Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 128 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
56

❊ ❊ ❊

Grace phải dùng hết sức lực để cố kiềm chế không đóng sầm cửa lại khi rời khỏi phòng thẩm vấn và trở về văn phòng.

“Thằng đó!” Grace kể lại cho Sam những gì Leon đã nói với họ. “Chúng ta cần phải tịch thu xe của hắn ngay lập tức. Hắn có thể chứng minh được rằng mình không lái xe, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn đã không sắp đặt tất cả những chuyện này khi vẫn đang có mặt ở London để tạo ra chứng cứ ngoại phạm cho mình.”

“Hắn có liên quan theo cách nào đó. Mọi chuyện nghe có vẻ hơi quá hợp lý,” Perry nói khi đi ngang qua chỗ họ và ngồi lại xuống bàn.

Grace gật đầu, vẫn cảm thấy khó chịu khi nghĩ lại thái độ của mình trong buổi thấm vấn Leon. Cô đã để hắn khiêu khích. Hắn đã bóc mẽ cô ngay trước mặt Nick. Leon chắc chắn không hề có mặt trong chiếc xe đó.

“Anh kiểm tra Molloroy Motors được không?” Cô hỏi Perry. “Tìm hiểu xem nếu đúng là dịch vụ đó đã được thực hiện thì chiếc xe giờ ở đâu và ai là người đã lái nó. Nhật ký cuộc gọi của Leon cũng cần được xem xét và kiểm tra chéo, cần kiểm tra lại cả camera an ninh tại phòng tập Steel’s nữa. Có tìm được gì từ những bức ảnh không, Sam?”

“Vẫn đang xem xét, thưa chỉ huy.”

“Phải có đầu mối ở đâu đó. Elliott là thành viên của câu lạc bộ đấm bốc – tôi đã thấy cậu ta ở đó. Hãy hy vọng rằng có ít nhất một người ngồi trong xe là tay chân của nhà Steele, chúng ta biết rằng không có vết đâm nào, đồng nghĩa với việc nó không trực tiếp liên quan tới chiến dịch Wedgwood. Vậy nên chúng ta phải tiếp tục tìm kiếm, ở mọi nơi. Kiểm tra lần hai, thậm chí là lần ba!”

Grace lại gục đầu xuống. Giờ thì nó đã trở thành vấn đề cá nhân. Không phải là về gia đình cô. Nó là về cái chết của một chàng trai trẻ. Cô đã xem đoạn băng đó. Vụ sát hại Elliott Woodman đang đè nặng lên tâm trí cô.

***

Sau khi được trả tự do, Leon bắt taxi tới Molloroy Motors. Hắn lao qua sân trước và bước vào garage, nơi có vài người đang làm việc. Hắn túm lấy người đầu tiên mình bắt gặp và giáng một đấm vào bụng anh ta.

“Thằng nào đã lấy xe của tao?” Hắn gầm lên.

Người đàn ông kia gục xuống. “Tôi không biết!”

“Đừng nói với tao là mày không nhìn thấy gì hết!”

Kenny Webb bước ra để xem chuyện ồn ào đó là gì. Kenny là chủ sở hữu của garage, đồng thời chăm sóc cho vài người bạn hiện đang ngồi tù. Gã đang quản lý sáu cơ sở của Car Wash City thuộc quyền sở hữu của tay tội phạm địa phương, Terry Ryder. Ryder đã ngồi tù vì tội giết vợ từ năm 2011. Kenny cũng đã duy trì mối quan hệ với nhà Steele suốt nhiều năm nay.

“Ai đã ra lệnh cho mày gài tao?” Leon xô gã vào tường, đưa tay lên chặn trước ngực để ngăn gã cử động. Hắn giơ nắm đấm lên. “Tốt hơn là mày nên bắt đầu nói đi.”

“Tôi không thấy gì hết! Chúng tôi đã làm những gì anh muốn và mang chiếc xe về.”

“Mày đã để chìa khóa lại cho ai?”

“Những người phụ nữ ở quầy tiếp tân!”

Không ai nói gì, mặc cho hắn đe dọa cỡ nào.

“Tao cần một con xe khác cho đến khi lấy lại được chiếc của mình,” hắn đột nhiên nói.

Kenny ném cho hắn một chùm chìa khóa và chỉ vào một chiếc xe. “Tôi chỉ còn một chiếc hatchback thôi.”

Leon chửi rủa nhưng vẫn nhận chiếc xe. Khi hắn tới phòng tập, Eddie không có trong văn phòng, vậy nên hắn đã kiểm tra các đoạn băng an ninh từ hôm trước. Nó cho thấy xe của hắn đã được mang về vào giữa buổi chiều và đậu ở cuối bãi đậu xe. Sau cùng thì đó có lẽ không phải là người của garage.

Hắn tua nhanh về phần cuối và quan sát nó được lái ra vào lúc tám giờ bốn mươi lăm. Hắn dừng hình và phóng to nó lên, nhưng không thể thấy được bên trong chiếc xe. Qua những gì thu được từ camera thì không hề có dấu hiệu của bất cứ ai đến hoặc đi khỏi chỗ chiếc xe, điều đó nghĩa là kẻ đó đã cố tình tiếp cận từ phía sau của bãi đậu xe.

Hắn tiếp tục tua đến khi chiếc xe xuất hiện trở lại vào khoảng mười một giờ. Một bóng người bước ra và biến mất đằng sau chiếc xe. Hắn lại phóng to hình ảnh lần nữa, nhưng vẫn không thể thấy được đó là ai. Nhưng dù là ai thì kẻ đó cũng đã chơi hắn một vố.

Eddie bước vào trong lúc Leon vẫn đang kiểm tra đoạn băng.

“Em sẽ cho con khốn đó một trận nhừ tử nếu cô ta dám làm vậy với em lần nữa,” hắn bảo anh trai mình. “Cô ta đã thẩm vấn em suốt hai tiếng!”

“Ai cơ?”

“Con Grace khốn nạn! Em vừa bị bắt vì có liên quan tới vụ sát hại Elliott Woodman. Nó chết rồi, anh biết chứ?”

Eddie gầm gừ. “Anh chưa nghe tin! Chuyện xảy ra khi nào?”

“Sáng nay. Người ta thông báo điều đó khi bắt em.” Leon bước quanh phòng. “Chuyện này đi xa quá mức rồi. Em sẽ không đứng yên nhìn thêm ai đó phải chết nữa đâu.” Hắn thả tay xuống rồi đặt tay lên khung cửa sổ. “Hôm nay em sẽ ra ngoài. Sẽ có kẻ phải mất đầu vì chuyện này. Elliott là một thằng nhóc được việc.”

“Nó làm việc cho cậu sao?” Eddie hỏi.

“Chỉ là chân chạy vặt thôi. Nó chuyển hàng cho em, chẳng có gì quá to tát. Nó không muốn phải xộ khám thêm lần nữa. Nhưng tối qua nó không làm cho em.”

“Và cậu muốn anh tin chuyện đó sao?”

“Phải, đúng vậy!”

“Cậu đã khiến nó bị giết!”

“Ồ, thôi nào,” Leon nhạo báng. “Anh nói cứ như thể chúng ta là đám mafia vậy!”

“Nó là người nhà Woodman! Gia đình nó sẽ trả đũa nếu nghĩ rằng chúng ta có liên quan. Mà tại sao cậu lại thân thiết với nó như vậy?”

“Em thấy tội nghiệp nó.” Leon quay sang nhìn Eddie. “Nó nhắc em nhớ về bản thân mình khi còn là một đứa trẻ.”

“Chúng ta là một gia đình, và điều đó có nghĩa là chúng ta gắn bó với nhau. Cứ để kệ nhà Woodman lo chuyện của chúng.”

“Nghe này, em không liên quan. Nó là một trong những thằng nhóc tốt nhất của em.” Leon cho hắn xem đoạn băng an ninh và chỉ vào bóng người. “Anh thấy hắn giống ai?”

Eddie cúi mặt lại gần hơn và xem xét hình ảnh trên màn hình. “Có thể là bất cứ ai. Nó không rõ ràng – chẳng có gì để xác định được cả. Cậu nghĩ nó là ai?”

“Em chịu.”

“Muốn anh gọi cho Alex không?”

“Em không thích hắn.” Leon lắc đầu. “Đáng ra giờ anh phải kéo được Grace về phe chúng ta rồi mới phải. Em cũng không thích cô ta, nhưng cô ta nên làm việc cho chúng ta.”

Eddie gầm gừ. “Cô ta không dễ mua đâu.”

“Nếu cô ta không sớm đổi ý, sẽ có cách để bắt cô ta phải như vậy.”

“Anh có thể xử lý được,” Eddie nói.

“Anh có vẻ đang làm không tốt lắm trong việc thuyết phục cô ta!” Leon lắc đầu. “Cô ta cần phải bị thuyết phục. Vài cái tát hẳn sẽ thay đổi suy nghĩ của cô ta.”

“Anh đã bảo cậu cứ để cô ta cho anh,” Eddie cảnh báo. “Anh không muốn cậu động tay động chân với cô ta.”

“Sau cái cách mà em bị đối xử sáng nay sao?” Leon đứng dậy và tỏ vẻ thách thức ông anh trai. Hắn tự đập vào ngực mình. “Em mới là nạn nhân ở đây. Cô ta đang cố đổ cho em tội giết người.”

Eddie đứng yên. “Vậy cậu có liên quan không?” Hắn hỏi lại lần nữa.

“Khi đó em đang ở London!” Leon gào lên. “Đó không thể là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Dù kẻ nào đã tấn công Elliott thì hắn cũng muốn em phải chịu trận.”

“Anh không hiểu tại sao…”

“Tốt nhất là chuyện đó đừng có phải là lỗi của Jade.” Leon lườm anh trai mình khi bỏ đi. “Em hy vọng những chuyện đã xảy ra sẽ không quay lại và cắn vào mông chúng ta.”

“Jade không phải là người khiến anh lo lắng,” Eddie nói, rồi bất thình lình hắn đấm thẳng vào giữa mặt Leon. “Chúng biết về ngôi nhà rồi!” Hắn hét lên.

Leon đẩy anh trai ra. Hắn vung tay đấm trả, nhưng Eddie đã chặn được và thụi thêm một quả nữa vào bụng Leon.

Hắn gập người lại.

Cơn giận đã nguôi, Eddie dần lấy lại được nhịp thở.

“Anh đã cử vài thằng nhóc chạy xe bám theo Grace.”

“Cô ta sẽ chẳng tìm được gì đâu. Nơi đó được dọn sạch sau mỗi bữa tiệc.”

“Cậu vẫn chưa hiểu, phải không?” Eddie lại sôi lên. “Chúng có tìm được gì hay không cũng không quan trọng. Sự thực là chúng đang nhắm vào cậu. Anh sẽ không để mặc cậu tự do nữa.”

Cánh cửa mở ra và Kathleen xuất hiện. “Có chuyện gì với hai đứa vậy? Mẹ có thể nghe thấy từ tận ngoài tiệm!”

Eddie lườm Leon trước khi bẽn lẽn quay sang mẹ.

“May là không có khách hàng nào ở đó,” bà nói. “Có chuyện gì vậy?”

“Không có gì,” Eddie nói.

Kathleen nhìn Leon.

“Không có gì.” Leon lau máu trên môi.

“Hai đứa gào thét chẳng vì chuyện gì sao?”

Cả hai cùng im lặng.

“Mẹ đề nghị cả hai cùng bình tĩnh lại.” Kathleen nói như thể chúng vẫn còn là những đứa trẻ. “Và nếu kẻ đã tấn công những người đó có liên hệ với gia đình chúng ta, chắc chắn các con sẽ có đủ não để tìm ra thôi!”

Khi bà vừa đi khỏi, Eddie lập tức ngồi xuống. Leon cũng ngả lưng trên ghế. Trận chiến đã kết thúc với cả hai, nhưng nỗi lo thì vẫn còn đó.

“Kẻ đang nhắm vào cậu là ai hả Leon?” Eddie hỏi hắn thêm lần nữa. “Cậu có nghe ngóng được gì không?”

“Em nói rồi. Em không biết gì hết.”

“Chà, vậy hãy khoanh vùng mọi thứ lại nào. Bắt đầu từ mấy thằng nhóc trong câu lạc bộ quyền Anh, hãy để chúng lan truyền thông tin rằng chúng ta đang cần tìm bất cứ ai biết bất cứ điều gì. Và mọi người cần phải biết rằng anh không hề liên quan. Đây là rắc rối của cậu, không phải anh. Đặt ra một phần thưởng cho ai cung cấp thông tin. Chúng ta cần phải tự lo liệu chuyện này, trước khi một trong số chúng ta mất mạng.”

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.