Tin tưởng vào chính mình thì đổ vỡ tan tành, bây giờ ai nói có một niềm tin vững chắc, thì đó chính là người giả dối nhất dưới gầm trời này. Nhưng tôi là một cánh tay của Cục xúc tiến thương mại, nhất thiết trước đám đông quần chúng, tôi phải cường điệu mối quan hệ giữa niềm tin và linh hồn. Giả dối chính là sức mạnh của các nhà chính trị gia, là học vấn cao siêu nhất trên quan trường. Đã là học vấn, quan trọng nhất là phải có thái độ nghiêm cẩn, đây chính là chân thành. Tôi có một bí quyết của sự chân thành, đó là sử dụng thân thể của linh hồn đổi ngược lại với thân thể của thể xác, có người nói như vậy là làm lẫn lộn giữa Đầu với Mông. Dùng Mông của linh hồn làm mặt người, đây mới đúng là mấu chốt của bí quyết, nhưng nói ra không được nho nhã nên tôi vẫn bí mật không cho biết. Thực ra Mông có rất nhiều ưu điểm so với Mặt, chỉ do thường ngày chúng ta bỏ qua những ưu điểm của nó, giống như chẳng may đã vùi lấp nhân tài mà thôi.
Nói theo góc độ thẩm mỹ, Mông đẹp hơn Mặt rất nhiều, chẳng hạn: Mông sáng, trắng nõn, mịn màng, không bao giờ có nếp nhăn. Không giống như Mông, Mặt thường xuyên nổi trứng cá, mọc mụn, tàn nhang, vết đốm lão hóa... không những làm giảm bớt tính thời thượng, mỹ quan tạo hình, nếu không tốn tiền mỹ phẩm bảo dưỡng, còn dễ mất đi vẻ đẹp hình tượng và phúc tướng của Đại khí.
Trên phương diện phẩm chất, Mông cho con người cảm giác chân thành, không giống như Mặt “da cười, thịt không cười”. Mông đã khiêm tốn, lại kín đáo không lộ liễu, chịu đựng nhiều sự nặng nhọc đè nén, đây là điều đáng quý. Thực ra ưu điểm lớn nhất của Mông là rất thực dụng, có thể ngồi, có thể đứng, còn là cửa sổ thông giữa bên trong và bên ngoài.
Từ góc độ phương pháp biện chứng, Mông có thể từ một phân thành hai, từ hai lại hợp thành một. Chính vì thế, mỗi khi muốn cường điệu niềm tin, từ trước đến nay tôi đều đổi ngược vị trí linh hồn và thể xác, lần nào cũng đạt hiệu quả rất tốt.
Kỳ thực, trên đời này, ai chẳng phải động não? Lúc có mặt ở hội trường, biết bao thân thể không có não, không có niềm tin, được không? Nhưng cái gì là niềm tin? Chắc chắn không phải là khẩu hiệu chính trị, bất cứ thuyết giáo nào cũng không có ích lợi gì, bởi trước khi ra đời, con người ta ở bờ bên kia, sau khi chết lại quay trở về bờ bên kia. Cho nên khi đang sống, đừng nghĩ đến lý tưởng của bờ bên kia.
Chân chúng ta giẫm lên không chỉ có đất, mà còn có cả hiện thực, nhưng bất luận là đất hay là hiện thực, từ trước đến giờ cũng chưa bao giờ rời xa bờ bên này. Một số vọng tưởng ngốc nghếch sử dụng niềm tin để tìm kiếm bờ bên kia, rất có thể đã tiêm vắc xin của niềm tin, bề ngoài biểu hiện niềm tin vững chắc, nhưng thực tế sâu thẳm trong linh hồn đã có kháng thể đề kháng niềm tin. Vì thế những người đó chẳng hay biết mình đã trở thành người mất niềm tin, chính vì mất mới bất chấp tất cả để tìm kiếm lại, đồng thời vì thế tạo thành hiện tượng bề ngoài của niềm tin vững chắc.
Thực ra tôi là người đã tiêm chủng loại vắc-xin niềm tin này, không chỉ trong thể xác có kháng thể đề kháng niềm tin, mà kháng thể ấy trong linh hồn càng nhiều. Kháng thể càng nhiều, niềm tin càng thiếu; niềm tin càng thiếu, càng cần tìm kiếm những thứ có cùng công năng với niềm tin để bổ sung. Nói chung những người có niềm tin đều mắc nghiện giống như những người hút ma túy, thực ra những thứ khiến người ta nghiện đều biến người ta biến thành cố chấp. Tôi rất ghét chất độc hại, vì nó phá hoại cơ thể, nhưng tôi lại thích kích thích, đặc biệt là những thứ kích thích khiến linh hồn mắc nghiện có thể thay thế niềm tin. Khi trong mơ tìm kiếm biết bao lần, quả nhiên nhớ lại khi tôi mê đánh bạc, tôi phát hiện cuộc sống chính là một canh bạc lớn.
Sau khi tôi mê đánh bạc, bất kể là trên quan trường hay trong “chợ cờ bạc”, lúc nào tôi cũng thắng, đến mức vợ tôi còn nói đùa: “Ông xã, đại não người ta có thùy trái và thùy phải, nhưng em nghi ngờ não của anh có sáu mặt giống như con xúc xắc, sao lại linh như thế?” Vợ tôi lời thật nói thật, giống như một người quyết ý muốn chết, trái lại cảm thấy ngọn lửa thiêu đốt sinh mạng càng mạnh, người một khi đã quyết ý muốn đánh bạc, trong lòng đốt lên một loại niềm tin giống niềm tin để thay thế niềm tin. Không chỉ mình tôi có cảm giác này, mà Bành Quốc Lương, Trần Thực cũng có chung cảm giác. Điều này nói lên niềm tin và đánh bạc giống như khúc nhạc khác nhau mà diễn đều hay như nhau. Bành Quốc Lương có một câu nói rất sâu sắc: “Lăn lộn trên quan trường lâu rồi, cũng như con gấu to sống trong thế giới của chuồng giam được đối đãi tốt nhất, một chút kích thích cũng không có, dần dà đâm quá nhàm chán, cứ phải tìm một chút kích thích nào đó, nếu không sẽ giống như xác người giấu trong trái tim, nếu coi trái tim như một nấm mồ thì cũng phải khoét một lỗ nhỏ trên đó, để linh hồn của người chết thoát ra ngoài, nếu không sẽ khiến người ta ngột ngạt.”
Một lần, tôi và Trần Thực cùng với Bành Quốc Lương đi Philippines, Thị trưởng của người ta đem theo mười mấy vệ sĩ lái xe Jeep ra sân bay đón chúng tôi, thắt lưng Thị trưởng còn dắt hai khẩu súng lục, khí thế không thể tả bằng lời. Thị trưởng mời chúng tôi về nhà ông ấy, gọi bảy, tám bà vợ ra cùng tiếp khách. Ông ấy vừa mời rượu vừa nói chuyện rất chân thành: “Nội trong nhiệm kỳ của tôi, trên một trăm mẫu ba đất của tôi, các anh muốn đầu tư gì cứ đầu tư, muốn phát tài thế nào cũng được, tôi làm hậu thuẫn nhưng có điều lợi nhuận tính theo thỏa thuận.” Lúc ngồi trên máy bay về nước, Bành Quốc Lương nói: “Nếu chúng mình là ông chủ thì sẽ đến Philippines mở chợ sòng bạc, chắc chắn sẽ phát tài!”
Ra nước ngoài lần này, cảm nhận lớn nhất của tôi là nhận thức được thế nào là tự do. Quan trường của chúng ta có quá nhiều điều khoản hạn chế, vừa luật Đảng vừa quốc pháp, không những chân bị bó buộc mà cả trái tim cũng bị gò bó, nói gì là tự do?
Người trên là trên, người dưới là dưới, không phải giả vờ người trên là dưới, người dưới là trên; quần chúng suốt ngày xem đóng kịch, vậy họ tin cái gì? Phải loại bỏ tất cả cái gọi là bình đẳng giả tạo, chỉ có một xã hội như thế, các tầng lớp giai cấp trong xã hội mới không cảm thấy mệt mỏi, đồng thời cổ vũ những người thuộc tầng lớp giai cấp thấp, nhìn lên những người ở tầng lớp giai cấp cao mà phấn đấu, hình thành một động lực thúc đẩy xã hội tiến bộ, đấy mới là tự do chân chính. Về điểm này, quy tắc trên sòng bài đáng được mở rộng ra xã hội, bài bạc nhỏ chỉ có thể ở đại sảnh, cờ bạc lớn đương nhiên được hưởng đãi ngộ VIP, không có tiền có thể mượn, nhưng nợ tiền nhất định phải trả, vừa công khai lại vừa tự do. Bạn có phải là kẻ mạnh không? Cứ vào sòng bạc thử xem, biết liền!
Tôi và Bành Quốc Lương bắt đầu thân nhau ở Las Vegas(1). Lần đó, Bành Quốc Lương dẫn đoàn Xúc tiến thương mại đi Mỹ, lịch trình dày đặc khiến anh ta mệt mỏi, nói cần đến nơi nào giải trí cho đỡ căng thẳng. Tôi liền khuyên anh ta đến thành phố sòng bạc thử xem, anh ta đồng ý, không ngờ đánh một lần là mê, về nước không lâu sau anh ta trở thành con nghiện cờ bạc. Muốn ra nước ngoài đánh bạc, anh ta không cần gióng trống khua chiêng gì, toàn được người khác thay mặt mở lời. Điểm mạnh nhất của tôi là giỏi hiểu ý người khác, dám “bắt mạch” cho lãnh đạo, dần dần Bành Quốc Lương cảm thấy tôi là người tâm giao nhất của anh ta, đến mức Trương Bội Phương là vợ của anh ta cũng phải lấy làm lạ, tại sao mỗi lần đi công tác đều phải đưa tôi đi cùng. Nhưng bộ óc của Bành Quốc Lương lại không giống con xúc xắc, cứ đánh bạc là tiền bạc trong tay sạch bách khiến tôi lúc nào cũng phiền khổ suy nghĩ về tiền, chỉ có bộ não của Trần Thực là tốt nhất, óc tính toán của anh ta cũng thuộc loại “sáu mặt”, anh ta góp ý cho Bành Quốc Lương chú ý đến khoản tiền thưởng của những người có công trong công tác Xúc tiến thương mại. Bành Quốc Lương vừa nghe đã hiểu, liền giao nhiệm vụ này cho tôi. Có Phó Thị trưởng thường vụ làm hậu thuẫn, tôi sợ gì nữa? Thế là tiểu ngân khố của tôi từ hai nghìn tỉ, rất nhanh sau đó đã tăng lên thành bốn nghìn tỷ. Người ta nói: “Tiền nhiều khí phách lớn”, tôi lợi dụng món tiền này xây dựng chút quan hệ xã giao nhằm tạo nên tiếng đẹp “liêm chính” điển hình.
Điều quan trọng nhất trong chính trị là hình tượng của bản thân trước mặt công chúng, mà vậy thì nét mặt buộc phải trang điểm, chải chuốt. Nhưng người ta lại chỉ tin tưởng ở mặt nạ, nếu là chính trị gia cao minh, nhất thiết phải có khả năng tự tạo ra mặt nạ, bởi toàn xã hội chính là một kho tàng mặt nạ khổng lồ. Trên thực tế, chính trị gia vừa là người quản lý mặt nạ, cũng chính là người xử lý mặt nạ. Từ sau khi vào sòng bạc tôi mới nhìn rõ mặt người. Kẻ không đánh bạc, nhìn mãi có lẽ bạn cũng không trông thấy bộ mặt thật của họ, cũng giống như kẻ không chết, nhìn mãi cũng không cảm thấy sự tồn tại của chính mình.
Để “công chúng hóa hình tượng”, mỗi lần tôi và Trần Thực đưa Bành Quốc Lương đi Hồng Kông hoặc Ma Cao đánh bạc đều giương cờ hiệu “Xúc tiến đầu tư thương mại”, có lúc hứng lên bay thẳng Thâm Quyến. Bành Quốc Lương làm quan lâu rồi, nhưng chẳng bao giờ rời được cây ba-toong, đi đâu làm gì cũng không rời được thư ký, nhưng lại sợ thư ký biết việc mình đánh bạc. Trước đây, khi Hồ Chiếm Phát làm thư ký còn đỡ, vì anh ta làm thư ký vừa lâu lại khá hợp, chu đáo với Bành Quốc Lương, chúng tôi làm gì, cơ bản không giấu cậu ấy, có lúc còn đưa cả cậu ta đi theo. Nhưng tay thư ký mới Hoàng Tiểu Minh, tuy không thấy nói năng gì, nhưng dường như cậu ta mọc ra hai con “mắt khỉ”, hình như việc gì cậu ta cũng nhìn thấu hết. Bành Quốc Lương không giống tôi và Trần Thực, trên phương diện chính trị thì như ánh sáng mặt trời giữa ban trưa, bên cạnh lúc nào cũng có Hoàng Tiểu Minh giỏi học thuật phụ tá, nhưng thằng cha này lại không cùng đường với Bành Quốc Lương. Bành Quốc Lương cũng rõ điểm này, cho nên mỗi lần đến Thâm Quyến là bỏ cậu ta ở đó, còn tôi và Trần Thực đưa Bành Quốc Lương đi Hồng Kông, và thông thường chị Ngưu lái xe đến đón chúng tôi. Tuy nhiên Bành Quốc Lương vẫn nói với “thằng nhóc” ấy là chúng tôi đi Hồng Kông hội kiến công tác ngoại thương, “thằng nhóc” này bề ngoài giả bộ vâng dạ, nhưng mắt thì nói: “Mẹ kiếp, lừa bố mày ít thôi!”
Đáng sợ nhất là, có lần đến văn phòng làm việc chờ Bành Quốc Lương, “thằng nhóc” này hỏi tôi: “Cục trưởng, ông có thể mọc mấy cái đầu?”
Tôi không rõ ý cậu ta, bèn nói gay gắt: “Tiểu Minh, nhóc con như cậu, có uống nhầm thuốc không mà dám ăn nói với Cục trưởng như vậy?”
“Thằng nhóc” nói một cách coi thường: “Cục trưởng, không phải tôi uống nhầm thuốc mà là cái đầu của ông bị dồn ép đến đường cùng rồi. Ông thử soi gương xem, miệng ông có khác gì cánh cửa ‘chuồng gà lớn’ không, xem cái trán ông đang biến thành sòng bạc rồi kìa, suốt ngày lôi Phó Thị trưởng Bành xuống nước, vậy mà không sợ gặp báo ứng sao? Tôi nhìn ấn đường của ông đen như than rồi đấy, nếu cứ làm thế thì cái chết không còn xa đâu!”
Hoàng Tiểu Minh nói một tràng “tuyên truyền thức tỉnh” khiến tôi vô cùng lo sợ, mồ hôi trán bỗng vã ra như tắm. Tôi vẫn cho rằng thằng quỷ này không hay biết gì, không ngờ mỗi lần chúng tôi đi đánh bạc ở đâu, thắng thua bao nhiêu nó đều biết, trước mặt nó tôi bỗng thấy mình lùn xuống ba phân, bèn cười lấy lòng, mãi sau cũng không biết mình đã nói năng gì với nó. Lúc đầu Bành Quốc Lương chọn Hoàng Tiểu Minh làm thư ký, tôi và Trần Thực đều không đồng ý, cảm thấy thằng nhóc này rất khó hiểu. Quả thực không những đúng như chúng tôi dự đoán, mà thằng nhóc này còn thật sự là một con sói không coi người ta ra gì.
Tôi gấp rút báo cho Bành Quốc Lương biết, anh ta vô cùng kinh hãi, nhưng trong lòng hiểu rõ hơn tôi, nói trấn an: “Nếu Hoàng Tiểu Minh thật sự là con sói, thì nó không nói với anh những lời như vậy. Nó nói thẳng trước mặt anh, chứng tỏ nó không phải là tâm quỷ, chẳng qua nó muốn nhắc nhở chúng ta, gần đây nhiều đồn đại, cẩn thận là hơn!”
Từ ngày Tề Tú Anh về làm Bí thư Ban kỷ luật tỉnh, tin đồn ngày càng nhiều, tình hình ngày càng không thoải mái, dưới gầm trời đã xuất hiện “Mụ dạ xoa”, tự xưng là “kẻ mang họa”, nói nào là “quan tham ô lại, phần tử đồi trụy coi thường pháp luật, hối lộ phá hoại kỷ cương phép nước, không loại bỏ không được, quá khứ đã loại bỏ, hiện tại cũng loại bỏ, tương lai cũng vẫn phải loại bỏ, chỉ cần có quan tham là tôi nhất định loại trừ.” Bà ta đã nghiến răng nghiến lợi trả lời phỏng vấn khi mới về nhận chức Bí thư Ban kỷ luật tỉnh Thanh Giang như vậy. Nói thật, mỗi khi nhớ đến câu nói này, tôi vẫn cảm thấy sởn hết tóc gáy, cũng biết mỗi cái đầu người là một giấc mơ, cho dù Mông có nhiều ưu điểm hơn Mặt, nhưng khi đầu không còn thì có mơ được nữa không?