Đời Công Chức

Lượt đọc: 86 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Tâm sự của ghế văn phòng

❊ ❊ ❊

Các bạn biết chiếc “ghế làm việc” đại diện cho điều gì không? Nói thật nhé, nó vừa đại diện cho chỗ ngồi, cũng vừa đại diện cho địa vị. Đừng coi tôi là chiếc “ghế làm việc” thông thường, tổ tiên tôi có từ thời Hán Ngụy, các bạn có biết tổ tiên tôi tên là gì không? Nói cho biết nhé, nghe xong các bạn sẽ phải thầm kính phục, thậm chí có khi còn quỳ gối mà bái lạy ấy chứ! Vì chỉ có tổ tiên tôi mới có thể cho các bạn biết được bí mật của sự thay đổi giữa các triều đại. Vì sao ư? Vì tổ tiên của tôi chính là bí mật này đấy! Các bạn lại muốn biết, phải không? Vậy thì cho các bạn biết, tổ tiên tôi gọi là “giao kỷ”. Giật mình chưa? Ai nghe thấy “giao kỷ” mà không giật mình chứ, bởi mỗi khi “giao kỷ” là một dịp “chó gà được thăng thiên”! Hoàng thượng ngồi lên, là có giang sơn; Thần tử ngồi lên, có vinh hoa phú quý. Tôi không nói khoác chút nào, từ khi người Hồ lấy việc “giao kỷ” để tượng trưng cho thân phận, địa vị, quyền thế và sức mạnh, thì “giao kỷ” trở thành vận mệnh của một số người nào đó.

Các bạn có biết “Thiên” trong câu “Thiên nhân hợp nhất” là gì không? Các bạn nghĩ nó là mặt trời, mặt trăng sao? Cổ nhân đã dạy Quân thiên dã, phụ thiên dã, phu thiên dã(1). Lần này các bạn đã rõ “thiên” là gì chưa? Như vậy có nghĩa vua là thiên, “thiên nhân hợp nhất” cũng chính là “vua dân hợp nhất”, vua ngồi lên ghế tức là vua “giao kỷ”, vậy “kỷ” dưới mông vua cũng là “thiên”, nó còn được gọi là “long kỷ”. Nếu “thiên nhân hợp nhất”, vậy cũng tức là “kỷ nhân hợp nhất”. Chữ “nhân” trong “kỷ nhân hợp nhất” chắc không cần tôi giải thích nữa, đó chính là các bạn đấy! Các bạn sẽ hỏi lại tôi, nếu thế chẳng phải cha và chồng cũng là “thiên” sao? Sao lại là “vua dân hợp nhất” mà không phải là “cha dân hợp nhất” hay “chồng dân hợp nhất”? Về vấn đề này, các bạn đã xem đoạn Giả Nguyên Xuân về thăm cha mẹ trong Hồng lâu mộng chưa? Xem rồi sẽ hiểu ngay thôi, không phải cô ta về thăm hỏi sức khỏe các bậc trưởng bối, mà ông, bà nội phải quỳ để nghênh tiếp “địa vị” quý phi này, đây chính là “chưa nói tình gia đình, trước tiên phải hành lễ vua tôi”. Tôi nói vậy, các bạn hiểu cái gì là “thiên” rồi chứ?

“Thiên” chính là “kỷ”, đừng cho rằng nhân loại đã đi theo hướng trống không mà chúng ta không kế thừa truyền thống văn hóa nhé. Đừng hiểu lầm, tôi nói truyền thống văn hóa, chứ không phải văn hóa truyền thống. Văn hóa truyền thống, dừng chân là văn hóa. Văn hóa truyền thống của Trung Quốc đương nhiên rất rộng lớn uyên thâm, lưu truyền từ đời này qua đời khác. Truyền thống văn hóa, dừng chân là truyền thống, các bạn biết “hồn” trong văn hóa truyền thống Trung quốc là gì không? “Hồn” đương nhiên có tính đơn nhất, ổn định và vĩnh cửu, nói cho các bạn biết, đó chính là tôi – “ghế” đấy. Các bạn khổ sở phấn đấu, vì cái gì vậy? Chẳng phải chỉ là để ngồi lên chiếc ghế thứ nhất, chiếc ghế thứ hai, chiếc ghế thứ ba sao... Nói tóm lại, vì để leo được lên một cái ghế, đó mới gọi là thành công sao?

Tóm lại các bạn cũng hiểu rồi nhỉ? “Ghế làm việc” chúng tôi tuy bé, nhưng là vũ đài lớn của con người. Ngồi lên đó chính là làm người, làm quan, làm sự nghiệp; ngồi vững thì tiền đồ tươi đẹp, phú quý vinh hoa; ngồi không vững thì tôi là cái miệng cọp đấy! Không tin sao? Không tin thì bạn cứ thử xem.

“Ghế làm việc” chúng tôi rất coi trọng thứ tự ngồi, thời cổ gọi là “giao kỷ” lần thứ nhất, “giao kỷ” lần thứ hai... còn hiện tại gọi là: “một cánh tay”, “hai cánh tay”... chẳng hạn thế. “Cánh” trong “một cánh tay” chính là nói đến “tay đỡ” trên chiếc ghế làm việc. Đừng coi chúng chỉ được thể hiện trên con số, mà quyền lực của nó khác nhau một trời một vực đấy. “Một cánh tay” có ý nghĩa tuyệt đối. Các bạn có biết thế nào là “tuyệt đối” không? Chính là cái mông của con hổ đấy, không phải ai cũng có thể sờ!

Chiếc ghế của “một cánh tay”, giống như một vòng xoáy lại cũng giống một từ trường lớn, vô số người cứ xoáy cuồng điên trong đó. Vòng tròn hình thành chính là như vậy, cái hố đen cũng hình thành kiểu như vậy. Không phải tôi khoác lác đâu, tôi cho rằng với một quốc gia, “cánh tay” chính là cấp huyện. Vì sao ư? Vì ở đây “quan” gần với dân nhất, đây gọi là cơ sở. Cơ sở phải vững, “đất động núi rung” mà! Các bạn nói xem “một cánh tay” cấp huyện có quan trọng hay không?

Chính vì quan trọng, tôi mới cảm thấy tự hào khi mình được là chiếc “ghế làm việc” của Trưởng phòng Tổng hợp 2, văn phòng Ủy ban thành phố Đông Châu. Chẳng giấu gì các bạn, tôi đã hầu hạ ba đời Trưởng phòng ở Ủy ban thành phố này rồi. Người thứ nhất là Tiêu Phúc Nhân, ông này giờ là Chủ nhiệm văn phòng, phó thư ký Ủy ban thành phố. Thời gian còn ngồi đây, tôi thường xuyên bị ông ta đè đầu cưỡi cổ viết tài liệu xuyên đêm. Thời gian đầu, tóc ông ta bóng mướt, khi không còn đè đầu cưỡi cổ tôi nữa đầu ông ta cũng vẫn láng mượt. Chẳng có gì lạ, cũng giống tôi thôi, thời gian ở đây ông ta phải chịu khó chịu khổ, chịu nhiều ấm ức nên tóc rụng mất phân nửa, hói bóng nửa đầu, giờ suốt ngày phải đội tóc giả.

Đời Trưởng phòng thứ hai là Triệu Trung, thân hình thằng cha này không khác gì cái chum đựng nước, mỗi lần ngồi lên người tôi đều khiến xương cốt tôi phải kêu kẽo cà kẽo kẹt. Phải nói là, tôi đã hầu hạ qua ba đời Trưởng phòng, nhưng chỉ có Triệu Trung xứng đáng nhất, ngồi ở “ghế Trưởng phòng” mà anh ta đã mang phong thái của Cục trưởng, các bạn nói xem, thế có trình độ không chứ? Triệu Trung rất thích rung đùi, vừa an tọa lên người tôi anh ta lập tức rung đùi, y như người tôi có điện vậy, lại còn thích “xì hơi xịt”. Từ trước đến nay chưa bao giờ “xì hơi” ra tiếng, đã thế lại còn thối nữa chứ, mỗi lần như thế chẳng khác nào đang hun khí nóng trên lưng tôi! Chỉ có hai trường hợp anh ta không rung đùi: Một là khi họp phòng (anh ta rất thích họp phòng), mỗi lần họp, anh ta tỏ vẻ y như lãnh đạo thành phố đi thị sát. Hai là khi có phụ nữ ngồi trên đùi anh ta (trường hợp này không ai biết, ngoài tôi). Triệu Trung rất thích phụ nữ, cứ thấy phụ nữ đẹp là bước đi không nổi. Trong phòng này người đẹp nhất là Âu Bối Bối, Triệu Trung thích lắm, nhưng anh ta lại chỉ là một tay Trưởng phòng quèn, sao lọt được vào mắt cô ta được? Điều đó khiến anh ta rất đỗi đau lòng. Nhưng chức Trưởng phòng Tổng hợp 2 tương đương với Chủ nhiệm văn phòng Phó Thị trưởng thường vụ, những phụ nữ không mò tới được cửa Phó Thị trưởng thường vụ, nhất là phụ nữ đẹp, Triệu Trung đều không bỏ qua. Đã vài lần, nhân lúc trong phòng làm việc không có ai, cũng có vài gái xinh lựa thế mà ngồi lên đùi anh ta. Những lúc ấy, Triệu Trung sẽ không rung đùi, nhưng lại có những động tác chướng mắt mà tôi không tiện nói ra.

Tôi muốn nói cho các bạn biết rằng, người nhớ nhung tôi nhất là Phó phòng Hứa Trí Thái, nằm mơ anh ta cũng muốn ngồi lên chiếc “ghế Trưởng phòng” này. Lúc trong phòng không có ai, anh ta thường lén lút đến trước bàn làm việc của Triệu Trung ngắm nghía tôi kỹ lưỡng, xoa xoa rồi ngồi trên người tôi, còn dùng mông cọ cọ lên tôi, dựa lưng vào tôi hút thuốc, thậm chí còn giơ hai chân lên, bập bênh người trên tôi nữa. Trong ấn tượng của tôi, Hứa Trí Thái là người thích tôi nhất. Triệu Trung sớm đã chán ngồi đây, cứ nhấp nhổm muốn lên vị trí cao hơn, nhưng lại dềnh dàng mãi không chịu rời chỗ, khiến Hứa Trí Thái không thể đợi chờ thêm nữa, ngầm viết thư nặc danh tố cáo Triệu Trung, còn kích động mọi người làm cuộc “chính biến”, hất Triệu Trung đổ nhào, phải đi nơi khác; nhưng Hứa Trí Thái cũng toi công, chẳng được ngồi lên tôi như nguyện vọng, vì thay thế chỗ của Triệu Trung là Dương Hằng Đạt, người đã từng năm năm làm thư ký cho lãnh đạo cũ.

Phải nói rằng, Dương Hằng Đạt là người rất chăm chỉ chu đáo, chẳng kém người tiền nhiệm thứ nhất Tiêu Phúc Nhân là mấy, cũng chịu khổ chịu cực, chịu nhiều ấm ức. Chuyện dán mông ngồi lỳ trên mình tôi, nhoài người theo những dòng kẻ để viết báo cáo thâu đêm suốt sáng là chuyện bình thường như cơm bữa. Nhưng bạn đừng bị biểu hiện của anh ta đánh lừa, nhìn vẻ ngoài dè dặt thế thôi, chứ thực chất anh ta là kẻ “không an phận” nhất. Anh ta không chỉ có những ham muốn thấp hèn, mà còn hay suy nghĩ lung tung. Mấy lần ngủ ngồi trong giờ nghỉ trưa, thế mà anh ta cũng mơ được. Trong mơ anh ta thấy mình biến thành con chuột, bị sói cái, sư tử, báo hoa truy đuổi, phải chạy bán sống bán chết khắp nơi. Tôi nghi ngờ anh ta có “tâm lý nhìn trộm”, thích nhìn trộm những bí mật riêng tư của người khác. Những lúc trong phòng làm việc không có ai, anh ta thường lục ngăn kéo bàn của người khác, nhất là của Âu Bối Bối. Tôi biết anh ta giống Triệu Trung, cũng thích Bối Bối. Thường ngày, nhân lúc Bối Bối không để ý, anh ta liền ngắm trộm cô ấy. Nhưng Hằng Đạt chỉ là kẻ “có lòng gian mà không có gan ăn trộm”. Anh ta biết cách tự kiềm chế mình, nghiêm khắc thực hành theo nguyên lý đã học. Trong lúc đánh cờ với Chu Đại Vy, luôn nhắc nhở cậu ta phải chú ý “ba quản”: quản cái miệng, quản cái mông, quản cái... nhưng trong thâm tâm, anh ta lại là người hận mình không được “thả lỏng” ba thứ đó nhất! Những người như vậy, quả rất đáng sợ, háo sắc mà không tham sắc, háo tài mà không tham tài, dã tâm gan dạ mà không lộ, rất giỏi sắp đặt quan hệ biện chứng giữa “có địa vị” với “có triển vọng”, cho nên tôi nghĩ anh ta không ngồi trên người tôi bao lâu nữa rồi sẽ thăng cao thôi.

Nếu Dương Hằng Đạt được thăng chức, ai sẽ ngồi lên người tôi nhỉ? Hoàng Tiểu Minh? Không thể! Cậu ta thay Hồ Chiếm Phát làm thư ký cho Bành Quốc Lương rồi. Chu Đại Vỹ? Quá trình công tác và năng lực bản thân chưa đủ! Âu Bối Bối vẫn chỉ là nhân viên điều tra nghiên cứu cấp Phó phòng, có đề bạt cũng chỉ đề bạt lên cấp Phó phòng hoặc điều tra nghiên cứu cấp phòng chính thức, ở phòng Tổng hợp 2 này, dự liệu về tương lai của Âu Bối Bối là khó nhất, còn phải xem cô ta phát huy nghệ thuật nhan sắc như thế nào nữa.

Đương nhiên, người mong ngóng ngày đêm được ngồi lên tôi nhất vẫn là Hứa Trí Thái, nhưng tôi nhận thấy vở kịch mà anh ta diễn chưa đạt, không phải tôi xem thường anh ta, mà do Hứa Trí Thái không biết thuận theo hướng gió. Bạn nghĩ xem, một người xách đầu lợn đi cúng mà tìm mãi không thấy cửa miếu, liệu có đáng buồn không?

Kỳ thực từ cổ chí kim, có rất nhiều người suốt ngày phiền muộn vì cái ghế dưới mông mình. Chưa ngồi lên, muốn lên ngồi; Ngồi lên rồi, sợ bị mất; Ngồi phía trước, lo phía sau chen hất mình đi. Ngồi phía sau, đinh ninh nhớ phải chen bật thằng ngồi phía trước. Từ xưa tới nay, kẻ không hy vọng ngồi “giao kỷ”, cũng không cam tâm vĩnh viễn không được giao ghế ngồi, nên không từ thủ đoạn nào để tranh lấy một chiếc ghế. Kẻ cho rằng trời sinh ra mình đáng được “giao kỷ” ngồi, càng nôn nóng về giấc mơ được giao ghế. Cứ thế, từ khi có “giao kỷ”, lịch sử bị quậy tung đến tối tăm trời đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 12 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.