Ngày 3 tháng 2
Kỳ thi Việt văn này, lại anh Sinh được nhất. Anh Bích choáng người lên, vì anh đinh ninh đè bẹp anh Sinh chuyến này.
Trước kia tôi vẫn có lòng mến anh Bích, dù anh có tính đỏm dáng, nhưng thấy cứ ghen lồng ghen lộn với anh Sinh, tôi đâm ra ác cảm với anh.
Muốn ganh đua thì phải chịu khó học, chứ có phải ghen là hơn được đâu !
Kể ra thì anh Vân cũng ghen với Sinh, nhưng anh khéo che đậy, nên ai tinh ý mới nhận ra được còn anh Bích thì cứ hậm hà, hậm hực, về nhà lại còn phàn nàn rằng thầy không công bình, chỉ bênh anh Sinh.
Khi thầy hỏi câu gì khó, anh Sinh đứng lên trả lời, thì Vân bịt tai lại ra điều không thèm nghe, hoặc bĩu môi, ra điều khinh bỉ, có khi cố mỉm một nụ cười gượng gạo. Ai cũng nhận thấy điều đó, nên mỗi lần anh Sinh được thầy khen, thì mọi người đều ngoảnh lại nhìn cái bộ mặt sưng sỉa của anh mà cười thầm, nhất là anh Tư Húi, thế nào cũng quay xuống làm mắt lác, trêu anh.
Sáng hôm nay cũng vậy, thầy vừa giở cặp ra, vừa nói : « Anh Sinh lại nhất ! Đội Quang Trung lại đứng đầu ! »
Anh Bích ho lên một tiếng thật to. Thầy hiểu ngay, nhìn anh mà bảo : « Bích, con chớ để cho lòng ghen tị dày vò, đầu độc tâm hồn con ! »
Trừ anh Sinh, mọi người đều nhìn anh Bích. Anh muốn nói mấy câu chống chế, nhưng lúng túng chẳng biết nói làm sao, mặt cứ đỏ lên như gấc chín. Một lát sau, khi thầy mải chấm bài, anh viết thật to lên trên mảnh giấy : « Ta đây chẳng thèm ghen với những kẻ vì tình riêng mà được nhất ».
Viết xong, anh vứt mảnh giấy ấy cho anh Sinh.
Tôi thấy anh Sinh xem xong, buồn bã gấp lại, bỏ xuống ngăn bàn, rồi lại bình tĩnh như không.
Anh Bích thấy thế lại càng giận lắm. Mặt anh tái đi. Mắt anh đỏ ngầu lên, tay anh nắm chặt như cố nén cơn tức giận đang sôi lên sùng sục.
Nhưng rồi chẳng có chuyện gì xảy ra cho mãi đến lúc nổi chuông tan học. Chúng tôi xếp hàng về. Lúc qua mặt Sinh, anh Bích cau mặt lại, nhổ toẹt xuống đất. Anh Sinh cũng chẳng nói đi nói lại một câu.
Ra tới cổng trường, Bích chẳng chờ chúng tôi cùng về như mọi khi, cứ săm săm bước như người chạy trốn, chẳng nhớ rằng vào giờ tan học, xe pháo đông như mắc cửi.
Môi anh mím chặt. Anh cắm đầu cắm cổ sang đường, không nhìn thấy một chiếc « vét-pa » đang lao vùn vụt.
Phút nguy hiểm xảy ra chóng quá ! Chỉ còn một ly nữa là anh Bích nằm gọn dưới bánh xe. Trong lúc ấy, nhanh như chớp, không biết từ đâu, anh Sinh nhẩy sổ tới, gạt mạnh anh Bích sang một bên.
Có tiếng phanh rít lên, ghê rợn như tiếng rú của tử thần. Mọi người nhắm mắt lại. Lúc tôi mở mắt ra, anh Sinh đã nằm sóng soài bên chiếc xe đổ nghiêng.
Mọi người định thần, xúm nhau đỡ anh Sinh dậy. Đầu anh xưng lên, rươm rướm máu. May không có gì nguy hiểm. Anh ôm đầu nhịn đau, hỏi : « Bích đâu ? không sao chứ ? »
Lúc ấy Bích đã hoàn hồn, chen vào đám đông, khoác tay anh Sinh, nghẹn ngào nói : « Bích đây !… Tha tội cho Bích, Sinh ơi… ! »