Mùng 4 tháng 9
Nhân đầu niên-học nhà trường tổ-chức buổi lễ chào cờ, có mời thêm phụ-huynh học-sinh đến dự.
Trên sân rộng, trước cửa lớp Nhất, một bồn hoa nhỏ, mầu hoa đỏ, tím, chen lẫn sắc cỏ xanh rờn làm nổi bật cái cột cờ đang vươn mình thẳng tắp, sừng sững đứng ngạo nghễ và oai nghiêm !
Sát vào hiên trường, bàn thờ Tổ-quốc đã được dựng lên, cùng với tấm bản đồ Việt-Nam. Bài-trí tuy sơ sài mà không kém vẻ tôn nghiêm !
Một hồi chuông rung lên. Chúng tôi bỏ cuộc chơi, vội vã chạy lại dưới cột cờ. Trước mệnh lệnh của anh đoàn-trưởng, lớp nào lớp ấy yên lặng bỏ mũ, xếp hàng ngay ngắn, tề chỉnh.
Lá quốc-kỳ đã được buộc sẵn vào dây. Một anh lớp Ba, quần áo sạch-sẽ, được chỉ định trước, đã túc-trực sẵn bên chân cột. Bầu không khí lặng-lẽ thêm uy-nghiêm ! Trên thềm cao, các vị phụ-huynh cùng các thầy giáo và các cô giáo nghiêm-trang nhìn xuống.
Ông Hiệu-Trưởng đứng ra đọc một bài diễn-văn ngắn nói qua về ý-nghĩa buổi lễ hôm nay. Ông cũng không quên nhấn mạnh rằng dưới sự lãnh-đạo của tân Tổng-thống, nước Việt-Nam Cộng-Hòa đang cần nhiều thanh-niên ưu-tú. Bổn phận học-sinh chúng tôi lúc này rất nặng nề, phải cố gắng học hành để một ngày kia, ngược qua Bến-Hải, thống nhất xứ sở.
Giọng ông trầm hùng mới cảm động làm sao, khiến cho một bà tới dự lễ luôn tay đưa mùi-xoa chấm mắt. Rồi ông quay lại, hô to : « Nghiêm ! »
Dứt tiếng hô dõng dạc, chúng tôi đứng ngay ngắn lại, ưỡn ngực, chụm gót chân, hai tay để sát vào đùi.
- Chào cờ ! Chào !
Tiếng hô lại hùng dũng nổi lên. Chúng tôi đầu ngửng cao, mắt nhìn thẳng, lòng đầy tin tưởng.
- Quốc ca ! Một ! Hai !
Tất cả trường, ngót một ngàn học-sinh cùng cất tiếng hát. Bài ca hùng tráng vang lên, lúc lên bổng, lúc xuống trầm. Quốc-kỳ từ từ kéo lên. Nhịp với lời ca quyến-rũ, bao nhiêu trái tim cùng xao xuyến đập mạnh.
Vì non sông nước xưa
Truyền muôn năm chớ quên !
Giọng ca lanh lảnh, mắt chúng tôi ngời sáng : hình-ảnh các đấng tiền-nhân hiện ra trong ánh hào-quang chói-lọi. Quốc-kỳ reo mừng trước gió, phần-phật tung bay, như ném ra muôn ngàn sóng lửa.
Thanh-niên ơi ! hăng hái đi tới cùng,
Thanh-niên ơi ! ta nguyền đem hết lòng…
Tiếng ca cứ thế, nhịp nhàng và hùng dũng vang lên, cuốn lên cao, tràn ra xa… Chúng tôi hồi hộp say sưa lòng đầy tin tưởng vào tương-lai rực-rỡ của Tổ-Quốc và cảm thấy cái trách-nhiệm nặng nề của đám Thanh-Niên chúng tôi.
Tiến lên ! cùng tiến !
Vẻ vang đời sống
Chớ quên rằng ta là giống Lạc-Hồng ?
Tiếng ca đến đây im bặt. Quốc-Kỳ cũng vừa lên đến đỉnh cột cao. Chúng tôi thong thả vào lớp, tâm-hồn còn rung động nao nao, lời ca bên tai còn văng vẳng.
Quốc-Kỳ nào phải mảnh vải vô hồn ! Đó là biểu-hiệu của Tổ-Quốc, tượng trưng cái ý-chí quật-cường của dân-tộc. Chúng tôi hàng ngày đứng trước Quốc-Kỳ như cảm thấy một sức mạnh thiêng liêng thúc đẩy chúng tôi cố chí học hành để sau nầy làm cho Quốc-Kỳ được thêm rạng rỡ.
Đáng giận thay những kẻ không biết tôn trọng Quốc Kỳ !