Ngày 27 tháng 12
Sáng hôm ấy, lớp tôi có hai kẻ sung sướng, phải nói là ba mới đúng : một là anh Phi được ông Hiệu trưởng gọi xuống buồng giấy thưởng cho ba chiếc tem Liên hiệp Quốc mà anh ao ước từ lâu ; hai là anh Tác, tháng này được đeo huy chương « cố gắng », đứng thứ nhì, sau anh Sinh. Còn người thứ ba là anh Sỹ được cờ danh dự đem về cho đội. Anh Sỹ thì từ khi được thầy cấp đỡ, anh luôn luôn tiến. Nhưng còn Tác thì thật là điều không ngờ. Vừa tháng trước, cha anh đến lớp thưa với thầy giáo : « Thưa, cháu nó đần độn lắm ; mong thầy thương cháu, rèn cập cho ».
Thế rồi anh học đêm, học ngày, ai can cũng không được, học cả lúc đi đường, học cả lúc giờ chơi, chịu khó và kiên nhẫn chẳng khác con trâu cày ruộng.
Thế rồi, ngày này sang ngày khác, sau bao nhiêu cố gắng, nhẫn nại, bỏ ngoài tai những lời chế nhạo, tiếp tục tặng những cái đá ngầm cho những anh bên cạnh đã quấy rầy anh, anh tiến dần, tiến mãi, cho tới tháng nầy, vượt lên hàng đầu chúng bạn. Thật là chuyện bất ngờ !
Thực thế, còn nhớ hồi nào vào học, anh viết chính tả hàng tá lỗi, cứ bài tính nào khó là lĩnh « số tròn », chẳng bài học nào là không ấp úng, vậy mà bây giờ chính tả anh viết đã sạch lỗi, tính khó đến đâu cũng làm được, bài dài đến đâu cũng thuộc lầu. Cứ trông thấy cái thân hình cục mịch của anh, cái đầu to vuông vắn, ngón tay như quả chuối mắn, người ta đoán được lòng cương quyết, sự nhẫn nại vô bờ của anh.
Chẳng ai thấy anh ăn quà bao giờ ! Có đồng nào, anh lại gom góp vào để mua sách. Mới có mấy tháng mà anh đã có đầy một ngăn sách. Được lúc khoái chí, anh ngỏ ý mời tôi hôm nào lại thăm « thư viện » của anh.
Đấy là anh coi tôi là thân lắm đấy ! chứ ở trường anh cứ lầm lầm lì lì, có chơi với ai, có nói với ai bao giờ đâu ! Ngồi thì như đóng đinh xuống ghế, hai tai vểnh lên nghe thầy giảng.
Sáng nay, thầy đang giận, mà lúc thưởng huy chương cho anh, thầy cũng tươi nét mặt dịu dàng nói : « Thầy có lời khen anh : Kiên nhẫn là mẹ thành công. Nhưng cũng đừng học quá. Học mà đến nỗi nhồi sọ là rất nguy hiểm không nên. Các anh nên lấy anh Tác làm gương. Trời cho khối óc thông minh cũng chưa đủ để thành công. Cần phải nhẫn nại nữa mới được ».
Anh Tác vẫn lạnh như tiền, không lấy thế làm tự đắc, lùi lũi quay về chỗ, tay chống cằm, lại ngồi nghe giảng bài, chăm chú hơn bao giờ hết.
Lúc tan học, cha anh đến đón, thấy anh đeo huy chương trên ngực ; ngạc nhiên hết sức, cứ hỏi đi hỏi lại mãi. Thầy giáo phải nói ra cho nghe, bấy giờ ông mới chịu tin, vỗ vai con, cười ha hả : « Con thầy giỏi thật ! Cha chả là giỏi ! hà, hà… »
Mọi người tủm tỉm cười. Riêng anh, vẻ mặt vẫn như không, miệng nhẩm lại bài học ngày mai…