Ngày 14 tháng 4
Chiều nay, đang hí hoáy chép bài thì anh Tý chạm ngay phải tay tôi, làm hỏng cả chữ. Thế có giận không chứ ! Tôi văng tục ngay với anh. Anh cười bảo tôi : « Tớ nhỡ tí mà ! Nóng thế ? Thôi để tớ tẩy đền ! »
Tôi biết anh ấy không chí bụng, nhưng trông cái cười ấy mà ghét. Tôi nghĩ thầm : « Chà ! Tháng này hắn cậy ngồi trên mình nên làm bộ đây ! Được rồi ! »
Đến giờ viết tập, lừa lúc anh đang viết, tôi huých cho anh một cái khuỷu tay : một giọt mực rơi xuống đen ngòm. Anh giận đỏ mặt lên : « À ! Cậu sỏ tôi phải không ? »
Rồi anh giơ tay lên. Nhưng thầy đã trông thấy cả. Thầy gọi tôi lên. Nhưng tôi không nhận lỗi, mặt sưng mày xỉa rồi vùng vằng về chỗ. Anh Tý bảo khẽ tôi : « Được, chốc nữa ra cổng trường… »
Tôi cau mặt lại, ra bộ bất cần, nhưng thực ra tôi đang hối hận. Anh Tý vẫn là bạn thân của tôi, cuộc chơi nào chẳng có nhau ? Còn nhớ hôm nào tôi lại nhà thấy anh vừa học bài vừa trông nom mẹ ốm làm tôi mến anh, phục anh là đằng khác ? Hôm anh đến tôi, chúng tôi chơi vui vẻ lắm ; cả Ba tôi cũng tỏ vẻ quí anh.
Anh em chơi với nhau thân thiết, nào có điều tiếng gì đâu ! Thế mà trong cơn nóng giận không đâu, đâm ra càn rỡ. Tôi nhớ lại câu cha tôi thường dặn : « Nếu con có lỗi, thì con cứ thẳng thắn xin lỗi ! »
Xin lỗi anh Tý ! Tôi muốn lắm ! Nhưng nếu thế thì chịu lép quá nhỉ ? Đời nào ! Tôi lấm lét nhìn anh Tý ! Chỉ thấy anh ngồi cắm cúi viết, cái lưng nhô lên, cái lưng hàng ngày ghé xuống vác củi cho cha. Lòng tôi se lại. Tôi tự nhủ : « Xin lỗi bạn có gì mà ngượng ! »
Tôi định xin lỗi, nhưng câu nói cứ nhất định ở trong cuống họng, không sao phát ra tiếng được. Thế rồi, tôi nghĩ thầm : « Sau giờ này, ta xin lỗi cũng được ».
Nhưng sau giờ ấy tôi vẫn không dám hé môi. Chỉ thấy thỉnh thoảng anh Tý đưa mắt liếc tôi, coi bộ buồn rầu hơn là oán giận. Còn tôi, tôi cũng trừng trừng nhìn lại, làm ra vẻ ta đây không hãi. Anh lại nhắc : « Chốc nữa ra cổng đấy ! »
Tôi chợt nhớ đến lời Ba tôi dậy : « Nếu ai đánh con, phải tự vệ, nhưng chớ đánh lại ».
Rồi tôi tự bảo : « Phải, ta sẽ chống cự, ta không đánh lại thì thôi chứ gì ? » Lòng tôi rạo rực bối rối. Ngồi trên ghế mà như có kim châm. Tôi bực bội trong người, tai ù lên chẳng nghe thấy gì cả.
Thế rồi chuông tan học nổi lên, chúng tôi xếp hàng về. Đến đầu phố, tôi liếc mắt lại : anh Tý đang theo tôi…
Anh đã gần tới… Tôi rút thước ra đứng thủ thế. Anh tiến lại. Tôi giơ thước lên. Anh mỉm cười, lắc đầu nói : « Ồ cùng bọn cả mà ! »
Tôi còn đang sửng sốt thì anh đã nắm lấy tay tôi : « Thôi hòa cả làng ! Dũng nhé ! »
Lúc về nhà, tôi đem chuyện thuật lại với cha tôi, tưởng cha tôi vui lòng, nào ngờ người nghiêm nét mặt mà bảo : « Con có lỗi, con phải xin lỗi bạn trước mới phải chứ ! Chỉ những kẻ hèn nhát mới dám giơ thước lên đánh người bạn hơn mình ».
Rồi giật lấy thước ở tay tôi, cha tôi bẻ ra làm đôi vứt mạnh xuống đất.