Chuồn Chuồn Hổ Phách

Lượt đọc: 166 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
39
Mối liên hệ gia đình

❊ ❊ ❊

Nó không hẳn là một căn nhà ổ chuột, nhưng cũng gần giống như thế. Tôi rón rén bước sang bên cạnh để tránh một đống chất thải do những cái bô dùng ban đêm đổ xuống từ cửa sổ trên cao, chờ đợi trận mưa to kế tiếp xối rửa đi.

Randall tóm lấy khuỷu tay, cứu tôi khỏi trượt ngã trên những hòn sỏi mảnh. Tôi cứng người trước sự đụng chạm ấy và hắn rụt tay lại ngay lập tức.

Hắn trông thấy cái liếc mắt của tôi về phía thanh trụ cửa đổ nát và nói với vẻ biện bạch: “Tôi không thể chuyển cậu ấy tới chỗ ở tốt hơn. Nội thất bên trong không quá tệ.”

Đúng vậy. Ít nhất hắn cũng cố gắng tạo cho căn phòng sự tiện nghi. Có một cái tô lớn, một bình nước, một chiếc bàn vững chãi với một ổ bánh mỳ, pho mát và một chai rượu vang, ngoài ra còn có một chiếc giường trải đệm nhồi lông vũ và vài chiếc chăn len dày.

Người đàn ông nằm trên đệm đã gạt chăn len ra, tôi cho rằng vì ho nhiều nên anh ta thấy nóng. Mặt anh ta khá đỏ và cơn ho của anh ta khiến khung giường rung lên theo, dù nó vốn vững chãi.

Tôi đi tới cửa sổ và mở toang nó ra, không để ý đến tiếng kêu phản đối của Randall. Không khí lạnh tràn vào căn phòng ngột ngạt, quét đi mùi khó chịu của khăn vải lanh bẩn không được giặt giũ sạch, và xua bớt mùi khai của cái bô tiểu đêm.

Cơn ho dịu dần, sắc mặt ửng hồng của Alexander Randall chuyển thành màu trắng nhợt. Môi anh ta hơi tím tái và lồng ngực phập phồng khi anh ta cố gắng hít thở.

Tôi liếc nhìn quanh phòng, nhưng không thấy thứ gì thích hợp để dùng. Tôi mở bộ đồ nghề y tế của mình và lấy ra một tấm giấy da cứng. Nó đã hơi sờn ở quanh mép nhưng vẫn dùng được. Tôi ngồi xuống bên mép giường, mỉm cuời trấn an Alexander.

“Bà… thật tử tế… vì… đã đến… đây,” anh ta nói, khó nhọc thốt ra các từ ngữ giữa những tiếng ho.

“Anh sẽ thấy đỡ hơn ngay thôi,” tôi nói. “Đừng nói chuyện, đừng nhịn ho! Tôi cần nghe tiếng của nó.”

Khuy áo sơ mi của anh ta đã cởi sẵn; tôi mở rộng vạt áo của anh ta, để lộ lồng ngực hóp hẳn xuống. Nó gần như không có thịt; các xương suờn nhô lên từ phần bụng tới xương đòn. Anh ta vốn gầy gò nhưng cơn bệnh năm vừa rồi đã khiến anh ta tiều tụy, hốc hác.

Tôi cuộn tấm giấy da thành một cái ống và áp một đầu ống lên ngực anh ta, tai ghé vào đầu còn lại. Nó là một chiếc ống nghe thô sơ, nhưng có hiệu quả đáng kinh ngạc.

Tôi lắng nghe các chỗ khác nhau, hướng dẫn anh ta hít thở sâu. Tôi không cần bảo anh ta cũng ho, chàng trai tội nghiệp!

“Xoay người nằm sấp xuống một lát.” Tôi kéo chiếc áo sơ mi của anh ta lên và lắng nghe, rồi vỗ nhẹ lên lưng anh ta, kiểm tra tiếng vọng của cả hai buồng phổi. Da thịt trần lạnh và ẩm ướt vì mồ hôi dưới các ngón tay tôi.

“Được rồi. Lại nằm ngửa đi! Giờ chỉ nằm im thôi và thả lỏng ra. Sẽ không đau đâu.” Tôi tiếp tục nói với giọng xoa dịu trong khi kiểm tra lòng trắng mắt anh ta, các hạch bạch huyết nổi cục ở cổ, cái lưỡi trắng ởn và amiđan sưng tấy.

“Anh bị chứng viêm chảy nhẹ,” tôi nói, khẽ vỗ lên vai anh ta. “Tôi sẽ pha cho anh thứ gì đó làm dịu những cơn ho. Trong khi đó…” Tôi dùng chân chỉ vào một cái hũ bằng sứ đậy nắp để dưới gầm giường vẻ ghê tởm, và liếc mắt về phía gã đàn ông đang đứng đợi cạnh cửa, dựa lưng vào đó và trông cứng nhắc như thể đang trong một cuộc diễu binh.

“Đổ cái thứ đó đi,” tôi ra lệnh.

Randall trừng mắt nhìn tôi, nhưng vẫn đi tới và cúi người làm theo.

“Không phải đổ ra cửa sổ!” Tôi đanh giọng nói khi hắn ta di chuyển về hướng đó. “Mang xuống dưới nhà.” Hắn sa sầm mặt, rời đi mà không nhìn tôi.

Alexander hít vào một hơi thở nông khi cánh cửa đóng lại sau lưng anh trai anh ta. Anh ta cười với tôi, đôi mắt màu hạt dẻ sáng rực trên khuôn mặt tái nhợt. Làn da gần như trong suốt, dãn căng ra trên xương mặt.

“Bà nên khẩn trương, trước khi Johnny quay lại. Tôi bị bệnh gì thế?”

Mái tóc đen của anh ta rũ rượi vì ho; cố gắng kiềm chế cảm xúc mà nó khuấy động lên trong tôi, tôi vuốt lại nó cho anh ta. Tôi không muốn nói cho anh ta, nhưng rõ ràng anh ta đã biết rồi.

“Anh bị chứng viêm chảy. Và còn bị lao nữa - lao phổi.”

“Và?”

“Và bệnh suy tim sung huyết,” tôi nói, nhìn thẳng vào mắt anh ta.

“À! Tôi đã nghĩ… thứ gì đó đại loại như thế. Thỉnh thoảng nó như vỗ cánh trong lồng ngực tôi… giống một chú chim nhỏ.” Anh ta nhẹ nhàng đặt một bàn tay lên tim mình.

Tôi không thể nhìn vào ngực anh ta, nó trĩu xuống dưới gánh nặng quá mức của chính nó, và nhẹ nhàng khép áo sơ mi của anh ta lại, thắt lại nút buộc ở cổ. Một bàn tay trắng nhợt, thon dài nắm lấy tay tôi.

“Bao lâu?” Anh ta hỏi. Giọng nói nhẹ nhàng, gần như không buồn quan tâm, không biểu lộ bất cứ điều gì ngoài một sự tò mò nhẹ nhàng.

“Tôi không biết,” tôi nói. “Đó là sự thật. Tôi không biết.”

“Nhưng không lâu,” anh ta nói với vẻ chắc chắn.

“Đúng. Không lâu. Có lẽ là vài tháng, nhưng gần như chắc chắn là không đến một năm.”

“Bà có thể… ngăn những cơn ho không?”

Tôi với lấy bộ đồ nghề của mình. “Có. Ít nhất tôi có thể giúp điều đó. Và hiện tượng tim đập nhanh; tôi có thể cho anh một liều cao digitalin[1], nó sẽ giúp anh.” Tôi tìm cái gói nhỏ đựng những chiếc lá mao địa hoàng khô; sẽ cần một chút thời gian để bào chế chúng.

“Anh trai anh,” tôi nói mà không nhìn anh ta. “Anh có muốn tôi…”

“Không,” anh ta quả quyết nói. Một bên khóe miệng cong lên và anh ta trông giống Frank đến nỗi trong giây lát, tôi muốn khóc vì anh ta.

“Không,” anh ta nói. “Anh ấy đã biết rồi, tôi nghĩ thế. Chúng tôi thường… biết mọi điều về nhau.”

“Vậy anh cũng biết ư?” Tôi hỏi, nhìn thẳng vào anh ta. Anh ta không tránh ánh mắt tôi mà mỉm cười yếu ớt.

“Phải,” anh ta khẽ nói. “Tôi biết chuyện về anh ấy. Không vấn đề gì.”

Ồ, không phải chứ? Tôi nghĩ. Có lẽ không vấn đề gì với anh ta. Không tin tưởng vào biểu cảm trên khuôn mặt lẫn âm sắc trong giọng nói của mình, tôi quay đi và làm mình bận rộn bằng việc thắp sáng một chiếc đèn cồn nhỏ mà tôi mang theo.

“Anh ấy anh trai tôi,” giọng nói nhẹ nhàng đằng sau tôi vang lên. Tôi hít sâu và làm hai bàn tay mình thôi run rẩy để đong những chiếc lá.

“Phải,” tôi nói, “ít nhất hắn là thế.”

•••

Kể từ khi tin tức về thất bại đáng kinh ngạc của Cope ở Prestonpans lan ra, những đề nghị hỗ trợ về người và tiền bạc liền giội xuống từ phương Bắc. Trong nhiều trường hợp, những đề nghị này thậm chí còn được cụ thể hóa: Lãnh chúa Ogilvy, người con trai cả của Bá tước Airlie, mang sáu trăm tá điền của cha mình đến, trong khi Stewart xứ Appin xuất hiện, dẫn đầu bốn trăm người từ các quận Aberdeen và Banff. Lãnh chúa Pitsligo chịu trách nhiệm chỉ huy hầu hết quân kỵ binh của vùng cao nguyên, mang một lượng lớn các quý ông và người hầu của họ đến từ các hạt miền Đông Bắc, tất cả đều giỏi cưỡi ngựa và được trang bị vũ khí tốt - ít nhất là khi đem so sánh với một số thị tộc ô hợp được trang bị vũ khí bằng những thanh gươm to bản được truyền lại từ đời ông cha của họ trong cuộc nổi dậy năm 1715, hay những chiếc rìu gỉ sét, chĩa cào cỏ vừa mới rời khỏi nhiệm vụ làm sạch chuồng bò ở nhà.

Họ là một đội ngũ tạp nham, nhưng không kém nguy hiểm, tôi nghĩ trong lúc đi xuyên qua một nhóm đàn ông tụ tập quanh một người thợ mài dao lưu động, người này đang mài sắc những con dao găm, dao cạo và lưỡi hái bằng sự lãnh đạm hoàn hảo. Một người lính Anh khi đối mặt với họ có lẽ có nhiều khả năng bị bệnh uốn ván hơn là nhận một cái chết tức thời, nhưng kết quả cũng như nhau cả thôi.

Mặc dù Lãnh chúa Lewis Gordon, em trai của Công tước Gordon, đã đến để bày tỏ lòng tôn kính với Charles ở Holyrood và đưa ra viễn cảnh chói lọi hấp dẫn là đem cả thị tộc Gordon đến, nhưng từ việc hôn tay tới việc cung cấp về người cho quân đội là cả một quãng đường dài.

Và các vùng đồng bằng của Scotland, trong khi hoàn toàn sẵn lòng lớn tiếng chúc mừng tin tức chiến thắng của Charles, lại không nguyện ý gửi người để hỗ trợ cậu ta; gần như toàn bộ quân đội của nhà Stuart được thành lập từ những người dân vùng cao nguyên và có lẽ cũng giữ nguyên như vậy. Mặc dù vậy, người vùng đồng bằng không phải hoàn toàn cư xử như thế; Lãnh chúa George Murray đã nói cho tôi biết rằng việc quyên thức ăn, hàng hóa và tiền bạc ở những thị trấn miền Nam đã dẫn đến kết quả là một lượng lớn những thứ hữu dụng đã được đóng góp cho ngân khố của quân đội, nó có thể khắc phục khó khăn của họ trong một thời gian ngắn.

“Chúng ta đã có năm nghìn năm trăm bảng chỉ từ Glasgow. Mặc dù nó là số lượng nhỏ so với số tiền được hứa hẹn từ Pháp và Tây Ban Nha,” Đức ngài bí mật kể cho Jamie, “nhưng tôi không có ý định hỉnh mũi lên vì chuyện đó, đặc biệt khi Điện hạ chẳng có được gì từ nước Pháp ngoài những lời lẽ xoa dịu và chẳng hề có vàng.”

Jamie, người biết rõ lý do vì sao không thể có được vàng của nước Pháp, chỉ biết gật đầu.

•••

“Ngày hôm nay em đã phát hiện thêm điều gì chưa, mo duinne?” Anh hỏi khi tôi đi vào. Anh có một bản thông báo viết dở để trước mặt và đang chấm chiếc bút lông vào lọ mực lần nữa. Tôi bỏ cái mũ trùm ra khỏi tóc khiến tia lửa điện kêu “tách” một tiếng, gật đầu.

“Có lời đồn rằng Tướng Hawley đang tập hợp các đội kỵ binh ở miền Nam. Ông ta đã được lệnh thành lập tám trung đoàn.”

Jamie lẩm bẩm gì đó. Căn cứ vào ác cảm của người vùng cao nguyên đối với kỵ binh thì đây không phải là tin tức tốt. Anh lơ đãng chà xát lưng mình, nơi vết thâm tím hình móng ngựa từ trận Prestonpans vẫn còn nhưng đã mờ dần đi.

“Vậy thì anh sẽ báo tin này cho Đại tá Cameron,” anh nói. “Em nghĩ một tin đồn như thế nào mới tốt, Sassenach?” Gần như một cách máy móc, anh liếc nhìn qua vai mình để chắc chắn là chúng tôi đang ở một mình. Bây giờ anh chỉ gọi tôi là “Sassenach” những lúc riêng tư, còn ở nơi công cộng, anh gọi tôi một cách trang trọng là “Claire”.

“Anh có thể mang nó tới ngân hàng,” tôi nói. “Ý em là, như vậy là tốt.”

Nó không hề là tin đồn; nó là mẩu tin tức mới nhất của Jack Randall - khoản thanh toán trả góp gần đây nhất cho khoản nợ mà hắn khăng khăng nhận để trả cho sự chăm sóc của tôi dành cho em trai hắn.

Dĩ nhiên, Jamie biết rằng tôi đã đến thăm Alex Randall, cũng như những người đau ốm trong đội quân Jacobite. Điều anh không biết, và cũng là điều tôi không bao giờ nói cho anh biết, là mỗi tuần một lần - đôi khi thường xuyên hơn - tôi sẽ gặp Jack Randall để nghe tin tức rò rỉ vào lâu đài Edinburgh từ miền Nam.

Thỉnh thoảng, hắn đến phòng của Alex khi tôi đang ở đó; những lần khác, tôi đi trên đường về nhà trong ánh chạng vạng mùa đông, ngắm nhìn bước chân mình giẫm lên những hòn sỏi trơn trượt của Royal Mile, thì đột nhiên một bóng người thẳng tắp trong bộ đồ bằng vải thô màu nâu sẽ vẫy tay ra hiệu từ đầu một con ngõ cụt, hoặc một giọng nói khe khẽ vẳng ra từ làn sương mù sau vai tôi. Nó làm người ta phát khiếp; giống như bị hồn ma của Frank ám vậy.

Sẽ đơn giản hơn rất nhiều nếu hắn để lại một lá thư cho tôi ở chỗ Alex, nhưng hắn chẳng viết gì cả, tôi có thể hiểu điểm này. Nếu một lá thư như thế bị phát hiện, cho dù là không ký tên, nó cũng có thể làm liên lụy không chỉ cho hắn mà còn cho cả Alex nữa. Hiện giờ, Edinburgh tràn ngập những người lạ; những người tình nguyện tới vì Vua James, các vị khách hiếu kỳ từ phương Bắc và phương Nam, những phái viên nước ngoài đến từ Pháp và Tây Ban Nha, rất nhiều gián điệp và người thu thập thông tin. Những người duy nhất không ra đường là các sĩ quan và người của đơn vị đồn trú Anh vẫn còn bị nhốt trong lâu đài. Chỉ cần không có ai nghe thấy hắn nói với tôi thì cũng sẽ không có ai nhận ra hắn là ai, cũng như không nghĩ ra có bất cứ điều kỳ quái gì trong những cuộc chạm mặt của chúng tôi, ngay cả khi chúng tôi bị họ nhìn thấy - mà chúng tôi rất hiếm khi bị bắt gặp, nhờ sự đề phòng của hắn.

Về phần mình, tôi cũng cảm thấy hài lòng; tôi sẽ không phải hủy đi thứ gì dưới dạng viết tay. Mặc dù không nghĩ rằng Jamie sẽ nhận ra có bàn tay của Randall trong chuyện này, nhưng tôi không thể giải thích nguồn gốc của những thông tin tôi đều đặn mang về mà không phải nói dối. Sẽ tốt hơn nhiều nếu những thông tin Randall cung cấp cho tôi được cho là một phần của những tin tức lượm lặt được trong các chuyến đi dạo loanh quanh hằng ngày.

Dĩ nhiên, mặt hạn chế là khi đề cập những thông tin của Randall như là những tin đồn tôi thu thập được, độ đáng tin cậy của chúng có thể bị giảm đi hay bị phớt lờ. Nhưng trong khi tôi tin rằng Jack Randall đang cung cấp các thông tin với thiện ý - cứ cho là có chuyện như thế đi nữa - thì cũng không cần thiết phải nhất nhất tin vào chúng. Tốt hơn là nên để chúng bị soi xét dưới con mắt hoài nghi.

Tôi chuyển lại tin tức về các trung đoàn mới của Hawley trong cảm giác nhức nhối vì tội lừa dối của mình, ở một chừng mực nào đó. Tuy nhiên, tôi đã kết luận rằng mặc dù sự chân thành giữa chồng và vợ là cần thiết, nhưng những chuyện như thế này là không tránh khỏi. Và tôi thấy không có lý nào việc cung cấp các thông tin hữu dụng cho phái Jacobite lại gây tổn thương cho Jamie cả.

“Công tước Cumberland vẫn đang đợi các đội quân của ông ta quay trở lại từ Flanders,” tôi bổ sung. “Và cuộc vây hãm lâu đài Stirling đang chẳng đi đến đâu.”

Jamie cằn nhằn, bận rộn múa bút rất nhanh. “Anh biết rồi; Lãnh chúa George đã nhận được báo cáo từ Francis Townsend hai ngày trước; ông ta đã giữ được thị trấn đó, nhưng những con hào mà Điện hạ khăng khăng muốn có đang lãng phí quân lính và thời gian. Không cần thiết phải làm thế; bọn họ chỉ cần bao vây lâu đài đó từ xa bằng hỏa lực đại bác và sau đó thổi bay nó là xong.”

“Vậy bọn họ đào hào làm gì?”

Jamie lơ đãng phẩy tay, vẫn tập trung vào tờ thông báo đang viết của mình. Hai tai anh ửng hồng vì tâm trạng phẫn uất.

“Bởi vì quân Ý đã đào hào khi họ chiếm lâu đài Verano, đó là cuộc bao vây duy nhất mà Điện hạ từng thấy, cho nên cậu ta thấy đó là việc phải làm, đơn giản vậy thôi, đúng không?”

“Ôi trời, đúng thế,” tôi nói.

Nó đã có hiệu quả; anh ngước nhìn tôi và cười thành tiếng, đôi mắt xếch hơi híp lại.

“Đó là một sự cố gắng rất khá đấy, Sassenach,” anh nói. “Em còn gì khác để nói nữa không?”

“Niệm kinh Lạy Cha bằng tiếng Gaelic, được chứ?” Tôi hỏi.

“Không,” anh nói, rắc cát thấm lên tờ báo cáo của mình. Anh đứng lên, hôn tôi thật nhanh và với lấy áo khoác. “Nhưng anh sẽ miễn cưỡng chấp nhận ăn tối. Đi nào, Sassenach! Chúng ta sẽ tìm thấy một quán rượu ấm cúng, xinh đẹp và anh sẽ dạy em thật nhiều thứ em bị cấm nói ở nơi công cộng. Chúng đều còn rõ ràng trong đầu anh đây này.”

•••

Cuối cùng, lâu đài Stirling cũng thất thủ. Cái giá phải trả thì cao, khả năng giữ được nó thì thấp, còn lợi ích trong việc chiếm giữ nó thì mơ hồ không rõ. Dù thế, kết quả ấy vẫn khiến Charles phấn khích - thật là tai hại!

“Cuối cùng, ta đã thành công trong việc thuyết phục Murray - cái gã ngu ngốc ngoan cố ấy!” Charles nói chêm vào, mặt mày cau lại. Thế rồi, cậu ta nhớ tới chiến thắng của mình và lại cười rạng rỡ với mọi người trong phòng. “Ta đã thắng, ta đã nói mà. Chúng ta sẽ diễu hành vào nước Anh trong tuần này để tuyên bố chủ quyền với tất cả đất đai của Cha ta!”

Các vị thủ lĩnh người Scotland tụ tập trong phòng khách buổi sáng này đều liếc mắt nhìn nhau, có khá nhiều tiếng ho hắng và xê dịch thân mình. Tâm trạng chung dường như không phải là sự nhiệt tình điên cuồng trước tin tức này.

“À, thưa Điện hạ,” Lãnh chúa Kilmarnock thận trọng cất lời. “Sẽ không khôn ngoan chăng nếu cân nhắc…?”

Họ cố gắng. Tất cả bọn họ đã cố gắng. Scotland, họ chỉ ra, đã thuộc về Charles, toàn bộ hết thảy. Những người gia nhập đội quân vẫn đang từ phía bắc đổ xuống, trong khi đó, từ phía nam dường như có ít sự ủng hộ hơn. Và các lãnh chúa Scotland đều đã nhận định rằng người cao nguyên, dù là những chiến binh dũng mãnh và trung thành, nhưng cũng là những người nông dân. Các cánh đồng cần được cày cấy cho vụ gieo trồng mùa xuân; gia súc cần được cung cấp đầy đủ thức ăn để vượt qua mùa đông. Nhiều người sẽ phản đối việc tiến sâu hơn vào miền Nam trong những tháng mùa đông này.

“Những người ấy - họ không phải thần dân của ta ư? Họ không đi đến nơi ta ra lệnh cho họ ư? Vớ vẩn hết sức,” Charles cứng rắn nói. Và chuyện cứ thế.

“Jamie, bạn của ta! Đợi đã, ta sẽ nói chuyện riêng với ông một lát, nếu ông vui lòng.” Điện hạ đổi giọng từ những lời lẽ đanh thép đang nói với Lãnh chúa Pitsligo, cái cằm dài bướng bỉnh của cậu ta trông dịu dàng đi đôi chút khi vẫy tay với Jamie.

Tôi không nghĩ mình được bao hàm trong lời mời này. Mặc dù vậy, tôi không định rời đi mà kiên quyết ngồi vào một chiếc ghế bọc gấm damask vàng trong khi các đức ngài Jacobite và các thủ lĩnh thị tộc ra ngoài, vừa đi vừa lầm rầm nói chuyện với nhau.

“Ha!” Charles búng ngón tay một cách khinh bỉ về phía cánh cửa đang đóng lại. “Lũ bà già, tất cả bọn họ! Bọn họ sẽ thấy. Cả người họ hàng Louis và Philip của ta cũng vậy - chẳng lẽ ta cần sự giúp đỡ của chúng à? Ta sẽ cho tất cả bọn họ thấy.” Tôi nhìn những ngón tay nhợt nhạt được cắt tỉa cẩn thận ấy thoáng chạm vào một vị trí ngay phía trên ngực cậu ta. Một đường nét hình chữ nhật mờ nhạt hằn ra qua chiếc áo khoác lụa. Cậu ta đang mang bức tiểu họa của Louise; tôi đã nhìn thấy nó trước đây.

“Tôi ước Điện hạ có được mọi may mắn trong nỗ lực lần này,” Jamie lầm bầm, “nhưng...”

“A, ta cảm ơn ông, cher James! Ít nhất ông cũng tin tưởng ta!” Charles quàng một cánh tay lên vai Jamie, xoa xoa cơ bắp trên vai anh vẻ thân thiết quý mến.

“Ta thấy buồn vì nỗi ông sẽ không đồng hành cùng ta, ông sẽ không ở bên cạnh ta để đón nhận sự hoan nghênh từ các thần dân của ta khi chúng ta diễu hành tiến vào nước Anh,” Charles nói, siết mạnh thêm.

“Tôi sẽ không ư?” Jamie tỏ vẻ sửng sốt.

“Hỡi ôi, mon cher ami[2], bổn phận đòi hỏi ông một sự cống hiến to lớn. Ta biết trái tim ông khao khát sự rực rỡ huy hoàng của trận đánh đến mức nào, nhưng ta yêu cầu ông thực hiện một nhiệm vụ khác.”

“Ngài ư?” Jamie nói.

“Cái gì?” Tôi hỏi thẳng.

Charles ném một cái liếc mắt khó chịu đúng cung cách về phía tôi, rồi quay trở lại với Jamie và khôi phục vẻ thân thiện ấm áp.

“Đó là nhiệm vụ quan trọng nhất, James của ta ạ, và việc đó chỉ có ông mới có thể làm được. Đúng là người ta đang hướng về phía ngọn cờ của Phụ hoàng ta; họ đến càng ngày càng đông. Nhưng chúng ta chưa được phép cảm thấy yên tâm vội, đúng không? May mắn là những người bà con của ông, những người nhà MacKenzie, đã đến để phò trợ ta. Nhưng ông còn có gia đình bên nội nữa, đúng không?”

“Không,” Jamie nói, một vẻ kinh hoàng hiện rõ trên gương mặt anh.

“Có đấy,” Charles nói kèm theo cái ôm siết cuối cùng. Cậu ta quay người để đối diện với Jamie, mặt sáng bừng lên. “Ông sẽ đi lên phía bắc, tới vùng đất của tổ tiên mình và quay trở về gặp ta, dẫn theo những người đàn ông của thị tộc Fraser!”

[1] Chiết xuất từ cây mao địa hoàng, được dùng để điều trị bệnh tim.

[2] Tiếng Pháp: Bạn thân yêu của ta.

Dịch giả: Diệu Hằng
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Diana Gabaldon

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.