Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 199 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38
Mặc cả với ma quỷ

❊ ❊ ❊

Chứng viêm chảy[1] dừng chân ở Edinburgh như đám mây của cơn mưa lạnh lẽo che kín lâu đài khi nhìn từ các ngọn đồi quanh đó. Nước chảy cả ngày lẫn đêm trên các đường phố, nếu những viên sỏi tạm thời làm sạch nước cống thì sự nhẹ nhõm từ mùi hôi thối khó chịu đã đền bù cho thói quen khạc nhổ đờm trong mỗi con ngõ cụt và đường phố hẹp, đám mây khói lò sưởi làm người ta nghẹt thở lấp đầy các căn phòng từ ngang thắt lưng cho tới trần nhà.

Lạnh giá và khốn khổ cũng như thời tiết bên ngoài kia, tôi thấy bản thân đang dành rất nhiều thời gian để đi bộ quanh Holyrood và Canongate. Một cơn mưa sầm sì có vẻ thích hợp với những buồng phổi đầy khói gỗ và bầu không khí đầy vi khuẩn ở trong nhà hơn. Những tiếng ho hắng và sụt sịt mũi rổn rảng vang lên khắp cung điện, mặc dù sức ép từ sự hiện diện quý phái của Điện hạ là nguyên nhân khiến hầu hết mọi người khi ho khạc phải nhổ chất bẩn vào những chiếc khăn tay hoặc lò sưởi viền sứ trắng hoa xanh, chứ không phải trên các sàn nhà lát gỗ sồi Scotland được đánh bóng.

Ánh sáng vào thời điểm này trong năm yếu đi sớm, nên tôi quay trở lại, đi ngược lên nửa con phố lớn để tới Holyrood trước khi trời tối. Tôi không lo sợ bị tấn công khi trời tối; ngay cả khi tôi không biết các đội quân của phái Jacobite đang chiếm đóng thành phố thì nỗi kinh hãi trước bầu không khí mới mẻ hiện diện khắp nơi cũng khiến mọi người ru rú ở trong nhà.

Đàn ông vẫn rời nhà để kinh doanh buôn bán, khẩn trương hoàn thành những việc lặt vặt trước khi lấy làm vui mừng được lao đầu vào chỗ nương náu đầy khói thuốc của quán rượu Jenny Ha, và ở đó, nép mình một cách thoải mái trong bầu không khí thiếu ôxy ấm áp nơi mùi gỗ ẩm ướt, mùi những thân thể không tắm rửa, mùi rượu whisky và mùi bia gần như lấn át cả hơi khói dày đặc của chiếc bếp lò.

Nỗi sợ hãi duy nhất của tôi là bị trượt chân trong bóng tối và vỡ mắt cá chân vì những hòn sỏi trơn trượt. Thành phố này chỉ được thắp sáng bằng những chiếc đèn xách tay tù mù của những người bảo vệ trong thị trấn, họ có một thói quen làm người ta bối rối là hay lom khom đi từ lối cửa này tới lối cửa khác, xuất hiện và biến mất như những con đom đóm. Và thỉnh thoảng lại biến mất cùng nhau tới một tiếng rưỡi mỗi lần, vì người cầm đèn lao vào quán Tận Cùng Thế Giới của Canongate để uống một hơi bia-nóng-cứu-mạng trong những ngày này.

Tôi nhìn ánh sáng yếu ớt bao trùm phía trên nhà thờ Canongate, ước lượng xem còn bao lâu nữa thì trời tối. Nếu may mắn, tôi có thể có thời gian ghé qua cửa hiệu bào chế thuốc của ông Haugh. Dù không khoe khoang đủ chủng loại đồ như cửa hàng lớn của Raymond tại Paris nhưng ông Haugh kinh doanh rất tốt mặt hàng hạt dẻ ngựa và vỏ cây du, đồng thời có thể thường xuyên cung cấp cho tôi bạc hà cay và hoàng liên gai. Vào thời điểm này trong năm, thu nhập chính của ông là từ việc bán những viên long não, được coi là phương thuốc tuyệt hảo cho bệnh cảm lạnh, viêm chảy và lao phổi. Nếu nó không hiệu nghiệm bằng các phương thuốc chữa cảm lạnh hiện đại thì tôi nghĩ, nó cũng chẳng tệ hơn được, và ít nhất mùi hương của nó cũng kích thích tinh thần và có lợi cho sức khỏe.

Bất chấp sự phổ biến của những cái mũi đỏ và gương mặt trắng bệch, các bữa tiệc vẫn được tổ chức trong lâu đài vài tối một tuần, vì giới quý tộc ở Edinburgh nhiệt tình chào đón Hoàng tử của họ. Còn hai giờ nữa, những chiếc đèn xách tay của người hầu đi tháp tùng những người thường xuyên dự vũ hội sẽ bắt đầu lập lòe khắp con phố lớn.

Tôi thở dài khi nghĩ đến một buổi vũ hội khác, tham dự là những quý ông hào hoa hắt hơi liên tục, đưa ra lời tán dương bằng những giọng khản đặc vì đờm. Có lẽ tôi nên bổ sung thêm một ít tỏi vào danh sách; mang nó trong một chiếc hộp trang trí đựng hương thơm bằng bạc đeo trên cổ được cho là có thể phòng ngừa dịch bệnh. Tôi nghĩ điều thực tế cần làm là giữ một khoảng cách an toàn với những người bầu bạn mang bệnh - đó cũng là một việc thỏa đáng, từ quan điểm của tôi.

Thành phố bị quân đội của Charles chiếm đóng, và người Anh, dù không bị bao vây, nhưng ít nhất đã bị cô lập trong lâu đài ở phía trên. Tuy thế, tin tức - có tính chân thực mơ hồ - có xu hướng rò rỉ ra từ cả hai phía. Theo như ông Haugh, tin đồn mới đây nhất là Công tước Cumberland đang tập hợp các đội quân ở phía nam của Perth, với ý định hành quân lên phía bắc gần như ngay lập tức. Tôi không biết liệu đây có phải sự thật không; thực tế, tôi thấy hơi nghi ngờ, theo trí nhớ của tôi thì các hoạt động của Cumberland không hề được nhắc đến trước mùa xuân năm 1746, mà thời điểm đó vẫn chưa đến. Nhưng tôi khó lòng phớt lờ tin đồn này.

Lính gác ở cổng gật đầu chào tôi, vừa gật vừa ho. Âm thanh đó được kéo dài thêm bởi những lính canh đứng ở các vị trí dọc lối hành lang và cầu thang. Cố kháng cự lại thôi thúc muốn vẫy cái giỏ đựng tỏi về phía họ giống như một chiếc bình hương khử mùi khi đi ngang qua, tôi đi thẳng lên gác tới phòng khách, nơi tôi được phép vào mà không cần phải hỏi trước.

Tôi thấy Điện hạ cùng với Jamie, Aeneas MacDonald, O’Sullivan, thư ký của Điện hạ, và một người đàn ông vẻ mặt ủ rũ tên là Francis Townsend, người gần đây rất được Điện hạ trọng đãi. Hầu hết bọn họ đều bị sổ mũi, khạc đờm làm bẩn lò sưởi rồi đến cái mặt lò sưởi thanh nhã. Tôi quăng một ánh mắt sắc bén về phía Jamie, anh đang ngồi sụp xuống cái ghế bành của mình một cách uể oải, khuôn mặt tái nhợt và ủ rũ.

Đã quen với thói tạt ngang, ghé dọc của tôi trong thành phố, và vui mừng chào đón bất cứ tin tức tình báo nào có liên quan tới động tĩnh của người Anh, những người đàn ông lắng nghe tôi nói hết sức chăm chú.

“Chúng ta rất biết ơn những thông tin của bà, bà Fraser,” Điện hạ nói, cúi chào một cách tao nhã và mỉm cười. “Bà phải nói cho ta biết nếu ta có cách nào đền đáp sự phục vụ hào phóng, rộng lượng này của bà.”

“Có đấy ạ,” tôi nói, nắm bắt ngay cơ hội này. “Tôi muốn đưa chồng tôi về nhà ngủ. Ngay bây giờ.”

Hai mắt Hoàng tử hơi trố ra vì ngạc nhiên, nhưng cậu ta nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. Aeneas MacDonald bật ra một tràng ho có vẻ đã bị kìm nén một lúc lâu. Gương mặt tái nhợt của Jamie đột nhiên đỏ lựng. Anh hắt hơi và vùi mặt vào một chiếc khăn mùi soa, đôi mắt xanh lam bắn ra những tia lửa về phía tôi từ những nếp gấp.

“A… chồng bà,” Charles nói, chế giễu trước lời tuyên bố ấy. “Ừm...” Một màu ửng đỏ bắt đầu nhuộm hồng hai má cậu ta.

“Anh ấy bị ốm,” tôi nói với đôi chút khó chịu. “Chắc chắn ngài có thể thấy điều đó chứ? Tôi muốn anh ấy lên giường và nghỉ ngơi.”

“Ồ, nghỉ ngơi,” MacDonald lầm bầm như tự nhủ.

Tôi tìm kiếm vài từ ngữ có vẻ đủ tao nhã.

“Tôi lấy làm tiếc phải tạm thời đưa chồng tôi đi, thưa Điện hạ, nhưng nếu không được nghỉ ngơi đầy đủ, anh ấy sẽ không thể tiếp tục phục vụ ngài lâu hơn nữa.”

Charles, đã trấn tĩnh lại từ sự xáo động nhất thời, lúc này dường như phát hiện thấy sự lúng túng rõ ràng của Jamie.

“Chắc chắn rồi,” cậu ta nói, đưa mắt nhìn Jamie, sắc mặt của anh lúc này đã nhợt nhạt hẳn. “Chúng ta đúng là không thích cái viễn cảnh mà bà miêu tả, thưa bà!” Hoàng tử cúi đầu về phía tôi. “Việc đó sẽ như bà mong muốn, thưa bà! James thân yêu được miễn không phải theo hầu cho tới khi ông ấy bình phục hẳn. Hãy đưa chồng bà về nghỉ ngơi ngay đi, và, à… vận dụng phương thức chữa trị… à… thích hợp.” Khóe miệng cậu ta đột nhiên giật giật, cậu ta lôi ra một chiếc khăn mùi soa lớn từ trong túi áo, theo bước Jamie, cũng vùi mặt vào đó, ho một cách tế nhị.

“Xin hãy bảo trọng, thưa Điện hạ,” MacDonald khuyên nhủ có phần cay độc. “Ngài có thể lây bệnh của ông Fraser đây.”

“Có người còn ước được nhiễm một nửa bệnh của ông Fraser ấy chứ,” Francis Townsend lầm bầm, không thèm cố gắng che giấu nụ cười nhạo báng khiến ông ta trông giống như một con cáo ở trong chuồng gà.

Jamie, lúc này đang giống hệt một quả cà chua bị tê cóng, vụt đứng dậy, cúi chào Hoàng tử và nói nhanh: “Cảm ơn ngài, thưa Điện hạ” rồi bước ra khỏi phòng, kéo tôi theo.

“Bỏ ra,” tôi gầm lên khi chúng tôi đã đi qua các lính gác ở phòng chờ. “Anh sắp làm gãy tay em rồi.”

“Tốt,” anh làu bàu. “Ngay khi anh và em được ở riêng một chỗ, anh sẽ bẻ gãy cổ em.” Nhưng tôi thoáng thấy khóe miệng anh cong lên và biết vẻ cộc cằn này chỉ là giả vờ bên ngoài thôi.

Khi đã về đến phòng riêng, cửa đóng then cài an toàn, anh kéo tôi vào lòng, tựa lên cánh cửa và cười thành tiếng, má anh áp lên đỉnh đầu tôi.

“Cảm ơn em, Sassenach,” anh nói, hơi thở hơi khò khè.

“Anh không giận ư?” Tôi hỏi, giọng có phần nghèn nghẹn vì mặt áp vào ngực áo anh. “Em không định làm anh xấu hổ.”

“Không, anh không để tâm chuyện đó đâu.” Anh nói, thả tôi ra. “Chúa ơi, anh sẽ không buồn quan tâm kể cả nếu em bảo định đặt anh lên bếp lửa nướng, miễn là anh có thể rời khỏi Điện hạ và nghỉ ngơi đôi chút. Anh mệt chết đi được vì gã đó, cơ bắp khắp người đều đau nhức.” Một cơn ho bật ra khiến người anh rung lên, anh tựa vào cánh cửa lần nữa để đứng cho vững.

“Anh ổn chứ?” Tôi kiễng chân lên để sờ trán anh. Tôi không ngạc nhiên nhưng có phần hoảng hốt khi thấy trán anh nóng ran.

“Anh,” tôi bực bội, “bị sốt!”

“À thì, mọi người đều bị sốt mà, Sassenach,” anh nói, hơi gắt. “Chỉ là một số người nóng hơn những người khác thôi, đúng không?”

“Đừng cãi cùn,” tôi nói, nhẹ nhõm vì anh vẫn cảm thấy đủ khỏe để cãi vã. “Cởi quần áo ra. Và đừng có nói gì,” tôi quả quyết nói thêm, khi thấy anh cười nhăn nhở đáp lại. “Em không có ý định gì với cái thân xác bệnh tật của anh đâu, ngoài việc nhét nó vào trong áo ngủ.”

“Ồ, vậy à? Em không nghĩ anh có thể được lợi từ việc vận động à?” Anh chòng ghẹo và bắt đầu cởi áo sơ mi. “Anh nghĩ em đã nói vận động có lợi cho sức khỏe.” Tiếng cười của anh đột nhiên chuyển thành một trận ho khàn khàn khiến anh không thở nổi và đỏ hết mặt mày. Anh thả áo sơ mi xuống sàn nhà và gần như ngay lập tức bắt đầu run rẩy vì lạnh.

“Quá có lợi đối với anh, chàng trai ạ!” Tôi tròng chiếc áo ngủ bằng len dày qua đầu anh, để anh vật lộn chui vào trong khi tôi cởi váy và giày, tất cho anh. “Chúa ơi, chân anh lạnh như đá ấy!”

“Em có thể… làm ấm chúng… cho anh.” Những lời này khó khăn lắm mới thốt ra được giữa hai hàm răng đang va vào nhau lập cập, và anh không phản đối khi tôi đẩy anh về phía giường.

Anh run lẩy bẩy đến mức khó mà nói được gì khi tôi dùng kẹp gắp một hòn gạch nóng hơ trên lửa, bọc vào vải flannel, rồi đút nó vào dưới hai bàn chân anh.

Cảm giác lạnh giá ghê gớm nhanh chóng biến mất, anh nằm im trở lại cho đến khi tôi làm một nồi nước ngâm bạc hà cay và quả lý chua đen.

“Cái gì thế?” Anh hỏi, nghi hoặc, hít ngửi mùi trong không khí khi tôi mở một cái lọ khác trong giỏ. “Em không định cho anh uống thứ đó chứ, anh hy vọng thế? Nó có mùi vịt chết treo quá lâu.”

“Anh gần đúng rồi đấy,” tôi nói. “Nó là mỡ ngỗng trộn với long não. Em sẽ xát ngực cho anh bằng cái này.”

“Không!” Anh kéo mấy tấm chăn lên tận cằm để bảo vệ mình.

“Có,” tôi nói một cách cương quyết và tiến tới mục tiêu.

Giữa lúc đang dốc sức làm việc, tôi bất chợt nhận ra chúng tôi có một khán giả. Fergus đứng ở tít đầu kia của giường, đang quan sát cả quá trình giằng co với vẻ say mê, cái mũi của cậu nhóc đang chảy nước mũi tèm lem. Tôi nhấc đầu gối ra khỏi bụng Jamie và với lấy cái khăn tay.

‘‘Cháu đang làm gì ở đây thế?” Jamie hỏi, cố kéo vạt trước cái áo ngủ lại cho ngay ngắn.

Không hề bối rối vì giọng điệu thiếu thân thiện của lời chào hỏi này, Fergus phớt lờ chiếc khăn mùi soa được đưa tới mà chùi mũi vào thẳng ống tay áo của mình, trong khi mắt vẫn tròn xoe nhìn chăm chăm ngưỡng mộ vào lồng ngực rộng sáng bóng, đầy cơ bắp bày ra trước mặt.

“Quý ngài gầy nhom sai cháu đến để lấy một gói đồ mà ngài ấy nói ông chủ sẽ giao cho ngài ấy. Có phải tất cả đàn ông người Scot đều có nhiều lông trên ngực không, thưa ông chủ?”

“Chúa ơi! Ta quên béng mất chỗ giấy tờ ấy. Đợi đấy, ta sẽ tự mang chúng cho Cameron.” Jamie bắt đầu chật vật ngồi dậy trên giường, quá trình này khiến mũi anh gí gần vào vùng ngực vừa được tôi chà xát.

“Phì phì!” Anh quạt phần phật cái áo ngủ để xua bớt thứ mùi nồng nặc kia và trừng mắt nhìn tôi vẻ buộc tội. “Làm sao anh có thể loại bỏ hết cái mùi khó ngửi này chứ? Em muốn anh đi ra ngoài cùng với cái mùi như một con ngỗng chết thế này à, Sassenach?”

“Không đâu,” tôi nói. “Em mong anh nằm yên trên giường và nghỉ ngơi, nếu không anh sẽ ngỗng chết thật đấy.” Tôi trừng mắt hết cỡ đáp trả.

“Cháu có thể mang gói đồ đi, thưa ngài,” Fergus cam đoan.

“Cháu sẽ không làm gì hết,” tôi nói, phát hiện thấy hai má thằng bé cũng đang đỏ bừng và mắt sáng rực. Tôi đặt tay lên trán nó.

“Đừng nói với anh,” Jamie mỉa mai nói, “thằng bé cũng sốt nhé!”

“Phải, nó bị sốt rồi.”

“Ha,” anh nói với Fergus, vẻ thỏa mãn nhưng chán nản. “Giờ thì nhóc cũng dính bệnh rồi. Hãy xem nhóc bị phết mỡ như thế nào nhé!”

Fergus vén áo nằm trên chiếc giường hẹp của nó kê gần lò sưởi, mỡ ngỗng và trà thảo dược nóng được bày la liệt xung quanh, và một chiếc khăn tay sạch được đặt dưới cằm.

“Đó,” tôi nói, rửa hai tay trong chậu thật kĩ. “Bây giờ, tôi sẽ mang bọc giấy tờ quý giá này tới cho ông Cameron. Cả hai người sẽ nghỉ ngơi, uống trà nóng, nghỉ ngơi, xì mũi, và nghỉ ngơi, thế thôi. Hiểu chưa, các anh lính?”

Chóp mũi dài, đỏ ửng vừa vặn nhô lên từ dưới lớp chăn. Nó chầm chậm đu đưa từ bên này sang bên kia khi Jamie lắc đầu.

“Sự thèm khát quyền lực,” anh phản đối với cái trần nhà, “là hành vi rất không phù hợp với đàn bà.”

Tôi thả một nụ hôn lên cái trán nóng ran của anh và khoác áo choàng lên.

“Anh biết hơi ít về phụ nữ đấy, tình yêu của em,” tôi nói.

•••

Ewan Cameron chịu trách nhiệm điều hành hoạt động của hệ thống tình báo ở Holyrood. Đại bản doanh của ông ta ở tận cùng cánh phía tây, nép mình gần khu vực nhà bếp. Có chủ ý cả, tôi nghi ngờ thế, vì đã từng chứng kiến sự háu ăn của người đàn ông này. Trông như một con sán dây, tôi nghĩ, quan sát sắc mặt tái nhợt khi ông ta mở cái bọc và nhìn lướt qua các báo cáo.

“Tất cả đều đúng trình tự chứ?” Tôi hỏi sau một lúc. Tôi đã phải kìm nén cảm giác thôi thúc tự động thêm chữ “thưa ngài” vào câu nói.

Giật mình từ mạch suy nghĩ của mình, ông ta ngẩng đầu lên khỏi mớ giấy tờ và chớp mắt nhìn tôi.

“Ừm? Ồ!” Rồi nhớ lại, ông ta mỉm cười và vội vàng xin lỗi.

“Tôi xin lỗi, phu nhân Fraser! Tôi thật bất lịch sự khi quên bẵng mất và để bà đứng đó. Vâng, mọi thứ có vẻ như đều đúng trình tự - hầu hết thật thú vị,” ông ta lầm bầm với chính mình. Rồi, ông ta lại sực ý thức được về sự hiện diện của tôi. “Bà có thể vui lòng nói với chồng bà rằng tôi muốn bàn bạc về những giấy tờ này với ông ấy càng sớm càng tốt không? Tôi hiểu rằng ông ấy không được khỏe,” ông ta tế nhị bổ sung, cẩn thận tránh nhìn vào mắt tôi. Rõ ràng Aeneas MacDonald không mất nhiều thời gian để lan truyền màn giải thích của tôi với Hoàng tử.

“Đúng là anh ấy không khỏe,” tôi nói một cách vô thưởng vô phạt. Điều tôi không mong muốn nhất là Jamie rời khỏi giường, ngồi dậy nghiên cứu các báo cáo tình báo cả đêm với Cameron và Lochiel. Chuyện đó cũng tồi tệ ngang ngửa với việc thức cả đêm để khiêu vũ với các quý bà Edinburgh. Chà, có lẽ không hoàn toàn tồi tệ, tôi tự đính chính khi nhớ đến ba quý cô William.

“Tôi chắc chắn anh ấy sẽ đến gặp ông ngay khi có thể,” tôi nói, kéo sát hai vạt áo khoác lại với nhau. “Tôi sẽ báo anh ấy.” Và tôi sẽ làm thế vào ngày mai. Hoặc có thể là ngày kia. Dù lực lượng quân đội Anh xuất hiện ở bất cứ chỗ nào, tôi đoán chắc chúng sẽ không có mặt trong vòng một trăm dặm quanh Edinburgh.

•••

Liếc trộm thật nhanh vào phòng ngủ khi trở về, tôi thấy hai đống chăn bất động nằm trên giường, phát ra tiếng hít thở - chầm chậm và đều đều - lấp đầy không gian trong phòng. Thấy yên tâm, tôi cởi áo khoác và ngồi xuống nghỉ ở phòng khách, thưởng thức một tách trà nóng có tác dụng phòng ngừa bệnh mà tôi đã cho thêm kha khá rượu brandy.

Chậm rãi nhấm nháp, tôi cảm nhận sức nóng của thứ chất lỏng ấy chảy xuống lồng ngực, lan tỏa khắp vùng bụng một cách dễ chịu, và bắt đầu phát huy công dụng của nó đến tận những ngón chân đông lạnh của tôi sau khi phải băng qua khoảng sân lâu đài, thực hiện sở thích đi loanh quanh trong khu vực hành lang với những cái cầu thang và lối rẽ bất tận.

Tôi giơ cái cốc lên dưới cằm, hít vào thật mạnh mùi thơm ngai ngái sảng khoái đó, cảm nhận mùi hương nóng ấm của rượu brandy làm thông khoang mũi mình. Hít hà ngửi, tôi băn khoăn không biết chính xác tại sao ở trong một thành phố và một tòa nhà bị bệnh dịch cảm lạnh và cúm thế này mà xoang mũi của tôi vẫn không bị tắc.

Thực tế ngoài cơn sốt hậu sản lần trước, tôi không hề bị ốm kể từ khi đi xuyên qua thời gian ở vòng tròn đá kia. Điều đó thật kỳ lạ, tôi nghĩ; căn cứ vào các tiêu chuẩn về vệ sinh và các hệ thống vệ sinh, cũng như các điều kiện sinh hoạt đông đúc ở nơi chúng tôi thường xuyên sinh sống, đáng lẽ tôi phải bị đôi lần hắt hơi sổ mũi chứ. Nhưng tôi vẫn luôn vô cùng khỏe mạnh.

Rõ ràng tôi không miễn nhiễm với tất cả các bệnh dịch, nếu không, lần trước tôi đã không bị sốt. Nhưng những bệnh thông thường có thể lây thì sao? Một số có thể giải thích được dựa trên cơ sở về việc chủng ngừa, dĩ nhiên là thế. Ví dụ, tôi không thể bị nhiễm bệnh đậu mùa, sốt phát ban, bệnh tả hay sốt vàng da. Không, bệnh sốt vàng da thì vẫn có khả năng bị. Tôi đặt tách trà xuống và sờ lên cánh tay trái, cảm nhận qua lớp vải áo. Vết sẹo tiêm chủng đã mờ đi theo thời gian nhưng vẫn lồi lên đủ để có thể nhận ra; một mảng hình tròn gồ lên trên vùng da bị rỗ hoa, có lẽ đường kính tới hơn một phân.

Tôi thoáng rùng mình, nhớ lại Geillis Duncan, rồi gạt ý nghĩ đó đi, tập trung trở lại vào tình trạng sức khỏe hiện tại của mình để tránh nghĩ đến người phụ nữ đã chết thiêu đó, hay nghĩ đến Colum MacKenzie, người đàn ông đã đưa cô ta đến cái chết ấy.

Tách trà gần cạn, tôi đứng dậy để rót đầy nó, vừa làm vừa suy nghĩ. Có lẽ sự miễn nhiễm này mới có được? Tôi đã học trong lớp huấn luyện y tá và biết rằng cảm lạnh có nguyên nhân do vô số loại virus, mỗi loại đều dễ nhận thấy và luôn tiến hóa. Một khi từng bị nhiễm một loại virus đặc biệt, người hướng dẫn giải thích, bạn bắt đầu miễn nhiễm với nó. Bạn tiếp tục bị cảm lạnh khi bạn chạm trán với những virus mới khác, nhưng càng về già thì khả năng ấy càng ít đi. Vậy nên, ông ta nói, trong khi trẻ em bị cảm lạnh trung bình sáu lần mỗi năm thì người ở độ tuổi trung niên chỉ mắc có hai lần, và người cao tuổi có thể nhiều năm mới bị cảm lạnh một lần, chỉ vì họ đã gặp hầu hết các loại virus thông thường và trở nên miễn dịch.

Tôi nghĩ bây giờ có lẽ mình cũng thế. Sẽ ra sao nếu có một vài loại miễn dịch trở thành di truyền, khi virus và con người cùng tiến hóa? Những kháng thể với nhiều bệnh dịch có thể truyền từ mẹ sang con, tôi biết có chuyện đó. Thông qua nhau thai hoặc sữa mẹ, để cho đứa trẻ được miễn dịch tạm thời với bất cứ bệnh dịch nào mà người mẹ đã từng nhiễm. Có lẽ tôi không bao giờ bị cảm lạnh là bởi vì tôi đã có các kháng thể được di truyền từ tổ tiên để chống lại các loại virus ở thế kỷ mười tám - tôi đã được hưởng lợi từ những cơn cảm lạnh mà tất cả tổ tiên của tôi đã mắc phải trong suốt hai trăm năm qua chăng?

Tôi trầm tư với ý tưởng thú vị này và quá nhập tâm với nó đến nỗi chẳng buồn ngồi xuống mà cứ đứng nhấm nháp tách trà giữa phòng, đúng lúc đó, một tiếng gõ cửa khẽ vang lên.

Tôi nóng nảy thở dài, bực mình vì bị quấy rầy. Tôi không thèm đặt tách trà xuống mà đi luôn ra cửa để chuẩn bị đón nhận - và cự tuyệt - những câu hỏi về sức khỏe của Jamie. Có thể Cameron đã đi qua một đoạn đường không sạch sẽ để giao một công văn, hay Điện hạ đã nghĩ kĩ lại về hành động rộng lượng cho phép Jamie không tham dự buổi vũ hội tối nay. Vậy thì bọn họ sẽ phải bước qua xác tôi mới mang được anh ấy ra khỏi giường.

Tôi giật mạnh cánh cửa, và những lời chào đón chết lặng trong cổ họng. Jack Randall đang đứng trước cửa, trong bóng tối.

•••

Chiếc váy ướt nước trà khiến tôi bừng tỉnh, khi đó, hắn đã bước vào phòng rồi. Hắn nhìn tôi từ trên xuống dưới với thái độ dò xét, khinh khỉnh thường thấy, sau đó liếc về phía cửa phòng đang đóng.

“Cô ở một mình ư?”

“Đúng!”

Đôi mắt màu nâu nhạt liếc qua lại giữa tôi và cánh cửa để đánh giá độ trung thực của tôi. Khuôn mặt hắn gầy nhom do ốm yếu, tái nhợt do thiếu dinh dưỡng và do ở trong nhà suốt một mùa đông, tuy nhiên nó vẫn còn nguyên vẻ lanh lợi. Bộ não nhanh nhạy và tàn nhẫn đã lui về phía sau ánh mắt trừng trừng lạnh lẽo kia, nhưng tôi biết chắc, nó vẫn còn ở đó.

Sau khi quyết định tin lời tôi, hắn liền nắm lấy cánh tay tôi, tay còn lại cầm chiếc áo choàng của tôi.

“Đi với tôi!”

Tôi thà để hắn băm mình thành nhiều mảnh còn hơn là thét lên để cánh cửa phòng ngủ mở ra.

Khi đã đi được một nửa dãy hành lang, tôi cảm thấy đủ an toàn để nói chuyện. Tuy không có lính canh tại các khu trại chỉ huy nhưng các bãi chiến trường được tuần tra nghiêm ngặt. Hắn không thể đưa tôi qua khu vực đồi đá hay những cổng bên mà không bị phát giác, cũng như đi qua lối vào chính của lâu đài mà không bị làm phiền. Tôi cho rằng dù hắn muốn làm gì thì việc đó cũng bị giới hạn trong khu vực Holyrood.

Giết tôi, có lẽ vậy, để báo thù cho vết thương mà Jamie đã gây ra cho hắn ư? Suy nghĩ đó khiến lòng tôi nôn nào, tôi cố gắng dò xét hắn cẩn thận trong khả năng của mình khi cả hai lao qua những khoảng ánh sáng tỏa ra từ các chân nến trên tường. Nến ở phía cánh bên này của lâu đài không được dùng vào mục đích trang trí, chúng có kích thước nhỏ, khoảng cách đặt thưa và ngọn lửa yếu, mục đích duy nhất là cung cấp đủ ánh sáng để giúp các vị khách quay về phòng mình.

Hắn không mặc quân phục và có vẻ không có vũ khí. Hắn mặc trên người bộ đồ bằng vải sợi thô, không nổi bật cùng một cái áo khoác dày phía trên chiếc quần ống túm giản dị màu nâu và đôi tất dài. Chỉ có dáng đi thăng bằng và cái đầu trần ngẩng cao kiêu ngạo chứng minh con người của hắn - hắn có thể dễ dàng lẻn vào các bãi chiến trường, bắn chết lính canh và giả dạng người hầu.

Không, tôi liếc hắn với ánh mắt thận trọng khi đi qua vùng sáng mờ ảo, hắn không có vũ khí dù bàn tay đang nắm lấy cánh tay tôi cứng như sắt. Tuy nhiên, nếu hắn nghĩ đây là cách để khống chế, hắn sẽ thấy tôi không phải một nạn nhân dễ bị khuất phục, bởi tôi cao gần bằng hắn và khỏe mạnh, đầy đủ dinh dưỡng.

Hắn chợt dừng lại gần đầu hành lang và kéo tôi ra phía trước, đối mặt với hắn, hai bàn tay nắm phía trên khuỷu tay tôi.

“Tôi không có ý làm hại cô,” hắn nói khẽ nhưng dứt khoát.

“Ta không tin,” tôi đáp và thầm tính toán các khả năng có người nghe thấy tiếng hét của mình. Tôi biết ở chân cầu thang có lính canh, nhưng anh ta đứng ở bên kia hai lớp cửa, cách một chiếu nghỉ ngắn và dãy bậc thang dài.

Nhưng đầu kia là lối cụt. Nếu hắn không đưa tôi đi xa hơn thì tôi cũng không thể kêu gọi sự giúp đỡ. Đầu này của hành lang rất thưa người qua lại, và chắc chắn vào giờ này những cư dân ở đây đang ở cánh bên kia của lâu đài để tham dự vũ hội hoặc làm công việc phục vụ.

Hắn nói với thái độ mất kiên nhẫn.

“Đừng tỏ ra ngu ngốc. Nếu tôi muốn giết cô, tôi có thể làm ngay ở đây. Dù đưa cô ra ngoài sẽ an toàn hơn rất nhiều. Về việc đó,” hắn nói thêm, “nếu tôi định làm hại cô, ở trong hay ngoài lâu đài, thì tại sao tôi phải mang theo áo khoác của cô chứ?” Hắn nâng chiếc áo lên để minh họa cho câu nói.

“Làm thế quái nào mà ta biết được?” Tôi đáp, dù bằng chứng này có vẻ rõ ràng. “Tại sao ngươi mang theo nó?”

“Bởi vì tôi muốn cô ra ngoài cùng tôi. Tôi có một đề nghị dành cho cô, và tôi không muốn có người nào nghe lỏm được.” Hắn liếc mắt về phía cánh cửa cuối hành lang. Giống như các cánh cửa khác ở Holyrood, nó được làm theo phong cách thập-tự-và-Kinh-Thánh, bốn miếng gỗ phía trên được sắp xếp tạo thành hình thập tự và hai tấm gỗ cao phía dưới tạo thành hình cuốn Kinh Thánh đang mở. Lâu đài Holyrood có thời từng là tu viện.

“Đi tới nhà thờ được chứ? Chúng ta có thể nói chuyện ở đó mà không lo bị xen ngang.” Đó là sự thật. Nhà thờ nằm sát bên hông lâu đài, từng là một phần của tu viện ban đầu, giờ đã bị bỏ hoang, nó trở thành một nơi nguy hiểm vì không được chăm sóc trong nhiều năm. Tôi ngần ngại, không biết để làm gì.

“Nghĩ đi, đồ đàn bà!” Hắn lắc người tôi, sau đó buông tay và đứng lùi lại. Ánh nến chiếu tới từ phía sau khiến hắn trông giống một khoảng đen lờ mờ đối diện với tôi. “Tại sao tôi phải mạo hiểm vào trong lâu đài?”

Câu hỏi này rất hay. Một khi hắn ra khỏi phạm vi của lâu đài trong lốt cải trang, đường phố ở Edinburgh sẽ mở ra trước mắt hắn. Hắn có thể ẩn nấp trong các ngõ và phố nhỏ, cho tới lúc bắt gặp tôi đang đi dạo hằng ngày và chặn đường tôi ở đó. Lý do khả dĩ duy nhất để không làm như vậy, hắn đã đưa ra; hắn không muốn việc nói chuyện với tôi bị người ta nhìn thấy hay nghe lỏm được.

Trông thấy vẻ mặt tôi đã hiểu chuyện, hắn liền giũ tấm áo choàng ra, đợi tôi khoác vào.

“Tôi đảm bảo rằng cô sẽ được quay về an toàn sau buổi nói chuyện của chúng ta, thưa phu nhân!”

Tôi thử đọc biểu cảm của hắn, nhưng không phát hiện được điều gì từ các đường nét gầy guộc và rõ ràng đó. Đôi mắt điềm tĩnh kia chẳng cho tôi biết được gì hơn, giống như nhìn vào một tấm kính trong suốt.

Tôi khoác áo.

“Được thôi,” tôi nói.

Chúng tôi rời khỏi khu vườn giả sơn tối mờ, gật đầu khi đi ngang qua lính canh. Anh ta nhận ra tôi và việc tôi ra ngoài vào buổi đêm không có gì bất thường, có thể tôi lại đi khám cho một ca bệnh khẩn cấp nào đó trong thành phố. Lính canh liếc nhìn Jack Randall chằm chằm - bởi nếu Jamie không thể đi cùng thì Murtagh sẽ là người hộ tống tôi - nhưng bộ quần áo hắn đang mặc không hề có dấu vết nào của một đại úy kỵ binh. Hắn dửng dưng đáp lại ánh mắt của lính canh, và cánh cửa lâu đài khép lại sau lưng, để mặc chúng tôi trong bóng tối lạnh lẽo ở bên ngoài.

Trời đổ mưa từ sớm, nhưng cơn bão đang tan dần. Những đám mây nặng nề bay tản mát trên bầu trời, bị cuốn theo cơn gió đang quật mạnh vào áo choàng của tôi và thổi chiếc váy ép sát vào chân.

“Lối này.” Tôi kéo lớp vải nhung nặng nề sát lại quanh mình, cúi đầu đi ngược chiều gió, theo sau dáng người gầy guộc của Jack Randall đi qua đồi đá.

Chúng tôi xuống đến phía dưới con đường, sau khi dừng lại quan sát xung quanh, liền nhanh nhẹn băng ngang bãi cỏ tới cửa nhà thờ.

Cánh cửa cong queo, treo hờ hững trên bản lề. Nó đã bị bỏ hoang vài năm bởi sai sót trong xây dựng khiến nơi đây trở nên nguy hiểm, và không ai bận lòng sửa chữa. Tôi đá tung một cái hàng rào bằng lá khô và rác rưởi trên đường đi, cúi đầu di chuyển, từ ánh sáng trắng nhập nhoạng ở khu vườn phía sau lâu đài đến bóng tối đen kịt của nhà thờ.

Không hẳn là hoàn toàn đen kịt. Khi mắt tôi trở nên thích nghi với bóng tối, tôi có thể nhận ra các hàng cột cao chạy dài hai bên chính điện và khung cửa sổ khổng lồ làm từ đá một cách tinh xảo ở phía đầu kia, giờ đã mất gần hết kính.

Một chuyển động trong bóng tối cho tôi biết Jack Randall đã đi đến đâu. Tôi rẽ vào giữa các hàng cột và tìm thấy hắn trong một khoảng trống từng là nơi đặt bình đựng nước thánh, giờ chỉ còn một gờ tường đá chạy dọc theo bức tường. Trên các bức tường hai bên có những tấm bia tưởng nhớ những người được chôn trong nhà thờ. Các tấm bia khác được gắn trên sàn nhà ở hai bên lối đi chính giữa, tên của họ đã bị mài mòn bởi những bước chân qua lại.

“Được rồi,” tôi nói. “Ở đây, chúng ta không thể bị nghe lỏm. Ngươi muốn gì ở ta?”

“Kỹ năng chữa bệnh và toàn bộ khả năng suy xét của cô. Để đổi lấy thông tin mà tôi có về động tĩnh cũng như kế hoạch của quân đội hoàng gia,” hắn trả lời ngay lập tức.

Câu nói này khiến tôi phần nào nghẹt thở. Cho dù tôi mong chờ điều gì thì cũng không phải là điều này. Hắn không thể…

“Ngươi đang cần điều trị ư?” Tôi thắc mắc, không hề che giấu nỗi kinh hoàng và sửng sốt trong giọng nói. “Từ ta? Ta biết rằng ngươi… ý của ta là…” Tôi phải rất cố gắng để ngăn mình nhầm lẫn và nói một cách kiên quyết. “Chắc chắn ngươi đã nhận được tất cả những phương pháp chữa trị có thể có? Có vẻ tình trạng sức khỏe của ngươi khá tốt.” Ít nhất là ở bề ngoài. Tôi cắn môi, để kiềm chế mình khỏi bật cười.

“Họ cho rằng tôi may mắn sống sót, thưa phu nhân,” hắn trả lời lạnh nhạt. “Điểm này còn gây tranh cãi.” Hắn đặt chiếc đèn lồng lên hốc tường, nơi chiếc chậu hứng nước rửa đồ lễ nằm khô cạn, trống trơn.

“Tôi cho rằng thắc mắc của cô xuất phát từ sự tò mò hơn là lo lắng cho sức khỏe của tôi,” hắn nói tiếp. Ánh sáng đèn lồng chiếu lên eo hắn, làm lộ rõ từ phần mạng sườn trở xuống, còn đầu và vai bị giấu trong bóng tối. Hắn chống tay lên cạp quần ống túm, quay sang tôi.

“Cô muốn kiểm tra vết thương để đánh giá hiệu quả chữa trị không?” Bóng tối che giấu khuôn mặt hắn, nhưng các mảnh băng lạnh lẽo trong giọng nói của hắn được phóng ra kèm theo chất độc.

“Có lẽ để sau,” tôi đáp, với giọng nói lạnh lùng y như hắn. “Nếu không phải cho bản thân ngươi thì ngươi cần kỹ năng của ta cho ai?”

Hắn do dự, nhưng đã quá muộn để trầm mặc thêm nữa.

“Cho em trai tôi.”

“Em của ngươi?” Tôi không thể giấu nổi cơn sốc trong giọng nói. “Alexander ư?”

“Theo như tôi biết, từ khi anh trai William của tôi tiếp quản công việc quản lý các điền trang của gia đình ở Sussex, và không cần ai trợ giúp,” hắn lạnh nhạt nói. “Thì đúng, người anh em của tôi là Alex.”

Tôi xòe hai bàn tay chống lên một cái quách đá lạnh lẽo để giữ mình đứng vững.

“Kể ta nghe chuyện đó đi,” tôi nói.

Đó là một câu chuyện đơn giản và buồn thảm. Tuy được Jonathan Randall kể lại chứ không phải ai khác, nhưng tôi vẫn cảm thấy thương xót.

Sau khi bị mất việc ở chỗ Công tước Sandringham bởi dính vào vụ tai tiếng của Mary Hawkins và sức khỏe quá yếu để tiếp tục làm việc, Alexander Randall đã cố tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người anh trai.

“William gửi cho cậu ấy hai bảng cùng một bức thư chứa những lời khuyên nghiêm chỉnh.” Jack Randall tựa lưng vào tường, bắt tréo hai bàn chân. “William là kiểu người nghiêm chỉnh, tôi e là vậy. Tuy nhiên, anh ta không sẵn sàng đón Alex về Sussex. Vợ của William… nói thế nào nhỉ? Có phần cực đoan trong quan điểm về tôn giáo.” Giọng nói của hắn có phần thích thú, khiến tôi đột nhiên có cảm giác thích hắn trong chốc lát. Nếu đặt vào những hoàn cảnh khác, biết đâu hắn cũng giống như người cháu nhiều đời sau của hắn?

Suy nghĩ thoáng qua về Frank khiến tôi cảm thấy bối rối và để lỡ câu nói tiếp theo của hắn.

“Xin lỗi! Ngươi vừa nói gì?” Tôi đưa tay phải sang nắm lấy bàn tay trái, các ngón tay bấu chặt vào chiếc nhẫn cưới bằng vàng. Frank đã ra đi rồi. Tôi phải ngừng nghĩ về anh.

“Tôi nói rằng tôi đã kiếm được một căn hộ cho Alex ở gần lâu đài, do đó tôi có thể tự mình tạt qua trông chừng cậu ấy. Tiền bạc của tôi không đủ để thuê một người hầu thực sự cho cậu ấy.”

Nhưng tất nhiên, việc đội quân của Charles chiếm đóng Edinburgh đã gây khó khăn cho việc chăm sóc người bệnh. Alex Randall bị bỏ mặc tự mình xoay xở trong khoảng một tháng qua, thi thoảng có một người phụ nữ đến làm công việc dọn dẹp. Sức khỏe vốn đã yếu, bệnh tình của anh ta càng tệ hơn vì thời tiết lạnh giá, chế độ dinh dưỡng nghèo nàn và môi trường sống bẩn thỉu, tới khi tình trạng lên đến mức báo động nghiêm trọng, Jack Randall mới tìm đến xin tôi giúp đỡ, và đổi lấy điều này bằng việc phản bội Đức vua của hắn.

“Tại sao ngươi đến tìm ta?” Sau cùng, tôi quay lại và đặt câu hỏi. Hắn tỏ vẻ hơi ngạc nhiên.

“Bởi vì con người cô.” Đôi môi hắn mỉm cười mỉa mai. “Nếu một người cố gắng bán linh hồn mình, chẳng phải việc tìm đến với những thế lực bóng tối là điều thích hợp sao?”

“Ngươi thực sự nghĩ rằng ta là một thế lực bóng tối, phải không?”

Rõ ràng hắn nghĩ như vậy; hắn có thừa khả năng mỉa mai người khác, tuy nhiên lời đề nghị ban đầu của hắn không hề có ý đó.

“Chưa tính đến những câu chuyện về cô ở Paris, chính cô đã cho tôi biết điều đó,” hắn chỉ ra. “Hồi tôi để cô đi khỏi Wentworth.” Hắn xoay người trong bóng tối, đổi tư thế ngồi trên gờ đá.

“Đó là một sai lầm nghiêm trọng,” hắn nói khẽ. “Lẽ ra tôi không nên để cô rời khỏi đó khi vẫn còn sống, vì cô là một kẻ nguy hiểm. Nhưng lúc ấy, tôi không có sự lựa chọn nào, mạng sống của cô chính là cái giá mà cậu ta đưa ra. Và tôi sẵn sàng trả cái giá cao hơn thế để đổi lấy thứ mà cậu ta trao cho tôi.” ‘

Tôi khẽ rít lên, rồi lập tức nín lại, nhưng đã quá muộn, hắn đã nghe thấy. Hắn ngồi chênh vênh trên gờ đá, một bên hông đặt lên đó, một chân duỗi thẳng ra để giữ thăng bằng. Bên ngoài kia, mặt trăng ló ra sau những đám mây bay vội vã, chiếu vào hắn từ đằng sau qua khung cửa sổ vỡ. Trong ánh sáng mờ ảo, tôi có thể lại nhận nhầm hắn, như trước kia đã từng, với người đàn ông mà tôi đã yêu. Frank.

Tôi đã phản bội người đàn ông đó, bởi lựa chọn của tôi mà người đàn ông đó sẽ không bao giờ tồn tại. Tội lỗi của các ông bố sẽ ở lại với những đứa con… và ngươi sẽ hủy hoại nó, cả rễ lẫn cành, và thế là tên của nó sẽ không còn được biết đến giữa các bộ lạc Do Thái.

“Cậu ta có kể với cô không?” Giọng nói hân hoan, nhẹ nhàng cất lên từ bóng tối. “Cậu ta có kể với cô tất cả những việc xảy ra giữa chúng tôi, cậu ta và tôi, trong căn phòng nhỏ ở Wentworth không?”

Mặc dù choáng váng và giận dữ, tôi nhận thấy hắn đang tuân theo mệnh lệnh của Jamie: không được dùng tên anh thêm lần nào nữa. Chỉ là “cậu ta.” Không bao giờ là “Jamie”. Cái tên đó là của tôi.

Tôi nghiến chặt quai hàm, nhưng ép mình nói qua kẽ răng.

“Anh ấy đã kể với ta. Tất cả.”

Hắn kêu lên một tiếng, gần như thở dài.

“Dù cô có thích ý nghĩ này hay không, cô và tôi đã có mối liên hệ với nhau. Tôi không thể nói điều đó khiến bản thân vui sướng, nhưng tôi thừa nhận sự thật. Cô, cũng như tôi, đều biết cảm giác khi chạm vào làn da của cậu ta - rất ấm áp, không phải sao? Như thể cậu ta bị thiêu đốt từ bên trong. Cô biết mùi mồ hôi của cậu ta và lớp lông lởm chởm trên hai đùi của người đàn ông đó. Cô biết âm thanh cậu ta kêu lên vào phút cuối, khi cậu ta để mất mình. Và tôi cũng biết.”

“Im ngay!” Tôi hét. “Im đi!”

Hắn phớt lờ tôi, ngả người ra sau và trầm ngâm nói, như thể tự nói với chính mình. Tôi lại nổi cơn thịnh nộ và nhận ra hắn kể việc đó không phải vì có ý muốn làm tôi đau khổ, như tôi vẫn nghĩ, mà bởi sự thôi thúc mãnh liệt muốn được nói về người yêu dấu, được nhắc lại thành lời và làm sống lại các chi tiết đã phai mờ trong ký ức. Xét cho cùng, hắn có thể nói với ai về Jamie theo cách này, ngoài tôi ra?

“Ta đi đây!” Tôi nói lớn và quay gót.

“Cô sẽ đi ư?” Giọng nói sau lưng tôi vẫn điềm tĩnh. “Tôi có thể giao Tướng Hawley vào tay cô. Hoặc cô có thể để ông ta đánh tan quân đội Scotland. Lựa chọn là ở cô, phu nhân.”

Tôi rất muốn đáp lại rằng Tướng Hawley không đáng để trao đổi. Nhưng tôi lại nghĩ đến các thủ lĩnh Scotland đang phân chia chỗ ở trong lâu đài Holyrood - Kilmarnock, Balmerino và Lochiel, chỉ cách mặt bên kia của bức tường nhà thờ có vài bước chân. Và nghĩ về chính Jamie. Về hàng ngàn tộc viên của họ. Cơ hội chiến thắng có đáng để tôi từ bỏ cảm xúc của mình không? Đây là thời điểm mấu chốt để thay đổi, một lần nữa phải lựa chọn ư? Nếu tôi không nghe, không chấp nhận thỏa thuận mà Randall đưa ra, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Tôi quay lại thật chậm rãi. “Thôi được, nói đi,” tôi nói. “Nếu ngươi phải làm thế.”

Dường như hắn không hề suy suyển trước cơn thịnh nộ của tôi, và cũng không lo lắng tôi sẽ từ chối hắn. Tiếng nói trong nhà thờ tối om vẫn điềm đạm, có chừng mực như giọng nói của một người diễn thuyết.

“Tôi tự hỏi, cô biết đấy,” hắn nói. “Cô có nhận được từ cậu ta nhiều như tôi hay không?” Hắn nghiêng đầu sang một bên, những nét sắc sảo dần đi vào tầm mắt, khi hắn bước ra khỏi bóng tối. Ánh sáng chập chờn ngay tức khắc tóm lấy hắn từ bên cạnh, chiếu vào đôi mắt màu nâu hạt dẻ, khiến chúng sáng long lanh như ánh mắt của một con thú náu mình trong bụi cỏ.

Âm điệu chiến thắng khi hắn nói tuy đã giảm bớt nhưng không thể nhầm lẫn.

“Tôi,” hắn nói khẽ, “tôi đã sở hữu cậu ta theo cái cách mà cô không bao giờ có được. Cô là đàn bà, cô không hiểu, cho dù là một phù thủy. Tôi đã nắm được cái hồn đàn ông của người đó, đã cưỡng đoạt từ cậu ta những gì cậu ta lấy được từ tôi. Tôi hiểu cậu ta, như lúc này cậu ta hiểu tôi. Cậu ta và tôi, chúng tôi đã bị ràng buộc bằng máu.”

Anh trao em thân xác của mình, để hai ta có thể trở thành một…

“Ngươi chọn một cách thật kỳ quặc để cầu xin sự giúp đỡ của ta,” tôi run run nói. Hai bàn tay tôi tóm chặt các nếp váy, nắm vải lạnh lẽo và nhăn nhúm bị siết chặt giữa các ngón tay tôi.

“Thế ư? Tôi nghĩ đó là cách tốt nhất để cô hiểu, phu nhân ạ! Tôi không van nài lòng thương hại của cô, không cầu xin năng lực của cô giống như một người đàn ông kiếm tìm lòng nhân từ của một người phụ nữ, tùy vào cách người ta gọi sự đồng cảm của người phụ nữ. Vì nguyên nhân này, cô có thể đến chỗ em trai tôi vì chính bản thân cậu ấy.” Một lọn tóc đen rủ xuống trước trán hắn, hắn vuốt lại ra sau.

“Tôi muốn có một thỏa thuận thẳng thắn giữa chúng ta hơn, phu nhân ạ, về việc chăm sóc em trai tôi và cái giá của nó - vì tôi nhận ra, cảm xúc của tôi dành cho cô cũng giống như cảm xúc của cô dành cho tôi vậy.”

Đó là một cú sốc. Trong khi tôi vật lộn để tìm câu trả lời thì hắn tiếp tục.

“Cô và tôi, chúng ta đã kết nối thông qua cơ thể của một người đàn ông - qua cậu ta. Tôi sẽ không thể có mối liên hệ như thế qua cơ thể em trai mình. Tôi tìm cô để chữa bệnh cho thể xác của em trai tôi, nhưng tôi không mạo hiểm để linh hồn nó làm mồi cho cô. Hãy nói tôi nghe, cô có chấp nhận cái giá tôi đưa ra cho yêu cầu của tôi không?”

Tôi quay mặt đi và bước đến trung tâm chính điện. Tôi run đến nỗi bước chân lảo đảo, và viên gạch cập kênh dưới bàn chân tôi nẩy lên theo mỗi bước đi. Những mảng họa tiết của ô cửa sổ lớn phía trên bệ thờ bỏ hoang mang một màu đen tương phản với những đám mây đang trôi nhanh ngoài kia, ánh sáng mờ ảo của mặt trăng chiếu lên con đường tôi đang đi.

Ở cuối chính điện, nơi xa nhất tôi có thể tới để tránh xa hắn, tôi dừng lại và chống tay lên bức tường để đứng vững. Không gian quá tối tăm nên tôi không thể nhìn được các chữ cái trên tấm bảng cẩm thạch dưới tay mình, tôi chỉ có thể cảm nhận được những nét sắc lạnh được khắc trên đó. Đó là một cái sọ nhỏ gồ lên, được đặt trên hai xương đùi bắt tréo, kiểu cờ hiệu của cướp biển. Tôi gục vào cái sọ vô hình ấy, cảm nhận được bề mặt mịn màng của nó.

Tôi nhắm mắt, đợi thức ăn trong dạ dày nằm yên lại và nhịp đập thình thịch, nóng rực trên hai thái dương trở nên nguội đi.

Tôi tự nhủ, việc đó cũng không làm mọi chuyện khác đi. Bất kể hắn là ai. Bất kể hắn nói gì.

Cô và tôi, chúng ta đã kết nối thông qua cơ thể của một người đàn ông… Phải, nhưng không phải qua Jamie. Không phải anh ấy! Tôi khăng khăng, với hắn, với chính tôi. Phải, ngươi đã có anh ấy, đồ nghiệt chủng! Nhưng ta đã đưa anh ấy quay về, ta đã giải phóng anh ấy khỏi ngươi. Ngươi không chiếm được phần nào của anh ấy! Mồ hôi chảy ròng ròng theo các xương sườn và tiếng nức nở đã phản lại niềm tin của tôi.

Đây là cái giá tôi phải trả cho việc để mất Frank ư? Một nghìn mạng sống có thể được cứu, có thể, để bù lại cho một mạng người sao?

Khối bệ thờ đen sì hiện ra lờ mờ ở phía bên phải tôi. Tôi ước với cả trái tim mình rằng có thứ gì đó ở đằng kia, dù nó là gì đi nữa, để tôi quay sang tìm kiếm một câu trả lời. Tuy nhiên, không có ai ở Holyrood, không một ai ngoài tôi. Những linh hồn đã chết giữ lại lời khuyên của mình, im lặng nằm trong những bức tường và sàn đá.

Tôi cố gắng gạt Jack Randall ra khỏi đầu mình. Nếu không phải là hắn, nếu là một người đàn ông nào khác yêu cầu, tôi sẽ đi chứ? Hãy nghĩ về Alex Randall và gạt tất cả những chuyện khác sang một bên. “Vì nguyên nhân này, cô có thể đến chỗ em trai tôi vì chính bản thân cậu ấy,” tay Đại úy đã nói thế. Và tất nhiên tôi sẽ làm vậy. Nếu tôi có thể điều trị cho anh ta, liệu tôi có từ chối chỉ vì không ưa gã đàn ông đã yêu cầu tôi làm việc này?

Một lúc lâu sau, tôi uể oải kéo mình đứng thẳng người, hai bàn tay đặt trên cái xương sọ trở nên ướt nhẹp và trơn tuột. Tôi thấy sức lực của mình cạn kiệt và yếu ớt, cổ thì đau và đầu nặng trịch, dường như căn bệnh trong thành phố cuối cùng đã sờ đến tôi.

Hắn vẫn ở đó, kiên nhẫn trong bóng đêm lạnh lẽo.

“Được,” tôi đột ngột lên tiếng, ngay khi tôi bước tới đủ gần. “Được thôi! Ta sẽ đến vào ngày mai, trước buổi trưa. Ở đâu?”

“Phố Ladywalk,” hắn đáp. “Cô biết nó không?”

“Có.” Edinburgh là một thành phố nhỏ, chỉ có một con đường lớn cùng nhiều con phố bé âm u bao xung quanh và tất cả đều dẫn đến con phố chính ấy. Lady walk là một trong những con phố nhỏ nghèo nàn hơn.

“Tôi sẽ gặp cô ở đó,” hắn nói. “Tôi sẽ cung cấp cho cô thông tin.”

Hắn trượt xuống và tiến tới một bước, sau đó đứng im, đợi tôi di chuyển. Tôi thấy hắn không muốn đi sát qua người tôi để ra cửa.

“Ngươi sợ ta, phải không?” Tôi nói với một tiếng cười nhạt. “Ngươi nghĩ ta sẽ biến ngươi thành một cây nấm sao?”

“Không,” hắn đáp, điềm nhiên quan sát tôi. “Tôi không sợ cô. Cô không thể được lợi từ một con dao hai lưỡi, cô biết mà. Lúc ở Wentworth, cô đã làm tôi khiếp sợ bằng việc nói cho tôi biết ngày tôi chết. Tuy nhiên, sau khi nói điều đó với tôi, cô không thể đe dọa được tôi nữa, vì tôi sẽ chết vào tháng Tư năm tới nên cô không thể gây tổn hại cho tôi vào lúc này, đúng vậy không?”

Nếu tôi mang theo một con dao, tôi có thể khiến hắn nghĩ khác, trong một thoáng bốc đồng để thỏa mãn lương tâm mình. Nhưng lời tiên tri bất hạnh và hàng ngàn mạng sống ở Scotland đã đè nặng lên tôi. Bây giờ, hắn được an toàn trước tôi.

“Tôi giữ khoảng cách,” hắn nói, “chỉ bởi vì tôi không muốn vô tình chạm phải cô.”

Tôi bật cười lần nữa, nhưng lần này là cười thật.

“Đại úy này,” tôi nói, “tôi hoàn toàn đồng cảm với thôi thúc đó.” Tôi quay người rời khỏi nhà thờ, để mặc hắn đi theo phía sau.

Tôi không cần hỏi hay băn khoăn liệu hắn có giữ lời hay không. Hắn từng thả tôi khỏi Wentworth, bởi vì hắn đã hứa như thế. Lời của hắn, một khi đã nói ra, giống như một bản giao kèo. Jack Randall là một quý ông.

•••

Em cảm thấy thế nào, khi anh trao cho Jack Randall cơ thể mình? Jamie đã hỏi tôi như vậy.

Giận dữ, tôi đã trả lời. Buồn nôn. Kinh hãi.

Tôi tựa người lên cánh cửa phòng khách và một lần nữa cảm nhận được tất cả những cảm xúc ấy. Ngọn lửa đã tắt và căn phòng thật lạnh lẽo. Mùi mỡ ngỗng ướp long não làm mũi tôi ngứa ngáy. Không khí yên tĩnh, chỉ có tiếng hơi thở nặng nhọc vọng ra từ phòng ngủ và tiếng gió khẽ khàng thổi qua những bức tường dày gần hai mét.

Tôi quỳ gối bên thềm lò sưởi và khơi lại ngọn lửa. Nó đã tắt ngúm. Tôi lôi ra một thanh củi cháy dở, gạt đám tro đi trước khi bẻ thanh củi thành từng mảnh nhỏ, vun thành một đống giữa phiến đá lát lò sưởi. Ở Holyrood, chúng tôi đốt lò sưởi bằng gỗ, không phải than bùn. Tiếc thay, tôi nghĩ; bởi vì lửa than bùn không tắt dễ dàng thế này.

Đôi tay run rẩy làm tôi đánh rơi hộp đồ đánh lửa hai lần, sau đó, tôi cũng đánh lửa thành công. Lạnh, tôi tự nhủ với chính mình. Ở đây rất lạnh.

Cậu ta có kể với cô tất cả những việc xảy ra giữa chúng tôi không? Giọng nói mỉa mai của Jack Randall vang lên.

“Tất cả những gì ta cần biết,” tôi lẩm bẩm một mình, châm một tờ giấy vào ngọn lửa và gí vào đống củi nhóm. Một lúc sau, tôi cho thêm từng que củi nhỏ vào đống lửa và giữ cho tới khi nó bắt lửa. Khi đống củi đã cháy đều, tôi với ra sau để lấy một khúc củi lớn, cẩn thận đặt nó vào tâm lửa. Nó là một khúc gỗ thông màu xanh, một ít nhựa sùi lên từ vết gỗ nứt, tạo thành giọt nhựa vàng bé xíu.

Được kết tinh và đông cứng theo thời gian, giọt nhựa ấy sẽ trở thành một giọt hổ phách, cứng và tồn tại vĩnh viễn như đá quý. Nhưng bây giờ, nó sáng rực dưới sức nóng đột ngột của ngọn lửa, nổ bốp một tiếng và tỏa ra những tia lấp lánh, biến mất trong chốc lát.

“Tất cả những gì ta cần biết,” tôi thì thầm. Giường của Fergus trống không, cậu nhóc thức dậy và cảm thấy lạnh nên đã bò đi tìm nơi ấm áp.

Cậu cuộn tròn trong giường của Jamie, cái đầu tóc đen nằm bên cạnh cái đầu tóc đỏ. Miệng họ hé mở trong lúc ngáy cùng nhau. Tôi không thể không mỉm cười trước hình ảnh này, nhưng cũng không định ngủ trên sàn.

“Cháu phải ra thôi,” tôi lẩm bẩm với Fergus, kéo cậu tới mép giường và lăn lên hai cánh tay tôi. Cậu nhóc có khung xương nhỏ và gầy so với một cậu bé mười tuổi, nhưng vẫn rất nặng. Tôi bế Fergus trở về giường của cậu mà không gặp khó khăn gì và không làm cậu nhóc giật mình tỉnh giấc, sau đó tôi quay lại giường Jamie.

Tôi cởi đồ thật chậm, đứng bên giường, ngắm nhìn anh. Anh đã trở người nằm nghiêng và co mình vì lạnh. Đôi mi cong, dài khép trên hai gò má, chúng có màu nâu thẫm, các đầu mi gần như chuyển màu đen, còn chân mi có màu vàng nhạt. Chúng khiến anh có vẻ ngây thơ kỳ lạ, bất chấp chiếc mũi dài thẳng và những đường nét mạnh mẽ ở miệng hay cằm.

Chỉ còn mặc váy lót, tôi chui vào trong giường, đằng sau anh, xích lại gần tấm lưng rộng, ấm áp trong chiếc áo ngủ bằng len. Anh chuyển mình, húng hắng ho, tôi đặt một tay lên hông anh để xoa dịu. Anh đổi tư thế, cuộn mình, đẩy người về phía tôi và thở hắt ra khe khẽ một cách có ý thức.

Vì không muốn quấy rầy anh nghỉ ngơi, tôi chỉ ôm lấy eo anh và vỗ nhẹ lên bụng anh. Anh đưa bàn tay to ra sau, quờ quạng, vỗ lên đùi tôi để đáp trả.

“Anh yêu em,” anh lẩm bẩm trong trạng thái lơ mơ.

“Em biết,” tôi nói, rồi chìm vào giấc ngủ ngay tức thì khi đang ôm anh trong vòng tay.

[1] Một triệu chứng thường thấy ở những bệnh nhân bị ho do lạnh, nhiễm trùng vòm họng, viêm tai giữa, xoang hoặc viêm amiđan.

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.