Tặng biệt thự triệu đô cho Phó Thị trưởng Bành chính xác là một cuộc giao dịch, bởi lẽ, tập đoàn Vạn Thông của Hồng Kông nắm trong tay năm thôn, tổng cộng lên đến một trăm mẫu đất bên bờ sông Hắc Thủy để xây dựng công viên Hà Cảng mà không tốn một xu phí thuê đất, chỉ nhờ một câu nói của Bành Quốc Lương là xong, điều này ngay đến đối tác của chúng tôi Chu Văn Vũ cũng không thể nào ngờ tới. Ban đầu khi Thị trưởng cũ dẫn đoàn đến Hồng Kông mời gọi đầu tư, điều kiện để khai thác khu đất này là giảm 20% phí thuê đất, Chu Văn Vũ làm việc thêm với Thị trưởng cũ giảm lên 40%; đối với Vạn Thông đây đã là một món hời lớn rồi, nhưng Hội đồng quản trị thấy vẫn còn có thể giảm được nữa, bèn để tôi làm việc với Phó Thị trưởng Bành. Tôi đã đặt vấn đề với Phó Thị trưởng Bành mấy lần nhưng ông ta đều không thay đổi ý định.
Chiều nọ, Hồ Chiếm Phát gọi điện mời tôi ăn cơm. Hồ Chiếm Phát là người Bành Quốc Lương tin tưởng nhất và rất có ảnh hưởng tới ông ta. Tôi thầm nghĩ, mình phải tận dụng cơ hội này để thuyết phục Hồ Chiếm Phát đánh tiếng với Phó Thị trưởng Bành thì khả năng thành công sẽ cao hơn, thế là tôi vui vẻ nhận lời.
Chiếm Phát hẹn tôi ở một nhà hàng sang trọng, hào hoa, lộng lẫy bậc nhất Đông Châu, đây là khu vui chơi giải trí do tư nhân lập ra với đầy đủ các trò từ ăn uống, phim ảnh, ca nhạc, tắm gội… Theo lý mà nói, tôi phải mời Hồ Chiếm Phát mới đúng, nhưng không ngờ Hồ Chiếm Phát lại chủ động mời tôi đến nơi sang trọng thế này, tôi rất muốn biết ý đồ của hắn là gì? Mọi người thường nói, hành lễ với người khác tất có việc cầu khẩn. Qua một lúc trò chuyện, ấn tượng của tôi về Hồ Chiếm Phát không phải là “ngụy quân tử”, mà chính là “chân tiểu nhân”, người này gian ngoan xảo quyệt nhưng rất thẳng thắn, trò chuyện với hắn thì chẳng cần phải mệt sức đoán này đoán nọ.
Quả nhiên, giữa bữa tiệc trong căn phòng riêng tráng lệ và sang trọng bậc nhất, Hồ Chiếm Phát đi thẳng vào vấn đề: “Miễn hoàn toàn phí thuê đất khu vực ven sông, thực chất chẳng có gì khó, chỉ cần một điều kiện duy nhất.” Rồi Chiếm Phát cố ý ngừng lại tự rót cho mình một chén rượu.
Nghe thấy mấy chữ “miễn hoàn toàn”, tim tôi bỗng đập loạn, dường như tôi không còn dám tin vào tai mình nữa.
Theo ý của Hội đồng quản trị, khu đất dùng để xây dựng công viên Hà Cảng là đất bãi sông, trên và dưới mặt đất không có bất kỳ cơ sở hạ tầng nào, một khi thi công, khoản đầu tư bổ sung sẽ rất lớn, hy vọng bằng công sức của tôi có thể giảm thêm 10% nữa, xem như có thể giảm được tổng cộng là 50% phí thuê đất, như thế e rằng cũng đã là ưu ái nhất trong việc sử dụng đất nội địa rồi, hoàn toàn không dám nghĩ đến việc có thể “miễn hoàn toàn”, điều này khác gì là cho không.
Vì thế tôi vội hỏi: “Thư ký Hồ, ông nói xem, điều kiện thương lượng là gì?”
Hồ Chiếm Phát nở nụ cười đầy nham hiểm, nhả một vòng khói, nói: “Miễn hoàn toàn phí thuê đất, đồng nghĩa với Phó Thị trưởng Bành tặng cho Vạn Thông một trăm mẫu đất, các ông cũng nên biết phải cư xử như thế nào chứ?”
Tôi vội khúm núm: “Tất nhiên là được rồi, xin thư ký Hồ đưa ra một cái giá.”
Hồ Chiếm Phát hơi nhếch khóe miệng, cười khẩy: “Điều kiện không cao, để lại một tòa biệt thự ở Hoa Lê Uyển cho Phó Thị trưởng Bành, một căn chung cư ở công viên Hà Cảng cho tôi.”
Xem ra, để lại một tòa biệt thự là ý của Phó Thị trưởng Bành, còn để lại một căn chung cư là Hồ Chiếm Phát ăn theo. Theo lý thì điều kiện đúng là không cao, nhưng khoản tiền không phải là nhỏ, tôi lập tức báo báo với Giám đốc điều hành, ông ấy đồng ý ngay tức thì.
Tôi cúp máy và thông báo “thành quả giao dịch” với Hồ Chiếm Phát, hắn ta sung sướng kính tôi ngay một ly. Đúng lúc đó, Hồ Chiếm Phát vỗ tay một tiếng, hai thiếu nữ xinh đẹp mở cửa bước vào, tôi là người không thấy gái đẹp thì thôi, chứ một khi thấy rồi thì lập tức lửa tình hừng hực. Hồ Chiếm Phát thấy hai mắt tôi sáng lên, liền ra dấu hai người đẹp ngồi hai bên cạnh tôi, còn khảng khái nói: “Robert, đây là chút thành ý của tôi, hôm nay ngài có thể được làm hoàng đế rồi.”
Trong lòng tôi rất rõ, đây là quà để lấp miệng tôi, vì đằng sau Hồ Chiếm Phát còn có Phó Thị trưởng Bành nữa, tôi nhanh chóng hiểu ra, liền bảo: “Cậu yên tâm, chuyện của Phó Thị trưởng Bành là chuyện của ông ấy, việc của cậu là việc của cậu, hai việc hoàn toàn khác nhau, tôi đã có tính toán.”
Tôi mới nói vậy, Hồ Chiếm Phát lại vui vẻ kính tôi một ly. Lúc này người đẹp ngồi bên trái bắt đầu dùng cặp môi mịn màng bón nho cho tôi, còn người đẹp bên phải ôm cổ tôi thì thào: “Ông chủ Robert, ăn uống nhất định phải chú ý an toàn, nếu không hậu quả sẽ không lường trước được đâu! Một bà lão 85 tuổi lấy một cậu thanh niên 25 tuổi, ngày hôm sau chàng trai đó liền qua đời, anh có biết tại sao không?” Tôi khẽ lắc đầu, người đẹp bên phải liền phì cười: “Nói cho anh biết, theo kết quả giám định của bác sĩ là trong đồ ăn có độc”. Tôi không hiểu lắm, liền hỏi lại: “Tại sao trong đồ ăn lại có độc chứ? Anh ta đã ăn cái gì?” Người đẹp bên trái mới nói vẻ yêu kiều: “Anh vẫn chưa biết sao, là xơi một bà lão đã hết hạn sử dụng.” Lúc này tôi mới hiểu ra, phá lên cười mãi không thôi.
Nói thực, tôi là người không hiểu sự im lặng. Đối với thương nhân, chân lý không bao giờ tồn tại ở trong sự im lặng, mà chỉ có thể tồn tại qua quá trình giao dịch mà thôi. Chỉ riêng điểm này, so sánh giữa Hồng Kông và Đông Châu, tôi thích Đông Châu hơn, mà còn phải nói là thực sự rất thích. Sở dĩ tôi nói thế là vì trong mọi cuộc giao dịch ở đây, tôi đều có cảm giác thành công mỹ mãn. Lăn lộn chốn thương trường hơn hai chục năm nay, tôi hiểu một điều rằng trên thương trường không có hai chữ “nhân từ”, bạn nên kết giao với những người làm bạn tỏa sáng hơn, ngược lại với người làm ăn buôn bán cần phải kết giao với những nhân vật có cùng nhịp đập với mình, bản thân mình cũng phải kiếm được chỗ dựa vững chắc, đây chính là con đường tốt nhất để phát tài, và làm ăn buôn bán ở đại lục chính là như thế. Về điểm này, mãi tới khi làm ăn ở Đông Châu tôi mới được trải nghiệm sâu sắc.
Trên quan trường Đông Châu, người tâm đầu ý hợp với tôi nhất là Phó Thị trưởng Bành, ông ấy không chỉ là chủ quản của lĩnh vực thu hút đầu tư, mà còn là người đứng đầu lĩnh vực nhà đất, người như thế lại vừa lòng với tôi thì đúng là trời ban phúc cho tôi rồi. Tôi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, một Phó Thị trưởng thường vụ Thành ủy lại có sở thích giống với một thương nhân như tôi. Trông dáng vẻ của ông ấy khi đứng trên khán đài thuyết giảng giống như một nghệ thuật gia, nhưng lần đầu tiên tôi nhìn thấy phong thái nghệ thuật gia của ông ta chính là ở sòng bạc Hồng Kông. Trước bàn bài bạc, ông ta thường nói một câu: “Cờ bạc là chuyện lãng mạn nhất trên đời này.” Lâu dần, tôi cũng có cảm nhận như thế, chỉ có điều không nói ra mà thôi, cảm thấy cờ bạc không chỉ là một thứ cảm giác kích thích, mà hơn thế còn là một cuộc chiến. Mỗi lần ngồi trước bàn chơi, tôi đều có cảm giác thể xác và linh hồn tôi đều bị khống chế, bạn không thể không đánh cược với sự tuyệt vọng, bất luận thắng thua, thì đây cũng là môn nghệ thuật vĩ đại nhất thế gian.
Nhưng tôi chợt nhận ra, trên thương trường mình là một người, nhưng trong sòng bạc tôi lại hoàn toàn là một người khác, tôi cũng không biết tại sao lại như thế, nhưng tôi cũng cảm thấy Phó Thị trưởng Bành cũng giống vậy. Trên quan trường, ông ta uy phong lẫm liệt, nhưng trong sòng bạc, ông ta hoàn toàn quên đi thân phận của mình, dường như sống vì canh bạc vậy. Tôi hiểu rất rõ ông ta, một người không chỉ có thể có nhiều linh hồn, mà còn có thể có rất nhiều nhân cách.
Trước đây tôi chưa từng nhận ra cờ bạc là một màn biểu diễn đầy tính ảo tưởng như thế, từ sau khi tâm đầu ý hợp với Phó Thị trưởng Bành, tôi phát hiện rằng cờ bạc có thể biến sự đau khổ tột cùng thành niềm khoái lạc ngập tràn. Nhưng tôi cũng rất hiểu, sự khoái lạc ấy có thể sẽ khiến người ta mất mạng. Người có quyền lực vĩnh viễn nằm trong sự khống chế, bị áp lực bởi hỷ nộ ai lạc, niềm khoái lạc duy nhất là được thăng tiến, một khi con đường thăng tiến thất bại, chỉ còn biết dùng ảo tưởng để đối phó với trầm cảm, thất bại, biến hóa vô thường, tuyệt vọng và sụp đổ, mà cách tốt nhất để hiện thực hóa những ảo tưởng đó chính là cờ bạc. Chính vì thế, Phó Thị trưởng Bành khi ở trong sòng bạc không giống ma bạc mà càng giống một nghệ thuật gia đang biểu diễn, vì ông ta đang sống trong ảo tưởng.
Tôi là thương nhân, nên không thích ảo tưởng, mà chỉ có thói quen hành động mà thôi, vì ảo tưởng sẽ dễ rơi vào cạm bẫy, hầu hết họ đều không có duyên với tiền bạc, giàu sang. Tôi tin mình là người có duyên với sự giàu sang, phú quý. Đúng lúc đó Hồ Chiếm Phát thông báo cho tôi trở lại Hồng Kông, nói là Thị trưởng Bành đang đợi tôi ở đó, có việc quan trọng cần thảo luận. Về đến nơi tôi mới biết, ông ta thực hiện một chuyến đi đặc biệt đến Hồng Kông là để thưởng cho tôi – người hùng có công mời gọi đầu tư, cầm trên tay hai mươi lăm vạn đô-la Mỹ, tôi đã tưởng mình đang nằm mơ.
Vườn hoa Hà Cảng đúng là dự án mời gọi đầu tư lớn nhất của thành phố Đông Châu, nhưng công thần không phải tôi, mà là Chu Văn Vũ, đối tác của tập đoàn Vạn Thông. Nếu không phải ông ta đã thuyết phục được Chủ tịch Hội đồng quản trị của chúng tôi hợp tác với tập đoàn bất động sản của ông ta, cùng xây dựng vườn hoa Hà Cảng, tôi đã không thể trở thành đại diện của tập đoàn Vạn Thông tại Đông Châu, và giờ đây, Hội đồng quản trị đã bổ nhiệm tôi làm Giám đốc điều hành kiêm Tổng giám đốc công ty TNHH bất động sản Đông Châu, thuộc tập đoàn Vạn Thông Hồng Kông, tôi còn phải cảm ơn Chu Văn Vũ đã chân thành hợp tác với tôi. Giờ đây Phó Thị trưởng Bành không thưởng cho công thần thực sự mà lại thưởng cho người ngoài là tôi, theo hiểu biết của tôi về ông ấy, nhất định có ẩn ý trong đó. Bởi lẽ, dù công thần là tôi, cũng nên công khai ban thưởng ngay ở thành phố Đông Châu, ít nhất cũng phải tổ chức một buổi lễ trao thưởng thật long trọng cho các phương tiện truyền thông được dịp thổi phồng, để khuyến khích nhiều người hơn nữa đóng góp cho công tác mời chào đầu tư của thành phố Đông Châu chứ. Nay lại lén lút đến Hồng Kông, hơn nữa, người đi cùng lại là Ôn Hoa Kiên và Trần Thực, quan hệ của hai người này với Phó Thị trưởng Bành, tôi là người biết rõ hơn bất cứ ai trong giới quan chức Đông Châu, cộng thêm tiền lại do Ngưu Nguyệt Tiên cầm đến, điều này càng làm tăng thêm sự nghi ngờ của tôi. Sở dĩ tôi đường đường chính chính nhận khoản tiền thưởng này, lý do rất đơn giản, dù trong này có ẩn chứa mưu ma chước quỷ gì, cũng chẳng liên quan gì đến một thương nhân Hồng Kông là tôi, trong lòng tôi chỉ cảm thấy uất ức thay cho Chu Văn Vũ mà thôi.
Thấy bốn người họ như có chuyện muốn bàn bạc, sau khi cảm ơn Phó Thị trưởng Bành, tôi liền xin phép rời đi trước. Vì tôi đến Đông Châu là nhằm đầu tư kiếm tiền, nên chuyện nội bộ của mấy người họ tôi cũng chẳng hứng thú lắm, dù tôi biết rõ nhân cơ hội để trục lợi, nhưng tôi cũng biết rằng bám riết lấy cái lợi có ngày gặp họa không chừng.
Quả nhiên không lâu sau khi tôi nhận thưởng, tôi liền nghe được rất nhiều tin đồn bất lợi về Phó Thị trưởng Bành, Chu Văn Vũ càng là người canh cánh mối hận trong lòng đối với ông ta. Tục ngữ có câu, không sợ tặc trộm, chỉ sợ tặc nhớ thương. Xem ra Phó Thị trưởng Bành sớm đã bị một số người “nhớ thương” rồi, điều đáng sợ hơn là người nhớ ông không phải là trộm, mà là kẻ bắt trộm!