Phần trần nhà phía trên đầu tôi được chống đỡ bởi những mái vòm vuốt nhọn, chúng mang đặc trưng của kiến trúc thế kỷ mười bốn, trong đó bốn rầm trần sẽ chạy từ đỉnh các cây cột đến khi nối vào nhau thành hai hình chữ thập bắt tréo trên trần.
Giường của tôi được đặt bên dưới một mái vòm, những tấm rèm thưa kéo kín quanh giường, tạo nên không gian riêng tư. Tuy nhiên, điểm nhọn ở trung tâm của mái vòm không nằm thẳng phía trên giường tôi mà lệch khoảng vài phân. Chính điều đó đã làm tôi phiền lòng, bất cứ lúc nào liếc mắt lên trần, tôi luôn muốn dịch chuyển cái giường bằng sức mạnh của ý chí, giống như nằm dưới trung tâm của mái vòm sẽ giúp tôi đặt mình vào giữa trung tâm của bản thân vậy.
Nếu như tôi còn một trung tâm. Cơ thể tôi mềm nhũn, thâm tím như vừa bị đánh. Các khớp xương đau nhức, rã rời, như chân răng bị lung lay vì bệnh scorbut. Người tôi được bao bọc bởi mấy tấm chăn dày, nhưng chỉ nóng nực bên ngoài, tôi vẫn không cảm thấy ấm áp bên trong. Cái lạnh của mưa sớm đã thấm sâu vào xương tủy.
Tôi nhìn nhận các dấu hiệu của cơ thể bằng con mắt khách quan, giống như chúng là của người khác, còn tôi không cảm thấy gì. Cái trung tâm nhỏ nhoi, lạnh ngắt và logic vẫn ở trong não tôi, nhưng màng bọc cảm xúc không còn sàng lọc lời nói và biểu cảm vì nó đã mất; chết, hoặc tê liệt, hay chỉ đơn giản là không còn nữa. Tôi không biết, cũng chẳng quan tâm. Tôi đã ở nhà thương Des Anges năm ngày.
Qua lớp chăn đang đắp, những ngón tay dài của Mẹ Hildegarde liên tục sờ nắn nhẹ nhàng, thăm dò độ sâu của bụng, tìm kiếm những gờ nổi của tử cung. Da thịt tôi tuy mềm như quả chín nhưng bị đau khi ngón tay của bà chạm vào. Tôi nhăn mặt lúc bà ấn sâu hơn, rồi bà cau mày, lẩm bẩm một câu giống lời cầu nguyện.
Tôi nghe thấy một cái tên trong đó, liền hỏi bà: “Raymond? Mẹ biết ông chủ Raymond ư?” Tôi chỉ có thể nghĩ đến một vài cặp đôi ít khả năng hơn bà xơ đáng sợ này và ông thần lùn nhỏ bé trong hang đầu lâu kia.
Đôi lông mày rậm của Mẹ Hildegarde đột ngột cong lên vì ngạc nhiên.
“Bà nói Raymond ư? Tên lang băm dị giáo đó? Que Dieu nous en garde[1]!”
“Ồ. Tôi nghĩ tôi nghe thấy Mẹ nhắc đến “Raymond”.”
“À.” Những ngón tay tiếp tục công việc của chúng, sờ nắn trong háng tôi để tìm kiếm những chỗ sưng bạch huyết, là dấu hiệu của nhiễm trùng. Tôi biết, chúng ở đó; tôi có thể tự mình cảm thấy khi đưa tay rà soát khắp cơ thể trống rỗng trong cơn đau khôn nguôi. Tôi có thể cảm thấy cơn sốt, cả đau đớn, ớn lạnh sâu trong xương tủy và chúng biến thành những ngọn lửa thiêu đốt da thịt khi ra tới bên ngoài.
“Tôi đã cầu khấn sự giúp đỡ của Thánh Raymond Nonnatus,” Mẹ Hildegarde giải thích, vò một mảnh vải trong nước lạnh. “Ông ấy là sự giúp đỡ vô giá cho các bà mẹ có mang.”
“Tôi không còn là một bà mẹ có mang nữa.” Tôi thoáng thấy nỗi đau lướt qua những nếp nhăn trên trán bà, rồi biến mất ngay khi bà bận rộn lau mồ hôi trên trán tôi. Những giọt nước mát lạnh tràn lên hai gò má của tôi, chảy xuống những ngấn cổ nóng ẩm.
Tôi đột ngột rùng mình khi bị nước lạnh chạm vào. Bà lập tức dừng lại và đặt một bàn tay lên trán tôi.
“Thánh Raymond không phải người kén cá chọn canh,” bà nói thêm. “Chính bản thân tôi từng nhận được sự giúp đỡ khi cần, một quá trình mà tôi sẽ khuyên bà.”
“Ừm.” Tôi nhắm mắt, rút vào nơi trú ẩn trong đám sương mù xám xịt. Bây giờ, đám sương mù đã xuất hiện những tia sáng nhạt, cùng những âm thanh tanh tách, giống như chuỗi chớp giật ở cuối chân trời vào mùa hạ.
Tôi nghe thấy tiếng lách cách của các tràng hạt va vào nhau khi Mẹ Hildegarde đứng dậy, và giọng nói nhỏ nhẹ của một bà xơ đứng nơi ngưỡng cửa, mời Mẹ tới thăm bệnh nhân khác cũng cấp cứu trong ngày. Bà bước tới gần cửa thì nhớ ra một điều, liền quay người và chỉ một ngón tay vào chân giường của tôi.
“Bouton!” Bà nói. “Au pied, reste![2]”
Chú chó hành động cũng dứt khoát giống hệt bà chủ. Nó quay nửa người rồi nhảy tót lên cuối giường. Sau đó, nó dùng móng bới mấy tấm chăn một lúc, quay vòng ba lần như đang hóa giải lời nguyền ở chỗ nghỉ và cuối cùng phủ phục xuống chân tôi, ghếch cái mũi lên chân nó rồi thở phào.
Mẹ Hildegarde lẩm bẩm hài lòng: “Que dieu vous bénisse, mon enfant[3]” để cáo từ và biến mất.
Tôi bị một đám sương mù cùng cảm giác tê cóng bao bọc, nên chỉ hiểu đôi chút về hành động của bà ấy. Vì trên tay tôi không có đứa trẻ nào nên bà đã trao cho tôi vật thay thế tốt nhất của mình.
Vật nặng bờm xờm nằm trên chân tôi quả là nguồn an ủi nho nhỏ về mặt thể xác. Bouton nằm im như con chó được tạc dưới chân phù điêu các vị vua trên nắp hầm mộ ở St. Denis. Hơi ấm của nó đã xua tan cái lạnh như đá cẩm thạch ở chân tôi và sự hiện diện của nó làm gia tăng nỗi cô đơn, cũng như cảm giác được bầu bạn của loài người, dù nó không yêu cầu tôi đáp lại. Điều tôi nhận được từ nó và điều tôi trao đi đều không phải một thứ xác định.
Bouton khẽ xì hơi nhưng vẫn chìm sâu trong giấc ngủ. Tôi kéo tấm chăn che lên mũi, cố gắng chợp mắt giống nó.
Cuối cùng, tôi thiếp đi. Rồi tôi đã mơ. Những giấc mơ trong cơn sốt đều kiệt quệ, cô độc và xoay quanh một nhiệm vụ không bao giờ kết thúc. Hàng loạt nỗ lực đau đớn ở một vùng đất cằn cỗi toàn đá, bị màn sương xám dày đặc che phủ. Sự mất mát đuổi theo tôi như một con quái vật nấp trong sương mù.
Tôi đột ngột thức giấc, nhận ra Bouton đã bỏ đi, nhưng tôi không ở một mình.
Tóc mái của ông Raymond được vuốt sát vào da đầu và toàn bộ mái tóc dày màu xám hất ngược ra sau, thả xuống hai vai. Vì thế, phần trán khổng lồ của ông ta nhô hẳn ra như một tảng đá, phủ bóng toàn bộ phần dưới của khuôn mặt. Giờ thì nó đang lơ lửng phía trên đầu tôi, nhìn vào hai con mắt đang lên cơn sốt của tôi như nhìn một tấm bia mộ.
Những đường nét và nếp nhăn trên gương mặt của ông ta hơi dịch chuyển khi nói chuyện với các xơ. Tôi thấy chúng giống những chữ cái được viết dưới bề mặt của phiến đá và đang cố gắng tìm đường trồi lên để mọi người có thể đọc được tên của người chết. Tôi tin rằng, vào một khoảng thời gian khác, tên của tôi sẽ hiện rõ ràng trên tấm bia trắng này và khi đó, tôi sẽ chết thật. Tôi cong lưng lên, bắt đầu la hét.
“Đó, thấy chưa! Bà ấy không muốn nhìn thấy ngươi, tạo vật già nua ghê tởm này - ngươi làm phiền bà ấy nghỉ ngơi. Biến đi ngay!” Mẹ Hildegarde chộp lấy cánh tay của Raymond, ra lệnh và kéo ông ta khỏi chiếc giường. Nhưng ông ta không nghe, vẫn đứng chôn chân như một thần lùn bằng đá trên bãi cỏ, chỉ đến khi xơ Celeste góp một phần sức lực đáng kể cùng Mẹ Hildegarde thì cả hai mới ép được Raymond nhấc chân lên, rồi đi kèm hai bên để đưa ông ta ra ngoài. Trong lúc cả ba người di chuyển, một chiếc guốc đã rơi khỏi một bàn chân đang vung loạn xạ.
Chiếc guốc nằm vuông góc với mặt sàn ở nơi nó rơi xuống, chính giữa phiến đá được cọ rửa sạch sẽ. Tôi không thể dời mắt khỏi nó vì cơn sốt đang lấn át. Tôi đưa mắt nhìn theo đường cong gồ ghề trên mép chiếc guốc, hết lần này đến lần khác, và lần nào cũng tránh quan sát vùng bóng tối khôn thấu ở bên trong. Bởi nếu để bản thân bước tới bóng đen kia thì tâm hồn của tôi sẽ bị hút vào cõi hỗn loạn. Tôi nghe thấy những âm thanh như lúc đi qua vòng tròn đá trên cao nguyên. Tôi sợ hãi vung tay nắm lấy tấm đệm để tìm kiếm một chỗ nương tựa khi tinh thần trở nên rối loạn.
Đột nhiên, một cánh tay xuyên qua tấm rèm, bàn tay đỏ ửng vồ lấy chiếc guốc rồi biến mất. Sau khi trạng thái tập trung bị xen ngang, tâm trí vốn lẫn lộn do cơn sốt của tôi xoay vòng quanh các rãnh trên viên gạch một lúc, được tính lặp hình học xoa dịu, dần chuyển hướng vào trong và lảo đảo chìm vào giấc ngủ, như một con quay dần dần dừng lại.
Nhưng giấc mơ của tôi không có điều gì tĩnh tại. Trong giấc mơ, tôi đã sẩy chân rơi vào những mê cung hình học lặp đi lặp lại, những vòng xoay và cả xoáy trôn ốc đến vô tận. Cuối cùng, khi tôi trông thấy một khuôn mặt bất cân xứng, cảm giác thanh thản trong lòng đã đến.
Một khuôn mặt bất cân xứng, thật vậy, bị co lại vì cau có dữ tợn, đôi môi mím chặt đang lẩm bẩm, van nài. Khi cảm thấy áp lực của bàn tay trên người, tôi nhận ra mình không ở trong mơ.
Khuôn miệng dài, không có môi trên, khuôn mặt xấu xí như đầu thú kề bên tai tôi.
“Yên nào, ma chère! Nếu họ tìm thấy tôi ở đây thì tôi tiêu đời!” Hai con mắt lồi đen huyền hết nhìn trái rồi nhìn phải, liên tục đề phòng mọi chuyển động của tấm rèm.
Tôi chầm chậm gật đầu, ông ta liền buông tay, chỉ còn thoang thoảng mùi lưu huỳnh và a-mô-ni-ắc. Ông ta đã tìm thấy ở đâu đó - hoặc ăn trộm, tôi đoán vậy - một cái váy dài rách nát của các xơ để trùm bên ngoài chiếc áo choàng bào chế thuốc bẩn thỉu bằng nhung của mình và chiếc mũ trùm đầu sâu lòng đã che giấu mái tóc bạch kim cùng cái trán khổng lồ dễ bị lộ tẩy.
Những ảo giác do cơn sốt đã lùi xa, nhường chỗ cho tính hiếu kỳ còn sót lại trong tôi. Vì quá mệt mỏi nên tôi chỉ nói được hai tiếng: “Chuyện gì…” Ngay lập tức, ông ta đặt ngón tay lên miệng và hất tấm chăn ra.
Tôi sửng sốt, quan sát ông ta nhanh chóng cởi các nút thắt trên chiếc váy và mở chúng tới eo. Hành động của ông ta mau lẹ, gọn gàng nhưng không dâm đãng. Tôi không ngờ có người cũng cố gắng tiêu trừ nguyên nhân gây sốt từ bên ngoài cơ thể, giống như tôi, trong khi Mẹ Hildegarde không biết. Tuy nhiên…
Tôi như bị thôi miên, quan sát ông ta khum tay, đặt lên đôi gò bồng đảo của tôi. Hai bàn tay to bè, khá vuông vắn, các ngón tay dài bất thường với hai ngón cái mềm mại ôm lấy bầu ngực một cách khéo léo không ngờ. Chúng khiến những ký ức về Marian Jenkinson hiện ra rõ mồn một, cô gái tôi đã đào tạo ở bệnh viện Pembroke. Cô ấy từng nói với mấy cô bạn trong khu ký túc xá của y tá rằng kích cỡ và hình dáng ngón tay cái của đàn ông là dấu hiệu chắc chắn cho chất lượng giao hợp.
“Thật mà, tôi thề,” Marian tuyên bố, hất mái tóc vàng ra sau. Nhưng đến lúc nêu ra dẫn chứng, cô nàng chỉ biết cười khúc khích, để lộ hai má lúm đồng tiền và đảo mắt về phía Trung úy Hanley, một người to lớn, khỏe mạnh như khỉ đột, nhưng các ngón cái lại trái ngược hoàn toàn - đặc biệt về kích cỡ.
Hai ngón cái to bè của Raymond ấn nhẹ nhưng chắc chắn vào da thịt tôi. Tôi cảm thấy núm vú của mình căng cứng dưới hai lòng bàn tay thô ráp và lạnh ngắt, nếu so sánh với sức nóng trên da tôi.
“Jamie,” tôi thốt lên, cơn rùng mình chạy qua người.
“Yên nào, madonna,” Raymond giục. Giọng ông ta khẽ khàng, ôn tồn và có phần mơ hồ, như thể không tập trung vào việc đang làm.
Cơn rùng mình quay lại và dường như sức nóng chuyển từ người tôi sang ông ta, thế nhưng hai bàn tay của ông ta vẫn lạnh cóng. Tôi cảm thấy ớn lạnh, run rẩy, cơn sốt lúc tăng lúc giảm, dần chảy khỏi xương tủy.
Ánh nắng chiều yếu ớt lọt qua lớp rèm dày treo quanh giường. Bàn tay đen đúa của Raymond đang đặt trên làn da ngực trắng mịn của tôi. Những khoảng tối giữa các ngón tay to mập, cáu ghét của ông ta không phải màu đen. Tôi nghĩ, chúng có màu… xanh dương.
Tôi nhắm mắt và ngay tức thì, vòng xoáy nhiều họa tiết, màu sắc hiện ra bên dưới mi mắt. Khi tôi mở mắt ra lần nữa, một số màu sắc không mất đi, thay vào đó, chúng bao bọc quanh đôi tay của Raymond.
Cơn sốt dần thuyên giảm nên đầu óc tôi tỉnh táo hơn. Tôi chớp mắt, cố gắng ngóc đầu dậy để nhìn rõ. Tuy nhiên Raymond khẽ ấn mạnh, ép tôi nằm xuống giường. Đầu tôi hạ xuống gối, nhưng hai mắt vẫn quan sát chăm chú trên ngực.
Rốt cuộc, tôi không tưởng tượng ra hình ảnh ấy, đúng không? Khi đôi tay của ông ta ngừng lại, một tia sáng lung linh, tỏa ra màu hồng rực rỡ và màu xanh dương yếu ớt, khẽ lướt trên làn da trắng trẻo của tôi.
Lúc này, ngực tôi đã ấm áp, nhưng đó là hơi ấm tự nhiên của cơ thể khỏe mạnh, không phải sức nóng do trận sốt giày vò. Cơn gió từ cổng tò vò bên ngoài đã tìm thấy đường đi vào, nó len lỏi qua tấm rèm che và nhẹ nhàng thổi bay hai lọn tóc mai ẩm ướt, nhưng bây giờ tôi không còn cảm thấy ớn lạnh nữa.
Khi ông ta cúi xuống, khuôn mặt được giấu kín trong cái mũ trùm đầu của chiếc áo choàng đi mượn. Sau một lúc lâu, ông Raymond dời hai tay khỏi bầu ngực, chầm chậm di chuyển tới cánh tay tôi, rồi dừng lại, bóp nhẹ hai khớp vai, khuỷu tay, cổ tay cùng các ngón tay. Cảm giác đau nhức của tôi được xoa dịu. Và tôi dường như trông thấy một đường màu xanh dương nhạt chạy dọc theo cánh tay, theo đoạn xương sáng mờ.
Hai bàn tay của ông ta luôn chạm vào làn da và không bao giờ di chuyển vội vã. Ông ta đưa chúng chạy trở lại hõm nông trên xương đòn, xuống thân người và xoa hai lòng bàn tay dọc theo xương sườn.
Điều kỳ quặc nhất trong toàn bộ chuyện này là tôi không hề ngạc nhiên, như thể việc ông ta đang làm là vô cùng tự nhiên, còn cơ thể bị tra tấn của tôi được thư giãn nhờ hai bàn tay thô cứng đó. Tôi có cảm giác da thịt của mình đang tan chảy như một chất sáp, sau đó nó được tái tạo lại và chỉ có khung xương vẫn được giữ nguyên.
Một cảm giác ấm áp kỳ lạ bắt đầu lan tỏa từ lòng bàn tay to bè, vuông vắn của ông ta. Chúng di chuyển trên người tôi, tuy chậm rãi nhưng cẩn trọng. Tôi cảm thấy những vi khuẩn nhỏ bé đang chết dần trong máu mình và sự nhiễm trùng đang phát triển bỗng nhiên biến mất. Không chỉ vậy, tôi còn cảm nhận được từng cơ quan trong người, đầy đủ, ba chiều và rất rõ ràng, như thể nó được bày trên một chiếc bàn trước mặt. Kia là cái bụng với thành dày bao quanh, đây là lá gan, cả phần ruột hiện ra rõ từng nếp gấp cuộn, gập vào gập ra, tự quấn quanh và được gói gọn gàng trong lớp màng treo ruột sáng màu. Hơi nóng dâng lên rồi lan rộng trong từng bộ phận, nó tỏa sáng như một mặt trời nhỏ, sau đó tắt ngấm và biến mất.
Ông chủ Raymond dừng lại, hai bàn tay đặt cạnh nhau trên cái bụng phình to. Hình như tôi thấy ông ta cau mày. Cái đầu trùm mũ quay sang nghe ngóng, nhưng chỉ có những âm thanh thường ngày của bệnh viện vang lên đằng xa, không có tiếng chân nào bước tới.
Khi một bàn tay của ông ta đưa xuống thấp, ôm hờ vào phần giữa hai chân, tôi đã há miệng ngạc nhiên và cựa mình theo phản xạ. Bàn tay còn lại của ông ta ấn xuống, ra hiệu giữ im lặng, rồi những ngón tay to bè chui tuột vào bên trong tôi.
Tôi nhắm mắt, chờ đợi. Những rào chắn bên trong đang điều chỉnh trước vụ xâm nhập kỳ lạ này, đồng thời chỗ sưng tấy giảm dần từng chút một mỗi khi ông ta thọc tay sâu hơn.
Bây giờ, ông ta đã chạm vào trung tâm của tôi. Cơn co thắt bắt đầu tấn công vào những bức thành dày, bao bọc tử cung đang nóng bừng. Tôi rên lên khe khẽ, rồi bặm môi, khi ông ta lắc đầu.
Bàn tay còn lại của Raymond trượt xuống thấp, đặt thoải mái trên bụng, trong khi đó mấy ngón tay kia đã chạm đến tử cung. Và ông ta đứng yên, cầm lấy cội nguồn cơn đau của tôi ở giữa hai bàn tay, như thể nó là một quả cầu thủy tinh, nặng mà dễ vỡ.
“Giờ thì,” ông ta nói nhỏ. “Gọi ông ấy đi! Gọi người đàn ông tóc hung đỏ. Gọi đi!”
Sức ép từ những ngón tay bên trong và lòng bàn tay bên ngoài tăng lên, tôi ấn hai chân xuống giường để chống cự. Nhưng cơ thể chẳng còn chút sức lực nào, sức ép cứ thế giáng xuống, đập vỡ viên pha lê và phóng thích cho sự hỗn loạn bên trong.
Đầu óc tôi tràn ngập những hình ảnh, còn tồi tệ hơn cảm giác đau đớn trong giấc mơ khi bị sốt cao. Bởi vì chúng chân thực hơn. Nỗi buồn cùng với sự mất mát và sợ hãi đã phá hủy tôi, mùi bụi bặm của cái chết, mùi phấn trắng lấp đầy hai lỗ mũi. Tôi xoay xở tìm kiếm sự giúp đỡ giữa đống họa tiết muôn hình muôn vẻ trong đầu. Tôi nghe thấy giọng nói lầm bầm đó, nhẫn nại nhưng kiên quyết: “Gọi anh ta”, thế là tôi hét lên để tìm kiếm điểm tựa của đời mình.
“Jamie! JAMIE!”
Một tia nhiệt bắn xuyên qua bụng tôi, từ bàn tay này đến bàn tay kia, tựa như một mũi tên bắn xuyên qua trung tâm của xương chậu. Sức ép biến mất và bàn tay của ông ta trượt ra ngoài. Ánh sáng hài hòa bừng lên trong tôi.
Ông ta kịp thời chui xuống gầm giường, khiến nó rung lắc mạnh.
“Phu nhân! Bà không sao chứ?” Xơ Angelique tung rèm chạy vào, khuôn mặt tròn trĩnh bên dưới khăn trùm đầu đã xuất hiện vài nếp nhăn do lo lắng. Tuy nhiên, trên tất cả là sự nhẫn nhịn, bởi các xơ đều biết tôi sẽ sớm qua đời. Nếu đây là lần chống cự cuối cùng của tôi, bà ấy sẽ đi gọi cha xứ.
Bàn tay nhỏ bé và thô cứng của bà đặt lên má tôi, nhanh chóng chuyển tới trán và lưng. Tấm ga trải giường vẫn nằm nhăn nhúm quanh hai đùi và chiếc váy dài để mở. Bà ấy đưa tay vào trong áo, bên dưới hai nách, giữ nguyên một lúc rồi rụt lại.
“Chúa đã lắng nghe!” Bà hét lên, hai mắt rơm rớm. “Cơn sốt qua rồi!” Lần này, bà cúi sát xuống, để chắc chắn việc cơn sốt biến mất không phải là dấu hiệu rằng tôi đã chết. Tôi mỉm cười yếu ớt.
“Tôi ổn,” tôi nói. “Thông báo với Mẹ đi.”
Bà ấy gật đầu hăm hở, dừng lại một chốc để đắp chăn lên người tôi, sau đó vội vã ra khỏi buồng. Tấm rèm vừa khép lại sau lưng bà ấy thì Raymond trồi lên từ dưới gầm giường.
“Tôi phải đi,” ông ta nói, đặt bàn tay lên đầu tôi. “Tốt rồi, madonna.”
Tuy còn yếu nhưng tôi cố gắng gượng dậy, nắm lấy cánh tay ông ta. Bàn tay tôi chạy dọc theo những cơ bắp săn chắc do được rèn luyện, nhưng chỉ lướt trên chúng, không tìm kiếm xa hơn. Làn da mịn màng chẳng một vết bẩn, sạch sẽ từ đầu vai tới cánh tay. Ông ta nhìn tôi chằm chằm, tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Cô đang làm gì vậy, madonna?”
“Không có gì.” Tôi ngả người xuống giường, thất vọng. Tôi đã quá mệt mỏi và bộp chộp để có thể cẩn trọng trong từng lời nói.
“Tôi muốn xem ông có sẹo vắc xin hay không.”
“Vắc xin?” Ngày nay, tôi đã thành thạo trong việc đọc biểu cảm khuôn mặt và có thể trông thấy biểu hiện nhỏ nhất của sự thấu hiểu, dù nó được che giấu nhanh chóng tới cỡ nào. Tuy nhiên, lúc đó thì không.
“Tại sao ông vẫn gọi tôi là madonna?” Tôi hỏi, hai bàn tay đặt nhẹ lên chỗ lõm nông ở bụng, như thể không quan tâm đến khoảng trống đang làm tôi choáng váng. “Tôi đã mất con.”
Ông ta thoáng ngạc nhiên.
“À. Tôi không gọi cô là madonna chỉ vì cô có con, thưa phu nhân.”
“Vậy thì tại sao?” Thực lòng, tôi không mong chờ câu trả lời, nhưng ông ta thì có. Cả hai chúng tôi đều mệt mỏi và kiệt quệ, giống như cùng bị treo lơ lửng trong một khoảng không gian, chẳng có thời gian cũng chẳng có điều gì quan trọng. Một căn phòng chẳng có gì ngoài niềm tin giữa chúng tôi.
Ông ta thở dài.
“Mọi người đều có một màu sắc đại diện cho bản thân,” ông ta đáp, “bao quanh họ như một đám mây. Màu của cô là xanh dương, madonna ạ! Giống màu áo khoác của Đức Mẹ Đồng Trinh. Giống màu của tôi.”
Tấm rèm mỏng khẽ đung đưa và ông ta bỏ đi.
[1] Tiếng Pháp: Chúa phù hộ chúng ta!
[2] Tiếng Pháp: Cuối giường, ở yên đó!
[3] Tiếng Pháp: Chúa phù hộ cho con, con của ta.