Grace ngồi cạnh Nick trong phòng thẩm vấn. Luật sư được chỉ định cho vụ này là Mitchell Patrick. Ngồi cạnh anh ta, Jade đang tự nghịch tóc, cuốn phần lọn quanh ngón trỏ của mình. Đôi mắt cô ta trông có vẻ hoang dại khi nhìn vào Grace, nụ cười của cô ta đầy phấn khích.
Buổi thẩm vấn bắt đầu. Kế hoạch là để Nick phụ trách và Grace hỗ trợ khi cần thiết. Nếu Jade chỉ muốn nói chuyện với Grace, và cô có thể khiến cô ta lên tiếng, thì Nick sẽ im lặng. Trên tầng, cả đội đang theo dõi qua màn hình, sẵn sàng đứng dậy và đi tìm Leon ngay khi họ có được vị trí của hắn từ Jade. Dù còn sống hay đã chết, họ vẫn cần phải tìm ra hắn.
“Jade, cô có thể cho tôi biết anh trai Leon của cô đang ở đâu không?” Nick bắt đầu. “Chúng tôi bắt buộc phải tìm ra anh ta, kiểm tra xem anh ta có ổn không, bởi đã không có ai trông thấy anh ta từ khi…”
“Tôi không nói chuyện với ông,” Jade ngắt lời. “Tôi sẽ chỉ nói với Grace thôi.”
“Tôi vẫn phải ở đây, Jade ạ,” Nick nói. “Bắt buộc phải có mặt hai sĩ quan khi tiến hành thẩm vấn.”
“Nói dối!”
“Cô đã ở đâu vào tối thứ Ba…”
“Tôi đã lên giường với Graham Frost,” Jade lại cắt ngang. “Bằng chứng ngoại phạm ưa thích của mọi người.”
Khi tiếng cười của Jade vang vọng trong căn phòng, Grace khẽ rùng mình. Cô càng ớn lạnh hơn khi ánh mắt Jade lại hướng về phía mình.
“Tôi sẽ không nói với bất cứ ai ngoại trừ Grace,” cô ta quả quyết.
“Tôi ở đây,” Grace ngồi thẳng lên. “Cô có thể nói với tôi bất cứ điều gì.”
“Ví dụ như?”
“Chà, ngoài việc muốn biết Leon đang ở đâu và anh ta có ổn không, tôi còn muốn biết giờ cô cảm thấy thế nào.”
Jade ngừng nghịch tóc và ngước lên nhìn cô. “Chị đâu có quan tâm đến tôi. Chị chẳng bao giờ quan tâm cả. Chẳng có ai hết.”
Grace để cô ta nói. Cô không chắc mình nên an ủi, đồng ý hay phản đối cô ta, nói rằng cô ta được mọi người yêu thương. Cô không chắc, bởi cô thực sự không biết.
“Cô có muốn nói với tôi về chuyện đó không?” Cô đề nghị.
“Chắc chắn rồi.” Jade rướn người về phía trước. “Nhưng nếu tôi kể cho chị nghe chuyện đã xảy ra thì chị sẽ phải lắng nghe nó từ đầu đến cuối, và nó không dễ chịu chút nào đâu. Chị có chắc không?”
Grace đã muốn nói không. Cô không muốn nghe bất cứ điều gì có thể khơi gợi lại những ký ức của mình, nhưng rồi cô gật đầu. Điều quan trọng lúc này là tìm ra Leon. Cô phải nghĩ về mối quan hệ mà mình đã xây dựng với Jade trước đây. Và cô phải hỏi câu hỏi mà họ đều muốn biết.
“Có, tôi chắc chắn.” Grace gật đầu. “Hãy kể lại từ đầu cho tôi nghe, từ lúc cô giết cha mình.”
Căn phòng chìm trong im lặng. Nick lén nhìn Grace khi Jade cắn môi dưới.
“Tôi đã nghĩ rằng những nỗi đau sẽ chấm dứt khi tôi giết ông ta,” Jade thú nhận.
“Ai cơ?” Grace muốn một cái tên.
“Cha chúng ta đó, Grace.”
“George Steele?” Cô nhấn mạnh.
“Phải! Nghe tiếp đi.”
Khi cô và Jade nhìn chằm chằm vào nhau sau đó, Grace có thể tưởng tượng ra cảnh đội của mình ở trên tầng đang đấm vào không khí, nhưng vẫn muốn giữ im lặng để lắng nghe từng lời Jade nói. Đây rõ ràng mới chỉ là khởi đầu.
“Ông ta đã bắt đầu tất cả,” Jade nói thêm. “Ông ta nhốt tôi trong garage, đưa đám đàn ông tới để hành hạ tôi khi tôi mới mười hai tuổi và sau đó, khi mà như vậy vẫn là chưa đủ, ông ta đưa tôi tới căn nhà đó để những gã đàn ông khác cũng có thể hành hạ tôi. Ông ta muốn vài gã chơi tôi cùng một lúc khi tôi đã quen với việc đó.”
Grace cố không tỏ ra nao núng trước những lời nói của Jade. Thật khó khăn khi phải nghe những chuyện như vậy.
“Nếu ông ta vẫn còn sống thì Megan sẽ không được an toàn, phải vậy không?” Grace mớm lời.
“Không. Còn hơn thế nữa, bởi chúng đã tổ chức các bữa tiệc trở lại. Tôi đã là một món hàng hết đát khi mười sáu tuổi và không cần phải tới đó thêm nữa. Nhưng khi tôi nhận ra rằng chúng vẫn diễn ra, tôi nghĩ mình phải ngăn chúng lại bằng cách giết cha.” Cô ta mỉm cười. “Chị biết không, đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được quyền lực. Cha thường xuyên bắt hai cậu con trai đánh nhau. Ông ta đặt biệt danh cho họ thay vì gọi bằng tên thật. Thằng Lùn là cách ông ta gọi Leon. Eddie thì là Mặt Thộn. Làm sao ông ta có thể tàn nhẫn đến vậy? Cha nói rằng điều đó giúp họ trở nên rắn rỏi hơn để có thể tiếp quản cơ ngơi mà ông ta đã tạo dựng cho họ.”
Grace chưa từng phải nghe những thứ tương tự và tự hỏi điều gì đã khiến George Steele trở nên như vậy, đâu là điểm khởi đầu của ông ta. Có phải ông ta cũng từng bị cha mẹ bạo hành khi còn nhỏ? Liệu cô có bao giờ biết được điều đó không?
“Và Leon thì sao?” Cô chất vấn. “Có phải cô đã tấn công anh ta không?”
“Đừng ngắt lời chứ, Grace.” Jade lườm cô. “Ngoài việc bắt hai con trai đánh nhau, George cũng ép họ phải đánh tôi. Leon luôn là người đánh tôi mạnh nhất. Eddie vẫn thường quan tâm tôi, nhưng Leon thì chỉ đơn giản là một kẻ hèn hạ.”
Tiếp tục là sự im lặng, và Grace cảm thấy thật khó lên tiếng.
“Leon đâu rồi, Jade?” Nick dịu dàng hỏi.
“Ông có biết rằng tất cả những người chết đều có bí mật không?” Jade nhìn ông như thể vừa mới nhớ ra rằng ông đang có mặt ở đó. “Josh là tình yêu đầu tiên của tôi, nhưng hắn đã đối xử với tôi vô cùng tồi tệ. Hắn đánh đập tôi, trong khi tất cả những gì tôi muốn là được yêu thương.”
“Anh ta có thích những cô gái trẻ không?”
“Tôi không nghĩ vậy, nhưng tôi cũng đã không nghĩ rằng hắn có liên quan tới các bữa tiệc cho tới khi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hắn và Leon vào một đêm nọ. Josh đang nói về việc làm cách nào chúng có thể kiếm được tiền một cách dễ dàng, nhưng Leon phản bác rằng đó chỉ là những cô gái trẻ ngây thơ. Josh bảo hắn không cần lo lắng, rằng họ sẽ được chăm sóc cẩn thận. Không khó để biết được chuyện gì đang diễn ra ở đó. Tôi cá rằng sẽ có vài người phụ nữ lớn tuổi ở đó, nhưng chúng sẽ sử dụng các cô gái, tôi chắc chắn về việc đó. Bởi tôi từng được bảo rằng mình sẽ được chăm sóc nhiều năm về trước và nhìn xem chuyện gì đã xảy ra với tôi!”
“Vậy nên cô đã trả thù bằng cách tạt a-xít vào mặt anh ta?” Grace cần phải biết lý do.
“Không hẳn. Cô không thấy vóc dáng của hắn sao?” Đôi mắt của Jade đảo qua lại giữa họ. “Tôi cần phải chắc chắn rằng mình sẽ hạ được hắn, bởi việc giết hắn sẽ tạo ra tình trạng hỗn loạn cũng như khiến người ta chú ý tới cái phòng tập khốn nạn đó. Tôi quan sát hắn quằn quại trên mặt đất, lắng nghe hắn gào thét. Hắn xứng đáng phải nhận tất cả những điều đó. Hắn luôn nói về những điều mình đã làm. Hình ảnh mà hắn ảo tưởng về bản thân thật thảm hại. Hắn muốn sở hữu chiếc xe đắt tiền nhất, công việc tốt nhất, người phụ nữ xinh đẹp nhất trong vòng tay – dù hắn đã kết hôn. Hắn nghĩ mình là người đứng đầu và có thể chạm tay vào mọi thứ. Không hề. Hắn từng đánh đập tôi, khiến tôi phải khóc, phải cầu xin tình yêu của hắn, và hắn biết những chuyện tôi đã phải trải qua khi còn nhỏ. Tôi hy vọng hắn sẽ thối rữa dưới địa ngục vì những gì đã làm.”
“Cô đã trốn thoát sau khi giết anh ta như thế nào?” Grace hỏi khi Jade dừng lại lấy hơi.
“Tôi đã lẻn ra sau bãi xe của phòng tập, trèo qua hàng rào để tới cánh đồng phía sau.” Jade dùng hai ngón tay để minh họa lại các bước đi. “Khi đó thật tĩnh lặng. Josh đã ngừng gào thét khi tôi đâm hắn. Tôi chạy tới chỗ con kênh. Có rất nhiều nơi mà tôi có thể tới được từ đó.” Jade lại cười, quay mặt về phía Grace. “Tôi không thể tin nổi là mình đã bình tĩnh tới vậy khi tạt a-xít vào mặt hắn. Và khi hắn nhận ra tôi ngay khoảnh khắc trước đó, tuyệt đỉnh!”
Sự im lặng một lần nữa bao trùm căn phòng. Thật khó để chấp nhận chuyện này; những gì Jade nói thật tàn nhẫn. Grace biết rằng họ cần hỏi về Leon, nhưng cô cũng hiểu rằng họ sẽ chẳng thu được gì từ Jade cho tới khi cô ta sẵn sàng nói. Vậy nên họ sẽ để cô ta thú nhận mọi thứ và sau đó có thể có được những gì mình muốn.