Ngày 17 tháng 5
« Nói làm chi vội hai chữ « BIỆT LY », hả con ? Hết hè, con lên trường Trung Học. Các bạn con, vì hoàn cảnh, đành phải phá ngang rồi tùy theo năng lực mà chọn một nghề, hoặc đi kiếm việc.
« Còn học hành ở tỉnh này, con còn nhiều phen gặp bạn, chứ đâu đã phải biệt nhau mãi mãi ! Mà xa cách hay không, cũng là tùy ở như con.
« Muốn gần các bạn thì có khó gì ? Những khi đi học, con sẽ có dịp tạt thăm các bạn con ở các tiệm buôn hay trong xưởng thợ, nơi mà các bạn đồng học nay đã ra đời làm việc kiếm kế sinh nhai.
« Con hãy dừng chân lại vài ba phút, chuyện trò thăm hỏi các bạn. Con có dịp quan sát đời là thế nào, có dịp hỏi cuộc sống bên ngoài xã hội, và vô số điều bổ ích khác nữa, mà con chưa từng, hay không thể biết, ở dưới mái gia đình hay trong lớp học.
« Nếu con không có tình thân ái với chúng bạn lúc còn trên ghế nhà trường, thì sau này ra đời con khó tìm được những bạn tâm giao. Con sẽ sống khô khan, không tình cảm và tuy đứng giữa dòng đời tấp nập mà vẫn thấy mình trơ trọi, lẻ loi.
« Hãy thân thiết chơi bời với các bạn con – nhất là đối với những bạn con nhà lao động – để sau này đi lại chơi bời, giúp đỡ lẫn nhau như người trong thân quyến.
« Trong xã hội, những người thuộc giai cấp thượng lưu chẳng khác gì những sĩ quan, mà thợ thuyền thì là binh sĩ. Người lính cũng cao quí chẳng kém gì vị sĩ quan, vì giá trị con người là ở trong công việc, chứ không phải ở đồng lương ; ở trong phẩm cách chứ không phải là ở cấp bậc.
« Mà giai cấp cần lao kia mới đáng được ta tôn sùng, là bởi đã hàng bao thế kỷ nay, cái lâu đài văn hóa sở dĩ được đồ sộ như ta có ngày nay là bởi đã có hàng triệu bàn tay gân guốc từng mất bao nhiêu mồ hơi xương máu để xây nền đắp móng.
« Cho nên, con ơi ! Con phải hết lòng yêu mến và kính trọng các bạn con nhà lao động hơn cả, để tỏ lòng biết ơn những nỗi vất vả hy sinh của cha mẹ họ.
« Hãy yêu anh Tôn, anh Tý, anh Sỹ… vì ở trong những con người thợ thuyền ấy, có chứa đựng những tấm lòng vàng vô giá.
« Vậy hãy thề rằng, dù sau này có may mắn được giàu sang, phú quý đến thế nào, thì tấm tình bằng hữu của tuổi ấu thơ cũng không hề phai lạt.
« Và rồi đây, ba bốn mươi năm về sau, trên đường đời rong ruổi, nếu vô tình gặp anh Tôn trong bộ áo xanh thợ máy lấm dầu, Ba mong rằng con sẽ sung sướng, thổn thức ôm chầm lấy bạn, dù khi ấy con có là một đại phú thương hay một nhân vật quan trọng trong Chính quyền ».