Chiếc đồng hồ trên bệ lò sưởi phát ra chuỗi tích tắc lớn tiếng đến mức khó chịu. Đó là âm thanh duy nhất trong căn nhà vào lúc này, ngoài tiếng ván sàn kẽo kẹt, tiếng thùm thụp vọng tới từ khu bếp phía sau, nơi những người phục vụ đang làm việc muộn. Tôi đã phải chịu đủ chuyện ồn ào trong tối nay và giờ chỉ mong được yên tĩnh để chắp vá những mảnh dũng khí tả tơi còn sót lại. Tôi liền mở hộp đồng hồ, tháo quả lắc và tiếng tích tắc dừng lại ngay lập tức.
Không còn nghi ngờ gì nữa, bữa ăn tối nay chính là bữa tiệc của mùa hội. Những kẻ không đủ may mắn để tới tham dự sẽ tuyên bố trong nhiều tháng liền về sự góp mặt của họ tại đây và bào chữa cho cảnh ngộ của mình bằng nhiều mẩu tin đồn lặp đi lặp lại cùng những đoạn miêu tả bị bóp méo.
Tôi giữ Mary đủ lâu để ép cô ấy uống một thìa thuốc nước anh túc liều mạnh. Sau đó, cô ấy đổ sụp xuống giữa đống quần áo vấy máu và tôi thoải mái dồn tâm trí để ý đến cuộc tranh cãi tay ba giữa Jamie, Tướng quân và ông Hawkins. Alex có trực giác khá tốt nên tiếp tục bất tỉnh, tôi liền xếp thân hình ủ rũ của anh ta nằm gọn gàng bên cạnh Mary trên mặt đất, giống y như một đôi cá thu chết. Cả hai trông tựa Romeo và Juliet bị đặt giữa quảng trường công cộng, như một sự sỉ nhục cho mối quan hệ giữa hai người, nhưng so sánh tương đồng này kết thúc ở ông Hawkins.
“Hủy hoại!” Ông ta tiếp tục la hét. “Các người đã hủy hoại cháu gái ta! Giờ ngài Tử tước sẽ chẳng bao giờ lấy nó! Thằng mọi Scotland bẩn thỉu! Ngươi và con điếm của ngươi” - ông ta quay sang tôi - “Đồ đĩ cái! Mụ tú bà! Quyến rũ những cô gái trẻ vào nanh vuốt kinh tởm của mày để mua vui cho bọn cặn bã đốn mạt! Mày…” Jamie, với vẻ mặt thể hiện rõ sự nhẫn nhịn, liền đặt một tay lên vai ông Hawkins, quay người ông ta lại và đấm mạnh vào phần dưới của quai hàm nung núc thịt. Tiếp theo, anh đứng xoa những khớp ngón tay vừa bị hành hạ với vẻ lơ đãng, quan sát đôi mắt trợn ngược của nhà buôn rượu mập mạp. Ông Hawkins ngã vào khoảng tường phía sau, rồi nhẹ nhàng trượt xuôi theo bức tường đến khi ngồi bệt xuống sàn.
Jamie đưa đôi mắt xanh lạnh lùng, chăm chú nhìn Tướng d’Arbanville đang quan sát số phận của kẻ bại trận. Ông ta tỏ ra khôn ngoan, đặt chai rượu vung vẩy trong tay xuống bàn và lùi bước.
“Ồ, tiến lên đi,” một giọng thúc giục vang lên sau vai tôi. “Sao giờ lại dừng thế, Tuarach? Đánh cả ba bọn họ đi! Quét sạch đi!” Tướng quân và Jamie cùng tập trung ánh mắt khó chịu vào bộ dạng bảnh bao của kẻ phía sau tôi.
“Cút đi, St. Germain,” Jamie lên tiếng. “Đây không phải việc của ông.” Anh nói bằng giọng mệt mỏi, nhưng đủ lớn để có thể nghe thấy rõ giữa tiếng huyên náo xung quanh. Những đường may nối phần vai của chiếc áo khoác dãn rộng và qua các kẽ hở, nếp gấp trên chiếc áo sơ mi màu trắng hiện ra bên dưới.
Đôi môi mỏng của St. Germain cong lên thành một nụ cười duyên dáng. Hiển nhiên, Bá tước đang rất vui vẻ thỏa mãn.
“Không phải việc của tôi ư? Làm sao mà biến cố như vậy không phải việc của những con người có tinh thần cộng đồng chứ?” Ánh mắt chăm chăm thích thú của hắn quét một lượt trên mặt đất rải rác các cơ thể. “Xét cho cùng, nếu một vị khách của Bệ hạ xuyên tạc ý nghĩa lòng mến khách của ngài ấy thành chứa chấp nhà thổ thì chẳng phải… Không, đừng!” Hắn kêu lên khi Jamie tiến tới. Một con dao bất ngờ lóe sáng trong tay hắn, nó xuất hiện từ phần viền đăng ten xếp nếp đổ rủ quanh cổ tay áo, đột ngột như có phép thuật biến ra. Tôi trông thấy bờ môi trên của Jamie hơi cong lên, anh hơi cựa vai trong chiếc áo choàng đã rách để khởi động trước trận chiến.
“Dừng lại ngay!” Giọng nói hống hách vang lên. Hai ngài Duverney, một già một trẻ, gạt đám đông để tiến tới đầu cầu thang đang chật kín người. Duverney con quay sang, khua hai cánh tay chỉ huy đám người trên cầu thang lùi bước, vẻ mặt giận dữ của ông ta đã đủ làm họ sợ hãi.
“Ông,” Duverney cha nói và chỉ vào St. Germain. “Nếu ông có chút ý thức của tinh thần cộng đồng như đã nêu thì hãy để bản thân làm việc hữu ích. Đó là giải tán mấy người phía dưới kia đi.”
St. Germain khóa chặt ánh mắt vào ông chủ nhà băng. Nhưng một lát sau, gã quý tộc nhún vai, con dao găm biến mất. St. Germain quay người mà chẳng nói lời nào, hắn rẽ đường bước xuống cầu thang và xô đẩy những người phía trước, lớn tiếng quát họ tránh ra.
Mặc cho sự thúc giục đó cùng những nỗ lực của Gérard, tức Duverney con, đang đứng phía sau Bá tước, khách khứa dự tiệc chỉ rời đi cùng với tin tức về vụ bê bối khi đội Cảnh vệ Hoàng gia tới.
Ông Hawkins tỉnh lại đúng lúc đó, ngay lập tức, ông ta giáng xuống Jamie những lời buộc tội bắt cóc và môi giới mại dâm. Trong khoảnh khắc, tôi đã nghĩ Jamie sẽ đánh ông ta thêm lần nữa, bởi cơ bắp của anh căng lên bên dưới lớp vải nhung màu xanh da trời. Tuy nhiên, khi anh suy nghĩ về sự việc này theo chiều hướng tích cực hơn, chúng lại được thả lỏng ra.
Sau vô số lý lẽ và lời giải thích không rõ ràng, Jamie đồng ý tới trụ sở đội Cảnh vệ trong ngục Bastille, để - có thể - tự mình giải thích.
Tuy mặt mũi trắng bệch, đầm đìa mồ hôi và hoàn toàn không nhận thức được chuyện gì đang diễn ra, Alex Randall cũng bị đưa đi theo. Ngài Công tước không đợi đến lúc được biết kết cục cho số phận của viên thư ký, đã bí mật gọi xe kéo riêng để rời khỏi căn nhà trước khi đội Cảnh vệ đến. Dù nhiệm vụ ngoại giao của ông ta là gì thì bị dính líu vào một vụ tai tiếng cũng sẽ chẳng có ích lợi. Mary Hawkins vẫn bất tỉnh, được bọc trong chăn và đưa về nhà chú mình.
Tôi suýt nữa cũng bị tính gộp vào trong cuộc vây bắt nhưng Jamie đã thẳng thừng bác bỏ. Anh khăng khăng rằng tôi đang ở trong trạng thái nhạy cảm và tuyệt đối không thể dẫn giải tới nhà tù. Cuối cùng, viên Đội trưởng của đội Cảnh vệ thấy Jamie sẵn sàng đánh người lần nữa nhằm bảo vệ ý kiến của mình nên đành bớt gay gắt và ra điều kiện cho tôi không được rời khỏi thành phố. Tuy suy nghĩ bỏ trốn khỏi Paris có phần lôi cuốn nhưng tôi không thể đi nếu thiếu Jamie, nên tôi parole d’honneur[1] mà không ngần ngại gì.
Khi đoàn người đang loay hoay trong phòng giải lao, thắp lồng đèn, thu dọn mũ áo, thì tôi trông thấy Murtagh. Gương mặt thâm tím và nghiêm nghị của ông lấp ló ở bên ngoài đám đông. Tất nhiên, ông định hộ tống Jamie, cho dù anh đi tới bất kỳ đâu, thấy vậy tôi cũng thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì chồng tôi không bao giờ đơn độc.
“Đừng lo lắng, Sassenach!” Anh ôm tôi thật nhanh và thì thầm bên tai tôi. “Anh sẽ quay lại ngay. Nếu mọi chuyện xấu đi…” Anh ngập ngừng, rồi nói chắc chắn. “Chuyện này có thể vô ích, nhưng nếu em muốn một người bạn, hãy tới gặp Louise de La Tour.”
“Em sẽ làm vậy.” Tôi không có thời gian để hôn tạm biệt trước khi cảnh binh vây quanh anh áp giải đi.
Những cánh cửa trong nhà đều mở toang. Tôi thấy Jamie liếc ra sau và bắt gặp ánh mắt của Murtagh. Sau đó, anh mở miệng như thể đang nói điều gì. Bàn tay đặt trên đai đeo kiếm, Murtagh trừng mắt giận dữ, gạt đám đông để xông tới chỗ Jamie. Ông suýt va phải Duverney con trên phố. Một trận đấu trí đã âm thầm diễn ra rất nhanh. Mọi thứ được kiểm soát trong giới hạn của những cái trừng mắt dữ tợn. Sau đó, Jamie nhún vai, hất hai tay lên trời với vẻ cam chịu.
Anh bước ra phố, phớt lờ đội cảnh vệ đang ép sát từ mọi phía và chỉ dừng lại khi thấy một cái bóng nhỏ đứng gần cổng. Anh khom người nói điều gì đó, rồi đứng thẳng dậy, quay về hướng ngôi nhà để gửi tới tôi một nụ cười. Tôi có thể nhìn thấy nó dưới ánh sáng đèn lồng. Sau đó, anh gật đầu với ngài Duverney cha và bước lên chiếc xe ngựa đã đợi sẵn, Murtagh bám theo sau.
Fergus đứng trên phố, nhìn theo chiếc xe cho tới lúc nó khuất tầm mắt. Cậu nhóc leo từng bước lên các bậc thang một cách vững chãi, nắm lấy tay tôi và dẫn vào trong.
“Lại đây, phu nhân!” Cậu nói. “Ông chủ bảo cháu chăm sóc phu nhân cho tới khi ngài ấy trở về.”
•••
Giờ thì Fergus lẻn vào phòng khách nhỏ, cánh cửa khẽ đóng sau lưng.
“Cháu sẽ đi kiểm tra quanh nhà, thưa phu nhân,” cậu thì thầm. “Phải cẩn trọng mọi mặt.” Dù đang trong tâm trạng lo lắng nhưng tôi không thể nhịn cười trước giọng điệu của Fergus, rõ ràng cậu nhóc đang mô phỏng Jamie. Thần tượng của cậu đã giao trọng trách, cậu sẽ thực hiện nghiêm túc nhiệm vụ đó.
Sau khi hộ tống tôi vào phòng khách, Fergus đi quanh nhà như Jamie làm mỗi tối, kiểm tra các khóa cửa chớp, những thanh chắn trên cửa ngoài - mà tôi biết cậu nhóc chỉ đủ sức nâng lên - và mấy đống lửa trong lò. Một vệt bồ hóng chạy dài từ trán xuống đến xương gò má ở một bên mặt cậu, nhưng cậu lại dụi nắm tay lên mắt nên một con mắt của cậu nhóc xuất hiện một vòng tròn trắng bao xung quanh, trông giống y như một con gấu trúc Mỹ nhỏ bé.
“Bà nên đi nghỉ, thưa phu nhân!” Cậu nói. “Đừng lo, cháu sẽ ở đây.”
Tôi không cười lớn mà chỉ mím miệng nhìn cậu. “Ta không ngủ được, Fergus. Ta sẽ ngồi đây một lúc. Nhưng có lẽ cháu nên lên giường, cháu đã có một buổi tối dài mệt mỏi rồi.” Bởi biết chắc cậu nhóc đã kiệt sức nên tôi miễn cưỡng yêu cầu cậu đi ngủ, dù không muốn làm tổn hại đến vị trí mới của Fergus - người đàn ông tạm thời trong ngôi nhà. Đôi vai nhỏ trơ xương đang rũ xuống, cả vệt bẩn tối màu hiện ra bên dưới đôi mắt kia, sẫm màu hơn cả bồ hóng phủ ở ngoài.
Cậu ngáp không ngại ngùng nhưng lúc lắc đầu.
“Không, thưa phu nhân! Cháu sẽ ở lại với bà… nếu bà không phiền.” Cậu vội vàng nói thêm.
“Ta không phiền.” Thật vậy, cậu nhóc đã quá mệt để nói chuyện hoặc bồn chồn sốt ruột như thường ngày, vả lại, vẻ mặt ngái ngủ của cậu khi ngồi trên chiếc ghế để chân mềm mại cũng an ủi tôi phần nào, giống như một chú mèo hay một chú chó.
Tôi ngồi nhìn trân trân vào những đốm lửa cháy lom đom trong lò, cố khơi gợi lại những hình ảnh có vẻ thanh thản trong đầu. Tôi thử nhớ đến hình ảnh mặt hồ tĩnh lặng, những trảng cây rừng, thậm chí cả bóng đêm yên bình ở nhà nguyện tu viện. Nhưng không thứ gì có tác dụng, tất cả mọi hình ảnh thanh bình đều bị phủ lên bởi chuỗi cảnh tượng đêm nay; những bàn tay rắn chắc và hàm răng sáng lập lòe tiến ra từ bóng tối đầy ăm ắp nỗi khiếp sợ; gương mặt trắng bệch vì bị chấn động của Mary, gương mặt giống hệt như vậy của Alex Randall; ánh nhìn căm thù lóe lên trong đôi mắt lợn lòi của ông Hawkins; vẻ hồ nghi đột ngột trên gương mặt của Tướng quân và hai quý ông nhà Duverney; niềm thích thú không thèm che giấu của St. Germain với vụ bê bối, ánh sáng lung linh và hiểm độc như những giọt pha lê trên chiếc đèn chùm. Và sau tất cả, nụ cười của Jamie, sự cam đoan hòa trộn với cảm giác bấp bênh, dưới ánh sáng lập lòe của những chiếc đèn lồng tròng trành ngoài đường.
Nếu anh không trở về thì sao? Đây là suy nghĩ mà tôi đang cố ngăn cản, ngay khi họ đưa anh đi. Nếu anh không thể tự bào chữa trước lời cáo buộc về bản thân? Nếu quan tòa là một trong những kẻ nghi ngờ người ngoại quốc - không, còn nghi ngờ hơn mức thông thường, tôi nghĩ - anh có thể dễ dàng bị tống giam vô thời hạn. Tuy cơn khủng hoảng không ngờ này có khả năng phá hủy toàn bộ công việc đang được thực hiện cẩn trọng suốt những tuần qua nhưng vẫn còn một nỗi sợ hãi lớn hơn, đó là hình ảnh Jamie ở trong xà lim, giống như nơi tôi đã tìm thấy anh ở Wentworth. So với ảnh hưởng của cơn khủng hoảng này thì tin tức về việc Charles Stuart đang đầu tư vào rượu nho trở nên thật tầm thường.
Được để lại một mình nên tôi có nhiều thời gian suy ngẫm, nhưng chuỗi ý nghĩ đó dường như chẳng đưa tôi đến đâu. Ai hay thứ gì là “La Dame Blanche”? “Quý bà trắng” là cái gì và tại sao nhắc đến cái tên này khiến bọn tấn công bỏ chạy?
Quay lại với sự kiện trong bữa tiệc tối, tôi nhớ đến lời bình luận của Tướng quân về các toán tội phạm lang thang trên đường phố Paris, ông ta nói một vài nhóm trong số chúng bao gồm các thành viên quý tộc. Điều đó phù hợp với lời nói và trang phục của tên cầm đầu những kẻ tấn công tôi và Mary, mặc dù đồng bọn của hắn có diện mạo thô lỗ hơn rất nhiều. Tôi thử nghĩ xem gã này có gợi cho tôi nhớ tới ai đã từng quen biết không, nhưng ký ức về hắn thật mơ hồ, bị bao phủ bởi bóng tối và làn sương mù của cơn sốc đang dần lùi xa.
Về tổng thể, gã trông giống Bá tước St. Germain dù giọng nói khác biệt. Nhưng nếu Bá tước có dính líu tới chuyện này, chắc chắn hắn sẽ chú ý đến việc che giấu giọng nói và khuôn mặt, đúng không? Đồng thời, tôi nhận ra, thật khó để tin Bá tước đã tham gia vào một vụ tấn công như vậy, bởi sau đó hắn đã điềm tĩnh ngồi đối diện với tôi trên bàn ăn, nhấm nháp món xúp suốt hai tiếng đồng hồ.
Tôi luồn các ngón tay qua mái tóc trong tâm trạng thất vọng. Trước sáng mai, chẳng thể giải quyết được chuyện gì cả. Nếu bình minh đến mà Jamie vẫn không trở về, vậy thì tôi sẽ bắt đầu đi gặp các mối quan hệ cùng những người được coi là bạn bè, ai đó trong số họ có thể biết tin tức hoặc giúp tôi hỏi thăm. Nhưng từ giờ tới hết đêm, tôi thấy mình vô dụng, bất lực, không thể di chuyển giống như một con chuồn chuồn trong viên hổ phách.
Ngón tay của tôi đâm phải một chiếc ghim cài tóc, tôi sốt ruột giật mạnh ra. Mái tóc trở nên rối bù còn chiếc ghim bị mắc kẹt.
“Ai ui!”
“Đây, thưa phu nhân! Cháu sẽ lấy nó ra.”
Tôi đã không nghe thấy Fergus bước tới sau mình, nhưng tôi cảm nhận được những ngón tay nhỏ bé và khéo léo trên mái tóc đang gỡ món đồ trang trí nhỏ xíu kia. Cậu nhóc đặt nó sang một bên, sau đó ngập ngừng nói: “Cả những cái khác chứ, thưa phu nhân?”
“Ồ, cảm ơn, Fergus,” tôi khoan khoái đáp. “Nếu cháu không phiền.”
Ngón tay của một kẻ móc túi như cậu chạm vào mái tóc vừa nhẹ nhàng vừa chắc chắn. Những món tóc dày bắt đầu đổ xuống quanh khuôn mặt tôi và tung ra từ các nếp cố định. Từng chút từng chút một, hơi thở của tôi cũng chậm dần như mái tóc đang dần buông xuống.
“Bà đang lo lắng phải không, thưa phu nhân?” Giọng nói nhỏ nhẹ vang lên sau lưng.
“Đúng thế,” tôi đáp bởi đã quá mệt mỏi, không giữ nổi vẻ can đảm giả tạo nữa.
“Cháu cũng vậy.” Cậu chân thành nói.
Chiếc ghim cuối cùng kêu leng keng trên mặt bàn, tôi liền ngồi sụp xuống ghế, hai mắt nhắm nghiền. Sau đó, tôi cảm thấy một sự đụng chạm nữa và nhận ra rằng cậu nhóc đang chải tóc cho tôi, dịu dàng gỡ những lọn tóc rối.
“Bà cho phép chứ, thưa phu nhân?” Cậu nhóc nhận ra tôi trở nên căng thẳng vì ngạc nhiên. “Các quý cô từng nói việc này giúp họ khá hơn, mỗi lúc lo lắng hay buồn phiền.”
Tôi cảm thấy nhẹ nhõm dưới những ngón tay êm dịu của cậu.
“Ta cho phép,” tôi đáp. “Cảm ơn cháu.” Một lúc sau, tôi hỏi: “Các quý cô nào, Fergus?”
Cậu ngập ngừng một lát, mất một khoảng thời gian bằng từ lúc con nhện bắt đầu sột soạt giăng tơ dệt mạng cho tới khi các sợi tơ mỏng manh lần lượt được nối lại.
“Tại nơi cháu từng ngủ nhờ, thưa phu nhân! Cháu không được ra ngoài bởi có khách, nhưng bà Elise để cháu ngủ trong một buồng nhỏ dưới gầm cầu thang nếu cháu giữ yên lặng. Và vào lúc trời gần sáng, sau khi tất cả đàn ông đã đi hết thì cháu sẽ ra ngoài, thi thoảng các quý cô chia sẻ bữa sáng của họ với cháu. Cháu sẽ giúp họ buộc dây các món đồ lót - họ bảo cháu có cái chạm tuyệt hơn hết thảy,” cậu nói thêm với đôi chút tự hào, “và cháu sẽ chải tóc nếu họ thích.”
“Soạt.” Tiếng chải tóc khe khẽ vang lên như thôi miên. Tuy không còn đồng hồ trên mặt lò sưởi để chỉ giờ nhưng sự tĩnh lặng của con phố ngoài kia ngầm báo cho tôi biết giờ này đã rất muộn.
“Làm thế nào mà cháu lại tới ngủ tại nhà bà Elise, Fergus?” Tôi hỏi, cố kìm một cơn ngáp.
“Cháu sinh ra ở đó, thưa phu nhân!” Cậu trả lời. Từng lượt chải chậm dần và giọng của Fergus trở nên thẫn thờ. “Cháu từng thắc mắc không biết quý cô nào là mẹ của mình, nhưng cháu chưa bao giờ tìm ra.”
•••
Tiếng mở cửa phòng khách đã đánh thức tôi dậy. Jamie đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu và khuôn mặt phờ phạc, mệt mỏi nhưng miệng vẫn mỉm cười trong ánh sáng xanh xám đầu ngày.
“Em đã lo rằng anh không quay về,” một lát sau, tôi ôm chặt và khẽ thốt lên phía trên đầu anh. Tuy mái tóc bên dưới có mùi hăng hắc khó chịu của khói cùng mỡ động vật lâu ngày, còn chiếc áo khoác đã hoàn toàn xuống cấp đến mức tàn tạ, nhưng cơ thể anh vẫn ấm áp và rắn chắc, khiến tôi không muốn mở lời bình phẩm về thứ mùi đang bám trên mái tóc mình nâng niu bên ngực.
“Giờ anh ở đây rồi,” anh nói, âm thanh bị nghẹt lại trong cái ôm và tôi có thể cảm thấy nụ cười của anh. Hai cánh tay vòng quanh eo tôi siết chặt rồi nới lỏng, anh ngồi dậy, vuốt tóc ra khỏi mắt tôi.
“Chúa ơi, em đẹp quá,” anh nhẹ nhàng nói. “Không chải chuốt cũng chưa chợp mắt, với những lọn tóc ôm lấy khuôn mặt. Tình yêu xinh đẹp. Em đã ngồi đây cả đêm sao?”
“Em không ngồi một mình.” Tôi ra hiệu về phía sàn nhà nơi Fergus nằm co quắp trên tấm thảm, đầu đặt lên một cái gối bên chân tôi. Cậu nhóc khẽ cựa mình trong giấc mơ, khuôn miệng hé mở có màu hồng phớt, cùng cặp môi mọng như hồi còn bé bỏng.
Jamie dịu dàng đặt bàn tay to lớn lên vai cậu.
“Dậy nào, chú bé tí hon! Cháu đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ bảo vệ bà chủ.” Anh nâng cậu dậy và đặt cậu tựa lên vai mình, miệng khẽ lẩm bẩm, còn đôi mắt thì nhắm lại. “Cháu là một người đàn ông tốt, Fergus, cháu đã được nghỉ rồi. Hãy về giường nào!” Tôi trông thấy đôi mắt của Fergus bừng mở vì giật mình, sau đó lại khép hờ khi cậu bé bớt căng thẳng và khẽ gật đầu trong vòng tay của Jamie.
Tôi mở các cánh cửa chớp và khơi lửa trong lò, đúng lúc đó, Jamie quay trở vào phòng khách. Anh đã cởi chiếc áo khoác bị hỏng nhưng vẫn mặc nguyên bộ đồ sang trọng từ đêm hôm trước.
“Đây!” Tôi trao anh một ly rượu vang, anh liền uống cạn trong vòng ba ngụm. Sau đó, anh rùng mình rồi ngồi thụp xuống chiếc xô pha nhỏ, đưa ly rượu ra để lấy thêm.
“Không giọt nào nữa,” tôi nói, “đến khi anh kể cho em chuyện gì đang diễn ra. Anh không ở trong tù nên em cho rằng mọi việc đều ổn, nhưng…”
“Chẳng ổn chút nào, Sassenach,” anh cắt ngang, “chuyện này có thể còn tồi tệ hơn.”
Sau vô số tranh luận giữa hai bên, mà phần lớn trong số đó là sự lặp lại những ấn tượng ban đầu của ông Hawkins, viên quan tòa xét xử vốn bị xô khỏi chiếc giường ấm cúng của mình để chủ trì vụ điều tra bất ngờ trong đêm đã gắt gỏng và quyết định rằng, tính từ thời điểm Alex Randall trở thành một trong số các bị cáo thì anh ta không thể là nhân chứng. Kể cả tôi, với tư cách người vợ và có thể là kẻ đồng phạm với bị cáo còn lại. Với lời khai của bản thân, Murtagh để lộ ra ông đã mất nhận thức trong suốt vụ tấn công được nêu trên và đứa trẻ tên Claudel không có khả năng hợp pháp để mang trọng trách nhân chứng.
Rõ ràng, ông thẩm phán nói, trừng mắt hằn học về phía Đội trưởng đội Cảnh vệ, người duy nhất có khả năng cung cấp sự thật của vấn đề là Mary Hawkins, và theo các nguồn tin cho hay, vào thời điểm hiện tại, cô ấy không có khả năng làm chứng. Bởi vậy, tất cả các bị cáo sẽ bị nhốt trong ngục Bastille, tới khi quý cô Hawkins có thể đối chứng và chắc rằng ông Đội trưởng đây có thể tự mình nghĩ ra điều này.
“Vậy tại sao anh không bị nhốt trong ngục Bastille?” Tôi hỏi.
“Ông Duverney cha đã đề nghị bảo lãnh cho anh,” Jamie đáp, kéo tôi xuống chiếc xô pha cùng mình. “Ông ấy ngồi cuộn tròn trong góc như một con nhím suốt buổi tranh cãi tào lao. Sau khi thẩm phán đưa ra quyết định, ông ấy đứng dậy, thưa rằng bản thân từng có cơ hội đấu cờ cùng anh vài lần và ông ấy cảm thấy anh không phải là một kẻ chơi bời phóng đãng đến mức cho phép bản thân âm mưu thực hiện hành động vô cùng đồi bại này.” Anh đột nhiên ngừng lời rồi nhún vai.
“Chà, em thấy đấy, ông ấy muốn ám chỉ rằng, một người có thể đánh bại ông ấy sáu trên bảy ván cờ vua sẽ không dụ dỗ những thiếu nữ trẻ ngây thơ về nhà để bị ô danh.”
“Rất logic,” tôi đáp cộc lốc. “Em cho rằng điều ông ấy thực sự muốn nói là, nếu họ bắt giữ anh thì anh sẽ không thể chơi cờ với ông ấy nữa.”
“Anh cũng đoán vậy,” anh đồng tình. Jamie duỗi thẳng người, ngáp dài và nháy mắt với tôi, mỉm cười.
“Nhưng anh đã ở nhà, và ngay lúc này, anh không quan tâm nhiều đến lý do. Tới đây bên anh nào, Sassenach!” Anh ôm eo tôi bằng cả hai tay, kế đó nâng tôi ngồi lên lòng mình, vòng tay quanh người tôi và thở dài thích thú.
“Tất cả những điều anh muốn làm,” anh thì thầm bên tai tôi, “là lột bỏ bộ đồ bẩn thỉu này, nằm bên em trên chiếc thảm lò sưởi mà ngủ thiếp đi, đầu anh sẽ đặt trên vai em và hai ta nằm như vậy đến tận ngày mai.”
“Vậy thì khá là bất tiện đối với gia nhân đấy,” tôi nhận xét. “Họ sẽ phải quét dọn xung quanh chúng ta.”
“Mặc kệ đám người hầu,” anh khoan khoái nói. “Cửa rả ra sao rồi?”
“Tất nhiên đã khóa hết rồi,” tôi đáp. Một tiếng gõ nhẹ vang lên bên ngoài.
Jamie ngừng nói. Anh dụi mũi vào mái tóc tôi và thở dài, rồi ngóc đầu dậy, đẩy nhẹ tôi từ trong lòng mình xuống ghế xô pha.
“Ba mươi giây,” anh hạ thấp giọng hứa với tôi, sau đó nói: “Entrez”[2]! thật lớn tiếng.
Cánh cửa bật mở, Murtagh bước vào phòng. Giữa đám đông ồn ào hỗn loạn đêm qua, tôi đã thoáng thấy Murtagh và giờ đây tôi nhận ra vẻ ngoài của ông chưa khá hơn chút nào, bởi các vết thương không được quan tâm chăm sóc.
Ông cũng thiếu ngủ giống như Jamie; con mắt đang mở có vành đỏ hoe còn bên trong là một màu đỏ ngầu. Mắt bên kia bị thâm tím thành màu chuối thối và có thể thấy giữa phần thịt sưng phồng là một khe hở màu đen sáng long lanh. Cục u trên trán của ông giờ đã nhô lên hoàn toàn, trông giống một quả trứng ngỗng màu tím bên trên lông mày, với vết nứt vỡ bẩn thỉu chạy ngang.
Người tộc viên nhỏ bé chỉ nói đúng một câu từ khi thoát khỏi chiếc túi vào đêm hôm trước. Ngoài việc tìm kiếm các con dao - mà chẳng mấy chốc Fergus đã phát hiện ra cả con dao găm lẫn con dao sgian dhu[3] đều nằm đằng sau một đống rác, nhờ vào cách săn lùng theo kiểu chó sục chuột thường ngày của cậu - thì Murtagh vẫn giữ vẻ im lặng dữ tợn suốt những giờ phút nguy cấp, khi chúng tôi chạy trốn, với ông canh chừng phía sau, qua các ngõ nhỏ lờ mờ tối của Paris. Và lúc về tới nhà, ánh nhìn xuyên thấu thoáng qua của bên mắt còn mở cũng đủ dập tắt mọi câu hỏi dại dột của đám người phục vụ dưới bếp.
Nếu được phép, tôi nghĩ ông sẽ lên tiếng tại commissariat đe police[4] để làm chứng cho nhân cách tốt đẹp của chủ nhân, dù tôi vẫn băn khoăn về độ tín nhiệm mà bản thân, trong cương vị một thẩm phán Pháp, sẵn sàng dành cho nhân chứng này. Nhưng vào lúc này, ông đứng im lặng tựa như bức tượng dữ tợn của miệng máng xối nước trên nóc nhà thờ Đức Bà, một trong những hình tượng rất giống với ông.
Dẫu vẻ ngoài bất hảo thế nào, Murtagh dường như chẳng bao giờ thiếu lòng tự trọng, cả trước kia lẫn bây giờ. Với cái lưng thẳng đứng như que thông nòng súng, ông bước qua tấm thảm để tiến tới, quỳ xuống trước Jamie một cách trang trọng, anh có vẻ lúng túng bởi hành động này.
Người đàn ông nhỏ bé dẻo dai rút con dao găm khỏi thắt lưng, không hề phô trương mà hết sức thận trọng, đưa nó ra với phần cán dao hướng về phía trước. Khuôn mặt xương xương thất thần, chỉ trừ một bên mắt đen kiên định nhìn Jamie.
“Ta đã làm cháu thất vọng,” người đàn ông nhỏ bé khẽ nói. “Và ta sẽ đề nghị cháu, với vai trò chủ nhân của ta, lấy đi mạng sống này ngay bây giờ, ta không muốn sống lâu hơn với nỗi hổ thẹn này.”
Jamie chầm chậm vươn người thẳng dậy, tôi cảm thấy anh đang gạt đi sự mệt mỏi của bản thân khi đặt ánh mắt chăm chú lên vị lão bộc của mình. Anh vẫn giữ im lặng một lúc, hai tay đặt trên đầu gối. Sau đó, anh vươn tới và nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên cục u màu tím trên đầu Murtagh.
“Không có nỗi nhục nào khi thất trận cả, mo caraidh[5],” anh dịu dàng nói. “Những chiến binh vĩ đại nhất có thể vượt qua tất cả.”
Nhưng người đàn ông nhỏ bé ngoan cố lắc đầu, con mắt đen không chớp.
“Không,” ông nói. “Ta không thất trận. Cháu đã trao ta niềm tin, phu nhân của mình cùng đứa con chưa chào đời để ta trông chừng và cả cô gái người Anh bé nhỏ nữa. Vậy mà ta dành cho nhiệm vụ này quá ít sự chú tâm đến nỗi không có cơ hội để tung một cú đánh khi nguy hiểm ập tới. Thú thật, ta thậm chí không nhìn thấy cái tay đã đánh mình ngã gục.” Ông chớp mắt, chỉ một lần.
“Hành động phản bội…” Jamie bắt đầu.
“Và giờ hãy xem chuyện gì đã xảy ra,” Murtagh cắt ngang. Trong suốt khoảng thời gian quen biết, tôi chưa từng nghe thấy ông nói nhiều lời liền một lúc như thế. “Danh tiếng tốt đẹp của cháu bị hoen ố, vợ của cháu bị tấn công và cô gái nhỏ bé…” Khuôn miệng mỏng của ông mím chặt trong giây lát, cổ họng nhấp nhô khi ông nuốt nước miếng. “Chỉ riêng chuyện đó thôi, nỗi cay đắng này đã bóp nghẹt ta rồi.”
“Đúng.” Jamie gật đầu, nhẹ nhàng lên tiếng. “Đúng vậy, cháu có thấy, ông bạn già ạ! Cháu cũng cảm nhận được.” Anh chạm tay lên ngực, ngay phía trên trái tim. Có lẽ nên để hai người đàn ông ở riêng bên nhau, Jamie nghiêng mình về phía ông bạn già, đầu của họ chỉ cách nhau vài phân. Tôi đan hai bàn tay trong lòng, không nhúc nhích cũng không mở lời; đây không phải việc của tôi.
“Nhưng cháu không phải chủ của bác, ông bạn già ạ,” Jamie tiếp tục bằng âm điệu mạnh mẽ. “Bác chưa từng tuyên thệ với cháu và cháu cũng không có quyền hạn nào đối với bác.”
“Không, cháu đã nhận rồi.” Giọng của Murtagh rất chắc chắn, chuôi con dao chẳng hề lay chuyển.
“Nhưng…”
“Ta đã tuyên thệ, Jamie Fraser, khi cháu chưa quá một tuần tuổi và là một chú bé dễ thương bên ngực mẹ.”
Hai mắt của Jamie mở lớn báo hiệu điểm khởi đầu của sự kinh ngạc.
“Ta đã quỳ dưới chân Ellen như ta quỳ dưới chân cháu lúc này,” người tộc viên nhỏ bé tiếp tục, chiếc cằm nhọn giương cao. “Và ta đã thề với bà ấy nhân danh Chúa Ba Ngôi, rằng ta sẽ luôn luôn đi theo cháu, thực thi các mệnh lệnh của cháu và canh chừng phía sau khi cháu là một người đàn ông trưởng thành cần sự phục vụ như thế.” Giọng nói khàn khàn của ông bỗng trở nên mềm mại, mí mắt phủ xuống con ngươi mệt mỏi.
“Phải, cậu nhóc! Ta đã yêu thương cháu như chính con ruột của mình. Nhưng ta đã phụ trách nhiệm phục vụ cháu.”
“Chuyện đó thì bác chưa từng và không bao giờ có thể gây ra.” Hai bàn tay của Jamie đặt trên vai Murtagh, siết chặt. “Không, cháu sẽ không tước lấy mạng sống của bác bởi cháu vẫn cần bác. Tuy nhiên, cháu sẽ ra một mệnh lệnh cho bác và bác sẽ nhận nó.”
Ông lưỡng lự một lúc lâu, sau đó, mái đầu nhọn màu đen thoáng gật nhẹ.
Giọng nói của Jamie nhỏ dần nhưng không đến mức thì thầm. Anh giơ ba ngón giữa của bàn tay phải và đặt chúng lên phần cán của con dao găm, ngay tại điểm nối với lưỡi dao.
“Cháu ra lệnh cho bác, nhân danh lời thề bác lập với cháu và lời hứa với mẹ cháu: Hãy săn lùng chúng, một khi đã tìm ra chúng, cháu giao bác việc báo thù cho danh dự của vợ cháu - cũng như dòng máu trinh trắng của Mary Hawkins.”
Anh ngừng một lát rồi rút tay về. Murtagh dựng con dao lên, giữ nó thẳng đứng bằng phần lưỡi. Lần đầu tiên, ông nhận thức được sự hiện diện của tôi, liền cúi đầu về hướng tôi và nói: “Khi lãnh chúa đã ra lệnh, thưa phu nhân, tôi sẽ thực hiện nó. Tôi sẽ đem sự báo thù về đặt dưới chân phu nhân.”
Tôi liếm đôi môi khô khốc, chẳng biết nói gì. Dường như không cần lời đáp trả, ông đưa con dao găm lên môi, hôn nó, sau đó đứng thẳng dậy đầy kiên quyết, thọc nó trở vào bao.
[1] Tiếng Pháp: thực hiện lời cam kết.
[2] Tiếng Pháp: Vào đi!
[3] Sgian dhu: là một lưỡi dao nhỏ vốn được dùng để cắt đồ vật và tự vệ trong cuộc sống thường ngày. Giờ đây, nó được mang như một phần của trang phục truyền thống Scotland, được nhét vào phía trên chiếc bít tất dài, chỉ để hở chuôi dao.
[4] Tiếng Pháp: đồn cảnh sát.
[5] Tiếng Gaelic: bạn của tôi.