Chị ước mong trái đất dừng lại. Nhưng khi người mình yêu quý qua đời, trái đất vẫn cứ quay. Chị đã nghe và đọc thành ngữ đó nhiều lần, và ngày hôm ấy chị hy vọng nó là thật, đúng kiểu chị mong Chúa trời hoặc tình yêu đích thực tồn tại, vì nếu không thì… Chị đã nhận được bài học đầu tiên về cái chết khi amatxi Juanita mất chị còn rất bé, một lần nữa khi chị là thanh niên, cha chị qua đời và chính chị cũng từng suýt chết. Khi người ta yêu quý mất đi, trái đất không xoay đến chỗ dừng mà thay đổi trạng thái quanh ta. Nếu trục trái đất hơi biến đổi, ít đến nỗi không ai nhận thấy, nó cũng cho ta một tầm nhìn sáng sủa, cho phép ta hiểu được những khía cạnh thực tế mà chưa bao giờ ta nghĩ là đã có. Ngay lập tức, ta được một đặc ân mơ hồ như nhìn thấy đằng sau phông màn của một vở kịch, vượt ra ngoài giới hạn với bất cứ người nào không tham gia. Chúng ta nhìn thấy những dây rợ, ròng rọc, các giàn để di chuyển từng phần sân khấu và bỗng nhiên, ta phát hiện ra rằng nhìn gần, trông nó kỳ quái, bụi bặm và ảm đạm. Lớp trang điểm của các diễn viên quá đậm, tiếng nói của họ quá to và người nhắc vở mệt nhoài đọc lời thoại trong vở kịch mà họ chẳng đóng vai nào. Khi người ta yêu quý chết đi, sẽ thành vai chính trong một vở kịch ta không được mời, các tuyến nhân vật trong đó đều xa lạ với ta. Mặc dù Jonan Etxaide đã bị giết, và chẳng mấy chốc sẽ nằm sóng sượt trên bàn mổ của San Martín, sự vắng mặt đầy sức mạnh của anh vẫn chi phối mãnh liệt những ngày tiếp theo, dường như anh vẫn còn sống và đang chỉ đạo buổi diễn.
Chân, lưng và đầu Amaia đau nhức nhối. Lúc ngồi trong phòng đợi ở Viện Pháp y Navarre, chị nhớ lại đã bao lần chị quan sát người thân của nạn nhân chờ đợi, và bây giờ là chị. Chị liếc khắp phòng, suy nghĩ về biểu cảm trên mặt các đồng nghiệp đang ngồi túm tụm thành một nhóm, chuyện trò khe khẽ, đúng kiểu dành riêng cho các tang lễ và buổi thức canh người chết, giống những người phụ nữ tụ tập ở ngôi nhà nông trại của Inés Ballarena. Chị đứng lên và tới bên cửa sổ. Những bông tuyết lớn, khô, biến đường phố thành một màu trắng xóa, bóp nghẹt các âm thanh của thành phố, dường như bỗng nhiên đưa nó tới một điểm dừng. Chị nghĩ trông Elizondo hẳn là đẹp lắm, và ao ước được ở đấy. Montes lặng lẽ xuất hiện cạnh chị, và với cử chỉ xin lỗi, anh đưa mời chị cà phê trong cốc giấy. Chị cầm chặt nó trong hai bàn tay.
– Khi anh gọi tôi, anh biết là cậu ấy đã chết.
Montes ngập ngừng giây lát rồi gật đầu. Anh có thể phủ nhận, nhưng sẽ làm Zabalza lúng túng.
– Phải, Zabalza đã nói với tôi. Tôi xin chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Không đáp lại, Amaia quay ra cửa sổ, cảm thấy cốc cà phê ấm áp trong bàn tay giá lạnh.
Josune đã làm trợ lý của San Martín được hai năm. Trong thời gian đó, cô đã quen với vẻ mặt bối rối của bạn bè khi cô kể với họ sếp của mình là người vui tính và cô yêu thích công việc của mình ra sao. Nhưng hôm nay, Josune không thể nói thế. Cô đã chuẩn bị mọi thứ San Martín có thể cần đến: các dụng cụ của ông, máy ảnh, máy quay, đèn chiếu. Hôm nay không có sinh viên, và nằm trên bàn mổ là xác của người sĩ quan cảnh sát hay nôn khi tham dự khám nghiệm tử thi. Josune kéo tấm đắp xuống, và buồn bã ngắm gương mặt anh, trẻ đến thế, đôi môi hơi hé, mái tóc nâu bết lại vì máu, sọ sưng phồng khủng khiếp ở chỗ viên đạn chui ra.
Anh hay đứng đằng sau, không bao giờ đến gần bàn mổ hoặc chạm vào tử thi. Bác sĩ San Martín thường giễu anh sau khi anh ra về, nhưng cô biết ông quý mến phó thanh tra Etxaide, đánh giá cao trí thông minh và sự nhạy cảm của anh. Anh có thể phân tích một cái xác mà không cần đụng đến, và hiển nhiên là tình trạng dễ buồn nôn với xác chết không làm anh thành một thám tử tồi. Trên thực tế, khi San Martín đóng vai trò thầy giáo, Josune nhiều lần nhận thấy ông hài lòng vì các câu trả lời của Etxaide.
Không kìm nổi sự thôi thúc, Josune vươn tay và nhẹ nhàng vuốt ve mặt chàng trai. Cô tưởng tượng anh ấy cũng hơi thích mình… Josune kéo lại tấm đắp che mặt anh và đợi sếp.
Bác sĩ San Martín liếc đồng hồ lần nữa lúc ngồi trong văn phòng ốp gỗ sồi và đồ đạc nặng nề không cân xứng với không gian trên tầng thứ hai, mà ông dùng chủ yếu làm nơi trưng bày bộ sưu tập các pho tượng đồng. Ông thừa hưởng nó từ người tiền nhiệm, một người sành điệu và rõ ràng là thích khoe, thậm chí còn lắp đặt một quầy rượu nhỏ đằng sau lớp gỗ ốp. Trong những ngày đã qua ấy, đây hẳn là nơi tích trữ rượu đắt tiền, nhưng San Martín chỉ cất một chai Macallan chưa bóc niêm phong. Ông bóc ra và rót một ít rượu đen như than bùn vào một trong những cái cốc pha lê có mặt cắt tinh tế cũng là đồ được thừa hưởng. Ông nhấp một ngụm nhỏ, thưởng thức thứ rượu ngon nóng bỏng nơi cổ. Sau khi uống cạn, ông rót thêm một lượng hào phóng, rồi đậy nút và trở lại cái ghế bành thoải mái đằng sau bàn. Ông quan sát cảm giác run run ở bàn tay đã giảm bớt. Ông đã có một quyết định đúng đắn; đây không phải lần đầu tiên sự nghiệp của ông khựng lại ở việc thực hiện khám nghiệm tử thi. Ông có thói quen tránh mổ tử thi trẻ sơ sinh và những đứa trẻ rất bé; bàn tay ông dường như quá to để thao tác với các nội tạng bé xíu của chúng; ông cảm thấy mình vụng về và tàn bạo trong cử chỉ, và không thể không liếc nhìn những bộ mặt bé xíu, ám ảnh ông trong nhiều ngày. Vì thế, trong thời gian này, ông đã giao phó những cuộc phẫu thuật ấy cho các đồng nghiệp không cùng nỗi băn khoăn như ông. Cho đến bây giờ, ông chưa bao giờ từ chối khám nghiệm tử thi cho người lớn, chỉ khi chứng kiến nỗi thương tiếc của Salazar ông mới nhận ra rằng: có những việc một người nên làm và những việc khác không bao giờ nên làm.
Chiếc điện thoại Bakelite cũ trên bàn phát ra tiếng rít. San Martín nhấc máy và lắng nghe lúc trợ lý thông báo bác sĩ Maite Hernandez đã tới.
– Tốt, tôi sẽ xuống ngay, - ông nói.
Hơi ấm Amaia cố giữ của chút cà phê còn lại đã tan biến lúc chị nói chuyện điện thoại trong phòng giải lao. Chị thích làm việc này hơn bị các đồng nghiệp của mình và đội trợ giúp nhìn chăm chú, họ đang đợi bác sĩ San Martín bắt đầu cuộc khám nghiệm tử thi.
Các máy ủi tuyết đã làm xong việc, dồn tuyết thành nhiều đống lớn ở hai bên đường, và trong khi làm đã vùi vài chiếc ô tô. Amaia xuống các bậc, lắng nghe giọng nói lo lắng của James ở đầu dây bên kia, nhận thấy đất nghiến xào xạo dưới chân và sự im lặng khác thường của thành phố ngập trong tuyết, dường như màn đêm buông quá sớm.
– Em ổn chứ, Amaia?
Chị nói ngay, không cần nghĩ:
– Không, em không ổn.
– Anh không biết mất bao lâu mới tới được, thậm chí cũng không biết đường cao tốc có thông không, nhưng anh đi ngay bây giờ.
– Đừng, James, anh đừng tới, họ vừa bắt đầu dọn quang các đường phố, một nửa thành phố vẫn ngừng hoạt động.
– Anh không quan tâm, anh muốn ở bên em.
-James, em ổn mà. - Chị cưỡng lại bản thân. - Nơi này đông cảnh sát, bọn em đang đợi khám nghiệm tử thi, sau đó là lấy lời khai, chắc phải mất nhiều giờ, và em không thể ở bên anh được…
Sự im lặng khó chịu bất chợt bao trùm câu chuyện.
– Amaia… Anh biết là không phải lúc, nhưng anh không thể đi chuyến khác…
Im lặng lâu hơn.
– Anh nói về chuyến đi. Ba anh sẽ mổ vào hôm thứ Hai.
-James à, hiện giờ…
– Anh biết, - anh ngắt lời, - và anh hiểu, nhưng em có hiểu là anh phải đi không?
– Có, - chị thở dài.
– Anh phải đến đấy, Amaia. Ông là ba của anh, và mặc dù mẹ cố làm nó nhẹ đi, song phẫu thuật không phải là một cuộc đi dạo trong công viên.
– Em nói rồi, em hiểu mà, - chị mệt mỏi đáp.
– Vậy thì, anh đoán nếu em không phải chịu trách nhiệm điều tra, em có thể đến với gia đình anh trong vài ngày, sau tang lễ.
– Sau tang lễ? - Chị không tán thành. - James à, em chỉ huy đội điều tra án mạng, mà Jonan là đồng nghiệp và là người bạn tốt nhất của em… - Lúc đang nói, một ý nghĩ lóe lên trong đầu chị: Sao mình không nói là “chúng ta”?
– Amaia, anh mang Ibai đi cùng như đã dự định. Em sẽ không thể trông nom nó, và cô Engrasi sẽ quá vất vả. Vài ngày nữa chúng ta sẽ gặp nhau.
Cảm giác hoang mang và hiu quạnh bao trùm khi chị nghĩ phải tách rời Ibai. Nhưng James nói đúng, chị không thể trông nom con, và họ nên làm theo kế hoạch ban đầu. Chị cảm thấy mệt mỏi ghê gớm lúc một lần nữa ngẫm nghĩ chỉ một từ thôi, sao có thể thay đổi cả đời mình đến thế, giáng chị xuống vị trí khán giả xem cảnh cuộc đời chị tan rã. Phải, James nói đúng. Song chị muốn phản đối, muốn hét lên: “Cái gì?!”, muốn đòi hỏi, khẳng định. Nhưng chính chị không biết là gì, còn đâu sức lực cho nó nữa.
Chiếc taxi đỗ bên ngoài, và một phụ nữ trung niên bước ra.
-James à, chúng ta sẽ nói chuyện này sau. Em phải ngắt máy đây.
– Amaia.
– Gì vậy? - Chị nói, bực bội.
– Anh yêu em.
– Em biết, - chị đáp và chấm dứt cuộc gọi.
Năm phút sau, San Martín vào phòng đợi, bác sĩ Maite Hernandez đi cùng.
– Thưa các thanh tra, - ông nói với tất cả. - Vì lý do cá nhân, tôi sẽ không thực hiện cuộc khám nghiệm tử thi phó thanh tra Etxaide. Đồng nghiệp kính mến của tôi, bác sĩ Maite Hernandez đây sẽ thay tôi. Tôi sẽ xem kết quả, - ông nói lúc họ bắt tay nhau.
– Salazar, tôi tin là hai người đã gặp nhau…
Amaia giơ tay, người phụ nữ siết tay chị vững vàng và nói khẽ:
– Tôi rất tiếc vì sự mất mát của cô.
Đáp lại, Amaia nghe thấy mình thốt ra những lời chị đã nghe thấy từ miệng mẹ của Johana cũng như một người con gái của Lucia Aguirre, song lúc đó chị chưa thấm thía hoàn toàn.
– Xin hãy chăm sóc cậu ấy trong đó. - Đây là một câu nói hớ, một sự vô tình lỡ lời, một lời cầu nguyện chân thành khiến Montes cau mày lúc thở hết ra và Zabalza nhăn mặt, cố dằn lòng.
Clemos và đội anh ta theo nhà bệnh lý học vào phòng mổ trong lúc Amaia và các đồng nghiệp của chị đứng xem với vẻ mặt tang tóc.
– Tôi nghĩ có lẽ các vị muốn đợi trong văn phòng của tôi, - San Martín gợi ý, ra hiệu cho họ về phía cầu thang.
Amaia hết sức biết ơn San Martín đã để họ dùng văn phòng của ông ngày hôm đó. Bước vào căn phòng ảm đạm, đầy nam tính mà chị đã đến thăm lần đầu hồi năm ngoái, Amaia cảm thấy tràn ngập u uất. Lần đó, mẹ của Johana Marquez nước mắt lã chã đã kể với họ chồng bà ta kiểm soát hành vi của con gái bà, sau đó đã cưỡng hiếp và giết cô. Mọi khi Jonan thường đi cùng chị, và chị nhớ lại anh đã cảm động biết bao khi thấy người đàn bà cứ một mực xin cầu nguyện trước một pho tượng đồng nhỏ. Amaia liếc nhìn pho tượng. Pietà lộng lẫy, cao một mét, đứng đúng chỗ ấy trên bàn họp, một hiện thân khác thường của Đức mẹ Đồng trinh Mari bế đứa con trai đã chết trên tay, mặt Chúa Giê su giấu trong các nếp gấp của chiếc áo choàng, giống một trẻ sơ sinh ôm chặt vú mẹ. Amaia chăm chú ngắm pho tượng, nghĩ đây là một cử chỉ tự nhiên, con người đòi hỏi một thân xác, giống như sự thôi thúc mà chị cố nén lại khi trông thấy Jonan nằm trên sàn: ôm lấy anh, siết chặt anh vào ngực mình. Nước mắt cay xè trong mắt và chị nuốt khan, rời mắt khỏi pho tượng để trấn tĩnh lại.
San Martín mời Amaia ngồi ghế của ông sau chiếc bàn nặng, trong lúc Clemos ngồi đối diện chị, hiển nhiên là khó chịu vì sự có mặt của chị. Anh ta không ưa chị. Clemos là một trong những cảnh sát cứng nhắc, bực tức vì có một phụ nữ làm sếp, và tận dụng sự khoái chí trẻ con được là “vua của lâu đài”. Chị nghiêm nghị nhìn Clemos, anh ta lẩn tránh bằng cách đọc các ghi chép.
– Các vị sẽ nhận được bản sao khám nghiệm tử thi ngay khi làm xong, - anh ta bắt đầu, - trong khi chờ đợi… phó thanh tra Etxaide bị bắn hai phát, một vào ngực và phát thứ hai vào đầu, sau khi đã ngã xuống sàn. Chúng tôi đã thu được một vỏ đạn - có vẻ kẻ sát nhân đã mang vỏ kia đi - và một viên đạn găm vào ván sàn. Bác sĩ Hernandez đã lấy viên thứ hai khỏi xác. Tính chất của tội ác và loại súng cho thấy là của một kẻ giết thuê. Tôi đã cho vài cảnh sát lục soát nhà Etxaide tìm vũ khí giết người, chúng thường ném đi ngay lập tức, hoặc vào thùng rác hoặc xuống cống rãnh. Có thể chúng tôi không bao giờ tìm thấy.
Clemos ngước lên phán đoán phản ứng của chị rồi trở lại với các ghi chép.
– Mọi thứ cho thấy hoặc kẻ giết người quen biết nạn nhân, hoặc sự xuất hiện của hắn không có vẻ đe dọa. Theo tư thế của xác chết ở tận phía xa của phòng khách, có thể nói Etxaide không chỉ mở cửa cho kẻ giết người, mà còn mời hắn vào nhà. Không có dấu hiệu vật lộn, mặc dù máy tính và một số thiết bị nhiếp ảnh bị lấy đi, ví và những đồ đạc giá trị của chủ nhân không bị động đến, vì thế đây có vẻ không phải là một vụ ăn trộm.
– Còn khẩu súng lục ổ quay của Jonan thì sao? - Montes hỏi.
– Bị mất. Các vị biết đấy, đây cũng là điển hình của kẻ giết thuê; tôi sẽ không ngạc nhiên nếu nó xuất hiện ở một hiện trường gây án khác trong thời gian một vài năm. Một khẩu súng tốt là vô giá.
Amaia dửng dưng lắng nghe.
– Vì thế, chúng tôi cần các vị cho chúng tôi biết ai có thể muốn Etxaide chết, ai căm ghét anh ta và liệu anh ta có bị đe dọa không.
Cả Montes và Zabalza đều lắc đầu.
– Tôi không thể hình dung Jonan bất hòa với bất cứ ai. Cậu ấy không phải loại người đó, - Montes tuyên bố.
– Còn các vụ Etxaide đang làm? Có thể người bị buộc tội hoặc các nghi phạm căm hận anh ta?
– Tôi sẽ gửi anh một bản sao tất cả các báo cáo, - Iriarte nói. - Trong vụ basajaun, thủ phạm đã bị bắn; nghi phạm chính trong vụ tarttalo tự tử trong tù; một gã Colombia giết bạn gái và cố tự tử; một phụ nữ sáu lăm tuổi đâm chồng đến chết trong lúc ông ta ngủ, sau khi chịu đựng nhiều năm bị bạo hành gia đình, và vụ Dieietzki - một kẻ vận chuyển ma túy đã bố trí giết một trong các đối thủ của hắn trong thời gian hắn ở tù.
– Các vụ gần đây thì sao?
– Vụ Esparza, - Iriarte nói tiếp. - Một người bố bị buộc tội giết con gái bốn tháng tuổi. Hắn cũng bị giết trong tù.
– Phải, tôi nghe nói số xác chết tăng không ngừng, - Clemos nói và cười tự mãn với một người trong đội mình.
– Cẩn thận cái mồm đấy, Clemos! - Montes cáu. - Hoặc tôi sẽ…
– Montes, - Amaia xen vào, - bỏ qua đi. Nếu chúng tôi cho hắn đủ dây thừng, có lẽ hắn đã tự treo cổ lên rồi.
Clemos khó chịu nhìn chị và nuốt khan.
– Đây là một câu đùa thôi.
– Chúng tôi không có tâm trạng để anh đùa, - Montes nói và hầm hầm nhìn anh ta.
Clemos tiếp tục:
– Chúng tôi cần máy tính cũng như tiếp cận với bàn làm việc và các đồ đạc cá nhân của Etxaide ở đồn cảnh sát Elizondo.
– Cứ đến bất cứ khi nào thuận tiện, - Iriarte nói.
Clemos hắng giọng, bứt rứt.
– Còn các yếu tố khác nữa…
– Có thể là gì vậy? - Amaia hỏi.
– Những thứ không liên quan tới công việc cảnh sát.
– Tôi không hiểu anh định nói gì.
– Liệu Etxaide có dính líu đến một số việc mờ ám như ma túy, vũ khí…
– Không. Anh có thể loại trừ hẳn.
-… Chúng tôi không quên anh ta là người đồng tính.
Amaia nghiêng đầu sang một bên, nheo mắt lúc săm soi Clemos.
– Tôi thấy bản năng giới tính của phó thanh tra Etxaide không đóng vai trò gì trong việc phá vụ này.
– Ờ, - Clemos nói, tránh cái nhìn của Amaia và tìm nơi ẩn nấp trong đám đồng nghiệp của mình. - Rõ ràng chuyện này trong cộng đồng gay có phần lộn xộn và… họ làm cho mọi sự rối bét. - Anh ta nhún vai.
– Thanh tra Clemos, - Amaia nói, - trước khi bắt đầu suy xét, anh cần chắt lọc suy nghĩ của mình và đưa ra những lập luận thẳng thắn. Trước hết, anh phác ra một loạt các lý do hấp dẫn để gợi ý kẻ sát nhân là tên giết thuê, còn bây giờ anh lại nói đây có thể là một tội ác của sự đam mê. Thứ hai, không hề có bằng chứng mức độ bạo lực trong cộng đồng tình dục đồng giới cao hơn trong cộng đồng khác giới. Tôi không thích anh, Clemos ạ, và tôi không tin anh thích hợp để chỉ huy cuộc điều tra này, nhưng Chánh thanh tra đã giao cho anh phụ trách và tôi phải chấp nhận. Tuy nhiên, nếu tôi còn nghe thấy anh nói bóng gió không căn cứ lần nữa, tôi sẽ phải đưa anh ra khỏi vụ.
Clemos đứng dậy.
– Rất hay, nếu đây là cách cô muốn. Tôi đích thân đến nói chuyện với cô vì tôn trọng. Tôi có thể gửi báo cáo viết, và từ nay trở đi, tôi sẽ làm thế.
– Tốt, đó là thứ đầu tiên tôi muốn có trên bàn vào sáng mai, - chị trả miếng lúc anh ta lao ra ngoài.
Đội của Amaia còn lại bên bàn, không nói gì và nhìn nhau. Amaia nhắm mắt và lắc đầu.
– Tôi biết mình đã đi quá xa… Nhưng họ không được nghĩ Jonan là… người như thế. Tôi sẽ không để tên ngốc đó ra đi với những nhận xét thô bỉ.
– Sếp không cần xin lỗi. Tôi suýt đấm hắn lòi mắt, - Montes nói.
– Thử đặt mình vào địa vị anh ta xem, - Iriarte xen ngang. Tất cả quay nhìn anh, bực tức. - Mọi thứ mới ở giai đoạn đầu của cuộc điều tra, anh ta buộc phải nhìn nhận bao quát.
– Anh nghĩ thế ư, thanh tra, - Montes vặn lại. - Những thứ răm rắp tuân theo sách vở, chẳng phải đôi khi cũng làm anh chán ngấy?
Sự căng thẳng trong phòng lên tới cực điểm lúc hai người đàn ông nhìn nhau trừng trừng. Amaia định xen vào thì bác sĩ Hernandez tới, có bác sĩ San Martín đi cùng.
– Bác sĩ San Martín đề nghị tôi trả lời mọi câu hỏi của các bạn, nên tôi tới đây, - bà nói và ngồi vào ghế Clemos để trống.
– Xin bác sĩ cho chúng tôi biết bà đã tìm thấy gì, - Amaia nói.
Bác sĩ Hernandez rút cây bút và mở cặp hồ sơ mang theo, lấy ra một sơ đồ thân người, bà vẽ lên đó lúc nói.
– Hai phát đạn bắn từ khẩu súng lục chín ly: phát đầu tiên vào ngực, làm phó thanh tra Etxaide ngã, cắt đứt động mạch chủ gây chảy máu ồ ạt,- phát thứ hai vào trán giết chết ngay lập tức tuy không cần thiết vì anh ấy sẽ chết trong ít giây do mất máu. Viên đạn đầu tiên mắc ở cổ, đã lấy ra trong cuộc giải phẫu; viên thứ hai gây một đường ra và đã thu được tại hiện trường gây án. Căn cứ theo mức độ cứng đờ của xác chết, chúng tôi ước đoán thời gian tử vong từ mười giờ đến mười hai giờ đêm qua, nhưng phải đợi kết quả xét nghiệm mới khẳng định.
– Bà nghĩ chuyện gì xảy ra?
– Anh ấy mở cửa cho kẻ giết người, mời hắn vào và mời ngồi.
– Tại sao bà nghĩ thế?
– Đường đi của viên đạn thứ nhất. Nó đi ngược lên, dường như kẻ sát nhân đang quỳ hoặc đang ngồi. Nhìn sơ đồ các vị sẽ thấy: viên đạn vào ngay dưới xương đòn rồi nằm ở cổ. Nếu hung thủ đang đứng thì dù hắn tương đối thấp, viên đạn sẽ ra qua lưng hoặc nằm ở bả vai, và sẽ được tìm thấy ở dưới sọ.
Amaia nghiên cứu sơ đồ.
– Cả hai người nhất trí là hung thủ chắc phải ngồi ở đây? - Chị nói với Hernandez và San Martín lúc chỉ vào một chỗ trên sơ đồ, rồi đưa ngón tay vạch một đường.
Amaia nói với toàn đội:
– Cho tôi xem các bức ảnh chụp căn hộ của phó thanh tra Etxaide.
Tất cả đặt điện thoại di động lên bàn, hiện lên ảnh căn phòng ở vài góc độ khác nhau.
– Thế thì chưa ổn. Kẻ giết người không thể đối diện với Jonan trong lúc ngồi trên sofa. Trừ khi hắn di chuyển cái xác.
– Xác nằm tại chỗ cậu ấy ngã, - San Martín nói, - và sau đó không di chuyển.
– Vậy hắn có thể dịch chuyển đồ đạc?
– Đồ đạc cũng không dịch chuyển, - Montes nói.
– Có lẽ kẻ tấn công rất thấp, - Amaia liều đoán.
– Tầm người bằng một đứa bé tám hoặc chín tuổi ư? Tôi ngờ lắm.
– Có thể có cuộc vật lộn, và Jonan đẩy hung thủ, vì thế cậu ta bị bắn từ chỗ thấp hơn, - Zabalza gợi ý.
– Không có vật lộn, không có các vết thương vì tự vệ hoặc bất cứ dấu vết nào trên bàn tay Jonan, tuy cậu ta có thể đẩy kẻ tấn công ra cửa.
Bác sĩ Hernandez trầm tư, chăm chú nhìn sơ đồ.
– Bà có đồng ý với thanh tra Clemos rằng đây là việc làm của một kẻ giết người chuyên nghiệp không? - Amaia hỏi.
Ngước lên, nhà bệnh lý học đăm đăm nhìn vào khoảng không.
– Có thể… Những chi tiết rõ ràng nhất đều chĩa về hướng đó, nhưng có những chi tiết khác dấy lên nhiều nghi ngờ. Ví dụ, phát đạn này bắn từ dưới thấp, đường đi của viên đạn rất lạ lùng, không đúng kiểu kẻ giết người chuyên nghiệp. Rồi đến phát thứ hai. Đây có thể là phát súng kết liễu, cách để kẻ sát nhân biết chắc đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng như tôi đã nói, phát thứ nhất đã là chí tử, mặc dù cái chết của Jonan rất đau đớn và vật vã; máu chảy ồ ạt khiến phổi bị xẹp, máu tràn đầy thực quản và khí quản làm Jonan hết sức đau đớn vì ngạt thở. Trong trường hợp đó, phát súng thứ hai làm anh ấy đỡ khổ sở. Nó gần như là một hành động nhân đạo.
– Bà lỡm tôi chắc! - Montes kêu lên. - Một viên đạn bắn vào đầu là một hành động nhân đạo?
– Khi mục đích là giảm bớt nỗi đau thì không cần nghiêm khắc như thế.
– Bà nghĩ vì thế mà kẻ sát nhân bắn cậu ấy hai lần? - Montes hỏi, ngờ vực.
Bác sĩ Hernandez lấy một tấm ảnh trong hồ sơ của bà. Ảnh phóng to mặt Jonan, chụp tại hiện trường gây án. Bà đặt nó lên bàn, và có thể nghe thấy sự im lặng lan rộng như một làn sóng lạnh ngắt trùm lên tất cả.
– Không. Tôi nghĩ vì kẻ giết người nhắm mắt lại.