Tiệm Sách Cũ Biblia

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 22 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Phần Kết
Phần Kết

❊ ❊ ❊

Cứ thế, tôi nghỉ việc ở tiệm sách cũ Biblia. Tôi có quay lại một lần để nhận nốt số lương, hôm ấy Shinokawa không có mặt ở tiệm.

Mẹ là người tức giận nhất khi tôi trở về cuộc sống vô công rồi nghề.

“Mày nghĩ gì mà vừa đi làm một tháng đã bỏ việc thế hả? Ngần đấy thời gian đâu đã đủ để xác định công việc tốt xấu ra sao? Mày đấy, không kiếm ra tiền thì chẳng khác gì sâu bọ cả, biết chưa? Không làm thì không có ăn đâu nhé!”

Mẹ quát mắng tôi bằng tất cả cơn cáu giận. Rồi, hình như phát hiện mình hơi quá lời trước vẻ mặt tiu nghỉu của tôi nên sáng hôm sau, trước khi đi làm, mẹ đã để lại một mấu giấy nhắn ở trong bếp.

“Số tiền mày kiếm được cũng tạm đủ ăn rồi. Cứ bình tĩnh tìm việc mới nhé.”

Tôi hơi phiền muộn vì thi thoảng mẹ cũng nói được một câu có lý.

Thật lòng, tôi không thể giải thích được vì sao mình lại muốn nghỉ việc ở tiệm sách nữa. Không được tin tưởng thì sao? Thứ duy nhất một nhân viên cần có sau khi làm việc chăm chỉ là lương thôi mà. Tóm lại, có lẽ tôi đang cố đòi hỏi một thứ gì đó nhiều hơn là quan hệ giữa chủ tiệm và nhân viên. Tôi cũng không rõ đây có phải là tình yêu không. Mối quan hệ giữa một người muốn kể chuyện về sách và một người muốn nghe là thế nào, tôi không gọi tên được.

Nói chung, tôi không nên ấp ủ bất kì hi vọng hão huyền nào ở nơi làm việc, nhất là với một cô gái xinh đẹp đeo kính lớn tuổi hơn. Tôi tự nhắc nhở bản thân như vậy rồi bắt đầu hành trình tìm công việc mới.

Hai tuần tiếp theo trôi qua trong yên bình. Sau khi viết không biết bao nhiêu sơ yếu lý lịch, tham gia không biết bao nhiêu buổi giới thiệu của các công ty, cuối cùng tôi cũng lọt được vào vòng phỏng vấn cuối của một công ty thực phẩm ở Saitama. Có lẽ từ nay trở đi mọi chuyện sẽ khá hơn. Đang nghĩ thế thì chuông điện thoại réo vang. Đầu dây bên kia là em gái của Shinokawa. Ngập ngừng một lúc, tôi cũng bắt máy và chào hỏi cô bé.

“Cửa tiệm thế nào rồi?”

Đó là điều tôi muốn hỏi nhất, và cũng đã hỏi ra miệng. Nhân viên mà nghỉ việc đột ngột thì ít nhiều gì cũng gây rắc rối cho cửa tiệm. Tuy nhiên, Ayaka vẫn nói chuyện với giọng điệu thoải mái.

“Hiện đang đóng cửa tạm thời để chờ tuyển nhân viên mới ạ. À, anh Gora cũng đừng lo nhé. Dù sao đi nữa, mở cửa khi vắng mặt chị em thì cũng chẳng có ý nghĩa gì cả.”

Dẫu cô bé nói thế, tôi vẫn không thể xóa nhòa cảm giác tội lỗi trong lòng. Đằng nào thì nguyên nhân trực tiếp khiến tiệm phải tạm đóng cửa cũng là do tôi nghỉ việc mà ra.

“Em có vấn đề khác quan trọng hơn muốn hỏi anh.” Giọng Ayaka bỗng trở nên nghiêm túc, “Anh Gora này, giữa anh với chị em có chuyện gì à?”

Khó trả lời thật đấy. Tôi không thể kể về cuốn Những năm cuối đời, cũng không tài nào giải thích rõ vấn đề cá nhân giữa tôi và Shinokawa được.

“Ờ, ừm. Cũng có chút chuyện.”

“Chút chuyện... Ý anh là anh sờ ngực chị ấy rồi hả?”

“Làm gì có!”

“Nhưng ngực chị ấy to thật mà nhỉ? Nhìn cũng đẹp nữa.”

Rõ ràng là cô bé đang trêu tôi. Đáng ngạc nhiên là trí tưởng tượng của tôi vẫn bị kích thích như thường.

“Anh ngắt máy đây.”

“Em xin lỗi, chờ một chút đi! Chị em dạo này kì lạ lắm.”

“Hả?”

“Chị ấy không đọc sách nữa.”

Tôi nghẹn lời. Ayaka đang nói về người chồng chất hàng đống sách trong phòng bệnh đó sao? Người lừa dối tất thảy chỉ để bảo vệ một cuốn sách đó sao? Quả là không thể tưởng tượng được.

“Từ khi anh nghỉ việc, chị ấy lúc nào cũng ra ngẩn vào ngơ. Sắp được xuất viện rồi mà tinh thần có vẻ sa sút dữ lắm nên em đâm lo. Anh tới thăm chị ấy một chút được không?”

Cuối cùng, tôi vẫn không nói rõ là mình có đi được hay không, mà chỉ nói rằng sẽ suy nghĩ thêm rồi ngắt máy.

Kể từ cuộc gọi ngày hôm đó, tôi không tài nào xua được Shinokawa ra khỏi đầu mình. Tôi thực sự lo lắng cho sức khỏe của cô. Liệu có phải do tôi hay không? Có phải cô đang phiền não vì tôi không?

Có điều, hiện giờ tôi vẫn không muốn gặp Shinokawa. Cô đã nói rõ ràng là không thể tin tưởng tôi, mà tôi cũng khó lòng giữ được bình tĩnh nếu nói chuyện với cô. Vả lại, với một người như Shinokawa thì tán gẫu là một việc không có khả năng. Thế nhưng, tôi muốn biết cô có khỏe không...

Trong khi tôi mải luẩn quẩn với mấy suy nghĩ đó thì thời gian cứ trôi, lúc tôi nhận ra thì đã đến ngày phải đi tham dự vòng phỏng vấn cuối cùng với công ty thực phẩm ở Saitama rồi. Tôi nghĩ mình đã làm bài phỏng vấn khá tốt, song, hình như do căng thẳng quá độ mà lúc về tới Ofuna, tôi mệt lử cả người.

Rời khỏi cửa soát vé của ga Ofuna, tôi xuống cầu thang và bước ra đường lớn. Đã sang thu, nhưng những tia nắng đang chiếu xuyên qua chiếc áo khoác tôi mặc trên người vẫn còn mang hơi nóng như mùa hạ.

Tôi bước đi trên đường lớn, rồi nhìn thấy tòa nhà của Bệnh viện Đa khoa Ofuna nằm ngay trước mắt. Lúc này chắc vẫn chưa qua giờ thăm bệnh đâu nhỉ.

Có nên vào thăm không đây?

Tôi muốn tìm hiểu tình trạng của Shinokawa, chỉ hiềm hôm nay cũng muộn rồi, có lẽ tôi nên đợi đến ngày mai. Không, hay là bây giờ cứ vào luôn.

“Ừm...”

Một thanh âm khẽ khàng vang lên lúc tôi băng qua một chiếc ghế dài trên vỉa hè. Tiếp tục đi thêm hai, ba bước nữa, tôi mới nhận ra đấy là giọng của ai và quay đầu lại nhìn.

Trên băng ghế đó là một cô gái đeo kính có mái tóc dài đen mượt. Cô mặc váy kẻ ca rô màu sắc tươi tắn, áo sơ mi trơn mỏng cùng áo len khoác ngoài. Vẫn là phong cách ăn mặc giản dị hệt như lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô vào sáu năm về trước. Và, hình như đây cũng chỉ mới là lần thứ hai tôi nhìn thấy cô mặc một thứ gì đó khác ngoài pyjama.

“Shinokawa! Cô làm gì ở đây vậy?”

“T... tôi hôm nay được ra viện.” Shinokawa vừa lí nhí nói vừa chống nạng đứng dậy.

Tôi định vươn tay đỡ, song cô lắc đầu vẻ ngượng ngùng rồi cố gắng tự mình đứng thẳng dậy. Tuy đã nghe Ayaka nói Shinokawa sắp xuất viện, nhưng tôi không ngờ chân cô hồi phục tốt đến thế.

“Tôi nghĩ là anh sẽ đi ngang qua đây.”

Tôi thấy người mình hơi nóng lên. Vậy là cô đã ngồi để chờ tôi.

“Chúc mừng cô được ra viện.” Đó là điều duy nhất tôi nghĩ được để nói.

“Cảm ơn anh.”

Shinokawa vẫn một mực cúi đầu. Cả hai chúng tôi đều không biết phải tiếp tục thế nào, đành mặc cho sự im lặng bao trùm lấy mình.

Cô chờ tôi làm gì nhỉ? Nghĩ thế, tôi bèn hỏi, “Có chuyện gì sao?”

Shinokawa lập tức dựa cả người vào cây nạng bên tay phải và đưa cho tôi cái túi vải mà cô đang cầm trên tay trái, “C... cái này.”

“Gì?”

“Anh giữ giúp tôi nhé.”

Tôi bối rối nhận lấy rồi mở ra xem. Khi nhìn thấy bên trong là một thứ bọc fukusa tím, tôi trợn mắt thật to. Lẽ nào? Tôi nhanh chóng lấy nó ra. Nhan đề Những năm cuối đời in trên nền bìa cũ xuất hiện trước mắt tôi, bìa lót có cả bút tích của Dazai Osamu. Bất kể nhìn ngang hay dọc, thì đây cũng chính là cuốn Những năm cuối đời bản in đầu tiên.

“S... sao lại là cái này?

“Anh... làm ơn giữ nó giúp tôi, nhé?”

“Ý cô là sao cơ?”

Tôi chẳng hiểu gì cả. Đây là cuốn sách mà Shinokawa muốn giữ cho riêng mình bằng mọi giá, là thứ cô coi trọng nhất kia mà?

“Ừm. Từ giờ trở đi, tôi sẽ tin tưởng anh. Tôi nghĩ thế.”

Hình như phải vất vả lắm Shinokawa mới nói được câu ấy. Mặt cô đỏ bừng cả lên rồi.

Cô nói thật sao? Shinokawa trao cuốn sách quý giá nhất cho tôi giữ để chứng minh rằng cô tin tưởng tôi à? Nói một cách khác thì cô đang muốn làm hòa với tôi? Quả nhiên, chỉ Shinokawa mới có khả năng giảng hòa bằng một cuốn sách trị giá hàng triệu yên.

Không nhịn được, tôi bật cười. Những lúc thế này, người cười trước là người thua cuộc, nhưng thôi, tôi thấy vui là được rồi.

“Tôi không thể nhận nó.”

Tôi bọc lại cuốn sách như cũ, cho vào túi rồi ngoắc lên cổ tay Shinokawa. Thấy gương mặt cô bỗng chốc cứng đờ, tôi vội vàng nói tiếp, “Tôi giữ nó chẳng để làm gì cả, nên tôi nghĩ cứ để cô cầm thì tốt hơn. Khi nào muốn có nó, tôi sẽ nói với cô, được rồi chứ?”

Xong, tôi đứng thẳng người dậy, đối diện với Shinokawa.

“Giờ thì cô có thể thực hiện lời hứa của mình được chưa?”

“Lời hứa?” Cô nghiêng đầu hỏi.

“Cô đã đồng ý là sẽ kể cho tôi nghe nội dung của Những năm cuối đời mà? Cô quên lời hứa đó rồi sao?”

Shinokawa lập tức nở một nụ cười tươi tắn. Cô gái trước mặt tôi bỗng như biến thành một con người khác khiến tôi không thể rời mắt khỏi cô.

“Được. Anh ngồi xuống đây đi.” Shinokawa vui vẻ mời tôi ngồi.

Cô định kể cho tôi nghe ở đây luôn à? Dẫu thấy hơi kì quặc, song dĩ nhiên tôi chẳng có lý do gì để từ chối cả. Vậy là tôi ngồi xuống ghế, cách Shinokawa một khoảng bằng cuốn Những năm cuối đời. Có điều, cuối cùng thì cô tự mình nhích lại gần, thu hẹp khoảng cách giữa hai chúng tồi.

Tôi cứng người khi cảm nhận được hơi ấm mà Shinokawa mang lại. Sau khi kể xong nội dung của Những năm cuối đời, không biết cô có mời tôi quay trở lại làm việc cho tiệm sách không nhỉ? Cơ mà hình như tôi sắp có được một việc làm ổn định mất rồi?

Mà thôi, tạm gác băn khoăn sang một bên. Tôi cần tập trung nghe chuyện trước đã.

Shinokawa vẫn nhìn thẳng vào tôi, tông giọng đột ngột thay đổi khi bắt đầu kể chuyện.

“Lúc trước tôi cũng có nói với anh rồi, Những năm cuối đời được xuất bản lần đầu vào năm Chiêu Hòa thứ 11, là tuyển tập các tác phẩm đầu tay của Dazai Osamu. Bản in đầu tiên bao gồm 500 cuốn. Dazai đã dành tới mười năm để viết 5000 bản thảo cho Những năm cuối đời, song, những câu chuyện được in trong này chỉ chiếm một phần nhỏ.”

n như một nhà xuất bản chuyên về các cuốn sách dành cho dân sưu tầm. Họ xuất bản nhiều tiểu thuyết khoa học viễn tưởng hay văn học kì ảo ngoài phạm vi văn học Anh-Mỹ, không phổ biến lắm ở Nhật Bản. Vì doanh số bán ra kém ổn định nên họ chỉ
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.