Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
52

❊ ❊ ❊

Khi đó

“Thôi nào, mày thích nước cam mà?” George nói, đưa, cốc nước cam lên sát miệng cô. “Tao muốn mày uống hết nó?”

Cô làm như những gì được bảo, uống nhanh đến mức khiến nó rớt ra khỏi miệng. Cô vội đưa tay lên lau, hy vọng ông ta sẽ không chửi mắng mình vì đã làm bẩn.

Nhưng ông ta đã không làm vậy. Ông ta chỉ cười với cô.

“Đúng rồi,” ông ta động viên, rồi lại rót đầy cốc thêm lần nữa. “Thêm chút nữa nào?”

Cô không muốn uống thêm nữa, có thể nghe thấy bụng mình đang kêu òng ọc vì đống chất lỏng, nhưng cũng không thể từ chối. Vậy là cô lại vội vã uống tiếp.

“Tao sẽ trở lại ngay. Nếu ngoan, mày sẽ được nhận quà.”

Cô cau mày. Ông ta có ý gì? Lúc nào cô chẳng là cô bé ngoan!

Vài phút sau khi bị bỏ lại một mình, cô bắt đầu thấy buồn ngủ và nằm lên giường, đắp chăn kín mình. Cô vẫn đang mặc đồng phục. Ông ta tới ngay khi cô vừa về đến nhà.

Khi cánh cửa được mở ra hai mươi phút sau, cô thấy cha mình đứng trên ngưỡng cửa, nhưng còn có thêm một người khác nữa. Một người đàn ông khác. Cả hai cùng bước vào phòng.

Cô vội ngồi dậy. Căn phòng bắt đầu quay mòng mòng. Kia là hai hay bốn người nhỉ? Cô còn không dám chắc về điều đó.

Chuyện gì đã xảy ra với cô vậy?

“Con… Con thấy không khỏe.” Giọng cô lờ đờ.

“Ra đây nào. Bọn tao muốn thấy mày,” cha cô nói.

Cô lại ngồi phịch xuống giường.

Thất vọng, George kéo tấm chăn ra và vứt nó xuống sàn.

“Con bé bao nhiêu tuổi rồi?”

Đó có phải là giọng của người kia không? Đôi mắt cô cố tập trung, căn phòng càng quay nhanh hơn. Cô sợ rằng mình đã bị ốm. Ông ta sẽ không thích chuyện đó đâu!

“Mười hai,” George trả lời. “Con bé trông trẻ thôi. Đặc biệt là trong bộ đồng phục đó.”

Còn một người khác ở đó. Cô cố tập trung, nhưng chỉ thấy thấp thoáng một mái tóc đỏ. Những bàn tay tiến tới chỗ cô. Cô đẩy chúng ra, nhưng chúng đã túm lấy cô, giữ chặt hai tay cô trên đầu.

Ai đó ngồi lên chân cô. Một bàn tay sờ soạng trên đùi cô, bụng cô, ngực cô. Cô quằn quại.

“Ờ, con bé được đấy,” giọng nói kia lên tiếng sau một lúc. “Miễn là nó chịu ngoan ngoãn.”

“Đừng lo. Tôi vẫn còn cả đống nước cam đây.”

Tiếng cười vang lên bên tai khi cô bị bỏ lại một mình. Cô cố gắng ngồi dậy thêm lần nữa, nhưng lần này căn phòng thậm chí còn quay dữ dội hơn. Có gì đó trong nước cam ư? Có phải cô đã say không?

Lần này cô nôn đầy ra tấm thảm sờn cũ. Nó có mùi rất ghê, nhưng vẫn không tệ bằng mùi nước hoa cạo râu rẻ tiền đang phảng phất trong không khí.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.