Trong khi tất cả chuẩn bị cho chuyến đi, một luồng gió phấn khích cùng nhiều suy đoán đã lan truyền khắp vùng. Vũ khí cất giấu từ cuộc nổi dậy năm 1715 được lôi lên khỏi các mái tranh, đống cỏ dày và nền lò sưởi, được đánh bóng và mài sắc. Đám đàn ông gặp nhau trên đường đều dừng lại thành từng nhóm để chuyện trò nghiêm túc, những mái đầu túm tụm dưới ánh mặt trời tháng Tám chói chang. Còn cánh phụ nữ chỉ lặng lẽ quan sát họ.
Giống như em trai, Jenny cũng sở hữu khả năng biến bản thân trở nên mờ ảo để che giấu những điều mình đang suy nghĩ. Tôi thì khác họ, tôi trong suốt như một ô kính trắng nên đôi lúc thèm muốn khả năng của hai người. Và bởi vậy, vào buổi sáng chị nhờ tôi đưa Jamie đến nhà ủ bia, tôi đã không đoán được điều chị muốn ở Jamie.
Anh đi sau tôi, bước vào nhà ủ bia rồi đứng lại ngay chỗ ngưỡng cửa, chờ đợi cho đến khi ánh mắt trở nên thích nghi với ánh sáng lờ mờ bên trong. Anh hít thật sâu mùi đăng đắng và ẩm ướt với vẻ thích thú hiển hiện trên gương mặt.
“A,” anh thốt lên, mơ màng thở dài. “Chỉ cần hít thở, em đã say rồi.”
“Vậy thì hãy nín thở một lúc, chị cần em tỉnh táo,” Jenny khuyên.
Jamie thích thú hít không khí đầy phổi, thổi phồng hai má và đợi chị bắt đầu. Nhưng Jenny dùng cán thanh nghiền chọc vào bụng anh, khiến anh gập người lại và thở hộc ra.
“Thằng hề,” chị thản nhiên nhận xét nhưng không giận dữ. “Chị muốn nói chuyện với em về Ian.”
Jamie nhấc một cái thùng rỗng ra khỏi giá, lộn ngược nó lại để làm ghế ngồi. Một tia sáng nhạt màu xuyên qua ô cửa kính dán giấy dầu phía trên đầu anh và chiếu lên mái tóc đỏ, khiến nó chuyển thành màu đồng sẫm.
“Chuyện gì về Ian?” Anh hỏi.
Bây giờ đến lượt Jenny hít một hơi thật sâu. Cái chậu lớn trước mặt chị bốc mùi men nồng ấm của ngũ cốc, cây hoa bia và cồn.
“Chị muốn em đưa Ian đi cùng.”
Jamie nhướng mày, nhưng anh không trả lời ngay. Jenny chăm chú nhìn theo chuyển động của thanh nghiền và quan sát hỗn hợp nhuyễn mịn bị khuấy đảo. Anh trầm ngâm nhìn chị, đôi tay to buông thõng giữa hai đùi.
“Chị chán cuộc sống hôn nhân rồi, phải không?” Anh hỏi theo kiểu chuyện trò thông thường. “Có lẽ, đưa anh ấy vào rừng và bắn chết sẽ dễ hơn đấy.” Đôi mắt xanh đang nhìn xuống chậu men bia của Jenny thoáng chớp một cái.
“Này, Jamie Fraser, nếu muốn bắn ai, chị sẽ tự làm. Vả lại, Ian không phải là đích ngắm đầu tiên mà chị lựa chọn.”
Anh khịt mũi và nhếch mép.
“Ồ, đúng vậy nhỉ? Thế thì tại sao?”
Hai vai chị di chuyển nhịp nhàng, liền mạch, cử động này nối tiếp cử động kia.
“Bởi vì chị yêu cầu em.”
Jamie xòe bàn tay phải trên đầu gối và vuốt ve vết sẹo lởm chởm, chạy ngoằn nghèo ở ngón giữa một cách vô thức.
“Đây là chuyện nguy hiểm, Jenny.” Anh nói khẽ.
“Chị biết.”
Anh chầm chậm lắc đầu, vẫn nhìn chằm chằm vào bàn tay mình. Vết thương đã lành và anh có thể sử dụng bàn tay thoải mái, nhưng ngón áp út cứng đờ bị mảng sẹo xù xì đắp vào trông biến dạng và khúc khuỷu.
“Chị nghĩ chị biết thì có.”
“Chị biết, Jamie.”
Anh ngẩng đầu và có vẻ nôn nóng, nhưng đang đấu tranh để giữ thái độ điềm tĩnh.
“Đúng, em biết Ian đã kể chị nghe về cuộc chiến ở Pháp và tất cả mọi chuyện. Tuy nhiên, chị không biết nó thực sự như thế nào, Jenny ạ! Mo cridh, đó không phải là chuyện vây bắt gia súc. Đó là một trận chiến và cũng có thể là một cuộc tàn sát đẫm máu. Đó là...”
Thanh nghiền bỗng va cạch vào thành chậu và rơi xuống chỗ men bia.
“Đùng nói rằng chị không hiểu chuyện!” Jenny nổi cáu. “Những câu chuyện ư? Em nghĩ ai là người chăm sóc Ian khi anh ấy trở về từ nước Pháp với cái chân què và một trận sốt thập tử nhất sinh?”
Chị vỗ lên cái ghế dài, bàn tay run run.
“Không biết ư? Chị không biết ư? Chị đã nhặt dòi ra khỏi phần thịt bị thương ở cái chân bị cụt, bởi mẹ ruột của anh ấy không thể làm được! Chị đã gí con dao nóng vào chân anh ấy để bịt miệng vết thương! Chị đã ngửi mùi thịt của anh ấy cháy sém như miếng thịt lợn nướng và nghe anh ấy la hét trong lúc đó! Em dám đứng đó và nói rằng chị… không… BIẾT nó như thế nào ư!”
Những giọt nước mắt giận dữ chảy dài trên má. Chị quệt chúng đi, tìm một cái khăn tay trong túi.
Jamie mím chặt môi và đứng dậy, lấy chiếc khăn tay từ ống tay áo và đưa cho chị. Anh biết làm thế sẽ tốt hơn chạm vào người hay cố gắng an ủi chị. Anh đứng một lúc lâu, nhìn chị hung hăng lau mắt rồi xì mũi.
“Phải, phải rồi, chị biết,” anh nói. “Vậy mà chị vẫn muốn em đưa anh ấy theo?”
“Đúng vậy,” chị xì mũi và chùi mạnh, sau đó nhét cái khăn vào túi mình.
“Anh ấy biết rõ mình bị què, Jamie ạ. Biết quá rõ là đằng khác. Nhưng anh ấy có thể xoay xở cùng em. Anh ấy có một con ngựa, anh ấy sẽ không phải đi bộ.”
Jamie khua tay làm bộ mất kiên nhẫn.
“Anh ấy có thể xoay xở hay không, không phải là điều cần thắc mắc, đúng không nào? Một người đàn ông có thể làm những gì mà anh ta nghĩ rằng mình phải làm - tại sao chị nghĩ anh ấy phải ra trận?”
Chị kiềm chế bản thân, mò thanh nghiền trong chậu men và lấy nó ra, vẩy sạch. Những giọt nước nâu bắn tung tóe trong chậu.
“Anh ấy không hỏi em, phải không? Rằng em cần anh ấy hay không?”
“Không, anh ấy không hỏi.”
Chị cắm thanh nghiền vào chậu và tiếp tục công việc của mình.
“Ian nghĩ em không muốn đưa anh ấy theo bởi anh ấy bị què và vô dụng đối với em.” Chị ngước nhìn, đôi mắt xanh lo lắng giống đôi mắt của em trai như hai giọt nước. “Em chỉ biết Ian của trước đây, Jamie ạ. Nhưng giờ, anh ấy đã khác.”
Anh miễn cưỡng gật đầu, lại ngồi xuống cái thùng.
“Phải. Đúng vậy, nhưng anh ấy có muốn đi không? Ở đây, anh ấy đang sống tốt.” Anh nhìn chị gái và mỉm cười.
“Anh ấy hạnh phúc khi ở bên chị, Jenny ạ. Chị và mấy đứa bé.”
Chị gật đầu, những lọn tóc xoăn màu đen đung đưa.
“Phải,” chị nói khẽ. “Vì anh ấy là một người đàn ông hoàn hảo đối với chị và sẽ luôn luôn như vậy.” Chị nhìn thẳng vào mắt em trai. “Nhưng nếu anh ấy nghĩ mình không giúp được em, anh ấy sẽ cảm thấy mình khiếm khuyết, vô dụng. Và đó là lý do chị yêu cầu em đưa anh ấy đi.”
Jamie đan hai tay vào nhau, tựa dưới cằm, khuỷu tay đặt trên đầu gối.
“Trận chiến này không giống trận chiến ở Pháp,” anh nói khẽ. “Ở Pháp, chị chỉ mạo hiểm mạng sống cá nhân. Còn ở đây...” Anh ngập ngừng, rồi nói tiếp. “Jenny, đây là hành động phản quốc. Nếu thất bại, những người đi theo Stuart sẽ kết thúc đời mình trên đoạn đầu đài.”
Nước da tai tái tự nhiên của chị dần trắng bệch, nhưng động tác của chị không chậm lại.
“Em vốn không có lựa chọn nào,” anh tiếp tục, đôi mắt gắn chặt vào Jenny. “Nhưng chị có thể đẩy cả hai bọn em vào nguy hiểm ư? Chị chấp nhận chứng kiến Ian nhìn xuống từ giá treo cổ phía trên ngọn lửa, chờ đợi để bị mổ bụng? Chị chấp nhận khả năng nuôi con một mình - chỉ để cứu lấy niềm kiêu hãnh của cha chúng?” Khuôn mặt tái nhợt của anh đã trắng gần bằng Jenny và tỏa ra ánh sáng chập chờn trong bóng tối của nhà ủ bia.
Lúc này, chuyển động của thanh nghiền đã chậm dần, không còn mạnh mẽ dữ dội như ban đầu. Tuy nhiên, giọng nói của Jenny vẫn thể hiện sự tự tin.
“Chị sẽ có một người đàn ông trọn vẹn,” chị nói chắc nịch. “Hoặc không.”
Jamie ngồi yên một lúc lâu, quan sát Jenny cúi đầu làm việc.
“Được rồi,” cuối cùng, anh nói khẽ. Chị không ngước nhìn hay thay đổi động tác, ngoài việc tấm khăn trùm đầu hơi nghiêng về phía anh.
Anh thở hắt, rồi đứng dậy, quay phắt sang phía tôi.
“Ra ngoài thôi, Sassenach,” anh nói. “Chúa ơi, anh phải say rượu.”
•••
“Điều gì khiến em nghĩ em có thể sai khiến anh?” Mạch máu trên thái dương của Ian đang giật thình thịch, còn bàn tay Jenny siết tay tôi chặt hơn.
Việc Jamie quả quyết rằng Ian sẽ cùng anh tham gia đội quân của Stuart ban đầu gặp phải sự hoài nghi, sau đó là ngạc nhiên và cuối cùng - khi Jamie khăng khăng - là cơn giận dữ.
“Em là đồ ngốc,” Ian thẳng thừng tuyên bố. “Anh là một thằng què và em biết rõ điều đó.”
“Em biết anh là một chiến binh khỏe mạnh và hơn thế, em không có ai ở bên trên chiến trường,” Jamie kiên quyết. Gương mặt anh không có một biểu hiện nghi ngờ hay do dự. Anh đã chấp nhận yêu cầu của Jenny và sẽ thực hiện nó, bất kể ra sao. “Anh thường chiến đấu bên em, giờ anh muốn bỏ rơi em sao?”
Ian nôn nóng khoát tay, gạt đi lời nịnh nọt này. “Có thể. Nếu chân anh bị rơi ra hoặc gãy đôi thì anh chẳng thể chiến đấu nổi - anh sẽ nằm trên mặt đất như một con giun, đợi một tên lính Anh đến giết chết. Không những thế” - anh quắc mắt nhìn cậu em vợ - “em nghĩ ai sẽ chăm lo nơi này hộ em đến khi em quay về nếu anh đi chiến đấu cùng em?”
“Jenny,” Jamie trả lời không chậm trễ. “Em sẽ sắp đặt đủ số lượng đàn ông để quản lý công việc. Chị ấy có thể giải quyết tốt việc số sách.”
Ian nhướng đôi lông mày, anh nói điều gì đó rất thô lỗ bằng tiếng Gaelic.
“Pog ma mahon[1]! Em bảo anh để cô ấy ở lại cai quản nơi này một mình với ba đứa con nhỏ bám váy và một nửa số đàn ông cần có? Em vợ à, em suy nghĩ thật vô lý!” Ian vung tay, quay sang tủ đựng whisky.
Jenny đang ngồi cạnh tôi trên xô pha và ôm Katherine trong lòng, chị lầm bầm một mình, lần mò tìm tay tôi giữa đống váy áo. Tôi bèn siết chặt những ngón tay của chị.
“Điều gì khiến em nghĩ em có thể yêu cầu anh làm việc đó?”
Jamie quắc mắt nhìn tấm lưng căng thẳng của anh rể một lúc. Đột nhiên, anh nhếch mép.
“Bởi vì em to hơn anh,” Jamie vẫn quắc mắt nhìn, nói bằng giọng thù địch.
Ian quay lại, khuôn mặt tỏ rõ thái độ nghi ngờ. Sự do dự xuất hiện trong mắt anh không quá một giây. Anh đứng thẳng người, hếch cao cằm.
“Anh nhiều tuổi hơn em,” anh nói và quắc mắt đáp trả.
“Em khỏe hơn.”
“Không, không phải!”
“Đúng, em khỏe hơn!”
“Không, là anh!”
Một thái độ nghiêm túc chết người ẩn bên dưới tiếng cười của họ. Cuộc tranh cãi vặt vãnh này đã có thể kết thúc trong niềm vui, họ từng sôi nổi như vậy khi còn trẻ hay còn nhỏ. Thế nhưng giọng điệu thách thức hiển hiện rõ trong lời nói của Jamie, anh cởi cổ tay áo, xắn cao lên.
“Chứng minh đi!” Anh nói, gạt đổ mọi thứ trên bàn cờ, ngồi xuống và đặt khuỷu tay lên mặt bàn, những ngón tay khum lại thách thức. Đôi mắt xanh thẫm nhìn thẳng vào đôi mắt nâu sậm của Ian, cả hai đều bừng bừng lửa giận.
Ian chỉ mất nửa giây để đánh giá tình hình, sau đó anh khẽ gật đầu chấp nhận, những món tóc sẫm màu rơi xuống lòa xòa trước mắt.
Anh khoan thai vuốt chúng ra sau, cởi khuy ở cổ tay áo và xắn ống tay áo lên tận vai, từng nếp từng nếp một, không dời mắt khỏi cậu em vợ.
Từ chỗ đang đứng, tôi có thể trông thấy khuôn mặt của Ian. Làn da rám nắng của anh hơi ửng hồng, cái cằm dài và nhọn thể hiện sự kiên quyết. Tuy không thấy gương mặt của Jamie nhưng tôi vẫn trông thấy quyết tâm của anh qua lưng và vai.
Hai người đàn ông đặt khuỷu tay xuống thật cẩn thận, khéo léo tìm điểm tựa thích hợp, nhích đi nhích lại khuỷu tay để tìm điểm tì chắc chắn, không bị trơn trượt.
Theo trình tự, Jamie xòe tay ra, lòng bàn tay hướng về phía Ian. Ian cẩn thận áp lòng bàn tay của mình vào đó. Những ngón tay đối chọi được đặt đối xứng nhau, sau đó, chúng di chuyển, một sang bên phải và một sang bên trái, móc vào nhau, siết chặt.
“Sẵn sàng chưa?” Jamie hỏi.
“Sẵn sàng!” Giọng Ian tuy điềm tĩnh nhưng ánh mắt sáng lấp lánh bên dưới hàng lông mày thanh mảnh.
Ngay lập tức, các cơ bắp nổi rõ và căng ra dọc theo hai cánh tay, họ nhúc nhích trên ghế để tìm điểm tựa.
Jenny nhìn tôi, đảo mắt chán ngán. Dù chị muốn điều gì ở Jamie thì cũng không phải điều này.
Cả hai người đàn ông đang tập trung tâm trí vào những ngón tay và gạt bỏ mọi suy nghĩ khác ra khỏi đầu. Gương mặt họ đều đỏ lựng vì dùng sức, mồ hôi làm ướt tóc ở hai bên thái dương và hai con mắt dường như lồi ra vì nỗ lực. Bỗng nhiên, tôi thấy ánh mắt của Jamie không tập trung vào các nắm tay khi anh thấy môi Ian mím chặt hơn. Ian cảm thấy sự thay đổi, liền ngước nhìn, bắt gặp ánh mắt của Jamie… và bọn họ cùng phá lên cười.
Hai bàn tay siết chặt nhau một lúc nữa, sau đó buông ra.
“Bất phân thắng bại,” Jamie nói, vuốt mớ tóc ướt mồ hôi ra sau. Anh lắc đầu vui vẻ.
“Được rồi. Tuy có thể ra lệnh cho anh nhưng em sẽ không làm vậy. Em có thể hỏi ý kiến của anh, phải không? Anh sẽ đi cùng em chứ?”
Ian vỗ nhẹ lên một bên cổ, nơi mồ hôi chảy xuống thấm ướt áo anh. Ánh mắt anh thơ thẩn khắp phòng, dừng lại trên người Jenny một lúc. Khuôn mặt chị vẫn như thường lệ, nhưng tôi có thể cảm nhận nhịp đập dồn dập bên dưới xương quai hàm. Ian ngắm nhìn chị trong lúc bỏ tay áo xuống, thật chậm rãi, và tôi phát hiện gương mặt chị dần đỏ bừng.
Ian xoa cằm như đang ngẫm nghĩ, sau đó quay sang Jamie và lắc đầu.
“Không, em yêu quý,” anh dịu dàng nói. “Em cần anh ở đây và anh sẽ ở đây.” Đôi mắt anh dừng lại ở chỗ Jenny với Katherine tựa trên vai chị và trên người Maggie nhỏ bé, đang bám lấy váy mẹ bằng hai bàn tay cáu bẩn. Cuối cùng, nó dừng lại ở tôi. Ian mỉm cười yếu ớt. “Anh sẽ ở đây,” anh lặp lại. “Bảo vệ mặt yếu của em, em trai!”
•••
“Jamie?”
“Ơi?” Câu trả lời đến ngay lập tức. Tôi biết anh chưa ngủ, dù anh đang nằm yên như bức tượng tạc trên hầm mộ. Ánh trăng tràn ngập căn phòng, tôi có thể trông thấy khuôn mặt anh khi chống khuỷu tay nhổm dậy. Anh đang nhìn chăm chú lên trần, tựa như có thể thấy được bầu trời đêm cùng các vì sao bên trên những thanh xà nặng nề.
“Anh sẽ không bỏ rơi em chứ?” Tôi đã chẳng nghĩ đến điều này nếu không có chuyện xảy ra với Ian lúc sẩm tối. Khi Ian quyết định ở lại, Jamie đã ngồi xuống bàn bạc cùng anh để giải quyết các vấn đề trước mắt - lựa chọn người nào sẽ đi cùng Lãnh chúa để giúp Hoàng tử, người nào sẽ ở lại để chăm sóc gia súc, đồng cỏ và duy trì Lallybroch.
Tôi biết khoảng thời gian này là giai đoạn khó khăn đối với Jamie, vì anh phải đưa ra quyết định. Dù anh không thể hiện thái độ, chỉ bình tĩnh thảo luận với Ian rằng thợ rèn Ross có được miễn đi hay không và sau cùng quyết định là có, dù tất cả những lưỡi cày cần dùng cho mùa xuân đã phải chuẩn bị tốt trước khi mọi người xuất phát. Dù Joseph Fraser Kirby có thể đi nhưng họ quyết định để ông ấy ở lại, bởi ông ấy là nguồn chu cấp chính không chỉ cho gia đình mình mà còn cho cô em góa phụ. Brendan là con cả của cả hai gia đình và mới lên chín tuổi nên không thể thay thế vị trí của cha nếu Joseph không trở về.
Vấn đề là phải lập kế hoạch một cách kĩ lưỡng nhất. Bao nhiêu người nên đi để có thể gây ảnh hưởng đến cuộc chiến? Jenny nói đúng, Jamie không có lựa chọn nào khác - ngoài việc giúp Charles Stuart chiến thắng. Để có được kết cục ấy, cần phải huy động càng nhiều người và vũ khí càng tốt.
Tuy nhiên, trên một phương diện khác, còn có tôi, với kiến thức của mình - và cả sự thiếu hụt nó. Chúng tôi đã thành công trong việc ngăn cản Charles Stuart kiếm tiền để cung cấp cho cuộc nổi loạn của cậu ta, nhưng cậu Hoàng tử Xinh đẹp khinh suất, tắc trách ấy, với quyết tâm đòi lại di sản của mình, đã cập bến Scotland và tập hợp các thị tộc tại Glenfinnan. Một bức thư khác của Jared cho chúng tôi hay, Charles đã vượt qua eo biển cùng hai chiến thuyền nhỏ do Antoine Walsh cung cấp, một kẻ buôn bán nô lệ không chuyên luôn để mắt tìm kiếm cơ hội. Hiển nhiên, hắn thấy kế hoạch của Charles ít mạo hiểm hơn một chuyến buôn nô lệ, một vụ đánh cược mà hắn không chắc có được xá tội hay không. Một chiến thuyền đã bị quân Anh mai phục, chiếc còn lại đưa Charles tới đảo Eriskay an toàn.
Charles lên đất liền chỉ với bảy người đồng hành, bao gồm chủ một nhà băng nhỏ tên Aeneas MacDonald. Bởi không thể cấp tiền cho toàn bộ cuộc viễn chinh nên MacDonald cung cấp cho cậu ta một kho đao kiếm nhỏ và chúng là toàn bộ số vũ trang của Charles. Jared có vẻ vừa thán phục vừa sợ hãi tính rủi ro của vụ mạo hiểm này, nhưng ông là một người Jacobite trung thành nên sẽ làm hết sức để kìm nén lòng nghi ngờ.
Tính đến thời điểm hiện tại, Charles đã thành công. Từ tin tức truyền miệng, chúng tôi được biết cậu ta đã đặt chân lên Eriskay tới Glenfinnan và ở đó, cậu ta được cấp thêm vài thùng brandy lớn và chờ xem các thị tộc có đáp lại lời kêu gọi hay không. Sau những giờ căng thẳng, ba trăm người của thị tộc Cameron đã tiến xuống sườn đồi dốc đứng, dẫn đầu không phải là tộc trưởng của họ, bởi anh ta đang ở xa nhà - thay vào đó là chị gái của anh ta, Jenny Cameron.
Thị tộc Cameron đến đầu tiên, sau đó có thêm nhiều thị tộc khác gia nhập, những người cũng đến vì Đơn Liên minh kêu gọi.
Nếu bây giờ Charles tiến thẳng tới thất bại, bất chấp mọi nỗ lực, thì có bao nhiêu người đàn ông ở Lallybroch sẽ được miễn đi chiến đấu, có thể ở lại để bảo vệ nơi này khỏi sụp đổ?
Bản thân Ian sẽ an toàn; điều đó là chắc chắn và cũng là niềm an ủi cho linh hồn của Jamie. Nhưng với những người khác - với sáu mươi gia đình sống ở Lallybroch thì sao? Trong chừng mực nào đó, việc chọn lựa người đi và người ở giống như chọn lựa người bị hiến tế vậy. Trước kia, tôi từng thấy các vị chỉ huy bị buộc làm việc tương tự - và tôi biết cái giá họ phải đánh đổi.
Bởi không có sự lựa chọn nào khác, cuối cùng Jamie cũng làm xong công việc khó nhọc, tuy nhiên, có hai vấn đề anh kiên quyết thực hiện: một là, phụ nữ sẽ không tham gia cùng đội quân của anh và hai là, không có thiếu niên nào dưới mười tám tuổi phải tham gia. Ian tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe thấy điều này - mặc dù phần lớn phụ nữ và trẻ em vẫn ở lại hậu phương, nhưng những người vợ cao nguyên thường theo chồng ra chiến trận, nấu nướng và chăm sóc chồng họ, cùng chia sẻ khẩu phần trong quân đội. Và những thiếu niên nghĩ chúng là đàn ông ở tuổi mười bốn sẽ vô cùng bẽ bàng vì bị loại ra khỏi danh sách tuyển binh. Tuy nhiên, Jamie đã ra lệnh bằng giọng điệu không cho phép ai phản đối, nên sau một lúc lưỡng lự, Ian chỉ gật đầu và viết chúng ra giấy.
Tôi không muốn hỏi anh, khi có mặt Ian và Jenny, rằng việc cấm phụ nữ của anh có bao hàm cả tôi không. Tuy nhiên, dù có lệnh hay không thì tôi vẫn sẽ đi cùng anh, không gì có thể lay chuyển ý định đó.
“Để em ở lại ư?” Anh nói, cười khẩy. “Em nghĩ anh có cơ hội để làm thế sao?”
“Không,” tôi đáp, xích lại gần anh và cảm thấy nhẹ nhõm. “Anh sẽ không có. Nhưng em tin anh đã nghĩ về việc đó.”
Anh khịt mũi rồi kéo tôi lại gần, tựa đầu lên vai anh. “Ồ, đúng vậy. Nếu anh nghĩ đến việc để em ở lại, anh phải xích em vào lan can, bởi không thứ gì khác có thể ngăn cản em.” Tôi cảm thấy anh đang lắc đầu phủ nhận. “Không. Anh phải đưa em theo, Sassenach ạ, dù em muốn đi hay không. Có những điều em có thể biết được trên đường đi - thậm chí nếu chúng không giống bất kỳ một điều gì vào thời điểm này, thì cũng có thể là sau đó. Em cũng là một người chữa bệnh giỏi hiếm thấy, Sassenach ạ - anh không thể phủ nhận tài năng của em và sự cần thiết của nó.”
Bàn tay anh vỗ nhẹ lên vai tôi, rồi anh thở dài. “Anh sẽ đánh đổi mọi thứ, mo duinne, để có thể yêu cầu em ở lại đây an toàn, nhưng anh không thể. Nên em sẽ đi cùng anh - em và Fergus.”
“Fergus ư?” Tôi ngạc nhiên trước tin này. “Nhưng em tưởng anh không đưa trẻ con đi!”
Anh lại thở dài lần nữa, tôi liền đặt tay lên giữa lồng ngực anh, nơi bề mặt da hơi lõm xuống cùng trái tim đập đều đặn, chậm rãi.
“Đúng vậy, Fergus có khác đôi chút. Những đứa trẻ khác - anh không thể đưa chúng theo, bởi chúng thuộc về nơi này. Nếu cuộc chiến thất bại, chúng sẽ không để gia đình mình chết đói, chúng sẽ làm việc trên cánh đồng và chăm sóc gia súc. Chúng cần lớn thật nhanh, nếu trường hợp xấu xảy ra thì ít nhất chúng sẽ ở đây để làm việc. Tuy nhiên, Fergus thì… nơi đây không phải chỗ của thằng bé, Sassenach ạ. Cũng không phải ở Pháp, nếu không anh đã gửi nó trở về đó rồi. Nơi đó cũng không có chỗ nào dành cho nó.”
“Chỗ của thằng bé là ở bên anh,” tôi thông cảm với anh và dịu dàng nói. “Giống em.”
Anh im lặng một lúc lâu, sau đó bàn tay siết nhẹ tay tôi.
“Đúng vậy, chính là thế,” anh nói khẽ. “Ngủ đi, mo duinne, muộn rồi.”
•••
Tiếng gào khóc bực bội khiến tôi tỉnh giác lần thứ ba. Bé Katherine đang mọc răng và không quan tâm có ai biết chuyện. Tôi nghe thấy tiếng lầm bầm ngái ngủ của Ian và chất giọng cao hơn, cam chịu của Jenny, khi chị ra khỏi giường để đi dỗ con.
Rồi tôi nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng, chắc nịch trong hành lang, và phát hiện ra Jamie vẫn đang thức, anh đang đi chân trần qua phía bên kia ngôi nhà.
“Jenny?” Anh hạ thấp giọng để tránh quấy rầy mọi người, nhưng vẫn đủ rõ để tôi nghe thấy giữa không gian tĩnh lặng của căn nhà.
“Em nghe thấy tiếng con bé ê a gọi,” anh nói. “Con bé không ngủ được và em cũng thế, nhưng chị đang chợp mắt. Hãy về phòng ngủ tiếp đi!”
Jenny kìm cơn ngáp và tôi nghe thấy giọng chị vui vẻ.
“Jamie thân mến, em đúng là thần may mắn của một người mẹ. Bụng con bé no căng như cái trống, hãy giữ cái khăn khô trên người con bé một lúc. Bế đi này, chị mong hai đứa vui vẻ với nhau.” Cánh cửa đóng lại, tôi nghe thấy tiếng bước chân nặng nề hướng về phòng chúng tôi, và tiếng lầm bầm của Jamie khi anh thì thầm dịu dàng với cháu gái.
Tôi rúc sâu hơn vào trong chiếc giường lông ngỗng êm ái, tiếp tục chìm vào giấc ngủ, nhưng vẫn nghe loáng thoáng tiếng rít của con bé, xen vào đó là tiếng nức nở, nấc cụt bị ngắt quãng cùng với tiếng âm a không theo giai điệu của anh, nghe dễ chịu như tiếng bầy ong dưới ánh mặt trời.
“Ê, bé con, ciamar a tha thu? Much, mo naoidheachan, much[2].”
Hai người cứ đi xuôi, đi ngược dọc hành lang. Tôi đã chìm sâu hơn vào giấc ngủ, nhưng vẫn giữ tình trạng nửa thức nửa mơ để lắng nghe tiếng của cả hai. Có lẽ, một ngày nào đó, anh sẽ được bế con của chính mình như thế, cái đầu tròn, nhỏ nhắn được nâng niu trong tay anh, thân hình bé nhỏ cứng cáp, được ôm và giữ chặt trên vai. Và thế là, anh có thể hát cho con gái của mình một bài hát không có giai điệu, một bài thánh ca ấm áp và dịu dàng trong bóng tối.
Nỗi đau âm ỉ trong trái tim tôi bị nhấn chìm dưới dòng chảy của sự dịu dàng. Tôi từng nghĩ về điều này, tôi có thể mang thai một lần nữa. Faith đã trao cho tôi món quà kiến thức và Jamie có đủ dũng khí cũng như tiền của để thực hiện. Bàn tay tôi đặt lên ngực, ôm lấy hai gò bồng đảo, tôi biết chắc chắn sẽ có một ngày chúng nuôi dưỡng đứa trẻ từ trái tim này. Tôi trôi vào giấc ngủ, bài hát của Jamie vẫn văng vẳng bên tai.
Một lúc sau, tôi lại tỉnh giấc, liền mở mắt và thấy căn phòng tràn ngập ánh sáng. Mặt trăng đã lên, tròn đầy và lung linh, ánh sáng dìu dịu giúp mọi đồ vật trong căn phòng hiện lên rõ nét và ở dạng hai chiều, không có bóng.
Đứa bé đã ngừng khóc, nhưng tôi vẫn nghe thấy giọng Jamie trong hành lang, giờ chỉ còn là những lời thì thầm. Âm điệu đã thay đổi, không phải là giọng nựng nịu khi nói với trẻ con mà là kiểu nói ngập ngừng và đứt quãng như một người đàn ông đang tìm kiếm con đường đi xuyên qua trái tim hoang vu của mình.
Vì tò mò, tôi bước xuống giường, rón rén đến bên cửa. Tôi thấy họ ở cuối hành lang. Jamie đang ngồi dựa lên khung cửa sổ và chỉ mặc độc cái áo sơ mi. Hai bàn chân trần kiễng cao, tạo thành điểm tựa cho Katherine Mary nhỏ bé đang ngồi trong lòng và đối diện với anh. Đôi chân mũm mĩm của bé đạp liên hồi vào bụng anh.
Khuôn mặt của bé trắng sáng dưới ánh trăng, đôi mắt đen to tròn hút lấy từng lời anh nói. Anh đưa ngón tay lần theo đường cong trên má bé, hết lần này đến lần khác, thì thầm bằng sự dịu dàng buồn đến nao lòng.
Đây không phải là khung cảnh tôi có thể bước vào. Tôi quay lại chiếc giường vẫn còn vương hơi ấm và giữ trong đầu hình ảnh của vị lãnh chúa Lallybroch, nửa người để trần trong ánh trăng, thổ lộ tâm tình về một tương lai chưa biết trước và giữ trong lòng lời hứa của gia tộc mình.
•••
Khi tôi thức dậy vào buổi sáng, một mùi hương ấm áp lạ lùng phảng phất bên tôi và một thứ gì đó vướng trên tóc. Tôi mở mắt, trông thấy đôi môi chúm chím như nụ hồng của bé Katherine Mary chóp chép trong mơ, chỉ cách mũi tôi vài phân. Những ngón tay mũm mĩm của bé nắm lấy chỗ tóc phía trên tai trái của tôi. Tôi gỡ ra thật cẩn thận, bé cựa mình nhưng chỉ lật bụng, sau đó co đầu gối lên và ngủ tiếp.
Jamie đang nằm phía bên kia của bé, nửa khuôn mặt bị lấp trong gối. Anh mở một bên mắt trong xanh như bầu trời ban sáng.
“Chúc buổi sáng tốt lành, Sassenach,” anh nói rất khẽ để không quấy nhiễu giấc ngủ của đứa bé bên mình. Anh mỉm cười lúc tôi ngồi dậy trên giường. “Trông hai người thật ngọt ngào khi nằm ngủ đối diện nhau như vậy.”
Tôi đưa tay luồn qua mái tóc rối bù, mỉm cười ngắm nhìn cái mông chổng ngược của con bé.
“Tư thế nằm không thoải mái chút nào,” tôi nhận xét. “Nhưng con bé vẫn ngủ, nên có lẽ nó không gây khó chịu cho con bé. Đêm qua, anh thức đến lúc nào? Em không nghe thấy tiếng anh trở vào giường.”
Anh ngáp và luồn tay qua mái tóc, vuốt nó ra sau. Đôi mắt anh có quầng thâm bên dưới, nhưng dường như anh bằng lòng với điều đó.
“Ồ, một lúc. Trước khi trăng lặn. Anh không muốn mang con bé sang đánh thức Jenny nên đặt nó nằm giữa chúng mình, con bé không giật mình lần nào, ngủ yên cả đêm.”
Con bé liên tục ấn khuỷu tay và đầu gối xuống ga giường, sục sạo trong bộ chăn đệm, miệng rên khe khẽ. Chắc hẳn, lúc này đã gần đến giờ bé ăn sáng. Ngay sau đó, phỏng đoán của tôi đã được chứng minh, Katherine Mary ngóc đầu dậy, hai mắt vẫn nhắm nhưng miệng gào to. Tôi vội vàng bế bé lên.
“Ngoan! Ngoan nào! Ngoan nào!” Tôi vuốt ve, vỗ nhẹ vào cái lưng đang rướn của bé, sau đó xuống giường, quay lại xoa đầu Jamie. Mái tóc sáng màu bờm xờm của anh tỏa ra hơi ấm.
“Em sẽ đưa con bé sang bên Jenny,” tôi nói. “Giờ còn sớm, anh hãy ngủ một lúc.”
“Anh nghe lời em, Sassenach ạ,” Jamie nói và dừng lại vì tiếng ồn của cô cháu gái. “Anh sẽ gặp em vào bữa sáng nhé, Sassenach?” Anh ngả lưng xuống giường, bắt tréo hai tay trước ngực theo tư thế ngủ ưa thích của mình. Khi tôi cùng Katherine Mary đi tới cửa, anh đã thở sâu trở lại.
Con bé giãy giụa dữ dội đòi bú và gào khóc trong tâm trạng thất vọng bởi không có thứ gì được đưa đến miệng. Tôi vội vã bước dọc hành lang, bắt gặp Jenny xông ra khỏi phòng ngủ theo phản xạ để đáp lại tiếng khóc của con mình. Vừa chạy tới nơi, chị đã kéo cái áo dài màu xanh lên. Tôi trao bé cho chị, hai nắm tay nhỏ xíu của bé vung vẩy, thể hiện nhu cầu khẩn cấp.
“Ngoan nào, mo mùirninn[3], nín đi, nín đi,” Jenny dỗ dành. Chị nhướng mày ra hiệu mời tôi, rồi đón lấy đứa con và quay vào phòng.
Tôi đi theo chị và yên vị trên chiếc giường lộn xộn, trong khi Jenny ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh lò sưởi, hấp tấp vạch một bên ngực. Cái miệng bé xíu lập tức chu lên, kẹp chặt lấy núm vú. Chúng tôi đều cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng bầu không khí im lặng bỗng bao trùm.
“A,” Jenny thở dài. Đôi vai thõng xuống một chút khi dòng sữa bắt đầu chảy ra. “Tốt hơn rồi phải không nào, heo con bé bỏng của mẹ?” Chị mở mắt, mỉm cười với tôi, đôi mắt trong và xanh giống mắt của em trai chị.
“Em thật tốt bụng vì đã trông con bé suốt đêm qua. Chị đã ngủ say như chết.”
Tôi nhún vai, mỉm cười, ngắm nhìn hình ảnh hai mẹ con trước mặt, họ đều đang cảm thấy thoải mái trong lòng ghế. Đầu của con bé tựa sát đường cong bầu ngực của Jenny, những tiếng nhóp nhép khẽ vọng ra từ tấm thân nhỏ bé, cơ thể con bé võng xuống, vừa khít với đường cong trong lòng mẹ.
“Người trông con bé là Jamie, không phải em,” tôi đáp. “Anh ấy và cô cháu gái này có vẻ hợp nhau.” Hình ảnh của đêm hôm trước quay lại trong đầu tôi, Jamie hạ thấp giọng, nói chuyện nghiêm túc với con bé, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt.
Jenny gật đầu, ngắm nhìn tôi.
“Đúng. Chị nghĩ cả hai có thể an ủi nhau phần nào. Dạo này nó không ngủ được à?” Giọng chị ẩn chứa một câu hỏi.
“Vâng,” tôi đáp khẽ. “Anh ấy có nhiều thứ phải suy nghĩ.”
“Đúng vậy,” chị nói, liếc qua cái giường đằng sau tôi. Ian không có ở đây, anh đã dậy từ lúc bình minh để đi xem xét lương thực dự trữ trong kho thóc. Những con ngựa thoát khỏi việc đồng áng - một số con thì không - cần được đóng móng, lắp yên cương, chuẩn bị cho hành trình nổi loạn của chúng.
“Em biết đấy, em có thể nói chuyện với một đứa bé,” chị bỗng chen vào suy nghĩ của tôi. “Ý chị là nói chuyện thực sự. Em có thể nói với chúng mọi điều, cho dù là một điều ngu ngốc mà em không thể nói với ai.”
“Ồ! Cháu đã nghe cậu cháu nói ư?” Tôi hỏi. Chị gật đầu, ngắm nghía cái má phúng phính của Katherine và trên lớp da trắng ngần đó, hàng lông mi đen nhánh đang nằm nghỉ trong hạnh phúc vô ngần.
“Đúng. Em không nên lo lắng,” chị nói thêm, mỉm cười dịu dàng. “Không phải nó cảm thấy không thể nói với em, nó biết mình có thể. Nhưng việc đó không giống như nói chuyện với một đứa bé. Đây là một con người và em hiểu mình không đơn độc. Tuy nhiên, đứa bé không thể hiểu những lời em nói và em không lo sợ việc chúng nghĩ thế nào về em hay chúng cảm thấy chúng phải làm việc gì đó. Em có thể trút bầu tâm sự với chúng mà không cần chọn lọc từ ngữ, hay giữ lại điều gì - việc đó giúp tâm hồn thoải mái.”
Chị nói một cách thản nhiên, như thể đây là điều mà ai cũng biết. Tôi tự hỏi chị có thường nói chuyện theo kiểu đó với con mình không. Khuôn miệng rộng, giống như miệng em trai chị, hơi nhếch lên.
“Đó là cách em trò chuyện với chúng từ trước khi chúng chào đời,” chị dịu dàng nói. “Em hiểu chứ?”
Tôi chồng hai tay lên nhau, đặt lên bụng và hồi tưởng. “Vâng, em hiểu.”
Chị ấn ngón cái lên má con bé để nó ngừng bú và bằng một chuyển động khéo léo, chị ôm trọn con bé vào lòng.
“Chị nghĩ có thể đó là lý do phụ nữ thường buồn phiền sau khi sinh,” chị trầm ngâm, như thể đang giãi tỏ lòng mình. “Em nghĩ về bọn trẻ trong lúc em nói và khi chúng ở bên trong em, em sẽ hiểu về chúng theo cách em hình dung ra chúng. Sau đó, chúng ra đời, và khác hẳn so với những gì em mường tượng về chúng khi còn mang chúng trong bụng. Em yêu con mình, tất nhiên rồi, và dần hiểu con người của chúng… Dù vậy, trái tim em vẫn chứa những điều em từng nghĩ về chúng, nhưng đứa trẻ trong suy nghĩ đó đã biến mất, nên em cảm thấy buồn thay cho đứa trẻ chưa chào đời mà em tưởng tượng, dù em đang bế đứa con mới sinh trong tay.” Chị cúi đầu, hôn lên phần đầu phủ đầy tóc tơ của cô con gái.
“Đúng vậy,” tôi đáp. “Trước đó… tất cả đều có thể. Con có thể là con trai hay con gái. Một đứa trẻ bụ bẫm hay gầy gò. Và sau khi con ra đời, tất cả mọi điều có thể đó đều biến mất, bởi vì đây chính là con.”
Chị nhẹ nhàng đung đưa, bàn tay nhỏ nắm lấy những nếp áo lụa xanh trên ngực chị bắt đầu buông lơi.
“Và một cô con gái ra đời, vì thế đứa con trai trong suy nghĩ của em đã chết đi,” chị nói khẽ. “Hay thằng nhóc đáng yêu đang nép vào ngực em đã giết chết cô con gái bé nhỏ mà em tưởng tượng. Vậy là em khóc cho điều mà em không biết, nó đã biến mất mãi mãi, cho tới lúc em hiểu được đứa con mà mình đã sinh ra. Sau tất cả, em có cảm giác chúng không bao giờ là ai khác ngoài chúng và em chẳng cảm thấy gì khác ngoài niềm vui với chúng. Tuy nhiên, cho tới lúc đó, em rất dễ rơi nước mắt.”
“Và đàn ông…” Tôi nói, trong lúc nghĩ về hình ảnh Jamie thì thầm bí mật cùng đứa bé không hiểu chuyện.
“Phải. Họ ôm lấy con mình, họ cảm thấy chuyện gì cũng có thể xảy ra, cả những điều không bao giờ ngờ tới. Tuy nhiên, đàn ông không dễ rơi nước mắt cho những điều anh ta không biết.”
[1] Tiếng Gaelic: một câu chửi thề.
[2] Tiếng Gaelic: Cháu làm sao vậy? Suỵt, cháu của cậu, suỵt!
[3] Tiếng Gaelic: con yêu.