Hồ Chiếm Phát nói bản sao cuốn Bút ký công chức đã bị đánh cắp, quả thật tôi không dám tin vào tai mình nữa, thằng oắt con này đã bị chính sự thông minh của nó phản lại rồi, tôi đã dặn đi dặn lại là tuyệt đối không được lưu lại bản thảo, thế mà nó không chỉ lưu lại bản thảo, còn làm cả bản sao, hắn làm bản sao là muốn làm gì chứ? Chẳng phải là muốn chừa lại đường rút hay sao? Ngay cả tên thư ký riêng một tay tôi đào tạo nên mà cũng chừa đường rút với tôi, thử hỏi trong chốn quan trường này tôi còn dám tin tưởng ai nữa đây?
Hồ Chiếm Phát muốn tôi tạo sức ép với Chu Văn Vũ, buộc con trai ông ta phải giao cuốn bút ký, nhưng tối qua một Phó bí thư của Ủy ban kiểm tra tỉnh ủy có quan hệ khá tốt với tôi đã lén gọi thông báo rằng Tề Tú Anh đã có được bản sao cuốn Bút ký công chức, hơn nữa còn mở một cuộc họp ngắn với mấy Phó bí thư của Ủy ban kiểm tra tỉnh ủy, sau đó làm báo cáo và Bí thư tỉnh ủy đã quyết định ra tay rồi.
Mẹ kiếp, quả thật ứng với câu thành ngữ chết tiệt: Tự mua dây trói mình. Vốn định bụng sẽ dùng cuốn Bút ký công chức để lật đổ Lưu Nhất Hạc, kết quả Hồ Chiếm Phát lại để rơi vào tay kẻ địch. Lúc trước, khi Hồ Chiếm Phát giới thiệu Chu Đại Vỹ làm thư ký cho tôi, tôi đã không đồng ý, tôi cảm thấy thằng oắt con này có vẻ lấm la lấm lét, tâm địa chắc chắn không thuần túy, quả nhiên Hồ Chiếm Phát đã thất bại thảm hại trong tay thằng oắt này.
Điều tôi thắc mắc là chắc chắn trước đó Chu Đại Vỹ đã theo lệnh của Tề Tú Anh, nếu không tại sao cuốn bút ký lại có thể đến tay bà ta nhanh đến vậy? Hoặc là con cáo già Lưu Nhất Hạc đã cố ý mua chuộc Chu Đại Vỹ làm tai mắt cho hắn sau lưng tôi. Chu Đại Vỹ trộm cuốn bút ký giao cho Lưu Nhất Hạc, Lưu Nhất Hạc lại giao cho Tề Tú Anh. Con chó Lưu Nhất Hạc, ngươi quả quá hiểm độc!
Hiện nay, điều khiến tôi nóng lòng nhất không phải là cuốn Bút ký công chức, mà là Ngưu Nguyệt Tiên, đã mấy ngày nay không thể liên lạc được với cô ta. Mấy năm nay sở dĩ vợ tôi phớt lờ mối quan hệ tư tình giữa tôi và Nguyệt Tiên là vì cô ấy biết cô ta là ngân hàng bí mật mà tôi cố ý sắp đặt ở Hồng Kông, tiền của gia đình tôi hầu hết đều từ Hồng Kông chuyển ra nước ngoài thông qua cô ta. Từ khi sử dụng những khoản tiền thưởng của doanh nhân Hồng Kông vào công ty đầu tư đăng ký tại Hồng Kông, tôi đã cảm thấy Nguyệt Tiên có vấn đề nhưng lúc đó tôi chẳng nghĩ ngợi được nhiều, không ngờ con chó cái này lại vì tiền mà phản bội tình nghĩa suốt mười năm giữa tôi và nó, cuốn gói khỏi Hồng Kông. Thảo nào hồi đó ả lại tích cực khuyến khích tôi thành lập công ty đầu tư đầy mạo hiểm này, lại còn nài tôi cho làm Chủ tịch Hội đồng quản trị. Lưu Nhất Hạc xuống tay với tôi là điều không có gì ngạc nhiên, nhưng ai có thể ngờ được con đàn bà đã ngủ cùng mình suốt mười năm lại phản lại mình? Mẹ kiếp, đời quả là “tri nhân tri diện bất tri tâm” mà!
Điều đáng sợ nhất bây giờ là hai mươi triệu đô kia, một khi Tề Tú Anh tra ra được, tôi chỉ còn là con cá trên thớt của Lưu Nhất Hạc mà thôi. Lưu Nhất Hạc luôn muốn đóng gói kho tài sản béo bở nhất của hệ thống đô thị thành phố Đông Châu, mang đến Hồng Kông rao bán, vì việc này, tôi đã nhiều lần đến Hồng Kông để dàn xếp, làm việc lớn như vậy đến đâu cũng cần tiền, đăng ký một công ty đầu tư mạo hiểm chẳng qua chỉ là cái cớ, chứ không phải để thuận tiện đến Hồng Kông làm việc. Giá niêm yết cổ phiếu H trong bất kỳ trường hợp nào đều cần có một nguồn ngân sách dự bị linh hoạt, đây là điều tôi đã trao đổi nghiêm túc với Lưu Nhất Hạc, lúc đó hắn chẳng nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý, hắn nói rằng không cần biết phương pháp, quá trình như thế nào, chỉ cần biết kết quả. Tôi nghĩ bụng, đã vậy, tôi chỉ cần làm theo cách của mình, dù sao tôi cũng đã báo cáo rồi. Đương nhiên Ôn Hoa Kiên và Trần Thực nói cũng có lý, vì sự nghiệp mời chào đầu tư cho thành phố Đông Châu, ba người chúng tôi phải tất bật lui tới Hồng Kông, bỏ ra biết bao công sức, xét về lý đương nhiên phải được đền đáp, vì vậy, tôi quyết định chia cho mỗi người năm mươi nghìn đô, có gì là sai? Tôi không quen cái thứ cơ chế hiện hành, bắt ngựa chạy mà không cho ngựa ăn, chúng ta luôn tôn thờ đường lối nhân trị, pháp trị có vẻ như có thể chữa được bách bệnh, nhưng trên thực tế ưu tiên hàng đầu vẫn là nhanh chóng thực thi đường lối “hủ trị”, bắt ngựa chạy thì phải cho ngựa ăn! Tôi nói ra cảm nhận cá nhân của mình, cũng nói ra tiếng nói trong lòng của phần lớn cán bộ công chức, chúng ta đã quá đề cao phẩm chất thanh cao của cán bộ công chức rồi, tôi không tin họ có thể gánh vác nhiệm vụ bằng cái bụng rỗng được.
Tề Tú Anh không phải là người có âm mưu sao? Vậy thì tới đi, tôi không xuống địa ngục thì ai xuống chứ? Nhưng tôi cũng không thể dễ dàng chịu khuất phục đâu, trên quan trường có biết bao người lên voi xuống chó, trước nay theo nghiệp chính trị tôi đều rất thuận buồm xuôi gió, lần này khiến phong ba bão táp nổi lên mạnh mẽ như thế, tôi không tin Trung Quốc còn có Hỏa Diệm sơn không thể đi qua!
Mặc dù tôi có thể nghĩ thoáng ra, nhưng vợ tôi làm sao có thể nghĩ thoáng được, suốt đêm qua cô ấy không chợp mắt, nước mắt đầm đìa, tôi phải năm lần bảy lượt khuyên nhủ: “Đừng buồn, anh không phải là một nhúm bùn nhão, dù thực sự phải ra đi, anh cũng có thể trụ vững, muốn anh mở miệng ư? Không có cửa đâu!” Vợ tôi thống thiết: “Quốc Lương, nếu quả thực anh phải đi, dù có phải mất mạng em cũng phải cứu anh ra!” Quả là vợ tôi, người ta nói “vợ chồng vốn là chim liền cành, tai họa đến mạnh ai nấy bay”, nhưng tình cảm của vợ đối với tôi lại là “va đập vàn muôn vẫn cứng chắc, bốn bề gió cuộn mặc thổi qua.”
Nói một câu thực lòng, từ khi tôi bước chân vào chính giới đến nay, tôi thấy mình có lỗi với vợ nhất. Cứ nghĩ đến việc chắc chắn mình phải ra đi, những kẻ tiền hô hậu ủng bên cạnh tôi trước kia, hoặc “cùng trên chuyến xe bị lật”, hoặc “lùi lại ba bước”, hoặc “đứng cách bờ xem lửa cháy”, hoặc “cầu cho người ta bị nạn mà lấy làm thích, ném đá vào đầu kẻ đã rơi xuống giếng”. Ngày tháng sau này của vợ tôi chắc chắn sẽ vô cùng thảm hại, nghĩ đến đó, tôi không cầm lòng nổi, hai hàng nước mắt chảy ròng ròng.
Vợ tôi không chịu được cảnh ấy, cũng ôm chầm lấy tôi mà khóc tu tu, hai vợ chồng ôm nhau khóc một hồi, đột nhiên tôi nghĩ đến Lâm Vĩnh Thanh, liền lau nước mắt cho vợ nói: “Bội Phương, nếu Tề Tú Anh xuống tay với anh, nhất định em phải qua chỗ Hứa Trí Thái tìm một người, người này tên là Lâm Vĩnh Thanh, là phóng viên của Thanh Giang nhật báo, quan hệ giữa người này và Tề Tú Anh không bình thường. Một mặt em làm công tác tư tưởng với Lâm Vĩnh Thanh, nhờ hắn ta thuyết phục Tề Tú Anh chừa cho chúng ta một con đường; mặt khác đến Bắc Kinh kết nối lại những mối quan hệ cũ của chúng ta, không được sợ tốn kém, phải làm cách nào khiến các mối quan hệ này tạo sức ép từ trên xuống đối với ả, anh không tin Tề Tú Anh là lòng gan dạ sắt.”
Vợ tôi chăm chú lắng nghe, nhưng vẫn tỏ ra lo lắng: “Ngộ nhỡ Tề Tú Anh này đến chút tình người cũng không có, vậy chúng ta phải làm thế nào?”
Tôi thở dài: “Mình à, vậy thì chỉ còn chờ mệnh trời thôi!”
Vợ tôi nghiến răng nghiến lợi nói: “Tại sao chúng ta lại phải nghe theo mệnh trời, Tề Tú Anh lòng dạ sắt đá, lẽ nào con trai ả cũng lòng dạ sắt đá? Em không tin con trai ả đã ở dưới nước, một người mẹ như ả lại không nhảy xuống cứu!”
Không ngờ đến thời khắc nguy kịch này, vợ tôi lại bình tĩnh hơn cả tôi như thế, suốt đêm hôm đó giúp tôi bịt lại tất cả những lỗ hổng và nghĩ mọi cách để vo tròn cho kín kẽ. Chớp mắt trời đã sáng, lúc Hoàng Tiểu Minh đến đón tôi và vợ vẫn chưa dậy.
Vợ tôi trở dậy, vẫn mặc đồ ngủ kéo tuột Hoàng Tiểu Minh vào phòng, đừng thấy thằng cha này giả bộ như không có chuyện gì, cứ nhìn là biết, hắn đã nhận ra điều gì rồi. Nếu tôi có xảy ra chuyện thật, thì người đen đủi nhất chính là Hoàng Tiểu Minh, ai bảo thằng nhóc này chẳng may theo nhầm người chứ, nếu theo Lưu Nhất Hạc thì chỉ cần nỗ lực chưa tới hai năm là có thể một mình đứng một góc trời rồi. Chính trị thực sự tàn khốc như thế đấy, bản chất tư duy của người ta gần mực thì đen mà gần đèn thì rạng, nếu thực sự tôi kết thúc tất cả tại đây thì e rằng tiền đồ chính trị của thằng nhóc này cũng chấm dứt. Chuyện đã đến nước này, tôi cũng chẳng bận tâm mấy chuyện đó nữa.
Vợ tôi hỏi Hoàng Tiểu Minh: “Tiểu Minh, anh chú đối với chú ra sao?”
Hoàng Tiểu Minh khéo léo đáp: “Khỏi cần nói nữa, sao rồi, chị dâu?”
Vợ tôi thở dài nói: “Đã vậy, Tiểu Minh, chị đành nói thật với chú, hiện tại có tiểu nhân hãm hại anh chú, nhưng chị đảm bảo, tất cả đều là vu khống, anh chú vô tội. Chú đã thừa nhận anh chú đối đãi với chú không bạc, vậy người anh em, trong thời khắc nguy kịch này chú phải ủng hộ tuyệt đối cho anh chú nhé!”
Dặn dò Hoàng Tiểu Minh xong, vợ tôi lại quay sang bảo tôi dặn dò thêm mấy câu, lúc này thần trí rối như tơ vò, tôi không biết phải căn dặn điều gì, chỉ biết vỗ vỗ vào vai Tiểu Minh nói: “Gọi điện thoại cho Tiêu Phúc Nhân, bảo cậu ta mua ngay một máy cắt giấy mang đến văn phòng của tôi.”
Hoàng Tiểu Minh gật đầu.
Tôi xua tay nói tiếp: “Vậy thì tốt, cậu xuống nhà đợi tôi, tôi đi rửa mặt rồi sẽ tới văn phòng ngay.”
Sau khi Hoàng Tiểu Minh đi khỏi, vợ tôi không yên tâm hỏi tôi: “Hoàng Tiểu Minh có đáng tin không?”
Tôi trịnh trọng bảo: “Luận về nhân phẩm con người thì Hồ Chiếm Phát vẫn hơn, vả lại Tiểu Minh mới theo anh được thời gian ngắn, cũng không biết nhiều chuyện của anh, trước mắt người khiến anh lo lắng nhất là Hồ Chiếm Phát, lát nữa sau khi tới văn phòng, em phải gấp rút đi gặp cậu ta, nên dặn dò cậu ta thật kỹ càng.”
Bình thường sáng nào dậy tôi cũng đi đại tiện, nhưng lúc này đây lại chẳng cảm thấy “buồn” chút nào, trong bụng trống rỗng chẳng có gì, người giúp việc đã chuẩn bị sẵn bữa sáng, nhưng tôi chẳng muốn ăn, chỉ đi rửa mặt, chẳng buồn thắt cà vạt mà lập tức xuống lầu. Mặt trời sáng sớm giống như một chiếc lòng đỏ trứng gà khổng lồ, hoàn toàn không có sinh khí. Tôi uể oải bước lên xe, việc quan trọng nhất phải làm trong ngày hôm nay là tiêu hủy một số lượng lớn văn bản.
Tôi tất bật trong phòng làm việc đến tận trưa, giấy vụn đã đầy ắp trong máy. Tôi thở một hơi dài bước đến trước cửa sổ, người đi lại trên quảng trưởng Thành ủy đông đúc như thế, chẳng hiểu sao lại có nhiều người nhàn nhã thảnh thơi như thế nữa, có người nói chuyện yêu đương, có người thổi sáo hát ca, có người chơi cờ mua vui, còn có người vẽ tranh họa tượng nhưng trong mắt tôi lúc này tòa nhà Thành ủy lúc này chính là lâu đài bằng vàng, người người đi đi lại lại trên quảng trường kia, không còn nghi ngờ gì nữa chính là tượng binh mã.
Hoàng Tiểu Minh bước vào giục tôi đến phòng ăn, nhưng tôi nói không có tâm trạng ăn uống, mà muốn về nhà. Hoàng Tiểu Minh gửi tin nhắn cho tài xế, tôi mở két sắt, lấy bọc tiền bỏ vào túi nilong, căn dặn: “Tiểu Minh, đây là tiền tiêu vặt tôi thường sử dụng, chú hãy giữ lấy, khi nào tôi cần dùng tới thì hãy đưa cho tôi. Tuyệt đối không được cất ở văn phòng, nơi này không an toàn, hãy cất ở nhà riêng của chú nhé.” Thực ra, năm mươi ngàn đô này là kinh phí hoạt động mà tôi chuẩn bị riêng cho lãnh đạo cũ, khi đến chúc tết, ông ấy muốn tôi trù bị sẵn cho ông ấy chút kinh phí, ông chuẩn bị tổ chức một hội nghị chuyên đề “liệu pháp nước tiểu” cho cán bộ lão thành trong phạm vi toàn quốc. Tôi đã dành đúng ba ngày gắng sức huy động được năm mươi nghìn đô, lúc đưa thì ông ấy lại không cần nữa, nói là kinh phí đã được trù bị đủ rồi. Tôi cũng không tiện nài ép, bèn mang tiền về để trong két sắt của mình, không ngờ giờ đây nó lại trở thành quả bom hẹn giờ, khoản tiền lớn như vậy giữ cũng không được, để trong văn phòng lại càng nguy hiểm, đành phải giao cho Hoàng Tiểu Minh giữ trước, nếu có thể thoát được kiếp nạn này nhất định tôi sẽ dùng khoản tiền này đến sòng bạc đánh một trận cho thống khoái. Hoàng Tiểu Minh im lặng nhét gói tiền vào cặp, chúng tôi lặng lẽ khóa cửa, rời khỏi văn phòng.
Tôi vội về nhà, nóng lòng muốn trao đổi với Ôn Hoa Kiên và Trần Thực về việc chia cho mỗi người năm mươi nghìn đô, nên bảo Hoàng Tiểu Minh thông báo cho bọn họ đến nhà tôi.
Khoảng nữa tiếng sau, Ôn Hoa Kiên và Trần Thực tới. Vừa bước vào cửa trông đã hệt như chó mất chủ, nhìn dáng vẻ hoảng hốt của họ, trong trạng thái tinh thần này, có lẽ khả năng liên minh tan vỡ không lớn, đến lúc đó không phải chó cắn càn đã là may lắm rồi. Tôi dặn Ôn Hoa Kiên mau chóng tìm Robert, trả lại năm mươi ngàn đô mỗi người được ăn chia, cả hai tên đều lúng ta lúng túng, nói đã đánh bạc hết rồi, giờ phải có ngay năm mươi ngàn đô thì thực sự có chút khó khăn. Tôi quắc mắt, nghiêm giọng nói: “Trước khi trời tối nhất định phải đem hai mươi ngàn đô trả lại cho Robert.” Nói rồi tôi cầm mười ngàn đô đã chuẩn bị sẵn đưa cho Ôn Hoa Kiên, thấy thái độ kiên định của tôi, cả hai đều không ngần ngại lập tức đi xoay tiền.
Ôn Hoa Kiên và Trần Thực đi rồi, mệt quá, tôi nằm nghiêng trên ghế sofa ngủ thiếp đi.