Ngày 30 tháng 5
Tôi đang ngồi chép bài thì thấy em Huyền rón rén lại gần, vẻ mặt nghiêm trọng. Em thì thầm vào tai tôi : « Anh Dũng, em bảo cái này ! »
Tôi giật mình, ngẩng đầu lên. Em nói tiếp : « Có lẽ Ba chúng mình mất việc rồi, anh ạ ».
Tôi trợn mắt lên, hỏi : « Sao ? em nói sao ? »
- Hôm qua em thấy Ba bàn nhỏ với Mợ rằng có lẽ Ba phải nghỉ nhà vì kém sức khỏe… Ba, Mợ có vẻ lo buồn lắm… Làm thế nào bây giờ hả anh ?… Anh em chúng ta chết đói mất, anh ơi !
Nói rồi, em rơm rớm nhìn tôi. Tôi cũng cầm lấy tay em mà chẳng biết nói gì.
- Anh ạ, em không mua xe đạp ba bánh nữa đâu ! Anh cũng đừng đòi Mợ mua đồng hồ nữa nhé ! Anh nhé ! Anh ừ đi ! Chúng ta vào nói với Mợ đi !
Thế rồi em lôi tay tôi vào buồng trong. Mẹ tôi đang lặng lẽ ngồi khâu bên cửa sổ. Cái lưng gầy khom xuống, mấy sợi tóc dài vương trên trán hẹp, dường như chứa đầy sóng gió. Tôi bất giác thương mẹ vô cùng, nước mắt cứ chực trào ra.
Huyền níu áo tôi ngồi xuống, rồi nói : « Mẹ ơi ! Mẹ nghe chúng con nói cái này, mẹ nhé ! »
Mẹ tôi ngạc nhiên, buông kim xuống, rồi nói : « Gì vậy con ? »
- Có phải Ba sắp không được đi làm nữa không ạ ?
Mẹ tôi hỏi dồn : « Ai bảo con thế ? Sao con biết ? Ai nói ? »
- Con biết rồi, mẹ đừng dấu con nữa. Ba đi khám sức khỏe, bác sĩ bảo yếu phổi… Ba không được đi làm… Anh em con ai nuôi, hả mẹ ?
Nói rồi em khóc lên rưng rức. Tôi nói : « Thưa Mợ, chúng con bàn nhau không mua xe đạp, đồng hồ nữa, mợ ạ, cho khỏi tốn tiền… »
- Chúng con cũng không ăn quà sáng nữa đâu ! Đi học chúng con cứ đi bộ cho khỏe chân, không đi xe nữa ! Mẹ nhé ! Mẹ bằng lòng không ? Mẹ ừ…
Mẹ tôi cất tiếng cười mà nghe như khóc, bế Huyền lên lòng mà bảo : « Ba con có sao đâu hả con ? Bác sĩ bảo tiêm thuốc ít ngày sẽ khỏi mà ! Không sao ! Đấy các con xem, Ba con khó nhọc vì các con đấy ! Nhưng các con ngoan ngoãn, biết thương mẹ thương cha, thì Ba Mợ cũng vui lòng ».
Rồi hôn Huyền vào hai bên má, mẹ tôi nựng : « Chưa chi các con mẹ đã sợ chết đói rồi ! Hễ đói thì mẹ đi bán rau, bán cháo nuôi các con chứ sao ! »
Đến trưa, mẹ tôi đem chuyện thuật lại với cha tôi. Ba tôi chẳng nói chẳng rằng. Chiều đi học về, tôi mở ô kéo ra, thì lạ chưa ! một cái đồng hồ đeo tay mới nguyên không biết ai để vào đó tự bao giờ.
Tôi còn đang cầm lên tay ngắm nghía, thì có tiếng em Huyền ở ngoài sân reo lên : « Anh Dũng ơi ! anh Dũng ơi ! ra đây mà xem xe đạp mới của em đây này ! »