Ngày 23 tháng 4
Buổi chiều hôm nay tôi hơi bực mình vì thấy anh Tôn cứ lầm lầm lỳ lỳ, hỏi chẳng buồn nói, gọi chẳng buồn thưa. Sau hỏi ra mới biết là em anh mấy ngày nay bị bệnh đậu, nhiều lúc mê man bất tỉnh. Anh thương em lắm, đã tính xin nghỉ học nhiều lần để trông em đỡ mẹ. Nhưng cha anh gạt đi, sợ gần kỳ thi nghỉ học, mất bài.
Lúc gần về, bỗng thấy thầy bảo : « Buổi trưa người nhà anh Cảnh có đến xin phép cho anh nghỉ thêm vài bữa. Anh còn mệt lắm các con ạ ; anh nào rỗi hãy đến thăm anh một chút và nhớ nói hộ rằng thầy chúc anh chóng khỏi ».
Ra đến cổng trường, tôi thấy anh Tôn lưỡng lự một lát, rồi quay lại bảo tôi : « Thế nào ? Các anh nghĩ sao ? Ta đi thăm anh Cảnh chứ ? »
Anh Sinh bàn : « Anh không nói ra chúng tôi cũng đã nhất định đi rồi. Còn anh nên về nhà thăm em… Đã có chúng tôi thay mặt… »
Anh cứ khăng khăng một mực : « Chúng ta đã biết anh mệt nặng mà không đi thăm anh thì sao cho đành lòng ? Vả lại tôi đến qua một lát rồi về ngay cũng được ».
Chợt thấy anh Pha le te chạy đến : « Các anh đi thăm anh Tư Húi đấy ư ? Cho tôi đi mấy nhé ! »
Chúng tôi chưa kịp trả lời thì đã thấy anh sịu mặt ra. Nhưng anh Tôn đã vui vẻ nói : « Có chứ, chúng tôi cũng đang định đi tìm anh để mời anh nhập bọn đấy mà ! »
Thấy được cùng đi với chúng tôi, mặt anh tươi hẳn lên. Khốn nạn, từ ngày anh bị đuổi, thấy tính nết anh đổi khác nhiều, ngoan ngoãn chăm chỉ, chúng tôi ai cũng có bụng mến. Ngay đến thầy cũng vẫn thường đem anh ra để răn chúng tôi.
Thế là bốn đứa chúng tôi cùng đi. Lúc đi đường xem ra anh Tôn vẫn còn rầu rĩ không vui, ít cười, ít nói. Khốn nạn, lo cho em mà anh sút hẳn đi !
Được một quãng, anh Sinh bảo : « Này ! Anh ấy mệt, chả lẽ chúng ta đến chơi suông ! Hay chúng ta chung nhau mua cái gì đi ».
Chúng tôi vui vẻ đồng ý ngay. Anh Pha có năm đồng, định mua cái ngòi bút máy, anh bỏ cả ra. Thế rồi chúng tôi rốc túi, góp nhau vào được 12 đồng. Anh Tôn mặc cả mua được bốn quả cam. Anh Pha tranh lấy cầm, rồi gói vào mùi xoa xách lon ton đi trước ; chúng tôi nhìn anh bấm nhau cười.
Đến cửa nhà anh Tư Húi, anh Sinh tháo « huy chương HỌC GIỎI » mà bỏ túi. Tôi hỏi, thì anh thủng thẳng đáp : « Vào thăm anh ấy, ta không đeo cái này thì hơn ».
Thầy anh Tư Húi ra mở cửa cho chúng tôi, nét mặt đầy vẻ lo âu : « Các anh hỏi gì đấy ? »
Anh Tôn lễ phép ngả mũ nói : « Thưa ông, chúng cháu là bạn anh Cảnh. Thấy nói anh mệt, thầy giáo cho lại thăm anh ».
Thầy anh lắc đầu, chán nản : « Vào đây các anh ! Thầy giáo thương em lắm, nhưng không biết em có sống để được học thầy nữa không ? Em còn mệt lắm các anh ạ ».
Ông vừa nói vừa rơm rớm nước mắt. Chúng tôi buồn rầu theo ông vào trong nhà. Anh Tư Húi đang nằm thiêm thiếp trên giường, mặt trắng nhợt. Má anh ủ rũ ngồi bên cạnh.
Anh nằm đờ, hai mắt nhắm nghiền, trông chẳng khác gì cái xác chết. Khốn nạn thân anh ! Vừa mới hôm nào vui vẻ đánh cờ « ca-rô » với chúng tôi, đã thua lại còn lắm « mắt lác » để pha trò, thế mà hôm nay đã đau ốm nằm kia !
Chúng tôi đứng sững nhìn anh, ngực như có gì đè nặng. Anh Tôn mở gói cam, sẽ đặt bên gối. Thấy động anh Tư Húi lờ đờ mở mắt ra, cầm lấy quả cam nhưng nhắc không nổi, quả cam lăn xuống chân giường. Mắt anh cứ mở trừng trừng nhìn thẳng.
Anh Tôn cúi xuống cầm tay anh, hỏi sẽ : « Tôn đây mà ! Cả Dũng, Sinh, Pha nữa… Cảnh có nhận được anh em tôi không ? »
Cảnh không nói gì, chỉ khẽ nhếch mép, rồi nhắm nghiền ngay mắt lại : « Cảnh ơi ! Chịu khó uống thuốc Cảnh nhé ! Thầy giáo hỏi thăm đấy ! »
Cảnh vẫn không nói gì, thoi thóp thở xem chừng mệt nhọc lắm. Má anh khóc lên rưng rức : « Con ơi ! Con cứ ở với mẹ nhé, đừng bỏ mẹ, con ơi ! »
Ông phó cạo sồng sộc chạy vào : « Má nó có im ngay không nào ? Đã nẫu cả ruột cả gan, lại còn gở mồm, gở miệng… »
Rồi ông quay lại bảo chúng tôi : « Các anh có lòng với em như thế, là quý hóa lắm. Thôi các anh về. Hôm nào em khỏi, em sẽ đến cảm ơn thầy giáo với các anh ».
Chúng tôi buồn rầu chào hai ông bà, rồi rón rén đi ra. Được mươi bước, thấy có tiếng gọi đằng sau : « Tôn, anh Tôn ! »
Không hiểu chuyện gì, chúng tôi hốt hoảng quay cả lại. Ông phó vẻ mặt hớn hở : « Em vừa gọi đến tên anh Tôn xong. Hai hôm nay em mê man chẳng biết gì. Giờ em mới tỉnh, bác mừng quá… »
Anh Tôn nhìn chúng tôi : « Thôi thế các anh về trước vậy ! Để Tôn ở lại đây với anh Cảnh. Sinh nhớ tạt qua nhà, xin phép hộ Tôn mấy nhé ! Rồi anh thì thầm như nói một mình : « Còn em mình nữa, không biết đã đỡ chưa đây ? »
Trên đường về, còn tôi với anh Sinh thấy mắt anh long lanh ướt lệ, tôi an ủi anh : « Anh Cảnh sắp khỏi rồi mà… Đừng buồn nữa, Sinh ! »
- Anh Cảnh thì thế nào cũng khỏi rồi… Nhưng tôi nghĩ đến anh Tôn. Đó mới thật là một kẻ có lòng phải không hở Dũng ?