Fergus còn hơn cả tinh thông lão luyện trong lĩnh vực chuyên môn của nó và gần như mỗi ngày đều mang về một lựa chọn mới trong số thư tín của Hoàng tử Điện hạ; thỉnh thoảng tôi bị thúc bách gắt gao để sao chép kịp mọi thứ trước lần thám hiểm kế tiếp của Fergus, khi nó đặt lại chỗ cũ những thứ đã bị lấy trộm trước khi đánh cắp những lá thư mới.
Một vài lá trong số thư từ này được mã hóa kín đáo hơn cả những thông tin truyền đạt từ Đức vua James ở Rome; Jamie để riêng những bức thư này để giải khi rảnh rỗi. Một lượng lớn thư từ của Điện hạ thuộc dạng vô thưởng vô phạt - là những lời nhắn gửi từ bạn bè ở Ý, một số lượng hóa đơn ngày càng tăng từ các thương gia địa phương - Charles có sở thích diện quần áo lòe loẹt và những đôi giày đẹp, cũng như thích uống rượu brandy - và thi thoảng cũng có thư từ Louise de La Tour de Rohan. Những thư này khá dễ nhận ra; ngoài việc đó là những lá thư viết tay cầu kỳ chữ nhỏ xíu, khiến thư của cô ta y như một con chim nhỏ đang để lại dấu vết để người ta lần theo nó, cô ta lúc nào cũng làm tờ giấy viết thư thấm đẫm mùi huệ dạ hương rất dễ phân biệt. Jamie kiên quyết từ chối đọc những thư này.
“Anh sẽ không đọc thư tình của một gã đàn ông,” anh thẳng thừng nói. “Ngay cả một kẻ đang có âm mưu cũng phải ngại ngùng trước một thứ gì đó.” Anh hắt hơi và thả lá thư cuối cùng trở vào túi của Fergus. “Ngoài ra,” anh bổ sung thêm một cách thực tế hơn, “Louise kể cho em nghe mọi chuyện rồi còn gì.”
Quả đúng là vậy; Louise đã trở thành một người bạn thân thiết và gần như dành rất nhiều thời gian ở trong phòng khách nhỏ nhà tôi y như trong nhà cô ấy, để vò đầu bứt tóc nói về Charles, rồi sau đó lại quên bẵng luôn cậu ta để say sưa thảo luận về điều kỳ diệu của việc mang thai - cô ấy chẳng hề bị ốm nghén vào buổi sáng, thật đáng nguyền rủa! Đãng trí và mau quên, đó chính là cô, dù tôi rất thích cô nhưng vẫn thấy nhẹ nhõm cả người khi được thoát khỏi sự bầu bạn của cô để tới nhà thương Des Anges vào mỗi buổi chiều.
Vì Louise không bao giờ có thể đặt chân tới khu vực nhà thương Des Anges nên khi tôi đến đó, không có ai đồng hành cả. Không nản lòng sau lần đầu tiên đến nhà thương, Mary Hawkins gom hết lòng can đảm để tháp tùng tôi lần nữa. Và rồi lại lần nữa. Dù cô bé không dám nhìn thẳng vào một vết thương nhưng rất chăm chỉ khi bón cháo cho người bệnh và quét dọn sàn nhà. Hình như cô bé coi những hoạt động này là một sự thay đổi mang đến niềm vui khác với những cuộc tụ hội trong triều đình hoặc cuộc sống mới ở nhà chú cô.
Cho dù Mary thường xuyên bị sốc trước một vài hành vi cô thấy trong cung điện - dù đã gặp quá nhiều lần nhưng cô bé vẫn dễ dàng bị sốc - cô bé không để lộ bất cứ sự chán ghét hay kinh hãi nào trước sự có mặt của Tử tước Marigny, điều đó dẫn tôi tới kết luận rằng gia đình khốn khổ của cô còn chưa hoàn thành việc đàm phán cho cuộc hôn nhân của cô - vì thế mà không nói cho cô biết chuyện đó.
Kết luận này nảy ra vào một ngày cuối tháng Tư, khi trên đường tới nhà thương Des Anges, cô bé đã đỏ mặt kể với tôi rằng mình đang yêu.
“Ồ, anh ấy đẹp trai lắm!” Cô nồng nhiệt nói, tật nói lắp đã hoàn toàn bị lãng quên. “Và quá… ờ, quá phi thường nữa.”
“Phi thường?” Tôi nói. “Ừm, phải, rất tốt.” Cá nhân tôi nghĩ rằng phẩm chất cụ thể đó không phải là thứ đứng đầu trong danh sách những đức tính đáng khao khát ở một người tình, nhưng sở thích mỗi người mỗi khác.
“Và ai là quý ông đáng quý đó vậy?” Tôi nhẹ nhàng trêu ghẹo. “Có phải là người tôi biết không?”
Màu ửng hồng trên má cô bé càng đậm hơn. “Không, em không nghĩ vậy.” Rồi cô bé ngước nhìn lên, hai mắt long lanh. “Ồ, đáng lẽ em không nên kể với bà chuyện này, nhưng em không thể cầm lòng được. Ông ấy đã viết thư cho cha em. Ông ấy sẽ quay lại Paris vào tuần tới!”
“Thật sao?” Đây là một tin tức thú vị. “Tôi nghe nói rằng Bá tước de Palles được kỳ vọng sẽ tới cung điện vào tuần tới,” tôi nói. “Có phải người đó của em, ừm, là một người trong nhóm của ngài ấy không?”
Mary trông có vẻ kinh ngạc tột cùng trước lời gợi ý này.
“Một người Pháp! Ồ, không, Claire; thật thế, làm sao em có thể kết hôn với một người Pháp chứ?”
“Có gì không ổn với đàn ông Pháp sao?” Tôi hỏi, khá là ngạc nhiên trước phản ứng kịch liệt của cô ấy. “Dù sao em cũng nói được tiếng Pháp mà.” Có lẽ đó chính là rắc rối; vì mặc dù Mary nói tiếng Pháp rất hay nhưng tính e thẹn của cô lại khiến tật nói lắp càng tệ hơn mỗi khi dùng ngôn ngữ này. Chỉ mới ngày hôm trước, tôi tình cờ đi ngang qua hai thằng bé phụ bếp đang trêu đùa nhau bằng cách mô phỏng độc ác “la petite Anglaise maladroite[1]”.
“Bà không biết về đàn ông Pháp ư?” Cô bé thì thầm, hai mắt mở lớn kinh hãi. “Ồ, nhưng dĩ nhiên rồi, bà sẽ không biết. Chồng của bà là một người quá dịu dàng, quá tử tế… Ông ấy sẽ không, ý-ý em là em không biết ông ấy c-có làm phiền bà theo cách đó…” Gương mặt cô tràn ngập đủ màu sắc như một bông hoa mẫu đơn, ửng đỏ tới tận chân tóc và tật nói lắp lộ ra không khống chế được.
“Ý em là…” Tôi mở đầu, cố nghĩ ra một phương thức khéo léo để tháo gỡ cho cô bé mà không để bản thân dính vào chuyện phải bàn luận về những thói quen của đàn ông Pháp. Tuy nhiên, xét đến những gì ông Hawkins đã nói với tôi về cha của Mary và các kế hoạch của ông ta đối với cuộc hôn nhân của cô bé, tôi nghĩ có lẽ mình nên cố thử làm tiêu tan những ý niệm của cô ấy vì rằng cô rõ ràng đã góp nhặt chúng từ những cuộc tán gẫu trong các phòng khách và phòng thay quần áo. Tôi không muốn cô bé sợ chết khiếp nếu cô quả thật kết hôn với một người đàn ông Pháp.
“Điều bọn họ làm… ở… trên giường ấy!” Cô bé khàn giọng thì thào.
“À,” tôi bình thản nói, “chỉ là có rất nhiều điều em có thể làm với một người đàn ông khi ở trên giường. Và vì tôi thấy một số lượng lớn trẻ em ở thành phố này nên tôi cho rằng ngay cả đàn ông Pháp cũng khá thông thạo các phương thức chính thống ấy.”
“Ôi! Trẻ con… À, phải rồi, dĩ nhiên rồi,” cô bé lơ đãng nói, có vẻ không thấy có quá nhiều liên quan. “N-nh-nhưng bọn họ nói” - cô nhìn xuống, ngượng ngùng và giọng nói càng nhỏ hơn -“ră-rằng anh ta… cái thứ của người đàn ông Pháp, bà biết đấy…”
“Phải, tôi biết,” tôi nói, cố kiên nhẫn. “Theo những gì tôi biết, chúng cũng giống như của bất cứ người đàn ông nào khác thôi. Đàn ông Anh và đàn ông Scotland cũng được ban cho tương tự như thế thôi.”
“Phải, nhưng họ, họ… ch-cho nó vào giữa h-hai ch-chân của phụ nữ! Ý em là, ngay bên trong cô ấy!”
Đây rồi! Tin giờ chót cuối cùng đã lộ ra! Cô bé hít vào một hơi thật sâu, điều đó dường như khiến cô bình tĩnh lại, vì màu đỏ lựng trên gương mặt đã hơi nhạt bớt đi. “Một người đàn ông Anh, hay thậm chí là Scot… Ồ, em không có ý nói rằng cái cách đó…” Cô bé vội đưa tay lên bịt miệng vẻ ngại ngùng. “Nhưng một người đàn ông tao nhã như chồng bà, chắc chắn ông ấy sẽ không bao giờ mơ tưởng đến việc ép buộc vợ mình chịu đựng th-thứ gì đó như thế!”
Tôi để một tay lên cái bụng đã hơi phình ra và để ý thấy cô bé đăm chiêu suy nghĩ. Tôi bắt đầu hiểu tại sao tính chất tinh thần lại xếp ở thứ hạng cao đến thế trong thang điểm đức hạnh đàn ông của Mary Hawkins.
“Mary,” tôi nói, “tôi nghĩ chúng ta phải có một cuộc trò chuyện nho nhỏ.”
•••
Tôi vẫn đang cười thầm khi bước vào sảnh lớn của nhà thương, chiếc váy mặc trên người được làm từ chất vải bền chắc và có màu sắc tẻ nhạt của trang phục người tập sự.
Một đội ngũ giỏi những bác sĩ phẫu thuật, người làm xét nghiệm nước tiểu, thầy lang chuyên chỉnh xương khớp, y sĩ và các thầy thuốc chữa bệnh khác đang đóng góp thời gian và sự phục vụ của họ ở đây như là một hình thức từ thiện; những người khác đến để học hỏi hoặc để nâng cao kỹ năng của họ. Những bệnh nhân xui xẻo của nhà thương Des Anges ở vào tình cảnh không thể phản đối và trở thành những đối tượng của các thí nghiệm y học.
Ngoài bản thân các nữ tu sĩ, đội ngũ nhân viên y tế hầu như thay đổi hằng ngày, tùy thuộc vào việc họ tự nhận thấy bản thân có kiên nhẫn với các bệnh nhân vào ngày hôm đó hay không, hoặc họ có kỹ thuật mới muốn tới đây để luyện tập. Nhưng hầu hết các bác sĩ mổ miễn phí thường đến đủ nên tôi có thể nhanh chóng nhận ra những người hay đến.
Một trong số những người thú vị nhất là người đàn ông cao kều, hốc hác mà tôi đã thấy đang cưa chân vào lần đầu tiên đến thăm nhà thương. Vì thắc mắc, tôi đã tìm hiểu được tên của ông ta là ông Forez. Vốn là một thầy lang chuyên trị xương khớp, đôi khi ông ta sẽ thử thực hiện các thủ thuật cắt cụt đòi hỏi sự khéo léo tinh tế, cụ thể là khi có một cái chi khó liền chẳng hạn. Các bà xơ và hộ lý dường như có phần tôn sùng ông Forez; họ không bao giờ trêu chọc ông ta hoặc trao đổi những lời đùa cợt thô lỗ như hay làm với hầu hết những người tình nguyện trợ giúp y tế khác.
Ông Forez cũng làm việc hôm nay. Tôi lặng lẽ đến gần để xem ông ta đang làm gì. Người bệnh là một công nhân trẻ đang nằm trên cáng, mặt trắng bệch và thở gấp. Anh ta bị ngã từ trên giàn giáo nhà thờ lớn xuống - nơi đó thường xuyên được tu sửa - và bị gãy cả tay lẫn chân. Tôi nhận thấy cánh tay ấy không gây khó khăn gì cho một ông thầy lang chuyên trị xương khớp - nó chỉ có một vết rạn bằng nửa đường kính xương. Tuy thế cái chân gãy kia thì khác; một vết nứt kép nghiêm trọng, liên quan đến cả xương đùi và xương ống chân. Những mảnh xương gãy đột ngột bị lòi ra đâm xuyên qua cả đùi và cẳng chân, phần thịt bị cứa rách mang màu xanh tái, bầm tím vì chấn thương khắp cả bề mặt đùi.
Tôi không muốn làm vị bác sĩ chỉnh nắn xương này sao nhãng khỏi ca bệnh của ông ta, nhưng ông Forez rõ ràng đã đắm chìm vào suy nghĩ, chậm chạp xoay quanh người bệnh, nhìn bên này ngó bên kia giống như một con quạ ăn xác thối to lớn, thận trọng vì sợ nạn nhân của nó chưa thực sự chết hẳn. Ông ta trông khá giống một con quạ, tôi nghĩ vậy, với cái mũi hơi gồ lên và mái tóc đen mượt mà không rắc phấn, chải ngược ra sau lên cái gáy lưa thưa tóc. Quần áo ông ta cũng vậy, màu đen ảm đạm, dù là chất vải tốt - rõ ràng ông ta có một khoản thực lợi ngoài công việc ở nhà thương.
Cuối cùng, đã quyết định xong trình tự hành động, ông Forez ngẩng đầu lên, liếc nhìn xung quanh để tìm sự trợ giúp. Mắt ông ta sáng lên khi trông thấy tôi, ông ta vẫy tay ra hiệu cho tôi tiến tới. Tôi đang mặc một chiếc váy dài bằng vải lanh thô dành cho người tập sự và mải mê theo dõi dáng vẻ tập trung làm việc của ông ta, có vẻ ông ta không nhận ra rằng tôi không đội khăn trùm đầu của nữ tu cũng như khăn trùm của y tá.
“Ở đây, ma soeur[2],” ông ta hướng dẫn, tay cầm lên mắt cá chân của người bệnh. “Cầm chặt nó phía sau gót chân. Đừng dùng lực cho tới khi tôi bảo xơ, nhưng khi tôi nói thì kéo thẳng bàn chân về phía xơ nhé! Kéo thật chậm thôi, nhưng phải dùng lực - sẽ cần dùng đến sức mạnh đây, xơ hiểu chứ?”
“Tôi hiểu rồi.” Tôi nắm chặt lấy bàn chân đó như được chỉ dẫn, trong khi ông Forez chầm chậm lênh khênh đi về đầu kia của cáng, liếc nhìn cái chân gãy với vẻ suy tư.
“Tôi có một liều thuốc kích thích ở đây,” ông ta nói, lôi ra một lọ nhỏ từ trong túi áo khoác và đặt nó xuống bên đầu bệnh nhân. “Nó làm đông máu trên bề mặt da và khiến máu không chảy ra nữa, có lẽ nó sẽ hữu dụng hơn đối với người bạn trẻ của chúng ta.” Nói rồi, ông ta tóm lấy tóc người bệnh và đút cái lọ vào miệng chàng thanh niên, khéo léo gạn thuốc xuống cổ họng anh ta chỉ bằng một lần rót.
“À,” ông ta thốt lên hài lòng khi chàng trai nuốt xuống và hít vào thật sâu. “Thế sẽ giúp ích đấy. Giờ thì, về sự đau đớn - phải, sẽ tốt hơn nếu chúng ta có thể gây tê cái chân, như thế anh ta sẽ ít có khả năng kháng cự lại khi chúng ta nắn thẳng nó.”
Ông ta lại thò tay vào trong cái túi lớn kia, lấy ra một cái ghim nhỏ bằng đồng thau, dài gần tám phân, rộng bản và bẹt ở đầu. Một bàn tay gầy guộc nhẹ nhàng thăm dò bên trong bắp đùi người bệnh, ngay gần háng, lần theo đường gân xanh của một mạch máu lớn nằm bên dưới da. Những ngón tay lần mò ngập ngừng, dừng lại, rồi bắt mạch theo một vòng tròn nhỏ, sau đó xác định một điểm. Ấn ngón tay trỏ vào phần da như để đánh dấu vị trí đó, ông Forez đưa đầu mũi ghim vào đúng vị trí ấy. Một lần nữa, ông ta nhanh tay luồn vào cái túi kỳ diệu kia và lấy ra một chiếc búa đồng, ông ta dùng nó đóng cái ghim thẳng vào chân người bệnh chỉ bằng một nhát gõ.
Cái chân co rút dữ dội, sau đó dường như thả lỏng sang trạng thái mềm oặt. Đồng thời loại thuốc làm co tĩnh mạch được dùng lúc trước dường như đã mang lại hiệu quả; máu rỉ ra từ miệng vết thương đã ít đi trông thấy.
“Thật đáng kinh ngạc!” Tôi thốt lên. “Ông đã làm như thế nào vậy?”
Ông Forez cười bẽn lẽn, một ráng hồng yếu ớt ửng lên trên hai gò má tai tái, ông ta có vẻ hài lòng với sự thán phục của tôi.
“À, không phải lúc nào nó cũng suôn sẻ như thế,” ông ta khiêm tốn thừa nhận. “Lần này, may mắn đã ủng hộ tôi.” Ông ta chỉ vào cái ghim đồng và giải thích: “Ở đó có một bó lớn đầu các dây thần kinh, thưa xơ, tôi đã nghe nhà giải phẫu gọi chúng là đám rối. Nếu xơ may mắn ghim trúng nó, nó sẽ gây ra hiện tượng tê liệt đến toàn bộ xúc giác bên dưới.” Ông ta đột nhiên đứng thẳng lên, nhận ra mình đang lãng phí thời gian nói chuyện trong khi tốt hơn hết là nên tiến hành nắn chân ngay.
“Đến đây nào, ma soeur,” ông ta ra lệnh. “Quay trở về nhiệm vụ nào! Hiệu quả của chất kích thích ấy không kéo dài đâu; chúng ta phải làm ngay bây giờ, trong khi hiện tượng rỉ máu bị chặn lại.”
Vì gần như mềm oặt nên cái chân dễ dàng thẳng ra, đầu chóp xương gãy rút lại, không còn thòi ra nữa. Theo hiệu lệnh của ông Forez, tôi giữ chặt thân trên của người thanh niên trong khi ông ta khéo léo nắn bàn chân và cẳng chân, rồi chúng tôi liên tục kéo cái chân ấy để thực hiện những điều chỉnh nhỏ cuối cùng.
“Thế được rồi, thưa xơ! Giờ, nếu xơ sẵn lòng giữ bàn chân này ổn định một lúc.” Ông ta thét gọi một hộ lý mang đến vài cái que cứng cáp và một ít vải để băng bó, chẳng bao lâu chúng tôi đã nẹp gọn gàng cái chân và những vết thương hở cũng được băng bó lại.
Ông Forez và tôi đứng hai bên thân người bệnh nhân, trao nhau một nụ cười tươi tắn để chúc mừng.
“Làm tốt lắm!” Tôi khen, đưa tay lên nhét lại mớ tóc bị xổ ra trong lúc đang ráng sức làm việc. Tôi thấy gương mặt ông Forez đột nhiên thay đổi khi ông ta nhận ra tôi không mang khăn trùm, ngay sau đó tiếng chuông binh boong ngân nga báo buổi cầu kinh chiều vang lên từ nhà thờ kế bên. Tôi liếc nhìn ra ô cửa sổ lớn trống hoác ở cuối khu vực phòng bệnh, nó không được lắp kính để cho các loại hơi độc có thể thoát ra ngoài. Bầu trời trong khung hình chữ nhật đó đã xanh thẫm lại báo hiệu thời điểm sẩm tối.
“Xin phép,” tôi nói, bắt đầu lách người ra khỏi chiếc áo dài mặc phủ bên ngoài khi làm việc. “Tôi phải đi ngay thôi; chồng tôi sẽ lo lắng nếu tôi về nhà muộn quá. Tôi rất vui được có cơ hội làm phụ tá cho ông, thưa ông Forez!” Người thầy thuốc cao lớn chuyên trị xương khớp nhìn hành động cởi áo dài này trong vẻ kinh ngạc thấy rõ.
“Nhưng xơ… à, không, dĩ nhiên bà không phải là xơ rồi, đáng lẽ tôi phải nhận ra điều đó trước… Nhưng bà… là ai vậy?” Ông ta tò mò hỏi.
“Tên tôi là Fraser,” tôi nói ngắn gọn. “Xem này, tôi phải đi đây, nếu không chồng tôi…”
Ông ta vươn người đứng thẳng hết mức cái chiều cao lóng ngóng vụng về của mình, cúi chào thật sâu với dáng vẻ hết sức nghiêm túc.
“Tôi coi đó là một đặc ân nếu bà cho phép tôi đưa bà về nhà, thưa bà Fraser!”
“Ồ… tại sao, cảm ơn ông,” tôi nói, thoáng mềm lòng trước vẻ đăm chiêu của ông ta. “Tôi có một người tháp tùng rồi,” tôi nói, lơ đãng nhìn quanh sảnh tìm kiếm Fergus, người đã tranh nhiệm vụ tháp tùng từ Murtagh mỗi khi nó không cần phải đi đánh cắp thứ gì. Thằng bé ở kia, đang tựa người vào khung cửa, mặt nhăn nhó vẻ sốt ruột. Tôi thắc mắc không biết nó đã ở đó bao lâu rồi - các xơ không cho phép nó đi vào sảnh chính hoặc các khu vực bệnh nhân nằm, họ khăng khăng rằng thằng bé phải chờ tôi ở cạnh cửa.
Ông Forez đưa mắt nhìn người tháp tùng của tôi vẻ hồ nghi, sau đó quả quyết đỡ lấy khuỷu tay tôi.
“Tôi sẽ đưa bà tới cửa nhà bà, thưa bà,” ông ta tuyên bố. “Khu vực này của thành phố quá nguy hiểm khi trời tối mà bà lại chỉ có sự bảo vệ của một đứa trẻ không hơn.”
Tôi có thể thấy Fergus sưng sỉa phẫn nộ khi bị gọi là một đứa trẻ, và nó gấp gáp để chứng minh rằng mình là một người tháp tùng tuyệt vời bằng việc thường xuyên săn sóc hướng dẫn tôi đi vào những con phố an toàn nhất. Ông Forez không quá chú ý vào ai trong hai người chúng tôi, chỉ gật đầu một cách nhã nhặn với xơ Angelique khi đi theo tôi qua cánh cửa đôi cao lớn của nhà thương.
Fergus chạy theo tôi sát gót, chọc chọc vào tay áo tôi. “Thưa bà!” Cậu nhóc thì thào kích động. “Thưa bà! Cháu đã hứa với ông chủ là sẽ đưa bà về nhà an toàn mỗi ngày, cháu sẽ không để cho bà dính líu với...”
“À, đây rồi! Thưa bà, bà ngồi đây đi; cậu nhóc của bà có thể ngồi chỗ khác.” Phớt lờ tiếng cự cãi của Fergus, ông Forez nhấc cậu nhóc lên và ném nó vào một chiếc xe ngựa đang đợi sẵn.
Chiếc xe đó là một chiếc xe nhỏ mui trần, nhưng được trang bị tao nhã, với chỗ ngồi bọc nhung xanh sẫm và một cái vòm che nhỏ để che chở các hành khách khỏi thời tiết khắc nghiệt thất thường hay khỏi bị bùn tuyết bắn lên người. Nó không có vải bọc trên thành vịn hay các trang trí khác trên cửa xe; ông Forez không phải là quý tộc - nhưng hẳn là một nhà tư sản giàu có.
Chúng tôi lịch sự chuyện trò trên đường về nhà, bàn luận về các vấn đề y học, trong khi Fergus hờn dỗi trong góc xe, mắt sáng rực dưới mái tóc bờm xờm. Khi chúng tôi dừng lại ở đường Tremoulins, thằng nhóc nhảy qua thành xe mà không đợi người đánh xe mở cửa và chạy biến vào trong nhà. Tôi chằm chằm nhìn theo nó, tự hỏi nó khó chịu vì điều gì, sau đó quay ra chào tạm biệt ông Forez.
“Thực sự, không có gì đâu,” ông ta hòa nhã cam đoan với tôi để đáp lại những câu cảm ơn hết lời của tôi. “Dù sao nhà bà cũng nằm ngay trên đường tôi đi về. Và tôi không thể tin tưởng để cho một phu nhân tao nhã đi lại trên đường phố Paris vào giờ này.” Ông ta đỡ tôi xuống xe và mở miệng định nói thêm, đúng lúc cánh cổng bật mở đánh rầm một cái phía sau chúng tôi.
Tôi quay người lại, vừa kịp trông thấy vẻ mặt Jamie thay đổi từ hơi giận dữ thành giật mình kinh ngạc.
“Ồ!” Anh nói. “Chào buổi tối, thưa ông!” Anh cúi chào ông Forez, người đã quay lại chào hỏi với vẻ long trọng nhất.
“Vợ của ngài đã cho phép tôi vinh dự to lớn được đưa bà về cửa nhà một cách an toàn, thưa ngài! Về phần sự chậm trễ của bà ấy, tôi xin ngài đặt hết lỗi lầm đó lên vai tôi đây; bà nhà đã hào hiệp trợ giúp tôi trong một ca bệnh nhỏ ở nhà thương Des Anges.”
“Tôi mong là cô ấy đã làm vậy,” Jamie nói bằng một giọng nhẫn nại. “Dù sao,” anh nói thêm bằng tiếng Anh, nhướng một bên lông mày nhìn tôi, “em không thể mong chờ một người chồng cũng hấp dẫn như một ca đau ruột thừa hay một ca nôn mửa, phải không?” Khóe miệng anh giật giật, và tôi biết anh không phải thực sự tức giận, chỉ là anh để tâm việc tôi chưa về nhà đúng giờ thôi; tôi cảm thấy xót xa hối hận vì đã làm anh lo lắng.
Cúi chào ông Forez một lần nữa, anh nắm lấy cánh tay tôi và đẩy tôi đi qua cổng.
“Fergus đâu?” Tôi hỏi ngay khi cánh cổng khép lại phía sau chúng tôi. Jamie cười khẩy.
“Ở trong bếp, đang chờ bị trừng phạt, anh hy vọng thế.”
“Trừng phạt? Ý anh là gì?” Tôi hỏi.
Anh bất ngờ cười to.
“À thì,” anh nói, “anh đang ở trong phòng làm việc, tự hỏi em đang ở nơi quái quỷ nào, và suýt nữa tự mình đi tới nhà thương thì cửa phòng bật mở, và nhóc Fergus lao vào, phủ phục trên sàn nhà cạnh chân anh, cầu xin anh giết nó ngay lập tức.”
“Giết nó ư? Vì cái gì chứ?”
“À, đó cũng là điều anh hỏi nó, Sassenach. Anh nghĩ có lẽ em và nó đã bị bọn cướp đường phục kích - có nhiều băng nhóm nguy hiểm của lũ côn đồ vô lại trên khắp đường phố, em biết đấy, và anh đã nghĩ vì đánh mất em như thế nên thằng nhóc mới cư xử như vậy. Nhưng thằng bé nói em đang ở ngoài cổng, vì vậy anh chạy vội ra đây để xem em có ổn không, cùng với Fergus bám theo sát gót, lảm nhảm gì đó về việc đã phản bội lòng tin của anh, không xứng đáng được gọi anh là ông chủ, và cầu xin anh đánh chết nó. Anh thấy hơi khó nghĩ, nó cứ tiếp tục như thế mãi nên anh bảo sẽ đến gặp nó sau và đuổi nó vào trong bếp.”
“Ồ, quái quỷ thật!” Tôi nói. “Thằng bé thực sự nghĩ là nó đã phản bội lòng tin của anh chỉ vì em về nhà muộn một chút à?”
Jamie liếc xéo sang tôi.
“Đúng thế! Và nó đã làm như vậy thật, vì đã để em đi xe ngựa về nhà cùng với một người lạ. Thằng bé thề rằng nó sẵn sàng lao mình ra chắn trước lũ ngựa trước khi để em bước lên chiếc xe đó, nhưng mà em,” anh cố ý bổ sung, “dường như rất hòa hợp với người đàn ông kia.”
“À, dĩ nhiên là em có quan hệ tốt với ông ta rồi,” tôi phẫn nộ nói. “Em vừa mới giúp ông ta cố định một cái chân mà.”
“Hửm.” Lý lẽ này rõ ràng không có sức thuyết phục đối với anh.
“Ồ, được rồi,” tôi miễn cưỡng đồng ý. “Có lẽ hơi thiếu thận trọng. Nhưng ông ta thực sự có vẻ hoàn toàn đáng kính, và em đã vội vã muốn về nhà - em biết anh sẽ lo lắng.” Nhưng giờ tôi ước gì mình để ý nhiều hơn tới những tiếng lẩm bẩm điên cuồng của Fergus và những cú chọc vào ống tay áo tôi lúc trước. Khi ấy, tôi chỉ quan tâm tới việc về nhà càng nhanh càng tốt.
“Anh sẽ không thực sự đánh thằng bé chứ, phải không?” Tôi hỏi, có phần hoảng hốt. “Đó hoàn toàn không phải lỗi của nó - em đã khăng khăng đi cùng với ông Forez. Ý em muốn nói, nếu có ai đó đáng bị đánh đòn thì người đó chính là em.”
Rẽ về phía nhà bếp, Jamie nhướng lông mày nhạo báng, nhìn tôi.
“Phải, đúng thế còn gì,” anh tỏ vẻ tán đồng. “Dù vậy, vì đã thề là sẽ kiềm chế không làm những hành động như thế nên có lẽ anh đành phải xử lý Fergus thôi.”
“Jamie! Không!” Tôi dừng khựng lại, kéo giật cánh tay anh. “Jamie! Làm ơn!” Sau đó, tôi phát hiện nụ cười cố giấu nơi khóe môi anh và thở phào nhẹ nhõm.
“Không,” anh nói, để nụ cười hiện rõ ra. “Anh không định giết cậu nhóc hay thậm chí đánh nó vì chuyện đó. Mặc dù vậy, có lẽ anh phải đi tát tai cậu nhóc một, hai cái để cứu vãn danh dự của cậu ta,” anh nói thêm. “Cậu nhóc nghĩ mình đã phạm phải một tội ác tày trời bởi không theo sát mệnh lệnh của anh là bảo vệ em - anh thấy khó mà cho qua nếu không có dấu hiệu nào đó bày tỏ sự bất mãn một cách chính thức.”
Anh dừng lại bên ngoài cánh cửa màu xanh lá dẫn vào khu bếp để cài lại tay áo và thắt lại khăn cà vạt.
“Trông anh tươm tất chứ?” Anh hỏi, vuốt ngược mái tóc dày phóng túng ra sau. “Có lẽ anh nên đi lấy cái áo khoác - anh không chắc dáng vẻ khiển trách thế nào mới là hợp cách.”
“Trông anh tuyệt lắm,” tôi nói, cố nén cười. “Rất khắt khe.”
“Ồ, thế thì tốt,” anh nói, bạnh vai ra và mím chặt môi. “Anh hy vọng mình không cười ra tiếng, sẽ hỏng hết việc mất,” anh lầm bầm, đẩy cánh cửa dẫn tới cầu thang đi vào phòng bếp.
Bầu không khí trong bếp không hề vui vẻ, nhộn nhịp. Khi chúng tôi bước vào, tiếng nói chuyện lập tức lắng xuống, người làm vội vàng rút lui, đứng sang một bên. Mọi người đứng bất động một lúc, rồi có một chuyển động nhỏ giữa hai cô phụ bếp, Fergus bước ra khoảng trống trước mặt chúng tôi.
Gương mặt cậu nhóc trắng bệch, giàn giụa nước mắt, nhưng lúc này cậu không lau đi. Với thái độ đường hoàng, cậu cúi chào, đầu tiên là với tôi, sau đó là với Jamie.
“Thưa bà, thưa ông, cháu thật hổ thẹn,” cậu nói, hạ thấp giọng nhưng vẫn nghe thấy rõ. “Cháu không xứng đáng là người làm của ông bà, nhưng cháu vẫn cầu xin ông bà đừng vứt bỏ cháu.” Giọng cậu cao vút lên, run rẩy một chút trước ý nghĩ đó. Tôi vội cắn môi mình. Fergus liếc nhìn sang hai hàng người hầu bên cạnh như thể tìm một sự ủng hộ tinh thần và nhận được cái gật đầu cổ vũ từ Fernand, người đánh xe. Hít vào một hơi thật sâu để lấy can đảm, cậu đứng thẳng người lên và trực tiếp hướng về phía Jamie.
“Giờ cháu sẵn sàng nhận sự trừng phạt, thưa ngài!” Fergus nói. Như thể một tín hiệu được phát ra, một người hầu bước ra khỏi đám người cứng nhắc, dắt cậu bé đến một chiếc bàn bằng gỗ ván đầy bụi bặm, rồi đi qua phía bên kia bàn, nắm lấy hai tay cậu nhóc, kéo nó nằm vắt ngang qua mặt bàn và giữ cho nó nằm duỗi thẳng ra.
“Nhưng…” Jamie định lên tiếng nhưng không theo kịp diễn biến sự việc. Anh chưa kịp nói gì thì Magnus, người quản gia lớn tuổi, đã âm trầm bước lên và trình ra cái dây da dùng để mài dao trong bếp, trang trọng đặt nó lên trên cái thớt thái thịt.
“Ơ,” Jamie thốt lên, nhìn tôi vẻ bất lực.
“Ừm,” tôi ậm ừ, lùi ra sau một bước. Mắt nheo lại, anh tóm lấy tay tôi, siết nó thật chặt.
“Không, em không được trốn, Sassenach,” anh thì thào bằng tiếng Anh. “Nếu anh phải làm việc đó thì em cũng phải đứng xem!”
Tuyệt vọng liếc qua lại giữa nạn nhân sắp tới và dụng cụ được dâng lên dùng cho việc trừng phạt, anh lưỡng lự thêm một lúc rồi từ bỏ.
“Ôi, âm tào địa ngục chết tiệt,” anh cằn nhằn khe khẽ bằng tiếng Anh, tóm lấy cái dây da từ tay Magnus. Anh uốn cong cái dây da trong hai bàn tay; rộng gần tám phân và dày nửa phân, nó là một món vũ khí ghê gớm. Rõ ràng bàn thân anh đang ước gì mình ở bất kỳ nơi nào khác chứ không phải ở đây, anh tiến tới trước thân mình nằm sấp của Fergus.
“Được rồi,” anh nói, trừng mắt hung tợn nhìn quanh phòng. “Mười roi, và ta không muốn nghe tiếng ồn ào nhặng xị đâu.” Vài cô hầu gái sợ tái người, bám chặt lấy nhau để giữ vững tinh thần, một sự im lặng chết chóc trải khắp căn phòng lớn khi anh giơ cái dây da lên cao.
Tiếng roi quất vào da thịt chát chúa vang lên khiến tôi giật nẩy mình, những tiếng kêu sợ hãi nho nhỏ phát ra từ đám phụ bếp, nhưng không thấy tiếng kêu của Fergus. Thân mình bé nhỏ run rẩy, và Jamie nhắm mắt, mắm môi tiếp tục giáng xuống đòn trừng phạt, tiếng quật đều đều vang lên. Tôi thấy mình như phát ốm, lén lút chùi hai lòng bàn tay toát mồ hôi lạnh vào váy. Cùng lúc đó, tôi cảm thấy một thôi thúc muốn cười thành tiếng trước tình huống trớ trêu kinh khủng này.
Fergus chịu đựng, không hề phát ra tiếng rên nào. Khi Jamie đánh xong và bước lùi lại, gương mặt tái xanh và nhễ nhại mồ hôi, thân hình bé nhỏ kia vẫn nằm im lìm khiến tôi thoáng lo sợ rằng thằng bé đã chết - vì sốc, nếu không phải do hậu quả của trận đòn. Nhưng rồi một cơn rùng mình dường như chạy khắp thân thể bé nhỏ, thằng bé trượt ra sau, cứng ngắc đứng dậy khỏi cái bàn.
Jamie nhảy tới tóm lấy cánh tay nó, lo lắng vuốt mái tóc ướt đẫm ra khỏi vầng trán nó.
“Nhóc ổn không?” Anh hỏi. “Chúa ơi, Fergus, nói với ta rằng cháu ổn đi!”
Thằng bé trắng bệch tới tận môi, hai mắt trợn trừng, nhưng nó mỉm cười trước bằng chứng rõ ràng thể hiện thiện ý của chủ nhân, cu cậu phấn khích khoe hàm răng sáng lóng lánh dưới ánh đèn.
“Ồ vâng, thưa ngài,” cậu nhóc thở hổn hển. “Cháu đã được tha thứ rồi ạ?”
“Chúa Jesus ơi,” Jamie lẩm bẩm và siết chặt cậu bé vào lòng. “Rồi, dĩ nhiên là rồi, đồ ngốc ạ!” Rồi anh đẩy thằng bé ra, giữ nó trong khoảng một cánh tay và khẽ lắc người nó. “Ta không muốn làm như vậy một lần nữa đâu, nghe rõ chưa?”
Fergus gật đầu, mắt sáng long lanh, rồi bứt người ra và quỳ gối trước mặt tôi.
“Bà cũng tha thứ cho cháu chứ, thưa bà?” Cậu nhóc hỏi, trịnh trọng khoanh hai tay trước ngực và chân thành ngước nhìn, giống như một chú sóc chuột đang xin xỏ quả hạch.
Tôi nghĩ mình sẽ trút hơi thở cuối cùng vì xấu hổ mất, nhưng vẫn thu đủ bình tĩnh để cúi xuống nâng cậu bé đứng dậy.
“Không có gì để phải tha thứ cả,” tôi khẳng định với cậu nhóc, hai má nóng bừng. “Cháu là một chàng trai dũng cảm, Fergus ạ! Tại sao… ờ, tại sao cháu không đi kiếm chút gì để ăn tối nhỉ?”
Lúc đó, bầu không khí trong gian bếp mới thả lỏng, như thể mọi người thở phào nhẹ nhõm cùng một lúc. Những người hầu khác xô tới, ồn ào thể hiện sự quan tâm và chúc mừng, còn Fergus thì bị mang đi để nhận sự chào đón dành cho một vị anh hùng, trong khi Jamie và tôi rút lui trở về khu vực tầng trên của mình.
“Ôi, Chúa ơi,” Jamie thốt lên, đổ người xuống chiếc ghế bành của anh như thể đã hoàn toàn cạn kiệt sức lực. “Lạy Chúa lòng lành, Mary, Michael và Bride! Thánh thần ơi, anh cần một ly rượu. Đừng rung chuông!” Anh hô lên hoảng hốt mặc dù tôi còn chưa di chuyển về phía cái dây chuông. “Anh không thể chịu nổi phải nhìn mặt ai trong đám người hầu ngay lúc này.”
Anh đứng dậy lục lọi trong cái tủ ly. “Anh nghĩ mình có một chai ở đây.”
Anh quả thật có một chai Scotch lâu năm. Không hề kiểu cách, anh mở cái nút chai bằng răng, tu cả chai rượu mạnh, làm vơi đi mất khoảng gần ba phân rồi mới đưa nó cho tôi. Tôi làm theo anh không chút ngần ngại.
“Chúa Jesus ơi,” tôi nói khi hồi lại hơi đủ để nói chuyện.
“Đúng đấy,” anh nói, lấy lại chai rượu và làm một ngụm lớn nữa. Đặt chai xuống, anh ôm siết lấy đầu, luồn những ngón tay vào tóc cho tới khi nó dựng đứng hết cả lên, lộn xộn man dại. Anh bật cười yếu ớt.
“Anh chưa bao giờ cảm thấy mình ngốc nghếch như vậy trong đời. Chúa ơi, anh cảm thấy mình như một thằng đần!”
“Em cũng vậy,” tôi nói, đến lượt tôi cầm lấy chai rượu. “Thậm chí còn tệ hơn anh cơ. Rốt cuộc thì chuyện này chính là lỗi của em. Jamie, em không thể nói nổi mình cảm thấy đáng tiếc đến mức nào, em chưa bao giờ hình dung ra…”
“À, đừng bận tâm nữa!” Sự căng thẳng trong nửa tiếng đồng hồ vừa qua được giải phóng, anh ôm siết vai tôi một cách trìu mến. “Em đâu có ngờ được. Thực ra, cả anh cũng vậy,” anh trầm ngâm nói thêm. “Anh cho rằng cậu nhóc nghĩ anh sẽ vứt bỏ nó, và nó sẽ bị đưa trở về với đường phố… Tội nghiệp thằng nhỏ! Chả trách nó nghĩ bản thân mình may mắn vì được nhận đòn thay vì bị đuổi.”
Tôi thoáng rùng mình, nhớ tới những đường phố mà xe ngựa của ông Forez đã đi qua. Những kẻ ăn xin mặc mớ đồ giẻ rách và bám riết lấy lãnh địa của họ, ngủ trên mặt đất ngay cả trong những đêm lạnh giá nhất vì sợ rằng đối thủ nào đó sẽ chiếm mất một cái góc sinh lợi của mình. Những đứa trẻ nhỏ hơn Fergus rất nhiều lao qua những đám đông trong chợ như những con chuột đói, mắt luôn dáo dác tìm kiếm những mẩu bánh bị đánh rơi, những cái túi hớ hênh không được canh giữ. Và vì chúng quá yếu ớt để có thể làm việc, quá kém hấp dẫn để có thể bán vào các nhà thổ, hay đơn giản là quá kém may mắn - nên đó sẽ là một cuộc đời thật ngắn ngủi, xa rời niềm vui thú. Chẳng có gì phải thắc mắc nếu so với viễn cảnh bị giằng ra khỏi sự xa hoa được ăn ba bữa một ngày và quần áo mặc sạch sẽ để quay trở lại cái nhà thổ nhớp nhúa đó, chỉ điều ấy thôi đã đủ khiến Fergus cảm thấy tội lỗi vì là kẻ thừa thãi vô ích.
“Em cũng cho là vậy,” tôi nói. Lần này cách thức uống của tôi có khuynh hướng chuyển từ những ngụm lớn sang nhấm nháp một cách tinh tế hơn. Tôi nhấp từng ngụm một vẻ kiểu cách, sau đó trả chai rượu lại, nhận ra nó đã vơi hơn một nửa. “Nhưng em vẫn hy vọng anh đừng làm đau thằng bé.”
“Ừ, chắc thằng bé sẽ bị đau một chút.” Chất giọng Scot của anh bình thường không rõ mấy, nhưng hễ uống nhiều là nó càng lúc càng lộ rõ. Anh lắc đầu, nhíu mày nhìn cái chai để phán đoán lượng rượu còn lại bên trong. “Sassenach, em có biết rằng anh chưa bao giờ, cho tới tối hôm nay, nhận ra rằng cha anh đã cảm thấy khó khăn thế nào khi phải đánh anh không? Vậy mà anh đã luôn nghĩ mình mới phải chịu phần khổ sở nhất cơ đấy.” Anh ngả đầu ra sau và lại uống, rồi đặt cái chai xuống và nhìn đăm đăm vào lò lửa. “Là một người cha có lẽ phức tạp hơn anh tưởng. Anh sẽ phải suy nghĩ về điều đó.”
“Đừng suy nghĩ quá khó khăn,” tôi nói. “Anh đã uống nhiều rồi.”
“Ôi, đừng lo!” Anh vui vẻ nói. “Vẫn còn một chai nữa trong tủ cơ.”
[1] Tiếng Pháp: cô bé người Anh vụng về.
[2] Tiếng Pháp: Chị của tôi. Đây là cách xưng hô đối với các bà xơ.