Suỵt! Yên Nào

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 90 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
69

❊ ❊ ❊

Nick nghĩ tốt nhất là nên để Grace thẩm vấn Trent Gibson, vậy nên cô đã tranh thủ làm một tách trà khi cập nhật tình hình cho cả đội. Sau trận khẩu chiến giữa họ, Alex đã rời khỏi tòa nhà. Nick đã cố liên lạc với gã qua điện thoại để gọi gã trở lại đồn. Cho đến lúc này thì mọi nỗ lực của ông đều có vẻ vô ích. Các sĩ quan đã được điều tới nhà riêng để mang gã tới đây. Cô sẽ chẳng lấy làm bất ngờ nếu gã đang chạy trốn, dù rằng làm thế là hoàn toàn vô ích.

Khi cô giải thích nguyên do sự vắng mặt của Alex, sau một thoáng im lặng sững sờ, sự tức giận bùng lên trong các đồng nghiệp của gã. Grace không thể trách họ. Cô cố gắng khiến họ bình tĩnh và tập trung trở lại với công việc.

Quay lại phòng thẩm vấn, cô mở máy tính xách tay và cho Trent xem những hình ảnh mà họ đã thu được từ camera an ninh.

“Anh có nhận ra mình không?” Cô hỏi.

Trent rướn người về phía trước và nghiên cứu chúng. Gã ngước lên và nhìn cô qua hàng mi dài của mình.

“Không, tôi chẳng biết ai trong số đó cả.”

“Kể cả người này sao?” Grace chỉ vào một tấm ảnh khác.

Trent lắc đầu.

“Rõ ràng đó là anh, Trent ạ. Anh đang nói rằng mình đã không có mặt tại đường Victoria lúc mười giờ tối thứ Bảy phải không?”

Trent lại lắc đầu. “Hình ảnh đó chẳng chứng minh được điều gì ngoài việc tôi đã đi ăn với đám chiến hữu của mình.”

“Được rồi.” Grace đưa ra túi đựng bằng chứng chứa một đôi găng tay màu đen. “Anh có nhận ra thứ này không?”

Trent liếc sang luật sư trước khi nhìn lại cô. “Miễn bình luận,” gã đáp.

Grace nhún vai. “Ồ, cũng được thôi. Tôi sẽ xử lý chúng và anh có thể quay lại phòng giam của mình. Tôi chắc chắn là họ sẽ có thể tìm được vài mẫu ADN trên đó, có thể là cả vết máu từ vụ tấn công dã man nhắm vào Elliott nữa. Quần áo mà chúng tôi thu được từ căn hộ của anh có thể cũng có gì đó. Và nếu chúng tôi tìm thấy nó mà anh tỏ thái độ bất hợp tác thì chuyện sẽ chẳng tốt đẹp gì đâu. Trên thực tế, điều đó sẽ khiến anh trở nên cực kỳ đáng ngờ, bởi anh đã phủ nhận mình có mặt trong tấm ảnh đó, trong khi đó đúng là anh. Tôi cá là thẩm phán sẽ nghĩ vậy khi anh phải ra hầu tòa.”

“Đám Steele các người ai cũng như nhau. Cô đang cố gài tôi!”

“Tôi không phải người nhà Steele.” Grace cố giữ bình tĩnh.

“Cứ cố lừa tôi đi,” Trent lẩm bẩm. “Đám phụ nữ nhà Steele đều mạnh mẽ hơn so với vẻ bề ngoài.”

“Elliott Woodman đã bị đánh đập tới chết. Tôi chỉ quan tâm đến kẻ giết người.” Grace nhận ra gã đã nao núng trước những từ cuối cùng của mình. “Có phải Leon Steele đã thuê anh không?”

Trent nhìn thẳng vào bức tường sau lưng cô. “Miễn bình luận.”

“Anh có biết rằng chúng tôi đã thu được đoạn băng ghi lại cảnh Leon xuống tàu ở ga Stoke không? Chuyến tàu xuất phát từ London? Vậy nên hắn không thể thực hiện vụ giết người?”

“Điều đó chẳng chứng minh được gì cả. Có thể hắn đã xuống ga trước đó.”

“Đó là chuyến tàu chạy thẳng từ Euston. Nó phải mất một tiếng rưỡi. Hắn có một bằng chứng ngoại phạm vững chắc. Không phải là hắn.”

“Miễn bình luận.”

“Là ai vậy, Trent?”

Trent lườm cô. “Tôi muốn nói chuyện với luật sư của mình – một mình.”

Và đó là lúc cô chợt nhận ra. Cô đã quá tập trung vào anh em nhà Steele và không để tâm đến kẻ đang ngồi đó nhìn mình trừng trừng.

“Anh đang cố gài Leon Steele!” Cô hét lên.

“Miễn bình luận.” Trent ngồi vặn vẹo trên ghế.

“Giờ thì tôi hiểu rồi. Nếu hắn đi tù vì vụ sát hại Elliott Wooman và Josh Parker đã không còn, điều đó nghĩa là anh sẽ được làm việc bên cạnh Eddie. Anh cho rằng mình rất mưu trí, phải không?”

Trent thậm chí còn không nhìn cô khi cô nói tiếp.

“Nhưng giờ đây, khi Leon có thể chứng minh được rằng hắn đã không có mặt tại Stoke vào thời điểm xảy ra vụ án mạng, kế hoạch của anh đã hoàn toàn phá sản.” Grace chậm rãi lắc đầu. “Tôi sẽ không muốn đặt mình vào vị trí của anh khi mọi người phát hiện ra những gì anh đã làm, đặc biệt là nhà Steele đâu. Nó sẽ là một vết nhơ khủng khiếp trong cuộc đời anh.”

Trent vẫn không nói gì.

“Tốt hơn là anh nên nghĩ cho kỹ đi! Mà thật ra thì, cứ thử nghĩ mà xem, chắc chắn sẽ có người phát hiện ra chuyện đó. Chẳng ai thích những kẻ phản bội đâu.”

Sau vài nỗ lực để khiến gã thú nhận những chuyện đã làm, Grace đóng sổ lại. “Nếu anh kiên quyết không nói thì tôi cũng chẳng làm gì hơn được nữa,” cô bảo gã. “Anh sẽ được đưa trở lại phòng giam cho đến khi chúng tôi có được những bằng chứng mà mình cần. Tôi khuyên anh hãy dành thời gian để thảo luận thật kỹ với ông Patrick đây. Trong trường hợp này thì một lời thú nhận sẽ có ích hơn nhiều. Một khi chuyện này lọt ra ngoài, chúng tôi sẽ không thể bảo vệ anh trừ khi anh chịu hợp tác.”

Cô đã ra gần đến cửa thì nghe thấy gã lên tiếng.

“Đó là tôi.”

Cô quay lại và thấy Trent đang ôm đầu. “Tôi đã giết Elliott.”

***

Grace ngồi xuống bàn cùng một tiếng thở dài. Thật tuyệt khi họ đã có được một lời thú tội trong vụ sát hại Elliott Woodman, vậy nhưng cô vẫn không thể cảm thấy vui vẻ vì điều đó.

“Tại sao người ta lại để mình dính vào những hành động tàn bạo như vậy?” Cô thở dài.

Perry ngước lên nhìn cô. “Có trời mới biết.”

Grace uống một ngụm cà phê lớn, nhăn nhó khi nhận ra rằng nó đã nguội lạnh. Cô kiểm tra điện thoại, đột nhiên nhớ ra rằng nó đã rung lên trong túi khi cô đang thẩm vấn Trent Gibson. Khi cô kiểm tra hộp thư thoại, có một lời nhắn từ Eddie.

Tôi không thể tìm thấy Leon. Vợ nó đã không gặp nó từ tối qua. Nó không trả lời điện thoại từ cả hai trong chúng tôi và cũng không đến chỗ làm. Tôi đã gọi đến tất cả những nơi mà tôi nghĩ rằng nó có thể đang ở đó và chẳng ai thấy nó cả. Tôi rất lo cho nó. Gọi lại cho tôi. Làm ơn.

ng tài liệu của cô, tên cô và địa chỉ của đồn cảnh sát được đánh máy trên một nhãn lớn màu trắng. Cô nghiêng người và nhặt nó lên, tự hỏi có gì trong đó. Cô lật túi lại và gỡ sợi dây đỏ để mở nó ra. Thứ bên trong được bọc một lớp giấy lụa m
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.