phòng ai cũng mong ngày ngóng đêm được đi công tác nước ngoài, mỗi lần đi như vậy không những được đi du lịch miễn phí, mà còn được cấp một khoản tiền, phải biết rằng khoản tiền này tương đương với vài tháng lương, thậm chí bằng lương cả năm. Mặt khác, đi nước ngoài cùng lãnh đạo còn có cơ hội chăm sóc, bợ đỡ, thân quen gần gũi, được lãnh đạo quý mến, xem xét, sau khi về nước được thăng cấp, tăng lương. Năm đó chúng tôi “hạ bệ” Triệu Trung cũng chủ yếu xuất phát từ mâu thuẫn trong việc phân chia người được đi xuất ngoại không công bằng, hiện tại Hứa Trí Thái trở thành người đi công tác nước ngoài chuyên nghiệp, nhờ đó quan hệ với Phó Thị trưởng Bành ngày càng gần gũi, khối lượng công việc của Hoàng Tiểu Minh theo đó cũng ngày càng nhiều lên gấp bội. Dù Hoàng Tiểu Minh là người kín đáo, không biểu lộ ra ngoài, nhưng tôi biết trong lòng anh ta rất bất bình và ghen tỵ, chỉ cần nhìn thái độ lạnh nhạt của anh ta với Hứa Trí Thái là đủ hiểu. Tâm lý của tôi và Chu Đại Vỹ cũng vậy, chẳng tài nào giữ được thế cân bằng. Tôi biết Chu Đại Vỹ cũng muốn thực hiện ước mơ làm thư ký Thị trưởng, nhưng cậu ta không viết nổi những báo cáo lớn nên không thể có cơ hội làm việc trực tiếp với Phó Thị trưởng Bành, chỉ có thể bám theo nịnh bợ Hồ Chiếm Phát. Vì thế cậu ta thường xuyên đi học tại chức thạc sĩ thay cho Hồ Chiếm Phát. Trong số mấy người ở phòng Tổng hợp 2, Chu Đại Vỹ là kẻ có nhiều tâm kế, cậu ta phát hiện Chủ nhiệm văn phòng Ủy ban Tiêu Phúc Nhân thích đánh cờ, nên liền tập trung chuyên luyện đánh cờ, giờ đã trở thành bạn cờ tốt nhất của ông ta. Đáng thương nhất vẫn là tôi, một nữ công chức chỉ có thể quản lý công việc nội bộ phòng, cũng may trình độ ngoại ngữ của tôi khá, nếu không cũng chẳng có cơ hội được ngẩng đầu mở mặt. Dù không có khả năng viết báo cáo nhưng năng lực tổ chức của tôi lại rất tốt, tôi tự tin rằng, nếu làm Trưởng phòng cũng sẽ đảm nhiệm tốt. Theo tôi được biết, Ủy ban có mười mấy phòng trực thuộc, mà từ trước đến nay chưa hề có trường hợp phụ nữ làm Trưởng phòng, cho nên tôi cũng chẳng hy vọng mình sẽ được làm Trưởng phòng Tổng hợp 2. Lúc mới đến làm việc, tôi cũng như Chu Đại Vỹ, đều mơ ước được làm thư ký Thị trưởng, nhưng Thị trưởng là nam giới không thể có thư ký là phụ nữ, vì sợ ảnh hưởng không tốt! Trong số mười người, bao gồm một Thị trưởng, chín Phó Thị trưởng, chỉ có duy nhất một vị Phó Thị trưởng là phụ nữ, bà ta trực tiếp phụ trách phòng Tổng hợp 4. Bà Phó Thị trưởng này chỉ đạo công tác kiểm tra pháp luật toàn thành phố, rất oai phong, nếu được làm thư ký cho bà ta, sau này không chừng có thể làm Chủ nhiệm bộ phận chính trị Cục Công an thành phố cũng nên. Đúng thời điểm đổi nhiệm kỳ thư ký, nữ Phó Thị trưởng này cần tuyển thư ký nữ, nhưng phòng Tổng hợp 4 lại không có nữ. Theo lý mà nói, tôi có hy vọng nhất, bà ấy cũng rất thích tôi, nhưng sau đó có người gièm pha, nói tôi quá xinh đẹp, làm giảm hình tượng lãnh đạo. Nữ Phó Thị trưởng này có nhan sắc bình thường, nhưng khí chất rất phong độ. Tôi có khá nhiều đối thủ cạnh tranh, bối cảnh của họ cũng rất phức tạp, dù trình độ họ không bằng tôi nhưng cơ hội lại thuộc về một con bé xấu xí ở phòng Tổng hợp 5. Đáng lẽ tôi đã trở thành thư ký của Thị trưởng, chỉ vì tôi quá xinh đẹp mà đã mất đi cơ hội duy nhất này, lẽ nào đẹp cũng là một cái tội sao?
Thế là hết cơ hội, chồng thì bất tài, cha mẹ không có cơ, đành dựa vào bản thân vậy. Tôi thấy mình có hai “nguồn vốn”: Thứ nhất là sắc đẹp, thứ hai là ngoại ngữ, tôi muốn tận dụng cả hai nguồn vốn này để tiến nhanh trên con đường tương lai. Goethe(8) nói rất hay:
“Chàng trai nào không thiết tha tình ái?
Cô gái nào không ôm mộng yêu đương?”
Có nằm mơ cũng không ngờ ái tình của tôi lại “đung đưa” giữa giàu sang và quyền lực như thế. Sở dĩ nói vậy là do từ lần tôi đi thắp hương chùa Từ Ân ở Tây Sơn. Triệu Trung rời phòng Tổng hợp 2 chưa đầy hai năm thì thành phố Đông Châu phát sinh một chuyện lạ, từ nhân dân đến công nhân viên chức đều truyền nhau những câu chuyện linh nghiệm của Phật bà trong chùa Từ Ân, ai cầu xin chuyện gì, chỉ cần có lòng thành đều linh nghiệm. Trước nay tôi không tin những chuyện tầm phào này, nhưng nghe Hoàng Tiểu Minh kể, anh trai của anh ta là Hoàng Tiểu Quang, có con trai học hành bình thường, trước khi thi vào phổ thông trung học, cả nhà đã lên chùa Từ Ân thắp hương cúng bái, thế là thằng con thi đỗ cao bất ngờ, lại còn được vào trường điểm tiếng tăm nhất tỉnh. Mấy năm nay tôi không may mắn trên đường công danh, con bé xấu xí làm thư ký cho bà Phó Thị trưởng lúc đầu chỉ là nhân viên chuyên trách, giờ đã lên thư ký chính cấp phòng, còn tôi vẫn chỉ là nhân viên điều tra nghiên cứu cấp phó. Nghe chuyện của Hoàng Tiểu Minh, tôi cũng muốn đến đó thắp hương xem sao.
Chùa Từ Ân nằm giữa núi cao rừng thẳm, phong cảnh rất thanh nhã. Dọc đường lên núi dựng vài ba chục tấm bích họa quảng cáo và sơ đồ dẫn đường vào chùa càng làm tôi tăng thêm lòng thành kính vào chốn thần linh này. Điều khiến tôi bất ngờ là đội ngũ đến thắp hương cúng lễ xếp hàng dài hơn cây số, chắc sẽ chẳng đến lượt tôi thắp hương trong ngày. Bỗng có người vỗ mạnh vào vai khiến tôi giật mình, ngoái đầu nhìn lại, ôi chao, một người béo mập, đầu cạo trọc bóng, khoác áo cà sa, chân mang đôi giày vải, tay cầm chuỗi tràng hạt đang nhìn tôi cười hì hì!
Ban đầu tôi không nhận ra, nghĩ bụng, ông chủ không ra ông chủ, hòa thượng không ra hòa thượng, là ai được nhỉ? Nhưng nhìn một lúc lâu, tôi tròn mắt, chẳng phải Triệu Trung đây sao? Tôi buột miệng hỏi: “Trưởng phòng Triệu, sao anh lại ở đây? Cũng đến xin lễ phải không?”
Triệu Trung kéo tôi sang một bên nói nhỏ: “Bối Bối, không ngờ hai chúng ta lại có duyên như vậy! Thế này đi, giờ xuống núi ăn cơm với tôi, tôi sẽ cho cô biết mình cần cầu khấn những gì.”
Tôi ngơ ngác theo Triệu Trung xuống núi, cũng không ngờ xe của anh ta là một chiếc Grand Edition 600. Trong lúc sửng sốt, tôi nói với vẻ hâm mộ: “Đẹp quá, anh Triệu, sao phát tài nhanh thế!”
Triệu Trung chắp tay trước ngực: “A Di Đà Phật, anh đây ngày nào cũng tích đức hành thiện, phổ độ chúng sinh.” Nói rồi lên xe.
Chiếc xe Grand Edition phóng đi rất nhanh, tôi quá ư ngạc nhiên, vội hỏi: “Người ta thường nói đã là thương nhân chắc chắn sẽ gian xảo, chắc là anh lợi dụng lòng tín ngưỡng của chúng sinh mà ‘gạt thiện lừa đức’ chứ gì?”
Triệu Trung giảng giải: “Bối Bối, văn hóa châu Á rất ít nói về thiện ác, chỉ nói đến thành bại, người thành công thì là ‘thiện’, kẻ thất bại là ‘ác’, đúng với cái gọi là ‘được làm vua thua làm giặc’. Giặc là gì? Chính là trộm cướp, là thổ phỉ, đó không là ‘ác’ thì là gì?”
Lời Triệu Trung khiến tôi cực kỳ xúc động, thành công thì làm vua, kẻ thất bại làm giặc, như tôi không thành công, cũng không thất bại thì thuộc vào hạng nào? Nhìn sang Triệu Trung, thấy vẻ mặt anh ta tràn đầy mãn nguyện. Nhớ lại bộ dạng ảo não chán chường lúc anh ta rời khỏi phòng Tổng hợp mà lòng tôi vô cùng cảm khái. Tôi quyết tâm học tập anh ta, nhất định phải rút ra bài học từ bản thân Triệu Trung.
Triệu Trung mời tôi ăn ở nhà hàng đặc sản “Kim Trùng Thảo” nổi tiếng nhất thành phố Đông Châu. Lúc đang ăn, tay chân còn nghiêm túc, nhưng khi ngà ngà say, ánh mắt anh ta bắt đầu đắm đuối như muốn chết chìm vào người tôi. Cảm động nhất là lúc anh ta móc trong ví ra một hộp trang sức bằng nhung đỏ, lấy ra một chuỗi ngọc phỉ thúy, tôi luôn cho rằng phụ nữ đẹp là do ngọc làm ra. Trước mắt tôi là chuỗi ngọc xanh thăm thẳm mà trong suốt, ở giữa là hình Quan Âm Bồ tát mạ vàng, khiến ai đã cầm thì không nỡ buông tay. Triệu Trung không để lỡ thời cơ, lập tức nắm cổ tay tôi, đeo chiếc vòng ngọc vào, lại còn nói vẻ rất chân thành: “Bối Bối, món quà này anh đã mua để tặng em từ cách đây nửa năm, anh tin rằng giữa hai chúng ta có duyên phận, sớm muộn gì cũng có ngày anh đeo nó vào cổ tay em… nguyện vọng của anh cuối cùng đã được thực hiện rồi!”
Triệu Trung đối với tôi “chân thành” như thế, vậy mà không hiểu sao trước đây trong mắt tôi, anh ta chỉ như một con cóc muốn ăn thịt thiên nga. Không ngờ con cóc giờ đã biến thành vương tử, nhất là khi nghe lý luận bao thầu chùa miếu đầy triết lý và chân lý huyền diệu của Triệu Trung, tôi thực sự bắt đầu sùng bái anh ta. Nhưng tôi vẫn khéo léo cảm ơn và từ chối món quà hậu hĩ đó, không thể để Triệu Trung coi thường mình được. Đối với người như Triệu Trung, nhất thiết phải chơi trò “thả dây dài để câu cá lớn”.
May mà gặp Triệu Trung mà tôi hiểu phần lớn những người bái Phật đều không tin Phật, mà chỉ muốn đòi hỏi lợi ích của mình. Nhiều người không đạt được ý nguyện trong cuộc sống nên đi cầu Phật, Triệu Trung lợi dụng tâm lý đó mà phát tài. Nếu thế, Phật của tôi là ai? Có phải Phật bà Tây Sơn không? Không, tuyệt đối không phải, tiếp xúc với Triệu Trung mới biết câu chuyện về cái gọi là linh nghiệm của Phật bà Tây Sơn đều là kế sách thương nghiệp, do Triệu Trung tự biên tự diễn mà ra. Đến cả sư trụ trì chùa Từ Ân cũng do Triệu Trung tuyển, trả lương hằng năm. Theo lời Triệu Trung, sư trụ trì cũng chính là Tổng giám đốc “Công ty trách nhiệm hữu hạn Từ Ân tự”. Triệu Trung thành công được là nhờ biết nắm thời cơ và xu thế, lấy “biến” ứng “bất biến”, đây đúng là tư duy ngược, chúng ta thường quen lấy “bất biến” ứng “vạn biến”. Từ bản thân tôi thì thấy, bất biến duy nhất chính là tham dục của con người, dục vọng của con người vĩnh viễn không dừng lại, là thứ vĩnh viễn bất biến, mấu chốt là làm thế nào biến tham dục thành hiện thực, mà còn là hiện thực của công thành danh toại, hiện thực chân chính vĩnh viễn là bữa tiệc long trọng của kẻ thành công, và tôi chỉ muốn có phần là một bát súp mà thôi. Trên con đường làm quan, không ngoi được đến cấp bộ thì không được coi là thành công, nhưng đại bộ phận người cố gắng để ngoi lên đến cấp bộ thì cũng dừng bước ở đó, loại dừng bước này thường sẽ nhìn thấy phía trước có nhiều thống khổ, vì một khi người ta đã không có động lực hướng lên sẽ thấy con đường phía trước rất mịt mù và rất dễ lạc phương hướng. Nữ giới mà lên đến cấp bộ lại càng hiếm, hiếm như lông phượng, sừng lân. Tôi không đáng làm lông phượng, sừng lân; mơ ước của tôi là làm hoàng hậu thôi, tôi có “vốn” đủ để làm hoàng hậu, chỉ thiếu cơ hội. Thực ra cơ hội ngày nào cũng có, chỉ là tôi không nắm được thôi.
Gần đây, tôi được đi tập huấn cán bộ cấp phòng tại Học viện hành chính thành phố, lần đầu tiên được nhìn thấy dung nhan của Trương Bội Phương – vợ Bành Quốc Lương, lúc bà ta lên phát biểu trong lễ khai giảng lớp học. Trương Bội Phương là Phó viện trưởng Học viện hành chính thành phố, cảm giác của tôi đối với bà ta chỉ một chữ: “Xấu!” Đây là yếu tố khiến niềm tin thắng lợi của tôi tăng thêm bội phần.
Sau khi lớp học kết thúc, vừa về đến văn phòng Ủy ban, Hồ Chiếm Phát giao ngay cho tôi một nhiệm vụ: Đến phòng làm việc của Phó Thị trưởng Bành giúp ông ấy chỉnh lý một số ảnh, đây được coi là cơ hội may mắn trời cho, nên tim tôi bỗng đập rộn ràng. Từ trước đến nay, cuộc sống của tôi như một ao nước tù, không hề có gợn sóng lăn tăn, tôi muốn vận mệnh của mình biến đổi, bởi chỉ có biến đổi mới đủ kích thích, chỉ có biến đổi mới có tự do, nhưng hiện tại cuộc sống của tôi lại như cái tủ hồ sơ dựa góc tường trong phòng, vĩnh viễn không thay đổi. Mà suy cho cùng, tôi đâu phải cái tủ hồ sơ mà là người, một nữ nhân viên xinh đẹp đang hừng hực sức sống! Bản tính con người là trạng thái hoạt động cao độ, sâu thẳm trong nó chất chứa một con thuyền rực lửa. Ngay lúc này đây tôi lại muốn trạng thái vận động rơi vào bão táp. Tôi không chịu đựng nổi cuộc sống của một con thuyền trong ao nước tù, tôi muốn quăng một tảng đá thật to vào nước để xung quanh phát hiện ra: tôi là một đóa hoa tươi, một đóa hoa tươi có thể trang điểm cho thế giới. Mikhailovich Dostoevsky cho rằng: “Cái đẹp cứu thế giới”, đối với tôi không có thứ gì sánh được với cái đẹp. Tôi không có ý đồ cứu vớt thế giới, mà cũng không có năng lực đó, nhưng tôi có thể cứu vớt đàn ông, đương nhiên không phải Vương Triều Quyền, cũng không phải Lưu Nhất Hạc bởi anh ta cách tôi quá xa, liệu có phải Triệu Trung không? Tôi vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng có một người tôi xác định sẽ cứu, đó là Bành Quốc Lương. Tôi muốn giải cứu anh ta thoát khỏi bà vợ xấu xí, để yêu tôi, để cho anh ta hiểu rằng, trên thế gian này chỉ có một loại sức mạnh có thể làm cho anh ta lệ nhòa ướt mặt, đó chính là yêu tôi.
Lúc đi vào phòng làm việc của Bành Quốc Lương, anh ta đang ngồi trên sofa, tay cầm xấp ảnh, trên bàn la liệt mấy cái hộp đựng đầy ảnh, bên cạnh là hơn mười cuốn album, xem ra nhiệm vụ của tôi là cho những tấm ảnh cho vào album. Tôi cất tiếng nhẹ nhàng: “Em chào Thị trưởng Bành!”
Bành Quốc Lương giật mình, nét mặt vẫn còn vương nụ cười ngọt ngào. Thấy tôi, mắt anh ta bỗng sáng lên, vồn vã mời ngồi, một phong cách chưa từng có của lãnh đạo với cấp dưới. Bành Quốc Lương đã bình dị dễ gần lại cởi mở thân thiết, còn thêm vẻ mặt vui sướng như từ lâu mong chờ dòng suối ngọt vậy.
Bành Quốc Lương nhìn tôi đắm đuối khiến tôi hơi ngượng, lòng đã định rồi, tôi mạnh dạn ngồi xuống, hỏi: “Thị trưởng Bành, là ảnh gì mà ngắm mê mải thế ạ, không phải là ‘người tình’ đấy chứ?”
Nếu là Lưu Nhất Hạc, chắc chắn tôi không dám trêu chọc kiểu ấy.
“Bối Bối,” Bành Quốc Lương nhìn tôi bằng cặp mắt lấp lánh: “Cô biết ý nghĩa của ‘người yêu’ là gì không? Tôi cho rằng trên đời này, người tình mới là yêu thật, hôn nhân chẳng qua chỉ là việc làm theo nghĩa vụ lệ thường thôi, nếu yêu mà bị ràng buộc bởi bất cứ quy tắc, trách nhiệm nào, sẽ không tính là yêu thật sự, chỉ là tuân theo quy luật, nghĩa vụ thông thường mà thôi.”
Không ngờ Bành Quốc Lương lại cởi mở như vậy, tôi lập tức tranh thủ thời cơ thăm dò, nói: “Chắc người tình chỉ là Orpheus(9).”
Bành Quốc Lương không hiểu, liền hỏi: “Nghĩa là gì?”
Tôi mỉm cười duyên dáng: “Trong truyện cổ Hy Lạp, vợ của Orpheus bị rắn cắn chết, đau lòng trước cái chết của vợ, Orpheus bèn gảy đàn và cất tiếng ca đau thương, khiến vạn vật, thiên nhiên và thần tiên đều rơi lệ. Anh ta tìm đường xuống âm phủ, tiếng đàn và lời ca của Orpheus làm cảm động Diêm vương và Hoàng hậu, nên Diêm vương đồng ý cho Orpheus đón vợ trở về cuộc sống nhân gian, với điều kiện Orpheus không được nhìn mặt vợ cho đến khi nào về đến trần gian. Khi đến gần mặt đất, Orpheus không nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở của vợ, chịu không nổi, đánh liều quay lại nhìn, thế là vợ bị quay về âm phủ...”
Bành Quốc Lương nghe xong, cảm thán nói: “Rất giống Faust và Hellen(10), nhưng anh vẫn rất thích một câu của Faust nói với Hellen: ‘Đừng nghĩ đến vận mệnh độc nhất vô nhị này! Tồn tại chính là nghĩa vụ, cho dù chỉ là trong chớp mắt’.”
Câu này nói trúng suy nghĩ của tôi, mơ ước của tôi chính là làm Dương Qúy phi, đâu sợ cái chết sau đuôi ngựa, dù có vậy cũng không hề tiếc. Vì thế tôi âu yếm nhìn Bành Quốc Lương nói: “Một nháy mắt, hay một mũi dao!”
Bành Quốc Lương mỉm cười nồng nàn: “Anh thích mũi dao, anh đợi mũi dao đã lâu lắm rồi. Bối Bối, em có can đảm làm mũi dao không?” Đây rõ ràng là bật đèn xanh mà. Tôi nghĩ, anh đã thích mũi dao, tôi sẽ đâm thủng trái tim anh, thử xem anh có hối tiếc không?
Tôi bạo dạn ngả đầu vào vai Bành Quốc Lương, dịu dàng nói: “Thị trưởng Bành, anh không sợ bị rắn cắn sao?”
Bành Quốc Lương vừa thở hổn hển vừa nói: “Bối Bối! Là con rắn ở vườn Địa đàng phải không? Đừng quên nó đã từng xúi giục loài người ăn trái cấm, Bảo Bối bé nhỏ của anh! Em làm trái cấm của anh nhé, anh không đợi được nữa rồi!”
Nói xong anh ta liền ôm tôi vào lòng, cứ thế tôi đã thành “trái cấm” cho anh ta ăn trộm. Để thực hiện mộng tưởng làm hoàng hậu, cuối cùng tôi đã bước được một bước dài, vì thế tôi vô cùng kích động! Tôi khát vọng hướng đến nơi sâu thẳm… sâu thẳm của yêu đương, khai quật nơi sâu thẳm của màn đêm, cho tới khi nằm sâu trong trái tim Bành Quốc Lương. Tôi muốn ngủ vùi trong trái tim anh ấy, muốn thức dậy trong trái tim anh ấy, muốn sống trong trái tim anh ấy, muốn mỗi ngày đều hôn trái tim anh ấy.
Tôi đã sải được một bước dài thì cơ hồ cũng hiểu mọi chuyện rõ ràng hơn, dụng cụ mà Dương Hằng Đạt dùng để che đậy chính là “dân chủ”. Từ khi anh ta thực thi dân chủ đến nay, Hứa Trí Thái và Hoàng Tiểu Minh dần dần xa nhau, ai nấy đều một lòng với công việc của mình, nhưng đều phải dựa vào Dương Hằng Đạt, đều muốn đoàn kết xung quanh anh ta. Đây đúng là chỗ cao minh của Dương Hằng Đạt. Trước là ban cho mọi người một chút “dân chủ”, nhưng lại giữ được quyền uy của Trưởng phòng. Trong những thời khắc quan trọng nhất vẫn sẽ sử dụng “dân chủ” – tập trung (vẫn là “chuyên chế”), quả không hổ danh là thư ký của lãnh đạo cũ, trên phương diện chính trị anh ta hơn Triệu Trung gấp bội phần.
Từ khi gặp lại Triệu Trung ở chùa Từ Ân, thằng cha béo chết tiệt ấy cứ quấn chặt lấy tôi, cách vài ba ngày lại mời tôi ăn cơm. Nay tặng thẻ thẩm mỹ, mai tặng túi xách hàng hiệu, luôn tỏ ra chăm sóc ân cần, lấy lòng đủ kiểu. Mấy hôm trước, Triệu Trung mời ăn cơm, còn cho tôi biết một tin chấn động: cuối năm thay đổi nhiệm kỳ lãnh đạo, Lưu Nhất Hạc trở về Đông Châu nhận chức Phó bí thư Thành ủy, kiêm Thị trưởng. Lưu Nhất Hạc từng là người tình trong mộng của tôi, nhưng giờ tôi đã là người chung giường với Bành Quốc Lương, đương nhiên tôi mong anh ta sẽ tiếp nhiệm vị trí Thị trưởng hơn, bởi tôi biết Bành Quốc Lương không ngừng nỗ lực phấn đấu chính là vì vị trí này, vậy mà thông tin của Triệu Trung lại như con sông chắn ngang đường quan chức của anh ta. Tôi từng làm việc bên cạnh Lưu Nhất Hạc và cả Bành Quốc Lương, tôi quá hiểu quan hệ giữa hai người rất tế nhị, điều khiến tôi lo lắng nhất là, một khi Lưu Nhất Hạc trở lại Đông Châu làm Thị trưởng, không biết chức Phó Thị trưởng thường vụ của Bành Quốc Lương có được đảm bảo không? Ngộ nhỡ phải chuyển đi thành phố khác, mộng làm hoàng hậu của tôi vừa nhen nhóm đã lại bị dập tắt. Một khi tâm tư buồn chán, người ta thường mượn rượu giải sầu, tôi cũng khó tránh khỏi điều này. Tôi uống liền mấy cốc, lại thêm Triệu Trung cố ý chuốc tôi say nên tôi đã quên trời đất. Tôi được anh ta dìu lên xe, tôi bảo anh ta đưa về nhà, nhưng anh ta không nghe, lái xe chạy thẳng đến khách sạn Khải Hoàn, xem ra anh ta đã đặt phòng sẵn, cho nên đỡ tôi vào thẳng thang máy.
Vừa vào phòng, Triệu Trung vội ôm thốc tôi đặt lên giường, hấp tấp nói: “Bối Bối, anh muốn em đến chết được!”
Lúc đó trông mặt Triệu Trung chẳng khác nào chiếc bánh mỳ nướng tròn vo, cực to. Tuy say nhưng tôi vẫn biết hết, bữa cơm tối nay rõ ràng Triệu Trung cố tình chuốc cho tôi uống nhiều, đến mức không còn sức phản kháng, nhưng khi biết tin Lưu Nhất Hạc trở lại Đông Châu làm Thị trưởng, tôi lại càng không muốn phản kháng, bởi một khi Lưu Nhất Hạc trở lại, Bành Quốc Lương sẽ phải rời khỏi Đông Châu, và tôi chỉ có thể bám lấy Triệu Trung mới tránh khỏi cảnh “gà bay trứng vỡ”. Dựa vào quan hệ giữa Triệu Trung với Lưu Nhất Hạc, thì tôi cặp với Triệu Trung dù không thực hiện được giấc mơ làm hoàng hậu thì ít nhất cũng là vợ ông chủ.
Trong lúc đang mơ màng, Triệu Trung đã cởi hết quần áo của tôi, tôi cũng không ngờ hắn muốn tôi đến vậy mà cái thứ của hắn như cục bột nhão không cứng lên nổi. Nhìn tôi đẹp như mỹ nữ băng thanh ngọc khiết vậy mà không được trọng dụng, quả thật là nỗi ô nhục đối với tôi.
Hồi lâu khi tỉnh rượu, tôi giận dữ mặc quần áo, nói khinh miệt: “Triệu Trung, thế mà anh cũng đáng mặt làm đàn ông!” Sau đó đẩy cửa bước ra khỏi khách sạn, lúc đó đã nửa đêm.
Men theo mép đường, tôi bước đi trong vô vọng, lòng buồn tê tái, trong đầu cứ lặp đi lặp lại mấy câu thơ của nhà thơ Nga Boris Leonidovich Pasternak: “Cả cuộc đời, tôi luôn muốn giống như mọi người. Nhưng thế giới, toàn khoác áo quần đẹp đẽ mà không lắng nghe nỗi thống khổ của tôi, vì thế tôi chỉ muốn giống như chính mình vậy thôi.”
Tôi là ai nhỉ? Tôi muốn sống như hoàng hậu, nhưng sao lại cảm thấy mình giống một con điếm. Tuy đã nửa đêm, dòng xe vẫn đi lại như thoi đưa trên đại lộ Giải Phóng, ánh đèn chớp lóe xé rách màn đêm, lác đác vài người đứng hai bên đường, tôi quan sát kỹ thấy toàn là những phụ nữ thuộc hạng “nhành hoa đưa đẩy”, liên tục có những xe dừng lại chào hỏi, tôi chợt hiểu, họ chính là những người mà nam giới thường gọi là “gà hoang”. Lúc ấy có một chiếc Mercedes đen chầm chậm ghé sát bên tôi, một gã đàn ông trong xe nghiêng người ngó ra cửa hỏi tôi một đêm bao nhiêu tiền. Trong lòng tôi bỗng trào lên nỗi sỉ nhục, vội vẫy một chiếc taxi, nhanh chóng ngồi lên, tự nhiên cảm thấy hiện thực giống như chiếc xe taxi, dù ai cũng đều từng ngồi trên xe, nhưng vĩnh viễn lưu lại trong đầu là khái niệm chung về tất cả các xe taxi, mà không phải là hình dáng của một chiếc cụ thể nào đó. “Tất cả” chính là “toàn bộ”, “toàn bộ” tức là “chỉnh thể”, vốn dĩ “chỉnh thể” là một khái niệm mơ hồ nhất, “chỉnh thể” kỳ thực chỉ là một cái vỏ trống rỗng, vũ trụ là một chỉnh thể, nhưng chẳng ai biết hình dạng của nó. Tôi liếc trộm mặt người lái xe, thấy mặt anh ta rất mơ hồ trong đêm tối, nhìn bên ngoài cửa kính, những ngôi nhà cao tầng hai bên đường cũng đen sì, những ô cửa sổ đóng chặt, không hiểu bên trong đang xảy ra chuyện gì? Ánh đèn đường ướt sũng như buông xuống một lớp sương mù, tôi cảm giác như mình bị chôn lấp trong màn sương mù dày đặc giống như một tư tưởng đồ sộ mà nhạt nhẽo. Tôi không biết nó là cái gì mà lại trói buộc tất cả như thế, thế giới là một chỉnh thể, con người cũng là một chỉnh thể, mỗi người đều sống trong “toàn bộ”, “toàn bộ” là một cái giếng, mỗi người đều ở trong giếng, trong giếng không có người, chỉ có bầy đàn.
Lưu Nhất Hạc nhanh chóng nhậm chức, lúc đầu tôi lo lắng Bành Quốc Lương sẽ bị điều đi, giờ mới thấy những lo lắng của mình là thừa. Lưu Nhất Hạc vừa nhậm chức đã bắt tay ngay vào việc “đánh trống mở cờ” tổ chức đại hội “Xúc tiến thương mại thu hút đầu tư toàn thành phố”. Sau đại hội, các hoạt động lớn cho đầu tư của nước ngoài liên tiếp tổ chức, thương nhân và tổ chức thương mại các nước nườm nượp kéo đến. Lưu Nhất Hạc vẫn giữ tôi làm phiên dịch như trước, tôi mừng đến nỗi bàng hoàng nhưng không dám có tư tưởng gì khác, mà chỉ dám có tình cảm tôn kính.
Tôi luôn nghĩ nếu “cặp kè” với Bành Quốc Lương, tôi sẽ được tất cả những gì mình muốn. Nhưng giờ, đến cả chức điều tra viên chính cấp phòng cũng vẫn không ngoi lên được. Tôi không chỉ đề cập tới một lần, lần nào Bành Quốc Lương cũng úp úp mở mở lảng qua chuyện khác. Tôi biết cái mà anh ta cần là phụ nữ, chứ không phải nữ công chức, mục đích của anh ta cũng chỉ là chiếm được tôi, thế thôi. Tôi và Bành Quốc Lương lén lút vụng trộm đã nhiều lần, kích thích nhất là cách đây mấy ngày, khi tôi đem công văn đến, anh ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức đóng cửa lại, bế thốc tôi lên bục gỗ. Những lần trước có thể trên sofa, hoặc chiếc giường đơn ở phía trong dùng nghỉ trưa, nhưng những chỗ ấy đã quá nhàm chán... về phương diện này, Bành Quốc Lương rất giỏi thay đổi kiểu thưởng hoa. Tôi cũng từng muốn thay đổi kiểu thưởng hoa, biến thành nam giới nếm thử mùi vị làm đàn ông thưởng thức nữ giới thế nào, nhưng chỉ là trong tưởng tượng, thực ra phụ nữ không những có thể thưởng thức kiểu nữ mà cũng có thể thưởng thức kiểu của nam. Lần nào tôi cũng làm cho Bành Quốc Lương toàn thân mềm nhũn, thần hồn điên đảo. Nếu nói đến vũ dũng, dáng vóc của anh ta đâu thấm tháp gì so với Vương Triều Quyền, Triệu Trung lại càng không đáng mặt lên đài, chỉ tiếc rằng sự nghiệp của Vương Triều Quyền cũng chỉ tương đương khả năng “trên giường” của Triệu Trung, giá như ở phương diện sự nghiệp anh ấy cũng cứng cáp như lúc đang lâm trận để tôi có chút tự hào, thì tôi đâu có đổi xác thịt làm gì! Chuyện tôi và Bành Quốc Lương vụng trộm với nhau, một khi anh ta biết sẽ không thể để yên. Vương Triều Quyền không giống Leopold Bloom, bị cô vợ cắm sừng mà vẫn có thể “mắt nhắm mắt mở”. Còn tôi lại giống Molly, tôi thích chương số 18, “ý gian dâm” của Molly mô tả tâm lý của nữ giới. Trong trường ca Odyssêy của Homer, rất nhiều nhân vật và các tình tiết đối lập, Molly suy cho cùng cũng không phải là Penelope, tôi càng không thể bì được với Penelope. Penelope làm người vợ thủy chung của Odysseus, suốt mười năm Odysseus biệt âm vô tín mà vẫn kiên trì chờ đợi chồng. Tuy không thể đuổi được đám cầu hôn, nhưng đã bày ra nhiều mưu kế trì hoãn, kéo dài thời gian để đợi chồng. Nói thực, tôi không tin trên thế gian này lại có Penelope, nhưng tin trên đời này có Odysseus. Lưu Nhất Hạc chính là người như thế, Vương Triều Quyền càng giống thế. Kết thúc của Odysseus thường khiến tôi lo sợ, sau khi Odysseus giả dạng vào cung, Penelope lập tức nhận ra chồng mình, tỉnh lại sau giấc ngủ say, thấy bọn cầu hôn đã bị giết hết, trải qua những thử thách, mới vui mừng đoàn tụ. Họ đoàn tụ, còn tôi, tôi có thể trở thành Nala dưới ngòi bút của Henrik Johan Ibsen(11) không? Tôi không sao cả, quan trọng là Vương Triều Quyền, cứ nhìn vào khí chất của anh ta, liệu anh ta có dám giết chết “kẻ cầu hôn” hay không? Tôi không biết, chỉ biết nếu mọi chuyện vỡ lở, Vương Triều Quyền chắc chắn sẽ cảm thấy bẽ mặt mà bỏ đi, có thể anh ta chỉ tự đau khổ, giày vò bản thân... Anh ta chán mà ra đi, bởi tôi là “Molly”, tôi không phải là Penelope. Thử nghĩ xem, nếu Penelope cũng cho chồng bị cắm sừng như Molly thì kết quả sẽ ra sao? Tôi dám khẳng định kẻ thông gian không một tên sống sót, nhưng Odysseus có giết chết vợ mình không? Odysseus là một đại anh hùng, tôi cho rằng anh ta không giết vợ mình nhưng cũng không tha thứ! Tiếp theo anh ta sẽ làm thế nào nhỉ? Chỉ có một con đường, tiếp tục phiêu bạt! Có lẽ đây cũng là con đường mà Vương Triều Quyền phải đi, nhưng cũng có thể không phải anh ta, mà tôi sẽ phải phiêu bạt! Nhưng Vương Triều Quyền không phải là Helmu(12), tuy là nhân vật nhỏ bé, nhưng anh ta lại là một người chính trực, huống hồ từ trước đến nay tôi luôn được làm những việc mà mình muốn. Trong lòng anh ta, chắc chắn tôi không phải là Nala(13). Lấy nhau khá lâu mà tôi không hiểu sao Vương Triều Quyền tuy trên giường vũ dũng không ai bì, nhưng tôi vẫn không thể có thai, trông anh ấy cường tráng mà lại ít tinh binh, nếu chúng tôi có một đứa con, có lẽ tôi cũng đã trở thành người mẹ xuất sắc. Vậy mà đến mơ ước làm một người mẹ, mà Vương Triều Quyền cũng không cho tôi được toại nguyện! Số phận sao mà khắc nghiệt quá!
Từ đêm ở khách sạn, Triệu Trung mất thế “hùng phong châu Á” trước mặt tôi, bây giờ mỗi lần gặp, tôi cảm giác anh ta như lùn đi một nửa, đàn ông phải nhờ vào cái dũng khí khi ở trên giường may ra mới mở mặt được, nếu không còn gọi gì là đàn ông? Nhưng cũng từ đó, Triệu Trung ân cần với tôi hơn, không tiếc tiền cho tôi, thằng cha hòa thượng giả chết tiệt, còn muốn biến tôi thành ni cô nữa hả? Tôi vốn không muốn để lộ quan hệ giữa mình với Triệu Trung, nhất là với đồng nghiệp trong phòng, ai cũng biết trước đây tôi cực kỳ ghét anh ta, sau lưng toàn chửi là đồ con lợn, nhưng giờ người ta đã thành “hoàng tử lợn”, tôi còn biết làm gì hơn, bởi công chúa nào chẳng yêu hoàng tử? Dù tôi và Triệu Trung bí mật đi lại với nhau, nhưng có một lần vẫn “đụng mặt” Hồ Chiếm Phát tại nhà hàng. Nói thật, tôi có ấn tượng không tốt với Hồ Chiếm Phát, nhất là đôi mắt của hắn, dường như trời sinh để liếc trộm vậy. Bất cứ việc gì giữa tôi và Triệu Trung cũng không qua nổi cặp mắt ấy. Tôi biết hắn đến mời rượu tôi và Triệu Trung chẳng phải từ thiện ý thành tâm gì, chẳng qua muốn thăm dò thôi. Đáng lẽ tôi và Triệu Trung thuê phòng khách sạn thì không đụng phải cái bản mặt Hồ Chiếm Phát, trách thì trách tên Triệu Trung kia, lúc đi vệ sinh gặp hắn nói dối là mời mấy người bạn ăn cơm, thì việc cũng coi như xong, đằng nàylại phun ra là mời tôi ăn cơm. Hình như Triệu Trung cố ý thị uy với Bành Quốc Lương trước mặt Hồ Chiếm Phát vậy, đương nhiên hắn muốn biết rõ ngọn ngành mới vào phòng chúc rượu. Hắn vừa vào phòng, tôi liền cảm thấy lo lắng vì hắn biết rất rõ quan hệ giữa tôi với Bành Quốc Lương. Chúc rượu xong, hắn nói vài câu khách khí rồi bước vội ra, trước khi đóng cửa còn quay lại liếc tôi, ánh mắt như gió thu quét qua một cái, khiến tôi bỗng thấy run sợ trong lòng.
Mấy ngày qua, Bành Quốc Lương bận tiếp thương nhân người Mỹ nhưng không cần tôi làm phiên dịch, mà dùng người của phòng quan hệ quốc tế. Hứa Trí Thái thường xuyên tham dự những cuộc hội kiến này cũng cảm thấy lạ, vì từ trước đến nay, Bành Quốc Lương hội kiến với khách nước ngoài đều do tôi phiên dịch, anh ta liền hỏi lý do. Tôi chỉ cười nhưng trong lòng bỗng giật mình, tôi biết chuyện này chắc chắn có liên quan đến lần Hồ Chiếm Phát gặp Triệu Trung mời tôi ăn cơm tại nhà hàng. Quả nhiên mấy lần tiếp theo, Bành Quốc Lương đều không gọi tôi làm phiên dịch nữa, ngược lại mỗi lần Lưu Nhất Hạc tiếp khách ngoại quốc đều cho thư ký đến tìm tôi, tôi trở thành phiên dịch chuyên trách của anh ấy. Tôi vẫn muốn tìm cơ hội để gặp và chất vấn Bành Quốc Lương, nhưng không hiểu sao gần đây anh ta rất hay đi Hồng Kông, trở về lại bận đến mức không thấy bóng dáng, vì thế tôi vẫn không tìm được cơ hội nào thích hợp.
Không may cho tôi lại xuất hiện hiện tượng thai nghén, sáng sớm cứ lợm giọng, buồn nôn. Vương Triều Quyền chắc cũng nghi ngờ nhưng không thể hiện ra mặt, vẫn tỏ thái độ quan tâm. Tôi lấp liếm nói rằng tối qua ăn phải thức ăn không đảm bảo, Triều Quyền muốn đưa tôi đi đến bệnh viện, tôi nói không cần, anh ta bèn lẳng lặng đi làm. Tôi có thai, tự tôi biết, tự tôi hay, tôi đã ngủ với Bành Quốc Lương mà không dùng đến biện pháp nào cả, tôi muốn dùng cái thai để ép buộc anh ta, cái giá tối thiểu cũng phải là giải quyết cho tôi được thăng chức lên điều tra nghiên cứu viên chính cấp phòng trước, sau đó là ly hôn với bà vợ xấu xí của mình, như vậy thì tôi mới không sinh đứa con của anh ta. Thực ra tôi cũng không hoàn toàn ngốc đến mức đó, thực ra tôi có thể giả bộ mang thai để lừa anh ta, nhưng từ khi lấy Vương Triều Quyền, ngày ngày trông mong có thai mà không có. Làm thân đàn bà con gái mà không biết mùi vị mang thai có còn coi là đàn bà nữa không? Vả lại, ngủ thì cũng ngủ rồi, sợ gì có thai, có thai cũng là cách để kiểm nghiệm người đàn ông của mình là vàng hay đá.
Nhưng để biết chính xác, tôi vẫn đến bệnh viện khám, kết quả đúng là có thai hơn hai tháng. Tôi đang cầm kết quả siêu âm xem, bỗng có người vỗ vai, tôi quay lại, giật mình hốt hoảng, Vương Triều Quyền giật phắt tờ kết quả, xem tỉ mỉ, sau đó tức giận ném vào mặt tôi, nghiến răng, bật ra mấy tiếng “vô liêm sỉ”, rồi hằm hằm bỏ đi.
Không ngờ, Vương Triều Quyền lại âm thầm theo gót tôi tới bệnh viện, tôi liều mạng đuổi theo muốn giải thích nhưng không kịp. Tôi thẫn thờ đứng trước cổng bệnh viện, thầm nghĩ, cái gì phải đến, đã đến rồi! Tôi vẫy taxi trong tâm trạng thất thần, tới văn phòng, xin Dương Hằng Đạt cho nghỉ phép nửa tháng, anh ta vui vẻ chấp nhận.
Tôi thu dọn vài thứ linh tinh rồi nhanh chóng rời phòng Tổng hợp 2, sau đó đến văn phòng làm việc của Bành Quốc Lương, đẩy cánh cửa, nhưng cửa khóa. Đồ chó má, tôi xảy ra chuyện lớn mà bóng dáng hắn lại mất tăm mất dạng. Tôi đành lấy điện thoại gọi cho Hồ Chiếm Phát, hỏi Bành Quốc Lương ở đâu, tôi đang rất cần gặp. Hồ Chiếm Phát cười chọc tức: “Bối Bối, cô nghĩ mình là ai chứ, muốn gặp Thị trưởng Bành là gặp ngay được à?” Tôi đang bực bội, bèn nổi đóa, nói: “Hồ Chiếm Phát, cho tôi biết Bành Quốc Lương ở đâu, bà cô này có thai rồi!” Hồ Chiếm Phát liền phá lên cười, nói vẻ cay nghiệt: “Việc tốt của Triệu Trung làm hả?” Câu nói đó càng khiến tôi bốc hỏa, gào to: “Hồ Chiếm Phát...”, nhưng hắn đã cúp máy.
Tôi không về nhà, mà ôm bụng tức đi lòng vòng trên đường. Lúc này đây tôi như con dê non lạc đường, đi xung quanh chuồng để tìm kiếm linh hồn, cuối cùng vô tình bước vào hiệu sách Tân Hoa. Trong hiệu sách rất vắng người, trái tim tôi tan nát, tôi cảm thấy Bành Quốc Lương đang muốn lẩn tránh, nhưng điều đó không có gì đáng sợ; bị Hồ Chiếm Phát sỉ vả tôi là “kẻ xoạc chân lên cả hai thuyền” cũng không đáng sợ; đáng sợ nhất là Vương Triều Quyền đã biết tất cả. Vương Triều Quyền khốn kiếp không những theo gót tôi như một tên mật vụ, đã thế còn chửi tôi “vô liêm sỉ”. Nhớ lúc cầu hôn tôi, miệng anh ta thơn thớt nói rằng nhất định sẽ khiến tôi thành người vợ hạnh phúc nhất trên đời. Đồ chó, chồng không phú quý, vợ sao có thể hạnh phúc chứ, thứ đàn ông chỉ nói được, làm không được mới là vô liêm sỉ, cho mày cắm sừng, mày tức chứ gì, cho mày biết, thứ đàn ông tầm thường chẳng có tài cán gì, thì bị cắm sừng cũng đáng đời! Tôi vừa điên tiết suy nghĩ lung tung, vừa thuận tay rút cuốn Lolita, mở đọc câu đầu của trang đầu: “Lolita là toàn bộ sinh mệnh của tôi, là ngọn lửa dục vọng, đồng thời cũng là tội ác của tôi, linh hồn của tôi”. Kỳ thực tôi vẫn muốn mình là tất cả sinh mệnh, là ngọn lửa dục vọng của Vương Triều Quyền, nhưng dù thế nào anh ta cũng không châm được ngọn lửa trong tôi, thế nên tôi mới phải đi tìm người đàn ông có thể thắp lên ngọn lửa lòng. Giờ đây tôi mới hiểu, dù là ánh sáng hay ngọn lửa đều là thứ hắc ám, trong đầu tôi lóe lên bộ mặt điển trai, đầy dục vọng quyền lực của Bành Quốc Lương, tôi đau khổ ý thức được rằng, một khi con người ta đã bị dục vọng chiếm lĩnh thì dù có lời nguyền nào đi chăng nữa cũng chẳng thể đuổi được nó. Tôi bỗng thấy ớn lạnh, cảm thấy hiệu sách này nặng nề âm khí như một ngôi mộ lạnh lẽo. Nơi tôi trở về không nên là ngôi mộ, phải là một chuồng dê mới đúng, tôi đặt cuốn Lolita trở lại kệ sách, hậm hực bước ra khỏi cửa, ánh nắng đang chiếu thẳng xuống, tựa như những lưỡi kiếm lạnh sắc, xuyên khắp người tôi.
Từ khi “lật bài ngửa” với Vương Triều Quyền, anh ta không về nhà nữa, điện thoại cũng không mở, chỉ mình tôi lẻ loi trong ngôi nhà mà mình chẳng có chút công lao gây dựng đợi anh ta trở về. Sớm tinh mơ hôm sau, trời đổ mưa lớn, Vương Triều Quyền ướt như chuột lột bước vào nhà. Tôi không biết anh ta đã ra ngoài làm gì, bởi từ sau khi kết hôn, tuy cũng có lúc nửa đêm mới về nhà, nhưng chưa bao giờ đi qua đêm cả. Trông bộ dạng không giống vất vưởng ngoài đường cho lắm, tôi cũng không hỏi vì sao suốt đêm không về nhà, mà đặt “Đơn ly hôn” trước mặt anh ta, lạnh lùng nói: “Ký vào đi!”
Vương Triều Quyền liếc nhìn “Đơn ly hôn” với vẻ khinh miệt, rồi lạnh lùng nói: “Bối Bối, cô mê mẩn thái quá rồi đấy, nên tỉnh lại đi, đừng cho rằng ly hôn là xong, tôi khuyên cô suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói.”
Tôi không do dự, trả lời ngay: “Ký đi, tôi suy nghĩ kỹ từ lâu rồi!”
Vương Triều Quyền vẫn lãnh đạm, nói: “Cô suy nghĩ kỹ rồi, nhưng tôi chưa suy nghĩ kỹ, tránh ra, tôi có việc gấp không có thời gian đôi co lằng nhằng với cô!” Nói xong, anh ta gạt tôi ra, đi thẳng vào phòng sách, lấy tài liệu rồi quay người đi ra ngoài.
Tôi lao đến trước mặt, ngăn anh ta lại, hét lên: “Triều Quyền, anh dựa vào cái gì mà không ký tên?”
Triều Quyền lạnh lùng, nói: “Bối Bối, tôi thấy đầu óc cô hình như toàn nước!” Nói xong anh ta đẩy cửa đi ra.
Tôi cũng không kìm nén thêm được nữa, uất đến phát điên, gào to: “Tôi thấy đầu anh không chỉ toàn nước mà còn có nước tiểu, toàn là nước tiểu, đàn ông nhà người ta đầu đội trời, chân đạp đất; thứ đàn ông này, trời sập xuống cũng vẫn không ra trò trống gì, thế mà cũng làm đàn ông!”
Chắc hẳn mấy nhà hàng xóm cũng nghe thấy tiếng gào của tôi, nhưng Triều Quyền làm như không nghe thấy, anh ta như âm hồn thoáng một cái đã biến mất. Tôi quá đau khổ, uất nghẹn như có cục chì chặn họng, thở không ra hơi... tôi nghĩ, hôm nay bằng giá nào cũng phải gặp bằng được Bành Quốc Lương, tôi tin chắc Hồ Chiếm Phát đã nói với Bành Quốc Lương về việc tôi có thai, nhưng anh ta vẫn không gọi điện cho tôi, khiến tôi càng thêm hoảng loạn. Tôi biết rõ, nếu ép Bành Quốc Lương chẳng khác nào đùa với lửa, việc không thành mà bản thân cũng bị thiêu, nhưng lúc này tôi không thể ngồi im được nữa. Tôi liều mình, cầm cây dù rời khỏi nhà, đội mưa đến văn phòng Ủy ban thành phố.
Tôi đi thẳng tới phòng làm việc của Bành Quốc Lương, hai cánh cửa vẫn khép kín, tôi đành trú mưa trên hành lang, gọi điện thoại cho Hồ Chiếm Phát, nhưng giọng hắn khó chịu, hỏi hằn học: “Có việc gì?” Tôi lạnh băng mở lời hỏi: “Bao giờ Bành Quốc Lương về?” Hắn cũng lãnh đạm nói: “Đi Hồng Kông rồi.” Tôi biết Bành Quốc Lương đang cố tình tránh mặt tôi. Tức giận dập điện thoại, bất ngờ lại có chuông báo tin nhắn, tôi mở xem, hóa ra là tin nhắn của Hồ Chiếm Phát: “Chị củ cải trắng liều mình giảm béo, gầy như que củi, mẹ chị ta bất mãn nói: ‘Gầy như thế này, ai lấy mày chứ’, củ cải trắng khinh khỉnh nói: ‘Rượu trắng ngày nào cũng đăm đăm nhìn con, cứ muốn ngâm con, còn gọi con là nhân sâm!’” Rõ ràng Hồ Chiếm Phát đang sỉ nhục tôi, tôi nổi đóa, định nhắn tin đáp trả, điện thoại lại hết pin. Càng nghĩ càng bất lực, nếu chồng tôi là thư ký Thị trưởng, thậm chí là “trưởng” một cái gì đó, nếu chồng tôi là ông chủ giống như Triệu Trung, hoặc tôi là một lãnh đạo cấp thấp cũng không đến nỗi khổ nhục vì bị Hồ Chiếm Phát đối xử kiểu tiểu nhân thế này.
Càng lúc càng thấy ức, liền đùng đùng quay về văn phòng, gọi điện cho Vương Triều Quyền, mọi người trong văn phòng đều có mặt, ngơ ngác nhìn tôi. Tôi chửi Vương Triều Quyền một trận thậm tệ, cho anh ta biết tôi đã dứt khoát ly hôn. Dương Hằng Đạt xua xua tay, bảo mọi người trong phòng đi ra ngoài, anh ta đến bên tôi, chắc muốn an ủi vài câu, nhưng hình như không biết nói gì, đành lắc đầu rồi cũng ra ngoài luôn. Tôi tức giận dập điện thoại xuống, oan ức dồn hết lên đầu, sống trên đời đã mấy chục năm trời, giờ đây tôi có cảm giác mình như miếng giẻ rách, tôi biết giữa mình và Bành Quốc Lương không còn gì nữa. Vì không muốn để sự việc trở nên tồi tệ và để giữ lấy bát cơm của mình, tôi buộc phải bỏ đứa con trong bụng.
Tôi đội mưa đón xe đến bệnh viện phá thai, sau đó gọi xe về nhà mẹ. Tôi tắt điện thoại, ở đó nghỉ dưỡng nửa tháng, suốt thời gian đó chỉ có Vương Triều Quyền gọi điện về nhà mẹ tôi hai lần, đều do mẹ tôi nghe máy. Lần thứ nhất anh ta hỏi thăm tình hình của tôi, lần thứ hai thông báo anh ta đã nghỉ việc và chuẩn bị đi Thâm Quyến, còn nói “Đơn ly hôn” đã ký. Tôi nghe mà đau lòng, chỉ biết gục đầu vào lòng mẹ khóc nức nở.
Sau nửa tháng, tôi trở về nhà, trên bàn trà trong phòng khách quả nhiên có “Đơn ly hôn” đã ký, Vương Triều Quyền còn để lại một phong thư, hai tay tôi run rẩy mở phong bì, lấy thư ra đọc, những hàng chữ ngay ngắn: “Bối Bối! Lấy tôi, em bị oan ức rồi, tôi không thể cho em hạnh phúc, vậy tôi trả lại tự do cho em. Nhưng tôi vẫn muốn lấy cương vị một người anh để khuyên em vài câu: ‘Chúng ta sống là dựa vào sinh mệnh, chứ không phải dựa vào thân phận và địa vị’, có một bộ phim tựa đề Lời nói dối chân thực, Arnold Schwarzenegger là diễn viên chính, rất hay, bớt thời gian xem nhé, xem xong có lẽ em sẽ hiểu tất cả!”
Phí lời, ai không biết sinh mệnh là quý nhất, vần đề là không có thân phận! Không có thân phận, không có địa vị thì sinh mệnh còn có ý nghĩa gì chứ? Nhất là nữ, không có thân phận làm sao có thể phú quý? Người phụ nữ nào lại không muốn mình cao quý chứ, bảo tôi xem Lời nói dối chân thực cái gì chứ, câu: “Chúng ta đang sống nhờ vào sinh mệnh, chứ không phải nhờ vào thân phận và địa vị” mới là lời nói dối chân thực đấy!
Nói thực, từ khi lấy Vương Triều Quyền, chúng tôi chưa bao giờ cùng ngồi xem phim. Cũng có thể đoán biết được Vương Triều Quyền sống vô vị biết bao, chúng tôi sống như hai thế giới khác nhau, chia tay cũng tốt. Tình yêu đã bị bóp méo, vậy cuộc sống cũng méo mó thôi, dù sao những thứ méo mó, thì chỉ cần nhìn ở góc nhìn khác là nó lại tròn trịa thôi mà. Nhưng dù than tro của đám lửa đã tắt, nếu đưa tay vào gần cũng còn cảm thấy ấm, huống hồ chúng tôi đã cùng sống bấy nhiêu năm, cầm lá thư của Vương Triều Quyền trên tay, nước mắt tôi lã chã tuôn rơi. Romain Rolland(14) nói: “Thoát rồi, thoát rồi, thoát khỏi người khác, cũng tức là thoát khỏi chính mình, trái tim tôi tự do rồi.” Lúc này đây, tuy tôi và Vương Triều Quyền đã chia tay, nhưng tôi vẫn cảm thấy trái tim mình chưa tự do, vì sao? Vì sao chứ? Tôi bỗng tỉnh ngộ, phải kết thúc với Bành Quốc Lương, hắn đã trốn tránh không gặp, tôi quyết định phải viết cho Bành Quốc Lương một lá thư, nói rõ hết mọi khổ đau mà tôi phải chịu đựng, bất luận anh ta hồi âm hay không, tất cả cũng sẽ kết thúc ở đây. Tôi Âu Bối Bối không phải là phượng hoàng, nhưng anh, Bành Quốc Lương cũng tuyệt đối không phải cây ngô đồng, từ nay về sau, tôi đi đường tôi, anh qua cầu anh. Viết xong thư, tôi mới thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút. Khoảng thời gian này, tâm trạng của tôi quá nặng nề, quả thực tôi không kìm nén nổi, có lẽ Vương Triều Quyền nói có lý, nếu sinh mệnh không còn, làm gì có thân phận và giá trị con người.
Hôm sau, tôi dậy từ năm giờ sáng, điểm tâm qua loa rồi đến Văn phòng Ủy ban thành phố. Sáng sớm, tạp vụ phải hoàn thành vệ sinh văn phòng của lãnh đạo trước giờ làm việc, nhân cơ hội này tôi đặt thư lên bàn làm việc của Bành Quốc Lương, như vậy sẽ tránh được sự tọc mạch của Hồ Chiếm Phát. Lúc tôi đến vừa đúng bảy giờ, hành lang của văn phòng vô cùng yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng rì rì của máy hút bụi. Tôi đi thẳng đến phòng làm việc của Bành Quốc Lương, cửa khép hờ, tôi đẩy nhẹ một cái lách vào trong. Muốn vào phòng làm việc của Bành Quốc Lương phải đi qua phòng của Hồ Chiếm Phát. Có điều khiến tôi không hiểu, cửa cài phía trong, chẳng lẽ có người? Tôi nghĩ, ngoài nhân viên tạp vụ, còn ai được nữa? Bành Quốc Lương và Hồ Chiếm Phát không bao giờ đến sớm như vậy. Tất cả Ủy ban có hơn mười nhân viên trực ban, mỗi người phụ trách một văn phòng lãnh đạo, nhân viên là những nữ sinh đã tốt nghiệp chuyên ngành du lịch, đều là mỹ nữ trẻ măng, đa số tôi biết mặt nhưng không nhớ tên, chỉ nhớ cô phụ trách phòng Lưu Nhất Hạc tên là Trương Ni, còn phụ trách phòng Bành Quốc Lương là Lâm Đậu Đậu. Tôi nghĩ phòng của Bành Quốc Lương đã mở, nhất định Lâm Đậu Đậu đang ở đây. Tôi đẩy cửa, quả nhiên có một cô gái, nhưng không phải Lâm Đậu Đậu, là một người tôi không hề quen biết, cô ta đang lén lút bới thùng giấy vụn như đang tìm kiếm vật gì. Tôi bỗng cảnh giác hỏi: “Cô là ai? Sao tôi chưa gặp cô?” Cô gái bị bất ngờ, giật mình đánh thót nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, nở nụ cười giả lả: “Chị Âu Bối Bối à, chị không biết em, nhưng em biết chị, chị là người đẹp nhất trong Văn phòng Ủy ban, em là Thượng Tiểu Quỳnh, nhân viên phục vụ, em mới đến, trước đây em làm ở phòng của Thị trưởng Lưu, hôm nay nhà của chị Lâm Đậu Đậu có việc, em phải làm thay chị ấy.”
Nghe cô ta khen “người đẹp nhất Văn phòng Ủy ban thành phố”, trong lòng tôi cũng thấy dễ chịu hơn chút, tuy vậy trước mắt phải xem cô nàng Thượng Tiểu Quỳnh như thế nào đã, càng nhìn cô ta càng đẹp, dung mạo chẳng thua kém gì tôi. Tôi bỗng thấy ghen tỵ, hỏi: “Trương Ni làm ở phòng Thị trưởng Lưu chứ? Tại sao lại là cô?”
Thượng Tiểu Quỳnh khẽ cười, nói: “Trương Ni được điều xuống bếp bán phiếu ăn rồi, hiện tại em phụ trách phòng Thị trưởng Lưu.”
Sực nhớ cô ta vừa lén lút tìm kiếm gì đó, tôi hỏi vẻ khó chịu: “Cô vừa tìm cái gì đấy?” Thượng Tiểu Quỳnh chưa kịp trả lời, bỗng Chu Đại Vỹ đi vào, hỏi: “Chị Bối Bối, làm gì mà đến sớm thế?” Thượng Tiểu Quỳnh thấy có người đến, chẳng thèm đếm xỉa đến tôi, cầm máy hút bụi tiếp tục công việc. Tôi lẳng lặng đặt phong thư lên bàn làm việc của Bành Quốc Lương, sau đó quay lại hỏi Chu Đại Vỹ: “Đại Vỹ, sao hôm nay cũng đến sớm thế?” Đại Vỹ mỉm cười nói: “Hồ Chiếm Phát nói máy tính của anh ấy có vấn đề, bảo em sớm nay qua kiểm tra giúp.” Nói xong, cậu ta đi vào phòng của Hồ Chiếm Phát mở máy tính lên xem. Tôi sợ Chu Đại Vỹ nhìn ra động cơ của mình bèn lên tiếng: “Vậy cậu làm việc nhé”, rồi bước nhanh ra khỏi phòng làm việc của Bành Quốc Lương.
Giờ đây chỉ còn Triệu Trung là người quan tâm đến tôi nhất, sau khi biết tin tôi đã ly hôn, anh ta rất thông cảm, mời tôi đi ăn cơm. Vừa gặp, tôi gục vào lòng anh ta khóc nức nở. Trong lúc ăn, Triệu Trung lại truy vấn tôi về tác giả cái thai đó? Tôi bèn nói của Vương Triều Quyền, anh ta không tin, bởi anh ta từng làm Trưởng phòng của tôi, hiểu rất rõ quan hệ giữa tôi và Triều Quyền, xưa nay vốn không hòa thuận, một phần lý do là kết hôn nhiều năm mà không có con. Anh ta nói vẻ khinh miệt: “Bối Bối, anh khẳng định cái thai trong bụng em không phải của Vương Triều Quyền, nếu cậu ta có thể làm cho em có thai, thì em đã trở thành mẹ trẻ con từ lâu rồi. Em cho anh biết, có phải là của Bành Quốc Lương không?” Triệu Trung vừa nhắc đến Bành Quốc Lương, nước mắt tôi lại tuôn ra như suối, đó cũng là câu trả lời chính xác nhất, Triệu Trung đập bàn chửi: “Đồ cầm thú, thỏ còn không ăn cỏ gần hang, Bối Bối, không cần đau khổ vì loại người ấy, anh nói thật cho em biết, loại người này chỉ là châu chấu sau mùa thu, nhảy nhót được mấy ngày nữa thôi!”
Nghe thấy vậy, tôi thôi khóc, tròn mắt hỏi: “Anh nói vậy có nghĩa là gì?”
Triệu Trung tức giận, nói: “Bối Bối, tục ngữ có câu ‘nếu không muốn người khác biết, trừ khi đừng làm’, thường vụ Phó Thị trưởng như anh ta, rượu bia, cờ bạc, gái điếm, cái gì cũng có, không khác gì tự hủy hoại tiền đồ.”
Biết lời của Triệu Trung chứa đầy hàm ý, tôi bèn truy vấn đến cùng, chắc Triệu Trung đã nghe được gì? Triệu Trung chuyển ý rất nhanh: “Làm nhiều việc bất nghĩa ắt tự toi mạng, hãy tránh xa Bành Quốc Lương, càng xa càng tốt.”
Giờ đây Triệu Trung muốn mưa được mưa, muốn gió được gió. Từ khi phát tài nhờ bao thầu chùa miếu đến nay, quan hệ với đủ tầng lớp trong xã hội, loại người nào cũng biết, lời của anh ta không phải là “chỗ nào có lỗ trống thì có gió”, mà là “gió thổi báo hiệu giông tố sắp đến!”
Tôi rầu rĩ mời Triệu Trung một ly, anh ta uống một hơi cạn sạch, đặt ly xuống, hỏi vẻ suy tư: “Bối Bối, em sống với Vương Triều Quyền nhiều năm, em thấy cậu ta có ham đánh bạc không?”
Tôi nói với vẻ khinh thường: “Anh ta làm gì có gan đó, nếu có gan đánh bạc thì đã chẳng đến nỗi lết mãi mà vẫn chỉ là cán bộ chuyên trách cỏn con.”
“Không đúng,” Triệu Trung lắc đầu nói, “Xem ra em không thực sự hiểu về Vương Triều Quyền rồi. Tuần trước, anh vào sòng bài ở Ma Cao có thấy anh ta, áo mũ giống như ông chủ, đeo kính gọng vàng, theo sau còn có bốn năm người, cứ tưởng nhầm người, bởi trước nay không thấy cậu ta đeo kính, sau đó khi anh ta gỡ kính ra lau lau mắt, anh mới xác định đúng là Vương Triều Quyền. Anh tính hắng giọng trước để chào hỏi, nhưng vừa hắng giọng là cậu ta và mấy người đó vội vàng đi ngay. Bối Bối, Vương Triều Quyền mới chia tay em chỉ ít ngày, sao có thể thay đổi thành một người khác vậy, dáng vẻ đó, khí chất đó, biết thì đúng là Vương Triều Quyền, không biết thì cho rằng đó là đại ca xã hội đen!”
Nghe Triệu Trung nói một chặp, tôi nén không được, bật cười lớn: “Béo ơi, chắc chắn anh nhìn nhầm người rồi, nếu anh ta có uy phong như anh nói, sao em lại chia tay anh ta chứ? Nói thực, em ở với anh ta bao nhiêu năm như thế, chỉ lúc lên giường là anh ta mới thật sự uy phong, mạnh gấp vạn lần so với anh.”
Triệu Trung mặt ngắn tũn lại, nhìn tôi, ngại ngùng nói: “Bối Bối, đánh người đừng đánh vào mặt. Mấy hôm trước, anh đi bệnh viện kiểm tra, bị bệnh tiểu đường, theo kết quả xét nghiệm nước tiểu, đường độ 4, đường huyết tăng quá cao so với mức chuẩn, bác sĩ khuyên anh vào bệnh viện điều trị... tình trạng của anh do quá béo mà ra.”
Tôi nói vẻ cảm thông: “Anh Triệu, anh phải giảm béo đi, với điều kiện hiện tại, anh nên đi leo núi thường xuyên.”
Triệu Trung cảm động nói: “Bối Bối, cuộc sống đâu chỉ nghĩ đến leo núi chứ, phải biết rằng, leo lên thì dễ, xuống khó lắm đấy. Năm ấy Hứa Trí Thái ‘lãnh đạo’ các em ‘đảo chính’ anh, anh chán nản rời khỏi văn phòng Ủy ban, sau đó đã suy nghĩ rất nhiều, tại sao anh lại trở nên như vậy? Phải thay đổi cách sống, đường nào rồi cũng sẽ đến La Mã, làm gì cứ phải chết treo trên cùng một cái cây chứ! Anh không tin không theo con đường làm quan thì mình không sống nổi, trải qua những năm đánh liều vật lộn, anh mới hiểu rõ một chân lý: người ta muốn lập nên sự nghiệp, khi còn trẻ nhất định phải biết phớt lờ cái chết.”
Những lời của Triệu Trung thực sự đã kích động tôi, sau khi ăn cơm xong, anh ta muốn đưa tôi về, nhưng tôi muốn đi bộ một mình. Tôi chưa bao giờ bình tĩnh và thư thái như hôm nay, trước đây lúc nào cũng chỉ muốn sáng tạo ra một vận mệnh, nhưng hình như nó lại bị cuốn theo sự xúi giục của Bành Quốc Lương. Tôi hận số phận của mình là số phận phụ thuộc vào đàn ông, để đàn ông thống trị. Tôi dám nói thẳng rằng, nếu nữ giới thống trị cái thế giới này, nhất định sẽ tốt hơn nhiều, ít nhất cũng thỏa mãn được tình yêu thương của mẹ, mà tình thương của mẹ là vĩ đại nhất. Vậy phụ nữ sinh ra không phải để thống trị thế giới, mà để thống trị nam giới, nam giới do phụ nữ sinh ra, nhất thiết phải do phụ nữ thống trị. Nhưng hiện thực lại không như thế. Hiện thực là phụ nữ sinh ra là để nam giới tiêu khiển, còn nam giới thì có hai trò để chơi: đó là quyền lực và nữ giới. Hai trò này do ai sáng tạo ra? Không phải là số phận chết tiệt. Bởi số phận còn phải sắp xếp cho phụ nữ một “bà dì cả(15)”, mỗi tháng hạ cố một lần, phụ nữ chỉ cần còn sống là sẽ phải chảy máu, đó chính là cái số phận chết tiệt. Từ ngày tôi phá thai đến nay, trong người lúc nào cũng như có bệnh, nếu không cũng giống như nổi lên cái gì đó, mỗi tuần có kinh hai ngày, tôi biết mình phải đi gặp bác sĩ, nhưng đúng lúc này đây tôi lại muốn đi tìm nhà vệ sinh, bởi “ bà dì cả” lại tìm tới, may mà tôi đem theo băng vệ sinh.
Từ nhà vệ sinh công cộng đi ra, thấy trời mưa lất phất, phía không xa có một chiếc xe ba bánh bán đĩa nhạc lậu. Tôi chợt nhớ bức thư Vương Triều Quyền viết cho tôi lúc chia tay, lại nghĩ đến những cảm xúc khi nghe Triệu Trung nói gặp Triều Quyền ở sòng bạc tại Ma cao, bất giác hứng thú với “lời nói dối chân thực”. Tôi bước tới hỏi người bán hàng có đĩa Lời nói dối chân thực không, ông ta bảo tôi tự tìm, tôi lật mãi cuối cùng cũng tìm thấy. Trời lúc đó càng lúc càng mưa to, tôi như một cái xác vừa tỉnh lại, hai tay giữ chặt chiếc đĩa ép sát vào người, giờ chỉ có nó mới có thể duy trì nhiệt độ trong người tôi... Tôi biết từ nay, dù cảnh ngộ của tôi tốt xấu thế nào cũng chỉ là sự tồn tại của thê lương, thực ra tồn tại chính là cuộc sống, cuộc sống chính là tồn tại. Cuộc sống chết tiệt! Tồn tại chết tiệt!