Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
17
Chiếm hữu

❊ ❊ ❊

Murtagh được sắp xếp một công việc nghiêm túc là theo dõi chuyện đến và đi của Bá tước St. Germain, nhưng ngoài chuyện trở về báo cáo rằng Bá tước vui chơi giải trí với rất nhiều người tại nhà riêng của ông ta - cả hai phái và thuộc mọi tầng lớp - thì chẳng điều tra được điều gì đặc biệt bí ẩn cả. Tuy nhiên Bá tước có một vị khách đáng chú ý - Charles Stuart, đã đến vào một buổi chiều, ở lại khoảng một tiếng đồng hồ rồi rời đi.

Charles đã bắt đầu đòi hỏi Jamie đồng hành thường xuyên hơn trong những “cuộc thám hiểm” tới các quán rượu và những nơi thấp kém trong thành phố. Cá nhân tôi nghĩ chuyện này có liên quan nhiều tới bữa tiệc của Jules de La Tour de Rohan, tổ chức để tuyên bố việc vợ ông ta có thai, hơn là do bất cứ sự ảnh hưởng xấu nào của Bá tước.

Những “chuyến thám hiểm” này đôi khi kéo dài tới tận đêm, và tôi bắt đầu quen với việc lên giường đi ngủ mà không có Jamie, thức dậy khi anh bò lên nằm cạnh tôi, người anh lành lạnh vì đi bộ xuyên qua sương đêm, mùi khói xì gà và rượu ám vào tóc và da thịt anh.

“Cậu ta quá mất trí vì người đàn bà đó đến nỗi anh không nghĩ cậu ta còn nhớ mình là người thừa kế ngai vàng của Scotland và Anh,” Jamie nói sau khi quay về từ một chuyến đi như thế.

“Chúa phù hộ, cậu ta hẳn là đau khổ lắm,” tôi mỉa mai. “Hy vọng là cậu ta cứ thế mãi.”

Dù vậy, một tuần sau, tôi thức dậy vì ánh bình minh xám xịt lạnh lẽo chiếu vào, bên cạnh tôi vẫn trống trơn, đệm giường phẳng phiu, chưa hề bị xô lệch.

“Ngài Broch Tuarach ở trong phòng làm việc của ngài phải không?” Tôi cúi người qua lan can trong bộ váy ngủ, làm Magnus giật mình, ông ta đang đi ngang qua để vào hành lang tầng dưới. Có lẽ Jamie đã ngủ trên xô pha trong phòng làm việc để không làm phiền giấc ngủ của tôi.

“Không thưa bà,” ông ta trả lời, ngước lên nhìn tôi. “Tôi đã đi mở chốt cửa trước và thấy cái chốt vẫn chưa được gài lại. Đức ngài chưa về nhà.”

Tôi nặng nề ngồi xuống bậc thang trên cùng. Hẳn là tôi trông rất hoảng hốt vì người quản gia lớn tuổi gần như phóng lên cầu thang để tới chỗ tôi.

“Thưa bà,” ông ta nói, lo lắng chà xát một bàn tay tôi. “Bà ổn cả chứ?”

“Tôi đã khá hơn rồi, nhưng nó không quan trọng. Magnus, hãy cử một người hầu tới nhà Hoàng tử Charles ở Montmartre ngay lập tức. Xem xem chồng tôi có ở đó không.”

“Ngay lập tức, thưa bà. Và tôi sẽ bảo Marguerite lên với bà.” Ông ta quay người, hối hả đi xuống cầu thang, đôi giày đế mềm ông ta đi để làm nhiệm vụ buổi sáng chỉ tạo ra những âm thanh êm lặng trên sàn gỗ được đánh bóng.

“Và cả Murtagh nữa!” Tôi gọi với theo sau Magnus. “Người bà con của chồng tôi. Mang ông ấy đến gặp tôi, làm ơn!” Ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu tôi là Jamie có thể qua đêm tại dinh thự của Charles; ý nghĩ thứ hai là có chuyện gì đó đã xảy ra với anh, hoặc là ngẫu nhiên hoặc là do kẻ nào đó chủ định nhắm tới.

“Cậu ấy ở đâu?” Giọng nói ồm ồm của Murtagh vang lên từ dưới chân cầu thang. Ông rõ ràng vừa bị đánh thức; gương mặt ông nhăn lại mỗi khi nằm lâu và có vài sợi rơm dính vào nếp gấp của chiếc sơ mi nhàu nhĩ.

“Làm sao ông biết?” Tôi hỏi đốp lại. Murtagh luôn luôn có vẻ nghi ngờ tất cả mọi người, và việc bị đánh thức một cách thô lỗ không làm cải thiện thói quen cau có của ông. Tuy nhiên, nhìn thấy ông cũng làm người ta an lòng, nếu có chuyện gì không ổn xảy ra thì Murtagh có vẻ là người xử lý được.

“Anh ấy đi ra ngoài với Hoàng tử Charles từ đêm qua và không thấy về. Đó là tất cả những gì tôi biết.” Tôi đứng dậy cạnh thành lan can và vuốt xuống những nếp gấp lụa của chiếc váy ngủ. Các lò sưởi đã được đốt nhưng chưa kịp làm ấm căn nhà và tôi đang run lẩy bẩy.

Murtagh xoa bàn tay lên mặt để nghĩ ngợi kĩ càng.

“Ừm. Có ai đến Montmartre chưa?”

“Rồi.”

“Vậy thì tôi sẽ đợi cho tới lúc họ trở lại xem có tin tức gì không. Nếu Jamie ở đó thì tốt. Nếu cậu ấy không ở đó, có lẽ họ sẽ biết cậu ấy tách khỏi Điện hạ vào lúc nào và ở đâu.”

“Và nếu cả hai người bọn họ đều biến mất thì sao? Sẽ ra sao nếu Hoàng tử cũng không về nhà?” Tôi hỏi. Nếu có những người theo phái Jacobite ở Paris thì cũng có những người phản đối sự trở về của dòng họ Stuart. Và mặc dù việc ám sát Charles Stuart có thể không đảm bảo rằng cuộc nổi dậy tiềm tàng của người Scotland sẽ thất bại - rốt cuộc cậu ta còn có một người em trai Henry nữa - nhưng nó có thể bằng cách nào đó dập tắt lòng nhiệt tình của James đối với “vụ đầu tư” này - nếu ông ta có bất cứ ý niệm rục rịch nào với chuyện này, tôi xuất thần nghĩ.

Tôi nhớ rất rõ câu chuyện mà Jamie đã kể với tôi về lần anh gặp được Fergus, về cố gắng mưu sát anh của đám người lạ mặt. Những cuộc ám sát trên đường phố không phải hiếm gặp, và có rất nhiều băng nhóm lưu manh đi săn mồi trên đường phố Paris khi trời tối.

“Tốt nhất là cô nên mặc đồ vào đi, cô gái,” Murtagh nhắc. “Tôi có thể nhìn thấy cả da gà của cô từ dưới này rồi.”

“Ồ! Phải, tôi cũng nghĩ vậy.” Tôi liếc nhanh xuống hai cánh tay mình; tôi đã vòng tay ôm lấy mình trong khi bao nhiêu giả thiết chạy đua qua đầu, nhưng nó không mang lại hiệu quả giữ ấm; hai hàm răng tôi bắt đầu đánh vào nhau lập cập.

“Thưa bà! Bà sẽ làm mình bị cảm lạnh đấy, chắc chắn thế!” Marguerite ồn ào đâm bổ lên cầu thang, và tôi để cô ta xua trở vào phòng ngủ, liếc mắt lại phía sau nhìn Murtagh ở dưới lầu, ông đang cẩn thận kiểm tra mũi dao găm trước khi nhét nó trở lại trong bao.

“Bà nên nằm lên giường, thưa bà!” Marguerite cằn nhằn. “Chuyện này không tốt cho đứa bé, khi bà để mình bị lạnh như thế. Tôi sẽ kiếm một cái chảo ủ nóng ngay lập tức; áo khoác ngủ của bà đâu rồi? Mặc nó vào ngay, phải rồi, như thế…” Tôi nhún vai, choàng chiếc áo ngủ bằng len nặng nề lên chiếc váy ngủ mỏng manh bằng lụa, lờ đi những tiếng cằn nhằn liên miên của Marguerite trong khi cô ta đi ra chỗ cửa sổ để mở cửa chớp.

Đường phố bên ngoài bắt đầu sáng bừng khi mặt trời lên, chiếu sáng mặt tiền phía trên của những ngôi nhà xây bằng đá dọc con phố Tremoulins. Tuy còn sớm nhưng đường phố đã rất nhộn nhịp; các hầu gái và hầu trai đang chà các bậc cửa và đánh bóng những cánh cửa bằng đồng thau, những người đẩy xe ba gác bán trái cây, rau xanh và hải sản tươi đang rao bán hàng dọc theo con phố, đầu bếp của các ngôi nhà lớn đang ló ra từ những cánh cửa tầng hầm hệt như các thần đèn bị tiếng rao của những anh đẩy xe ba gác triệu gọi. Một chiếc xe ngựa đưa hàng chở nặng than đá đang lọc cọc đi chầm chậm dọc con phố, được kéo bởi một con ngựa già trông có vẻ như muốn ở trong chuồng của nó hơn là ở đây. Nhưng tuyệt nhiên không có dấu hiệu nào của Jamie.

Cuối cùng, tôi đồng ý để cô nàng Marguerite đang lo âu thuyết phục mình lên giường nằm, để tránh một cơn thịnh nộ, nhưng chẳng thể nào quay trở lại giấc ngủ. Mọi âm thanh từ dưới nhà đều khiến tôi căng thẳng, chờ mong từng tiếng bước chân giẫm trên vỉa hè bên ngoài sẽ có thể được tiếp nối bằng giọng nói của Jamie ở tiền sảnh bên dưới. Gương mặt của Bá tước St. Germain vẫn tiếp tục luẩn quẩn ngăn cách giữa tôi và giấc ngủ. Ông ta, bằng tất cả khả năng có thể, ngay từ đầu chính là kẻ ẩn núp phía sau những âm mưu nhằm vào sinh mạng của Jamie… và cả của tôi nữa. Ông ta nổi tiếng là có những mối liên hệ nhơ nhuốc. Liệu có khả năng ông ta đã sắp xếp để cả Charles lẫn Jamie bị mang đi không? Những mục đích của ông ta mang tính chính trị hay cá nhân cũng chẳng làm nên sự khác biệt là mấy.

Khi cuối cùng tiếng bước chân dưới lầu vang lên, tôi đang bị những hình ảnh tưởng tượng về cảnh Jamie nằm trong một rãnh nước với cổ họng bị cắt toạc lấp đầy đầu óc, khiến tôi không nhận ra là anh đã về nhà cho tới khi cửa phòng ngủ mở ra.

“Jamie!” Tôi ngồi dậy, bật ra một tiếng kêu sung sướng.

Anh cười với tôi rồi ngáp hết cỡ, chẳng buồn che miệng lại. Tôi có thể nhìn thấy rõ tận cuống họng anh và thấy nhẹ nhõm vì nó không bị cắt. Mặc khác, anh ăn mặc trông rõ là lôi thôi. Anh nằm xuống giường cạnh tôi và duỗi dài người ra, kèm theo một tiếng nửa như rên rỉ thỏa mãn.

Tôi hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra với anh thế?”

Anh mở một con mắt có viền đỏ hoe ra.

“Anh cần tắm,” anh nói rồi lại nhắm mắt lại.

Tôi nghiêng người tới gần anh, ngửi thử. Tra ra được mùi khói thuốc như bình thường của những căn phòng khép kín và mùi len ẩm ướt, bên dưới sự kết hợp ấn tượng đó là mùi khó chịu của cồn - bia đen, rượu vang, whisky và brandy - những thứ ăn khớp với đủ loại vết bẩn trên áo sơ mi của anh. Và rồi nổi bật trên cái nền hỗn hợp đó là một loại nước hoa rẻ tiền kinh khủng có mùi hăng hăng độc hại, sực nức hẳn lên so với những mùi khác.

“Anh nói đúng,” tôi tán đồng, lổm ngổm bò ra khỏi giường và nhoài người ra hành lang thét gọi Marguerite, sai cô ta mang đến một cái bồn tắm ngồi và đủ nước để đổ đầy nó. Như một món quà chia tay của tu sĩ Ambrose, tôi có được vài bánh xà phòng cứng đóng khuôn, làm từ tinh dầu hoa hồng, nên đã bảo cô ta đi kiếm chúng luôn.

Khi cô hầu gái đã đi làm công việc được giao, mang lên cái chậu tắm bằng đồng to tướng, tôi chuyển sự chú ý của mình trở lại thân hình kềnh càng nằm trên giường.

Tôi tháo giày và tất cho anh, rồi nới lỏng cái thắt lưng của chiếc váy anh mặc. Tôi cởi nó ra. Hai bàn tay anh theo phản xạ đưa xuống chỗ đũng quần, nhưng mắt tôi đang tập trung vào một chỗ khác.

“Chuyện gì,” tôi lại hỏi, “đã xảy ra với anh vậy?”

Có vài vết cào xước dọc theo hai bắp đùi của anh, màu đỏ dữ tợn nổi lằn lên trên màu da tai tái. Và phía trên cao ở mặt bên trong của một chân có vết cắn không thể nhầm lẫn được; dấu răng còn rõ mồn một.

Cô hầu đang đổ nước nóng vào bồn, ném ánh mắt thích thú về phía cái bằng chứng kia và thầm nghĩ đến điều hiển nhiên phải nghĩ tới vào khoảnh khắc nhạy cảm này.

“Un petit chien[1]?” Cô ta hỏi. Một con chó nhỏ ư? Hay thứ gì khác. Sau khi thất thần vì cụm từ kia, tôi đã hiểu ra rằng những con chó nhỏ ấy thường đi trên phố bằng hai chân với những khuôn mặt tô son trát phấn.

“Ra ngoài!” Tôi nói nhanh bằng tiếng Pháp, với ngữ điệu của một bà mệnh phụ đứng đầu. Cô hầu thu nhặt mấy cái chậu và rời khỏi phòng, môi hơi bĩu ra. Tôi quay về phía Jamie, anh mở một con mắt, liếc nhanh qua mặt tôi, rồi lại nhắm lại.

“Thế nào?” Tôi hỏi.

Thay vì trả lời, anh lại rùng mình. Sau một lúc, anh ngồi dậy, chà hai bàn tay xoa mặt, râu mọc lởm chởm nên tạo ra một âm thanh sồn sột. Anh nhướng một bên lông mày màu hung vẻ dò hỏi. “Anh không cho rằng một phu nhân trẻ tuổi dịu dàng ở hậu trạch như em sẽ thấy quen thuộc với ý nghĩa của cụm từ soixante-neuf[2]?”

“Em đã nghe nói đến cụm từ ấy,” tôi nói, khoanh hai tay trước ngực, nhìn anh với vẻ nghi ngờ. “Và em có thể hỏi là từ đâu mà anh đã chạm trán với con số thú vị đó không?”

“Anh được một phu nhân tình cờ gặp mặt tối qua gợi ý về nó - với vài phần ép buộc - như là một hoạt động khêu gợi dục vọng.”

“Có phải tình cờ chính vị phu nhân đó đã cắn vào đùi anh không?”

Anh liếc nhìn xuống và lơ đãng chà tay lên dấu vết kia.

“Ừm, không. Thực ra chuyện không phải thế. Phu nhân đó dường như bận tâm với những con số khá thấp. Anh nghĩ ý của bà ấy là sắp đặt cho số sáu, còn số chín thì có thể bỏ lửng.”

“Jamie,” tôi nói, giậm chân ra vẻ nhấn mạnh, “anh đã ở đâu cả đêm?”

Anh vốc một vốc nước từ cái chậu rửa mặt và vã nó lên mặt, để mặc những dòng nước nhỏ chảy xuống chòm lông đỏ sậm trên ngực.

“Hừm,” anh nói, chớp mắt để những giọt nước rơi khỏi cặp lông mi dày, “chà, để anh xem. Đầu tiên là ăn tối ở một quán rượu. Bọn anh gặp Glengarry và Millefleurs ở đó.” Ông Millefleurs là một chủ ngân hàng người Paris, còn Glengarry là một trong số Jacobite trẻ tuổi hơn, là người đứng đầu của một chi thuộc thị tộc MacDonell. Là một vị khách ở Paris hơn là một cư dân, ông ta thường đồng hành với Charles vào thời gian gần đây, theo báo cáo của Jamie. “Và sau khi ăn tối, bọn anh tới nhà Công tước di Castellotti, vì được mời.”

“Và sau đó?” Tôi hỏi.

Hiển nhiên là một quán rượu. Và rồi lại một quán khác. Sau đó là một địa điểm mà bề ngoài giống như một quán rượu được tô điểm thêm bởi một số quý cô có dáng vẻ thú vị và thậm chí tài năng càng thú vị hơn.

“Tài năng, hử?” Tôi nói, kèm theo một cái liếc mắt về phía những dấu vết trên chân anh.

“Chúa ơi, bọn họ làm điều đó ngay trước mặt nhiều người,” anh nói, nhún vai nhớ lại. “Hai trong số họ ở trên bàn. Ngay giữa khay thịt cừu và khoai tây luộc. Với thạch mộc qua.”

“Mon dieu[3],” cô hầu mới quay trở lại, đặt xuống một chậu nước sạch mà cô ta có thể bê lên vừa sức mình.

“Cô im đi,” tôi quắc mắt với cô ta rồi chuyển sự chú ý về ông chồng. “Và sau đó là gì?”

Sau đó, tất nhiên hoạt động này trở thành một thứ gì đó hơn cả thường thấy, mặc dù vẫn được đánh bóng bằng cái mác mốt thời thượng công khai. Quan ngại cho sự nhạy cảm của Marguerite, Jamie đợi cho tới khi cô ta rời khỏi phòng để đi lấy nước một đợt nữa mới nói chi tiết hơn.

“… Và rồi Castellotti chọn lấy một cô nàng đẫy đà tóc đỏ và một cô nàng nhỏ bé tóc vàng rồi biến vào trong một góc phòng, và…”

“Và anh đã làm gì trong suốt thời gian này?” Tôi cắt ngang kiểu nói gián đoạn đầy vẻ say mê ấy.

“Quan sát thôi,” anh nói, như thể rất ngạc nhiên. “Chuyện đó dường như không phù hợp với khuôn phép lắm, nhưng lúc ấy, trong tình huống đó, anh chẳng có nhiều sự lựa chọn.”

Trong khi anh nói, tôi lục lọi cái túi da của anh, ngoài một cái ví nhỏ còn lôi ra được một chiếc nhẫn kim loại rộng bản được tô điểm bằng một chiếc huy hiệu. Tôi tò mò thử đeo nó vào ngón tay; nó lớn hơn rất nhiều so với bất cứ chiếc nhẫn thông thường nào và được treo trên một chiếc que giống như một cái vòng.

“Thứ này là của ai?” Tôi hỏi, chìa nó ra. “Nó giống như là huy hiệu của Công tước di Castellotti, nhưng cho dù nó thuộc về ai đi nữa thì hẳn người đó phải có những ngón tay to như cái xúc xích.” Castellotti là một quả đậu tây héo vàng người Ý, với gương mặt nhăn nhó khó chịu điển hình của một gã đàn ông bị chứng khó tiêu kinh niên - chẳng trách, cứ theo như câu chuyện của Jamie mà phán xét. Thạch mộc qua, không còn nghi ngờ gì nữa!

Tôi ngước lên nhìn, thấy mặt Jamie đang đỏ tới tận mang tai.

“À,” anh ậm ừ, tỏ ra hứng thú quá mức với vết bùn bẩn trên đầu gối, “nó… không phải để đeo vào ngón tay của đàn ông.”

“Thế thì cái gì… Ôi!” Tôi nhìn thứ hình tròn kia với một sự hứng thú mới mẻ. “Trời ơi! Trước đây em đã từng nghe nói về chúng…”

“Em đã nghe?” Jamie hỏi, hoàn toàn kinh hoảng.

“Nhưng em chưa bao giờ nhìn thấy cả. Nó vừa với anh không?” Tôi với tay ra định thử. Anh theo phản xạ úp hai bàn tay vào vùng kín của mình.

Marguerite, đang đi vào để đổ thêm nước, trấn an anh: “Ne vous en faîtes pas, Monsieur. J’en ai déjà vu un[4].”

Trừng mắt, hết nhìn tôi lại nhìn cô hầu, anh vội kéo cái chăn lông ngang qua đùi.

“Mất cả đêm để vật lộn bảo vệ phẩm giá của mình đã đủ tồi tệ rồi,” anh nhấn mạnh với vẻ cộc cằn khó chịu, “giờ nó lại còn bị mang ra làm đề tài bình luận vào sáng sớm thế này nữa.”

“Bảo vệ phẩm giá của anh, hử?” Tôi uể oải tung hứng, chuyển cái vòng từ tay này sang tay kia, rồi cầm nó bằng hai đầu ngón trỏ. “Một món quà, đúng không?” Tôi hỏi, “hay là một món nợ?”

“Một món quà. Đừng làm thế, Sassenach,” anh cau có nói. “Nó gợi anh nhớ đến nhiều ký ức.”

“À, phải rồi,” tôi nhìn anh, nói. “Giờ về những hồi ức đó…”

“Không phải anh!” Anh phản bác. “Chắc chắn em không nghĩ là anh đã làm những chuyện như thế chứ? Anh là một người đàn ông đã kết hôn!”

“Ông Millefleurs chưa kết hôn chắc?”

“Ông ta không chỉ kết hôn rồi mà còn có hai tình nhân nữa,” Jamie nói. “Nhưng ông ta là người Pháp - đó là sự khác biệt đấy.”

“Công tước di Castellotti không phải người Pháp - ông ta là người Ý.”

“Nhưng ông ta là một công tước. Đó cũng là sự khác biệt.”

“Ồ, vậy sao? Em thắc mắc liệu Công tước phu nhân có nghĩ như vậy không?”

“Xét từ vài điều mà ông Công tước nói về Công tước phu nhân, anh hình dung ra là như vậy. Đã tắm được chưa?”

Siết chặt cái khăn lông quanh người, anh lê lết từ giường tới chỗ cái bồn nghi ngút khói và bước vào. Anh thả rơi cái chăn và nhanh chóng hạ thấp người ngồi xuống, nhưng vẫn không đủ nhanh.

“Enorme[5]!” Cô hầu nói rồi làm dấu thánh.

“C’est tout[6],” tôi nói át đi. “Merci bien[7].” Cô nàng cụp mắt xuống, đỏ mặt và hối hả ra ngoài.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng cô hầu, Jamie nhẹ nhõm thư giãn trong cái bồn tắm có phần thành phía lưng nhô cao, cho phép người ngồi tắm có thể ngả cả người ra sau; mặc dù mỗi lần tắm phải đổ đầy bồn nước rất rắc rối, nhưng việc được tận hưởng nó mang lại cảm giác thật sảng khoái.

Khuôn mặt râu ria lởm chởm của anh thể hiện vẻ vui sướng khi chìm dần người xuống làn nước bốc hơi nghi ngút, làn da anh ửng hồng lên vì nước nóng. Hai mắt nhắm lại, một màn hơi ẩm lấp lánh trên gò má rộng của anh và làm hai cái hõm bên dưới hốc mắt anh sáng lên.

“Có xà phòng không?” Anh hỏi và mở mắt ra.

“Có đây.” Tôi tìm một bánh và đưa cho anh, rồi ngồi xuống cái ghế đẩu đặt cạnh thành bồn tắm. Tôi nhìn ngắm một lúc trong khi anh mải miết kỳ cọ, sau đó đi kiếm cho anh một mảnh vải và một hòn đá kỳ, với thứ đó anh cặm cụi chà xát mỗi bàn chân và khuỷu tay.

“Jamie,” cuối cùng, tôi lên tiếng.

“Hả?”

“Em không có ý tranh cãi với anh về phương thức làm việc,” tôi nói, “và chúng ta đã thống nhất rằng anh có thể phải nỗ lực hết sức, nhưng… anh có thực sự phải…”

“Làm gì cơ, Sassenach?” Anh dừng việc tắm rửa và chăm chú nhìn tôi, đầu hơi nghiêng về một bên.

“Làm… làm…” Tôi bực bội đỏ mặt y như anh, nhưng không phải vì nước nóng.

Một bàn tay to lớn ướt rượt nhấc lên và đặt lên cánh tay tôi, làm nước nhỏ tong tỏng ra ngoài. Cảm giác nóng rực ướt đẫm xuyên qua lớp vải mỏng trên tay áo tôi.

“Sassenach,” anh nói, “em nghĩ anh đang làm gì?”

“À, thì,” tôi ấp úng, cố gắng nhưng thất bại trong việc giữ cho mắt mình khỏi nhìn vào những dấu vết trên đùi anh. Anh bật cười, dù nghe có vẻ không thực sự vui vẻ.

“Ồ, em có ít lòng tin quá đấy!” Anh mỉa mai.

Tôi rụt người lại xa khỏi tầm với của anh.

“À,” tôi nói, “khi chồng của ai đó về nhà với đầy vết cắn và cào cùng mùi nước hoa và thừa nhận anh ta đã qua đêm ở một ngôi nhà dâm ô tục tĩu thì...”

“Và nói thẳng với em là anh ta đã dành cả đêm đó để quan sát chứ không làm gì cả ư?”

“Anh không thể có những dấu vết đó trên chân nếu chỉ ngồi xem!” Tôi đột nhiên đốp lại, rồi bặm chặt môi. Tôi cảm thấy mình y như một mụ già ghen tuông, và tôi chẳng thèm quan tâm chuyện đó. Tôi đã thề là sẽ thật bình tĩnh, giống như một người phụ nữ của thế giới này, tự nhủ rằng tôi hoàn toàn tin tưởng Jamie và rằng bạn không thể làm món trứng ốp lết mà không đập vỡ trứng. Ngay cả khi có chuyện gì đó đã xảy ra…

Tôi vuốt ve chỗ nước ướt trên tay áo mình, cảm thấy không khí lạnh buốt đâm xuyên qua lớp lụa mát lạnh. Tôi vật lộn đấu tranh, cố lấy lại giọng nói nhẹ nhàng trước đó.

“Hay đó là mấy cái sẹo giành được trong cuộc chiến đấu danh dự, khi anh bảo vệ phẩm giá của mình?” Chẳng hiểu sao giọng điệu nhẹ nhàng kia vẫn chưa hoàn toàn mất đi. Lắng nghe chính mình nói, tôi phải thừa nhận rằng ngữ điệu nhìn chung thật là khó chịu. Tôi nhanh chóng kết thúc sự quan tâm này.

Rất giỏi trong việc đọc ngữ điệu giọng nói, Jamie nheo mắt nhìn tôi và dường như chuẩn bị đáp lời. Anh hít sâu rồi có vẻ như đã suy nghĩ kĩ hơn về những điều mình sắp sửa nói nên lại thở ra.

“Phải,” anh điềm tĩnh nói. Anh mò mẫm trong bồn tắm để tìm bánh xà phòng màu trắng hình tròn và có vẻ thô ráp. Anh giơ nó lên trên lòng bàn tay.

“Em giúp anh gội đầu được chứ? Hoàng tử đã nôn vào người anh trong xe ngựa trên đường về nhà và anh hơi nặng mùi, tất cả mọi thứ đều có thể xem xét mà.”

Tôi ngập ngừng giây lát nhưng vẫn đồng ý nhận cành ô liu hòa giải này, ít nhất là tạm thời đã.

Tôi cảm nhận rõ đường cong cứng cáp của hộp sọ dưới mái tóc dày đầy bọt xà phòng và đường lằn của vết sẹo đã lành chạy ngang sau đầu anh. Tôi ấn thật mạnh hai ngón tay cái vào các thớ cơ ở cổ anh, và anh hơi thả lỏng ra dưới hai bàn tay tôi.

Bọt xà phòng chảy dọc theo những đường cong ướt át, sáng lóng lánh trên vai anh, hai bàn tay tôi lần theo chúng, trải rộng những chỗ xoa xà phòng khiến cho các ngón tay tôi như bồng bềnh trên bề mặt da anh.

Anh ấy đúng là to lớn thật, tôi nghĩ. Ở gần anh quá lâu, tôi có xu hướng quên mất kích thước của anh, cho tới khi đột nhiên trông thấy anh từ phía xa, lừng lững như một tòa tháp giữa những người đàn ông nhỏ bé hơn, thì tôi lại một lần nữa bị làm cho choáng váng trước sự duyên dáng và vẻ đẹp hình thể của anh. Nhưng lúc này, anh đang ngồi, hai đầu gối co lên gần tới tận cằm, bờ vai như lấp đầy cả cái bồn tắm từ thành bên này tới thành bên kia. Anh hơi ngả tới trước để tôi có thể chăm sóc kĩ hơn, lộ ra những vết sẹo gớm ghiếc trên lưng. Các vết lằn đỏ đậm từ món quà Giáng sinh của Jack Randall nặng nề chồng lên những vết màu trắng mỏng mảnh do bị quát bằng roi trước kia.

Tôi dịu dàng chạm vào các vết sẹo ấy, tim như quặn lại khi nhìn thấy chúng. Tôi đã thấy các vết thương đó khi chúng còn mới, nhìn anh bị dồn đến bờ vực điên khùng vì sự tra tấn và bị lạm dụng. Nhưng tôi đã chữa lành cho anh, và anh cũng đã đấu tranh với tất cả sức mạnh của một trái tim quả cảm để lại khỏe mạnh một lần nữa, để trở về với tôi. Nhẹ nhàng di chuyển, tôi chà xát đến tận cuối đuôi tóc rồi cúi xuống hôn lên gáy anh.

Tôi đứng thẳng người dậy rất nhanh. Anh cảm nhận được cử động của tôi nên hơi quay đầu lại.

“Gì thế, Sassenach?” Anh hỏi, giọng chậm rãi trong trạng thái lơ mơ mãn nguyện.

“Không có gì,” tôi nói, nhìn chăm chú vào những chỗ tấy đỏ ở một bên cổ anh. Các y tá ở trong những trại lính tại Pembroke từng dùng những chiếc khăn quàng cổ sặc sỡ để che giấu cần cổ của họ vào sáng hôm sau ngày hẹn hò với đám lính tráng ở căn cứ lân cận. Tôi thường nghĩ những chiếc khăn thực sự có ý ám chỉ ngang với một phương tiện quảng cáo hơn là có tác dụng che giấu.

“Không, không có gì,” tôi nhắc lại, với tay lấy bình đựng nước trên giá. Bị đặt gần cửa sổ nên nó lạnh buốt. Tôi bước ra phía sau Jamie và đổ ụp cả cái bình lên đầu anh.

Tôi nâng tà váy lụa của chiếc váy ngủ để tránh sóng nước đột ngột trào ra từ thành bồn tắm. Anh đang lắp bắp vì lạnh, nhưng tôi có thể thấy anh quá sốc, chưa kịp định thần để thốt bất cứ lời nào ra khỏi môi. Tôi đánh phủ đầu ngay.

“Chỉ nhìn thôi, phải không?” Tôi lạnh lùng nói. “Em nghĩ là anh không hưởng thụ chút nào, đúng không, đồ đáng khinh?”

Anh ấn người ngồi trở lại bồn tắm mạnh đến mức làm nước văng ra ngoài thành, bắn tung tóe lên sàn nhà đá rồi vặn người lại để ngẩng lên nhìn tôi.

“Em muốn anh nói gì đây?” Anh hỏi. “Anh muốn có phản ứng với bọn họ chắc? Phải rồi, anh muốn đấy! Đủ để khiến “cậu nhỏ” của anh đau nhức vì không làm chuyện đó. Và đủ để khiến anh cảm thấy phát ốm khi nghĩ đến việc chạm vào một ả đàn bà dâm đãng đó.”

Anh gạt mạnh để xoa đi phần lớn bọt xà phòng khỏi tóc và mắt, rồi trừng trừng nhìn tôi.

“Đó là điều em muốn biết hả? Giờ em thỏa mãn chưa?”

“Thực sự là chưa,” tôi nói. Mặt nóng bừng, tôi áp má vào ô cửa sổ lạnh như băng, hai bàn tay bấu chặt lấy bậu cửa sổ.

“Ai nhìn vào một phụ nữ đang động tình thì trong lòng cũng phạm tội ngoại tình với cô ta. Có phải đó là điều em thấy không?”

“Có phải nó là điều anh thấy không?”

“Không,” anh đáp cộc lốc. “Anh không thấy thế. Và em sẽ làm gì nếu anh đã ăn nằm với một con điếm hả, Sassenach? Tát anh à? Ra lệnh cho anh cút khỏi phòng ngủ của em à? Tránh xa giường của anh à?”

Tôi quay lại nhìn anh.

“Em sẽ giết anh,” tôi nói qua kẽ răng.

Cặp lông mày nhướng cao, miệng anh hơi há ra, vẻ ngờ vực.

“Giết anh ư? Chúa ơi, nếu anh thấy em với một người đàn ông khác thì anh sẽ giết hắn ta.” Anh ngừng một chút và một bên khóe miệng nhếch lên vẻ nhạo báng.

“Xin em nhớ kĩ,” anh nói, “anh sẽ không hài lòng với em, nhưng dù vậy, chính hắn ta mới là kẻ anh sẽ giết.”

“Đúng là đàn ông,” tôi nói. “Lúc nào cũng bỏ qua vấn đề chính.”

Anh cười khẩy với vẻ hài hước mỉa mai.

“Anh ư? Vậy là em không tin anh. Muốn anh chứng minh cho em thấy rằng vài giờ trước anh không hề ăn nằm với ai có phải không?” Anh đứng dậy, nước chảy xuống như thác dọc theo thân hình và đôi chân dài của anh. Ánh sáng từ cửa sổ càng làm nổi bật màu lông vàng hung trên người anh và hơi nước bốc ra từ da thịt thành những cuộn khói nhỏ. Trông anh giống một hình người mà da thịt làm từ vàng nâu chảy. Tôi liếc nhanh xuống dưới.

“Ha,” tôi bật ra một âm tiết với sự khinh thường được truyền tải cao độ nhất có thể.

“Nước nóng,” anh nói gọn lỏn, bước ra khỏi bồn tắm. “Đừng bận tâm, sẽ không mất nhiều thời gian đâu.”

“Đó,” tôi nói với sự chính xác tinh tế “là điều anh nghĩ thôi.”

Mặt anh vẫn đang ửng hồng lại càng hồng đậm hơn, hai bàn tay bất giác cuộn lại thành nắm đấm.

“Em đúng là không biết nói lý lẽ nhỉ?” Anh hỏi. “Chúa ơi, cả đêm tôi bị giằng xé giữa sự ghê tởm và nỗi thống khổ, bị những kẻ đồng hành nhạo báng vì thiếu nam tính, rồi sau đó về nhà lại bị giày vò vì tội dâm ô! Mallaichte bàs[8]!”

Điên cuồng nhìn quanh, anh thấy quần áo của mình cởi ra vứt dưới sàn nhà gần giường, bèn nhào tới.

“Đây, xem đây!” Anh nói, đào bới tìm cái thắt lưng. “Đây! Nếu việc có phản ứng bị coi là ngoại tình và em sẽ giết anh vì tội ngoại tình, thì tốt nhất em nên làm ngay đi!” Anh rút con dao găm ra, một mẩu thép đen dài khoảng hai mươi lăm phân, và dúi cán của nó vào tay tôi. Anh ưỡn ngực ra trước mặt tôi, trừng mắt nhìn như nhìn kẻ thù.

“Cứ tự nhiên đi,” anh khăng khăng. “Em không định bội thề đấy chứ? Không phải em vốn vô cùng nhạy cảm với danh dự của mình với tư cách là một người vợ à?”

Đó quả là một cám dỗ thực sự. Hai bàn tay tôi siết chặt, run rẩy áp sát vào hai bên sườn, khát khao muốn cầm lấy con dao găm và cắm thẳng nó vào giữa các rẻ sườn của anh. Tôi chỉ nghĩ thế thôi, vì tất cả đều do anh biên kịch hết, anh chắc chắn sẽ không để tôi đâm anh và sẽ ngăn tôi lại nếu tôi cố làm thế. Tôi cảm thấy chuyện này đã đủ nực cười và không muốn sĩ nhục bản thân mình thêm nữa. Tôi xoay ngoắt người đi, làm những lớp váy lụa xao động.

Sau một lúc, tôi nghe thấy tiếng leng keng khi con dao rơi xuống sàn nhà. Tôi đứng im không nhúc nhích, nhìn đăm đăm ra ngoài cửa sổ xuống dưới sân sau. Tôi nghe thấy tiếng sột soạt yếu ớt phía đằng sau, nên liếc nhìn vào hình phản chiếu mờ mờ trong kính cửa sổ. Gương mặt tôi hiện ra trong ô cửa sổ như một hình bầu dục đường nét lờ mờ giữa quầng tóc nâu xổ tung vì mới ngủ dậy. Hình ảnh trần trụi của Jamie di chuyển mờ nhạt trong kính giống như khi người ta nhìn vào dưới mặt nước, anh đang tìm một chiếc khăn tắm.

“Khăn tắm ở dưới cùng chỗ cái giá để bình nước,” tôi nói, quay người lại.

“Cảm ơn em.” Anh buông cái áo sơ mi bẩn đang dùng để thấm bớt nước trên người, rồi với lấy cái khăn tắm mà không buồn nhìn tôi.

Anh lau mặt, sau đấy dường như đã có quyết định nào đó, anh hạ khăn xuống và nhìn thẳng vào tôi. Tôi có thể thấy những cảm xúc đang giằng co để giành quyền làm chủ trên mặt anh, và thấy như thể tôi vẫn đang nhìn vào tấm kính trên cửa sổ. Cảm giác đắc thắng cùng lúc đến với cả hai chúng tôi.

“Em/Anh xin lỗi,” chúng tôi nói cùng một lúc và bật cười.

Cảm giác ẩm ướt từ da anh xuyên qua lớp lụa mỏng nhưng tôi không quan tâm.

Vài phút sau, anh lầm bầm điều gì đó vào mái tóc tôi.

“Gì cơ?”

“Quá gần,” anh lặp lại, lùi ra sau một chút. “Nó gần sát sạt, Sassenach ạ, làm anh sợ lắm.”

Tôi liếc xuống con dao găm đang nằm chỏng chơ dưới sàn nhà.

“Sợ ư? Em chưa bao giờ thấy ai ít sợ hãi hơn trong đời mình. Anh biết thừa là em sẽ không làm thế mà.”

“Ồ, đúng đó.” Anh nhe nhởn cười. “Không, anh không nghĩ em sẽ giết anh, nhiều ngang với khả năng em có thể làm thế.” Rồi anh nhanh chóng trở nên nghiêm túc. “Không, nó là… ờ, những phụ nữ đó. Điều anh cảm thấy với họ… anh không hề muốn họ, thực sự không…”

“Được, em biết rồi,” tôi nói, với tay ra chạm vào anh, nhưng anh vẫn không ngừng lại. Anh lùi lại để tránh xa tôi, trông có vẻ phiền muộn.

“Nhưng chuyện… chuyện có cảm giác, anh cho rằng em sẽ gọi nó… cái đó là… quá gần với những gì đôi khi anh cảm thấy về em, và nó… à, nó dường như không đúng đối với anh.”

Anh quay đi, chà xát tóc bằng chiếc khăn tắm vải lanh, bởi vậy giọng anh nghe hơi nghèn nghẹn.

“Anh đã luôn nghĩ ăn nằm với một phụ nữ chỉ là vấn đề đơn giản,” anh khẽ nói. “Nhưng… anh vừa muốn phủ phục xuống dưới chân em để tôn thờ em” - anh thả cái khăn xuống và với tay ra, nắm lấy hai vai tôi - “lại vừa muốn bắt em quỳ gối trước anh, để hai bàn tay anh lùa rối tung mái tóc của em, để miệng em thỏa mãn anh… và anh muốn cả hai thứ đó cùng một lúc, Sassenach ạ.” Anh luồn hai bàn tay vào tóc tôi và ôm khít lấy khuôn mặt tôi, thật chặt.

“Anh không hiểu chính mình nữa, Sassenach ạ! Hoặc có lẽ anh hiểu rõ.” Anh buông tôi ra và quay đi. Mặt anh đã khô từ lâu, nhưng anh lại nhặt cái khăn rơi dưới đất lên và lau đi lau lại phần da dưới quai hàm. Bộ râu lởm chởm phát ra âm thanh lạo xạo khe khẽ khi lớp vải lanh chà xát vào nó. Giọng anh vẫn rất khẽ, chỉ vừa đủ nghe nếu đứng cách mấy bước chân.

“Những thứ như thế - ý anh là, việc hiểu về chúng - đến với anh ngay sau khi… sau chuyện ở Wentworth.” Wentworth. Nơi anh đã cho đi linh hồn của mình để cứu sống tôi và chịu đựng những tra tấn đày đọa để giành lại nó.

“Ban đầu, anh nghĩ rằng Jack Randall đã đánh cắp một phần linh hồn anh, nhưng sau đó, anh biết chuyện xảy ra còn tồi tệ hơn thế. Tất cả cảm xúc đó đều là của anh và nó vẫn luôn đi theo anh, chỉ có điều chính hắn là người đã chỉ ra cho anh thấy ham muốn ấy và khiến anh biết rõ về bản thân mình. Đó là điều mà anh không thể nào tha thứ. Cầu mong linh hồn hắn thối rữa vì điều đó!”

Anh hạ cái khăn tắm xuống và nhìn tôi, gương mặt tiều tụy vì những căng thẳng trong đêm qua, nhưng đôi mắt thì sáng vô cùng với một vẻ khẩn nài ẩn chứa trong đó.

“Claire. Được cảm nhận đường cong trên cổ em, làn da mỏng manh đẹp đẽ trên ngực và trên cánh tay em dưới bàn tay mình… Chúa ơi, em là vợ anh, người anh ấp ủ và yêu thương suốt cả cuộc đời, nhưng anh vẫn muốn hôn em cuồng bạo đủ để khiến môi em bầm tím và nhìn thấy những dấu ngón tay của anh in hằn trên da thịt em.”

Anh buông rơi chiếc khăn, nâng hai bàn tay lên và giữ chúng run run trước mặt, rồi hết sức chậm rãi đặt chúng xuống mái đầu tôi như trong một nghi lễ ban phước.

“Anh muốn giữ em giống như một chú mèo con trong áo mình, mo duinne, nhưng vẫn muốn dang rộng đùi em và cày cấy trên người em như một con bò đực phát dục.” Những ngón tay anh siết lấy tóc tôi. “Anh không hiểu nổi mình nữa!”

Tôi ngửa đầu ra sau, giải thoát cho mình rồi bước lùi lại một chút. Máu dường như dồn hết lên bề mặt da tôi, một con ớn lạnh chạy khắp toàn thân trước sự ngăn cách trong thoáng chốc ấy.

“Chẳng lẽ anh nghĩ em thì khác ư? Chẳng lẽ anh nghĩ em không cảm thấy điều đó ư?” Tôi hỏi. “Đôi khi em cũng muốn cắn anh thật mạnh để nếm được cả vị máu, hay cào anh cho tới khi anh bật kêu lên thành tiếng.”

Tôi đưa tay ra, chầm chậm chạm vào anh. Làn da trên ngực anh ẩm ướt và ấm áp. Khi móng tay ở ngón trỏ của tôi chạm vào anh, ngay bên dưới đầu ngực, nhẹ nhàng vẽ thành một vòng tròn, tôi quan sát cái núm nhỏ xíu ấy dựng đứng lên và cứng lại giữa đám lông loăn xoăn màu hung đỏ.

Móng tay ấn mạnh hơn một chút, trượt xuống dưới, để lại một vệt đỏ mờ trên da ngực anh. Lần này, toàn thân tôi run rẩy nhưng tôi vẫn không quay đi.

“Đôi khi em muốn cưỡi lên anh như cưỡi một con ngựa hoang và thuần phục anh - anh có biết điều đó không? Em có thể làm thế, anh biết em có thể mà. Em muốn kéo lê anh qua ranh giới và hút cạn kiệt anh tới khi anh chỉ còn là một cái vỏ khô thở hổn hển. Em có thể dẫn dắt anh tới ranh giới của sự sụp đổ và đôi khi em vui thích ở trong đó, Jamie, em muốn thế! Nhưng thường thường em muốn” - giọng tôi đột nhiên như vỡ vụn và tôi phải khó nhọc nuốt khan trước khi tiếp tục - “em muốn… áp mái đầu anh vào ngực mình và nâng niu anh giống như một đứa trẻ, dỗ anh đi vào giấc ngủ.”

Đôi mắt tôi ầng ậng nước đến mức không thể nhìn rõ mặt anh; không thể thấy liệu anh có khóc hay không. Hai cánh tay anh siết chặt quanh người tôi và sức nóng ẩm ướt từ anh nhấn chìm tôi như hơi thở của một cơn gió mùa.

“Claire, em giết anh rồi, dù có dao hay không dao,” anh thì thầm, vùi mặt vào tóc tôi. Anh cúi xuống và nhấc tôi lên, mang tôi tới giường. Anh khuỵu gối, đặt tôi nằm giữa đám chăn lông lộn xộn.

“Giờ em sẽ nằm với anh,” anh lặng lẽ nói. “Và anh sẽ sử dụng em như anh phải làm thế. Và nếu em muốn trả thù vì điều đó, vậy thì hãy làm đi và anh chào đón nó, vì linh hồn anh chính là linh hồn em, cho tới tận cùng mọi ngóc ngách tối tăm của nó.”

Làn da dưới bờ vai anh ấm áp vì hơi nóng sau khi tắm, nhưng anh lại đang run rẩy như bị lạnh khi hai tay tôi chu du lướt trên nó, lần ngược lên cổ anh và kéo anh xuống với mình.

Sau khi kết thúc màn trả thù cuối cùng với anh, tôi nựng nịu ôm anh vào ngực, vuốt ve mái tóc mới khô một nửa đã trở nên thô ráp.

“Và đôi khi,” tôi thì thầm, “em ước gì anh có thể ở bên trong em. Để em có thể bảo vệ anh an toàn mãi mãi.”

Bàn tay to lớn, ấm áp của anh chậm rãi giơ lên và khum lại trên cái bụng hơi gồ lên của tôi, che chở và vuốt ve nó.

“Em đã làm rồi mà, cho con của anh,” anh nói. “Em đã làm được rồi!”

•••

Tôi cảm thấy nó lần đầu tiên khi đang nằm trên giường vào sáng sớm hôm sau, ngắm nhìn Jamie mặc quần áo, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Một cảm giác rung rung nhè nhẹ, vừa thân thuộc vừa hoàn toàn mới mẻ. Jamie quay lưng về phía tôi khi anh chui vào một chiếc sơ mi dài tới tận đầu gối và duỗi hai tay ra để cho các nếp gấp của vải lanh trắng trải hết bề ngang hai bờ vai anh.

Tôi vẫn nằm im, chờ đợi, hy vọng nó lại đến. Nó đến thật, lần này là hàng loạt các cử động nhanh chóng dù rất nhẹ, giống như những bong bóng vỡ ra, dâng lên tới tận bề mặt của một loại nước ngọt có gas.

Tôi bất chợt nhớ đến Coca-Cola; đó là một thứ đồ uống kỳ quặc, màu đen, có gas của Mỹ. Tôi đã nếm thử nó một lần, trong khi ăn bữa tối với một đại tá Mỹ, người được phục vụ món đồ uống này như là một món cao lương mỹ vị giữa thời buổi chiến tranh. Nó được đựng trong những chai màu xanh, thành dày, nhẵn và có hình thuôn, với một cái cốc eo cao bằng thủy tinh, cái chai có hình dáng phác thô của một người phụ nữ, với một chỗ phình ngay phía dưới cổ chai và một chỗ phình lớn hơn ở tít bên dưới.

Tôi nhớ khi cái chai được mở ra, hàng triệu bọt bong bóng li ti đã xô trào lên chỗ cổ hẹp, chúng nhỏ hơn, đẹp hơn bọt của sâm banh và sung sướng vỡ tung trong không khí. Tôi nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên vùng bụng, ngay phía trên dạ con.

Nó ở đó. Không biết là cậu nhóc hay cô nhóc, tôi chỉ chắc chắn rằng mình cảm nhận được sự tồn tại của Một Ai Đó. Tôi thắc mắc liệu có phải những đứa trẻ không phân biệt giới tính - chỉ có cấu tạo cơ thể đặc thù - cho tới khi chào đời mới ấn định mãi mãi là nó mang giới tính này hay giới tính kia hay không.

“Jamie,” tôi gọi. Anh đang buộc mái tóc ra đằng sau, gom chúng lại thành một túm dày phía sau gáy và buộc bằng một cái dây da. Đang cúi đầu xuống để buộc, anh ngước lên nhìn tôi qua hai hàng lông mày và cười.

“Dậy rồi à? Vẫn còn sớm, mo duinne. Ngủ thêm chút nữa đi!”

Tôi định nói cho anh biết thì điều gì đó khiến tôi khựng lại. Dĩ nhiên anh không thể cảm nhận được nó, vẫn chưa. Không phải tôi nghĩ rằng anh sẽ không quan tâm mà vì lần nhận thức đầu tiên này có điều gì đó thật riêng tư; đây là bí mật thứ hai được chia sẻ giữa tôi và đứa trẻ - bí mật thứ nhất chính là nhận thức của chúng tôi về sự tồn tại của nó, với tôi, đó là ý thức nhận biết, với bào thai này, đó chỉ đơn giản là sự tồn tại. Việc chia sẻ ý thức đó gắn kết chúng tôi với nhau, cũng như dòng máu chảy qua người cả hai chúng tôi.

“Anh có muốn em tết tóc cho không?” Tôi hỏi. Khi đi tới bến thuyền, đôi khi anh sẽ nhờ tôi bện cái bờm tóc màu hung của mình thành một bím thật chặt, để những con gió giật ở bến thuyền và cầu cảng không làm chúng rối tung. Anh luôn đùa rằng anh sẽ nhúng nó vào nhựa đường, vì các thủy thủ thường làm thế để giải quyết vấn đề vĩnh viễn.

Anh lắc đầu và với tay lấy chiếc váy kẻ.

“Không, hôm nay anh sẽ ghé qua chỗ Hoàng tử Điện hạ Charles. Dù căn nhà đó có gió lùa nhưng anh nghĩ tóc mình sẽ không bị thổi bay vào mắt đâu.” Anh cười với tôi, đi tới đứng cạnh giường. Anh nhìn bàn tay tôi đang đặt nằm trên bụng và nhẹ nhàng đặt tay anh lên trên.

“Cảm thấy ổn cả chứ, Sassenach? Thấy đỡ mệt hơn chưa?”

“Đỡ nhiều rồi.” Cơn mệt mỗi buổi sáng thực ra đã dịu đi rồi, mặc dù thỉnh thoảng những cơn buồn nôn kỳ lạ vẫn tấn công tôi. Tôi nhận ra mình không thể chịu nổi mùi lòng bò chiên với hành, và phải loại bỏ món ăn được yêu thích này khỏi thực đơn các món được phục vụ, vì mùi của nó bay ra từ căn bếp dưới tầng hầm giống như một bóng ma mò mẫm lên cầu thang, bất ngờ nhảy vồ lấy tôi mỗi khi mở cánh cửa phòng khách ra.

“Tốt rồi.” Anh cúi xuống hôn lên tay tôi để chào tạm biệt. “Ngủ lại đi, mo duinne,” anh nhắc lần nữa.

Anh nhẹ nhàng đóng cánh cửa khi đi ra, như thể tôi vẫn đang say giấc nồng, để lại tôi với sự tĩnh lặng của căn phòng ngủ trong buổi sớm mai, với âm thanh của những việc gia vụ vụn vặt bị chặn lại bên ngoài lớp ván ốp gỗ sồi.

Ánh mặt trời chiếu qua những ô vuông màu xanh của khung cửa sổ rọi sáng rực trên bức tường đối diện. Tôi có thể nói hôm nay sẽ là một ngày đẹp trời, không khí mùa xuân đang bước vào thời kỳ rực rỡ nhất, cùng với sự ấm áp, những đóa hoa mận màu hồng và trắng nở bừng thu hút ong bướm trong những khu vườn của Versailles. Triều thần sẽ ra ngoài vườn ngày hôm nay, vui vẻ tận hưởng tiết trời này chẳng kém gì các anh chàng đẩy xe ba gác đang chở hàng đi khắp các hang cùng ngõ hẻm.

Tôi cũng vui hưởng khoảnh khắc đó, một mình nhưng không hề cô đơn, trong cái tổ kén yên bình, ấm áp và tĩnh lặng của mình.

“Xin chào,” tôi khẽ nói, một bàn tay đưa ra chạm vào đôi cánh bướm đang đập trong lòng mình.

[1] Tiếng Pháp: Một con chó con ư?

[2] Tiếng Pháp: sáu mươi chín.

[3] Tiếng Pháp: Thánh thần ơi!

[4] Tiếng Pháp: Đừng lo, thưa ông! Tôi đã từng nhìn thấy một cái rồi.

[5] Tiếng Pháp: Khổng lồ.

[6] Tiếng Pháp: Đủ rồi.

[7] Tiếng Pháp: Cảm ơn cô.

[8] Tiếng Gaelic: Chết tiệt!

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.