Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20
La Dame Blanche

❊ ❊ ❊

Bình minh dần chuyển sang ngày khi chúng tôi đã thay đổi trang phục và bữa sáng đã được mang từ bếp lên.

“Em muốn biết,” tôi vừa nói vừa đổ sô cô la ra, “La Dame Blanche là mụ quái nào vậy?”

“La Dame Blanche?” Magnus đang cúi người đưa qua vai tôi giỏ bánh mỳ nóng hổi, đột nhiên trượt tay, suýt làm rơi một chiếc ra ngoài. Tôi vừa khéo kịp đỡ lấy nó và quay sang ngước nhìn viên quản gia đang run run.

“Đúng,” tôi nói. “Ông từng nghe cái tên này sao, Magnus?”

“Ồ, vâng, thưa phu nhân,” người đàn ông luống tuổi trả lời. “La Dame Blanche là une sorcière[1].”

“Một phù thủy?” Tôi hoài nghi hỏi.

Magnus nhún vai, dùng chiếc khăn ăn lót tay rồi quấn nó quanh ổ bánh một cách cẩn thận thái quá mà không nhìn tôi.

“Quý Bà Trắng,” ông ta lẩm bẩm. “Bà ta được gọi là người phụ nữ thông thái, một người biết chữa bệnh. Và còn nữa… bà ta có thể nhìn vào tâm của một người và biến linh hồn kẻ đó thành tro tàn nếu thấy ác quỷ trú ngụ bên trong.” Ông ta lắc đầu, quay đi, vội vàng lê bước hướng đến phòng bếp. Tôi quan sát thấy khuỷu tay ông ta nhẹ nhàng nhấp nhô và nhận ra ông ta đang vừa đi vừa làm dấu thánh.

“Ôi, Jesus H. Christ,” tôi nói, quay lại với Jamie. “Anh đã từng nghe nói về La Dame Blanche chưa?”

“Ừm? Ồ! Ồ, có, anh từng… nghe vài chuyện.” Đôi mắt Jamie được giấu đi bên dưới hàng lông mi dài màu nâu vàng khi anh chúi mũi vào chiếc cốc đựng sô cô la, nhưng sắc hồng trên hai má quá đậm để có thể đổ tội là do làn hơi nóng bốc lên.

Tôi ngả người tựa lưng vào ghế, khoanh hai tay lại và chăm chú quan sát anh.

“Ồ, anh từng nghe nói à?” Tôi hỏi. “Vậy anh có ngạc nhiên không khi em nói rằng gã tấn công Mary và em tối qua đã gọi em là La Dame Blanche?”

“Chúng làm vậy ư?” Anh giật mình, vội ngước mắt lên.

Tôi gật đầu. “Chúng nhìn em một lần dưới ánh sáng và hét to “La Dame Blanche”, sau đó bỏ chạy như thể nhận ra em bị bệnh truyền nhiễm.”

Jamie hít một hơi thật sâu, thở ra chầm chậm, sắc đỏ đã phai dần trên gương mặt anh, để lại một màu tái nhợt như chiếc đĩa sứ trắng trước mặt.

“Lạy Chúa nơi thiên đàng,” anh nói, như tự nhủ. “Chúa… nơi… thiên đàng!”

Tôi vươn người qua bàn, cầm lấy chiếc cốc trên tay anh.

“Anh có muốn kể cho em nghe những điều anh biết về La Dame Blanche không?” Tôi dịu dàng đề nghị.

“Chà...” Anh ngập ngừng, nhưng sau đó bẽn lẽn nhìn tôi. “Chỉ là… Anh đã nói với Glengarry rằng em là La Dame Blanche.”

“Anh nói với Glengarry cái gì cơ?” Tôi bị nghẹn bởi miếng bánh vừa cắn, Jamie giúp vỗ nhẹ vào lưng tôi.

“Ừ thì, đó là Glengarry và Castellotti, chuyện là thế đó,” anh nói cầm chừng. “Ý anh là, chơi bài và súc sắc là một việc, nhưng họ không để yên như thế thôi đâu. Và họ nghĩ việc anh muốn chung thủy với vợ mình là điều hết sức buồn cười. Họ nói… chà, họ nói một số điều, còn anh… anh đã phát chán.” Anh quay đi, hai vành tai đỏ ửng.

“Ừm,” tôi nói, nhấp ngụm trà. Bởi đã từng nghe nói tới tài miệng lưỡi của Castellotti nên tôi có thể hình dung kiểu chòng ghẹo tàn nhẫn mà Jamie phải nhận.

Anh uống một hơi cạn cốc sô cô la, sau đó cẩn thận đổ đầy nó và giữ cho ánh mắt dán chặt vào chiếc ấm để tránh bắt gặp cái nhìn của tôi. “Nhưng anh không thể chỉ bỏ đi và để mặc họ, phải không nào?” Anh hỏi. “Anh phải ở lại với Điện hạ suốt đêm, thật không hay nếu để hắn ta nghĩ anh thiếu bản lĩnh đàn ông.”

“Vậy nên anh nói với họ em là La Dame Blanche,” tôi nói, cố gắng hết sức để không tỏ dấu hiệu cười cợt. “Nếu anh thử đi trêu đùa các quý cô vào buổi tối, em sẽ làm teo nhỏ phần kín của anh ngay.”

“Này, được rồi…”

“Lạy Chúa tôi, họ tin chuyện đó sao?” Tôi cảm thấy khuôn mặt mình cũng nóng bừng như khuôn mặt của Jamie và cố gắng kiểm soát bản thân.

“Anh nói điều đó hết sức thuyết phục,” anh đáp, một bên khóe miệng bắt đầu giần giật. “Buộc tất cả họ thề giữ bí mật trên mạng sống của các bà mẹ.”

“Vậy tất cả đã uống bao nhiêu trước lúc đó?”

“Ồ, khá nhiều. Anh đã đợi đến chai thứ tư.”

Tôi không kìm được nữa mà bật cười thành tiếng.

“Ôi, Jamie!”, nói. “Anh yêu!” Tôi vươn người qua và hôn lên phần má đỏ lựng của anh.

“Được rồi,” anh ngại ngùng đáp, phết thừa bơ lên một khoanh bánh mỳ. “Chuyện này là điều hay nhất anh có thể nghĩ ra và họ đã dừng ngay việc đẩy đám gái điếm vào vòng tay anh.”

“Tốt,” tôi nói. Tôi nhận lấy miếng bánh mỳ từ anh, thêm mật và đưa trả.

“Em khó lòng phàn nàn điều gì,” tôi nhận xét. “Bởi ngoài việc bảo vệ phẩm hạnh của anh, nó còn giúp em tránh bị cưỡng hiếp.”

“Đúng, tạ ơn Chúa!” Anh đặt miếng bánh xuống rồi nắm lấy tay tôi. “Chúa ơi, nếu có chuyện gì xảy đến với em, Sassenach, anh…”

“Phải,” tôi cắt ngang, “nhưng nếu gã tấn công biết em được đồn là La Dame Blanche…”

“Phải, Sassenach.” Anh gật đầu đồng tình. “Cả Glengarry lẫn Castellotti đều không phải, bởi họ đang cùng ở trong nhà với anh khi Fergus chạy đến, lúc em bị tấn công. Nhưng chắc chắn họ đã kể chuyện này cho kẻ đó.”

Tôi không thể ngăn cơn rùng mình trước hồi ức về chiếc mặt nạ trắng và giọng nói mỉa mai.

Anh thở dài, buông tay tôi. “Vì vậy anh nghĩ, tốt nhất anh nên đi gặp Glengarry, để xem hắn đã dùng câu chuyện tưởng tượng về cuộc sống hôn nhân của anh để mua vui cho bao nhiêu người rồi.” Jamie luồn một tay qua mái tóc với vẻ bực tức. “Và sau đó, anh phải đi thăm Điện hạ để xem thế quái nào mà cậu ta lại nghĩ tới việc hợp tác với Bá tước St. Germain.”

“Em cũng nghĩ vậy,” tôi trầm ngâm nói, “mặc dù em hiểu Glengarry, hắn ta chắc chắn đã kể cho phân nửa Paris biết, nếu tính tới thời điểm này. Em cũng phải thực hiện vài chuyến viếng thăm vào buổi chiều.”

“Ừ nhỉ! Và em sẽ đi thăm ai vậy, Sassenach?” Anh hỏi, quan sát tôi thật kĩ. Tôi hít một hơi thật sâu để khích lệ bản thân khi nghĩ tới thử thách trước mắt.

“Đầu tiên là đi thăm ông chủ Raymond,” tôi nói. “Sau đó, ghé thăm Mary Hawkins.”

•••

“Oải hương, được không nhỉ?” Raymond kiễng mũi chân để lấy một cái lọ trên kệ xuống. “Tuy không được dùng như một loại thuốc nhưng mùi hương êm dịu này có thể kiềm chế những cơn kích động.”

“Chà, còn tùy thuộc xem đó là cơn kích động của ai,” tôi nói và nhớ lại phản ứng của Jamie khi ngửi mùi oải hương. Đó là mùi mà Jack Randall ưa thích, Jamie cảm thấy như bị phơi bày trước thứ hương thảo mộc này, đối với anh nó không hề êm dịu chút nào. “Trong trường hợp này, nó sẽ giúp ích. Và không gây hại trên mọi phương diện.”

“Không gây hại,” ông ta trầm ngâm nhắc lại lời tôi. “Một nguyên tắc vô cùng đúng đắn.”

“Đó là phần đầu tiên trong Lời thề Hippocrates, ông biết đấy,” tôi nói, quan sát ông ta khom người lục lọi trong các ngăn kéo và thùng đựng. “Lời tuyên thệ mà một bác sĩ phải đọc. Đầu tiên, không làm hại ai.”

“À? Và cô đã tự thề với chính mình sao, madonna?” Đôi mắt to sáng như mắt loài lưỡng cư chớp chớp nhìn tôi qua mép thành cao của quầy hàng.

Tôi cảm thấy mặt mũi mình đỏ bừng, trước khi đôi mắt chăm chú đó ngừng chớp.

“Ơ, không. Thực ra thì không. Tôi không phải bác sĩ thật. Chưa phải.” Chẳng hiểu điều gì đã thôi thúc tôi thêm vào câu cuối.

“Không ư? Tuy nhiên, cô đang tìm cách để chắp vá thứ mà một bác sĩ thực sự sẽ không bao giờ thử, bởi họ biết một màng trinh đã mất thì không thể phục hồi.” Ý mỉa mai đã lộ rõ.

“Ồ, không được sao?” Tôi đáp cộc lốc. Fergus đã kể khá nhiều về các “quý cô” ở nhà bà Elise để khích lệ tinh thần tôi. “Vậy mảnh bàng quang từ lợn mới cai sữa đựng đầy máu gà thì sao, hử? Hay ông quả quyết những thứ đó thuộc về lĩnh vực của một người bào chế thuốc có giấy phép, không phải một bác sĩ?”

Ông ta không có lông mày, nhưng phần trán nặng nề hơi nhướng lên bày tỏ thái độ thích thú.

“Ai là người bị tổn thương bởi chuyện đó, hỡi madonna? Chắc chắn không phải kẻ bán hàng rồi. Cũng không phải kẻ mua - có thể hắn thích hưởng thụ tiền của mình hơn là người trả giá cho món đồ thật. Thậm chí chính cái trinh tiết cũng không bị tổn thương! Một nỗ lực xuất phát từ lương tâm và tuân theo lời dạy Hippocrates, vậy có vị bác sĩ nào không vui lòng giúp đỡ?”

Tôi bật cười. “Và tôi nên mong ông biết nhiều hơn một số kẻ khác ư?” Tôi nói. “Tôi sẽ đưa vấn đề này lên Hội đồng Thẩm định Y khoa tiếp theo. Trong khi chờ đợi những phép màu không thể tạo ra, chúng ta có thể làm gì trong trường hợp hiện tại?”

“Ừm.” Ông ta đặt miếng gạc vuông lên quầy rồi đổ vào giữa một nhúm lá khô vụn li ti màu xanh xám, bốc lên mùi hương dễ chịu nồng nàn.

“Đây là cây se[2] của người Saracen[3],” ông ta nói, khéo léo gấp miếng gạc thành một bọc vuông gọn gàng, hai đầu được nhét gập vào trong. “Giúp làm dịu làn da bị kích thích, các vết rách nhỏ và vết đau ở phần nhạy cảm. Hữu dụng chứ, tôi nghĩ thế?”

“Vâng, thật vậy,” tôi nói một cách dứt khoát. “Dùng để pha hay sắc?”

“Pha với nước ấm, đặc biệt là trong trường hợp này.” Ông ta quay sang cái kệ khác, chiết nước thuốc từ một trong số những bình lớn bằng sứ màu trắng vẽ hoa văn. Lọ này có ghi bên thành là CHELIDONIUM[4].

“Thuốc ngủ,” ông ta giải thích. Khuôn miệng gần như không có môi kéo dài về hai góc. “Tôi nghĩ tốt hơn cô nên tránh sử dụng chiết xuất từ cây anh túc, bệnh nhân đặc biệt này đã xuất hiện phản ứng bất ổn với chúng.”

“Ông đã nghe được tất cả mọi chuyện phải không?” Tôi nhẫn nhịn hỏi, không thể hy vọng ông ta chưa biết gì. Tôi hiểu rất rõ, thông tin là một trong những mặt hàng quan trọng của ông ta, bởi vậy cửa tiệm nhỏ bé này đã trở thành nơi tập kết tin đồn từ hàng tá nguồn khác nhau, từ những gã bán dạo đường phố đến các quý ông nơi buồng ngủ hoàng gia.

“Từ ba nguồn riêng biệt,” Raymond đáp. Ông ta liếc mắt qua cửa sổ, nghển cổ, nhìn horloge[5] treo trên tường của tòa nhà nơi góc phố. “Lúc này đã gần hai giờ. Tôi mong mình có thể nghe thêm các phiên bản khác về sự kiện xảy ra trong bữa tiệc của cô trước khi đêm xuống.” Cái miệng mở rộng hở lợi và một tiếng cười khe khẽ vang lên. “Về phần mình, tôi thích phiên bản chồng cô thách đấu tay đôi với Tướng d’Arbanville trên phố, trong khi cô đưa ra một lời đề nghị thực dụng cho phép Bá tước hưởng thụ thân xác của cô gái đang bất tỉnh, nếu ông ta không gọi Cảnh vệ Hoàng gia.”

“Ừm,” tôi nói như một người Scotland e dè. “Cá nhân ông có hứng thú muốn biết điều thực sự đã xảy ra không?”

Thứ thuốc nước từ hoa anh túc lấp lánh màu hổ phách nhàn nhạt trong nắng chiều khi Raymond đổ nó vào một cái lọ nhỏ.

“Sự thật luôn luôn hữu dụng, hỡi madonna,” ông ta đáp, đôi mắt quan sát chăm chú làn hơi mỏng bốc lên. “Nó có giá trị hiếm thấy, cô biết mà.” Ông ta đặt chiếc lọ sứ lên quầy, tạo nên một tiếng cạch nho nhỏ. “Vì thế chừng này là cái giá sòng phẳng để trao đổi,” ông ta nói thêm. Khoản tiền thuốc tôi mua đang nằm trên quầy hàng, những đồng tiền bừng sáng dưới ánh nắng. Tôi nheo mắt nhìn, nhưng ông ta chỉ đơn thuần mỉm cười ôn tồn như thể chưa từng nghe về món đùi ếch xốt bơ tỏi.

Horloge bên ngoài đã điểm hai giờ. Tôi nhẩm tính khoảng cách tới nhà Hawkins ở phố Malory. Tôi có thể bắt xe ngựa đi mất chừng nửa tiếng. Còn nhiều thời gian.

“Trong trường hợp đó,” tôi lên tiếng, “chúng ta sẽ vào phòng kín một lúc chứ?”

•••

“Và đó là toàn bộ câu chuyện,” tôi nói, uống một hơi rượu brandy anh đào. Làn khói trong phòng đã mạnh gần bằng hơi rượu bốc lên, khiến tôi cảm thấy đầu mình như phình to ra dưới tác động của chúng, tựa như một quả bóng lớn có màu đỏ vui tươi. “Họ để Jamie đi, nhưng chúng tôi vẫn bị nghi ngờ. Tôi không nghĩ việc bảo lãnh có thể kéo dài, ông thì sao?”

Raymond lắc đầu. Một đợt gió tràn vào, thổi xoay con cá sấu phía trên đầu ông ta, buộc ông ta phải vươn người để đóng cửa sổ.

“Không. Chỉ là một mối phiền toái, không hơn. Ông Hawkins có tiền và bạn bè, tất nhiên ông ta quẫn trí, nhưng vẫn án binh bất động. Rõ ràng, cô và chồng không làm điều gì sai ngoài sự tử tế quá mức khi cố gắng giữ bí mật sự bất hạnh của cô gái kia.” Ông ta uống ngụm lớn rượu từ cốc của mình.

“Và tất nhiên, đây là mối bận tâm hiện tại của cô. Về tiểu thư kia ư?”

Tôi gật đầu. “Một trong số những mối bận tâm. Lúc này, tôi chẳng thể bảo vệ danh tiếng của cô ấy. Tất cả những gì tôi làm được là cố gắng chữa lành vết thương cho cô ấy.”

Con mắt đen khinh miệt liếc qua miệng của chiếc cốc kim loại có chân trong tay ông ta.

“Phần lớn các bác sĩ tôi quen đều nói vậy, “Tất cả những gì tôi có thể làm là cố gắng chữa trị.” Cô sẽ chữa lành các vết thương của cô ấy ư? Nếu cô hiểu sự khác biệt thì thật thú vị, madonna ạ! Tôi đã nghĩ rằng cô biết cơ đấy.”

Tôi đặt cái cốc xuống vì cảm thấy mình đã uống đủ. Sức nóng đang tỏa ra từ hai bên má và cảm giác đầu mũi tôi đang chuyển dần sang sắc hồng rõ rệt.

“Tôi đã bảo tôi không phải bác sĩ thực sự.” Tôi nhắm hai mắt một chốc, sau khi biết chắc bản thân có thể kể đến cùng, liền mở mắt ra. “Không những thế, tôi… ờ, trước đây, tôi từng giải quyết một trường hợp cưỡng hiếp. Nếu nhìn bề ngoài thì chẳng có phương án chữa trị nào thỏa đáng. Chẳng có phương án nào đâu, thế đấy,” tôi nói thêm, sau đó đổi ý và cầm cốc lên.

“Có lẽ không,” Raymond đồng tình. “Nhưng nếu ai đó có khả năng chạm tới thâm tâm của bệnh nhân, chắc chắn người đó là La Dame Blanche?”

Tôi đặt cốc xuống, nhìn ông ta chằm chằm. Chuyện này không hợp mở miệng nên tôi giữ im lặng. Những suy nghĩ, nghi ngờ và cả những nhận thức đang làm loạn trong đầu tôi, chúng va vào nhau giữa mớ hỗn độn của những phỏng đoán. Tôi tạm bước sang bên lề đám giao thông tắc nghẽn trong tâm trí mình, chộp lấy ý còn lại của lời nhận xét để tự tạo thêm thời gian suy nghĩ.

“Thâm tâm của bệnh nhân?”

Ông ta với tay vào trong một cái bình mở nắp trên bàn, nhúm lấy một lượng nhỏ chất bột trắng, thả nó vào chiếc cốc có chân của mình. Màu hổ phách sâu thẳm của rượu brandy đột ngột chuyển sang màu máu và bắt đầu sôi sục.

“Máu của rồng,” ông ta bình phẩm, lắc thứ dung dịch nổi bọt với vẻ hờ hững. “Nó chỉ phản ứng trong vật đựng có tính bạc. Tất nhiên, chiếc cốc sẽ hỏng, thứ này chỉ đem đến hiệu quả cao nhất khi phản ứng hoàn toàn ở điều kiện thích hợp.”

Tôi cũng bốc một nhúm, tiếng sôi ùng ục vang lên.

“Ồ, thâm tâm của bệnh nhân,” ông ta thốt lên, như thể nhớ lại điều chúng tôi đã trao đổi cách đây vài ngày. “Phải, đúng vậy. Xét về bản chất, toàn bộ việc chữa trị hoàn thành khi chạm tới… chúng ta nên gọi nó là gì? Tâm hồn? Căn cốt? Hay, thâm tâm. Bằng cách chạm tới thâm tâm của bệnh nhân, từ đó họ có thể tự chữa trị cho bản thân. Chắc hẳn cô đã nhìn thấu điều đó, madonna. Có những trường hợp bệnh quá nặng hoặc vết thương quá nghiêm trọng tưởng chừng không qua khỏi - tuy nhiên họ không chết. Hay những người chịu tác động rất nhẹ mà ngỡ như chắc chắn hồi phục nếu được chăm sóc thích hợp thì họ lại ra đi bất chấp mọi việc cô có thể làm.”

“Bất kỳ ai quan tâm tới bệnh nhân đều thấy được những điều đó,” tôi thận trọng trả lời.

“Đúng,” ông ta đồng ý. “Và niềm kiêu hãnh của người thầy thuốc chính là điều này, phần lớn họ thường đổ lỗi cho bản thân trước cái chết của người bệnh và tự tán dương kỹ năng nghề nghiệp của mình khi giành lại được mạng sống cho bệnh nhân. Nhưng La Dame Blanche nhìn thấu điều cốt lõi của một con người, xoay chuyển nó tới sự bình phục - hoặc tới cái chết. Vậy nên một kẻ bất lương có thể sợ hãi tột độ nếu nhìn vào gương mặt của bà ta.” Ông ta cầm lấy chiếc cốc, nâng cao như chúc mừng tôi, sau đó uống cạn thứ chất lỏng đang sôi sục bên trong, chỉ còn một vết hồng nhạt vương trên môi.

“Cảm ơn,” tôi nói cộc lốc. “Tôi nghĩ, không chỉ có Glengarry khờ dại?”

Raymond nhún vai, tỏ ra thỏa mãn với bản thân. “Nguồn cảm hứng bắt nguồn từ chồng của cô,” ông ta thản nhiên nói. “Và cũng là một ý tưởng thực xuất sắc. Nhưng nếu chồng cô là người tôn trọng các món quà từ tự nhiên thì anh ta sẽ chẳng bận tâm đến một hiện thân siêu nhiên đầy quyền năng bên cạnh mình.”

“Ông tất nhiên đã biết.”

Đôi vai khổng lồ khẽ nâng lên bên dưới chiếc áo choàng nhung màu xám. Vài lỗ hổng nhỏ lốm đốm quanh một ống tay áo, chúng bị cháy đen dọc theo mép vải, tựa như bị một nhúm than đá cháy rải rác. Tôi đoán là do ông ta bất cẩn khi làm trò ảo thuật.

“Cô đã bị người ta trông thấy trong cửa hàng này,” ông ta nói. “Lai lịch của cô là một bí ẩn. Và như chồng cô đã lưu ý, danh tiếng của tôi cũng có đôi chỗ đáng ngờ. Có thể nói thế nào nhỉ, tôi vướng vào… những vòng tròn rắc rối chăng?” Cái miệng không có môi mở lớn, tạo thành một nụ cười ngoác đến mang tai. “Tại đó, chỉ một phán đoán bâng quơ về nhân dạng thực sự của cô, họ có thể bàn tán vô cùng nghiêm trọng. Cô cũng biết người đời đồn đại thế nào rồi đấy,” ông ta nói thêm, trong bầu không khí phê phán nghiêm túc, khiến tôi bật cười.

Raymond đặt chiếc cốc xuống rồi nghiêng người tới.

“Cô nói sức khỏe của tiểu thư Hawkins là một trong số những mối bận tâm ư, madonna? Còn những điều khác sao?”

“Có chứ.” Tôi nhấp một ngụm nhỏ rượu brandy. “Tôi đoán ông đã nghe nói về một thỏa thuận lớn diễn ra tại Paris, phải không?”

Ông ta mỉm cười, đôi mắt đen tinh anh và trìu mến. “Ồ vâng, thưa madonna! Đây là điều cô muốn biết ư?”

“Ông có nghe tin gì về Charles Stuart không? Ông có biết người đó là ai không?”

Câu hỏi của tôi làm Raymond ngạc nhiên, bề mặt trán thoáng nâng lên. Sau đó, ông ta cầm lấy một chai thủy tinh nhỏ trên chiếc bàn trước mặt, lăn qua lăn lại giữa hai lòng bàn tay, vẻ trầm ngâm.

“Có, madonna ạ,” ông ta đáp. “Cha của người này lẽ ra phải là vua xứ Scotland, đúng không?”

“Chà, việc đó phụ thuộc vào quan điểm của ông,” tôi nói, kìm lại một tiếng ợ nhỏ. “Dù ông ta là vua xứ Scotland bị lưu đày, hay Kẻ Đòi Vị, cũng không khiến tôi bận tâm. Điều tôi muốn biết là… là có phải Charles Stuart đang làm nhiều việc khiến vài người nghĩ rằng ông ta đang lên kế hoạch tấn công vũ trang vào Scotland hoặc nước Anh?”

Raymond cười lớn.

“Vì Chúa, madonna ơi! Cô là người phụ nữ kỳ lạ nhất. Cô có nhận thức được sự thẳng thắn như vậy hiếm hoi đến thế nào không?”

“Có,” tôi thừa nhận, “tuy nhiên, trên thực tế, tính cách này không thực sự giúp ích được gì nhiều. Tôi không giỏi né tránh những vấn đề gai góc.” Tôi với tay ra và nhận lấy cái chai từ ông ta. “Ông đã nghe tin gì chưa?”

Theo bản năng, ông ta liếc về phía cửa lửng, nhưng cô bán hàng đang bận rộn pha chế nước hoa cho một vị khách liến thoắng bên ngoài.

“Chuyện nhỏ thôi, madonna ạ, chỉ là được tình cờ đề cập trong bức thư gửi đến một người bạn - nhưng câu trả lời thì gần như đúng tuyệt đối.”

Tôi có thể thấy ông ta đang do dự trước lượng thông tin sắp tiết lộ. Tôi vẫn nhìn chằm chằm vào cái chai trên tay để cho ông ta có thời gian đưa ra quyết định. Thứ bên trong lăn theo khi chiếc chai bị vân vê giữa lòng bàn tay của tôi, đem tới cảm giác dễ chịu. Nó nặng đến kỳ lạ so với kích thước của bản thân, mang đến một cảm quan khác thường, khối lượng tịnh nặng và ở dạng lỏng, như thể cái chai chứa đầy dung dịch kim loại.

“Đó là thủy ngân,” ông chủ Raymond nói để trả lời cho thắc mắc không lời của tôi. Cho dù đọc được điều gì trong suy nghĩ của tôi thì dường như ông ta cũng đã quyết định sẽ ủng hộ. Ông ta cầm lấy cái chai và đổ xuống cái bàn trước mặt chúng tôi một vũng lung linh ánh bạc, rồi ngả người ra sau để kể những gì mình biết.

“Một gián điệp của Điện hạ đã tiến hành nhiều cuộc điều tra tại Hà Lan,” ông ta nói. “Một gã tên là O’Brien - một tay vớ vẩn trong nghề mà tôi hy vọng chẳng bao giờ phải thuê hắn,” ông ta nói thêm. “Tay gián điệp bí mật ấy uống rượu như hũ chìm thì phải?”

“Người nào quanh Charles Stuart cũng uống như hũ chìm,” tôi nói. “O’Brien đang làm gì khi đó?”

“Gã này muốn dàn xếp cho một chuyến hàng chở kiếm bản rộng. Hai nghìn thanh kiếm được mua tại Tây Ban Nha và gửi qua Hà Lan nhằm che giấu nguồn gốc.”

“Tại sao gã làm vậy?” Tôi hỏi. Tôi không chắc do bản thân ngốc nghếch bẩm sinh, hay chỉ đơn thuần do quá chén rượu brandy anh đào, nhưng dường như vụ buôn bán này chẳng đem lại ích lợi gì, ngay cả đối với Charles Stuart.

Raymond nhún vai, dùng một ngón trỏ to bè chọc vào vũng thủy ngân.

“Ai cũng đoán được, madonna ơi! Vua Tây Ban Nha là họ hàng của vua Scotland, phải vậy không? Và cả Vua Louis tốt bụng của chúng tôi nữa?”

“Đúng, nhưng…”

“Không phải hành động này cho thấy ông ta định giúp đỡ đại nghiệp của nhà Stuart hay sao, nhưng chỉ không công khai thôi?”

Làn sương mù brandy lùi xa dần khỏi não tôi.

“Có thể lắm.”

Raymond gõ mạnh ngón tay xuống, khiến vũng thủy ngân chia thành vài viên tròn nhỏ, lóng lánh rung rinh trên mặt bàn.

“Ai đó từng nghe,” ông ta ôn tồn nói, đôi mắt vẫn dõi theo những giọt thủy ngân, “chuyện Vua Louis tiếp đón một công tước Anh tại Versailles. Có người lại nghe được thêm là ngài Công tước tới đây để tìm kiếm các thương vụ. Nhưng rốt cuộc thật khó để nghe ngóng được mọi chuyện, madonna ạ!”

Tôi bắt đầu đảo qua các hạt thủy ngân và đẩy chúng vào nhau. Jamie cũng vậy, anh đã nghe tin đồn rằng phái đoàn của Sandringham quan tâm nhiều hơn đến những quyền thương mại. Nếu như chuyến viếng thăm của ngài Công tước thực sự liên quan đến khả năng có một thỏa thuận giữa Anh và Pháp thì sao? Nó có thể đi kèm với mối quan tâm về tương lai của Brussels không? Và nếu Louis đang bí mật điều đình với nước Anh để có được sự ủng hộ cho cuộc xâm chiếm Brussels thì Vua Philip nước Tây Ban Nha muốn làm gì khi có một người họ hàng túng quẫn đến tiếp cận và người này lại có khả năng đánh lạc hướng người Anh khỏi các thương vụ mạo hiểm bên ngoài?

“Ba người họ hàng nhà Bourbon,” Raymond nhủ thầm. Ông ta dẫn một giọt thủy ngân lăn về hướng những giọt khác, khi va chạm nhau, chúng liền hợp làm một. Mỗi giọt lóng lánh nảy tới sự sống tròn đầy như bởi phép thuật. Ngón tay xô đẩy kia thúc chỗ thủy ngân còn lại hòa vào nhau và từng giọt một lớn dần. “Một dòng máu. Nhưng có chung lợi ích?”

Ngón tay lại gõ mạnh lần nữa và các mảnh vỡ lấp lánh lăn trên mặt bàn tản ra các hướng.

“Tôi nghĩ là không, madonna ạ,” Raymond điềm tĩnh nói.

“Tôi hiểu,” tôi đáp, hít thật sâu. “Vậy ông nghĩ sao về vụ hợp tác mới mẻ giữa Charles Stuart và Bá tước St. Germain?”

Nụ cười mỉm của ông ta dãn ra hết cỡ trên khuôn miệng giống loài ếch.

“Tôi có nghe tin Điện hạ thường xuyên tới bến cảng những ngày này để nói chuyện với đối tác mới, dĩ nhiên rồi. Và cậu ta còn xem xét những con thuyền đang neo đậu ở đó, loại tốt, chạy nhanh và rất… đắt đỏ. Lãnh thổ của Scotland nằm phía bên kia biển phải không nhỉ?”

“Đúng vậy,” tôi đáp. Một tia sáng lóe lên trong giọt thủy ngân, khiến tôi nhận ra mặt trời đang xuống thấp. Tôi phải đi rồi.

“Cảm ơn,” tôi nói. “Ông sẽ báo tin cho tôi biết chứ? Nếu ông nghe ngóng được nhiều hơn?”

Ông ta nghiêng cái đầu khổng lồ một cách duyên dáng, mái tóc màu thủy ngân đung đưa trong nắng, sau đó đột ngột dừng lại.

“A! Đừng chạm vào thủy ngân, madonna!” Ông ta cảnh báo khi tôi vươn ngón tay tới một giọt nhỏ lăn đến mép bàn gần chỗ mình. “Nó sẽ liên kết với bất kỳ kim loại nào sau khi va chạm.” Ông ta nhoài sang, nhẹ nhàng hất viên thủy ngân bé tí xíu hướng về phía mình. “Cô không muốn chúng làm hỏng những chiếc nhẫn đáng yêu kia đâu.”

“Đúng,” tôi nói. “Chà, tôi thừa nhận là cho tới lúc này ông đã giúp đỡ được rất nhiều đấy. Từ đó đến giờ, không còn kẻ nào cố gắng đầu độc tôi cả. Tôi không cho rằng ông và Jamie sẽ đưa tôi đi hỏa thiêu trong lâu đài Bastille vì tội là phù thủy đâu, đúng không?” Tôi thản nhiên nói, mặc dù những ký ức về cái hố giam trộm hay phiên tòa ở Cranesmuir vẫn còn tươi mới.

“Chắc chắn là không,” ông ta đáp bằng thái độ nghiêm túc. “Không một ai bị hỏa thiêu vì tội là phù thủy tại Paris trong… ồ, hai mươi năm gần đây, ít nhất là vậy. Cô được an toàn tuyệt đối. Chừng nào cô không giết người,” ông ta nói thêm.

“Tôi sẽ cố gắng hết sức,” tôi đáp rồi đứng dậy.

•••

Fergus dễ dàng tìm được một chiếc xe ngựa cho tôi, sau đó, tôi tranh thủ thời gian ngắn ngủi trên đường đi tới nhà Hawkins để ngẫm nghĩ về những tiến triển mới đây. Tôi cho rằng trên thực tế, ông Raymond sẽ hoàn thành công việc truyền đi những tin đồn hoang đường mà Jamie bịa ra tới các khách hàng mê tín, tuy vậy, khi nghĩ tên của mình sẽ bị đưa ra bàn tán trong những buổi gọi hồn hay những Thánh lễ Đen lại khiến tôi thấy hơi ái ngại.

Một ý nghĩ khác bỗng lóe lên. Vì thời gian gấp gáp và bị cuốn vào những suy đoán về các ông vua, đao kiếm và tàu thuyền, tôi không có thời gian hỏi ông chủ Raymond rằng từ đâu mà Bá tước St. Germain gia nhập được vào vương quốc có tầm ảnh hưởng của hắn.

Dường như quan điểm xã hội đã đặt Bá tước vào trung tâm của “những vòng tròn” bí ẩn mà Raymond nhắc đến. Tuy nhiên, hắn chỉ là một người tham gia hay là một kẻ chống đối thì chưa biết được. Và liệu những gợn sóng của các vòng tròn đó có lan tới tận phòng ngủ của Đức vua không? Người ta đồn là Vua Louis yêu thích chiêm tinh; vậy có tồn tại hay không những kết nối, thông qua những con đường đen tối của Cabbalism[6] hay ma thuật, xung quanh Louis, Bá tước và Charles Stuart?

Tôi vội vã lắc đầu để rũ sạch hơi rượu brandy cùng những câu hỏi vô nghĩa. Điều duy nhất có thể chắc chắn, đó là hắn đã tham gia vào một vụ hợp tác nguy hiểm với Charles Stuart và chừng đó thôi đã đủ khiến người ta phải quan tâm rồi.

Dinh thự nhà Hawkins nằm trên đường Malory là một công trình ba tầng vững chãi, với vẻ ngoài cổ kính, tuy nhiên tình trạng bất ổn nội bộ hiển hiện rõ ràng ngay cả với một người vô tình ngước lên quan sát. Thời tiết tuy ấm áp nhưng mọi của chớp vẫn bị đóng chặt để tránh sự xâm phạm của những ánh mắt soi mói. Các bậc thang chưa được cọ rửa sáng nay nên vẫn còn nhiều dấu chân bẩn thỉu lưu lại trên nền đá trắng. Không có dấu hiệu của đầu bếp hay đám người hầu ở bên ngoài ngôi nhà, mặc cả mua thịt tươi hay ngồi lê đôi mách với mấy tay đẩy xe bán dạo. Đây là một dinh thự được tăng cường đề phòng để chống lại sự tràn tới của tai họa.

Tôi không cảm thấy trên người mình có dấu hiệu nào không may mắn ngoại trừ chiếc váy dài màu vàng tương đối tươi vui, liền cử Fergus lên thềm gõ cửa. Fergus trao đổi vài lời với người ra mở cửa, nhưng một trong các bản lĩnh hơn người của Fergus là không bao giờ phải nhận câu trả lời là “không” nên tôi nhanh chóng thấy mình đứng đối diện với một phụ nữ được giới thiệu là bà chủ của căn nhà này, vì thế đây hẳn là phu nhân Hawkins, thím của Mary.

Người phụ nữ này dường như quá quẫn trí nên chẳng thể cung cấp bất kỳ thông tin hữu ích nào, ngay cả tên của bản thân, do vậy tôi buộc phải đưa ra chủ ý của mình.

“Nhưng chúng tôi không thể gặp ai cả!” Bà ta tiếp tục giải thích, lén lút liếc qua vai như đang trông đợi dáng người đồ sộ của ông Hawkins bất ngờ hiện ra từ phía sau với vẻ buộc tội. “Chúng tôi… chúng tôi có… đó là...”

“Tôi không muốn gặp bà,” tôi nói dứt khoát. “Tôi muốn gặp cháu gái của bà, Mary.”

Cái tên này dường như lại quăng bà ta vào một cơn bùng nổ mới trong tình trạng báo động.

“Con bé… nhưng… Mary? Không! Con bé… con bé không được khỏe!”

“Tôi cũng nghĩ vậy,” tôi nhẫn nại đáp và nâng cái giỏ trên tay lên. “Tôi có mang thuốc cho cô ấy đây.”

“Ồ! Nhưng… nhưng… con bé… bà… bà không…?”

“Mấy chuyện tào lao, đúng là đàn bà,” Fergus lên tiếng bằng chất giọng Scotland tốt nhất của mình. Cậu nhóc quan sát cảnh tượng nhốn nháo một cách bất bình. “Người hầu nói tiểu thư đang ở trên lầu, trong phòng của cô ấy.”

“Vậy thì,” tôi nói. “Dẫn đường đi, Fergus.” Không chờ khích lệ thêm, cậu nhóc chui qua dưới cánh tay dang rộng đang cản đường, rồi chuồn sâu vào ngôi nhà tối tăm. Bà Hawkins thét lên một tiếng rời rạc và quay người nhìn theo, nhân cơ hội đó tôi lách qua người bà ta.

Một cô hầu gái túc trực bên ngoài cửa phòng của Mary, dáng người mập mạp bên trong chiếc tạp dề kẻ sọc, nhưng cô ta không phản đối khi tôi tuyên bố muốn vào trong. Cô ta chỉ lắc đầu buồn bã. “Tôi không thể làm gì cho tiểu thư, thưa bà! Có lẽ bà sẽ may mắn hơn.”

Câu nói này không đem lại điều gì hứa hẹn cả, nhưng nó thể hiện một sự lựa chọn nhỏ. Ít nhất, tôi chẳng thể làm tổn thương cô ấy thêm nữa. Tôi vuốt phẳng chiếc váy dài và mở cánh cửa ra.

Cảm giác tựa như lúc ta tiến vào trong một hang động. Các khung cửa sổ bị che phủ bởi những tấm vải nhung màu nâu nặng trĩu, kéo kín mít để ngăn ánh sáng ban ngày lọt vào. Những tia sáng lọt qua các khe hở ngay lập tức bị dập tắt bởi màn khói lơ lửng bốc lên từ lò sưởi.

Tôi hít vào một hơi thật sâu, thở ra lần nữa rồi hắng giọng. Hình người trên giường không nhúc nhích; cái dáng bé nhỏ tội nghiệp cong mình bên dưới chiếc chăn lông ngỗng. Chắc chắn lúc này thuốc đã hết tác dụng và cô ấy không thể chợp mắt sau tất cả những xáo động xảy ra trên hành lang lúc nãy. Chắc hẳn cô ấy đang giả vờ, phòng khi người thím quay lại cùng những bài diễn văn huyên thuyên. Nếu ở vào vị trí của cô ấy, tôi cũng sẽ làm như vậy.

Tôi quay người, đóng cánh cửa một cách kiên quyết ngay trước khuôn mặt khốn khổ của bà Hawkins, sau đó tiến tới bên giường.

“Là tôi,” tôi nói. “Tại sao em không ra ngoài trước khi bị nghẹt thở ở trong đó nhỉ?”

Đống chăn ga đột ngột dịch chuyển và Mary bật ra ngoài như một chú cá heo vươn lên khỏi sóng biển, ôm chầm lấy cổ tôi.

“Claire! Ôi, Claire! Tạ ơn Chúa! Em đã nghĩ em sẽ kh-không bao giờ gặp lại bà nữa! Chú nói rằng bà bị tống giam! Ông ấy n-nói bà…”

“Thôi nào!” Tôi xoay xở để tháo hai cánh tay siết chặt quanh cổ mình và ẩn Mary lùi lại đủ để quan sát cô. Khuôn mặt cô đỏ ửng, mồ hôi nhễ nhại cùng mái tóc rối bù do trốn dưới các lớp chăn, nhưng mặt khác, cô trông khỏe hơn. Đôi mắt nâu mở lớn và sáng rõ, không còn biểu hiện của tình trạng say thuốc mà có vẻ kích động và hoảng sợ. Dường như một đêm nghỉ ngơi kết hợp với khả năng phục hồi của tuổi trẻ đã giải quyết được phần lớn vết thương thể xác. Phần còn lại chính là điều khiến tôi lo lắng.

“Không, tôi không bị tống giam,” tôi nói và cố gắng ngăn hàng loạt câu hỏi sốt sắng từ cô gái. “Hiển nhiên là không, dù chú cô cố gắng xúc tiến việc đó.”

“Nh-nhưng em đã kể với chú ấy...” Cô bắt đầu nói, sau đó lắp bắp và đôi mắt cụp xuống. “Chí ít em đ-đ-đã gắng nói với chú ấy, nhưng chú ấy… nhưng em...”

“Đừng lo về chuyện đó,” tôi đảm bảo với Mary. “Ông ấy quá đau buồn nên sẽ không lắng nghe bất cứ điều gì em nói đâu, cho dù em có nói nhiều như thế nào đi chăng nữa. Dẫu sao, việc đó không quan trọng. Quan trọng là em. Em cảm thấy thế nào?” Tôi gạt mớ tóc tối màu khỏi trán của cô và vén ra phía sau để nhìn ngắm thật kĩ.

“Bình thường,” cô ấy trả lời và nuốt nước bọt. “Em… chảy máu một chút nhưng đã ngừng lại rồi.” Tuy màu ửng hồng vẫn dâng cao trên hai gò má xinh đẹp nhưng lệ không tuôn ra từ mắt cô. “Em… chỗ đó… bị đau. S-sẽ hết chứ?”

“Phải, sẽ qua thôi,” tôi nhẹ nhàng đáp. “Tôi mang ít thảo mộc tới cho em. Hãy chế với nước nóng, khi dung dịch đã nguội, em có thể dùng với một mảnh vải, hoặc ngồi ngâm trong bồn tắm nếu được. Nó sẽ có ích đấy.” Tôi lấy mấy gói thảo mộc ra khỏi túi xách và đặt chúng lên chiếc bàn đầu giường.

Cô gật đầu rồi cắn môi. Rõ ràng cô muốn gì đó nữa nhưng bản tính nhút nhát đang đấu tranh với nhu cầu giãi bày.

“Chuyện gì vậy?” Tôi giả bộ hỏi với vẻ lãnh đạm.

“Em sẽ có em bé sao?” Cô buột miệng, ngước nhìn với vẻ sợ hãi. “Bà đã nói…”

“Không,” tôi đáp dứt khoát. “Không đâu. Hắn ta chưa thể… kết thúc.” Tôi bắt tréo hai ngón tay bên dưới các lớp váy, hy vọng tha thiết rằng mình nói đúng. Trên thực tế cơ hội mang thai là rất nhỏ, dù vẫn nghe nói đến những trường hợp hi hữu. Nhưng nếu chỉ dựa vào chút khả năng đó mà tôi cảnh báo cô ấy nhiều hơn thì thật vô ích. Ý nghĩ này khiến tôi buồn nôn. Một tai nạn tương tự có thể là câu trả lời hợp lý cho sự tồn tại bí ẩn của Frank chăng? Nhưng tôi đặt suy nghĩ đó sang một bên; sau một tháng chờ đợi, mọi chuyện sẽ được chứng minh hoặc phủ nhận.

“Trong này nóng như lò hỏa thiêu vậy,” tôi nói, nới lỏng mấy cái nơ trên cổ để thở dễ hơn. “Và khói mù mịt y như cổng địa ngục, bác tôi từng nói thế.” Không biết phải tiếp tục thế nào, tôi đứng dậy đi quanh phòng, kéo các tấm màn để mở cửa sổ.

“Thím Helen nói em không được để người khác trông thấy,” Mary nói, trong khi quỳ gối trên giường, quan sát tôi. “Thím bảo em bị l-làm nhục và mọi người sẽ chỉ trỏ trên phố nếu em ra ngoài.”

“Họ sẽ làm vậy, đám ăn xác thối đó.” Tôi kết thúc việc thông gió căn phòng, rồi quay lại bên Mary. “Nhưng không có nghĩa em phải tự chôn sống mình và chết nghẹt ở bên trong.” Tôi ngồi xuống bên cạnh giường, tựa vào lưng ghế, cảm nhận luồng khí tươi mát thổi qua mái tóc khi nó quét đám khói bụi khỏi căn phòng.

Mary im lặng một lúc lâu, nghịch ngợm mấy gói thảo dược trên bàn. Cuối cùng, cô ngước nhìn tôi, dũng cảm mỉm cười, dù bờ môi dưới khẽ run rẩy.

“Ít ra em sẽ không phải c-cưới ngài Tử tước. Chú nói, giờ đây, ngài ấy sẽ ch-chẳng bao giờ lấy em.”

“Đúng, tôi cho là vậy.”

Cô gật đầu, nhìn xuống miếng gạc vuông che trên đầu gối. Những ngón tay không ngừng mân mê sợi chỉ, cuối cùng nó tung ra và một ít vụn hoa goldenrod[7] rơi xuống mặt ga phủ giường.

“Em… từng ng-nghĩ về chuyện đó; điều bà từng kể em nghe, về cách một người đ-đàn ông…” Cô ấy ngừng lời, nuốt nước bọt, tôi có thể thấy một giọt nước mắt lẻ loi nhỏ lên miếng gạc. “Em không nghĩ mình có thể chịu đựng để ngài Tử tước làm thế. Gi-giờ thì mọi chuyện đã hết… và kh-không ai có thể xóa bỏ những gì đã xảy ra và em sẽ không bao giờ phải l-làm chuyện đó lần nữa… và… và… ôi, Claire, Alex sẽ không bao giờ nói chuyện với em nữa! Em sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh ấy, không bao giờ!”

Cô đổ sụp vào cánh tay tôi mà khóc thảm thiết, chỗ thảo dược rơi vương vãi xung quanh. Tôi để cô ấy tựa trên vai mình, khẽ kêu những tiếng suỵt nho nhỏ để vỗ về, dù bản thân cũng thầm rơi nước mắt trên mái tóc bóng mượt tối màu của cô.

“Em sẽ gặp lại anh ta thôi,” tôi thì thầm. “Tất nhiên. Bởi chuyện này không khiến anh ta thay đổi khác đi. Đó là một chàng trai tốt.”

Nhưng tôi biết chuyện này sẽ khác. Tôi đã thấy nỗi thống khổ trên gương mặt Alex Randall đêm trước, vào lúc đó, tôi chỉ nghĩ nó là lòng thương hại vô ích trước nỗi đau, như tôi đã từng thấy ở Jamie hay Murtagh. Nhưng từ khi được biết về tình yêu ngộ nhận của Alex Randall dành cho Mary, tôi nhận ra anh ta khổ tâm đến mức nào - cùng cảm giác sợ hãi.

Anh ta có vẻ là một chàng trai tốt, nhưng cũng là một đứa trẻ non nớt, nghèo khổ, sức khỏe kém với cơ hội thăng tiến gần như bằng không; địa vị hoàn toàn phụ thuộc vào lòng tốt của Công tước Sandringham. Tôi chẳng có mấy hy vọng rằng ngài Công tước sẽ tỏ ra tử tế trước viễn cảnh viên thư ký của mình kết hôn với một cô gái bị ruồng bỏ và hủy hoại, không có các mối giao tiếp xã hội cũng như của hồi môn để ban ơn cho chính mình.

Và nếu Alex có đủ lòng dũng cảm để cưới cô bất chấp mọi chuyện thì họ sẽ có gì trong tay, không tiền bạc, bị đuổi khỏi xã hội thượng lưu và vụ cưỡng hiếp ghê tởm sẽ mãi phủ bóng lên cuộc sống của họ ư?

Tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc ôm lấy cô gái và cùng khóc thương cho những gì đã mất.

•••

Lúc tôi ra về, trời đã chạng vạng tối, những ngôi sao đầu tiên đã điểm ánh sáng mờ nhạt phía trên những chụp ống khói. Trong túi của tôi có một bức thư do Mary viết, bằng chứng hợp pháp, chứa đựng lời tuyên bố của cô về chuỗi sự kiện diễn ra đêm hôm trước. Một khi bức thư được chuyển tới người có thẩm quyền, ít nhất chúng tôi sẽ không gặp thêm rắc rối nào với luật pháp. Thật may mắn, bởi chúng tôi đã có vô số rắc rối chưa giải quyết trong các vấn đề khác.

Lần này, để đề phòng nguy hiểm, tôi không từ chối lời đề nghị miễn cưỡng của bà Hawkins đưa tôi và Fergus về bằng xe ngựa của gia đình.

Tôi quăng chiếc mũ lên bàn chơi bài trong tiền sảnh và trông thấy rất nhiều giấy nhắn cùng những bó hoa nhỏ trải đầy trên khay. Tất nhiên, chúng tôi chưa phải những kẻ bị bỏ rơi, dẫu cho tin tức về vụ tai tiếng đã thấm sâu qua các giai tầng trong xã hội Paris từ lâu.

Tôi xua tay gạt đi những câu hỏi băn khoăn của đám người hầu và bước vật vờ lên phòng ngủ, vừa đi vừa lột bỏ bộ trang phục bên ngoài. Tôi cảm thấy không còn chút sức lực nào để quan tâm thêm những chuyện khác.

Nhưng lúc tôi mở cánh cửa phòng ngủ và trông thấy Jamie đang nằm dựa lưng trên chiếc ghế tựa bên lò sưởi thì cảm giác thờ ơ trước đó được thay thế bằng một đợt sóng dìu dặt êm đềm. Mắt anh đang khép và mái tóc xổ tung là biểu hiện của thời điểm tinh thần rối loạn. Anh mở mắt khi nghe thấy tiếng chân tôi bước vào, sau đó mỉm cười với tôi, đôi mắt trong xanh dưới tia sáng ấm áp của cây đèn nến.

Anh thì thầm: “Ổn cả rồi” và vòng tay ôm lấy tôi. “Em đang ở nhà.” Sau đó, chúng tôi im lặng, cởi bỏ quần áo và đưa nhau tới nơi thiên đường, mỗi người đều tìm thấy chốn linh thiêng không lời, nấn ná trong vòng tay âu yếm của đối phương.

[1] Tiếng Pháp: nữ pháp sư.

[2] Cây se (hay còn gọi là cây bó gãy xương), tên khoa học là Symphytum officinale, thuộc họ Vòi voi (Boraginaceae). Loại cây này chuyên được dùng để trị lành các xương bị gãy và cũng được dùng làm thảo dược chữa các vết thương.

[3] Saracen là một thuật ngữ chung chỉ người Hồi giáo được sử dụng trong giới nhà văn Kitô giáo ở châu Âu suốt thời Trung cổ.

[4] Chelidonium: là một loại thực vật có hoa trong họ Anh túc có tác dụng an thần.

[5] Tiếng Pháp: chiếc đồng hồ.

[6] Một cách giải thích thần bí của người Do Thái cổ về Kinh Thánh, ban đầu được truyền miệng và sử dụng các phương thức bí truyền (bao gồm mật mã). Nó có ảnh hưởng lớn vào cuối thời Trung cổ.

[7] Có tên khoa học là Solidago canadensis. Một giống cây lâu năm thân thảo thuộc họ Cúc, có nguồn gốc từ Bắc Mỹ.

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.