Grace ngồi cô độc bên bàn của mình. Giờ là tám giờ tối và chỉ còn cô với Nick ở lại. Sau tất cả những ánh mắt mà cô phải nhận từ đội của mình chiều nay thì cô thích thế này hơn.
Các đồng nghiệp của cô rất giỏi trong việc sắp xếp mọi thứ. Họ đã làm việc cùng các sĩ quan khác và không ai nhận ra rằng đang có một cơn sóng ngầm. Cô tự hỏi liệu giờ họ có còn tin mình nữa hay không. Cô không nghĩ là mình sẽ có thể tin tưởng ai đó nếu họ lừa cô như vậy. Nhưng chắc chắn họ phải nhận ra rằng đó không phải là lỗi của cô chứ? Cô rất muốn chuyển tới Stoke và đây là cách duy nhất giúp cô thực hiện được nó.
Tại sao việc trở về nhà lại quan trọng tới vậy? Grace đã suy nghĩ rất nhiều về chuyện này. Có thể bởi George Steele đã bị sát hại, đồng nghĩa với việc cô sẽ không bao giờ phải gặp ông ta nữa. Có thể bởi vụ đó vẫn chưa được phá giải và cô muốn tìm ra lý do tại sao. Hoặc cũng có thể bởi sự thật, từ tận sâu bên trong, là cô quá cô đơn và muốn tìm hiểu về những thành viên của gia đình mình. Không thể có chuyện tất cả đều là tội phạm được.
Grace Allendale, em mạnh mẽ hơn thế này. Khoác lên mình lớp vỏ mạnh mẽ và thể hiện như vậy đi.
Grace mỉm cười với chính mình. Cô vẫn thường nghe thấy giọng nói của Matt văng vẳng trong đầu. An ủi cô mỗi khi cô cần. Thật tốt khi được nghe nó vào lúc này, dù rằng nó đang nhạo báng cô.
Cô vừa lướt qua vài bản tường trình từ phòng tập để xem có thể tìm ra bất cứ sự bất thường nào không thì Nick đột ngột hiện ra ở cạnh bàn làm việc của cô, khiến cô giật bắn mình.
“Đừng có dọa người ta chết khiếp như thế chứ.” Cô đặt tay lên ngực.
“Tôi đã hét lên từ đằng kia rồi đấy”, Nick hất đầu về phía cánh cửa. “Đi làm một chầu chứ?”
Đó là điều cuối cùng trên đời mà Grace muốn, nhưng cô vẫn gật đầu. Nếu cô từ chối, Nick sẽ đi và cô hẳn sẽ ngồi lại đây một mình trong vài giờ tới, bởi cô không muốn phải quay về căn nhà trống trải của mình chút nào. Đặc biệt là sau một ngày như thế này.
Họ rời khỏi đồn và đi bộ khoảng hai phút để tới Chimneys, một quán rượu địa phương mà mọi tay cớm đều coi là địa bàn của mình. Nó nằm trên con phố phía sau bãi đậu xe của họ. Một lò gốm hình cái chai với cửa ra vào ở chính giữa và một khối nhà một tầng hình chữ nhật được gắn vào bên cạnh tạo thành hình chữ L. Nó được bài trí xen kẽ giữa những món đồ nội thất cũ kỹ và những thiết kế hiện đại nhằm tạo ra một phong cách riêng. Về mặt này thì nó thực sự đã thành công.
Họ tìm được một bàn và ngồi xuống. Grace ngắm nhìn bức ảnh sau lưng mình, chụp lại cảnh một con ngựa lùn kéo một khoang xe chất đầy những sản phẩm làm từ đất nung qua khu chợ trời. Trên đầu cô là một ngăn tủ xếp đầy đồ gốm của Wedgwood và Royal Doulton, được khóa chặt sau những tấm kính.
“Giờ cô cảm thấy thế nào?” Nick hỏi khi họ đã ngồi xuống.
“Tôi từng có những ngày tốt hơn.”
“Tôi có thể hiểu được.”
Họ nói về những vụ án rồi sau đó ngồi im lặng một lúc.
“Cô có biết tại sao Allie lại rời khỏi Đội Trọng án không, Grace?” Nick hỏi.
“Tôi nghĩ là vì cô ấy đã được thăng chức?”
“Vừa đúng vừa không. Cô ấy nói là mình muốn có một khởi đầu mới.”
“Nhưng cô ấy vẫn ở lại thành phố?”
“Một khi Stoke đã ngấm vào máu thì cô sẽ không thể rời đi. Hẳn là giờ cô đã hiểu điều đó rồi chứ?”
Grace mỉm cười, không chắc liệu có phải Nick đang mỉa mai mình hay không. Bởi vì, cô không hiểu.
“Vậy là cô ấy muốn một vị trí mới?”
“Không hẳn. Allie có một người chị gái từng bị cưỡng bức và đánh đập, sau đó bị để mặc cho chết. Cô ấy đã sống thực vật suốt mười bảy năm.”
“Thật khủng khiếp!” Grace thốt lên.
“Ba năm trước, khi đang thực hiện một vụ khác, kẻ tấn công đã cưỡng bức một người khác rồi bám theo Allie. Cô ấy đã hạ gục hắn khi hắn đang tìm cách giết chị cô ấy tại bệnh viện.”
Grace nhướng mày lên vì sốc. “Tôi không hề biết. Chị cô ấy giờ sao rồi?”
“Cô ấy mất rồi,” Nick nói. “Không phải do vụ tấn công. Dù sao thì khi đó cô ấy cũng đang phải dùng máy hỗ trợ sự sống rồi. Allie đã quyết định tắt nó đi. Theo ý tôi thì giờ cô ấy không muốn phải làm việc cùng những người biết rõ về sự việc.”
“Trời, đúng là thật éo le,” Grace thừa nhận. “Ông vẫn giữ liên lạc với cô ấy chứ?”
“Phải, cô ấy rất tuyệt vời trong cộng đồng. Cô ấy sẽ hoàn thành xuất sắc vai trò mới thôi. Cô ấy sẽ cung cấp cho chúng ta những thông tin hữu ích.” Ông nâng cốc của mình lên nhưng rồi lại đặt xuống. “Điều tôi đang cố nói là có lẽ cả đội đang gặp khó khăn trong việc thay đổi. Họ từng rất thân với Allie và đều biết về cuộc sống riêng của cô ấy.”
Grace im lặng một lúc, những suy nghĩ của cô lại trôi về phía Matt. Cô tự hỏi liệu Allie có cảm thấy khó khăn khi phải đối mặt với chuyện đó như mình không, hay là cô ấy đã vượt qua nó nhanh hơn cô. Cô hy vọng là vế sau. Chẳng có gì vui vẻ khi lạc lối trong hư vô cả.
Vài phút sau, Grace xin phép được vào nhà vệ sinh. Cô xả nước lạnh trên cổ tay, nhận ra người mình nóng đến mức nào. Thật tuyệt vời khi Nick dành thời gian để trò chuyện cùng cô như thế này, nhưng cô biết rằng đằng sau nó còn có một mục đích khác. Ông muốn xem cô đã biết được bao nhiêu về nhà Steele rồi. Cô mong là Nick sẽ không quá thất vọng khi cô chẳng có gì để cung cấp cho ông.
Có lẽ nó có liên quan gì đó tới lòng trung thành. Cô cảm thấy không thoải mái khi ở cạnh những người đáng ra phải luôn ủng hộ mình. Làm việc nhóm là một phần bắt buộc của công việc này và cô cảm thấy mình vẫn chưa thực sự hòa nhập được với nó. Giờ cô cảm thấy mình như một đứa trẻ luôn bị bỏ lại đằng sau, một kẻ không ai muốn chơi cùng. Một kẻ mà người ta bắt buộc phải chọn cho đủ số.
Nhưng chuyện đó là hoàn toàn có thể hiểu được. Perry, Sam và Alex hiểu rõ về nhau, bất chấp việc cô tới và làm đảo lộn mọi thứ, thêm vào đó còn khiến mọi chuyện tệ hơn bằng cách thế chỗ Allie. Không phải bào chữa, nhưng nó chẳng hề dễ dàng chút nào với họ.
Khi Grace ra khỏi nhà vệ sinh và quay lại phòng, đã có một nhóm mới xuất hiện và đang đứng quanh quầy bar. Cô nhận ra một gương mặt quen. Đó là Simon. Cô mỉm cười khi anh ta trông thấy và vẫy tay với cô.
“Chào! Bên đó thế nào?” Anh ta liếc mắt về phía đầu kia của căn phòng, hướng vào chỗ Nick. “Một cuộc gặp gỡ xã giao hay là chuyện công việc thế?”
“Không phải lúc nào cũng là nửa nọ nửa kia sao?” Cô thấy mình đang mỉm cười. “Tôi nghĩ cả hai ta đều không có lúc nào thực sự được nghỉ ngơi.”
Anh ta cũng mỉm cười. Sau khi giới thiệu cô với các bạn của mình, anh ta đề nghị được mời cô một ly.
“Không, cảm ơn. Tôi sắp phải về nhà rồi.”
“Tiếc thật. Tôi đang mong được biết nhiều hơn về cô.”
Cô đỏ mặt, nhưng vẫn không rời mắt khỏi anh ta. Càng quan sát kỹ, cô càng thấy Simon điển trai hơn. Cô chú ý tới những đốm xám trong đôi mắt và bộ râu nhọn sạch sẽ được cắt tỉa cẩn thận của anh ta.
“Tôi tự hỏi không biết liệu cô có muốn đi ăn một bữa vào hôm nào đó không,” anh ta nói, mắt gần như dán chặt xuống sàn. “Nghĩa là, sau khi cô đã làm xong vụ này.”
Cô cười thầm. Cô cảm thấy như thể vừa quay lại hồi vị thành niên vậy, ước gì có một người bạn ở đây để trả lời thay mình.
Cô gật đầu. “Sẽ vui lắm đây.”
Anh ta lại mỉm cười và nâng ly lên. “Vậy là chốt lịch rồi nhé. Hay cũng gần như vậy. Tôi đã đưa cô danh thiếp rồi, phải không?” Anh ta vỗ nhẹ vào túi áo khoác.
“Phải, tôi có số của anh rồi.”
“Tuyệt!”
“Rồi, giờ tôi nên quay lại chỗ Nick.”
Cô ngồi xuống và uống nốt chỗ còn lại trong ly của mình. Nghe thấy tiếng cười, cô liếc qua chỗ Simon và thấy anh ấy đang khoa chân múa tay với một khán giả khoái trá. Trông anh ấy thật thoải mái. Chắc chắn anh ấy có mặt trên đời là để được mọi người yêu thích. Anh ấy có vẻ tử tế mà không quá suồng sã, quá cao ngạo, quá khiêu khích.
“Tôi thấy có vẻ như cô và Simon đang trở nên thân thiết,” Nick nhận xét.
“Vậy nghĩa là sao?” Cô hỏi, giọng cảnh giác. Có phải ông nghĩ cô không nên nói chuyện với Simon vì anh ấy là phóng viên không?
Nick giơ tay lên. “Tôi chỉ thấy cô có vẻ hạnh phúc khi ở cạnh cậu ta thôi.”
“Thoải mái hơn với anh ta,” cô lẩm bẩm. “Mọi người ở đây đều như đang chống lại tôi vậy.”
“Chống lại cô?” Nick cười. “Chỉ vì cô đến từ Manchester hả?”
“Vui đấy, ha ha.”
Chuông báo tin nhắn từ điện thoại của Grace vang lên.
Cô mở máy ra, hy vọng nó không liên quan gì tới công việc.
Vừa đúng vừa không. Cô lấy tay che màn hình lại để Nick không thể nhìn thấy. Nó là từ Jade Steele.
Gặp nhau được không? Tôi có thứ này muốn cho chị xem. Jade.