Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
29
Đương đầu với khó khăn

❊ ❊ ❊

“Scotland.” Tôi thở dài, nghĩ đến những dòng suối mát lạnh trên nền đất nâu và cánh rừng thông đen ở Lallybroch, điền trang của Jamie. “Chúng ta có thể về nhà ư?”

“Anh nghĩ chúng ta phải về,” anh cau có đáp. “Sự tha thứ của Đức vua đi kèm với điều kiện, anh phải rời khỏi Pháp vào giữa tháng Chín, hoặc phải quay lại ngục Bastille. Có thể thấy, Bệ hạ đã sắp xếp việc tha bổng cả ở Pháp cũng như ở vương triều Anh, do đó anh sẽ không bị treo cổ ngay lập tức sau khi cập bến ở Inverness.”

“Em nghĩ chúng ta có thể đến Rome hoặc nước Đức,” tôi ngập ngừng đề nghị. Tôi không muốn gì hơn là được trở về nhà ở Lallybroch và hàn gắn những vết thương trong bầu không khí yên bình của vùng cao nguyên Scotland. Trái tim tôi chìm sâu vào suy nghĩ về các phiên tòa hoàng gia cũng như các âm mưu thâm hiểm, sức ép từ hiểm nguy và sự bấp bênh liên tục đè nặng lên tôi. Nhưng nếu Jamie nghĩ chúng tôi phải…

Anh lắc đầu, mái tóc đỏ rũ lòa xòa trên mặt. Sau đó, anh khom người để kéo đôi tất lên.

“Không, chỉ có Scotland hoặc Bastille,” anh nói. “Chuyến đi của chúng ta đã được đặt chỗ trước để đề phòng bất trắc.” Anh đứng dậy, gạt sợi tóc đang vướng vào mắt, mỉm cười châm biếm. “Anh nghĩ Công tước Sandringham - biết đâu cả Vua George - muốn anh ở nhà, để họ có thể theo dõi anh. Không có việc do thám ở Rome hay kiếm thêm tiền ở Đức. Anh thấy hoãn chuyến đi ba tuần là một việc làm chu đáo dành cho Jared, ông ấy sẽ có thời gian về nhà trước khi anh đi.”

Tôi ngồi trên chiếc ghế bên cửa sổ, trong phòng ngủ của mình, nhìn ra biển sóng màu xanh lục của khu rừng Fontainebleau bên ngoài. Bầu không khí nóng nực và ngột ngạt của mùa hè dường như được nén lại, làm hao mòn tất cả sinh lực.

“Em không thể nói rằng em không vui.” Tôi thở dài, ép má vào khung kính cửa sổ, tìm kiếm một khoảnh khắc mát mẻ. Những gì còn sót lại của cơn mưa lạnh lẽo ngày hôm qua đã biến thành một lớp khí ẩm bao phủ cơ thể tôi, khiến tóc và quần áo tôi dính chặt vào da thịt, cảm giác ngứa ngáy, ẩm ướt. “Tuy nhiên, anh nghĩ mọi việc đã ổn thỏa ư? Ý em là, Charles sẽ từ bỏ khi Bá tước đã chết và tiền của Manzetti cũng mất?”

Jamie cau mày, xoa tay dọc theo quai hàm để kiểm tra mức độ lởm chởm của bộ râu.

“Anh ước gì mình biết được cậu ta có gửi thư đến Rome hai tuần trước hay không, và nếu có thì trong thư viết gì. Nhưng đúng, anh nghĩ chúng ta có thể kiểm soát được. Không một nhà băng nào ở châu Âu sẽ ứng tiền cho người mang họ Stuart, dù chỉ là một đồng centime[1], điều đó là chắc chắn. Vua Philip của Tây Ban Nha còn có công việc quan trọng hơn phải làm và Louis…” Anh nhún vai, cười nhếch mép. “Xét giữa ông Duverney và Công tước Sandringham thì anh thấy Charles không thể mong chờ theo hướng này nữa. Anh định cạo râu, em nghĩ sao?”

“Không phải việc của em,” tôi nói. Tính thân mật của câu hỏi bỗng khiến tôi xấu hổ. Đêm hôm trước chúng tôi đã ngủ bên nhau, nhưng cả hai đều kiệt sức và mối liên kết mỏng manh được dệt nên dưới bóng cây quá yếu ớt để có thể chống đỡ cho tâm trạng căng thẳng khi cố gắng làm tình. Tôi thức trắng đêm bởi gần gũi với hơi ấm của anh, nhưng trong hoàn cảnh hiện tại, tôi buộc phải từ bỏ bước đi đầu tiên đến gần anh.

Bây giờ, trong lúc Jamie quay người để tìm chiếc áo sơ mi, tôi chợt trông thấy ánh sáng chơi đùa trên đôi vai anh. Thế là niềm khao khát được chạm vào, được cảm nhận cơ thể mịn màng, rắn chắc và đầy nhiệt huyết kia ngay lập tức tóm lấy tôi.

Anh chui đầu qua cổ áo và đột nhiên bắt gặp đôi mắt tôi không phòng bị. Anh dừng lại trong chốc lát, nhìn tôi mà chẳng nói gì. Tôi có thể nghe thấy rõ tiếng ồn ào mỗi buổi sáng của lâu đài, ở bên ngoài khoảng im lặng bao trùm chúng tôi; sự hối hả của những người phục vụ, giọng nói the thé của Louise khi vướng vào một cuộc đấu khẩu.

Không phải ở đây, đôi mắt của Jamie nhắn nhủ với tôi. Không phải ở giữa nhiều người thế này.

Anh nhìn xuống, thận trọng cài từng chiếc khuy. “Louise có ngựa cưỡi không?” Anh hỏi, đôi mắt vẫn tập trung vào công việc đang làm. “Cách đây vài dặm có những vách đá ven biển. Chúng ta có thể cưỡi ngựa đến đó, không khí sẽ mát mẻ hơn.”

“Em nghĩ cô ấy có,” tôi đáp. “Em sẽ hỏi.”

•••

Chúng tôi đến chỗ vách đá trước buổi trưa. Chúng giống như những chóp đá vôi nhô lên giữa bãi cỏ vàng ươm trên những ngọn đồi bao quanh, tựa như tàn tích của một thành phố từ thời cổ đại. Các chóp đá vôi bạc màu bị chia tách, nứt toác bởi thời gian và thời tiết. Trên bề mặt đó, hàng ngàn đám cây lạ, bé xíu nằm rải rác, bám rễ vào chỗ đất trồng bị xói mòn.

Con ngựa bước đi khó khăn trên bãi cỏ, do đó chúng tôi xuống ngựa và trèo lên một thềm đá vôi bằng phẳng, rộng mở, được che phủ bởi lớp cỏ rậm rì, chỉ thấp hơn các hòn đá cao nhất một chút. Những khóm cây bám bụi đổ bóng xuống nền đất. Và phía trên tất cả, một ngọn gió nhẹ khẽ lướt qua.

“Chúa ơi, trời nóng quá!” Jamie thốt lên. Anh tháo móc chiếc váy của mình, để nó rơi xuống quanh chân, sau đó cởi áo sơ mi.

“Anh đang làm gì vậy, Jamie?” Tôi hỏi, suýt phì cười.

“Cởi đồ,” anh thản nhiên đáp. “Tại sao em không làm giống anh nhỉ, Sassenach? Em đổ nhiều mồ hôi hơn anh và không có ai thấy đâu.”

Sau một hồi do dự, tôi làm theo lời đề nghị của anh. Nơi đây hoàn toàn biệt lập; có rất nhiều tảng đá lởm chởm để che giấu cho những người hay e thẹn và khả năng có một người chăn cừu đi lạc tới chỗ chúng tôi là rất nhỏ. Chúng tôi được ở riêng bên nhau, khỏa thân, tránh xa Louise cùng đội ngũ người hầu của cô ấy… Jamie trải tấm áo choàng len lên mặt đất mấp mô trong khi tôi cởi bộ đồ dính chặt vào người bởi mồ hôi ướt đẫm.

Anh uể oải vươn người, nằm ngửa trên đất, đầu gối lên hai cánh tay, không quan tâm đến những bầy kiến tọc mạch, các hòn sỏi nằm rải rác hay những bụi cây đầy gai.

“Da của anh chắc phải là da dê,” tôi bình luận. “Làm sao anh có thể nằm trực tiếp trên đất như vậy?” Trong khi anh cởi trần nằm trên đất thì tôi được thoải mái ngả lưng trên tấm áo choàng dày được anh trải ra một cách chu đáo.

Anh rùng mình, nhắm mắt, tránh tia nắng ấm áp ban chiều. Ánh sáng dát vàng lên người anh, khiến toàn thân anh sáng rực một màu hung đỏ, tương phản với bóng đen của bãi cỏ rậm trong chỗ đất trũng anh đang nằm.

“Anh sẽ nằm đây,” anh khoan khoái nói, rồi rơi vào im lặng. Tiếng anh hít thở kề bên vừa đủ để tôi nghe thấy, vượt lên trên tiếng gió rít nhè nhẹ giữa các chóp đá phía trên chúng tôi.

Tôi lật người nằm sấp, kê cằm lên hai cánh tay bắt tréo và quan sát anh. Anh sở hữu một bờ vai rộng, vùng hông hẹp, dài và mạnh mẽ hơi hõm xuống do các cơ bắp vẫn căng lên cho dù anh đang nghỉ ngơi. Làn gió ấm nhẹ nhàng mân mê những túm lông mềm màu nâu vàng bên dưới cánh tay anh và làm xù lên phần tóc màu đồng bên trên hai cổ tay kê dưới đầu. Tôi hân hoan chào đón những làn gió nhẹ đang thổi tới bởi ánh mặt trời đầu thu vẫn làm hai vai và bắp chân tôi nóng rát.

“Em yêu anh,” tôi nói khẽ, không có ý định để anh nghe thấy, chỉ muốn tận hưởng niềm vui khi được nói thành lời.

Dù vậy, anh đã nghe thấy, dấu vết của nụ cười làm khóe miệng rộng cong lên. Một lúc sau, anh nằm sấp người bên cạnh tôi trên chiếc áo choàng len. Mấy cọng cỏ bám trên lưng và mông anh. Khi tôi phủi một nhánh cỏ, làn da anh khẽ run.

Tôi nghiêng người hôn lên vai anh, tận hưởng hơi ấm trên làn da ấy, cũng như vị mằn mặn của anh.

Thay vì hôn đáp lại, anh nhích ra xa, sau đó chống một bên khuỷu tay để nhổm dậy, ngắm nhìn tôi. Gương mặt anh có những biểu hiện mà tôi không thể hiểu nổi, khiến tôi bứt rứt.

“Anh đang mải mê nghĩ gì thế?” Tôi nói, rê ngón tay xuôi theo sống lưng anh. Anh dịch người ra đủ xa để tránh ngón tay tôi và hít một hơi thật sâu.

“Chà, anh đang nghĩ…” Anh bắt đầu, sau đó im lặng. Anh cúi xuống nghịch ngợm mấy bông hoa nở trên thảm cỏ.

“Anh đang nghĩ điều gì?”

“Chuyện đó với Louis… như thế nào?”

Tôi nghĩ tim mình đã ngừng đập trong chốc lát. Tôi biết mặt tôi cắt không còn một giọt máu, bởi tôi cảm thấy môi mình tê dại, không nói nên lời.

“Chuyện… đó… như thế nào?”

Anh ngước nhìn, cố gắng nhếch miệng cười.

“Đúng vậy,” anh nói. “Ông ta một vị vua. Biết đâu, em đã nghĩ nó… khác biệt. Có lẽ, em đã thấy… điều đặc biệt?”

Nụ cười tắt ngấm, khuôn mặt anh trở nên trắng bệch như mặt tôi. Anh lại cúi xuống để tránh ánh mắt lạnh lùng của tôi.

“Anh chỉ băn khoăn điều đó,” anh lẩm bẩm, “ông… ông ta có… có khác anh không?”

Tôi thấy anh cắn môi, dường như anh mong chưa từng nói ra những lời này nhưng mọi chuyện đã quá muộn.

“Làm thế quái nào mà anh biết?” Tôi nói, cảm thấy choáng váng và hớ hênh. Tôi liền lật mình nằm sấp, ép người xuống bãi cỏ thấp.

Anh lắc đầu, cắn chặt môi dưới. Đến lúc anh nhả ra, một vết đỏ xuất hiện tại đó.

“Claire,” anh dịu dàng nói. “Ôi, Claire. Em đã trao cho anh tất cả, ngay từ lần đầu tiên và không lấy lại từ anh điều gì. Em không bao giờ làm vậy. Khi anh yêu cầu em nói thật, anh đã bảo rằng em không cần nói dối. Khi anh chạm vào em…” Bàn tay anh di chuyển, ôm lấy mông tôi. Tôi rụt lại, không mong đợi điều đó.

“Anh đã yêu em bao lâu rồi?” Anh hỏi rất khẽ. “Một năm? Kể từ lúc anh nhìn thấy em. Và yêu cơ thể của em bao lâu - nửa ngàn lần hay hơn thế nhỉ?” Một ngón tay chạm vào tôi, nhẹ nhàng di chuyển như bàn chân của loài sâu bướm, bò theo cánh tay và bờ vai, trượt xuống mạn sườn, tới lúc tôi rùng mình và lật người đối diện với anh.

“Em không bao giờ từ chối anh chạm vào người,” anh nói, đưa mắt nhìn theo đường đi của ngón tay, xuôi theo đường cong của bầu ngực. “Ngay cả lần đầu tiên, khi em có thể từ chối và anh không ngạc nhiên nếu em làm vậy. Nhưng em không cự tuyệt. Em trao anh mọi thứ ngay từ lần đầu tiên, không giữ lại điều gì, không từ chối anh trở thành một phần của em.”

“Thế mà giờ đây...” Anh nói, thu tay về. “Ban đầu, anh cho rằng nguyên nhân là vì em đánh mất con và có thể em xấu hổ hay cảm thấy lạ lùng sau một thời gian dài xa cách. Nhưng giờ anh biết, không phải lý do đó.”

Một khoảng im lặng kéo dài. Tôi có thể cảm nhận nhịp tim đều đặn trên nền đất và nghe thấy lời chuyện trò của gió trong rừng thông bên dưới. Tiếng bầy chim nhỏ gọi nhau ở đằng xa. Tôi ước mình là một trong số chúng. Hoặc ở đằng xa, trong một mức độ nào đó.

“Tại sao?” Anh hỏi nhỏ. “Tại sao em nói dối anh? Khi anh đến, em đã nghĩ rằng anh biết phải không?”

Tôi nhìn hai bàn tay chống bên dưới cằm và nuốt nước miếng.

“Nếu...” Tôi bắt đầu nói và nuốt nước miếng thêm lần nữa. “Nếu em kể với anh chuyện em để Louis… anh sẽ hỏi về nó. Em đã nghĩ anh có thể quên đi… có lẽ anh sẽ tha thứ cho em, nhưng anh sẽ không bao giờ quên, và chuyện đó sẽ luôn ở giữa chúng ta.” Tôi lại nuốt nước miếng một cách khó khăn. Hai bàn tay tôi lạnh ngắt dù thời tiết đang nóng bức, và tôi cảm thấy như có một quả bóng lạnh băng trong dạ dày. Thế nhưng, nếu lúc này tôi kể anh nghe sự thật, tôi phải kể toàn bộ.

“Nếu anh hỏi - và anh đã hỏi, Jamie, anh đã yêu cầu! Em sẽ phải kể về chuyện đó, làm nó sống lại và em sợ…” Tôi dừng lại, không thể nói tiếp, nhưng anh sẽ chẳng để tôi yên.

“Sợ điều gì?” Anh hối thúc.

Tôi quay đầu lại, không nhìn vào mắt anh, nhưng có thể thấy đường nét tôi sẫm vì ngược nắng của anh, chúng hiện ra mờ ảo bên kia tấm rèm tóc lấp lánh ánh nắng của tôi.

“E rằng em phải nói ra lý do vì sao em làm thế,” tôi nói khẽ. “Jamie… em phải đưa anh ra khỏi ngục Bastille - em sẽ làm những việc còn tồi tệ hơn, nếu tình thế bắt buộc. Nhưng rồi… và sau này… em phần nào hy vọng rằng người khác sẽ kể lại cho anh, rằng anh sẽ phát hiện ra. Em đã rất giận dữ, Jamie ạ - vì trận đấu và cả đứa bé. Và bởi vì anh ép em phải làm chuyện đó… đến chỗ Louis. Em muốn làm điều gì đó để khiến anh tránh xa em, để chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ gặp lại anh. Em đã thực hiện… được phần nào… bởi em muốn làm anh bị tổn thương,” tôi thì thầm.

Một thớ cơ gần khóe miệng anh giật giật, nhưng anh tiếp tục nhìn xuống hai bàn tay đang níu chặt vào nhau. Kẽ nứt giữa chúng tôi vốn rất khó để lấp đầy, một lần nữa lại ngoác ra và khó có thể hàn gắn lại.

“Đúng. Em đã làm điều đó.”

Anh mím chặt miệng và không nói gì trong một lúc. Cuối cùng, anh quay đầu nhìn thẳng vào tôi. Tôi muốn lảng tránh ánh mắt anh nhưng không thể.

“Claire,” anh dịu dàng nói. “Em đã cảm thấy thế nào - khi anh trao cơ thể cho Jack Randall? Khi anh để hắn chiếm hữu mình ở Wentworth?”

Một cơn sốc nhỏ chạy xuyên qua người tôi từ đỉnh đầu tới ngón chân. Đây là câu hỏi cuối cùng tôi muốn nghe. Tôi mở rồi lại khép miệng vài lần, trước khi tìm được câu trả lời.

“Em… không biết,” tôi yếu ớt nói, “em đã không nghĩ tới. Tức giận, tất nhiên, em đã giận dữ - cảm thấy bị phản bội. Buồn nôn. Sợ hãi cho anh. Và… thương xót anh.”

“Em có ghen không? Khi anh kể lại rằng hắn đã kích thích anh, dù anh không muốn?”

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận lớp cỏ cù vào ngực mình.

“Không. Ít nhất em không nghĩ vậy, kể cả sau này. Xét cho cùng, nó không phải là điều anh… muốn.” Tôi bặm môi và cúi mặt. Giọng nói khẽ khàng và thản nhiên của anh vang lên trên vai tôi.

“Anh cho rằng em không muốn lên giường với Louis, phải không?”

“Đúng vậy!”

“Được rồi,” anh nói. Anh cầm lấy một nhánh cỏ bằng hai ngón tay cái và nhổ cả rễ của nó lên, thật chậm rãi. “Anh cũng tức giận, buồn nôn và cảm thấy hổ thẹn.” Nhánh cỏ bị rút khỏi lớp đất bọc ngoài kèm theo một tiếng rít nhỏ.

“Khi ở vào vị trí đó,” anh tiếp tục, gần như thì thầm, “anh những tưởng em sẽ không thể chịu đựng được khi nghĩ về những việc đã xảy ra và anh sẽ không trách em. Anh biết em phải rời xa anh nên đã cố gắng gửi em đi thật xa, để không phải trông thấy vẻ ghê tởm lẫn đau đớn trên gương mặt em.” Anh nhắm mắt, hai ngón tay đưa nhánh cỏ lên môi.

“Thế nhưng, em không đi. Em ôm anh vào lòng, em yêu thương anh. Thay vì bỏ đi, em hàn gắn nỗi đau trong anh. Và bất chấp những chuyện ghê tởm kia, em đã yêu anh.” Jamie hít thở sâu, toàn thân run rẩy, sau đó quay lại nhìn tôi. Đôi mắt anh sáng long lanh, ầng ậng nước, nhưng không một giọt lệ nào làm ướt hai gò má.

“Anh nghĩ, mình cũng có thể đối xử với em như em đã làm với anh. Và đó là lý do, sau tất cả, anh đến Fontainebleau.”

Anh chớp mắt một cách khó nhọc, đôi mắt trở nên trong veo.

“Vậy mà, em nói không có chuyện gì xảy ra - dù chỉ một chút. Anh đã tin em, bởi anh tha thiết muốn tin em. Nhưng rồi… Claire ạ, anh không thể giấu nó trong lòng và biết rằng em đã nói dối. Anh nghĩ em không muốn được anh yêu thương, hoặc… em đã ham muốn ông ta và sợ anh phát hiện.”

Anh nằm xuống thảm cỏ, đầu gối lên các khớp ngón tay.

“Em đã nói, em muốn làm anh bị tổn thương. Đúng vậy, khi nghĩ rằng em ăn nằm với ông ta, anh cảm thấy đau đớn hơn cả dấu sắt nung trên ngực hay vết roi quất sau lưng. Thế nhưng, khi biết em không muốn được anh yêu thương, anh có cảm giác mình giống một kẻ bị treo cổ được tháo khỏi thòng lọng và bị cắm dao vào bụng. Claire…” Jamie mở miệng, nhưng không nói thành lời, anh lại mím chặt, đến khi tìm thấy sức mạnh để tiếp tục.

“Anh không biết vết thương này có nguy hiểm tới tính mạng hay không, nhưng Claire ơi… anh cảm thấy máu trong tim như bị rút khỏi cơ thể mỗi khi anh ngắm nhìn em.”

Khoảng lặng giữa chúng tôi trở nên rộng và sâu hơn. Và trong khoảng không giữa các tảng đá, tiếng một con côn trùng gọi bạn bỗng vang lên.

Jamie lặng im như đá, khuôn mặt trắng bệch, và anh nhìn chằm chằm xuống đất. Tôi không thể chịu đựng được khi quan sát khuôn mặt kia cùng những điều giấu giếm sau nó. Lúc chúng tôi ngồi dưới tán cây leo, tôi đã nhận ra dấu hiệu của cơn cuồng nộ, tuyệt vọng trong anh. Nó bị điều khiển bởi một mất mát to lớn và trái tim tôi cảm thấy trống rỗng trước ý nghĩ về cơn cuồng nộ đó. Bây giờ, cơn giận của anh đã nằm dưới tầm kiểm soát cứng rắn, không chỉ để giữ nó không bộc phát, mà còn vì niềm tin và hạnh phúc của chúng tôi.

Tôi khao khát tìm ra cách để phá vỡ khoảng im lặng đang tồn tại giữa chúng tôi, một hành động nào đó để khôi phục niềm tin đã mất. Jamie ngồi thẳng dậy, hai tay ôm chặt đùi và quay mặt đi để quan sát thung lũng yên bình bên dưới.

Im lặng còn đau đớn hơn bạo lực. Tôi với tay qua hố sâu ngăn cách, chạm vào cánh tay anh. Nó ấm áp dưới ánh mặt trời và sống động bên dưới tay tôi.

“Jamie,” tôi thì thầm. “Làm ơn!”

Anh chậm rãi quay đầu về phía tôi. Gương mặt anh vẫn tỏ ra điềm tĩnh dù đôi mắt xếch càng nheo thêm để nhìn tôi trong im lặng. Cuối cùng, anh đưa tay nắm lấy cổ tay tôi.

“Vậy em muốn anh đánh em à?” Anh dịu dàng hỏi. Anh siết chặt nắm tay làm tôi bất giác rụt về, cố gắng rời xa anh. Anh kéo tôi về phía mình, ngang qua khoảng cỏ thô rậm, để cơ thể tôi áp vào anh.

Tôi cảm thấy toàn thân run rẩy, hai cẳng tay nổi gai ốc, nhưng vẫn cố gắng cất lời.

“Vâng,” tôi đáp.

Biểu cảm của anh như vực sâu không đáy. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi và dùng bàn tay còn lại dò dẫm trên đống đá cho đến khi chạm phải một bụi tầm ma. Anh hít thật sâu khi mấy ngón tay chạm phải thân cây đầy gai, nhưng anh nghiến răng, cầm lấy rồi nhổ cả rễ của nó lên.

“Nông dân ở vùng Gascony đánh một cô vợ lăng loàn bằng cây tầm ma,” anh nói, hạ nắm lá nhiều gai nhọn xuống và cọ những đầu hoa lên một bên ngực tôi. Cảm giác râm ran ập tới làm tôi thở hổn hển và một vệt màu đỏ lạt xuất hiện trên da thịt, như có phép màu.

“Em để cho anh đánh ư?” Anh hỏi. “Anh sẽ trừng phạt em theo cách này?”

“Nếu anh… nếu anh thích.” Môi tôi run run, khó nói nên lời. Mấy cục đất nhỏ bám trên rễ cây tầm ma rơi vào giữa hai bầu ngực tôi; một viên lăn xuống theo đường xương sườn và dường như nó rơi ra là bởi trái tim tôi đang đập mạnh. Vết quất trên ngực nóng lên như lửa đốt. Tôi nhắm mắt và tưởng tượng chi tiết đầy sống động về cảm giác khi bị đánh bằng nắm cây tầm ma.

Sự kìm kẹp ở cổ tay bỗng được nới lỏng. Tôi mở mắt và thấy Jamie đang ngồi vắt tréo chân bên cạnh, nắm cây bị vứt rải rác trên nền đất. Môi anh nở một nụ cười yếu ớt và tiếc nuối.

“Anh đánh em một cái thì chưa công bằng, Sassenach, em đã hăm dọa mổ bụng anh, bằng chính con dao găm của anh. Bây giờ, em yêu cầu anh quất em bằng tầm ma ư?” Anh chầm chậm lắc đầu, suy nghĩ, bàn tay đưa ra như thể muốn ôm lấy má tôi. “Đối với em, lòng kiêu hãnh của anh rất đáng giá ư?”

“Vâng! Vâng, rất nhiều!” Tôi ngồi thẳng dậy, tóm lấy hai vai anh, hôn ngấu nghiến và vụng về khiến cả hai đều bất ngờ.

Tôi cảm thấy ban đầu anh không chủ tâm, nhưng sau đó, anh kéo tôi lại gần, cánh tay anh ôm chặt lấy lưng tôi và đáp trả nụ hôn của tôi. Anh đè tôi xuống đất, sức nặng của anh khiến tôi nằm im, không nhúc nhích ở bên dưới. Đôi vai anh che khuất bầu trời rực rỡ trên cao, còn hai bàn tay tóm chặt lấy cánh tay của tôi, ghì vào hai bên thân như giữ một tù nhân.

“Được rồi,” anh thì thầm, nhìn xoáy vào tôi, thách tôi dám nhắm mắt và buộc tôi phải đáp lại ánh mắt của anh. “Được rồi. Như em mong muốn, anh sẽ trừng phạt em.” Anh di chuyển hông trên tôi như một mệnh lệnh độc đoán. Trong khi đó, tôi cảm thấy đôi chân mình tự dang rộng và cửa mình mở ra để chào đón niềm sung sướng tràn trề.

“Không bao giờ,” anh thì thầm với tôi. “Không bao giờ. Không bao giờ cùng ai khác ngoài anh! Nhìn anh này! Nói đi! Nhìn anh này, Claire!” Anh di chuyển mạnh mẽ bên trong tôi. Tôi rên lên và muốn quay đầu đi, nhưng anh giữ mặt tôi giữa hai bàn tay, ép tôi nhìn vào mắt anh, quan sát khuôn miệng rộng và ngọt ngào của anh méo mó bởi nỗi đau khổ.

“Không bao giờ,” anh nói, dịu dàng hơn. “Em là của anh. Vợ của anh, trái tim của anh, linh hồn của anh.” Sức nặng của anh vẫn giữ tôi nằm yên, tựa như một hòn đá đè trên ngực. Nhưng sự ma sát của da thịt làm tôi nhịp nhàng chuyển động cũng như ham muốn nhiều hơn. Và hơn nữa.

“Cơ thể của anh,” anh vừa nói vừa thở hổn hển, trao tôi điều mà tôi tìm kiếm. Tôi uốn người bên dưới cơ thể anh, như thể muốn thoát khỏi anh, lưng ưỡn cong lên như cánh cung, ép mình vào anh. Anh nằm duỗi hết chiều dài cơ thể phía trên tôi, gần như không di chuyển, khiến cho sự kết nối mật thiết nhất của chúng tôi còn gần gũi hơn là một sự kết hợp thể xác.

Bãi cỏ xù xì và đầy gai bị giày xéo dưới lưng, mùi hăng hắc của chúng giống như mùi của người đàn ông đang nằm bên trên tôi. Bộ ngực của tôi bị ép phẳng dưới cơ thể anh và đám lông trên ngực anh khiến tôi nhồn nhột khi cả hai cọ xát liên tục. Tôi quằn quại, thúc giục anh mãnh liệt, cảm nhận hai bắp đùi săn chắc của anh đang ấn tôi xuống.

“Không bao giờ,” anh thì thầm, khuôn mặt chỉ cách tôi vài phân.

“Không bao giờ,” tôi nói và quay đầu đi, nhắm mắt để chạy trốn khỏi ánh mắt mãnh liệt kia.

Một lực nhẹ nhàng mà kiên quyết quay mặt tôi lại đối diện với anh, cùng lúc đó, nhịp điệu chuyển động vẫn tiếp tục đều đặn.

“Không, Sassenach của anh,” anh dịu dàng nói. “Hãy mở mắt ra! Nhìn anh này! Vì đây là sự trừng phạt của em và cũng là của anh. Hãy nhìn điều em đã gây ra cho anh, cũng như anh biết mình gây ra điều gì cho em. Hãy nhìn anh!”

Và tôi nhìn, giam giữ, trói buộc anh. Tôi nhìn anh trút bỏ lớp mặt nạ cuối cùng, phô bày những điều thầm kín của bản thân và những vết thương trong tâm hồn. Lẽ ra tôi nên khóc thương cho nỗi đau của anh, và cả của tôi nữa, nếu như tôi có thể. Thế nhưng, đôi mắt anh vẫn nhìn thẳng vào mắt tôi, chúng mở lớn và ráo hoảnh, bao la như biển muối. Cơ thể anh giữ lấy người tôi, lái tôi theo sức mạnh của anh, như ngọn gió tây đưa thuyền ra khơi.

Thế là tôi du hành bên trong anh, khi anh ở bên trong tôi. Đến khi những cơn bão tình yêu cuối cùng làm tôi run rẩy cũng là lúc anh thét lên, chúng tôi cùng nhau cưỡi trên con sóng lớn, hai người mà như một. Và chúng tôi đều trông thấy mình trong đôi mắt của người kia.

•••

Mặt trời buổi chiều hun nóng những tảng đá vôi trắng, trải những cái bóng sâu hoắm vào trong các khe nứt và vết lõm. Cuối cùng, tôi phát hiện ra thứ đang tìm kiếm trong khe nứt hẹp của một tảng đá lớn, nó phát triển sum sê bất chấp việc thiếu đất trồng. Tôi bẻ một nhánh lô hội, bóc lớp vỏ ngoài và đắp lớp gel xanh mát vào những vết xước trong lòng bàn tay Jamie.

“Tốt hơn chứ?” Tôi hỏi.

“Rất nhiều.” Jamie gập bàn tay lại, nhăn nhó. “Chúa ơi, mấy cây tầm ma cứa đau quá!”

“Đúng vậy.” Tôi kéo cổ áo xuống, cẩn thận bôi ít nhựa lô hội lên ngực. Ngay lập tức, sự tươi mát làm vết thương dịu đi.

“Em mừng là anh không thực hiện yêu cầu của em,” tôi châm biếm, liếc bó tầm ma nở hoa gần đó.

Anh cười tươi và vỗ nhẹ vào mông tôi bằng bàn tay lành lặn.

“Ái chà, chuyện đó suýt xảy ra, Sassenach. Em không nên khích anh như thế.” Sau đó, anh trịnh trọng cúi người và dịu dàng hôn tôi.

“Không, mo duinne. Anh từng thế với em và anh nghiêm túc thực hiện lời thề đó. Anh sẽ không bao giờ đánh em trong lúc nóng giận. Xét cho cùng,” anh khẽ nói thêm, quay mặt đi, “anh đã làm khổ em đủ rồi.”

Tôi co rúm lại trước ký ức đau đớn ấy nhưng tôi cũng nợ anh sự công bằng.

“Jamie,” tôi nói, đôi môi run run. “Đứa… bé. Chuyện đó không phải lỗi của anh. Dù em cảm thấy như vậy nhưng không phải. Em nghĩ… em nghĩ chuyện đó sẽ xảy ra, dù anh có đấu kiếm với Jack Randall hay không.”

“Vậy ư? Chà… được rồi.” Cánh tay ấm áp của anh an ủi tôi. Sau đó, anh để đầu tôi tựa vào hõm vai anh. “Nghe em nói vậy, anh cảm thấy thanh thản hơn ít nhiều. Anh không định làm điều đó với đứa bé cũng như Frank. Em nghĩ có thể tha thứ cho anh chứ?” Đôi mắt xanh đang nhìn tôi nhuốm màu lo lắng.

“Frank ư?” Tôi cảm thấy bị sốc vì ngạc nhiên. “Nhưng… có điều gì cần tha thứ chứ!” Sau đó, tôi nhận ra có lẽ anh không biết Jack Randall còn sống, bởi anh bị bắt ngay sau trận đấu. Nếu anh không biết thì… Tôi hít thật sâu. Dù thế nào, anh cũng phát hiện ra điều đó thôi, do vậy, nếu tôi thông báo có lẽ mọi chuyện sẽ khá hơn.

“Anh đã không giết chết Jack Randall, Jamie ạ,” tôi nói.

Trước sự bối rối của tôi, anh không tỏ ra choáng váng hay ngạc nhiên. Anh lắc đầu, ánh nắng ban chiều khiến mái tóc anh sáng rực. Tuy chưa đủ để buộc lên nhưng nó đã dài hơn nhiều trong khoảng thời gian ở tù, giờ thì anh phải liên tục gạt tóc ra khỏi mắt.

“Anh biết, Sassenach,” anh nói.

“Anh biết ư? Nhưng… chuyện…” Tôi lúng túng.

“Em… không biết sao?” Anh ngập ngừng hỏi.

Hai cánh tay tôi lạnh toát bất chấp sức nóng của mặt trời.

“Biết điều gì?”

Anh cắn môi dưới, miễn cưỡng nhìn tôi. Cuối cùng, anh hít thật sâu và thở dài.

“Không, anh không giết hắn ta. Tuy nhiên, anh làm hắn bị thương.”

“Đúng vậy, Louise có nói với em rằng vết thương của hắn rất nặng. Nhưng cô ấy nói hắn đang hồi phục.” Tôi bỗng nhớ lại hình ảnh cuối cùng ở rừng Boulogne; điều cuối cùng tôi thấy trước khi bóng tối bao trùm. Mũi kiếm sắc lạnh của Jamie cắt qua lớp vải da hoẵng lấm chấm ướt nước mưa. Một vệt màu đỏ nhuộm thẫm lớp vải… lưỡi kiếm lóe lên với lực chém ép nó hướng xuống dưới.

“Jamie!” Tôi kêu lên, hai mắt mở lớn, hoảng hốt. “Anh không… Jamie, anh đã làm gì chứ!”

Anh cúi xuống, chùi lòng bàn tay bị sưng vào cạnh váy của mình. Anh lắc đầu, tự vấn bản thân.

“Anh đúng là một thằng ngốc, Sassenach. Anh không nghĩ mình là đàn ông nếu để hắn đi mà không bị trừng phạt, sau những gì hắn đã làm với thằng nhóc, lại còn… Suốt lúc đó, anh cứ nghĩ mãi: “Mày không thể giết thằng con hoang đó, mày đã hứa rồi. Mày không thể giết hắn.”” Anh mỉm cười yếu ớt, chẳng có vẻ hài hước, và nhìn xuống những vết xước trong lòng bàn tay.

“Đầu anh sôi sùng sục như nồi cháo yến mạch trên bếp nhưng anh vẫn giữ được suy nghĩ đó: “Mày không thể giết hắn.” Và anh đã làm thế. Tuy nhiên, trong cơn giận dữ mãnh liệt, anh hành động có phần điên cuồng. Anh nghe thấy tiếng máu nóng ngân nga trong tai và anh đã không dừng lại một khắc nào để nhớ đến lý do tại sao anh không được giết hắn, cũng như lời hứa với em. Khi anh đánh hắn ngã xuống đất, ký ức ở Wentworth và Fergus quay về, lưỡi kiếm sống động trong tay anh...” Anh đột ngột dừng lại.

Tôi cảm thấy đầu mình cạn khô máu, liền ngồi thụp xuống một tảng đá nhô lên.

“Jamie,” tôi gọi.

Anh nhún vai tỏ vẻ bất lực.

“Đúng vậy, Sassenach,” anh nói, vẫn lảng tránh ánh mắt tôi, “anh chỉ có thể nói nơi đó bị thương thì có khác gì địa ngục.”

“Chúa Jesus ơi!” Tôi ngồi yên, choáng váng bởi điều vừa phát hiện. Jamie ngồi im bên cạnh tôi, ngắm nghía hai mu bàn tay của mình. Mu bàn tay phải của anh vẫn còn một vết sẹo màu hồng nhạt. Ở Wentworth, Jack Randall đã đóng đinh vào chỗ đó.

“Em có ghét anh vì đã hành động như vậy không, Claire?” Giọng anh ngập ngừng, gần như thăm dò.

Tôi lắc đầu, nhắm mắt.

“Không,” tôi mở mắt và nhìn gương mặt anh đang nhăn nhó phiền muộn ở kề bên. “Em không biết phải nghĩ gì vào lúc này, Jamie ạ! Em thực sự không biết. Nhưng em không ghét anh.” Tôi cầm lấy tay anh và siết nhẹ. “Chỉ là… hãy để mặc em một phút, được không?”

•••

Tôi mặc lại chiếc váy dài đã được hong khô, xòe hai bàn tay đặt lên đùi. Một bạc, một vàng. Cả hai chiếc nhẫn cưới của tôi vẫn ở đây và tôi không biết nó có ý nghĩa gì.

Jack Randall chẳng bao giờ có thể làm cha. Jamie khá chắc chắn về điều này và tôi không định hỏi anh. Nhưng tôi vẫn mang nhẫn cưới của Frank, vẫn nhớ người đàn ông là chồng đầu tiên của mình, vẫn có thể nhớ lại anh là ai, anh làm gì. Làm sao anh có thể không tồn tại được?

Tôi lắc đầu, vuốt những lọn tóc xoăn đã khô ra sau tai. Tôi không biết. Có thể tôi sẽ không bao giờ biết được. Dù một người có thể thay đổi tương lai hay không - và hình như chúng tôi đã làm được - nhưng tôi biết chắc mình không thể thay đổi quá khứ. Điều gì xảy ra đã xảy ra và lúc này tôi chẳng thể thay đổi được gì. Jack Randall sẽ không có con cháu nối dõi.

Một hòn sỏi lăn xuống từ con dốc sau lưng tôi, nó nẩy lên, trượt từng đoạn nhỏ trên mặt đá vôi. Tôi quay lại và liếc thấy Jamie, lúc này anh đã mặc đồ, đang đi thăm dò.

Tảng đá lở trên kia xuất hiện dạo gần đây. Dựa vào các mặt đá trắng còn mới, ta có thể đoán vị trí hòn đá vôi cũ bị bào mòn dẫn đến đứt gãy và chỉ có những cái cây bé nhất có thể bám rễ vững chãi giữa đống đá lộn xộn này, không giống như các bụi cây đang phát triển rậm rạp, trải khắp triền đồi.

Jamie nhích từng bước sang bên, bám vào các gờ đá để vượt qua nhiều chỗ khó đi. Trong bầu không khí oi bức của buổi chiều, tôi thấy anh đi men quanh tảng đá mòn, ôm lấy nó, tiếng dao găm cạo vào đá khẽ vọng tới chỗ tôi.

Sau đó, anh biến mất. Tôi đinh ninh anh đang ở mặt bên kia, đi vòng quanh tảng đá, nên chỉ chờ đợi, tận hưởng cảm giác ánh nắng rót trên vai. Nhưng anh không quay lại và sau một lúc, tôi càng lo lắng hơn. Có thể anh đã trượt chân ngã hoặc va đầu vào một hòn đá.

Phải mất một lúc lâu, tưởng chừng là mãi mãi, tôi mới cởi được các nút thắt của đôi giày cao gót, thế nhưng anh vẫn chưa quay lại. Tôi túm lấy mấy lớp váy, bắt đầu trèo lên đồi, các ngón chân trần thận trọng di chuyển trên bề mặt lởm chởm và ấm áp của đống đá.

“Jamie!”

“Anh ở đây, Sassenach.” Anh nói từ đằng sau tôi, khiến tôi giật mình và gần như mất thăng bằng. Anh tóm lấy cánh tay tôi, kéo tôi lên một khoảng trống nằm giữa những chóp đá vỡ.

“Nhìn kìa!” Anh nói khẽ.

Tôi nhìn theo hướng anh chỉ, thấy một bức tường có bề mặt nhẵn vốn là vách trong của một hang đá và thở hắt ra trước cảnh tượng đó.

Trên bề mặt vách đá vẽ hình những bầy thú lớn đang phi nước đại, tung vó trên không trung trong lúc nhảy tới vùng ánh sáng trên kia. Trong đám thú ấy có bò rừng bi-zon và hươu nai, tụ thành từng nhóm với cái đuôi vểnh cao, cuối tường là vết tích của một bầy chim duyên dáng đang sải cánh chao lượn phía trên thân hình nặng nề của đám thú bốn chân.

Bức tranh được vẽ bằng màu đen, đỏ cùng màu đất son, được làm nổi bật hơn nhờ tinh tế vận dụng những đường nét sống động của vách đá, chúng kêu không tiếng động, người cố gắng uốn cong và đôi cánh cất cao lượn qua các kẽ nứt. Chúng từng sống trong bóng tối của một cái hang, chỉ được chiếu sáng bằng ngọn lửa của người tạo ra chúng. Nhờ mái hầm bị sập mà giờ đây chúng lộ ra dưới ánh mặt trời, dường như sống dậy như bất cứ sinh vật nào bước đi trên trái đất này.

Tôi say mê ngắm nhìn những ụ vai khổng lồ đang nhô ra từ vách đá, quên bẵng Jamie, cho đến khi nghe thấy anh gọi.

“Sassenach! Lại đây được không?” Giọng anh khá kỳ lạ nên tôi vội bước tới. Anh đứng ở lối vào của một cái hang nhỏ kế bên và đang ngó xuống.

Họ nằm đằng sau một hòn đá trồi lên mặt đất, như thể đang tìm một nơi trú ngụ để tránh cơn gió đằng sau đàn bò rừng bi-zon.

Họ có hai người, nằm cùng nhau trên nền đất. Mặc dù da thịt đã trở thành cát bụi từ lâu nhưng bộ xương vẫn còn nguyên bởi được bầu không khí khô ráo của hang gìn giữ. Một mẩu da màu nâu còn bám trên một cái xương sọ và một món tóc đã chuyển sang sắc đỏ dưới tác động của thời gian đang phất phơ trong luồng gió thổi đến do sự hiện diện của chúng tôi.

“Ôi, Chúa ơi,” tôi nói, khẽ khàng, như thể tôi có thể quấy rầy họ. Tôi bước tới gần Jamie và anh ôm lấy eo tôi.

“Anh có nghĩ… họ bị… giết ở đây không? Có thể là hiến tế?”

Jamie lắc đầu, trầm ngâm quan sát đống xương khô giòn.

“Không,” anh đáp. Anh cũng nói thật khẽ, như thể chúng tôi dang ở trong một điện thờ linh thiêng. Anh quay lại, đặt tay lên bức tường phía sau chúng tôi, trên đó có hình hươu nhảy và đàn sếu bay vút vào khoảng không bên kia hòn đá.

“Không,” anh nhắc lại. “Những người đã vẽ những con thú này… không thể làm việc đó.” Anh quay lại với hai bộ xương, chân họ bện vào nhau. Anh khom người, đưa tay lần theo các khúc xương, chú ý không chạm vào bề mặt đã ngả màu của chúng.

“Hãy nhìn cách họ nằm,” anh nói. “Họ không rơi xuống đây, chẳng có ai đặt hai cái xác ở đây cả. Họ tự nằm xuống.” Bàn tay anh lần ngược lên các xương cánh tay dài của bộ xương to hơn. Một cái bóng đen rung rinh giống như bướm đêm lướt trên các khúc xương sườn.

“Anh ta vòng tay ôm lấy cô gái,” anh nói. “Anh ta quặp đùi ra sau đùi của cô ấy và giữ chặt, đầu đặt trên vai cô ấy.”

Bàn tay anh di chuyển qua lại trên hai bộ xương, giải thích và chỉ dẫn, khoác lên người họ một lớp da thịt tưởng tượng. Do đó, tôi cũng có thể thấy họ đang ôm nhau lần cuối và mãi mãi. Tất cả đốt xương nhỏ của các ngón tay đã rời ra, nhưng một chút sụn vẫn còn dính vào xương bàn tay. Những cái xương bé xíu nằm đè lên nhau, có nghĩa là họ đã cầm tay nhau, trong lần chờ đợi cuối cùng.

Jamie đứng dậy, xem xét bên trong hang. Mặt trời cuối chiều vẽ lên các bức tường những đốm màu đỏ thẫm và màu đất son.

“Kia!” Anh chỉ một điểm gần cửa hang. Các tảng đá ở đây có màu nâu vì bụi và thời gian, nhưng không bạc màu vì nước và xói mòn, dường như chúng nằm sâu bên trong hang.

“Chỗ kia từng có một lối vào,” anh nói. “Đá tảng rơi xuống, bịt kín nơi này.” Anh quay lại và bám vào hòn đá trồi lên, chắn ánh sáng chiếu đến đôi tình nhân.

“Họ đã lần khắp hang cùng nhau, tay trong tay,” tôi nói. “Tìm kiếm đường ra giữa đất bụi và bóng tối.”

“Phải.” Anh nhắm mắt, tựa trán lên hòn đá. “Và ánh sáng biến mất, không khí cạn kiệt, nên họ nằm xuống trong bóng tối để ra đi.” Nước mắt lăn dài trên đôi má bám bụi của Jamie. Một tay tôi chùi nước mắt, tay còn lại nắm lấy bàn tay buông thõng của anh, đan các ngón tay vào nhau.

Anh quay sang nhìn tôi, không nói gì, chỉ thở gấp và kéo tôi lại. Trong ánh nắng sắp tàn của hoàng hôn, bàn tay chúng tôi vội vã dò tìm sự đụng chạm ấm áp, sự an ủi của da thịt, được nhắc nhở bằng lớp xương rắn chắc nhưng vô hình ẩn bên dưới làn da, rằng cuộc sống rất ngắn ngủi.

[1] Đơn vị tiền tệ của Pháp, bằng một phần trăm của một quan.

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.