Tôi vừa từ Hồng Kông trở về, mục đích chuyến đi này là để gặp gỡ Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Vạn Thông, đây là nhà đầu tư lớn nhất Đông Châu, nhưng cũng là kẻ hưởng lợi lớn nhất, mục đích tôi đến Hồng Kông lần này, chủ yếu là thỉnh cầu Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Vạn Thông dựa vào uy tín của mình trong giới mậu dịch Đông Nam Á và tầm ảnh hưởng quốc tế ra mặt ghi nhận số tiền đánh bạc của Quốc Lương. Chỉ cần ông ta thừa nhận số tiền đánh bạc của Quốc Lương chẳng qua là chút thành ý của ông ta, không liên quan gì đến công quỹ, từ đó gây sức ép với Ủy ban nhân dân, Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy Thanh Giang, Quốc Lương sẽ được cứu. May thay Chủ tịch Hội đồng quản trị Tập đoàn Vạn Thông từ lâu cũng qua lại gần gũi, rất có cảm tình với Quốc Lương, liền nhận lời ngay.
Tôi như trút được gánh nặng quay về Đông Châu, việc quan trọng nhất trước mắt là đột phá trại giam thành phố Xương Sơn, báo tin này cho Quốc Lương. Nhưng trại giam ở Xương Sơn không giống ở Đông Châu, Quốc Lương không thể được tự do thoải mái. Đêm qua Quốc Lương thác mộng cho tôi, nói ở trong đó anh ấy phải chịu rất nhiều tội, Quốc Lương giơ chiếc gương lên trước mặt tôi, trong gương có một quản giáo to cao, lại có rất nhiều âm thanh kỳ quái rùng rợn, tiếng rên la đau đớn có, tiếng nguyền rủa thê thảm có, tiếng kêu gào tuyệt vọng có, tiếng thút thít cuồng loạn có, khiến người nghe phải sởn tóc gáy. Tôi hỏi Quốc Lương đó là tiếng gì, khuôn mặt Quốc Lương lúc này bỗng biến thành chiếc gương, anh ấy nói em cứ bước vào xem thì biết, rồi chiếc gương lại biến thành một cánh cửa bằng ngà voi, tôi run run bước vào, nhìn thấy một con sông nhựa đường đang sôi sùng sục, bóng khí đua nhau phình to, rồi lại đột ngột xẹp xuống, hai bên bờ rãnh toàn là quỷ dữ cầm roi sắt, tất cả đều nhe nanh múa vuốt nhìn chằm chằm xuống mặt sông, từ mặt sông nhựa đường sôi sùng sục hiện ra một khuôn mặt với vẻ khiếp đảm đau đớn, lũ quỷ dữ cầm roi sắt lập tức bao vây xung quanh, dìm khuôn mặt với vẻ khiếp đảm đau đớn ấy xuống vũng nhựa đường, hệt như đầu bếp dùng đũa ép miếng thịt lợn xuống đáy nồi. Lúc này tôi mới biết, trong vũng nhựa đường sôi sùng sục đó đều là những phạm nhân đang bị nấu. Lại một khuôn mặt gớm ghiếc như chiếc đầu lâu nổi lên, con quỷ bên cạnh liền dùng ba chĩa đâm vào mớ tóc còn dính trên khuôn mặt, nâng lên không trung, con quỷ này hệt như con lợn rừng, miệng chìa ra hai răng nanh dài, nó ném phạm nhân vào giữa vũng nhựa đường sôi sùng sục chẳng khác gì đại bàng vồ chim sẻ, miệng không ngừng hét lớn: “Đây chính là số phận của quan chức tham nhũng!” Tôi thực sự không thể chịu nổi cảnh tượng rùng rợn này thêm một phút nào nữa bèn chạy bạt mạng tìm lối ra ngoài, nhưng tìm thế nào cũng không thấy cánh cửa ngà voi ban nãy đâu, bỗng tôi nhìn thấy một chiếc gương, trong gương in hình một cánh cửa sừng trâu, tôi hoảng sợ cuống cuồng, vội vã đẩy cánh cửa sừng trâu, bất ngờ chân loạng choạng, chợt hẫng rồi cứ thế rơi xuống vực sâu không đáy… Tôi choàng tỉnh dậy, toàn thân toát mồ hôi. Quá đáng sợ, đây là giấc mơ khủng khiếp nhất của tôi kể từ khi Quốc Lương xảy ra chuyện, đúng là một cơn ác mộng.
Gần đây, tổ chuyên án có trở lại tìm Hoàng Tiểu Minh mấy lần, lần quan trọng nhất là để làm rõ chuyện lãnh đạo cũ yêu cầu Quốc Lương giao năm mươi nghìn đô, không ngờ Hoàng Tiểu Minh đọc nhiều sách như vậy mà óc vẫn không khác gì óc lợn, lại nói với tổ chuyên án rằng hắn không biết chuyện này, ngay đến sách lược “vô trung sinh hữu” của Quốc Lương cũng nhìn không thấu, không biết thường ngày hắn làm thế nào để hiểu được ý của cấp trên nữa, lẽ nào hắn lại không biết việc này phải nói là “biết” thì mới cứu được Quốc Lương sao?
Để hy vọng hắn thay đổi khẩu cung, tôi hẹn gặp mặt hắn ở lầu trà Tĩnh Dạ Tư, vừa gặp tôi đã vội vàng kể với hắn cơn ác mộng hôm trước, hắn nghe xong liền nói với tôi: “Chị à, giấc mơ giả là thông qua cửa ngà voi để đến não bộ, còn giấc mơ thật hoặc giấc mơ tiên đoán là thông qua cửa sừng trâu để đến não bộ, giấc mơ của chị là vào từ cửa ngà voi mà lại ra từ cửa sừng trâu, em nói chưa chắc đã đúng, nhưng em rất tin câu nói của Borges: ‘Mơ là một phần của tỉnh’.”
Nghe cậu ta nói như vậy, lòng tôi bỗng bị xáo trộn, gạt chủ đề ác mộng sang một bên, tôi bảo cậu ta thay đổi khẩu cung với tổ chuyên án, nói đúng là lãnh đạo cũ đã thu của Quốc Lương năm mươi nghìn đô.
Hoàng Tiểu Minh vừa nghe thấy liền đỏ phừng mặt, cắn chặt môi nói: “Chị ạ, em không thể làm như vậy được, làm vậy chẳng phải hại người sao? Hơn nữa, nếu em làm vậy, xem như lời nói lúc trước đều là dối trá, vậy tổ chuyên án sẽ xem em là loại người nào?”
Tôi cũng thẳng thừng nói: “Tiểu Minh, anh chú đối với chú không bạc, chú phải có trách nhiệm cứu anh chú chứ!”
Tiểu Minh cười lạnh lùng nói: “Chị à, chị làm vậy không phải cứu anh ấy mà là đang hại anh ấy, đến giờ phút này mà chị vẫn không dám nhìn thẳng vào sự thật đi. Em nhắc chị một câu, quá khứ đã một đi thì không bao giờ trở lại, điều quan trọng nhất bây giờ là cứu người, chứ không phải là khôi phục chức vụ, nếu không sẽ không chỉ hại Thị trưởng Bành mà còn hại luôn cả bản thân chị đấy, chị ạ, em nghĩ chị không nên mãi ích kỷ như vậy!” Nói xong hắn ngang nhiên bỏ đi.
Nhìn theo bóng Tiểu Minh, trong lòng tôi trào dâng nỗi buồn vô hạn, tôi thầm nghĩ: “Quốc Lương ơi Quốc Lương, anh trước đây đúng là có mắt không tròng, chọn tên thư ký không có lương tâm, giữa thời buổi thế thái thay đổi khôn lường này, em có chết cũng phải giúp anh khôi phục chức vị”.
Trước mắt, khó khăn nhất là đột phá nhà giam thành phố Xương Sơn, không ngờ bao năm làm việc trong Ủy ban nhân dân thành phố đã giúp đỡ không biết bao nhiêu người, nhưng đến lúc cần người báo đáp thì tất cả đều lặn không sủi tăm. May sao vẫn còn Hứa Trí Thái, kể từ sau khi Quốc Lương xảy ra chuyện, Hứa Trí Thái đã trở thành cánh tay đắc lực của tôi, đầu tiên là thông qua Lâm Vĩnh Thanh tác động đến Tề Tú Anh, sau đó lại thông qua cậu em vợ ở Xương Sơn nghĩ cách giúp tôi đột phá được trại giam thành phố Xương Sơn. Hứa Trí Thái luôn tin tưởng Tề Tú Anh sẽ niệm tình Lâm Vĩnh Thanh, thế nhưng, Lâm Vĩnh Thanh không những không cảm hóa được Tề Tú Anh, mà còn chọc giận con rắn độc này, khiến Lâm Vĩnh Thanh tức tối viết liền ba tư liệu tham khảo nội bộ. Vĩnh Thanh không hổ danh là phóng viên cao cấp của Thanh Giang nhật báo, ba tư liệu tham khảo nội bộ giống như ba tên lửa đạn đạo, nướng Tề Tú Anh loạn hết trận thế, ả thẹn quá hóa giận, mới chuyển Quốc Lương từ nhà giam thành phố Đông Châu đến nhà giam thành phố Xương Sơn. Ả cho rằng giam giữ ở đất khách thì tôi ngoan ngoãn phải bó tay chịu trói, nhưng không bao giờ ả có thể ngờ được tôi lại có thể thông qua cậu em vợ Hứa Trí Thái để liên hệ được với Vũ Văn Trung, cán bộ quản giáo nhà giam thành phố Xương Sơn.
Trong chuyện này Hứa Trí Thái thực sự có công rất lớn, cậu em vợ của Hứa Trí Thái là người rất thấu tình đạt lý, lúc Hứa Trí Thái đưa tôi đến gặp cậu ta và Vũ Văn Trung, trong phòng khách sạn, cậu ta đã mua cho tôi và Vũ Văn Trung mỗi người một chiếc di động, có sẵn thẻ sim, như vậy ở Đông Châu tôi sẽ có thể liên lạc được với Quốc Lương, hơn nữa lại không bị để ý. Tôi lấy ra hai mươi nghìn đô đưa cho Vũ Văn Trung, ban đầu hắn cũng do dự, nhưng sau đó không ngăn được sức hấp dẫn của tiền, hắn liền vui vẻ chấp nhận. Vũ Văn Trung là bạn học tiểu học của em vợ Hứa Trí Thái, nhiều năm rồi không liên hệ, lần này em vợ Hứa Trí Thái cũng khó khăn lắm mới liên lạc được, Vũ Văn Trung nói qua với tôi về tình hình của Quốc Lương trong trại giam, được biết Quốc Lương vẫn ngày ngày rèn luyện thân thể, tinh thần rất khá, tôi mới yên tâm trở về Đông Châu.
Chỉ vài ngày sau, chúng tôi đã có thể gọi điện được cho nhau, sau khi biết tin tức tốt tôi mang về từ Hồng Kông, Quốc Lương vui sướng tột cùng, chẳng khác nào gặp được dòng suối mát giữa sa mạc khô cằn. Để củng cố Vũ Văn Trung trụ vững trong huyết mạch sống còn này, tôi đã đặc biệt chọn cho vợ Vũ Văn Trung một chiếc đồng hồ omega ở kho hàng có sẵn trong nhà, sau đó đích thân đến Xương Sơn, mời hai vợ chồng Vũ Văn Trung ăn cơm tại một nhà hàng hải sản nổi tiếng, tôi tặng chiếc đồng hồ này cho vợ hắn, không cần nói cũng biết cô ta thích đến mức nào.
Lần này Vũ Văn Trung mang một lá thư Quốc Lương viết cho tôi. Khi nhận lá thư này, tay rôi run lẩy bẩy, trong thư, Quốc Lương phân tích tình hình trước mắt, vạch ra kế hoạch gồm ba bước: bước thứ nhất anh ấy cho rằng, muốn khống chế được Tề Tú Anh, phải tranh thủ được sự đồng tình ủng hộ của Ủy ban kiểm tra tỉnh ủy và Viện kiểm sát nhân dân tối cao, phải nhanh chóng cùng lúc khơi thông được lãnh đạo của hai cơ quan này; bước thứ hai đệ đơn khiếu nại lên Hội đồng nhân dân tỉnh, tạo dư luận ở toàn tỉnh Thanh Giang đây là vụ án oan; bước thứ ba khiếu nại với mấy ông quan to mà chúng tôi quen biết. Tôi cảm thấy lá thư này rất quan trọng, rất muốn mang đi, nhưng Vũ Văn Trung vội ngăn lại: “Chị à, chị không thể đem bức thư này đi được, nếu bị phát hiện, thì chỉ còn nước chết!” Tôi rất hiểu tâm tình của Vũ Văn Trung, càng không muốn hắn có bất kỳ sai sót nào, Vũ Văn Trung là huyết mạch liên lạc mà khó khăn lắm tôi mới xây dựng được nên tôi hoàn toàn không muốn huyết mạch này bị bại lộ, vì thế tôi đồng ý, chép lại những nội dung quan trọng vào cuốn sổ tay. Để xua tan lo lắng của Vũ Văn Trung, chép xong tôi liền châm lửa đốt ngay trước mặt hai vợ chồng họ.
Nói thực, từ sau khi Quốc Lương xảy ra chuyện, tôi đều mượn cuốn sổ tay này để gửi gắm nỗi nhớ nhung của mình với Quốc Lương, trong này không chỉ ghi chép tên tuổi, cách thức liên hệ của tất cả những người đã từng giúp tôi, mà còn ghi lại toàn bộ những điểm mấu chốt để lật lại vụ án cho Quốc Lương. Một lần mẹ tôi nhìn thấy cuốn sổ, mắng tôi muốn tìm đường chết hay sao, rồi chộp lấy cuốn sổ toan đốt đi, lúc đó tôi phải quỳ xuống chân mẹ, khóc: “Mẹ à, mẹ không muốn để con sống nữa sao? Mẹ có biết trong lòng con khổ sở thế nào không? Cuốn sổ này là chỗ dựa tinh thần duy nhất của con, là hy vọng duy nhất của con, nếu mẹ đốt nó đi, chi bằng mẹ hãy giết con luôn đi!” Mẹ tôi đành phải trả cuốn sổ tay lại cho tôi, ứa nước mắt mà nói: “Là tội nghiệt gì đây chứ!”
Khi tôi đã sẵn sàng mọi thứ để thực thi kế hoạch theo yêu cầu trong thư của Quốc Lương, bất ngờ lại không thể liên lạc được với Vũ Văn Trung nữa, di động đổ chuông không có người bắt máy, chiếc điện thoại em vợ Hứa Trí Thái mua cho Quốc Lương cũng đổ chuông mà không có người bắt máy, trải qua một thời gian dài được tẩy não, tôi đã tự mò ra một quy luật, nếu di động của một người đổ chuông mà không có ai bắt máy, người đó nhất định đã bị song quy rồi.
Liên tiếp mấy ngày không thể liên lạc được với Vũ Văn Trung, điện thoại nhà riêng cũng không ai nghe, bỗng nhiên một hôm vợ của Vũ Văn Trung gọi cho tôi bằng số di động, nói chồng cô ta mất tích rồi, đã mấy ngày qua không thấy tăm tích đâu nữa, đến cả đồng nghiệp trong trại giam cũng không biết tin gì cả, hỏi tôi có biết tin tức gì về chồng cô ta không. Sau khi an ủi vợ Vũ Văn Trung, tôi đoán chắc chắn Tề Tú Anh đã ra tay với Vũ Văn Trung, xem ra con hổ cái này đã hạ quyết tâm muốn diệt cỏ tận gốc rồi, tôi có dự cảm bước tiếp theo rất có thể sẽ xuống tay với tôi, tôi nhớ đến một câumà Hoàng Tiểu Minh từng nói: “Chị ạ, tuyệt đối đừng nên làm thuyền trưởng Aye trong Cá voi trắng.” Nhưng lúc đó trong lòng tôi phẫn uất cực độ, tôi thề quyết một phen tử chiến với Tề Tú Anh.