Lễ Vật Kinh Hoàng

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 50 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 37

❊ ❊ ❊

Cha mẹ Jonan sống trong một căn hộ nhỏ ở tầng áp mái, bù lại không gian sàn bị hạn chế là khoảng sân hiên mở khắp ngôi nhà. Nó nhìn xuống thành phố tối tăm, được chiếu sáng lấp lánh giữa màu trắng xóa, và mặc dù bắt đầu tan, tuyết vẫn nằm tinh khôi trên bao lơn. Tiếng nhạc dịu dàng làm nền, một phụ nữ trẻ đưa cốc whisky cho Amaia, chị uống hết không nói một lời. Cha mẹ Jonan đứng, vây quanh là một nhóm họ hàng không chịu rời khỏi chỗ. Người cha vòng tay quanh vai vợ, và thỉnh thoảng bà ép đầu vào ngực ông, cử chỉ thân mật, tin cậy hoàn toàn. Phần lớn khách khứa đều trẻ. Chị mong đợi gì đây? Mẹ anh đã bảo đây là cuộc họp mặt bạn bè. Họ vẫy tay ra hiệu ngay khi trông thấy chị và chị tiến tới, đặt cốc xuống bàn. Cả hai ông bà ôm lấy chị.

– Thanh tra, cảm ơn cô đã tới.

– Xin hai bác gọi cháu là Amaia, - chị đáp.

– Cũng được, Amaia, - mẹ Jonan nói và mỉm cười. - Cảm ơn cô.

– Jonan rất ngưỡng mộ và kính trọng cô, - cha anh nói, trang trọng. Những lời của viên chức Bộ Nội vụ trở lại trong đầu chị: “Chị có cho phép anh ta truy cập máy tính của chị không?”.

– Cháu ngưỡng mộ và tôn trọng con trai của hai bác, - chị nói, cảm thấy hơi đê tiện, hơi bất trung. Có người tới chào họ, Amaia vội lợi dụng cơ hội trốn vào bếp, nơi một phụ nữ trẻ khác đang rót thêm whisky vào các cốc. Amaia cầm một cốc và nốc ừng ực, hình dung chất lỏng cay nồng trôi tuột qua cổ họng xuống dạ dày trống rỗng của chị. Cuộc nói chuyện với Sarasola khiến chị mệt bã. Chị đã về nhà mình ở Mercaderes, tìm nơi ẩn náu khỏi nỗi sợ và sự bất an, nhưng chỉ thấy kẽ hở toang hoác vì gia đình vắng mặt, sự tối tăm, các căn phòng quá lớn, tiếng bước chân vang vọng, đập vào trần cao, đồ đạc của đứa con trai yêu quý, sự hiện diện giản dị của James. Chị bật hết đèn lúc đi khắp ngôi nhà hoang vắng, lòng nặng trĩu vì thứ đang mất và hối tiếc đã quyết định tới đó. Đứng trước gương trong phòng ngủ, chị cởi quần áo, xếp bộ lễ phục quân nhân lên giường. Chị chăm chú, bâng khuâng nhìn chiếc áo khoác đỏ họ mặc trong các lễ trao thưởng, nhưng từ ngày đó trở đi và mãi mãi sau này, nó sẽ là tang phục. Chị mặc quần jeans, sơ mi trắng, áo len dài tay màu đen, đi đôi giày ống chắc bền để không ngã gãy cổ trên vỉa hè đóng băng. Rồi tháo sợi dây chun buộc tóc, chị chải đầu trong lúc ôn lại cuộc nói chuyện với Sarasola. Phép phù thủy, những đứa trẻ bị hiến sinh, những cỗ quan tài trống rỗng, Vatican, các hồ sơ của Berasategui bị tịch thu tạm thời, ngôi mộ nhà Tremond-Berrueta bắn tung lên trời cao và xác Jonan nằm trong vũng máu. Nhận thấy những nghi ngờ của Bộ Nội vụ, chị cố tìm sự khuây khỏa trong giả thuyết của Sarasola là vụ sát hại Jonan có thể liên quan tới tất cả. Chị vẫn từ chối xem xét khả năng rằng…

Amaia buông cái lược và chạy vào buồng tắm. Nắm mớ tóc ra xa mặt, chị nôn thốc vào bồn. Khi cơn buồn nôn qua đi, chị trừng trừng nhìn hình ảnh méo mó của mình trong gương, mắt đẫm nước vì ráng sức. Chị vặn vòi, rửa mặt và đánh răng.

– Không thể nào, - chị nói với hình ảnh mình trong gương. Sau đó, chị ra khỏi ngôi nhà đang đe dọa nhấn chìm chị…

Tác động êm dịu của cốc whisky thứ hai lan khắp người, lần đầu tiên trong nhiều ngày, Amaia cảm thấy tương đối bình thường. Lúc chị trở lại phòng khách, Montes và Zabalza đã tới chào hỏi cha mẹ của Jonan. Iriarte kéo chị sang một bên.

– Chị nghĩ thế nào? - Amaia biết anh đang ám chỉ giả thuyết của các viên chức Bộ Nội vụ đưa ra, và chị đoán Iriarte đã bàn bạc với những người khác.

– Tôi nghĩ là họ lầm, Iriarte ạ. Tôi muốn họ lầm, - chị nói, hạ thấp giọng.

– Tôi cũng thế, - Iriarte đáp. - Nhưng có nghĩa là: nếu cậu ấy truy cập máy tính của chị ngày hôm đó, cậu ấy có thể trông thấy lệnh khám xét.

– Không cần thiết, cậu ấy có thể truy cập vì một lý do khác hẳn.

– Mà không được chị cho phép?

– Vì Chúa! Cậu ấy biết mọi hoạt động của tôi, cậu ấy không cần tôi cho phép.

– Kể cả xem các email cá nhân của chị ư?

– Đủ rồi! - Chị nói quá to rồi liếc nhìn xung quanh, chị thì thầm.

– Tôi cũng bối rối như anh, nhưng chúng ta tới đây để tỏ lòng tưởng nhớ cậu ấy. Ngày mai chúng ta sẽ thảo luận việc này.

Iriarte cầm một cốc người phụ nữ trẻ trao, rồi tới trung tâm căn phòng. Montes thế chỗ anh ta.

– Tôi không tin nổi, - anh nói. - Chúng ta không thể phủ nhận thực tế là cậu ta truy cập máy tính của cô, nhưng không… Cô biết cậu ta mê mẩn máy tính như thế nào rồi, chắc cậu ấy muốn cài đặt một chương trình chống virus hoặc một ứng dụng nào khác, - Montes nói, cố tỏ ra xem thường.

Amaia gật đầu, hoài nghi.

– Bây giờ tôi không muốn nói chuyện này.

– Tôi có thể hiểu vì sao, nhưng đừng lo về Iriarte, cô biết là người của Bộ Nội vụ biết cách thuyết phục ra sao khi họ vớ được chút manh mối. Anh ấy quá lo lắng, - Montes nói và hất cằm về phía Iriarte. - Tất cả chúng tôi đều lo, - anh nói và nhìn chằm chặp vào Zabalza đang ngồi lặng lẽ lắng nghe, tay cầm cốc rượu chưa hề động đến, quay về phía nhóm bạn của Jonan, mặt buồn rười rượi đang nghe kể một thứ có vẻ là giai thoại vui.

– Amaia! - Mẹ Jonan gọi. Một thanh niên đứng cạnh bà, chị nhận ra ngay là người trong ảnh ở phòng ngủ của Jonan. - Tôi muốn giới thiệu với cô Marc, bạn tình của Jonan.

Chị giơ tay, nhìn mặt cậu ta và nhận thấy một người đang trải qua thương tiếc. Mắt Marc sưng húp, đỏ hoe, chứng tỏ cậu ta khóc không ngừng, nhưng cách cậu ta nắm chặt tay chị không hề yếu đuối, rồi cậu rời mẹ Jonan và kéo chị sang bên.

– Marc, - chị xin lỗi, - tôi không biết gì hết. Tôi thấy vô cùng bối rối, nhưng tôi không biết Jonan có một bạn tình.

Marc vớ lấy hai cốc rượu và đưa cho chị một cốc.

– Chị đừng ngại. Anh ấy là người rất kín đáo.

Amaia mỉm cười.

– Chúng ta ra ngoài đi dạo nhé? - Marc gợi ý, ra hiệu về phía sân thượng. Chị mặc áo khoác, và họ giẫm lên tuyết bắt đầu tan chảy, bật đi dưới chân họ. Họ đi tới lan can, hài lòng ngắm nhìn các ngọn đèn thành phố một lát, im lặng uống.

– Chúng tôi gặp nhau ở Barcelona từ một năm trước. Chị có biết tôi dự định dọn đến đây vào tháng sau không? Hiện giờ chúng tôi chung sống với nhau, nhưng anh ấy thẳng thừng từ chối bỏ việc, rốt cuộc tôi phải nộp đơn xin chuyển công tác, cũng may họ có một chi nhánh ở đây… Còn bây giờ, - Marc nói, dang rộng cánh tay, thất vọng, - tôi đang ở đây, nhưng anh ấy đã đi rồi.

Amaia cảm thấy cơn giận tăng không ngừng trong lòng, loại giận dữ khiến ta muốn chạy ào đi, hét to, hứa những điều không bao giờ giữ được.

– Nghe này Marc, tôi thề với cậu, tôi sẽ tóm bất cứ kẻ nào gây ra chuyện này.

Marc nheo mắt, cố kìm những giọt lệ.

– Nhưng có gì khác đâu? Nó không thể đưa Jonan trở lại với tôi.

– Đúng thế, - Amaia đáp. - Nó cũng không đưa cậu ấy trở lại với chúng tôi.

Chị cảm thấy bị chôn vùi dưới sức nặng của sự thật thuần túy mà chị không chịu chấp nhận này. Những giọt nước mắt to, tròn lăn xuống mặt chị, và chị buột ra tiếng nức nở làm toàn thân chị run rẩy. Marc vòng tay ôm chị, và cả hai khóc không giấu giếm, theo kiểu chấn động, phơi bày hết lòng dạ, kiểu chỉ những người kiệt sức vì đau buồn có thể khóc cùng nhau. Họ cứ đứng như thế, bám riết lấy nhau, quên hết người khác nghĩ gì, khóc trong vòng tay nhau, kết hợp bởi một cảm xúc có sức mạnh đoàn kết hoặc cách ly những con người như không còn ai khác nữa.

– Chắc hẳn trông chúng ta như một cặp thủy thủ say khướt, - lát sau, Marc nói.

Amaia bật cười, đưa tay lau nước mắt rồi bước tránh khỏi Marc lúc nhận ra cả hai vẫn đang cầm cốc. Họ lặng lẽ nâng cốc và uống cạn.

Marc lại nhìn những ngọn đèn thành phố lần nữa.

– Chị đã từng có cảm giác sau một sự việc xảy ra, trong lúc nó vẫn đang tiếp diễn, song ta không biết nó có ý nghĩa gì, rồi sau đó nó trở nên rõ ràng và ta cảm thấy mình giống như một kẻ ngốc hoàn toàn không? Dường như ta đang trải qua một cuộc sống mò mẫm, tắc trách, như đang khiêu vũ trên một bãi mìn vậy.

Amaia gật đầu và họ trao đổi một cái nhìn đồng cảm.

-Jonan đã biết.

– Cậu ấy biết gì? - Chị hỏi.

– Biết mình đang gặp nguy hiểm. Hoặc đúng hơn, tôi không chắc anh ấy đã biết, có lẽ chỉ nghi ngờ thôi.

– Cậu ấy có kể gì với cậu không? - Amaia hỏi, mạch chị đập nhanh.

– Không hẳn. Như tôi đã nói với chị, Jonan làm và nói những điều lúc đó tôi không để ý, nhưng bây giờ thì tôi nhận ra là có ý nghĩa. Tôi nghĩ tôi sẽ biết nếu anh ấy nghĩ đời mình đang gặp nguy. Ngoài ra, các đồng nghiệp của anh ấy kể với tôi Jonan không còn súng khi họ mở cửa, vậy anh ấy không thể cảm nhận mối đe dọa sắp xảy ra. Nhưng tôi tin Jonan đã cảm thấy sự gì đó có thể xảy ra với anh ấy, vì anh ấy để lại một tin nhắn cho chị.

– Cho tôi, - Amaia nói, ngạc nhiên.

– Vâng, không hẳn là một tin nhắn. Khoảng nửa tháng trước, Jonan bảo đang chuẩn bị một thứ cho chị, và nếu anh ấy không làm được việc đó, thì tôi phải làm.

Amaia há hốc miệng.

– Lạy Chúa tôi! Cậu ấy bảo cậu làm gì sao?

Marc lắc đầu.

– Anh ấy không đưa cho tôi gì hết; chính vì thế tôi nghĩ lúc đó không có chuyện gì. Anh ấy bảo tôi nói với chị một từ.

– Một từ? - Amaia nhắc lại, thất vọng.

– Vâng, Jonan bảo chị biết cách sử dụng.

– Từ gì vậy?

– Lễ vật.

– Lễ vật. Chỉ thế thôi ừ?

– Lễ vật, và số của anh ấy. Không có gì hơn.

– Cậu có chắc không? Cố nhớ lại tình huống đi, Jonan nói gì với cậu vào lúc ấy? Có lẽ Jonan nói với cậu gì đó từ trước?

– Không, anh ấy chỉ nói: đó là thứ dành cho chị, và nếu Jonan không thể đưa nó cho chị, tôi phải nhớ từ đó, “lễ vật”, và số của anh ấy.

Amaia chạy trốn, hoặc ít nhất, là có vẻ như thế. Chị chỉ chào tạm biệt Marc và cha mẹ Jonan. Run rẩy và mệt lả sau một hồi khóc lóc trên sân thượng, chị cảm thấy một thứ gần như khuây khỏa, thứ mà chị biết chỉ tồn tại trong một thời gian ngắn. Lúc rời căn hộ, chị nhận thấy phó thanh tra Zabalza vẫn ngồi với nhóm bạn của Jonan, nụ cười buồn bã trên mặt. Từ khi anh định ngăn chị bước vào căn hộ của Jonan, họ chưa trao đổi với nhau tới hai lời.

Amaia vào thang máy xuống tầng trệt, ngắm hình ảnh mình phản chiếu trong tấm kính được chiếu sáng lòe loẹt. Mắt chị hơi đỏ, thế thôi; chị ước giá mình có những quầng thâm như Iriarte hoặc bộ mặt xám ngoét như Zabalza. Chị muốn phô nỗi đau buồn của chị, sự suy sụp của chị, rồi không nghĩ đến nữa dù chỉ một lần. Amaia dừng lại ở ngưỡng cửa, cài khuy áo khoác, rồi nhìn ngược ngó xuôi con phố, cố xác định phương hướng. Chị bắt đầu đi bộ, cau mày vì những ụ tuyết bẩn bắt đầu tan thành một thứ chất lỏng chầm chậm, loãng toẹt, biến vỉa hè thành những vũng nước, là thứ chị ghét ở thành phố đó.

Ở Elizondo, khi trời mưa hoặc khi tuyết hay băng tan, nước biết chảy về đầu. Khi còn bé, Amaia thích ra ngoài sau khi mưa đã tạnh, để lắng nghe âm thanh nước nhỏ giọt từ mái hiên, chảy giữa các hòn cuội, trượt trên lá cây ướt sũng và rơi xuống thân cây đen sì, trở lại dòng sông, giống như một sinh vật xa xôi, nguyên thủy vẫy gọi bọn trẻ con một lần nữa nhập vào dòng suối cổ xưa từ nơi chúng xuất phát. Đất ướt sẽ lấp lánh vì ánh sáng chiếu qua những đám mây tách ra, khiến từng giọt nước nhỏ xuống lấp lánh màu bạc vì nước đã tìm thấy đường về sông. Nhưng ở đây, nước không có mẹ, nó chẳng biết chảy về đâu, nên cứ ri rỉ trên đường phố giống như máu tràn.

Amaia thấy một nhóm người túm tụm hút thuốc bên ngoài quán rượu và ngỡ nhận ra người đang bước vào với một nhóm khác. Rồi nghe thấy gọi tên mình, chị quay ngoắt lại và sửng sốt nhận ra tiếng của thẩm phán Markina. Ông từ xe bước tới chỗ chị, xe của ông đỗ bên ngoài tòa nhà chị vừa rời khỏi. Chị nhận ra ông giữa đám người đưa ma, nhưng lúc này trông ông khác hẳn, trẻ trung hơn. Ông mặc quần jeans, áo va rơi. Chị dừng lại giữa phố và đợi ông đến ngang hàng.

– Ngài đang làm gì ở đây? - Amaia hỏi và ngay lập tức tiếc nuối.

– Đang đợi cô.

– Đợi tôi?

Ông gật.

– Tôi muốn nói chuyện với cô, và biết cô tới đây…

– Ngài có thể gọi điện.

– Tôi không muốn nói chuyện này qua điện thoại, - Markina đi thẳng tới chỗ chị, họ gần như chạm vào nhau. - Amaia, tôi rất tiếc về Jonan, tôi biết cô có quan hệ đặc biệt…

Cố nén xúc cảm, chị cắn môi và ngoảnh nhìn những ngọn đèn xa xa trên đại lộ.

– Cô đang đi đâu vậy? - Ông hỏi.

– Vẫy một taxi, tôi nghĩ thế.

– Tôi có thể đưa cô, - ông nói và ra hiệu về phía xe của ông. - Cô muốn đi đâu?

Chị ngập ngừng, rồi nói:

– Uống một cốc.

Ông gợi ý quán rượu đối diện.

-… Không, không ở đây, - Amaia nói, nhớ ra nhóm người vừa bước vào. Việc cuối cùng chị muốn lúc này là dính phải cuộc chuyện phiếm xã giao hoặc phô trương những phản ứng rập khuôn, dù là lời chia buồn sáo rỗng.

– Tôi biết một nơi tuyệt hảo, - ông nói và bấm chìa khóa từ xa.

Mặt chị hẳn phản ánh nỗi ngỡ ngàng lúc ông đỗ xe bên ngoài khách sạn Tres Reyes ở trung tâm thành phố.

– Đừng ngạc nhiên thế, nơi này có một quầy rượu Anh ngon tuyệt, pha chế rượu gin và tonic ngon nhất thành phố đấy. Cũng có lợi thế là khách quen phần lớn là người ngoài thành phố. Tôi tới đây mỗi khi muốn uống yên tĩnh và không lo chạm trán bất cứ ai quen biết.

Chắc là Markina đúng; suốt từng ấy năm sống ở Pamplona, chị nhớ chưa từng đặt chân vào hành lang của khách sạn.

– Cô nên biết, thanh tra ạ. Các quầy rượu của khách sạn là nơi truyền thống cho những cuộc giao dịch làm ăn, mờ ám hoặc nói khác đi, cũng là nơi tuyệt vời cho những cuộc gặp kín đáo.

Tránh những cái bàn thấp rải rác khắp phòng, Amaia tới dãy ghế cao bên quầy và ngồi xuống, quay lưng về phía phòng. Nơi này đủ đông để họ không nổi bật, nhưng đủ yên tĩnh để trò chuyện mà không phải nói to. Ở cuối phòng, một nhóm tứ tấu nhạc jazz đang chơi những giai điệu phổ biến. Người bồi bàn đẩy hai tấm lót cốc đến trước mặt họ và đưa thực đơn gin-và-tonic, đọc một tá những phối trộn mà Amaia bỏ qua.

– Tôi nghĩ tôi sẽ uống whisky. Đó là thứ họ phục vụ ở nhà cha mẹ Jonan, - chị giải thích. - Tôi không biết có thứ gì khác để uống.

Một cô gái xinh đẹp bưng khay đi vòng quanh, như trong buổi thức canh người chết ở Irish.

– Vậy hai whisky, - Markina nói với người bồi bàn.

– Macallan, - chị bổ sung.

– Một lựa chọn tuyệt vời, thưa bà, - người đó lễ phép đáp lại. - Các vị có biết vào năm 2010, một chai Macallan sáu mươi tư năm tuổi bán tại Sotheby có giá bốn trăm ngàn sáu trăm đô la không ạ?

– Tôi hy vọng không phải là chai này, - Amaia đùa lúc ngắm người bồi rượu rót whisky vào hai cốc, rất kiểu cách. Markina cầm lên và đưa một cốc cho chị.

– Vậy chúng ta hãy tiếp tục truyền thống Irish và uống vì cậu ấy.

Chị nâng cốc và uống, cảm thấy vừa khuây khỏa vừa bối rối. Chị biết một phần vì Markina đang ở đây với chị, và cũng hiểu rằng ngoài cơn ác mộng đang diễn ra quanh chị, một phần nỗi buồn gần đây vì ông giận chị. Chị lo mất nốt sự liên kết mong manh đã ràng buộc họ, chị thất vọng vì ông và mong sẽ không bao giờ nhìn thấy nụ cười thù địch của ông lần nữa. Ông kể đã có lần ông đến một lễ thức canh người chết ở Irish, miêu tả trông thấy những người đó tôn vinh cuộc sống của người đã chết mới buồn và cảm động làm sao. Ông giải thích lý do lễ thức canh người chết theo truyền thống kéo dài ba ngày: theo truyền thuyết, không gì tốt hơn để phát hiện người chết có đau đớn vì phải giữ nguyên tư thế, hoặc giả vờ chết, vì không người Irish nào có thể lắng nghe tiếng bạn bè say sưa ăn uống suốt ba ngày mà không nhỏm dậy khỏi cỗ quan tài. Đây là một chuyện vui, và lúc ông nói, chị thấy mình một lần nữa ngắm nghía đường nét khuôn miệng ông, đầu lưỡi ông liếm whisky trên môi, âm sắc của giọng ông, đôi bàn tay ông khum quanh cái cốc…

– Tôi chưa bao giờ hình dung cô uống whisky, - Markina nhận xét.

– Trong lúc họ khám nghiệm tử thi, chúng tôi đợi ở văn phòng của San Martín. Ông ấy lấy ra một chai, và tất cả chúng tôi đều uống một cốc… Tôi không biết, tôi chưa bao giờ thực sự nghĩ đến phong tục uống mừng người chết; điều đó không theo kế hoạch, nhưng chúng tôi đã làm thế. Sau đó, hôm nay ở nhà cha mẹ cậu ấy lại uống whisky. Nó như thứ thuốc an thần lạ lùng, tôi không biết chắc là gì. Nó giúp ta duy trì sự tỉnh táo trong khi đang mụ mẫm vì đau đớn, - chị nói, rùng mình lúc nhấp ngụm nữa.

– Có vẻ cô không thích nó lắm.

– Tôi không thích. - Amaia mỉm cười. - Tôi chỉ thích cách nó làm tôi cảm thấy. Và tôi hiểu vì sao dân Irish gắn liền vị giác với cái chết. Mỗi ngụm rượu cay nồng giống như ta đang nhận lễ ban Thánh thể, nó để lại trong lòng ta sự thanh khiết và được chữa lành. - Chị nhìn xuống, im lặng vài giây. Chị không thích nước mắt cứ dâng rồi hạ, vừa ngỡ mình đã kiềm chế được, nỗi đau lại dâng lên như đợt sóng thần, chị cố vật lộn để ngăn dòng chảy cuồn cuộn mà chị có cảm tưởng mình đang bị dìm chết.

Amaia cảm thấy bàn tay Markina trên tay mình, sự tiếp xúc với cái siết tay vững chắc, làn da ấm áp của ông nảy sinh một sức hút mạnh mẽ đến mức tóc gáy chị dựng đứng và giúp chị bình tĩnh lại. Chị rút tay ra, vờ cầm cốc và uống cạn. Markina ra hiệu với người bồi bàn, anh ta tiến tới, nâng niu chai Macallan như người đang bế trẻ.

– Mọi thứ dường như phi thực. Ví dụ, ngài là người cuối cùng tôi nghĩ sẽ uống với tôi một cốc tối nay, - Amaia nói khi người bồi bàn đã đi khuất.

– Khi nào cô mới thôi xưng hô trịnh trọng với tôi và dùng tiếng “anh” thân thiết đây? - Ông hỏi.

– Tôi tin khi ngài lựa chọn gọi tôi là Salazar, thanh tra hay Amaia, một kẻ luôn xử sự ngốc nghếch với ngài. - Chị buột ra một thôi một hồi không hề nghĩ ngợi. Amaia đã quá mệt và chắc chắn hơi say, nhưng hơn hết thảy, chị không còn lòng dạ nào mà giả vờ giả vịt nữa. Nhưng, khi nhìn thấy vẻ mất can đảm trên mặt ông, ngay lập tức chị hối tiếc vì những lời nói thẳng của mình.

– Amaia… Tôi xin lỗi, tôi…

– Không, - chị cắt ngang. - Tôi mới là người phải xin lỗi. Tôi thực sự xin lỗi ngài. - Chị nhìn thẳng vào ông. - Không phải vì thẩm phán De Gouvenain hoặc những lời bà ta phàn nàn về tôi, tôi xin lỗi ngài vì Yolanda Berrueta và vì ngài. - Ông vẫn ngồi im phăng phắc, lặng lẽ lắng nghe. - Ngài đã tin cậy tôi, đã cởi mở nỗi lòng với tôi về mẹ ngài, và tôi biết nó khó khăn biết chừng nào, biết hơn bất kỳ ai. Tôi quyết định tiếp cận bà De Gouvenain vì thành thật tin rằng mình hiểu việc đó. Tôi không đợi ngài ủng hộ vì tôi nghĩ ngài còn lưỡng lự và nhạy cảm thái quá về vấn đề này… mặc dù ngài rõ ràng là thế.

Ông nhếch lông mày, cười uể oải.

Ông có thể hôn chị, ngay lập tức và ngay tại chỗ.

– Ngài muốn có chứng cứ vững chắc, và tôi tin rằng sẽ tìm ra trong ngôi mộ ở Ainhoa. Té ra tôi nhầm, nhưng dù sao - đây chính là điều Jonan Etxaide khiến tôi nhìn ra - thẩm phán De Gouvenain sẽ không bao giờ cấp lệnh trừ khi bà ấy nghĩ có đủ căn cứ.

– Chuyện này đã qua rồi, Amaia, - ông thì thầm.

– Không, nó chưa qua. Không, nếu ngài vẫn nghĩ tôi cố tình qua mặt ngài.

– Tôi không nghĩ thế, - Markina nói.

– Ngài chắc chứ?

– Hoàn toàn chắc, - ông nói và mỉm cười với chị.

Sự điềm tĩnh của nụ cười ấy khiến Amaia mê mẩn, cách ông nhìn thẳng vào chị, vẻ đẹp hoàn hảo của cử chỉ, mỗi lần ông thể hiện lại có vẻ tươi mới khác hẳn, và chị có thể thoải mái với từng chi tiết trong tưởng tượng của mình. Amaia nhận ra đây là thứ chị sợ mất, là thứ chị không thể chịu nổi nếu mất. Chị liếc nhìn miệng ông lần nữa, rồi lướt cái nhìn chăm chú xuống cái cốc, tự hỏi chị uống bao nhiêu ngụm whisky nữa mới thay thế được một nụ hôn.

Lúc ba giờ sáng, khi tiếng nhạc trong quán rượu ngừng, Amaia nhận ra mình đã say khướt. Chất cồn có tác dụng như một niềm an ủi êm dịu, phủ kín các vết thương của chị bằng một tấm chăn ấm áp, buộc những kẻ hung bạo đang giằng xé trái tim chị ngủ yên, khống chế chúng bằng ma lực của mười tám năm trong thùng gỗ sồi. Chị biết chỉ là thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, rồi khi thú tính thức dậy, sự việc sẽ lại bắt đầu, nhưng ít nhất trong vài giờ chị cất được gánh nặng đang vắt hết không khí khỏi phổi chị, làm chị ngạt thở. Hầu hết khách hàng đã ra về từ lâu. Chị chỉ nói về Jonan, để bản thân chỉ nghĩ những ý nghĩ dịu dàng, giải thoát khỏi hình ảnh anh nằm trên sàn, bàn tay đặt trong vũng máu, mặt anh không còn sự sống. Nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau ra sao, anh đã được chị tôn trọng như thế nào. Chị mỉm cười yếu ớt lúc hồi tưởng Jonan dễ buồn nôn ra sao khi sắp đụng vào xác chết, kiến thức như bộ bách khoa toàn thư của anh về lịch sử tội phạm. Nước mắt lại dâng, chị cố nén lại lúc nói, chị nói huyên thuyên vì whisky; tuy vậy, chị hơi quay đầu, tránh cái nhìn chăm chú của người bồi bàn thạo nghề đứng kín đáo ở cuối quầy, bận bịu lau cốc.

Markina lặng lẽ lắng nghe, gật gù lúc thích hợp, ra hiệu cho người hầu bàn rót đầy cốc dù ông vẫn chưa đụng đến. Sau này, Amaia sẽ nhớ lại tấm gương chạy suốt chiều dài quầy, những ngọn đèn bố trí rất khôn khéo để rực sáng đủ sắc thái hổ phách của các loại whisky khác nhau, những dãy cốc sáng bóng, lời lẽ kỳ cục và ánh nhìn của Markina. Màn sương mù dần dần hạ xuống mọi vật, và trí nhớ của chị trở nên mờ mịt. Khi tuyết lại rơi lần nữa, họ vẫn ở bên quầy rượu, những bông tuyết bé xíu và ướt như những giọt mưa băng giá. Không, không phải những bông tuyết có kích thước như cánh hoa hồng, mà là những bông tuyết trông kỳ quái khiến vũ trụ như đứng yên. Amaia ngước nhìn ngọn đèn đường, ngắm những bông tuyết xoay tròn như một đống lộn xộn khiến mắt chị nhức nhối, thèm một trận mưa tuyết có thể chôn vùi chị, che giấu nỗi đau của chị. Lúc đó, bất thình lình, những bông tuyết đang rơi kia đánh thức những kẻ hung bạo đang thiu thiu ngủ vì no nê nỗi đau của chị, song chúng vẫn chưa thấy đủ; trong khoảnh khắc đó, nhựa thơm của hổ phách xoa dịu chúng đã tan biến, chúng lại tiếp tục cuộc tấn công, dã man và tàn bạo chưa từng thấy.

Markina đứng bên xe, quan sát chị. Amaia đang ngắm tuyết rơi, dường như chứng kiến một phép màu. Đứng dưới ngọn đèn đường, mặt chị ướt vì những bông tuyết tan thành nước khi chạm vào da chị, trong khi quên hết mọi thứ, chị đăm đăm nhìn lên bầu trời với nỗi buồn vô tận. Markina chầm chậm đến chỗ chị, cho chị thời gian và đợi. Sau vài phút, ông đặt tay lên vai Amaia và đưa chị tới xe. Lúc Amaia quay lại, ông có thể thấy, hòa lẫn với tuyết tan, những giọt nước mắt chảy dài trên mặt chị. Dang rộng cánh tay, ông dâng tặng sự an ủi chị đang cần, và chị vùi mình trong vòng ôm của ông, dường như là nơi chị luôn mong đợi. Rồi chị òa khóc không sao kiềm chế nổi, đắm chìm trong nỗi đau thương giằng xé trong lòng, khiến chị run rẩy như sắp đổ sụp, thốt ra những tiếng hổn hển lớn lúc ông cố kìm lại bằng vòng ôm của mình. Ôm chặt chị, ông cứ để chị nức nở khóc, bị chế ngự hoàn toàn.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.