Ngày 29 tháng 4
Từ hôm cha tôi nói về lòng yêu nước, lại được thầy giảng bài Công Dân về « Bổn phận đối với Quốc Kỳ », tôi định bụng thế nào cũng cho anh Vân một bài học. Là vì từ bữa tôi xếp hàng bên anh, thường thấy anh nô đùa trong những buổi lễ chào cờ.
Trước kia thấy các bạn nói, tôi vẫn chưa tin. Nay đứng gần anh, tôi mới nhận rõ những lời phê bình ấy chẳng oan tí nào. Thật thế, lúc thầy đi qua thì anh đứng ngay ngắn ra dáng nghiêm chỉnh lắm. Nhưng thầy đi khỏi rồi, anh cấu anh nọ, véo anh kia, cười khúc kha khúc khích.
Dịp hay đã đến. Sáng nay lúc tan học, trên đường về, chỉ có anh và tôi, tôi thân mật vỗ vai anh mà bảo : « Vân này, nghe Dũng bảo cái này nhé ! Chỗ anh em có điều gì không phải, ta có nên sửa chữa cho nhau không ? »
Anh sửng sốt quay lại : « Có chứ ! Thế nào là anh em ? Cứ thực mà nói mới phải chứ ! »
Được lời anh nói, tôi nghiêm nét mặt, nắm lấy tay anh : « Trong những buổi chào cờ, thực tình Dũng không bằng lòng Vân tí nào cả… »
Tôi chưa nói hết câu, Vân đã cướp lời : « Chà ! Chà ! Dũng lại sắp sửa giở bầu đạo đức khuyên Vân đừng nghịch chứ gì ? »
- Thế là Vân biết lỗi rồi đấy nhé ! Vân đã biết thế sao còn cứ nghịch ? Thế Vân có hiểu ý nghĩa lễ chào cờ là thế nào không nhỉ ?
Vân cười nhạt : « Vân chỉ biết rằng ngày nào cũng như ngày nào, phơi đầu trần dưới nắng như lũ tượng gỗ thì khổ thân lắm lắm và, v.v… »
Tôi tuy trong bụng tức quá, nhưng vẫn phải điềm nhiên mà nói : « Như vậy Vân nhầm rồi ! Học bài Công Dân chúng ta đều biết Cờ không phải là mảnh vải vô hồn, mà Cờ tượng trưng cho ý chí Độc Lập, quật cường của cả dân tộc Việt Nam chúng ta ».
Vân rún vai, cau mặt : « Sao Vân lại chẳng biết thế ? Nhưng cứ treo lên đỉnh cột cao, hàng ngày ra vào trông thấy, can chi phải chào chiếc lôi thôi. Chúng ta không nên máy móc quá… »
Tôi cười gằn : « Nếu thế thì Vân lại càng chưa hiểu rõ lắm ! Vân ơi ! Chào cờ là để tỏ lòng nhớ ơn Tổ Quốc, là để tưởng niệm đến công lao của các bậc tiền nhân ; chào cờ là để nhớ bổn phận giữ gìn đất nước, bổn phận làm cho giang sơn ngày ngày rực rỡ, dân tộc ngày ngày hùng cường… Từ Lê Lợi, Quốc Tuấn ngày xưa cho đến các chiến sỹ Cộng Hòa ngày nay, và còn biết bao nhiêu anh hùng vô danh khác nữa, đã nhỏ đến giọt máu cuối cùng để bảo vệ TỰ DO, tô thắm màu cờ. Bởi vậy trông thấy cờ cũng như ta trông thấy Tổ Quốc Việt Nam yêu dấu. Cái phút chào cờ thiêng liêng là như thế mà Vân dám coi như một trò chơi giải trí thì thật càn rỡ quá lắm ! Giả sử người ngoại quốc trông vào, họ sẽ khinh bỉ, chê cười dân tộc ta đến thế nào ? Giả sử linh hồn Tổ tiên có lảng vảng đâu đây, hẳn cũng phải căm hờn, tủi hổ. Dưới chính thể Cộng Hòa ngày nay, dân tộc ta phải là một dân tộc hùng mạnh, để người thế giới trông vào, thấy Quốc Kỳ nước Việt là phải đem lòng bái phục… »
Tôi còn đang say sưa đem những lời thầy giảng trong lớp để nhắc lại anh nghe, tôi định nói thêm nhiều nữa, thì anh Vân bỗng đứng lại, nắm chặt tay tôi ngậm ngùi nói : « Thôi Dũng ! Vân biết là người có tội rồi. Vân hối hận quá. Dũng thật là bạn tốt của Vân. Dũng ơi, hẳn các bạn chê cười Vân lắm đấy nhỉ ? »
Tôi vội vàng ngọt ngào, an ủi anh : « Đừng buồn Vân ạ. Biết hối lỗi như Vân thì còn ai dám trách nữa. Mong rằng, sau này lớn lên, Vân và Dũng sẽ cùng chiến đấu dưới một lá cờ, trong hàng ngũ chống địch… »
Vân hớn hở bảo tôi : « Vân mong thế lắm ! Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng để làm sáng tỏ chính nghĩa Quốc Gia, Dũng nhé ! Và từ nay, Vân xin hết sức nghiêm chỉnh trong những buổi lễ chào cờ và cũng nhờ Dũng xin lỗi các bạn hộ ».
Nói đến đây đã đến con đường rẽ. Chúng tôi chia tay mỗi người một ngả. Tôi thủng thỉnh bước một về nhà. Trước mặt tôi, trên nóc dinh Độc Lập, lá Quốc Kỳ đang tung bay trước gió, rực rỡ trong muôn anh hào quang.
Lòng tôi bỗng hồi hộp như chưa từng thấy bao giờ…