Thanh Kiếm Và Lá Chắn

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 46 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mười Hai

❊ ❊ ❊

Toàn bộ thế hệ trẻ của nước Đức phát xít ngay từ nhỏ đã phải trải qua sự rèn dũa kiểu phát xít: “Đội thiếu nhi” sau đó “Đoàn thanh niên Hitler”, trại lao động nghĩa vụ, hai năm phục vụ trong các đội bảo vệ hay các đơn vị chiến đấu và cuối cùng “Trường Adolf Hitler” giành cho những tên đặc biệt xứng đáng nhằm đào tạo bọn phục vụ trong các bộ máy đảng quốc xã hay nhà nước phát xít.

Cần phải biết rằng, Friedrich Dietmar cũng trải qua con đường như vậy thì mới có thể giữ được tính cách của mình mà bà Dietmar đã vô cùng trìu mến, say sưa kể cho Weiss nghe.

Tuy thế Weiss vẫn thấy có những hy vọng không rõ rệt đối với Friedrich khi bà Dietmar nói rằng, trong các bức thư gửi cho con trai, bà thường kể chuyện người thuê nhà quan tâm và chăm sóc bà ra sao. Weiss mong muốn rằng Friedrich sẽ nhớ đến tên anh và anh đề nghị bà Dietmar trong mỗi bức thư viết cho con trai đều chuyển lời chào kính trọng của anh lính Weiss đến Friedrich.

Một lần Weiss thầm sung sướng khi bà Dietmar vui vẻ đề nghị anh thực hiện lời ủy nhiệm của con trai. Bức thư Friedrich gửi về, trong đó có liệt kê những cuốn sách và bài ghi chép trong trường đại học mà anh ta cần nhận được ngay do một tên mang quân hàm hạ sĩ SS. mang đến cho bà.

Trong khi bà Dietmar thết đãi tên SS. và hỏi đủ mọi chuyện về con trai thì Weiss lựa chọn theo bản liệt kê những cuốn sách và bài ghi chép của Friedrich, sắp xếp lại rồi cẩn thận buộc thành gói và trao cho tên đưa thư.

Weiss biết rằng mỗi lá thư của con trai gửi về đều quý giá với người mẹ, nên anh nhanh chóng chép lại bản liệt kê rồi trao trả lại bức thư của Friedrich cho bà Dietmar. Sau đó anh chở tên SS. ra sân bay quân sự. Nhưng mặc dù Weiss cố gắng thế nào đi nữa để tìm hiểu đôi điều về đời sống của ngài Dietmar, tên SS. này cũng chỉ im lặng. Anh chỉ “Tóm” được hắn trong lời thú nhận quý giá khi chia tay, Weiss trao cho hắn chiếc áo mưa và bảo hắn: “Ở chỗ các anh bây giờ chắc mưa và gió lớn. Khí hậu Peenemünde vào thời gian này rất tồi”. Viên hạ sĩ gật đầu đồng ý.

Nhưng từng đó cũng chỉ đủ để tin vào tính chính xác về những điều mà Eve kể.

Việc nghiên cứu bản liệt kê các loại sách cũng như đề tài các bài giảng đã khẳng định rằng, không phải ngẫu nhiên hiện nay Friedrich ham thích môn kỹ thuật điện, hệ thống điều khiển vô tuyến điện rơ le từ xa, máy tự động giao thông đường thủy.

Suy nghĩ tất cả những điều tìm hiểu được qua Eve, Weiss coi việc chủ yếu của mình cần “bắt rễ” đặc biệt vào Angelika là hợp lý hơn cả. Và, anh quyết định cảm ơn ân nhân của mình. Weiss đi hỏi bà Dietmar xem làm thế nào thì tốt hơn.

Angelika đồng ý tiếp Weiss vào buổi sáng, nhưng báo trước qua bà Dietmar rằng chỉ tiếp trong một thời gian rất hạn chế, vì đại tá von Salz đã trao cho cô một công việc khẩn và quan trọng vô cùng.

•º•

Ngay những ngày đầu tiếp xúc với thiếu tá Steinglitz đã mang lại cho Weiss nhiều điều bổ ích, đáng học tập.

Thiếu tá bề ngoài tỏ ra là một tên Phổ lý tưởng thực sự - một tên quý tộc nguyên chất và rất đứng đắn. Và thế là, khi nhận được trang phục mới, Weiss hào phóng dúi tiền cho bọn phát quần áo nên anh được phát tất cả những thứ quy định không những đúng theo khổ người mà còn có chất lượng tốt nhất. Ngoài ra, nhờ đút lót một số tiền lớn nên anh cũng kiếm luôn được ở trong kho quân trang chiếc áo khoác bằng da của loại SS. mô tô. Trong cửa hàng cắt tóc anh bắt người thợ phải cắt cho anh bộ tóc đúng kiểu như của thiếu tá Steinglitz.

Và thế là anh đã thay hình đổi dạng. Lúc đứng trình diện trước mặt thiếu tá, Steinglitz làm ra vẻ không nhận thấy điều gì mới cả, nhưng ngay khi đó y ra lệnh cho Weiss hộ tống hắn đến các cơ quan mà hắn đã từng có mặt. Steinglitz xem Weiss như là sĩ quan tùy tùng của hắn, mặc dù Steinglitz không có tiêu chuẩn tùy tùng. Dáng dấp và cách cư xử của Weiss hoàn toàn đúng như của người tùy tùng, và điều đó mang lại cho Steinglitz một uy thế đặc biệt.

Để tỏ lòng vô cùng biết ơn của mình, Weiss mang đến tặng Angelika một hộp kẹo sôcôla mua trong cửa hàng bánh kẹo “liên tâm” ở phố Hitler, và nhận ra rằng vẻ ngoài mới của anh cũng như kết quả của nó - tư cách mới, vẻ tự tin của anh - đã gây nên những cảm xúc tốt đẹp nhất cho người thiếu nữ.

Nghệ thuật gây cho con người tính cởi mở đã được viết trong hàng loạt những tập sách dầy mỏng khác nhau về những công trình nghiên cứu lý luận của các nhà tâm lý Đức, của những giảng viên gián điệp. Trong tài liệu lưu trữ của các cơ quan chuyên môn còn giữ được những bản báo cáo của các điệp viên đã được tổng hợp và hệ thống hóa trong từng loại hồ sơ. Và, tất cả những thứ đó, những thứ đã được suy nghĩ, kiểm tra kỹ, nghiên cứu rất tỉ mỉ, chọn lọc tới mức thực tiễn nhất, đã có mức độ cao nhất và bí mật chỉ cho phép các hiệp sĩ áo đen được tặng huân chương của bộ máy gián điệp Đức dùng, học thuộc lòng từng chữ.

Nhưng tinh thần kỷ luật Phổ, cái kỷ luật được huênh hoang tuyên bố như một nét dân tộc đặc biệt lại luôn đe dọa ngay cả chính những tên hoạt động trong các tổ chức bí mật, ngay cả đầu óc, ý chí của bọn này đòi hỏi một sự tuân thủ rất nghiêm túc, không lúc nào bỏ qua mọi quy chế mẫu mực đã được “những thiên tài của nghề gián điệp” soạn ra. Nếu coi làm gián điệp là một “nghệ thuật” thì ngay cả những gương điển hình nhất của “nghệ thuật” này từng được lặp lại nhiều lần cũng đã mất đi cái quý giá đầu tiên của nó và thường giống bản sao đáng thương theo bức tranh của một họa sĩ lớn, chỉ đáng dùng để gói miếng xà phòng rẻ tiền.

Hitler đã đóng góp rất lớn vào khoa học của sự đê tiện. Lời dạy của hắn: “Tôi thực hiện chính sách bạo lực, phải sử dụng tất cả các phương pháp không phải lo đến “đạo đức” và “luật danh dự”… Trong chính trị tôi không công nhận một quy luật nào cả. Chính trị - đó là một trò chơi, trong đó cho phép tất cả mọi sự tinh khôn và quy tắc thay đổi tùy thuộc vào nghệ thuật của người chơi… Khi cần thiết, chúng ta không dừng lại trước mọi sự gian lận hay giả mạo”. Lời dạy này của Hitler đã cổ vũ tất cả các cơ quan chuyên môn của phát xít trong mọi hành động mất tính người, đã giúp chúng đề cao mọi hành động bỉ ổi mà lịch sử đã từng biết. Nhưng không có gì làm cho bọn phát xít hiểu thấu được luật pháp Liên Xô và chiến thắng được nó.

Cục tình báo Đức đã cảm thấy những khó khăn nghiêm trọng trong mưu đồ thành lập các nhóm “Cột năm”[1] trên lãnh thổ Liên Xô vào trước ngày tấn công giảo quyệt của chúng. Vì vậy đến nay chúng mới chỉ thực hiện tốt đẹp âm mưu này trong khi chiếm các nước châu Âu.

Đại tá von Salz trong thời gian gần đây thực sự đã cần sự giúp đỡ của người nữ thư ký riêng, không phải chỉ trong những chuyện tình ca mà cả trong các vấn đề hoàn toàn có tính chất công việc: các bản danh sách điệp viên lựa chọn vào những nhóm khủng bố phá hoại hắn nhận được - những nhóm này dùng để tung vào lãnh thổ Liên Xô - tỏ ra không đáng tin cậy.

Angelika sửng sốt một cách thích thú khi trông thấy Weiss trong bộ quân phục rất lôi cuốn. Cô ta không hề che giấu Weiss, mà ngược lại, còn nhấn mạnh rằng rất vui, thậm chí rất say mê cái vẻ mới của anh. Angelika đã quyết định một cách có tính toán là dùng cuộc gặp mặt này để đưa Weiss vào câu chuyện hiện giờ có lợi cho cô ta. Vì rằng Weiss một người Đức vùng Baltic, anh đã sống ở Latvia dưới chính quyền Xô Viết và có lẽ sẽ có thể cho những ý kiến gì đó, mà Angelika lại đưa ra những vấn đề này thay mặt von Salz. Angelika rất coi trọng cảm tình của viên đại tá trong thời gian gần đây khi gắn chặt những kế hoạch tiến xa của mình với đại tá nhằm phục vụ cho tương lai.

Weiss cũng muốn tán phiếm với Angelika đôi chút để nếu đạt được, sẽ tìm hiểu điều gì đó qua Angelika. Anh biết rất rõ các quy tắc của bộ máy gián điệp Đức. Ta lấy thí dụ: thế này là đủ dẫn tới một sự dọa dẫm tố giác: “Tiểu thư Angelika, tôi đã biết rõ nhiều điều về tiểu thư, về cả ông bố Salz, và cả về những quan hệ hiện nay của tiểu thư với con trai tướng Salz”, - và tất nhiên, Angelika sẽ rã rời!

Cuộc tiếp kiến mặc dù theo khuôn mẫu, nhưng hoàn toàn mang nội dung phương pháp hệ mà tất cả các cơ quan gián điệp đế quốc công nhận.

Nhưng để thay thế cho phương pháp đã được thử thách đó, phương pháp chiến thắng một cách chắc chắn và đơn giản đó, Weiss lại bước theo một con đường phức tạp hơn, vì anh cho rằng, đối phó với một cuộc tiếp kiến theo khuôn mẫu tương tự như vậy người ta cũng đáp lại không kém theo khuôn mẫu: bắt đầu anh sẽ thu được một số tin tức không đáng kể, và sẽ tiếp theo cuộc hỏi cung ở Gestapo.

Angelika cũng tương đối thông minh và biết đóng vai người bóc trần kẻ tố cáo mình. Cuối cùng không phải ai khác, mà là tử tước Đức đã lôi kéo Angelika. Điều đó có nhục nhã đến thế hay không trước con mắt của xã hội mà Angelika là thành viên?

Tất cả những điều này chớp nhoáng hiện ra trong đầu óc Weiss, nhưng không có một phản ứng nào thể hiện ra trên nét mặt anh cả. Anh chỉ biểu hiện lòng khâm phục người thiếu nữ xinh đẹp và thạo việc thôi. Rõ ràng là anh đã xiêu lòng trước niềm tin của người thiếu nữ.

Và để trả lời câu hỏi vớ vẩn là anh có những ai là người quen và bạn bè ở Riga mà Angelika đưa ra hầu như chỉ do sự tò mò một cách lịch thiệp về quá khứ của anh, Weiss rất hào hứng kể đã câu được cá ban đêm ở vịnh cùng với bạn mình là Heinrich Schwarzkopf.

- Và cùng với các cô gái, - Angelika không trấn tĩnh và giễu cợt nói chêm vào khiến Weiss quyết định chuyển sang đề tài khác. Đề tài này hơi nguy hiểm nhưng lại có khả năng hiểu được điều gì đã làm cho Angelika quan tâm đến anh.

Weiss buồn rầu thở dài, nói:

- Cô tha lỗi cho, nhưng đối với mỗi người Đức vùng Baltic thì dù ở đó thế nào đi nữa đều thiệt thòi không gì bù đắp lại được là không có Tổ quốc.

- Tại sao anh lại nói không gì bù đắp lại được? - Angelika nghiêm giọng hỏi lại và nói một câu đầy ý nghĩa. - Tôi thì lại mường tượng biên giới tương lai của quốc xã khác anh đôi chút.

Weiss vội phản đối:

- Trước tôi cũng nghĩ khác. Nhưng hòa ước ký với Moskva, chúng tôi, những người Đức ở Latvia, coi như thất bại của mọi hy vọng. - Buồn rầu anh nói khẽ. - Tôi hy vọng rằng những điều này chỉ chúng ta biết!…

- Ồ, tất nhiên thôi, - Angelika quả quyết nói, rồi khuyên Weiss: - Weiss, anh hãy đối xử với tôi cởi mở như tôi đối xử với anh. - Cô đặt tay lên đầu gối Weiss, tỏ vẻ thông cảm. - Tôi hiểu những ấn tượng anh đã trải qua, - cô gái dừng lại một chút rồi bỗng nhiên giọng trở nên cương quyết: - Weiss, tôi có thể hứa với anh: nếu anh muốn… anh phải thật nhanh lên cơ, đề nghị tôi đi bơi thuyền trên vịnh Riga của anh, tôi sẽ tự nguyện nhận lời mời.

- Cô Angelika, cô đã hứa với tôi những giấc mộng quyến rũ…

- Hiện giờ thì tôi không thể nói với anh gì hơn nữa, - Angelika cắt ngang câu nói rất trang nhã này. Rồi cô nghiêm nghị nhìn Weiss.

Weiss suy nghĩ, liệu anh có quá vội cho rằng, Angelika đã hiểu anh tiếp thu những lời cô ta nói hay không, nên anh nói nửa kín nửa hở:

- Phải, giá như không phải hòa ước này… - Rồi anh nói tiếp gần như cho một mình nghe: - Nhưng mà chúng ta cũng đã có hòa ước với Ba Lan đấy thôi!…

Angelika độ lượng mỉm cười:

- Rút cục thì anh cũng chậm chạp hình dung ra. - Ngả người ra lưng ghế, sửa lại mái tóc, Angelika tò mò hỏi: - Thế ở Latvia bọn Bolshevik có chèn ép anh mạnh lắm không.

Weiss đưa mắt nhìn xuống:

- Nếu đối xử dè dặt với chúng… - Weiss vội đưa mắt nhìn lên thì bắt gặp nét mặt Angelika chú ý say sưa, anh bèn chùn giọng, nói lúng búng một cách miễn cưỡng: - có thể tránh được những chuyện không may. - Weiss đứng dậy: - Xin lỗi cô, đã đến lúc tôi…

Angelika vùng đứng lên, đặt hai tay lên vai anh:

- Ồ, xin mời anh… - Và hứa hẹn đầy ý nghĩa: - Hãy ở lại đã, anh sẽ không phải tiếc đâu.

Weiss làm ra vẻ anh hiểu điều đó như lời kêu gọi tình cảm và anh mạnh bạo ôm chầm lấy Angelika. Đúng như anh đã tính toán, Angelika vùng ra khỏi tay anh, giận dữ nói:

- Anh có tác phong của lính!

- Thưa tiểu thư! Tôi đúng là một người lính.

- Nếu anh muốn chiếm được tôi thì phải hành động khác thế…

- Như thế nào? - Weiss tự mãn hỏi.

- Anh Weiss, anh hãy tỏ ra thông minh hơn. Anh hãy ngồi xuống và kể cho tôi nghe tất cả những gì anh biết. - Rồi trìu mến nói thêm. - Nói đi, anh! - Rồi lại để tay lên đầu gối Weiss.

Lần những ngón tay mảnh dẻ, khô khan, hơi ẩm mát của Angelika, Weiss nói giọng như miễn cưỡng:

- Thưa tiểu thư Angelika, nếu tiểu thư muốn thế thì tôi xin sẵn sàng.

- Ồ! - Angelika thở phào một cái rất thỏa mãn, ngồi sát vào bên Weiss.

Weiss kể lại một cách dễ hiểu, rõ ràng và tỉ mỉ những gì anh được phép trong trường hợp cần thiết phải truyền đạt lại cho cơ quan gián điệp Đức để tỏ rõ phẩm chất yêu nước của cá nhân mình.

Đấy là một sự tổng hợp rất tinh khôn các sự kiện có ý nghĩa không đúng sự thật, đằng sau các sự kiện là một bẫy ngầm, còn các sự kiện khác thì đã rõ như ban ngày không thể nào cám dỗ được…

Angelika ngồi nghe chăm chú, căng thẳng, rồi hỏi:

- Weiss, làm sao anh biết được những chuyện tỉ mỉ đó?

- Tiểu thư đã rõ là tôi đứng làm thợ ở xưởng sửa chữa ô tô, và tôi phải sửa chữa ô tô cho bọn chúng. Cứ sau khi sửa, tôi phải cho xe đi thử, vì bọn chúng rất hay hoài nghi.

- Bọn chúng gọi đó là sự cảnh giác?

- Sự cảnh giác - đó là chuyện hơi khác. Đó là tập quán kiểm tra giấy tờ. Và nếu như tiểu thư càng có nhiều giấy tờ thì càng gây được tín nhiệm nhiều hơn…

Angelika đứng dậy. Rõ ràng buổi nói chuyện với Weiss làm cô ta rất thích thú.

- Chờ một chút nhé! - Angelika ra khỏi phòng.

Chỉ một loáng sau cô ta quay lại, dõng dạc nói:

- Weiss, Đại tá von Salz đang chờ anh tại phòng riêng.

Bước qua ngưỡng cửa, Weiss trông thấy một người xanh xao, hơi gù, ngực lép và vầng thái dương cũng như đôi má hõm đến kỳ lạ trên bộ mặt xương xẩu, dài và thiểu não. Chiếc kính kẹp mũi lại càng làm tăng đôi mắt lồi thể hiện sự mệt mỏi và rất thờ ơ đối với mọi việc. Đại tá cẩu thả khẽ cúi cái đầu hói cũng là để đáp lại lời chào của Weiss và chỉ cho anh chiếc ghế bành bằng da có gối hơi ở chỗ ngả đầu. Khi Weiss ngồi xuống, hắn nhìn chòng chọc vào anh, đôi mắt trong suốt, không màu sắc, không cử động, đầy những đường máu đỏ. Sau đó, y đặt bàn tay lên phía trước mặt, ngón nọ sát vào ngón kia và chăm chú nhìn ngón tay của mình. Hắn tập trung ngắm vuốt móng tay, hầu như hoàn toàn bị lôi cuốn vào công việc đó.

Weiss cũng im lặng.

- Lẽ nào? - Bỗng dưng đại tá buông một tiếng, mắt không nhìn lên, cũng không đổi tư thế.

- Sao, hãy nhắc lại, hãy nhắc lại đi! - Angelika sốt ruột đề nghị.

Weiss đứng dậy như để báo cáo, và bằng một giọng rít lại nhưng dõng dạc, anh nhắc lại tất cả những gì đã kể cho Angelika nghe.

Đại tá vẫn ngồi ở tư thế cũ, hơi nhíu mắt lại thành đôi mí nhỏ màu xám xanh. Hắn không ngắt lời Weiss, cũng không hỏi một câu nào.

Tò mò nhìn von Salz, Weiss cố gắng xác định xem lời nói của anh gây được cảm xúc gì cho viên đại tá, nhưng bộ mặt hắn vẫn không hề thay đổi. Và khi Weiss kể xong, viên đại tá vẫn tiếp tục ngắm nghía bộ móng tay của mình.

Sự im lặng trở nên nặng nề. Ngay Angelika cũng cảm thấy khó xử, không biết lời đề nghị của mình có được đại tá chấp nhận không.

Bỗng nhiên viên đại tá nói giọng chắc nịch, hơi sang sảng:

- Những ai trong số bạn đồng hương của anh ở đây có thể hoàn thành nghĩa vụ vinh quang trước quốc xã và quốc trưởng?

- Thưa ngài đại tá, tất cả chúng tôi, là những người Đức thực sự…

- Ngồi xuống! - Hắn ra lệnh. - Điều đó thừa. Hãy nói tên.

- Phải biết nhảy dù chứ ạ? - Weiss cương quyết hỏi.

- Tên!

- Papke, thưa ngài đại tá. - Rồi lại đứng thẳng người, trung thành nhìn thẳng vào mắt von Salz, Weiss báo cáo: - Nguyên là khu trưởng, tuổi trung bình, sức khỏe rất tốt, cương quyết, thông minh, biết rất rõ hoàn cảnh, biết sử dụng vũ khí, thường vẫn đáp tàu ra vùng biên giới, có liên hệ ở đó.

Đại tá dừng lại, cầm ống điện thoại, quay số rồi nói bằng một giọng buồn bã vì mệt mỏi qua máy:

- Mang ngay giấy tờ về Papke từ Riga đến. - Hắn đặt ống nghe xuống và lại vùi đầu vào việc lặng lẽ ngắm nhìn bộ móng tay ăn chơi của hắn.

Thời gian gần đây Papke tránh gặp Weiss, nhưng hắn vẫn hỏi han về anh qua bọn đồng sự và thậm chí còn đến thăm bà Dietmar lúc anh vắng nhà, dự định tìm hiểu xem Weiss dùng thời gian làm những việc gì. Vì vậy thật không ngạc nhiên là Weiss đã cố gắng để có khả năng một cái là sẽ cho Papke một vố. Hơn nữa, nếu chính Papke được quẳng sang Liên Xô thì khử hắn sẽ không phải là chuyện khó lắm. Để làm việc đó chỉ cần báo bằng mật mã - tên hắn là đủ - hình dạng hắn thì quá rõ rồi.

Đại tá vẫn ngồi theo tư thế ông tượng chết như cũ, hãn hữu mới ngước đôi mắt vô tư không nhìn thấy ai cả.

Weiss nhìn Angelika như muốn hỏi xem anh sẽ phải làm gì nữa.

Angelika đáp lại bằng cái nhìn nghiêm nghị.

Đúng là đại tá đã rèn cho Angelika vào nề nếp, nên cô ta không dám há miệng ra nói một lời trước sự có mặt của von Salz. Thật kỳ lạ, lẽ nào chỉ còn lại hai người với nhau họ cũng không nói năng như vậy hay sao?

Chuông điện thoại réo.

Đại tá kê ống nghe vào chiếc tai xanh xao, rộng vành, phồng lên của mình và thỉnh thoảng gật đầu, mấy lần nói như kêu quang quác: “Phải, phải”. Đặt ống nghe xuống rồi nhìn Weiss vẻ dò hỏi như ngạc nhiên tại sao anh lại ở đây. Angelika kịp đứng lên ngoái nhìn Weiss một cái rồi đi ra phía cửa. Anh hiểu ý đứng dậy, dập gót giày, quay người và nhanh nhẹn đi ra theo Angelika.

Hai người vừa mới đến phòng ngoài thì chuông réo.

- Chờ một tí, - Angelika xin lỗi và biến vào trong phòng.

Mãi một lúc lâu sau mới ra. Nhưng khi hiện ra, cô ta mỉm cười, tay cầm điếu thuốc lá chưa châm và đưa cho Weiss.

- Đại tá tặng anh đấy!

- Tức là, mọi chuyện đều tốt? - Weiss hỏi.

Angelika thân mật vỗ lưng anh và tiễn anh tới tận cầu thang trong.

Trên đường về Weiss chìm đắm trong ý nghĩ phức tạp. Làm thế nào để rút gọn nhất các ký hiệu về câu chuyện hôm nay anh được biết, làm thế nào tránh được những từ thể hiện các xúc động lớn của anh, và đồng thời tìm được những từ có thể truyền đạt được hết ý nghĩa của vấn đề không được chứng minh.

•º•

Khi Weiss gặp thiếu tá Steinglitz trên sân bay, hắn nồng nhiệt chào mừng anh đến mức độ mặc dù bản tính vốn nhẫn tâm và tự đắc, thiếu tá cũng không thể không cảm thấy trong lòng một tình cảm thú vị và rộng lượng tha thứ cho Weiss khi anh chạy ngược chạy xuôi chuyển đồ đạc, tí nữa thì làm vỡ chiếc phích. Weiss đã chuẩn bị cho buổi gặp mặt - anh lấy bó hoa để trong túi lưới sau lưng ghế phía trước ra.

Thiếu tá, tất nhiên, nhìn thấy hoa, nhưng do thái độ quen hay giấu giếm tình cảm nên làm ra vẻ không nhận ra điều gì cả.

Sau một thời gian dài làm việc trong ngành đặc biệt này, Steinglitz đã thảo ra được quy tắc phát hiện ở mỗi người những điểm yếu, và là một kẻ có tài về những hành động ti tiện, hắn cảm thấy chỉ tự tin với chính những kẻ luôn luôn sẵn sàng làm mọi chuyện đến cùng. Còn nếu như việc theo dõi cá nhân theo phương hướng này không đạt được kết quả thì hắn coi cá nhân này là loại thiển cận và không có khả năng gì cả!

Đồng thời Steinglitz thích nhắc lại một cách tự hào những câu châm ngôn dạy đời kiểu phát xít, thí dụ như: “Nông dân miền Bắc - đó lài loại dòng của giống đã chọn lọc” hoặc “Những người nông dân nhỏ và học viên sĩ quan gắn bó với nhau bằng số phận chung - họ là lưng tựa của năng lực quân sự quốc gia và là giai cấp quý tộc dự trữ mới của đất và máu”.

Là con một nông dân, hắn đau khổ không ít trong suốt thời gian dài vì sự khinh bỉ của những sĩ quan có tước vị trong quân đội quốc xã. Và hắn đã ngây thơ tính toán rằng, hiện nay xuất thân từ nông dân sẽ mở cho hắn con đường lên thang trong quân đội. Còn việc Weiss đã từng làm ở trại nông nghiệp và là cháu một bà chủ trại đã khiến thiếu tá không còn mối nghi ngờ theo thói quen nữa. Steinglitz thậm chí phần nào còn có cảm tình với người lái xe của mình, hắn cho rằng chính trong những con người như loại Weiss mới giữ lại được sự chất phác tiền bối nhất, tính dễ bảo và lòng cả tin - những nét đặc trưng của con cái nông dân còn chưa mất đi mối liên hệ ruột thịt tốt đẹp với ruộng đất.

Đi tới kết luận này, thiếu tá tin vào nó như tin vào một chân lý bất di bất dịch, cũng như hắn luôn tin vào cái hệ thống do cơ quan đặc biệt của hắn thảo ra. Ở đó, tất cả đều được xem xét trước, kể cả đến những phương pháp trừng phạt những kẻ dám thoái lui trước điểm gì của hệ thống này.

Còn Weiss thì anh thực sự vui mừng về việc thiếu tá trở về. Và anh không muốn che giấu tình cảm của mình trước việc này. Niềm vui của anh được giải thích rằng anh đã biết được điều gì đó về người chủ của mình, và anh sẵn sàng phục vụ hắn với một sự hào hứng quên mình và lòng dũng cảm - những điều cần thiết đặt ra không làm không được hoàn thành nhiệm vụ của người tình báo Xô Viết.

Ngoài tất cả những điều đó ra, Weiss còn không từ chối học lấy một số điều trong kinh nghiệm của thiếu tá Steinglitz, con người mặc dù bị hất hủi vẫn là một trong số những kẻ hiểu biết nhất về cơ quan bí mật của bộ tổng tham mưu Đức. Bọn này trong tương lai sẽ còn ganh đua, và Weiss muốn chuẩn bị đầy đủ để trong trận chiến đấu này anh sẽ là người chiến thắng.

Weiss suy nghĩ tất cả những điều này trong lúc anh thận trọng điều khiển xe, mắt liếc qua gương theo dõi thiếu tá. Nhưng bộ mặt người hành khách này, vẫn giữ cái nét lạnh lùng kín đáo thường tình.

Ở cửa vào khách sạn, cũng như mọi khi, Steinglitz có nói rít qua kẽ răng, không phát âm hết đuôi từ:

- Một giờ đúng. Thật đầy đủ xăng dự trữ, cả hành lý của cá nhân nữa!

Weiss hiểu rằng anh sẽ rời Lodz với khả năng vĩnh viễn!

❀ ❀ ❀

[1] “Cột năm” - Một tổ chức gián điệp của Đức hoạt động nhằm chống Ba Lan và Liên Xô. - ND.

h —★— THANH KIẾM VÀ LÁ CHẮN Trọn bộ 4 tập ebook©MotSAch —★— TVE-4U© NXB Văn Nghệ TP.HCM 1982
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vadim Kozhevnikov

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.