Tháng Bảy năm 2012
Elaine lái xe một cách êm thấm và không chút do dự dọc theo con đường không mấy bằng phẳng. Đợt lạnh kỷ lục đã trôi qua được hai năm, nhưng nó vẫn để lại hậu quả là những ổ gà trên những con đường hạng B ở vùng nông thôn. Vào những ngày như ngày hôm nay, được gợi ý, lên kế hoạch và thực hiện mà không có anh tư vấn, anh cảm thấy cô cũng có khả năng trở thành anh, rằng năng lực của cô được định sẵn để làm nổi bật những điều anh thiếu sót. Anh chăm chú quan sát con đường không phải vì đang đóng vai hoa tiêu - Elaine đang làm điều đó, từ trí nhớ của mình - nhưng bởi nếu anh rời mắt khỏi đường chân trời chỉ một phút thôi, cơn say xe sẽ ập đến. Anh đã phát mệt khi bị nôn mửa trước mặt con cái mình.
“Chúng ta đến nơi rồi”, cô nói.
Cổng nhà xiêu vẹo đã được phục hồi nhưng không còn xây bằng gạch, giờ nó là một mái vòm khổng lồ làm từ kính và gỗ, cực kỳ hiện đại, đang bảo vệ khu di tích. Vai trò xưa cũ của nó được phục hồi; một người phụ nữ mỉm cười trong khung cửa sổ mở và bán cho họ những tấm vé để đi lại tự do trong khuôn viên.
“Hai mươi xu để vào bên trong?” Anh hỏi khi chiếc xe leo lên một ngọn đồi thấp và tiến vào một khu đất trải sỏi hoàn hảo hình chữ nhật của công viên. “Trong khi ta hãy đang nhận trợ cấp. Nhẽ ra nên miễn phí đối với những người như chúng ta.”
“Đúng, nhưng bọn trẻ vào cửa không mất tiền, nên ít nhất cũng đỡ được một khoản. Và em đoán họ cũng phải kiếm tiền bằng cách nào đó nữa”, Elaine nói, chỉ ra những điều hợp lý là một khả năng của cô. Bọn trẻ đã mở cửa sau trước khi cô đỗ xe để đi ra ngoài, vươn tay qua khỏi đầu và dùng gót giày đá tung lớp sỏi. “Đừng bắt đầu như vậy trong ngày hôm nay”, cô thấp giọng. “Mẹ nghĩ rằng ít nhất một lần, tất cả chúng ta có thể cùng làm điều gì đó tốt đẹp. Và lịch sử là thứ duy nhất Jonah tỏ ra có hứng thú trong suốt cả năm.”
“Anh rất tiếc”, anh ép mình nói ra. “Hôm nay anh cảm thấy không khỏe lắm.” Hôm đó là một trong những ngày mà anh cảm thấy mình có những cơn đau đầu liên tiếp chồng lên nhau, từ những phần khác nhau trong hộp sọ, đang tranh đua xem cái nào sẽ tách đôi hộp sọ anh ra đầu tiên.
“Em biết, anh yêu, nhưng hãy cố gắng vì bọn trẻ.
Và vì em nữa!” Cô ấn bàn tay vào hốc mắt mình và anh nhìn thấy rõ cô đã mệt mỏi đến mức nào; không phải kiểu mệt như anh, cảm giác mệt mỏi, cáu kỉnh sau một đêm mất ngủ, mà là sự kiệt sức sau những năm tháng phải sắp xếp, lo toan mọi việc cho chồng và hai con trai.
“Tất nhiên anh sẽ cố gắng. Sẽ ổn thôi.” Anh thò tay vào khoang để găng và bóp hai viên thuốc ra khỏi vỉ. Anh nuốt khan chúng với vẻ thành thục của một con bệnh kinh niên.
Đó là ngày đầu tiên của kỳ nghỉ hè ở trường và nơi đây đang đầy những gia đình có cùng ý tưởng. Jonah nhảy chân sáo dọc theo con đường đầy những cây thông và tự hào khoe tấm vé của mình với người tiếp viên đứng ngay lối vào chính. Khi được đưa cho một mảnh giấy và mấy cây bút màu, cậu quay lại nhìn bố mẹ với dáng vẻ hạnh phúc không giấu giếm, cảnh tượng đó đem lại cảm giác vừa ngọt ngào vừa cay đắng. Không lâu nữa, cậu bé hào hứng này sẽ trưởng thành và trở thành một thiếu niên ngổ ngáo như anh nó. Giờ Jonah mới tám tuổi. Elijah mười ba tuổi và chỉ còn ba năm nữa sẽ thành một mối lo lắng lớn. Giờ cậu đang đứng ngay đằng sau, cố tình đi lang thang và nghe nhạc thật to trên điện thoại của mình.
“Eli, không phải ở đây”, Elaine rít lên, mặt đỏ bừng vì xấu hổ. “Mẹ đã nói rồi.”
Anh quan sát đứa con lớn của mình với sự pha trộn quen thuộc của ngạc nhiên và ghen tỵ, và lại thấy hoang mang khi có những người tuyên bố mình đang sống hạnh phúc vì con cái. Khi quan sát Elijah trưởng thành, trở nên mạnh mẽ, đẹp đẽ, không khiến anh thêm chút tự hào nào, mà chỉ là cảm giác cay đắng, ghen tỵ, độc ác. Và mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ hơn. Trong vòng năm năm, rồi Jonah cũng sẽ thành niên và sẽ có đến hai cậu trai mới lớn như thế dưới mái nhà của anh, tán tỉnh các cô gái, thức khuya, sử dụng ma túy, tất cả những thứ tốt đẹp mà anh được kể lại là mình đã làm thừa mứa trong suốt những năm tháng tuổi trẻ của mình.
Liệu Elijah có hiểu rằng có tồn tại mối liên quan trực tiếp giữa hành vi của cậu và con đau trong đầu bố mình? Vòng sắt quấn chặt xung quanh thái dương anh đã giành chiến thắng trước cơn đau kéo dài tại điểm tiếp giáp giữa đầu và cổ. Anh thò tay vào túi của mình để kiểm tra xem thuốc giảm đau khẩn cấp của mình còn không. Chỉ cần chạm tay vào chúng cũng làm anh cảm thấy tốt hơn. Cậu bé bất đắc dĩ trở lui.
“Mỏi hết cả cổ”, cậu nói. “Con qua góc đằng kia một lúc”, nhưng bàn tay của người cha đang nắm lấy vai cậu lại nghĩ khác.
“Chúng ta sẽ làm điều này như một gia đình”, bố cậu gầm gừ, lớn đến mức khiến một gia đình tóc vàng, gia đình hạnh phúc kiểu mẫu, thật vậy, phải quay sang nhìn chằm chằm.
“Sao cũng được”, Elijah nói, nhưng rõ ràng cậu đang thấy sợ. Elaine ném cho cậu một cái nhìn vừa xấu hổ vừa trách móc.
Khu vườn mới được hai năm tuổi và sự non nớt của nó là hết sức rõ ràng, một rào cản đối với mục đích thiết kế của nơi này là gợi nên những cảm giác về lịch sử. Hẳn là người ta đã bỏ nhiều công sức cho nơi này, nhưng nhiều cụm cây bụi, được sắp đặt để tạo thành những hoa văn phức tạp, hãy còn thưa thớt và ngắn. Nơi đây đem lại cảm giác của một khu vườn ở trung tâm ngoại ô hơn là cuộc hành trình vào quá khứ như tờ rơi hứa hẹn. Hương thơm ở đây phong phú hơn cảnh vật. Những mùi hương bay đến rải rác; khi bước qua một góc mới, bạn sẽ hít phải một mùi hương mới, cũng kích thích và rời rạc như thể bạn đang bước vào một căn phòng mới với nhiều màu giấy dán tường. Một số mùi rất xa lạ đối với anh, nhưng nhiều mùi rất quen thuộc, giống những loại cây họ trồng sau vườn, và có một mùi không mấy thân thiện: những nhánh râu tím bồng bềnh của hoa oải hương đang tỏa ra thứ mùi luôn làm anh phát ốm, vì một lý do nào đó mà anh vẫn không thể hiểu nổi.
Jonah lấy được một thanh kiếm gỗ từ đâu đó và, đã quên khuấy cả tờ giấy, đang chạy dọc theo con đường cát lấp lánh như dát vàng giữa những mảnh đất trồng hoa được xây ngay hàng thẳng lối. Jonah đang đuổi theo Elijah, còn Elijah thì đang cố gắng giả vờ như việc đó không có gì hay ho. Elaine nắm tay anh: họ đi theo con trai lên cầu thang và vào bên trong Kelstice Lodge. Khắp xung quanh là những bức tường gạch cao, tối và ẩm ướt, nhìn thật thanh bình. Anh áp phần thái dương mình vào mặt gạch mát; ngay lập tức cơn đau dịu xuống và anh nới lỏng bàn tay đang nắm chặt vỉ thuốc giảm đau trong túi. Họ cùng nhau leo lên phòng trưng bày, một công trình hết sức sáng tạo làm từ gỗ và kính đặt giữa những bức tường gạch đổ nát và những khung cửa sổ không kính. Nhìn từ trên đây, khu vườn được sắp đặt hết sức hoàn hảo. Những bông hoa đỏ, vàng và trắng đang dập dềnh, làm mềm đi phần đỉnh sắc nhọn của những hình khối. Công trình nhân tạo đó đã được làm mềm mại như thể thuộc về thiên nhiên.
Jonah đang dẫn họ quay trở lại trung tâm của khu vườn, một đài phun nước làm từ đá cẩm thạch và đá granit. Đây là kiểu thiết kế hẳn đã trở thành kinh điển: những người đàn ông và đàn bà trong bộ áo choàng La Mã bằng đá cẩm thạch đang giữ những trái bóng lớn bằng đá trên đầu. Tất cả sáng tạo nằm hết dưới mặt nước, với những họa tiết hình vòng cung và đan chéo ngay giữa trung tâm. Tất cả đem lại cảm giác thật đặc biệt về tương lai.
“Hãy nghĩ xem người ta đã lên kế hoạch kỹ đến mức nào để khiến nó hoàn hảo như vậy”, Elaine nói. “Đó chính là sự chính xác của kỹ thuật. Phải tính toán áp lực nước và đặt đài phun nước vào đúng chỗ đến từng milimet.” Để kiểm tra giả thuyết của mẹ mình, Elijah đặt tay ngay trước một trong những vòi phun và toàn bộ hình khối đó đổ vỡ hết. Jonah lấy tay chém nước thành từng giọt. Elaine đang cúi người để đọc một tấm bia gắn vào bệ đỡ của đài phun nước. Không giống những ký hiệu màu sắc mô tả lịch sử Kelstice, những dòng chữ này không hề khoa trương mà chỉ dành cho những người đã biết từ trước, hoặc những ai luôn chú ý đến tất cả những chi tiết nhỏ nhặt.
“Ôi, thật đáng buồn”, Elaine nói. “Anh xem này, họ đã chết.”
Anh phải khó khăn lắm mới quỳ gối xuống cạnh vợ mình được, cô lập tức đưa tay ra đỡ lấy anh. Những dòng chữ vàng khắc trên đá đen:
ĐÀI PHUN NƯỚC TƯỞNG NIỆM LOUISA TREVELYAN VÀ PAUL SEAFORTH - NHỮNG NGƯỜI ĐÃ GÓP CÔNG XÂY DỰNG KHU VƯỜN VÀ ĐÃ QUA ĐỜI TRONG MỘT TAI NẠN THẢM KHỐC TẠI ĐÂY VÀO NGÀY 15 THÁNG MỘT NĂM 2010.
Louisa Trevelyan, Louisa Trevelyan... Nghe như một bài thơ rất ngắn, rất đẹp, như một lời cầu nguyện.
Cơn đau đầu khủng khiếp nhất từ trước đến nay quật anh ngã xuống sàn. Nhổ cát ra khỏi miệng và nếm thấy vị máu trên lưỡi, anh cuộn tròn người lại, nhắm nghiền mắt trước gương mặt vợ mình, và bàn tay nhỏ bé đeo nhẫn bạc của cô đang đưa ra ấn mạnh lên ngực anh. Hàng tá những bài hát đã bị lãng quên đang vang lên trong đầu anh một cách hỗn loạn.
“Al, sao thế?” Elaine nói. Cô cúi người sát vào anh, che khuất ánh mặt trời. “Alan?”
Anh mở to miệng hét lên.