Đứa Con Hoàng Kim

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 58 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 49

❊ ❊ ❊

49

Image

CHÚNG TA HÁT VÌ ĐÂU

Tôi chưa bao giờ sợ như lúc này.

Lykos tối mịt trong màn đêm. Tất cả đèn đã được tắt để các Đỏ không phát điên vì ngày cứ kéo dài bất tận. Ở đâu đó, những người làm ca đêm vẫn miệt mài se tơ, khai mỏ. Còn trong đường hầm rộng này, không hề có một động tĩnh, không âm thanh, chỉ có tiếng rì rầm từ các Màn Hình Nổi đang chiếu những thước phim cải tạo môi trường cũ và tiếng rền của những máy móc ở phía xa. Dưới này mát mẻ, nhưng tôi vẫn đổ mồ hôi đến ướt nhẹp.

Ngựa Hoang im lặng đi bên cạnh tôi. Cô chưa nói một lời kể từ khi chúng tôi đáp xuống Khu Sinh Hoạt Chung bằng Ủng Trọng Lực, Áo Choàng Tàng Hình khiến chúng tôi gần như vô hình trước những người say xỉn còn sót lại đang gục xuống bàn và ngủ ngon lành trên những bậc thang của giá treo cổ. Tôi cảm thấy nỗi căng thẳng trong sự im lặng của cô, băn khoăn không biết liệu cô đang nghĩ gì.

Tim tôi đập cuồng điên trong lồng ngực, tiếng đập mạnh đến nỗi chắc chắn Ngựa Hoang cũng phải nghe thấy khi chúng tôi bước vào Nhà Lambda, nơi tôi đã lớn lên. Nơi này nhỏ hơn, trần nhà thấp hơn. Những cây cầu bằng dây thừng và hệ thống ròng rọc trông như những món đồ chơi trẻ con. Chiếc Màn Hình Nổi từng tỏa sáng với khuôn mặt của Octavia au Lune đã thành một di vật cổ, chết điểm ảnh. Ngựa Hoang nhìn quanh, tắt Áo Choàng Tàng Hình. Mắt cô chạy dọc hết cây cầu này đến cây cầu khác, rồi tới những căn nhà, như thể cô đang nhìn thấy thứ gì đó thật phi thường. Tôi chưa từng nghĩ một Hoàng Kim lại có hứng thú với một nơi đơn sơ thế này.

Tôi trèo lên những bậc thang bằng đá để tới cây cầu dẫn đến căn nhà cũ của mình, như tôi vẫn thường làm khi còn là một đứa trẻ. Chỉ có điều, giờ đây, tay chân tôi đã quá to. Tôi đã quên rằng mình có Ủng Trọng Lực. Ngựa Hoang cũng không dùng ủng của cô. Cô đi sau tôi và khi lên đến đầu cầu thang, cô phủi tay, một cánh cửa mỏng bằng kim loại dẫn tới căn nhà cũ của tôi được gắn vào tường.

“Darrow,” cô nói khẽ, “tại sao anh biết mình đang đi đâu?”

Tay tôi run rẩy. “Em đã nói với anh hãy để em được vào trái tim anh.” Tôi nhìn xuống cô.

“Phải, nhưng mà…”

“Em muốn vào sâu đến mức nào?”

Tôi biết cô đã cảm thấy những gì đang xảy đến. Tôi tự hỏi cô đã cảm thấy nó từ lúc nào? Sự kỳ lạ nơi tôi. Cái kiểu cách kỳ quái. Và tâm trí để tận xa xăm.

Cô nhìn xuống hai bàn tay mình, chúng nhuộm đỏ vì bụi từ những bậc thang đá. “Sâu tận cùng.”

Tôi đưa cho cô một Khối Lập Phương Nổi. “Nếu em thực sự nghĩ vậy, hãy nhấn nút bật, và bước vào sau khi đã xem xong. Em có bỏ đi cũng không sao, anh hiểu.”

“Darrow…”

Tôi hôn cô lần cuối, thật nồng nhiệt. Cô giữ chặt tóc tôi, cảm nhận được sau khi chúng tôi rời nhau, sẽ có điều gì đó thay đổi. Tôi buông cô ra. Tay đỡ lấy cằm cô. Cô chớp chớp mở mắt ra khi tôi bước đi và tiến về phía cửa.

Tôi mở cửa.

Tôi phải cúi xuống để bước vào. Ngôi nhà chật hẹp, yên ắng. Tầng một vẫn như những gì tôi còn nhớ. Chiếc bàn nhỏ bằng kim loại vẫn chưa được thay thế. Cả những chiếc ghế nhựa, cái bồn rửa mặt nho nhỏ, bát đĩa bằng đất sét đang hong khô, lẫn ấm đun nước quý giá của mẹ đang đặt trên bếp lò.

Một tấm thảm mới lót sàn. Đó là sản phẩm của một thợ học việc. Những đôi ủng lạ lẫm đặt ở chỗ cha vẫn thường để giày dưới chân cầu thang, chỗ tôi vẫn thường để giày của chính tôi. Đợi đã. Đó là giày của tôi, nhưng rách rưới và được đi nhiều hơn lức tôi còn ở nhà. Chân tôi đã từng nhỏ đến vậy sao?

Sự im lặng bao trùm căn nhà. Mọi người đang ngủ, trừ bà.

Ấm nước sôi rít lên. Nó sẽ sớm bắt đầu những tiếng rền rĩ quen thuộc. Tiếng bước chân sột soạt trên những bậc cầu thang bằng đá. Thiếu chút nữa tôi đã chạy ra khỏi phòng. Nhưng nỗi sợ giữ tôi đứng tại chỗ khi bà đến gần hơn. Rồi gần hơn, cho tới khi bà ở cùng phòng với tôi, ngập ngừng ở bậc thang cuối, chân khựng lại giữa chừng, bất động. Bà nhìn tôi. Mắt dán chặt vào mắt tôi, không buồn nhìn vào phần còn lại trên cơ thể Hoàng Kim của tôi. Tôi kinh hoảng khi không thấy bà nói gì. Một hơi thở. Ba hơi thở. Mười hơi thở. Bà không biết tôi. Tôi là một tên sát thủ trong nhà của bà. Đáng lẽ tôi không nên đến đây. Bà không nhận ra tôi. Tôi là một Hoàng Kim đi lạc đã chui vào nhà bà vì tò mò. Tôi có thể bỏ đi. Bỏ chạy thôi. Mẹ không cần phải biết con trai bà đã trở thành thứ gì.

Rồi bà bước xuống khỏi bậc thang cuối và lại gần tôi. Lướt lại gần tôi. Đã bốn năm. Trông bà như đã già thêm hai mươi tuổi. Môi mỏng, da lùng nhùng và đầy những nếp nhăn, chân tóc đã điểm bạc, hai bàn tay cứng cáp như gỗ sồi và xương xẩu như rễ gừng. Khi tay phải của bà với ra để chạm vào mặt tôi, tôi phải quỳ xuống. Mắt bà vẫn không rời mắt tôi. Giờ chúng đã đẫm nước mắt. Ấm nước rít lên trên bếp lò. Bà đưa bàn tay còn lại lên, nhưng nó không thể xòe ra và chạm vào mặt tôi như bàn tay kia. Nó vẫn siết chặt, như trái tim tôi.

“Là con,” bà nói khẽ, như thể tôi sẽ biến mất giống như một ảo ảnh trong đêm nếu bà nói quá to. “Là con.” Giọng bà líu nhíu, khác lạ.

“Mẹ nhận ra con sao?” tôi đánh bạo cất lời.

“Sao mẹ có thể không nhận ra?” Nụ cười của bà méo mó, mí mắt bên trái lờ đờ chậm chạp. Cuộc sống đã không nhân từ với bà như với tôi. Bà đã bị đột quỵ. Tôi đau nhói khi nhìn thấy cơ thể bà không nghe lệnh bà. Khi biết tôi đã không thể ở bên bà. Rằng trái tim bà đã tan vỡ. “Mẹ có thể nhận ra con… ở bất cứ đâu.” Bà hôn lên trán tôi. “Con trai của ta. Darrow của ta.”

Nước mắt chảy thành những dòng ấm áp xuống hai má tôi. Tôi để mặc chúng.

“Mẹ.” Vẫn quỳ gối, tôi quàng tay qua người mẹ và để những giọt nước mắt âm thầm chảy xuống. Chúng tôi không nói với nhau nửa lời suốt một lức lâu. Bà có mùi dầu mỡ, gỉ sắt và mùi mốc của hồng tú cầu. Bà hôn lên tóc tôi như vẫn từng làm. Tay bà vuốt lưng tôi như thể nó vẫn rộng từng ấy, vẫn mạnh mẽ từng ấy, trong trí nhớ của bà.

“Mẹ phải nhấc ấm nước xuống,” bà nói. “Trước khi có ai dậy và nhìn thấy con như thế này..

“Phải rồi.”

“Con phải thả mẹ ra đã.”

“Con xin lỗi,” tôi thả bà ra, tự cười mình.

“Làm thế nào…?” bà hỏi tôi, đứng đó nhìn vào Phù Hiệu trên hai bàn tay tôi, và lắc đầu. “Làm sao có thể? Con… giọng của con. Tất cả mọi thứ.”

“Con đã được tạo tác. Chú Narol đã cứu con. Để con giải thích.”

Bà lắc đầu, run rẩy khẽ đến mức chắc hẳn bà nghĩ tôi không nhìn ra được. Ấm nước rít lên càng to hon. “Con ngồi đi.” Bà quay lưng lại với tôi và nhấc ấm khỏi bếp. Bà lấy thêm một cái ca. Cái ca trên giá cao. Tôi còn nhớ đó là ca của cha. Bụi bám đầy lớp đất sét nặn. Bà ngập ngừng, không nói năng gì trong lúc cầm chặt nó, chìm vào một khoảnh khắc không dành cho tôi, bà đang nhớ tới những buổi sáng khi họ cùng nhau sẵn sàng cho một ngày trước mắt. Bà thở sâu, rồi thả nắm trà thảo mộc vào bình và đổ nước nóng. “Con có muốn dùng thêm gì khác không? Nhà có loại bánh quy mà con thích đấy.”

“Không, cảm ơn mẹ.”

“Mà ta đã lấy phần từ buổi yến tiệc tối nay. Toàn là cao lương mỹ vị của Hoàng Kim. Con đã làm vậy phải không?”

“Con không phải là Hoàng Kim.”

“Có cả đậu nữa. Mới ngắt từ vườn của Leora. Con còn nhớ nó không?”

Tôi nhìn thiết bị hiển thị dữ liệu. Ngựa Hoang đã biến mất, đang quay trở lại phi thuyền sau khi xem thước phim trên Khối Lập Phương Nổi. Tôi đã sợ điều này. Tôi đọc tin nhắn từ Sevro. “Cản cô ta lại chứ?” cậu hỏi. Có hai lựa chọn. Để Sevro và Ragnar bắt kịp Ngựa Hoang, cầm chân cô cho đến khi tôi có thể nói chuyện với cô. Hoặc tin tưởng cô sẽ đưa ra quyết định của mình. Nhưng nếu tôi đặt niềm tin vào cô, có thể cô sẽ rời khỏi đây và nói với cha cô về thân phận của tôi, thế là tất cả chấm hết. Nhưng có thể cô chỉ cần thêm thời gian. Tôi đã cho cô quá nhiều thông tin để mà tiếp nhận. Nếu Ragnar và Sevro manh động bắt giữ cô, có thể việc đó sẽ khiến cô chống lại tôi. Hoặc họ có thể sẽ tự ý hành động và giết chết cô.

Tôi thầm chửi rủa và gõ nhanh câu trả lời.

“Con còn nhớ tất cả mọi người,” tôi nói với mẹ, ngẩng đầu lên nhìn bà. “Con vẫn là con.”

Bà ngập ngừng trước câu nói ấy, vẫn quay về phía bếp lò. Khi quay người lại, nụ cười nửa miệng hiện lên trên khuôn mặt bị tàn phá vì cơn đột quỵ của bà. Tay bà lóng ngóng làm rơi vào một cái ca, nhưng bà lập tức đỡ lấy nó.

“Ghế có vấn đề gì à?” bà hỏi bất chợt, nhận ra là tôi đã để ý thấy bàn tay lóng ngóng của bà.

“Ngược lại là đằng khác, con sợ rằng…” tôi nhấc ghế lên. Nó hợp vói một đứa trẻ Hoàng Kim hơn là một Sẹo Vô Song cao hơn hai mét và nặng bằng ba Đỏ cộng lại. Bà lặng lẽ cười khùng khục đầy bí hiểm, đúng kiểu của bà, nụ cười khiến tôi lúc nhỏ luôn nghĩ bà đã làm một việc gì đó gây họa. Bà khoanh chân ngồi xuống đất một cách uyển chuyển. Tôi làm theo, cảm thấy mình thật lóng ngóng và cồng kềnh trong ngôi nhà này. Bà đặt hai cái ca nước nóng nghi ngút giữa chúng tôi.

“Dường như mẹ không kinh ngạc khi nhìn thấy con,” tôi nói.

“Giờ cách con nói chuyện nghe thật kỳ khôi.” Bà dừng lại một hồi lâu, khiến tôi tự hỏi liệu bà có tiếp tục nói hay không. “Narol bảo mẹ rằng con còn sống. Mặc dù không nói con đã nhuộm cơ thể thành Hoàng Kim.” Bà nhấp một ngụm trà. “Mẹ cá là con có điều muốn hỏi.”

Tôi cười. “Con tưởng mẹ có nhiều điều muốn hỏi hơn.”

“Phải. Nhưng mẹ hiểu con trai mình.” Bà nhìn Phù Hiệu của tôi. “Mẹ kiên nhẫn hơn. Hỏi đi.”

“Có phải… chú Narol…?”

“Đã chết? Phải. Chú ấy chết rồi.”

Tôi ngưng thở.

“Bao lâu rồi mẹ?”

“Hai năm trước,” bà cười khùng khục. “Rơi xuống cái hầm thông tới mỏ cùng Loran. Chết mất xác.”

“Mẹ cười cái quái gì vậy?”

“Em hai của bố con luôn là một con cừu đen trong đàn.” Bà nhấp trà. Nó vẫn còn quá nóng đối với tôi. “Có nghĩa giết chú ấy cũng khó như giết một con gián. Nên chừng nào nhìn thấy chú ấy dưới Cửu Nguyên thì ta mói tin chú ấy đã chết. Thằng lỏi gian xảo.” Bà nói chậm rãi, như hầu hết các Đỏ khác. Sự ngọng nghịu, di chứng từ cơn đột quỵ, chỉ mờ nhạt hiện ra nhưng nó vẫn luôn ở đó. “Mẹ nghĩ chú ấy đã mang theo Loran trốn khỏi nơi này.” Cách bà nói ra điều ấy khiến tôi hiểu rằng bà biết là còn nhiều thứ khác ngoài những hầm mỏ. Có lẽ bà không biết toàn bộ sự thật, nhưng bà biết một phần. Có lẽ chú và anh họ của tôi chưa chết. Có lẽ họ đã bỏ đi cùng Các Con Trai.

“Còn Kieran? Leanna? Và Dio?”

“Em gái con đã tái hôn. Sống cùng gia đình chồng ở Nhà Gamma.”

“Gamma?” tôi khinh bỉ nói. “Mẹ để con bé…” tôi dừng lại khi nhìn thấy khóe miệng bà rần rật. Tôi có thể mang trên mình vỏ bọc của một Hoàng Kim, nhưng tốt hơn hết tôi chớ nên bình luận gì về con gái bà.

“Nó có hai đứa con gái, trông chúng giống con hơn cả nó hay hơn bất cứ tên Gamma nào ta từng thấy. Còn Kieran thì vẫn khỏe.” Bà mỉm cười một mình. “Con sẽ tự hào về nó. Không còn là thằng nhóc thò lò mũi xanh hay nói mơ và trốn việc nhà như con còn nhớ đâu. Nó đã là trụ cột của gia đình. Là Đội Trưởng của đội khoan sau khi Narol chết mất xác. Vợ của nó, Kora, đã chết trong lúc sinh. Nó đã lấy vợ khác vài tháng trước.”

Anh trai tội nghiệp của tôi.

“Còn Dio thì sao? Cả cha mẹ của Eo nữa?”

“Cha con bé chết rồi. Tự sát không lâu sau khi con cố làm điều tương tự.”

Đầu tôi gục xuống. “Quá nhiều người đã chết.”

Bà chạm vào đầu gối tôi. “Cuộc sống là vậy.”

“Không có nghĩa như vậy là công bằng.”

“Sau khi con và Eo rời bỏ chúng ta là cả một quãng thời gian khó khăn. Nhưng Dio vẫn ổn. Nó đang ở trên lầu.”

“Trên lầu? Ý mẹ là… con bé đã cưới Kieran sao?”

“Phải. Và nó đang có mang. Mẹ hy vọng sẽ là con gái, nhưng với cái nghiệp của mẹ, đó sẽ là con trai, rồi thằng nhóc sẽ muốn dành cả đời để tránh những con rắn hổ lục và những vết bỏng hơi nước. Đó là trong trường hợp nó có lựa chọn.”

“Ý mẹ là gì?”

“Tình hình dạo này rất khó khăn. Nhiều thứ đã thay đổi. Hầm mỏ không còn như xưa. Đám đàn ông có vài người đang thì thầm bàn tán rằng cái xó xỉnh này của hành tinh đã cạn kiệt. Nó khiến họ lo lắng - chuyện gì sẽ xảy ra với các thợ mỏ khi không còn gì để khai thác? Họ đang hy vọng quá trình cải tạo môi trường sẽ hoàn tất trước khi chúng ta khai thác cạn kiệt nguồn helium.”

“Sẽ không có chuyện gì xảy ra với mọi người đâu. Con hứa sẽ bảo vệ khu mỏ này. Bằng bất cứ giá nào.”

“Bằng cách nào?”

“Con có cách của mình.”

“Đến lượt mẹ.” Mẹ nhìn tôi qua tách trà. “Con đã ở đâu, nhóc?”

“Con… con còn không biết phải bắt đầu từ đâu nữa.”

“Mẹ nghĩ hãy bắt đầu từ cái chết của Eo.”

Tôi khựng người. Mẹ tôi vẫn luôn nói toạc móng heo ra như vậy. Tính cách ấy của bà đã khiến Kieran khóc suốt thời thơ ấu. Nhưng chính sự thẳng thừng ấy đã khiến chúng tôi rắn rỏi hơn. Nên tôi nợ bà một lời giải thích. Tôi kể với bà tất cả mọi chuyện, bắt đầu từ sau cái chết của Eo và kết thúc bằng lời hứa của tôi với Đại Thống Đốc.

Khi tôi kết thức, cốc trà của chúng tôi đã cạn từ lâu.

“Câu chuyện khá thú vị đấy,” bà nói.

“Câu chuyện? Đó là sự thật.”

“Những người khác sẽ không tin con đâu.”

“Nhưng mẹ tin con chứ?”

“Mẹ là mẹ của con.” Bà cầm tay tôi và những ngón tay xương xẩu vuốt dọc Phù Hiệu chạy từ mu bàn tay đến tận cẳng tay tôi, nở một nụ cười tự mãn khi chạm tới đôi cánh bằng kim loại được gắn trên cẳng tay. “Mẹ chưa từng thích Eo,” bà nói khẽ.

Tôi ngẩng đầu lên nhìn bà.

“Nó không phải đứa hợp vói con. Đôi khi nó quá ranh mãnh. Nó giấu con một số điều…”

“Con đã biết chuyện đứa trẻ,” tôi nói. “Con biết Eo đã nói gì vói Dio trên giá treo cổ.”

Mẹ nhích lại gần tôi, nắm chặt lấy tay tôi và đưa lên môi. Bà chưa bao giờ dỗ dành tôi như vậy. Bà có vẻ ngượng ngùng khi làm điều đó lúc này. Nhưng tôi không bận tâm. Cha đã yêu bà cũng vì lý do tôi yêu bà. Bà luôn thành tâm trong mọi việc bà làm. Bà không hề giả dối. Không biết lừa gạt. Nên khi bà nói bà yêu tôi, tôi biết bà nói vậy từ tận đáy lòng.

“Eo không phải là một đứa con gái độc ác, con biết điều đó,” bà nói và lùi lại để có thể nhìn vào mắt tôi. “Nó đã yêu con bằng tất cả tấm lòng. Và con yêu nó vì điều ấy. Nhưng ta đã luôn sợ nó sẽ khiến con phải đánh những trận chiến của nó. Và ta đã luôn sợ nỗi khao khát chiến đấu của nó.”

Đó không hẳn là Eo mà tôi nhớ. Nhưng tôi không muốn bắt bẻ lời nói của mẹ. Tôi không thể. Mỗi người đều có cách nhìn riêng của họ.

“Nhưng cuối cùng, Eo đã đúng, mẹ ạ. về Hoàng Kim.”

“Mẹ là mẹ của con. Mẹ không quan tâm tói việc đúng hay sai. Mẹ quan tâm đến con, nhóc ạ.”

“Phải có người sửa đổi tất cả những chuyện này,” tôi nói. “Phải có người phá bỏ xiềng xích.”

“Và người đó là con sao?”

Tại sao mẹ lại nghi ngờ tôi? “Phải. Người đó là con. Không phải con đang tỏ ra ngờ nghệch đâu. Con có thể đưa chúng ta thoát khỏi đây. Thoát khỏi ách nô lệ.”

“Để đến đâu? Lên mặt đất ư?” Bà nói về nó bằng vẻ quen thuộc, như thể bà đã biết sự thật về Sao Hỏa từ nhiều năm rồi chứ không phải chỉ vài phút. Có lẽ bà đã biết. “Chúng ta sẽ làm gì ở đó? Tất cả những gì chúng ta biết là hầm mỏ. Tất cả những gì chúng ta có thể làm là đào mỏ, là thu tơ. Nếu những gì con nói là sự thật và có hàng trăm triệu các Đỏ trên Sao Hỏa, làm sao có đủ nhà cho chúng ta ở trên đó? Làm sao có đủ việc làm? Hầu hết mọi người sẽ không rời hầm mỏ, ngay cả khi họ biết. Rồi con sẽ thấy. Họ sẽ tiếp tục làm thợ mỏ. Và con cái họ cũng sẽ làm thợ mỏ. Rồi con của con họ, chỉ có điều sự thanh cao sẽ không còn nữa. Con có nghĩ đến những điều ấy không?”

“Dĩ nhiên con có.”

“Vậy con có câu trả lời hay không?”

“Con không.”

“Đúng là đàn ông.” Bà xoa thái dương bên phải. “Cha con là người sẵn sàng nhảy mà không thèm nhìn trước sau.” Vẻ mặt của mẹ nói cho tôi biết bà nghĩ gì về việc đó. “Tất cả các Chim Lặn đều nghĩ họ lo cái ăn cái mặc cho bộ tộc. Không. Phụ nữ mới là người làm việc đó.” Bà vẫy tay ra xung quanh. “Mọi thứ con nhìn thấy đều được làm từ bàn tay của người phụ nữ. Nhưng con biết hình dạng của thế giới này, phải không? Con biết đáng lẽ nó phải như thế nào.”

“Không. Con không biết,” tôi nói. “Con không phải là người có những câu trả lời.” Người đó là Ngựa Hoang. Là Eo. Là mẹ. “Không một người đàn ông hay phụ nữ nào có tất cả câu trả lời. Cần đến hàng nghìn, hàng triệu người tài trí để trả lời điều mẹ đã hỏi con. Đó là điểm cốt lõi. Những gì con có thể làm, những gì con thạo là đánh gục những kẻ đã kìm hãm trí óc của những người đó. Đó là lý do con đang ngồi ở đây. Là lý do con tồn tại.”

“Con thay đổi rồi,” bà nói.

“Con biết.” Tôi quệt bụi dưới sàn và xoa xoa giữa hai tay. Đất bụi trông thật kỳ lạ trên đôi bàn tay này. “Mẹ có nghĩ… ta có thể nào yêu hai người được không?”

Bà chưa kịp trả lời , tiếng bước chân đi xuống cầu thang đã vang lên.

Mẹ tôi quay lại nhìn.

“Bà nội?” một giọng nói ngái ngủ nhỏ nhẹ vang lên. “Bà ơi, Dunlow không có ở trên giường.”

Một đứa trẻ đứng trên cầu thang, bộ đồ ngủ quệt xuống sàn. Con của Kieran. Con bé khoảng ba hoặc bốn tuổi, ra đời sau khi tôi đi khỏi. Mặt con bé hình trái tim, mái tóc đỏ dày và rực lửa như của vợ tôi. Mẹ quay lại nhìn tôi, lo lắng không biết phải giải thích sự có mặt của tôi thế nào. Nhưng tôi đã kích hoạt Áo Choàng Tàng Hình ngay khi nghe thấy tiếng động.

“Ồ, chắc hẳn thằng bé trốn ra ngoài để gây chuyện rồi,” mẹ tôi nói.

Tôi bóp nhẹ tay bà trước khi lẻn ra khỏi căn phòng. Thời gian của tôi ở đây đã hết, nhưng tôi vẫn lừng khừng. Con bé rón rén bước xuống cầu thang từng bước một, dụi đôi mắt ngái ngủ.

“Bà đang nói chuyện với ai vậy?”

“Bà đang cầu nguyện, cháu ạ.”

“Cầu nguyện gì ạ?”

“Cầu nguyện cho linh hồn của một người yêu cháu rất nhiều.” Mẹ chạm ngón tay vào mũi con bé.

“Cha cháu ư?”

“Không. Là cậu của cháu.”

“Cậu Darrow? Nhưng cậu ấy chết rồi mà?”

Mẹ bế con bé lên. “Lúc nào người chết cũng có thể nghe thấy chúng ta, cưng ạ. Cháu nghĩ tại sao chúng ta lại hát? Chúng ta muốn họ biết rằng mặc dù họ đã đi khuất, chúng ta vẫn có thể tìm thấy niềm vui.” Vừa bế cháu tôi trong lòng, bà vừa quay lại nhìn tôi trong lúc bước lên cầu thang. “Đó là tất cả những gì họ mong chúng ta có được.”

ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Nhà xuất bản Hà Nội 2016
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.