Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
13
Những dối lừa

❊ ❊ ❊

“Lá cây hoàng liên gai, ba vốc đầy sắc một lần, để qua đêm, cho thêm nửa vốc cây lê lư đen.” Tôi đặt danh sách liệt kê thành phần thuốc xuống chiếc bàn được khảm các họa tiết hoa văn, nó hơi nhớt khi chạm vào. “Tôi lấy được nó từ chỗ bà Rouleaux. Bà ấy là người giỏi nhất trong số những người-tạo-ra-thiên-thần, nhưng dù vậy bà ấy nói nó rất nguy hiểm. Louise, cô chắc chắn mình muốn làm điều này chứ?”

Gương mặt tròn trịa hồng hào của cô sưng tấy và môi dưới đầy đặn hơi run run.

“Tôi còn có lựa chọn nào nữa?” Cô cầm tờ công thức thuốc phá thai lên và nhìn chằm chằm vào nó vẻ ghê tởm.

“Cây lê lư đen,” cô nói và rùng mình. “Cái tên nghe thật hiểm độc!”

“À, nó là một thứ dơ dáy kinh khủng,” tôi thẳng thừng nói. “Nó sẽ khiến cô cảm thấy như mọi thứ bên trong mình đang chảy ra ngoài. Nhưng đứa bé cũng có thể không ra. Nó không phải lúc nào cũng hiệu quả.” Tôi nhớ lời cảnh báo của ông chủ Raymond - Nó nguy hiểm khi cái thai đã quá lớn - và băn khăn không biết cô ấy có mang bao lâu rồi. Chắc chắn không quá sáu tuần; cô ấy đã kể với tôi ngay khi thấy nghi ngờ.

Louise liếc nhìn tôi, sững sờ, đôi mắt đỏ hoe.

“Cô đã dùng nó rồi à?”

“Chúa ơi, không!” Tôi giật mình vì tiếng kêu lớn của chính mình và hít vào một hơi thật sâu.

“Tôi chưa dùng. Dù vậy, tôi đã trông thấy những người phụ nữ khác dùng nó - ở nhà thương Des Anges.” Những người phá thai - những người-tạo-ra-thiên-thần - đa phần thực hiện việc này ở nhà trong sự riêng tư, tự làm hoặc với các khách hàng của họ. Những người được đưa đến nhà thương thường không phải là những ca phá thai thành công. Tôi đặt tay lên bụng mình, như để che chở cho sinh linh yếu ớt trong đó. Louise bắt gặp cử chỉ ấy, liền buông mình nhào xuống chiếc xô pha, vùi đầu vào hai bàn tay.

“Ôi, ước gì tôi chết đi!” Cô ấy rên rỉ. “Tại sao, tại sao tôi không thể may mắn như cô - được mang thai đứa con của người chồng mà tôi yêu?” Cô ấy siết chặt lấy cái bụng núng nính bằng hai bàn tay mình, nhìn chằm chằm vào nó như thể mong chờ đứa bé sẽ ló ra giữa những kẽ tay.

Có vô số đáp án cho câu hỏi cụ thể này, nhưng tôi không nghĩ là cô ấy thực sự muốn nghe bất cứ cái nào trong số đó. Tôi hít sâu và ngồi xuống cạnh cô, vỗ nhè nhẹ lên bờ vai bọc trong lớp vải gấm damask nặng nề.

“Louise,” tôi nói. “Cô có muốn đứa bé này không?”

Cô ấy ngẩng đầu lên, nhìn tôi đăm đăm vẻ kinh ngạc.

“Dĩ nhiên là tôi muốn nó!” Cô ấy thốt lên. “Nó là của anh ấy - nó là của Charles! Nó là…” Cô ấy nhăn nhó, cúi đầu một lần nữa, nhìn hai bàn tay siết chặt trên bụng mình. “Nó là của tôi,” cô ấy thì thầm. Sau một lúc lâu, cô ấy ngẩng khuôn mặt giàn giụa nước mắt lên, với một nỗ lực thảm hại để cố gắng bình thường trở lại, cô ấy quệt ngang mũi bằng cổ tay áo dài thậm thượt.

“Nhưng nó không tốt,” cô ấy nói. “Nếu tôi không…” Cô ấy liếc nhìn cái đơn thuốc trên bàn và nặng nề nuốt khan. “Thì Jules sẽ ly hôn với tôi - anh ta sẽ ném tôi ra ngoài đường. Sẽ là một vụ tai tiếng kinh khủng nhất. Tôi có thể bị rút phép thông công! Thậm chí ngay cả Cha cũng không thể bảo vệ tôi.”

“Phải,” tôi nói. “Nhưng…” Tôi ngập ngừng, rồi ném sự thận trọng theo gió. “Có cơ hội nào để Jules công nhận đứa bé là con anh ta không?” Tôi hỏi thẳng.

Cô ấy nhìn thẫn thờ một lúc, tôi những muốn lắc mạnh cho cô ấy tỉnh lại.

“Tôi không thấy có cách nào, trừ phi - ồ!” Ánh sáng bừng lên, cô ấy nhìn tôi, kinh hãi.

“Ngủ với Jules, ý cô là thế ư? Nhưng Charles sẽ tức giận!”

“Charles,” tôi nói qua kẽ răng, “không mang thai!”

“À, nhưng anh ấy… cái đó… tôi không thể!” Mặc dù vậy, vẻ hãi hùng đang nhạt dần, và được chậm rãi thay thế bằng sự nhận thức đang ngày càng rõ nét về cái khả năng kia.

Tôi không muốn thúc ép cô ấy, nhưng tôi thấy không có lý do gì để cô ấy mạo hiểm mạng sống của mình vì lòng kiêu hãnh của Charles Stuart.

“Cô cho rằng Charles sẽ muốn cô mạo hiểm chính bản thân mình sao?” Tôi nói. “Mà nói đến vấn đề đó - anh ta có biết về đứa bé không?”

Cô ấy gật đầu, miệng hơi hé mở khi suy nghĩ điều tôi nói, hai bàn tay vẫn siết chặt nhau áp trên bụng.

“Có. Đó là chuyện khiến chúng tôi cãi vã lần cuối cùng.” Cô ấy sụt sịt. “Anh ấy đã nổi giận; anh ấy nói tất cả là lỗi của tôi, rằng đáng lẽ tôi phải đợi cho tới khi anh ấy giành lại được ngai vàng của cha mình đã. Rồi một ngày nào đó, anh ấy sẽ là vua, anh ấy có thể đến đưa tôi đi khỏi Jules, nhờ Giáo hoàng hủy bỏ cuộc hôn nhân của tôi, và những đứa con trai của anh ấy có thể là người thừa kế nước Anh và Scotland…” Một lần nữa, cô ấy lặng đi, nức nở than khóc gì đó nghe không rõ trong nếp gấp của chiếc váy.

Tôi đảo mắt giận dữ.

“Ôi thôi, im đi nào, Louise!” Tôi nạt khiến cô ấy sốc đến nỗi dừng ngay việc than khóc lại, ít nhất là tạm thời, và tôi tận dụng sự gián đoạn đó để nhấn mạnh ý mình.

“Nghe này,” tôi nói một cách thuyết phục hết mức có thể, “cô không cho là Charles sẽ muốn cô hy sinh con trai anh ta chứ? Dù là trong hay ngoài giá thú?” Thực ra, tôi nghĩ rằng Charles sẽ không ngần ngại loại bỏ sự bất tiện này trên con đường của anh ta, chưa nói đến những hậu quả đối với Louise hay đứa con giả định của anh ta. Mặt khác, vị Hoàng tử này quả là có thiên hướng theo chủ nghĩa lãng mạn; có lẽ anh ta có thể bị thuyết phục để nhìn vấn đề này như là một hoàn cảnh bất lợi tạm thời đối với những quý tộc lưu vong. Hiển nhiên, tôi sẽ cần đến sự giúp đỡ của Jamie nữa. Tôi nhăn nhó khi nghĩ đến những gì anh có thể nói về chuyện nhờ vả này.

“À…” Louise đang dao động, muốn được thuyết phục một cách tuyệt vọng. Tôi đã có một thoáng thương xót cho Jules, Hoàng thân de Rohan, nhưng hình ảnh một người hầu gái trẻ, chết dần chết mòn trong đau đớn máu me trên một cái cáng ở hành lang đá của nhà thương Des Anges hiển hiện trong tâm trí tôi một cách tàn nhẫn.

Mặt trời đã sắp lặn khi tôi rời khỏi nhà Rohan, lê bước về nhà. Louise, đang run rẩy vì lo lắng hồi hộp, ở trên gác trong khuê phòng của mình, cô hầu gái đang làm tóc và giúp cô ấy diện bộ váy táo bạo nhất trước khi xuống ăn tối riêng cùng với chồng cô ấy. Tôi cảm thấy kiệt sức và hy vọng Jamie không mang theo ai về nhà ăn tối; tôi cũng có thể tranh thủ một sự riêng tư như thế.

Anh không mang khách về; khi tôi bước vào thư phòng, anh đang ngồi bên bàn làm việc, miệt mài với ba, bốn tờ giấy viết dày rịt chữ.

“Em có nghĩ “thương nhân buôn bán lông thú” có thể là Louis của nước Pháp, hay ông Bộ trưởng Duverney của ông ta không?” Anh hỏi mà không ngẩng đầu lên.

“Tốt, cảm ơn anh, anh yêu, anh thì sao?” Tôi nói.

“Ổn cả,” anh lơ đãng đáp. Những vạt tóc bò liếm trên đỉnh đầu anh đang chĩa ngược lên; trong khi tôi quan sát, anh xoa đầu thật mạnh, cau mày nhìn xuống tờ giấy kia.

“Anh chắc chắn “tay thợ may từ Vendôme” phải là ông Geyer,” anh nói, lướt ngón tay theo những dòng chữ trên lá thư, “và “người bạn chung của chúng ta” - có lẽ là Bá tước Mar, hoặc có khả năng là đặc phái viên của Giáo hoàng. Anh nghĩ là ngài Bá tước, từ phần còn lại, nhưng…”

“Thứ đó là cái quái gì thế?” Tôi ngó qua vai anh, và thở gấp khi trông thấy chữ ký ở cuối lá thư. James Stuart, nhờ hồng ân của Chúa, Vua của Anh và Scotland.

“Chết tiệt! Vậy là nó đã làm việc rồi!” Quay ngoắt lại, tôi phát hiện Fergus ngồi chồm hỗm trên một cái ghế đẩu trước lò sưởi, mải miết nhét những cái bánh ngọt vào miệng. “Cậu nhóc ngoan,” tôi nói, mỉm cười với nó. Thằng bé nhe răng cười đáp lại tôi, hai má phồng lên y như một chú sóc chuột ăn bánh tạc hạt dẻ.

“Chúng ta lấy được nó từ người đưa tin của Giáo hoàng,” Jamie giải thích, nhận ra tôi đang đứng đằng sau. “Fergus đã lấy nó từ túi xách của hắn ta trong khi hắn ta đang ăn tối ở một quán rượu. Hắn ta sẽ nghỉ đêm ở đó, vậy nên chúng ta sẽ phải đặt thư này trở về chỗ cũ trước sáng mai. Không có gì khó khăn chứ, Fergus?”

Cậu bé nuốt miếng bánh trong miệng và lắc đầu. “Không, thưa ngài. Ông ta ngủ một mình vì tin là người cùng giường cũng có thể ăn trộm những thứ trong túi của ông ta.” Nó cười nhe nhởn nhạo báng điều này. “Ô cửa sổ thứ hai nằm bên trái ở ngay phía trên tàu ngựa.” Thằng bé phe phẩy bàn tay duyên dáng, những ngón tay khéo léo, cáu bẩn lại với lấy một miếng bánh khác. “Không có chuyện gì đâu, thưa ngài!”

Tôi bỗng như trông thấy cảnh bàn tay thon dài đó bị đặt trên một khối gỗ, với lưỡi dao của đao phủ giơ lên phía trên cổ tay. Tôi nuốt vào, cố nén xuống cảm giác nôn nao đột nhiên xuất hiện trong dạ dày. Fergus đeo một chiếc mề đay nhỏ bằng đồng xanh trên một sợi dây treo ở cổ; hình của Thánh Dismas, tôi hy vọng thế.

“À mà,” tôi lên tiếng, hít vào thật sâu để ổn định lại, “chuyện về những thương nhân buôn bán lông thú là thế nào vậy?”

•••

Không có thời gian để thư thả xem xét kĩ. Cuối cùng, tôi nhanh chóng tạo một bản sao của lá thư, bức thư gốc được cẩn thận gấp lại và dấu niêm phong ban đầu được đặt vào chỗ cũ nhờ sự trợ giúp của một con dao nung trên lửa nến.

Nhìn cả quá trình một cách nghiêm túc, Fergus lắc đầu với Jamie. “Ngài có tài đấy, thưa ngài! Thật đáng tiếc là bàn tay đó bị tàn tật.”

Jamie bình thản liếc nhìn bàn tay phải của anh. Nó thực sự không quá tệ; chỉ có hai ngón tay là hơi bị lệch thôi, một vết sẹo chạy dài dọc theo ngón giữa. Tổn hại nghiêm trọng duy nhất là ở ngón thứ tư, nó nhô lên cứng ngắc, khớp thứ hai của nó bị nghiền nát quá mức nên đã nối liền xương hai đốt ngón tay vào nhau. Bàn tay đó đã bị bẻ gãy ở trong ngục Wentworth, chưa đầy bốn tháng trước, bởi Jack Randall.

“Đừng bận tâm,” anh cười, nói. Jamie cử động bàn tay và búng mấy ngón tay trêu chọc Fergus. “Dù vậy, bàn tay của ta cũng quá lớn để có thể kiếm sống bằng nghề móc túi.” Anh đã bình phục đến mức có thể cử động một cách cứng ngắc. Anh vẫn mang theo quả bóng mềm bằng vải vụn mà tôi làm cho anh, kín đáo nắm bóp nó hàng trăm lần mỗi ngày trong khi đi ra ngoài buôn bán. Và nếu những cái xương đang liền ấy có làm anh đau thì anh cũng chẳng bao giờ than phiền cả.

“Nào, tẩu đi thôi,” anh bảo Fergus. “Hãy đến tìm ta khi nhóc trở về an toàn, để ta biết nhóc không bị cảnh sát hay chủ quán rượu tóm được.”

Fergus chun mũi lại tỏ vẻ khinh bỉ ý tưởng đó, nhưng vẫn gật đầu, cẩn thận đút lá thư vào trong áo khoác trước khi biến mất xuống cầu thang sau, hướng vào đêm tối - vừa là yếu tố tự nhiên vừa là màn che chở bảo vệ cho nó.

Jamie nhìn theo Fergus một lúc lâu rồi quay sang tôi. Lần đầu tiên trong buổi tối hôm nay, anh nhìn tôi với vẻ chân thành, đôi lông mày nhướng lên.

“Chúa ơi, Sassenach!” Anh nói. “Em xanh xao y như cái áo sơ mi của anh! Em thấy ổn cả chứ?”

“Chỉ đói thôi mà,” tôi nói.

Anh rung chuông, lập tức cho dọn bữa tối, và chúng tôi ăn trước lò sưởi trong khi tôi kể cho anh về chuyện của Louise. Khá ngạc nhiên là mặc dù anh nhướng cặp lông mày rõ cao và lầm bầm không vui bằng tiếng Gaelic về cả Louise lẫn Charles Stuart nhưng anh lại đồng ý với giải pháp của tôi trong vấn đề này.

“Em đã nghĩ là anh sẽ cảm thấy khó chịu cơ,” tôi nói, xúc lên một thìa đầy món ra gu thịt và đậu với một chút bánh mỳ. Những hạt đậu có vị thịt lợn muối cay nóng đã xoa dịu và lấp đầy tôi bằng cảm giác tồn tại yên bình. Ngoài trời tối tăm và lạnh lẽo, tiếng gió rít xô đến, nhưng ở trong này, chúng tôi đang cùng nhau tận hưởng sự ấm áp và yên tĩnh bên lò sưởi.

“Ồ, về chuyện Louise de La Tour gán đứa con hoang cho chồng cô ta ư?” Jamie cau có với đĩa đồ ăn của anh, quệt ngón tay quanh thành đĩa để vét nốt chỗ nước thịt cuối cùng.

“Thú thực với em, anh không thích ý tưởng đó lắm, Sassenach ạ! Đấy là một trò lừa gạt bẩn thỉu đối với một người đàn ông, nhưng mặt khác, người phụ nữ tội nghiệp chết tiệt đó còn biết làm gì chứ?” Anh lắc đầu rồi liếc sang chiếc bàn làm việc ở phía bên kia phòng và cười lạnh.

“Vả lại, anh không phải là người có chuẩn mực đạo đức cao cả để đánh giá hành vi của người khác. Đánh cắp thư từ và do thám, cố gắng lật đổ một người đàn ông mà gia tộc của anh coi là vua ư? Anh cũng không thích ai phán xét mình về những điều mà anh đang làm, Sassenach ạ!”

“Anh có lý do chính đáng cho những gì anh đang làm!” Tôi phản đối.

Anh nhún vai. Ánh lửa bập bùng trên gương mặt anh làm hai má anh như hõm vào và hai hốc mắt tối đen. Nó khiến anh trông già hơn tuổi; tôi gần như quên mất rằng anh mới chưa đầy hai mươi tư.

“Đúng thế thật. Và Louise de La Tour cũng có lý do như thế,” anh nói. “Cô ta muốn cứu một mạng người, anh thì muốn cứu mười nghìn mạng. Chẳng lẽ vì lý do đó anh được mạo hiểm Fergus, việc kinh doanh của Jared - và em ư?” Anh quay đầu lại và cười với tôi, ánh sáng chiếu dọc theo sống mũi thẳng tắp của anh, rực lên như xa phia trong con mắt hướng về phía lò sưởi.

“Không, anh nghĩ mình sẽ mất ngủ vì nhu cầu cấp thiết cần mở những lá thư khác,” anh nói. “Chuyện có thể còn tồi tệ hơn thế trước khi chúng ta xong việc, Claire ạ, và anh không thể nói trước được là lương tâm mình sẽ trụ vững bao lâu; tốt nhất là không thử nghiệm nó quá sớm.”

Chẳng có gì để nói nữa; tất cả đều là sự thật. Tôi với sang, đặt tay mình lên má anh. Anh nắm lấy tay tôi một lát rồi dịu dàng hôn vào lòng bàn tay.

“Nào,” anh nói, hít vào một hơi thật sâu và quay trở lại với công việc. “Giờ đã ăn xong rồi, chúng ta sẽ xem lá thư này chứ?”

Lá thư được mã hóa; cái đó quá rõ ràng rồi. Để đối phó với những kẻ chặn thư giữa đường nếu có, Jamie giải thích.

“Ai muốn chặn thư từ của Điện hạ?” Tôi hỏi. “Ý em là ngoài chúng ta ra.”

Jamie khịt mũi thích thú trước sự ngây thơ của tôi.

“Bất cứ người nào, Sassenach ạ! Các gián điệp của Louis, gián điệp của Duverney, gián điệp của Philip Tây Ban Nha. Các lãnh chúa Jacobite và những người nghĩ họ có thể xoay chiều sang Jacobite nếu hướng gió thuận. Những kẻ buôn bán thông tin, gió chiều nào che chiều đó. Bản thân Đức Giáo hoàng; Người vẫn đang ủng hộ nhà Stuart bị lưu vong suốt bốn mươi năm nay - anh cho là ông ta vẫn để mắt đến những gì họ đang làm.” Anh búng một ngón tay lên bản sao tôi đã chép từ bức thư của James gửi cho con trai.

“Dấu xi trên lá thư này đã bị gỡ bỏ khoảng ba lần trước khi đến tay anh,” anh nói.

“Em hiểu,” tôi đáp. “Chả trách James phải mã hóa thư từ của mình. Anh có thể đoán ra được những gì ông ta nói không?”

Jamie cầm mấy tờ giấy lên rồi cau mày.

“Anh không biết; vài cái thì có thể. Những cái khác thì không. Mặc dù vậy, anh nghĩ có lẽ sẽ giải mã được, nếu anh có thể xem những thư khác Vua James đã gửi. Anh sẽ xem Fergus có thể làm gì cho anh trong việc này.” Anh gấp bản sao lá thư lại và cẩn thận cất nó vào trong một ngăn kéo bàn rồi khóa lại.

“Em không thể tin tưởng bất kỳ ai, Sassenach,” anh giải thích, nhìn thấy mắt tôi đang mở to. “Chúng ta có lẽ cũng có gián điệp trong số những người hầu.” Anh thả chiếc chìa khóa nhỏ vào túi áo khoác và duỗi tay về phía tôi.

Một tay tôi cầm lấy cây nến và tay kia vịn vào cánh tay anh, đi về phía cầu thang. Phần còn lại của ngôi nhà đang chìm trong bóng tối, đám người hầu - tất cả ngoại trừ Fergus - đều đã ngủ. Tôi cảm thấy hơi sởn gai ốc khi nhận ra rằng một hoặc hơn một người đang lặng im ngủ ở dưới hay ở trên kia có thể không phải giống như vẻ ngoài họ vẫn luôn tỏ ra.

“Chuyện đó không khiến anh cảm thấy lo lắng ư?” Tôi hỏi khi chúng tôi đi lên gác. “Sống mà không bao giờ có thể tin tưởng một ai ấy?”

Anh khẽ cười. “Thôi nào, anh sẽ không nói bất cứ ai, Sassenach. Còn có em và Murtagh kia mà, cả chị Jenny của anh và Ian, chồng chị ấy nữa. Anh tin tưởng bốn người bọn em bằng cả mạng sống mà anh có, hơn một lần.”

Tôi rùng mình khi anh kéo đám chăn ga trên chiếc giường lớn. Lửa trong lò sưởi đã được giữ âm ỉ cho ban đêm và căn phòng đang càng lúc càng lạnh hơn.

“Bốn người anh có thể tin tưởng dường như không phải là nhiều,” tôi nói, cởi váy ra.

Anh kéo áo sơ mi qua đầu và ném nó lên chiếc ghế bành. Những vết sẹo trên lưng anh phát ra ánh bạc dưới ánh sáng yếu ớt từ bầu trời đêm bên ngoài.

“Phải, đúng thế thật,” anh thản nhiên nói. “Có bốn còn nhiều hơn là Charles Stuart có.”

•••

Có tiếng chim hót ở bên ngoài, mặc dù vẫn sớm tinh mơ. Một con chim nhại, đang luyện âm rung và lặp đi lặp lại, đậu trên một cái máng dẫn nước mưa đâu đó gần đây trong bóng tối.

Cựa mình vẻ ngái ngủ, Jamie cọ cọ má vào làn da mịn màng mới tẩy lông dưới cánh tay tôi, sau đó quay đầu và đặt một nụ hôn dịu dàng lên cái hõm ấm áp ấy khiến nó truyền đi một cơn rùng mình khoan khoái nho nhỏ xuống một bên sườn tôi.

“Ưm,” anh lầm bầm, nhè nhẹ lướt bàn tay ngược lên trên ngực tôi. “Anh thích khi em dựng hết da gà lên như thế này, Sassenach.”

“Thích thế này à?” Tôi trả lời, nhè nhẹ cà móng tay phải lên da lưng anh, làm cho gai ốc gợn lên.

“A.”

“A, bản thân anh đấy,” tôi khẽ nói, tiếp tục làm thế nhiều lần hơn.

“Ưm.” Với một tiếng rên khoái lạc, anh lăn người sang bên cạnh, quấn hai cánh tay quanh người tôi khi tôi lăn theo, tận hưởng sự tiếp xúc đột ngột đến từng centimet trên da thịt trần trụi của nhau. Anh ấm áp hệt như một cái lò sưởi âm ỉ cháy, nhiệt lượng của anh giữ ấm cho cả đêm, nhen lại ngọn lửa rực cháy trong bóng tối lạnh giá lúc hừng đông.

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.