Tiếng chuông vo vo cổ lỗ phát ra từ nơi nào đó tận sâu trong dãy phòng. Đây không phải là nơi tốt nhất trong thị trấn, nhưng cũng không phải tệ nhất. Những ngôi nhà của công nhân hầu hết đều giống như thế này, được chia thành hai hoặc ba phòng. Một bảng thông báo bằng chữ viết tay bên dưới cái còi ghi MCHENRY TẦNG TRÊN - ẤN CHUÔNG HAI LẦN. Roger cẩn thận ấn chuông thêm một lần nữa, sau đó chùi tay vào chiếc quần dài. Hai lòng bàn tay anh đang vã mồ hôi, điều này làm anh khá khó chịu.
Có một cái máng trồng cây trường thọ hoa vàng ở bên cạnh bậc cửa, một nửa đã chết vì thiếu nước. Ngọn những chiếc lá hình lưỡi mác đều màu nâu và quăn lại, những cái đầu màu vàng nhăn nhúm rũ xuống gần tới giày của anh, vẻ chán chường.
Claire cũng nhìn những cái cây. “Có lẽ không có ai ở nhà,” bà nói, khom người xuống, chạm vào lớp đất khô trong máng. “Những cái cây này đã không được tưới nước hơn một tuần rồi.”
Roger cảm thấy một làn sóng nhẹ nhõm trước ý nghĩ này; dù anh có tin Geillis Duncan là Gillian Edgars hay không, anh vẫn không hề mong đợi chuyến viếng thăm này. Anh đang quay người để đi thì cánh cửa đột ngột mở ra phía sau anh, một tiếng kẹt cửa chói tai khiến tim anh như nhảy lên tới tận cổ.
“Gì thế?” Người đàn ông ra mở cửa liếc xéo họ, hai mắt sưng húp trên khuôn mặt đỏ lựng, nặng trình trịch cùng với bộ râu chưa cạo.
“À… Chúng tôi lấy làm tiếc vì đã quấy rầy giấc ngủ của ông,” Roger nói, cố gắng để làm mình thật bình tĩnh. Dạ dày anh có cảm giác hơi trống rỗng. “Chúng tôi đang tìm một cô tên là Gillian Edgars. Cô ấy có sống ở đây không?”
Người đàn ông xoa bàn tay lông lá, múp míp lên đầu, khiến tóc dựng ngược lên như nhím xù lông.
“Đó là bà Edgars, đồ cua đực! Và mày muốn gì ở vợ tao?” Mùi rượu bốc ra từ hơi thở của gã đàn ông khiến Roger muốn lùi lại, nhưng anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
“Chúng tôi chỉ muốn nói chuyện với bà ấy thôi,” anh nói, vẻ xoa dịu hết mức có thể. “Bà ấy có ở nhà không, làm ơn?”
“Bà ấy có ở nhà không, làm ơn?” Gã đàn ông này hẳn phải là ông Edgars, uốn miệng vẻ ác ý, cao giọng nhại lại ngữ điệu Oxford của Roger. “Không, bà ấy không có ở nhà. Xéo đi,” hắn khuyên, đóng sầm cánh cửa khiến tấm rèm đăng ten rung lên.
“Cô có thể hiểu tại sao bà ấy không ở nhà,” Claire bình luận, kiễng chân để nhòm vào qua cửa sổ. “Cô cũng sẽ không ở nhà nếu đó là thứ đang đợi cô.”
“Khẽ thôi,” Roger nói cụt ngủn. “Có vẻ là thế đó. Cô có gợi ý nào khác để tìm người phụ nữ này không?”
Claire rời khỏi chỗ bậu cửa sổ.
“Hắn ỳ ra trước cái ti vi,” bà tường thuật. “Mặc hắn đó, ít nhất cho tới giờ quán rượu mở cửa. Trong lúc đó, chúng ta có thể thử tìm trong học viện này. Fiona nói Gillian Edgars có các khóa học ở đó.”
•••
Học viện Nghiên cứu Văn hóa dân gian và Di tích cổ của Scotland nằm ở tầng trên cùng của một ngôi nhà hẹp ngay bên ngoài khu kinh doanh buôn bán của thị trấn. Tiếp tân là một người phụ nữ nhỏ bé, dáng người đầy đặn, mặc chiếc áo cardigan màu nâu và váy in hoa, có vẻ vui mừng khi trông thấy họ; bà ta hẳn bị cấm không được kết bè kéo bạn ở đây, Roger nghĩ.
“Ồ, bà Edgars,” bà ta nói, sau khi nghe họ hỏi. Roger nghĩ có một thoáng nghi ngờ đột ngột trong giọng bà Andrews, nhưng bà ta vẫn duy trì sự vui vẻ và tươi tỉnh. “Có,” bà ta nói, “bà ấy là một thành viên thường xuyên của học viện, bà ấy trả tiền tham gia tất cả các lớp học. Bà ấy thường có mặt ở đây, bà Edgars ấy.” Giọng điệu bà Andrews có vẻ nhiệt tình hơn mức bà ta thực sự quan tâm.
“Bây giờ bà ấy không ở đây ư?” Claire hỏi.
Bà Andrews lắc đầu, khiến mấy lọn tóc quăn tít màu xám nhảy nhót trên đầu.
“Ồ, không,” bà nói. “Hôm nay là thứ Hai. Chỉ có tôi và Tiến sĩ McEwan ở đây vào thứ Hai thôi. Ông ấy là giám đốc mà.” Bà ta nhìn Roger đầy trách móc, cứ như đáng lẽ anh phải biết điều đó. Thế rồi, có vẻ an lòng trước sự tôn trọng rõ ràng của họ, bà ta hơi dịu lại.
“Nếu các vị muốn hỏi về bà Edgars, các vị nên gặp Tiến sĩ McEwan. Tôi sẽ đi báo với ông ấy là các vị ở đây, được chứ?”
Khi bà ta bắt đầu len ra từ phía sau bàn làm việc, Claire nghiêng người tới trước ngăn bà ta lại.
“Bà có bức hình nào của bà Edgars không?” Bà hỏi thẳng. Trước cái nhìn chằm chằm ngạc nhiên của bà Andrews, Claire mỉm cười quyến rũ, giải thích: “Chúng tôi không muốn lãng phí thời gian của ngài giám đốc nếu là nhầm người, bà biết đấy!”
Bà Andrews hơi há miệng, mắt chớp chớp vẻ bối rối, nhưng sau một lúc, bà ta cũng gật đầu và bắt đầu sục sạo xung quanh bàn làm việc, mở các ngăn kéo và tự nói với mình.
“Tôi biết chúng ở đâu đó quanh đây mà. Tôi mới thấy chúng ngày hôm qua, nên chúng không thể đi đâu xa được… Ồ, đây rồi!” Bà hăng hái với một tập ảnh đen trắng trên tay và cấp tốc phân loại chúng.
“Đó,” bà ta nói. “Đó là bà ấy, cùng với một trong những đoàn thám hiểm khảo cổ ở bên ngoài thị trấn, nhưng các vị không thể thấy rõ mặt bà ấy, đúng không? Để tôi xem có thêm bức…”
Bà ta lấy lại tập ảnh, tự lầm bầm một mình, trong khi Roger hứng thú nhòm qua vai Claire để nhìn bức ảnh bà Andrews đặt trên mặt bàn. Nó chụp một nhóm người nhỏ đang đứng gần một chiếc Land-Rover, cùng với rất nhiều bao tải và dụng cụ nhỏ để trên mặt đất bên cạnh họ. Đây là một kiểu ảnh chụp ngẫu hứng, còn có vài người đang quay đi khỏi ống kính máy ảnh. Ngón tay Claire đưa ra, không hề chần chừ, chạm vào hình một cô gái cao lớn với mái tóc sáng màu, dài, thẳng, xõa ngang lưng. Bà gõ nhẹ lên tấm hình và lẳng lặng gật đầu với Roger.
“Cô không thể nào chắc chắn được,” anh thì thầm với bà.
“Gì thế, chàng trai?” Bà Andrews hỏi, lơ đãng ngước lên nhìn qua vành kính. “Ồ, không phải anh đang nói với tôi. Không sao, tôi tìm được một tấm ảnh rõ hơn một chút đây. Nó vẫn không có hết cả mặt bà ta - bà ta đã quay nghiêng người đi - nhưng nó rõ hơn bức kia.” Bà thả bức hình mới lên trên bức trước đó với vẻ đắc thắng.
Bức ảnh này chụp một người đàn ông lớn tuổi đeo kính nửa vành và cô gái tóc sáng màu đó, đang cúi người trên một chiếc bàn mà đối với Roger, trông nó có vẻ như chất một bộ sưu tập các bộ phận của mô tô đã gỉ sét, nhưng rõ ràng đó là những món đồ tạo tác có giá trị. Mái tóc của cô gái rủ xuống một bên má, đầu hơi quay về phía người đàn ông, nhưng đường nét nhìn nghiêng của cái mũi thẳng, ngắn, cái cằm tròn dễ thương, và đường cong của khuôn miệng xinh đẹp hiển hiện thấy rõ. Một con mắt đang cụp xuống, bị che đi dưới hàng mi dày và dài. Roger ngăn một tiếng huýt sáo ngưỡng mộ đã dâng lên đến môi. Dù là bà cố tổ hay không thì bà ta cũng là một cô nàng xinh như búp bê, anh nghĩ thầm một cách bất kính.
Anh liếc nhìn Claire. Bà gật đầu, không nói gì. Bà thậm chí còn tái nhợt hơn bình thường, và anh có thể thấy mạch máu ở cổ bà đập rất nhanh, nhưng bà đã cảm ơn bà Andrews với dáng vẻ điềm tĩnh như thường.
“Phải, đúng là người này. Tôi nghĩ có lẽ chúng tôi muốn nói chuyện với ông giám đốc, nếu ông ấy sẵn sàng.”
Bà Andrews ném một cái liếc mắt thật nhanh về phía cánh cửa gỗ ép màu trắng đằng sau bàn làm việc của mình.
“Vậy thì tôi sẽ đi hỏi giúp các vị. Tôi có thể nói gì với ông ấy nhỉ?”
Roger đang lục tìm một lý do, mở miệng định nói thì Claire đã bước tới cắt ngang.
“Thực ra chúng tôi đến từ Oxford,” bà nói. “Bà Edgars đã nộp một bài nghiên cứu cho Ban Di tích cổ, và bà ấy đã đưa tên viện này với tư cách là nơi chứng nhận các thành tích của bà ấy. Vậy nếu bà không phiền…?”
“Ồ, tôi hiểu,” bà Andrews nói, có vẻ bị ấn tượng. “Oxford. Nghĩ mà xem! Tôi sẽ hỏi Tiến sĩ McEwan liệu ông ấy có thể gặp các vị ngay bây giờ không.”
Khi bà ta biến mất sau cánh cửa gỗ ép màu trắng, ngừng lại một chút vẻ chiếu lệ trước khi bước hẳn vào, Roger cúi xuống nói thầm vào tai Claire.
“Không có Ban Di tích cổ nào ở Oxford cả,” anh rít lên khe khẽ, “và cô biết điều đó mà.”
“Cháu biết điều đó,” bà kín đáo đáp lại, “và cô cũng biết, như cháu đã thông minh chỉ ra. Nhưng không phải người nào trên thế giới này cũng biết, và chúng ta vừa mới gặp một người trong số họ.”
Cánh cửa gỗ ép màu trắng bắt đầu mở ra.
“Hãy hy vọng là quanh đây có nhiều người như vậy,” Roger nói, quệt lông mày, “nếu không thì cô là kẻ nói dối rồi.”
Claire đứng lên, mỉm cười với bà Andrews đang vẫy tay ra hiệu, trong khi nói qua khóe miệng.
“Cô ư? Cô, người đọc được tâm tình của một ông vua Pháp ư?” Bà vuốt xuôi chân váy và để nó đung đưa tự nhiên. “Chuyện này dễ như ăn bánh.”
Roger mỉa mai cúi chào, ra hiệu về phía cánh cửa. “Après vous[1], thưa bà.”
Khi bà bước lên đi trước, anh thì thào nói thêm: “Après vous, le déluge.[2]” Hai vai bà cứng đờ ra, nhưng không quay đầu lại.
•••
Hơn cả sự ngạc nhiên của Roger, chuyện này đúng là dễ như ăn bánh. Anh không biết liệu đó là do kỹ năng xuyên tạc của Claire hay do sự bận rộn của Tiến sĩ McEwan mà thân phận của họ không hề bị nghi ngờ. Đối với người đàn ông này, dường như không thể không có khả năng đại diện của trường Oxford tới tận vùng hoang vắng này của Inverness để hỏi về lý lịch, trình độ của một nghiên cứu sinh tiềm năng. Nhưng rồi, Roger nghĩ, Tiến sĩ McEwan có vẻ như đang bận tâm đến điều gì đó; có lẽ ông ta không suy nghĩ rõ ràng như lẽ thường.
“Àaaa… vâng, bà Edgars không nghi ngờ gì có một đầu óc giỏi giang. Rất giỏi,” ông giám đốc nói, như đang tự thuyết phục bản thân mình. Ông ta là một người đàn ông cao lớn, to bè, môi trên dài như môi lạc đà, nó rung rung mỗi khi ông ta lưỡng lự tìm một từ mới. “Các vị… bà ấy… cái đó…” Ông ta ngập ngừng, môi giật giật rồi nói: “Các vị đã gặp bà Edgars chưa?” Cuối cùng ông ta cũng bật ra câu hỏi.
“Chưa,” Roger nói, quan sát Tiến sĩ McEwan với vẻ khắc khổ. “Đó là lý do chúng tôi muốn tìm hiểu về bà ấy.”
“Liệu có điều gì…” Claire cố ý ngừng lại, mời mọc, “mà ông nghĩ có lẽ hội đồng nên biết không, Tiến sĩ McEwan?” Bà hơi nhoài người tới trước, mắt mở thật to. “Ông biết đấy, các câu hỏi như thế này là hoàn toàn bí mật. Nhưng nó vô cùng quan trọng, giúp chúng tôi có được thông tin đầy đủ; có một vị trí liên quan đến vấn đề tin cậy mà...” Giọng bà hạ xuống đầy vẻ ám chỉ. “Liên quan đến Bộ, ông biết đó!”
Roger rất muốn siết cổ bà, nhưng Tiến sĩ McEwan lại trang nghiêm gật đầu, môi run run như phát điên.
“Ồ, vâng, thưa bà. Phải, dĩ nhiên rồi. Liên quan đến Bộ. Tôi hoàn toàn hiểu. Phải, phải, chà, tôi… hừm, có lẽ - tôi không muốn khiến các vị có ấn tượng sai lầm về bất cứ khía cạnh nào. Và đây là một cơ hội tuyệt vời, không nghi ngờ gì…”
Giờ thì Roger muốn bóp cổ cả hai người bọn họ. Claire hẳn đã để ý thấy hai bàn tay anh giần giật để trong lòng với khao khát không thể cưỡng lại được đó, vì bà đã kiên quyết ngăn lại bài nói năng lảm nhảm của ông giám đốc.
“Về cơ bản, chúng tôi quan tâm tới hai điều,” bà nói nhanh, mở cuốn sổ tay mà bà mang theo và làm dáng đặt nó trên đầu gối như thể để tham cứu. Chọn một chai rượu Tây Ban Nha cho bà T, Roger đọc trong cuốn sổ bằng khóe mắt liếc sang. Giăm bông thái lát để đi picnic.
“Đầu tiên, chúng tôi muốn biết ý kiến của ông về học thức của bà Edgars, và thứ hai, ý kiến của ông về tổng thể con người bà ấy. Cái đầu tiên dĩ nhiên chúng tôi có đánh giá của riêng mình” - bà đánh một dấu tích nhỏ vào cuốn sổ, bên cạnh chỗ ghi chép đề Đổi séc du lịch - “nhưng tất nhiên, ông nắm được chi tiết và cụ thể hơn nhiều.” Tiến sĩ McEwan lần này gật đầu như bị thôi miên hoàn toàn.
“Phải, chà…” Ông ta hơi thở phì phò, rồi liếc nhanh về phía cánh cửa để chắc chắn là nó đã đóng kín, vẻ bí mật nghiêng người qua bàn làm việc. “Chất lượng công việc của bà ấy - chà, về cái đó, tôi nghĩ mình hoàn toàn có thể thỏa mãn các vị. Tôi sẽ cho các vị xem vài thứ mà bà ấy đang làm. Còn về vấn đề kia…” Roger nghĩ ông ta sắp sửa nói sang vấn đề cả hai vừa bịa ra kia liền nhoài người tới trước với vẻ đe dọa.
Tiến sĩ McEwan đột ngột ngả người ra sau, nhìn có vẻ sửng sốt. “Thực sự chẳng có gì nhiều,” ông ta nói. “Chỉ là… à, bà ấy là một phụ nữ trẻ rất mãnh liệt. Có lẽ sự hứng thú của bà ấy đôi khi dường như hơi… ám ảnh?” Giọng ông ta trở nên hoài nghi. Ánh mắt ông ta liếc từ Roger sang Claire, như một con chuột bị sập bẫy.
“Phải chăng sự hứng thú mạnh mẽ này tập trung vào những hòn đá dựng đứng? Những vòng tròn đá?” Claire dịu dàng gợi ý.
“Ồ, vậy là điều đó thể hiện cả trong tư liệu bà ấy nộp ư?” Ông giám đốc lôi ra một chiếc khăn mùi soa lớn, dơ dáy từ trong túi và lau mặt mình. “Phải, chính là cái đó đấy. Dĩ nhiên, có rất nhiều người bị chúng cuốn hút,” ông ta nói. “Sự lãng mạn của nó, sự huyền bí. Hãy nhìn vào những tâm hồn tăm tối đó ở ngoài Stonehenge vào ngày Hạ chí mà xem, trong trang phục áo chùng, mũ trùm đầu. Hát cầu tụng… tất cả những chuyện vớ vẩn như thế. Không phải tôi so sánh Gillian Edgars với…”
Còn khá nhiều điều nữa, nhưng Roger không còn lắng nghe. Trong văn phòng chật hẹp này, không khí có vẻ ngột ngạt, cổ áo anh quá chật; anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch không ngừng ở hai bên tai, rất khó chịu.
Đơn giản là không thể nào! Anh nghĩ. Không thể khẳng định. Sự thật, câu chuyện của Claire Randall rất có sức thuyết phục - cực kỳ có sức thuyết phục. Nhưng rồi, hãy nhìn vào hiệu quả bà đang tạo ra với ông lão tội nghiệp lẩy bẩy này, người sẽ không biết được mặt mũi thực sự của cái suất học bổng đó là như thế nào. Hiển nhiên bà có thể thuyết phục một thợ hàn nồi đừng có hàn nồi nữa. Tuy anh, Roger, không dễ xúc cảm như Tiến sĩ McEwan, nhưng…
Bị quấy rầy bởi nỗi nghi ngờ và mồ hôi đang nhỏ giọt, Roger không mấy để ý khi Tiến sĩ McEwan tìm một chùm chìa khóa từ trong ngăn kéo tủ và đứng dậy, dẫn họ ra ngoài qua cánh cửa thứ hai vào một hành lang dài đầy những cánh cửa.
“Các phòng làm việc cá nhân,” ông giám đốc giải thích. Ông ta mở một cánh cửa, để lộ một căn phòng nhỏ rộng khoảng một mét rưỡi mỗi chiều, chỉ vừa đủ để đặt một chiếc bàn hẹp, một chiếc ghế và một cái giá sách nhỏ. Được sắp xếp gọn gàng trên bàn là một chồng bìa cứng đựng hồ sơ với nhiều màu sắc khác nhau. Ở một bên, Roger trông thấy một cuốn sổ ghi chép lớn có bìa màu xám và một cái nhãn ghi bằng chữ viết tay ngay ngắn ở mặt trước - TỔNG HỢP. Vì một lý do nào đó, ngay khi nhìn thấy nét chữ viết tay ấy, anh thấy một cơn rùng mình chạy khắp cơ thể.
Đến bây giờ, chuyện này đang càng lúc càng cá nhân hơn rồi. Đầu tiên là những bức ảnh, giờ là chữ viết tay của người phụ nữ này. Anh thoáng hoảng hốt khi nghĩ đến việc thực sự gặp mặt Geillis Duncan. Ý anh là Gillian Edgars. Cho dù người phụ nữ đó là ai đi nữa.
Ông giám đốc đang mở các tập tài liệu đủ loại ra, chỉ vào và giải thích với Claire, người lúc này đang trình diễn rất tốt một màn tiếp thu những gì ông ta nói. Roger ngó qua vai bà, gật đầu và nói: “Ừm, ừm, rất thú vị,” vào những khoảng dừng ngang, nhưng những đường thẳng và đường nhánh miêu tả kia thật khó hiểu đối với anh.
Bà ấy đã viết cái này, anh tiếp tục nghĩ. Bà ấy có thật. Da thịt, máu, đôi môi, hàng mi dài. Và nếu bà ấy trở về quá khứ qua những tảng đá kia, bà ấy sẽ bị thiêu cháy - nổ lốp bốp và trở nên đen sì, với mái tóc cháy rực như một ngọn đuốc trong ánh bình minh đen ngòm. Và nếu bà ấy không quay về, thì… mình không tồn tại.
Anh lắc đầu thật mạnh.
“Ông không tán đồng ư, ông Wakefield?” Ông giám đốc học viện đang ngó anh chằm chằm, vẻ khó xử.
Anh lại lắc đầu lần nữa, lần này có vẻ ngượng ngùng.
“Không, không. Ý tôi là… chỉ là… tôi có thể uống một ly nước không?”
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên rồi! Xin đi cùng tôi, có một vòi nước ngay ở góc quanh kia, tôi sẽ chỉ cho ông.” Tiến sĩ McEwan lăng xăng dẫn anh ra khỏi căn phòng làm việc riêng và đi xuôi hành lang, liến thoắng bày tỏ sự quan tâm tới tình trạng sức khỏe của anh.
Ngay khi đi xa khỏi sự giam cầm tù túng của căn phòng làm việc cá nhân cũng như việc ở gần những cuốn sách và tài liệu của Gillian Edgars, Roger bắt đầu cảm thấy khỏe hơn. Nhưng ý nghĩ phải quay trở lại căn phòng bé tí đó, nơi tất cả những lời kể của Claire về quá khứ dường như vọng vào những bức vách mỏng kia… Không. Anh đã quyết định rồi. Claire có thể tự mình hoàn thành việc này với Tiến sĩ McEwan. Anh đi ngang qua căn phòng làm việc cá nhân kia thật nhanh, không nhìn vào bên trong và đi qua cánh cửa dẫn trở vào chỗ bàn lễ tân.
Bà Andrews nhìn chằm chằm khi anh đi vào, cặp mắt kính của bà ta lóe lên vẻ quan tâm và tò mò.
“Trời ơi, ông Wakefield! Ông cảm thấy không khỏe ư?”
Roger đưa tay lên xoa mặt, hẳn là trông anh kinh khủng lắm. Anh mỉm cười yếu ớt trước bà thư ký thấp bé phúng phính.
“Không, cảm ơn rất nhiều. Tôi chỉ thấy ở đó hơi nóng thôi; tôi sẽ đi xuống dưới kia để hít thở chút không khí mát mẻ.”
“Ồ, vâng!” Bà thư ký gật đầu vẻ thấu hiểu. “Do lò sưởi đấy.” Bà ta phát âm nó là “lò sửi”. “Bọn họ bật lên, anh biết đấy, và không tắt đi. Tôi nên đi xem thế nào.” Bà ta đứng dậy, rời khỏi bàn, bức hình của Gillian Edgars vẫn nằm đó. Bà ta liếc xuống bức hình, rồi ngước lên nhìn Roger.
“Ồ, lạ chưa này!” Bà ta nói. “Tôi đang nhìn vào tấm hình này và thắc mắc có điều gì ở gương mặt bà Edgars khiến tôi đột nhiên thấy ấn tượng. Và tôi không thể nghĩ ra đó là gì. Nhưng bà ấy trông khá giống ông, ông Wakefield ạ! Đặc biệt là đôi mắt tròn. Cái đó không phải thật trùng hợp sao? Ông Wakefield?” Bà Andrews nhìn chằm chằm về phía cầu thang, nơi tiếng bước chân của Roger thình thình vọng lại từ các ván cầu thang bằng gỗ.
“Mong là chỉ hơi khó ở,” bà ta nói vẻ tử tế. “Chàng trai tội nghiệp!”
•••
Mặt trời vẫn ở phía trên đường chân trời khi Claire quay lại gặp anh trên phố, nhưng giờ đã là xế chiều; mọi người đang về nhà dùng bữa trà chiều, và trong không khí có một cảm giác thư giãn mơ hồ, niềm mong mỏi về sự bình yên thư thả sau một ngày dài làm việc.
Bản thân Roger lại không có được cảm giác như thế. Anh đi đến mở cửa xe cho Claire, những cảm xúc lẫn lộn khiến anh không thể quyết định xem phải làm gì trước. Bà ngồi vào trong xe, liếc mắt nhìn anh vẻ cảm thông.
“Khá là khó chịu, đúng không?” Đó là tất cả những gì bà nói.
Cái mê cung phức tạp của những con phố mới khiến cho việc đi xuyên qua trung tâm thị trấn trở thành một nhiệm vụ đòi hỏi tất cả sự tập trung chú ý của anh. Khi họ đã ra đến đoạn phố dễ đi, anh mới có thể dời mắt khỏi con đường trước mặt đủ lâu để hỏi: “Tiếp theo sẽ làm gì?”
Claire đang ngả người trên ghế, nhắm mắt, những lọn tóc lỏng tuột ra khỏi kẹp tóc. Bà không mở mắt khi anh hỏi, chỉ hơi duỗi người, tìm một tư thế thoải mái trên ghế.
“Sao cháu không mời Brianna ra ngoài ăn tối ở đâu đó nhỉ?” Bà nói.
Bữa tối ư? Không hiểu sao việc dừng lại để ăn tối giữa lúc đang nỗ lực điều tra vấn đề sinh tử như thế này có vẻ gì đó không ổn, nhưng mặt khác, Roger đột nhiên nhận ra cảm giác trống rỗng trong dạ dày mình không hoàn toàn là do những điều được tiết lộ trong một giờ vừa qua gây ra.
“À, được thôi,” anh chậm chạp nói. “Nhưng ngày mai…”
“Sao phải đợi đến ngày mai?” Claire cắt ngang. Lúc này, bà đã ngồi thẳng dậy, chải lại mái tóc. Nó dày và từng lọn xoăn tít xõa trên bờ vai bà, Roger nghĩ nó khiến bà đột nhiên trông rất trẻ. “Cháu có thể đi nói chuyện với Greg Edgars lần nữa sau bữa tối được không?”
“Làm sao cô biết tên hắn là Greg?” Roger tò mò hỏi. “Và nếu hắn đã không nói chuyện với cháu chiều nay thì tại sao đến tối hắn lại chịu nói chuyện chứ?”
Claire nhìn Roger như thể đột ngột thấy nghi ngờ trí thông minh của anh.
“Cô biết tên hắn vì cô đã trông thấy nó trên một lá thư trong hòm thư của hắn,” bà nói. “Về phần tại sao hắn lại nói chuyện với cháu tối nay, đó là vì lần này cháu sẽ mang theo một chai whisky khi đến đó.”
“Và cô nghĩ điều đó sẽ khiến hắn mời chúng ta vào nhà ư?”
Bà nhướng một bên lông mày. “Cháu có nhìn thấy một loạt cái chai rỗng trong thùng rác của hắn không? Dĩ nhiên hắn sẽ làm thế. Ngay lập tức, không chần chừ.” Bà ngồi ngả ra, hai nắm tay thọc vào túi áo khoác, nhìn chăm chú ra ngoài đường.
“Cháu có thể hỏi xem Brianna có đi cùng cháu không,” bà bình thản nói.
“Cô ấy đã nói là sẽ không dính dáng gì tới chuyện này nữa,” Roger phản đối.
Claire liếc nhìn anh vẻ nóng nảy. Mặt trời đang ở ngay phía sau bà, nó khiến hai mắt bà sáng rực màu hổ phách, như một con sói.
“Trong trường hợp đó, cô đề nghị cháu đừng nói với con bé những gì cháu đang dính vào,” bà nói bằng một giọng khiến Roger nhớ ra rằng bà vốn là lãnh đạo của một bệnh viện lớn.
Hai tai anh nóng bừng, nhưng anh vẫn bướng bỉnh nói: “Cô không thể giấu kín chuyện đó được, nếu cô và cháu…”
“Không phải cô,” Claire ngắt lời. “Cháu đấy. Cô còn có việc khác để làm.”
Thế này đã là quá nhiều rồi, Roger nghĩ. Anh cho xe tạt vào lề đường mà không bật tín hiệu xin đường và cho xe trượt vào chỗ dừng. Anh trừng mắt với bà.
“Cô còn có việc khác để làm ư?” Anh hỏi. “Cháu thích điều đó đấy! Cô đang đẩy cháu vào cái công việc cố lôi kéo một tên nghiện rượu có khả năng tấn công cháu ngay khi nhìn thấy, và dụ dỗ con gái cô đi cùng để quan sát! Gì chứ, cô nghĩ cô ấy sẽ cần có mặt để chở cháu đến bệnh viện sau khi Edgars nện vào đầu cháu bằng một chai rượu à?”
“Không,” Claire nói, phớt lờ giọng điệu của anh. “Cô nghĩ cháu và Greg Edgars có thể làm được một việc mà cô không thể làm được, đó là thuyết phục Bree tin rằng Gillian Edgars chính là người phụ nữ mà cô đã biết - Geillis Duncan. Con bé sẽ không chịu lắng nghe cô. Có thể nó cũng sẽ không chịu nghe cháu nếu cháu cố gắng kể cho con bé nghe điều chúng ta đã phát hiện được ở học viện ngày hôm nay. Nhưng nó sẽ nghe Greg Edgars.” Giọng bà đều đều, buồn bã, và Roger cảm thấy cơn giận dữ của mình hơi xẹp xuống. Anh lại khởi động xe, hòa vào dòng xe cộ.
“Được rồi, cháu sẽ cố,” anh bất đắc dĩ nói, không nhìn bà. “Vậy cô sẽ đi đâu trong khi cháu làm việc này?”
Bà lại lục tìm trong túi mình. Sau đó, bà rút tay ra và xòe lòng bàn tay. Mắt anh bắt được tia sáng màu bạc của một món đồ nhỏ lóe lên trong bóng tối trên lòng bàn tay bà. Một chiếc chìa khóa.
“Cô sẽ đột nhập vào học viện,” bà bình tĩnh nói. “Cô muốn có cuốn sổ tay đó.”
•••
Sau khi Claire viện cớ để đi chạy “việc lặt vặt” - khiến Roger rùng mình một chút - anh và Brianna đã lái xe đến quán rượu, nhưng sau đó quyết định hoãn ăn tối vì tối nay trời đẹp hơn mong đợi. Họ lang thang tản bộ dọc theo con đường đi dạo nhỏ hẹp bên sông Ness, và anh đã quên bẵng nỗi lo âu của mình về buổi tối nay trong niềm vui sướng vì có Brianna bầu bạn.
Ban đầu, họ trò chuyện một cách thận trọng, tránh bất cứ điều gì có thể dẫn đến tranh luận. Thế rồi cuộc tán gẫu chuyển hướng sang công việc của Roger, và dần dần càng lúc càng sôi nổi hơn.
“Làm sao mà em biết được nhiều thứ về nó thế?” Roger hỏi, ngừng ngang giữa câu nói dở.
“Cha em đã dạy cho em,” cô đáp. Ở từ “cha”, cô hơi khựng lại một chút, như thể hy vọng anh nói gì đó. “Người cha thực sự của em,” cô cố ý bổ sung.
“À, dĩ nhiên ông ấy biết điều đó rồi,” Roger hòa nhã đáp, né tránh đề tài khó khăn ấy. Sau này còn rất nhiều thời gian, cô gái của tôi ạ, anh mỉa mai nghĩ. Nhưng tôi sẽ không nhảy vào cái bẫy đó đâu.
Ngay cuối đường, Roger có thể trông thấy ánh sáng chiếu ra từ cửa sổ ngôi nhà của Edgars. Vậy là con mồi đang ở trong hang. Anh cảm thấy một đợt dâng trào hoóc môn adrenaline ngoài mong đợi khiến cho tim đập nhanh hơn trước ý nghĩ về cuộc đối đầu sắp tới.
Adrenaline đã bị đánh bại bởi một cơn tràn nước chua dạ dày khi họ bước vào bầu không khí đầy mùi rau húng của quán rượu, thơm phức mùi thịt băm với khoai tây hầm. Họ nói chuyện về các chủ đề chung chung một cách thân thiện, với một thỏa thuận ngầm tránh đả động tới cảnh tượng xảy ra ở nhà mục sư vào ngày hôm trước. Roger đã để ý thấy sự lạnh nhạt giữa Claire và con gái trước khi anh thả bà ở chỗ xếp hàng chờ taxi trên đường tới quán rượu. Ngồi cạnh nhau ở ghế sau, họ khiến anh nghĩ đến hình ảnh của hai con mèo xa lạ, tai cụp xuống và đuôi quật mạnh, nhưng cả hai đều tránh nhìn vào mắt nhau, vì điều đó sẽ dẫn tới chuyện cào cắn và xù lông.
Sau bữa tối, Brianna đi lấy áo khoác của hai người trong khi anh thanh toán hóa đơn.
“Cái đó để làm gì thế?” Cô hỏi, phát hiện ra chai rượu whisky trong tay anh. “Anh định lên kế hoạch cho buổi tiệc náo nhiệt vào khuya nay à?”
“Tiệc náo nhiệt ư?” Anh nói, nhe răng cười với cô. “Em đang tiến bộ rồi nhỉ? Và em còn nhặt nhạnh được gì khác nữa trong các nghiên cứu ngôn ngữ học của mình vậy?”
Cô cụp mắt xuống, làm ra vẻ nghiêm trang cường điệu.
“Ồ, ở Hoa Kỳ có một điệu nhảy gọi là Shag. Dù vậy, em hiểu là mình không nên mời anh cùng khiêu vũ với em ngay ở đây.”
“Không, trừ phi em có ý đó,” anh nói. Cả hai cùng cười phá lên, nhưng anh nghĩ vẻ ửng hồng trên má cô hình như càng đậm hơn, và anh ý thức được một sự kích thích trong lời gợi ý đó khiến anh giữ nguyên chiếc áo khoác vắt trên cánh tay thay vì mặc nó vào.
“À, sau khi đã nạp đủ những thứ đó, bất cứ điều gì cũng có thể,” cô nói, ám chỉ chai whisky với một nụ cười hơi tinh quái. “Dù mùi vị thật kinh khủng.”
“Sẽ quen thôi, cô gái,” Roger nói, mở rộng khẩu âm của mình. “Chỉ người Scot khi sinh ra đã thích nó. Anh sẽ mua cho em một chai để luyện tập dần. Đây là một món quà - có một vài thứ anh đã hứa sẽ từ bỏ. Có muốn đi cùng không, hay anh sẽ làm việc đó sau nhé?” Anh hỏi. Anh không biết liệu mình có muốn cô đi cùng hay không, nhưng anh cảm thấy một niềm hạnh phúc ngập tràn khi cô gật đầu và mặc áo khoác vào.
“Được chứ, sao lại không?”
“Tốt.” Anh đưa tay ra, cẩn thận bẻ cổ áo khoác cho cô, để nó nằm phẳng phiu trên vai cô. “Ngay dưới phố này thôi - chúng ta sẽ đi bộ nhé?”
•••
Khu vực lân cận này nhìn có khá hơn một chút so với ban ngày. Vẻ tồi tàn của nó được ẩn giấu đi chút ít trong bóng tối, ánh sáng hắt ra từ các ô cửa sổ vào những khu vườn nhỏ xíu ngoài mặt tiền khiến con phố có một bầu không khí ấm cúng mà nó thiếu vào ban ngày.
“Chuyện này sẽ chỉ mất một phút thôi,” Roger bảo Brianna khi anh ấn chuông cửa. Anh không chắc lắm có nên hy vọng là mình nói đúng hay không. Nỗi sợ hãi ban đầu của anh qua đi khi cánh cửa mở ra; có ai đó ở nhà và vẫn còn thức.
Edgars đơn giản là đã dành cả buổi chiều để bầu bạn với một trong số những chai rượu xếp hàng dọc trên mép quầy giải khát vòng cung ngay phía sau hắn. May mắn thay, hắn rõ ràng không liên tưởng những vị khách ghé thăm buổi tối này với vụ xâm nhập buổi chiều. Hắn liếc xéo khi Roger giới thiệu, dẫn đầu đi vào nhà.
“Họ hàng của Gilly à? Tôi không biết cô ta có họ hàng đấy.”
“À, cô ấy có chứ,” Roger nói, liều lĩnh tận dụng ngay sự thừa nhận này. “Chính là tôi.” Anh sẽ giải quyết với Gillian sau khi anh gặp bà ấy. Nếu anh gặp được bà ấy.
Edgars chớp mắt một, hai lần rồi đưa một nắm đấm lên dụi con mắt sưng đỏ, như để nhìn rõ hơn. Hai mắt hắn khó khăn tập trung nhìn vào Brianna đang lởn vởn rụt rè phía sau Roger.
“Ai thế?” Hắn hỏi.
“À… bạn gái tôi,” Roger ứng biến. Brianna nheo mắt nhìn anh, nhưng không nói gì. Rõ ràng cô đang bắt đầu đánh hơi được có chuyện không bình thường ở đây, nhưng vẫn để mặc anh mà không phản đối khi Greg Edgars mở toang cửa để cho họ vào nhà.
Căn hộ nhỏ bé và ngột ngạt, quá nhiều đồ đạc là đồ gỗ cũ mua lại. Không khí nồng nặc mùi thuốc lá và rác không được mang vứt, đồ ăn mua về còn thừa bị vứt lung tung trên khắp các bề mặt nằm ngang của căn phòng. Brianna tặng cho Roger một cái liếc mắt bóng gió ý nói: Họ hàng tốt anh có đây nhỉ, và anh hơi nhún vai. Không phải lỗi của anh. Người phụ nữ trong ngôi nhà này đơn giản là không có nhà và đã không có nhà một thời gian rồi.
Quay sang nhận lấy chiếc ghế Edgars mời anh ngồi, Roger đối mặt với một bức ảnh lớn chụp trong studio, đóng khung đồng thau, treo ở ngay chính giữa cái mặt lò sưởi bé tí tẹo. Anh suýt không kìm được một tiếng kêu giật mình.
Từ trong bức ảnh, người phụ nữ đó dường như đang nhìn xoáy vào mặt anh, khóe miệng cong lên một nụ cười nhẹ nhàng. Mái tóc màu bạch kim dày dặn và sáng bóng hơi rủ xuống qua bờ vai, ôm lấy khuôn mặt hình trái tim hoàn hảo. Đôi mắt màu xanh lá cây sâu thăm thẳm như rêu mùa đông, sáng rực bên dưới hai hàng mi dày sẫm màu.
“Thật giống, đúng không?” Greg Edgars nhìn vào bức ảnh, nét mặt hắn là một sự pha trộn giữa thù hận và nhung nhớ.
“À, phải. Y hệt cô ấy.” Roger cảm thấy hơi nghẹt thở, quay đi để phủi một tờ giấy bị vò nhàu gói món khoai tây và cá chiên giòn trên ghế của anh. Brianna đang nhìn chằm chằm vào bức chân dung với vẻ hứng thú. Cô liếc nhìn từ bức hình tới Roger và ngược lại, rõ ràng đang có sự so sánh. Họ hàng ư?
“Tôi thấy là Gillian không ở đây?” Roger xua tay về phía cái chai mà Edgars đang nghiêng về phía anh vẻ hỏi ý, sau đó lại đổi ý và gật đầu. Có lẽ cùng uống rượu sẽ lấy được lòng tin của Edgars. Nếu Gillian không có ở đây, anh cần phải tìm hiểu xem bà ấy đang ở đâu.
Dùng răng để bỏ đi lớp xi niêm kín trên cái chai, Edgars lắc đầu, rồi khéo léo nhổ ra mẩu xi và giấy.
“Không đâu, anh bạn! Khi cô ta ở đây, chỗ này không giống cái ổ chuột đến thế.” Một cái quét tay bao quát cả những cái gạt tàn thuốc lá đầy tràn và những cốc uống rượu bằng giấy nằm lăn lóc. “Có lẽ gần thế, nhưng không tệ như thế này.” Hắn lấy xuống ba cái cốc uống rượu từ trên tủ chén đựng đồ sứ, nghi ngờ ngó vào từng chiếc như để kiểm tra xem có bụi không.
Hắn rót whisky với một sự chăm chút thái quá vào từng cái cốc, băng qua phòng, mang từng chiếc cho các vị khách. Brianna nhận lấy cốc của mình với vẻ chăm chút y hệt như thế nhưng cô từ chối ngồi ghế, thay vào đó duyên dáng đứng tựa vào cạnh chiếc tủ đựng đồ sứ.
Cuối cùng, Edgars ngồi phịch xuống chiếc xô pha xập xệ, lờ đi tình trạng cũ nát của nó và nâng cốc của mình lên.
“Chúc mừng, anh bạn,” hắn nói ngắn gọn và tợp một hơi thật dài. “Xin chào, nói tên của anh bạn xem nào?” Hắn hỏi, đột nhiên tỉnh lại từ trạng thái ngây ngất. “Ồ, Roger đúng không? Gilly chưa bao giờ nhắc đến anh… nhưng rồi cũng sẽ không bao giờ nhắc đến đâu,” hắn ủ rũ nói thêm. “Tôi chẳng bao giờ biết gì về gia đình cô ta cả, và cô ta sẽ không bao giờ nói. Chắc cô ta thấy hổ thẹn vì tất cả bọn họ… ngoại trừ anh trông không giống một gã ẻo lả,” hắn nhận xét, vẻ rộng lượng. “Ít nhất, anh bạn còn trông được. À, câu đó nghe đúng nhỉ? “Ít nhất, anh bạn còn trông được!” Đúng không?” Hắn phá lên cười ầm ĩ, phun cả whisky ra.
“Đúng thế,” Roger nói. “Cảm ơn!” Anh nhấp một ngụm nhỏ từ cốc rượu của mình. Brianna khó chịu, quay lưng về phía Edgars và mải mê ngắm nghía những món đồ bên trong chiếc tủ đựng đồ sứ qua hai cánh cửa kính nằm cắt vát nhau.
Roger quyết định không cần phải lòng vòng nữa. Edgars sẽ không nhận ra điều gì nếu chuyện này có động chạm tới hắn, và với cái đà uống rượu như thế này, có vẻ hắn sẽ sớm say xỉn.
“Ông có biết Gillian ở đâu không?” Anh hỏi thẳng. Mỗi lần nói ra tên của bà ấy, anh lại cảm thấy ngượng miệng. Lần này, anh không thể kìm được việc liếc nhìn lên mặt lò sưởi, nơi bức ảnh đang lẳng lặng mỉm cười trước cảnh sa đọa bên dưới.
Edgars lắc đầu, chầm chậm đung đưa người từ trước ra sau phía trên cốc rượu của hắn, y như con bò lắc lư trong kho chứa ngô. Hắn là một gã lùn, dáng người cứng cáp, trạc tuổi Roger, có lẽ thế, nhưng trông già hơn vì hàm râu không cạo rậm rì và mái tóc đen bù xù.
“Không,” hắn nói. “Tôi cứ nghĩ là anh biết. Có lẽ là ở chỗ nhà Nats hay Roses gì đó, nhưng tôi không rõ lắm. Tôi không biết là ai.”
“Nats[3]?” Tim Roger bắt đầu tăng tốc. “Ý ông là những người theo chủ nghĩa dân tộc Scotland ư?”
Mí mắt Edgars đang bắt đầu sụp xuống, nhưng chúng lại chớp rồi mở ra lần nữa.
“Ồ, phải! Cái lũ Nats chết tiệt đó! Đó là nơi tôi đã gặp Gilly, nhỉ?”
“Khi nào vậy, ông Edgars?”
Roger ngạc nhiên ngước lên trước giọng nói êm ái vẳng lại từ phía trên. Không phải là bức ảnh kia nói, mà là Brianna, đang chăm chú nhìn xuống Greg Edgars. Roger không biết liệu cô chỉ đang bắt chuyện bình thường hay là đã nghi ngờ điều gì. Gương mặt cô không biểu lộ điều gì khác ngoài vẻ hứng thú lịch sự.
“Khôn…g… biết… có lẽ là hai, ba năm trước. Hồi đầu rất vui, hửm? Quẳng mẹ bọn Anh chết tiệt đi, tham gia Hiệp hội Kinh tế mậu dịch của riêng chúng tôi… Bia ở trong quán rượu và cuộn mình ôm ấp nhau ở ghế sau xe tải trên đường về nhà sau những cuộc hội họp. Ừm!” Edgars lại lắc đầu, hai mắt mơ màng trước cảnh tượng ấy. Sau đó, nụ cười nhạt dần khỏi khuôn mặt hắn, và hắn cau mày nhìn vào cốc rượu của mình. “Đó là trước khi cô ta trở nên mê muội.”
“Mê muội?” Roger lại liếc thật nhanh lên bức ảnh. Mãnh liệt, đúng thật, trông bà ấy có vẻ như thế. Nhưng chắc chắn không phải cực kỳ điên rồ. Hoặc từ bức ảnh có thể thấy điều đó không?
“Phải. Hiệp hội Hoa Hồng Trắng. Charlie yêu quý! Người sẽ không quay lại nữa ư? Và tất cả những điều vớ vẩn như thế. Rất nhiều gã mặc váy len và đầy đủ lệ bộ, với những thanh kiếm nữa. Dĩ nhiên là các người thích thế cũng không sao cả,” hắn bổ sung kèm theo một nỗ lực ngớ ngẩn bày tỏ sự phản đối. “Nhưng Gilly luôn khiến mọi chuyện đi quá xa. Lúc nào cô ta cũng nói đi nói lại về Hoàng tử Xinh đẹp, sẽ ra sao nếu gã ta chiến thắng vào năm 1745? Ở trong bếp hàng giờ đồng hồ, uống bia và tranh luận tại sao gã không thắng. Cả bằng tiếng Gaelic nữa.” Hắn đảo mắt chán nản. “Đúng là rác rưởi!” Hắn uống cạn cốc rượu để nhấn mạnh ý kiến này.
Roger có thể cảm nhận được ánh mắt Brianna nhìn xoáy vào cổ anh như những mũi khoan. Anh đưa tay nới cổ áo ra, mặc dù không đeo cà vạt và khuy cổ áo đã mở.
“Tôi không cho là vợ ông cũng thích thú với mấy tảng đá dựng đứng đó, ông Edgars?” Brianna không buồn bận tâm tới việc tỏ ra hứng thú lịch sự nữa; giọng nói cô sắc bén đủ để cắt được cả pho mát, nhưng nó chẳng có tác dụng gì với Edgars.
“Tảng đá ư?” Hắn có vẻ say túy lúy, thọc một ngón tay vào lỗ tai, ngoáy điên cuồng như đang cố để nghe cho rõ hơn.
“Những vòng tròn đá từ thời tiền sử. Giống như Clava Caims ấy,” Roger giải thích, kể tên một trong những địa danh nổi tiếng hơn cả. Đã làm thì phải làm đến nơi đến chốn, anh nghĩ, thầm thở dài cam chịu. Đơn giản là Brianna sẽ không bao giờ còn nói chuyện với anh nữa, vì vậy anh nên khám phá ra hết những gì có thể.
“Ồ, cái đó à?” Edgars bật ra một tiếng cười ngắn. “Phải, và mọi cái rác rưởi xưa cũ khác mà các người có thể kể tên. Đó là điều cuối cùng và tồi tệ nhất. Kể từ đó, ngày cũng như đêm, cô ta tiêu tất cả tiền của tôi vào những khóa học… những khóa học! Khiến một con mèo phải bật cười. Ở đó, bọn chúng dạy người ta những chuyện hoang đường. Các người sẽ chẳng học được gì hữu ích ở cái nơi ấy, anh bạn ạ, tôi đã nói với cô ta như thế. Tại sao không học đánh máy? Kiếm một việc làm nếu cô ta thấy buồn chán. Tôi đã nói với cô ta như thế. Và thế là cô ta bỏ đi,” hắn rầu rĩ nói. “Đã không thấy cô ta hai tuần rồi.” Hắn nhìn đăm đăm vào cốc rượu của mình như thể ngạc nhiên nhận ra là nó rỗng không.
“Thêm nữa nhé?” Hắn mời, với tay lấy chai rượu, nhưng Brianna dứt khoát lắc đầu.
“Không, cảm ơn! Chúng tôi phải đi rồi. Đúng không, Roger?”
Nhìn thấy ánh sáng nguy hiểm lóe lên trong mắt cô, Roger không chắc anh có nên ở lại để nhấm nháp nốt chai rượu với Greg Edgars không. Nhưng anh sẽ phải đi bộ cả một đoạn đường dài về nhà nếu anh để Brianna lấy xe về trước. Anh thở dài đứng dậy và bắt tay Edgars chào tạm biệt. Đó là một cái nắm tay ấm áp và vững vàng đến không ngờ, tuy có hơi ẩm ướt.
Edgars đi theo họ tới cửa, kẹp chai rượu vào cổ. Hắn nhìn theo sau họ qua ô cửa kính, đột nhiên gọi với xuống đường: “Nếu các vị thấy Gilly thì bảo cô ta về nhà nhé?”
Roger quay lại vẫy tay với hình bóng lờ mờ trong ô cửa chữ nhật sáng đèn ấy.
“Tôi sẽ thử,” anh đáp lại, lời lẽ như tắc nghẹn trong cổ họng.
Họ đi bộ về quán rượu, được nửa đường, cô quay sang phía anh.
“Anh đang dính vào chuyện chết tiệt gì vậy?” Cô hỏi. Giọng cô nghe giận dữ nhưng không kích động. “Anh kể với em là không có người thân nào khác ở Scotland, vậy mà tất cả chuyện về những người họ hàng này là sao? Người phụ nữ trong bức ảnh đó là sao?”
Anh nhìn quanh con đường ngày càng tối để tìm cảm hứng cho câu trả lời, nhưng chẳng có gì giúp được cả. Anh hít vào thật sâu và nắm lấy cánh tay cô.
“Geillis Duncan,” anh nói.
Cô đứng khựng lại vì sốc, cú sốc ấy rung động truyền lên cả cánh tay anh. Với một vẻ cực kỳ điềm tĩnh, cô gỡ khuỷu tay mình thoát khỏi cái nắm của anh. Xâu chuỗi mọi chuyện xảy ra suốt cả tối nay đã làm bại lộ mục đích chính.
“Đừng… chạm… vào em,” cô rít qua hai hàm răng. “Lẽ nào đây là trò mẹ em nghĩ ra?”
Mặc dù quyết tâm thấu hiểu, nhưng Roger lại cảm thấy càng lúc càng giận dữ.
“Xem này,” anh nói, “em có thể đừng nghĩ đến bất kỳ ai ngoài bản thân em trong chuyện này không? Anh biết nó là một cú sốc đối với em - Chúa ơi, sao lại không cơ chứ? Và nếu em không thể khiến mình bình tâm suy nghĩ về nó… à, anh sẽ không thúc ép em. Nhưng còn có mẹ em để suy xét. Và còn có anh nữa.”
“Anh ư? Anh thì liên quan gì đến chuyện đó?” Trời quá tối nên không nhìn thấy rõ mặt cô, nhưng vẻ kinh ngạc trong giọng cô thì rõ rành rành.
Anh không có ý muốn làm phức tạp hóa vấn đề hơn nữa bằng cách kể cho cô nghe sự liên quan của anh, nhưng rõ ràng là đã quá muộn để giữ kín các bí mật. Và không nghi ngờ gì, Claire đã thấy trước điều đó khi bà gợi ý anh đưa Brianna ra ngoài ăn tối.
Trong ánh chớp phát giác lóe lên, lần đầu tiên anh nhận ra Claire có dụng ý gì. Bà có một phương thức để chứng minh câu chuyện của mình cho Brianna, vượt xa cả sự thắc mắc. Bà có Gillian Edgars, người vẫn chưa biến mất vào trong quá khứ để đón nhận định mệnh của mình dưới lốt Geillis Duncan, bị trói và thiêu cháy bên dưới những cây thanh lương trà của Leoch. Người hoài nghi ngoan cố nhất cũng sẽ bị thuyết phục, anh cho là thế, khi chứng kiến ai đó trở về quá khứ ngay trước mắt họ. Chả trách Claire lại muốn tìm Gillian Edgars.
Trong vài lời ngắn gọn, anh kể cho Brianna mối quan hệ của mình với người sẽ là phù thủy xứ Cranesmuir.
“Vì vậy, đây có vẻ là vấn đề sống còn của anh hoặc bà ấy,” anh kết thúc, nhún vai, ghê tởm khi ý thức được nó nghe có vẻ cường điệu nực cười đến mức nào. “Cô Claire - mẹ của em - để việc đó cho anh quyết định. Nhưng anh nghĩ ít nhất mình phải tìm cho ra bà ấy.”
Brianna đã dừng bước để lắng nghe anh nói. Ánh sáng lờ mờ từ một góc cửa hàng làm đôi mắt cô trông long lanh khi chúng nhìn vào anh chằm chằm.
“Vậy, anh tin điều đó à?” Cô hỏi. Không hề có sự hoài nghi hay mỉa mai trong giọng cô; cô đang hoàn toàn nghiêm túc.
Anh thở dài và lại cầm lấy cánh tay cô lần nữa. Cô không kháng cự, nhưng thẫn thờ bước tới cạnh anh.
“Phải,” anh nói. “Anh phải tin. Em chưa được nhìn thấy gương mặt mẹ em khi bà trông thấy những lời viết bên trong chiếc nhẫn của bà. Đó là sự thật - đủ để làm tan vỡ tim anh.”
“Anh nên kể cho em,” cô nói, sau một khoảng im lặng ngắn. “Những lời đó là gì?”
Đến lúc anh kể xong câu chuyện, họ đã tới chỗ đỗ xe phía sau quán rượu.
“Vậy thì…” Brianna ngập ngừng nói. “Nếu…” Cô lại ngừng lời, nhìn vào mắt anh. Cô đang đứng gần anh đến nỗi anh có thể cảm thấy được cả hơi ấm từ ngực cô kề sát bên lồng ngực anh, nhưng anh không tiến tới nữa. Chuyện ở nhà thờ St. Kilda đã trôi xa rồi, không ai trong bọn họ muốn nhớ lại ngôi mộ bên dưới hàng thông đỏ ấy nữa, nơi những cái tên của cha mẹ cô được viết trên bia mộ.
“Em không biết, Roger ạ,” cô nói rồi lắc đầu. Ánh đèn trên tấm biển neon của quán rượu ở cửa sau nhuộm đỏ tía mái tóc cô. “Em chỉ không thể… Em chưa thể nghĩ về nó. Nhưng…” Cô không nói được gì, mà chỉ giơ tay lên chạm vào má anh, dịu nhẹ như cái vuốt ve của làn gió đêm. “Em sẽ nghĩ về anh,” cô thì thầm.
•••
Khi bạn đã đến đúng chỗ rồi thì phạm tội đột nhập với một chiếc chìa khóa thực sự không phải là nhiệm vụ khó khăn gì. Cơ hội để bà Andrews hay Tiến sĩ McEwan quay trở lại và tóm được tôi là nhỏ đến mức không đáng kể. Cho dù họ có bắt được, tất cả những gì tôi phải làm là nói rằng tôi quay trở lại để tìm một cuốn sổ bỏ túi bị mất, và phát hiện cánh cửa để mở. Tôi chưa thực hành trò này, nhưng lừa dối ở một mức độ nào đó là bản tính thứ hai của tôi. Nói dối giống như việc đi xe đạp, tôi nghĩ vậy; bạn không quên cách làm đâu.
Vậy nên không phải hành động đi lấy cuốn sổ ghi chép của Gillian Edgars khiến tim tôi đập thình thịch và hơi thở hổn hển thế này. Mà chính là bản thân cuốn sổ đó.
Như ông chủ Raymond đã kể với tôi hồi ở Paris, sức mạnh và sự nguy hiểm của phép thuật nằm trong những người tin tưởng vào nó. Từ những gì tôi thoáng nhìn thấy, các thông tin được ghi chép trong cuốn sổ bìa cứng này là một mớ cực kỳ hỗn tạp các sự kiện, suy đoán, những chuyện hết sức hoang đường mà có lẽ chỉ quan trọng đối với người viết. Nhưng tôi cảm thấy một ảo giác gần như mang tính vật chất khi chạm vào nó. Biết được ai đã viết nó, tôi biết được nó có thể dùng vào việc gì: một cuốn sách bí kíp, cuốn sách chứa những bí mật của một phù thủy.
Và nếu có tồn tại bất cứ manh mối nào dẫn đến nơi Geillis Duncan đang ở và các dự định của cô ta, thì nó chính là đây. Kìm nén lại một cơn rùng mình khi chạm vào cái bìa trơn bóng đó, tôi nhét nó vào dưới áo khoác của mình, kẹp nó dưới khuỷu tay khi đi xuống cầu thang.
An toàn ra đến ngoài phố, tôi vẫn giữ cuốn sổ dưới khuỷu tay, cái bìa càng lúc càng lạnh ẩm do mồ hôi toát ra khi tôi đi bộ. Tôi cảm thấy mình như đang mang theo một quả bom và nó phải được xử lý hết sức cẩn thận để ngăn chặn một vụ nổ lớn.
Tôi đi bộ một lúc, cuối cùng rẽ vào một khu vuờn ở mặt tiền của một nhà hàng Ý nhỏ có mái hiên ở gần bờ sông. Đêm tối lạnh buốt, nhưng một chiếc lò sưởi điện nhỏ khiến cho những chiếc bàn bày ngoài hiên đủ ấm áp để có thể ngồi; tôi chọn một bàn và gọi ly Chianti. Tôi nhấm nháp nó một lúc, cuốn sổ nằm trên một miếng lót đĩa bằng giấy ở trước mặt tôi, khuất trong cái bóng của chiếc giỏ đựng bánh mỳ tỏi.
Đã cuối tháng Tư. Chỉ vài ngày nữa là tới lễ hội Tháng Năm - lễ hội Beltane. Đó là thời điểm tôi đã thực hiện chuyến du hành về quá khứ mà không hề có sự chuẩn bị trước. Tôi cho rằng có lẽ có điều gì đó liên quan tới ngày lễ này - hoặc chỉ là thời gian nói chung trong năm? Khi tôi quay trở lại là vào giữa tháng Tư - điều đó cho thấy cái lối đi kỳ quái ấy có thể hoạt động. Hoặc có lẽ không; có lẽ thời gian trong năm chẳng liên quan gì tới nó. Tôi gọi thêm một ly rượu nữa.
Có thể chỉ có những người nhất định mới có năng lực đi xuyên qua cái rào chắn vốn cứng rắn trước mọi người khác - điều gì đó trong cấu tạo gien chăng? Ai biết được? Có lẽ Jamie không thể đi vào đó, trong khi tôi có thể. Và Geillis Duncan hiển nhiên đã - hoặc sẽ có khả năng đó. Hoặc không. Điều đó cũng còn tùy. Tôi nghĩ đến anh chàng Roger Wakefield trẻ tuổi và cảm thấy người hơi nôn nao. Có lẽ tôi nên nhấm nháp đồ ăn cùng với rượu vang.
Chuyến viếng thăm đến học viện đã thuyết phục tôi tin rằng cho dù Gillian hay Geillis có đang ở đâu đi nữa thì cô ta cũng chưa đi qua lối vượt thời gian định mệnh đó. Bất cứ ai đã nghiên cứu về các truyền thuyết của vùng cao nguyên Scotland đều sẽ biết rằng lễ hội Beltane đang đến gần; chắc chắn không ai lên kế hoạch thực hiện một chuyến thám hiểm như thế vào lúc này. Nhưng tôi không biết cô ta có thể ở đâu nếu không ở nhà; đang đi trốn ư? Thực hiện nghi lễ quái dị nào đó để chuẩn bị, hay gia nhập nhóm người theo tín ngưỡng Druid của Fiona? Cuốn sổ ghi chép này có manh mối, nhưng chỉ có Chúa mới biết được.
Cũng chỉ có Chúa mới biết các động cơ của tôi trong chuyện này là gì; tôi đã nghĩ là tôi biết, nhưng vẫn còn chưa chắc chắn. Phải chăng tôi lôi kéo Roger vào việc tìm kiếm Geillis chỉ bởi vì nó có vẻ là cách duy nhất để thuyết phục Brianna? Tuy nhiên, cho dù chúng tôi kịp thời tìm được cô ta thì sao, mục đích của tôi sẽ chỉ thực hiện được nếu Gillian đi về quá khứ thành công. Và vì thế sẽ bị thiêu chết.
Khi Geillis Duncan bị kết tội là phù thủy, Jamie đã nói với tôi: “Đừng buồn cho cô ta, Sassenach; cô ta là một người đàn bà độc ác.” Liệu cô ta có độc ác hay điên cuồng không, điều đó cũng chẳng có gì khác vào thời điểm này. Tôi có nên để mặc mọi chuyện như thế, để mặc cô ta đi tìm số phận của mình? Nhưng tôi lại nghĩ, cô ta đã cứu tôi một lần. Cho dù cô ta là - sẽ là - gì đi nữa thì tôi cũng nợ cô ta một mạng để rồi phải cố gắng cứu mạng cô ta ư? Và vì lẽ đó mà kết án số mệnh của Roger? Tôi có quyền gì mà can thiệp sâu thêm nữa?
Đó không phải là vấn đề về quyền, Sassenach, tôi nghe thấy giọng Jamie nói, với một thoáng nóng nảy. Đó là vấn đề bổn phận. Vấn đề danh dự.
“Danh dự ư?” Tôi nói thành tiếng. “Và đó là cái gì?” Anh chàng phục vụ bê đĩa hoành thánh Portofino kiểu Ý có vẻ bị giật mình.
“Hả?” Anh ta thốt lên.
“Đừng bận tâm,” tôi nói, quá mải mê suy nghĩ nên không quan tâm lắm anh ta nghĩ gì về mình. “Có lẽ cậu nên mang chai rượu còn lại đến.”
Tôi dùng bữa tối của mình mà bị vây quanh bởi những bóng ma. Cuối cùng, được củng cố tinh thần bằng thức ăn và rượu, tôi đẩy cái đĩa trống không sang một bên và mở cuốn sổ ghi chép màu xám của Gillian Edgars ra.
[1] Tiếng Pháp: Mời bà đi trước.
[2] Tiếng Pháp: Mời đi trước, bà đại hồng thủy. Câu này Roger có ý mỉa mai Claire vì cách gọi này có liên quan tới bà Pompadour, tình nhân của Vua Louis XV.
[3] Viết tắt của Nationalist.