Ngày 4 tháng 3
Hôm qua, anh Côn và anh Tôn, cả hai anh cùng đến tôi chơi. Đây là lần đầu tiên mà anh Tôn đến chơi nhà bạn. Anh không hay đến nhà ai, ngượng vì nỗi to đầu mà còn học lớp Nhất. Anh Sỹ thì không tới được vì cha anh mới ở Tân thế giới về, sau 6 năm cách biệt.
Thấy anh Tôn, mẹ tôi trỏ vào anh mà nói với cha tôi : « Cậu bé này học khá mà bụng dạ tốt đáo để ! Thằng Dũng nhà ta chơi với anh ấy thực là tốt số ».
Rồi mẹ tôi quay sang anh : « Anh trông nom, bảo ban em mấy nhé ! »
Anh Tôn khẽ « dạ » rồi cúi mặt xuống, liếc tôi mà mủm mỉm cười. Còn anh Côn, từ hôm được thưởng « huy chương cố gắng » thì vui thú lắm ! Thầy anh cũng biết hối, tuyên bố bỏ tật rượu chè, nên được bà con thương tình giúp vốn cho để mở lại cửa hàng, nhờ trời cũng khá.
Trông thầy anh bây giờ, đố ai dám bảo là xưa kia nát rượu, phũ phàng với con ? Ông cười nói vui vẻ, luôn luôn hỏi han, săn sóc con, hàng xóm láng giềng thấy vậy ai cũng mừng thay.
Ngồi chơi một lát, anh Tôn đứng lên xin phép để cùng chúng tôi lại nhà anh Bích chơi, như chúng tôi đã hẹn nhau từ bữa trước. Anh Bích, từ ngày biết sửa đổi đến nay, đâm ra khác hẳn, nhu mì ngoan ngoãn, ai cũng phải quí, ai cũng phải thương. Nhất là cái thói kiêu ngạo, xa hoa thì không còn nữa. Thế mới biết con người ta không phải hoàn toàn xấu mãi !
Đến đầu phố đã thấy anh thập thò đứng đợi ngoài cổng, rồi tay bắt mặt mừng làm như lâu ngày không gặp.
Anh đưa chúng tôi vào chào Ba, Má anh, rồi dắt lên phòng học của anh ở trên gác. Phòng anh sạch sẽ, quần áo sách vở gọn gàng ngăn nắp, chúng tôi trông thấy, ai cũng thích. Có hoàn cảnh như anh mà không chịu học thật là uổng quá !
Thấy bạn đến, anh tíu tít lăng săng đến bật cười. Một lát, má anh đem lên một cái hộp lớn : « Con mang chiếc xe hỏa này để các anh cùng chơi mấy ! »
Rồi bà xuống nhà, mặc cho chúng tôi chơi. Bích mở hộp lấy xe hỏa ra. Anh Côn xem ý lấy làm lạ lắm. Anh say sưa ngồi ngắm chiếc xe nhỏ síu đang chạy sầm sập trên đường sắt, dừng lại ở các ga, qua cầu, chui núi, chẳng khác gì xe hỏa thật.
Bích đưa chìa khóa cho anh Côn lên dây cót. Anh trịnh trọng quay nhẹ từng vòng, chỉ lo nó đứt, rồi quì xuống mà xem xe chạy.
Trông anh nâng niu nó trên tay, tưởng như anh đang cầm một vật bằng thủy tinh mong manh, mà chỉ mạnh tay là vỡ nát.
Anh nghiêng nghiêng cái đầu, nhòm ngó từng bộ phận một, dường như lấy làm lạ lắm ! Chỗ nào có bụi, anh kéo vạt áo lau đi lau lại, tôi nhìn anh, cái cổ nghẹo xuống, cái cổ mà có hôm tôi trông thấy nó tím bầm, cái tay áo sơ mi quấn lên, để lộ ra đôi cánh tay khẳng khiu, hẳn xưa kia thường đưa lên đỡ roi đòn, roi vọt của cha.
Tôi bất giác thầm thương anh quá ! Lúc ấy, tôi muốn có gì đem cho anh hết, sẵn sàng nhường cả miếng cơm, sẻ cả manh áo cho anh.
Tôi nghĩ thầm : « Giá mình có cái xe hỏa này thì mình cho phứt anh ấy ngay… »
Còn anh Bích, thấy anh Côn thích đồ chơi của mình thì cứ hỏi đi, hỏi lại : « Côn trông có đẹp không ? Côn xem có hay không ? Côn có thích không ? »
Tôi bụng bảo dạ : « Anh chàng nầy vẫn không hết được cái tật khoe của… Thôi được, để mai ta cho anh ấy con gấu đánh trống của ta vậy. Cũng đẹp chán !… »
Chơi một lúc, chúng tôi xuống chào Ba Má anh để ra về. Má anh bỏ vào túi chúng tôi mỗi người một gói kẹo, rồi dặn đi dặn lại đi đường cẩn thận kẻo xe pháo.
Buổi tối, lúc ăn cơm, tôi ngỏ ý với cha tôi muốn tặng anh Côn món đồ chơi ấy, thì cha tôi vui lòng ngay.
Mẹ tôi cũng bảo : « Phải đấy, ăn xong con đem sang biếu anh ấy, mà phải nói cho khéo kẻo anh phật lòng ».
Ăn xong, tôi âu yếm nhìn con gấu một lần cuối cùng, trong lòng chẳng thấy tiếc đồ chơi đẹp mà lại vui thích như người được của. Tôi trịnh trọng gói vào giấy bóng, rồi hí hửng cầm sang.
Đến nơi, tôi đang thấy hai anh em hí hoáy chắp cái đầu máy xe hỏa, giống hệt cái xe của anh Bích. Tôi ngạc nhiên, cứ đứng trố mắt ra nhìn.
Chợt ngửng đầu lên trông thấy tôi đang chăm chắm nhìn cái đồ chơi quí báu ấy, anh biết ý, mỉm cười giơ cái thư cho tôi đọc :
« Côn thân mến, Bích thành thật tặng Côn cái xe hỏa này để làm kỷ niệm, Ba má Bích cũng đã bằng lòng. Mong Côn nhận cho để Bích khỏi tủi. Lúc chiều vì đông các bạn, Bích không tiện nói ra, mong Côn hiểu cho và chớ nói với ai nhé ! Cám ơn Côn nhiều lắm và thân ái bắt tay Côn. Bích »
Đọc xong thư, tôi ngẩn người ra đặt gói giấy xuống bàn, rồi hấp tấp về nhà như người chạy trốn…