Không Lối Thoát

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chúng Ta Vừa Mới Lìa Trần
Chúng Ta Vừa Mới Lìa Trần

❊ ❊ ❊

…Đơn độc một mình Tôi bước đi

Không một ai bảo nên làm gì Một mình bên những dòng suối mát Và trên những sườn núi giấc mơ…

• ROBERT LOUIS STEVÉNSON, “VÙNG ĐẤT GẬT GÙ”

Một lỗ hổng xuất hiện trên mặt đất khi đã đi được một phần ba quãng đường dẫn lên một dốc đá vôi dựng đứng, lưa thưa cỏ và rất ít đất. Những cây thông điên dại mọc rải rác song song với đường dốc. Một cái cổng vòm trên mặt đất. Không một câu viết. Một cái mỏ rượu lậu bỏ hoang. Một cái mỏ ngang, loại mỏ đâm vào sườn dốc và đi sâu vào theo chiều ngang.

Mỗi khi người ta tìm thấy một cái mỏ cũ quanh đây, họ nghĩ họ vừa tìm được một cái mỏ kiểu Pháp cũ. Không có kho báu nào liên quan đến mỏ kiểu Pháp cũ, nó chỉ tình cờ là cái hố đầu tiên được đào nhằm mục đích chiết ra “ánh nắng bị vùi lấp”. Đây là thứ trở nên rất quan trọng khi bạn không có thánh đường.

“Nó là cái mỏ kiểu Pháp cũ,” Frances nói. “Không ai khác biết là nó ở đây.”

Frances và Lily đứng dưới chân đồi nhìn lên. Đằng sau chúng là khu rừng, nơi Frances vừa đánh dấu vào vỏ cây thông bằng cây kéo làm bếp. Cô đưa một tay lên che mắt theo kiểu của người chỉ huy quân đoàn French Foreign Legion, mặc kệ bầu trời u ám của vùng Cape Breton. Hốc mắt trái của cô bé đã đỡ hơn và chuyển sang màu vàng nhạt, nhưng còn mắt phải thì vẫn bầm tím - những vết thương để lại sau cuộc so găng xáp lá cà mới đây của ta và bọn An-giê-ri, Chúa ơi!

Frances thực hiện ý định trở thành một nhân vật gan dạ của mình với một bộ đồng phục hướng đạo Thanh Nữ Anh màu xanh. Chiếc khăn quàng cổ được thắt lại gọn gàng, chiếc nón bê-rê đội chếch đúng quy cách, cái túi nhỏ được cài vào thắt lưng. Thứ duy nhất còn thiếu chính là những cái huy hiệu. Cô vẫn chưa kiếm được cái nào cả. Cô vẫn chưa tham dự buổi hướng dẫn thứ hai. Lily đang mặc bộ đồng phục hướng đạo Chim Non. Cuối cùng thì cha cũng đã cho nó tham gia vì con bé đã rất lâu rồi không được ra ngoài vận động. Thay vì đưa con bé đến buổi họp mặt nhóm Chim Non đầu tiên vào chiều nay thì Frances lại đưa nó đến đây. Chúng đi khắp nơi, chúng đã đi qua nhiều dặm đường. Frances cho Lily biết nó sẽ được nhận huy hiệu đi bộ đường dài.

“Có người chết trong đó, Lily. Và kim cương nữa.”

“Như trong truyện Aladin.”

“Đúng vậy.”

“Mình về đi, Frances.”

“Mình sẽ vào trong đó.”

Frances nắm lấy tay Lily, nhưng Lily lùi lại. “Coi nào, Lily, thăm một tí thôi mà.”

“Không, Frances, trong đó có người chết.”

“Người chết thì hoàn toàn vô hại mà.”

“Còn ma thì sao?”

“Làm gì có ma.”

“Vậy mình thăm ai trong đó nếu họ đều chết cả rồi?”

“Ambrose.”

Lily nhìn Frances dò xét. “Ambrose chết rồi.”

“Không, nó chưa chết.”

“Nó chết rồi, nó bị chìm, chị đã nói vậy mà.”

“Đúng, nó đã bị chìm, nhưng chưa chết, Lily, nó là thiên thần, nhớ không? Nó đã biến thành thiên thần. Và nó đang ở trong đó. Đó là nơi nó sống. Chị nghĩ giờ là lúc em nên gặp nó rồi.”

“Không.”

“Thôi nào, chị sẽ đi với em mà.”

“Không.”

Frances chụp tay Lily và kéo nó đi, giống như cố lôi một chú chó lên cầu thang vậy.

“Em sẽ kiếm được một cái huy hiệu cho việc này, Lily.”

“Em không muốn vào đó, Frances.” Giọng Lily run rẩy đầy sợ hãi.

“Em không thể tự mọc cánh và bay đến chỗ Những Người Dẫn Đường được nếu em không kiếm được huy hiệu thiên thần hộ mệnh của mình.”

Frances bắt đầu cười và Lily biết rằng mọi chuyện đang trở nên tồi tệ. Chúng bắt đầu leo lên dốc, Lily nhăn nhó vì bị Frances cầm tay quá chặt. Frances vác con bé lên vai như vác một bao khoai tây. Lily thôi vùng vẫy. Chúng leo lên đến miệng mỏ. Chúng đi vào.

Không có nhiều thứ để xem - một vài lá gỗ và cột chống hầm mục nát, một cái xẻng gỉ sét. Frances lôi Lily đi tới. Trời tối hơn. Không khí ẩm mốc. Chúng đi theo một khúc quanh trong hầm và không còn thấy ánh sáng phía của hầm nữa. Frances chầm chậm bước vào bóng tối ẩm ướt và kì quái.

Lily khẽ hỏi, “Lỡ chúng ta bị lạc thì sao?”

“Không có đâu. Ambrose sẽ tìm ra chúng ta.” Lily khóc thút thít.

“Thằng bé yêu em mà, Lily, đừng sợ.”

“Em muốn về nhà.”

“Chúng ta đang ở nhà còn gì. Chúng ta đang ở nhà của nó.”

Frances ngừng lại và đặt Lily xuống. Tay cô lần tìm cái khóa trên chiếc túi Thanh Nữ Anh của mình. Cô bé lấy ra một điếu thuốc, và đánh một que diêm vào khóa thắt lưng của mình. Một ngọn lửa bừng lên: một cái hồ phẳng lặng sâu thăm thẳm, Chúa ơi, hồ sâu đến mức nào? Và đằng kia, dựa vào tường - Lily thét lên.

Frances châm thuốc và thổi diêm đi.

“Có ai đó ở đây, Frances.” Lily run rẩy nói.

“Chị biết rồi.”

“Ông ta đứng bên kia kìa. Bên kia hồ nước.”

Frances hút một hơi dài. “Ông ta trông thế nào?”

“Ông ấy mặc đồ công nhân. Và có một cái cuốc chim. Và một cái mũ lưỡi trai.”

“Có đèn trên mũ ông ta không?”

“Có. Loại giống bình trà.”

“Có lẽ ông ta đã chết khá lâu rồi đây.”

Frances nhả ra những đợt khói vô hình.

“Frances” - Nỗi sợ hãi của Lily đang dâng trào.

“Đó không phải Ambrose đâu, Lily. Chỉ là một người thợ mỏ đã chết thôi.”

Frances đốt một que diêm nữa: cái hồ, bức tường thấm nước - Lily lại thét lên khi ánh lửa vụt tắt.

“Đó không phải một người thợ mỏ đâu, Frances.”

“Chứ là gì?”

“Ông ấy mang mặt nạ.”

“Mặt nạ Halloween hả?”

“Mặt nạ khí. Ông ta có một cây súng trường và một cái lưỡi lê treo trên mũi súng.”

“Một người lính đã chết.”

Frances đốt thêm một que diêm nữa: mặt nước tối đen, đá và những bức tường bằng đất nung…

“Ông ấy đi mất rồi.”

“Ambrose đã đưa ông ta đi vì nó biết em sợ đó. Cô bé. Cô bé Chim Non.”

“Ambrose đã không ở đây.”

“Có chứ.”

“Ở đâu?”

Frances ném điếu thuốc xuống và nó kêu xèo xèo trên mặt hồ không thấy được.

“Dưới đó.”

Lily nhìn xuống, hoa mắt vì bóng tối. “Thiên thần phải sống trên thiên đàng chứ.”

“Họ sống ở bất cứ nơi quái nào mà họ thích.”

“Em sẽ mách lại. Chị hút thuốc và chửi thề.”

“Đi mà ba hoa đi. Dù gì đi nữa thì chị và Ambrose vẫn sẽ chăm sóc em.”

“Làm gì có Ambrose nào chứ.”

“Ban đêm nó lặn sâu dưới hồ này và bơi trong một dòng sông trong lòng đất cho đến khi dòng sông trồi lên khỏi mặt đất và biến thành con sông nhỏ nhà chúng ta. Nó lấy hơi và bơi trong nước cạn, dài và trắng, bơi mãi cho đến khi nó đến được chỗ của ta. Sau đó nó leo ra khỏi bờ đê và bước thật chậm, ướt đẫm, qua sân nhà mình và mở cửa bếp. Nó đi qua lò nướng. Nó đi vào sảnh băng qua phòng trước. Nó đi lên cầu thang không một tiếng động, và bỏ qua cánh cửa căn gác mái. Nó đi vào căn phòng nơi em đang ngủ. Nó đứng ở chân giường và cúi xuống nhìn em. Tóc nó màu đỏ. Và sau đó nó đi. Nhưng nó không thể bơi ngược trở lại. Nó phải dịch chuyển tảng đá trong vườn và đi xuống một cái hầm giờ đã trở nên quá nhỏ hẹp so với nó, cho đến khi nó về đến cái mỏ u buồn và cô độc. Nó bước đi hàng dặm dài trên đôi chân trần băng qua tất cả những người lính và thợ mỏ câm lặng đang nghỉ bên những bức tường. Và cứ mỗi khi nó quay lại cái hồ, trái tim nó lại vỡ nát. Giờ thì em thấy nó yêu em đến mức nào rồi đó, Lily, để có thể đi như thế hết đêm này qua đêm khác.” Im lặng. Lily tè cả ra quần.

Tiếng chân Frances chạy đi và vòng theo khúc quanh cho đến khi Lily không nghe thấy gì nữa. Đôi vớ Chim Non của nó ướt sũng. Nó ngất đi.

Khi không còn nghe Lily khóc la gì nữa, Frances quay đầu chạy ngược lại xuyên qua bóng tối và đốt thêm một que diêm nữa. Chúa ơi, “Lily!” Lily nằm bất động, chết vì trụy tim khi mới mười tuổi đầu, có thể lắm chứ, “Lily!” Frances lắc người con bé, hất nước lên mặt nó, và con bé tỉnh dậy. Frances cõng nó ra khỏi cái mỏ và trượt trên đất đá trên nửa quãng đường xuống đồi. Khi xuống tới chân đồi, cô bé để Lily ngồi tựa vào một cái cây bám đầy rêu rồi nín thở, tay chống gối.

Lily mở mắt. “Frances, em tè ra quần rồi.”

“Không sao, chúng ta sẽ về thẳng nhà và thay đồ, đi nào.”

Lily vẫn ngồi yên. “Frances. Lỡ Ambrose là tên Ác Quỷ thì sao?”

“Nó không phải Ác Quỷ đâu. Chị biết Ác Quỷ là ai và hắn không phải Ambrose đâu.”

“Hắn là ai?”

Frances cúi thấp xuống như đang nói chuyện với Trixie. “Đó là điều chị sẽ không bao giờ kể cho em, Lily, dù em sẽ lớn đến mức nào, bởi vì Ác Quỷ rất hay ngại ngùng. Hắn sẽ nổi giận nếu có ai nhận ra hắn, vậy nên khi có ai nhận ra, tên Ác Quỷ sẽ bám theo họ ngay. Và chị không muốn hắn bám theo em.”

“Tên Ác quỷ có bám theo chị không?”

“Có.”

“Đức Chúa Giêsu có thể đánh được Ác Quỷ.”

“Nếu Người muốn.”

“Chúa Trời chống lại Ác Quỷ.”

“Chính Người đã tạo ra hắn.”

“Tại sao?”

“Để cho vui.”

“Không đúng, để kiểm tra chúng ta.”

“Nếu đã biết em còn hỏi chị làm gì nữa?”

“Bố nói Ác Quỷ không có thật, chỉ là tưởng tượng mà thôi.”

“Tên Ác Quỷ đang sống cùng chúng ta.”

“Không, không phải đâu.”

“Em gặp Ác Quỷ mỗi ngày đó. Ác Quỷ ôm em và ngồi ăn ngay cạnh em.”

“Cha đâu phải là Ác Quỷ.”

“Chị chưa bao giờ nói ông ấy là…”

Ánh nhìn của Frances khô khốc, bùi nhùi dễ bắt lửa ở trong mắt cô; giọng cô là một mớ cỏ khô đang cháy ở giữa, miệng cô là một đường may kín mít. “Chị chính là Ác Quỷ.”

Đây là lúc Lily thôi không còn sợ hãi với bất cứ điều gì Frances sẽ nói hoặc sẽ làm. Không còn sợ bất cứ thứ gì nữa hết. Nó đưa tay ra và nắm lấy tay Frances. Bàn tay trắng ngần luôn có mùi hương hoa dại nhỏ, hoa lan chuông. Bàn tay vẫn luôn cài nút và buộc dây cho Lily, và tạo ra những đồ vật tuyệt vời. Nó nắm lấy tay Frances và nói, “Không sao đâu, Frances.”

Gương mặt tím bầm của Frances nhăn lại và trán cô kê trên đầu gối, đẩy cái nón bê-rê lệch sang bên. Cô vòng hai tay ra ôm chặt lấy hai chân và bắt đầu khóc. Lily vuốt ve cái lưng gầy guộc của Frances trong khi cô cứ lầm bầm mãi điều gì đó.

Nhiều năm sau đó, Frances vẫn còn nhớ lúc đó cô đã nói, “Chị xin lỗi, chị xin lỗi, Lily, chị xin lỗi.”

Nhưng trí nhớ thường bịp bợm. Trí nhớ là phiên bản khác của câu chuyện, và do đó trí nhớ là thứ khó tin cậy nhất.

Phép Màu Đầu Tiên

Linh hồn con thét gào trong đau khổ, nó rất khát khao sự thanh lọc và tẩy uế.

Ngay khi con ngủ linh hồn con vẫn ước ao được hiến dâng cho Chúa.

Chúa Cứu Thế của con, trái tim con rỉ máu vì đau đớn và tình yêu.

Chúa ơi - Người biết điều đó mà - Đức Chúa của con!

“BÍ MẬT CỦA SỰ ĂN NĂN,”

TÁC GIẢ VÔ DANH

Trong khi Frances và Lily ở tại cái mỏ kiểu Pháp cũ, Mercedes đang ở nhà, cô đang thực hiện lời hứa của mình với Chúa Trời ở dưới hầm.

“Lỗi tại con, lỗi tại con, lỗi tại con mọi đàng.” Sự sám hối không chỉ làm linh hồn cô được thanh thản mà còn là dịp để Đức mẹ Đồng Trinh mang đến cho

Mercedes ý tưởng về một cái quỹ Lộ Đức cho Lily. Sao trước đây mình không nghĩ ra nhỉ? Nhưng Mercedes nhận ra ngay câu trả lời. Cô không xứng đáng được truyền cảm hứng khi nào cô vẫn chưa nhận ra tội lỗi của mình và chưa nhún nhường van xin Chúa tha tội.

Mercedes thú nhận toàn bộ tội lỗi một cách tự nhiên: “Xin Chúa tha thứ cho con, vì con có tội… Con đã ước cho em gái con chết vì bị ngã, con đã làm buồn lòng người cha đáng thương của con, con đã để đứa em gái con thương nhất chịu tội thay con. Con có một đứa em gái mà con yêu thương nhất.” Dù đã được ấn định một lời cầu nguyện sám hối tiêu chuẩn, nhưng cô đã chế thêm ra một phần sám hối phụ cho riêng mình ngay trong căn hầm này.

Dù không nói với ai về sự sám hối của mình nhưng Mercedes đã nói với cha và Frances về quỹ Lộ Đức để họ đóng góp vào, và nói với Lily để con bé có thể kỳ vọng. Mới có một tuần mà đã được gần hai đôla trong lon cacao rồi. Cứ đà này Lily sẽ có thể đến được Lộ Đức khi nó mười bốn tuổi. Đó là tuổi thích hợp để chữa bệnh. Tuổi dậy thì. Nghĩ xem Lily sẽ xinh đẹp hoàn hảo thế nào khi không phải chịu đau đớn nữa.

Mercedes đứng dậy, cởi bỏ chiếc váy trắng và giấu nó đằng sau lò lửa. Cô đứng khỏa thân trong bóng tối một lát rồi cầu nguyện cảm ơn Trái Tim Vô Nhiễm của mẹ Maria. Đức mẹ Đồng Trinh Tối Cao, Đức mẹ Nhân Từ, mẹ Chúa Giêsu Quyền Năng Nhất, Ngôi Vị Thông Thái, Tháp Ngà, Hoa Hồng Thần Bí, Nữ Hoàng của Các Tông Đồ, Những Người Tử Vì Đạo và các Thánh, Đức mẹ Thanh Khiết, hãy cầu nguyện cho chúng con. Hoa Hồng Trắng Của Sự Thuần Khiết, Hoa Hồng Quyến Rũ, Đấng Cao Quý Xinh Đẹp nhất Chúa đã từng tạo ra, Chiếc Hộp Huyền Bí Vĩ Đại, Công Chúa Xinh Đẹp, rằng cái chết xảy đến với con cũng được, nhưng xin hãy báo con biết trước bằng một nụ hôn, amen.

Rồi cô mặc đồ vào và đi lên lầu để rửa sạch lưỡi trước khi mọi người về nhà.

Cô vừa dọn bữa tối vừa xong thì Lily và Frances về đến nhà khá trễ từ các tổ chức Chim Non và Thanh Nữ. Lily đi thẳng lên phòng tắm để giặt bộ đồng phục và đôi vớ len “để được một huy hiệu sạch sẽ”. Frances đi ngủ luôn để tránh bữa tối. Vẫn chưa có huy hiệu nào cho hành động đó. Mercedes nói với cha rằng Frances thấy “khó chịu” và biết ông sẽ không hỏi gì thêm. Nói dối như thế không phải là tội, mà là sự hy sinh. Mercedes lên lầu để gọi Lily.

Lily đang quỳ chân không trong bồn, và nhờ đó Mercedes phát hiện ra rằng vết thương trên chân trái của con bé đã bị hở ra lại. Không tốt tí nào. Từ hôm Lễ Tưởng Niệm đến nay đã hai tuần rồi. Mercedes vắt khô bộ đồng phục Chim Non của Lily, và nhúng bên chân bị thương của nó vào nước muối ấm.

“Mai chúng ta sẽ gọi bác sĩ đến khám cho em.”

Gần đây, Lily nhận thấy có gì đó khang khác ở Mercedes. Ví dụ như ngay lúc này đây - những động tác của chị ấy. Chúng rất dịu dàng. Mercedes lấy ra trong tủ thuốc một cuộn băng sạch. Cô buộc vết thương nhẹ nhàng và hiệu quả, lần này không quá chật, vậy thì tại sao Lily lại thấy sợ khi nó nhìn miếng vải trắng quấn tròn và tròn và tròn quanh cái chân bé nhỏ của nó?

“Xong rồi.”

“Cảm ơn, Mercedes.”

Mercedes cười với Lily với sự bình yên mà sự sám hối đó mang đến. Lily nhếch miệng mình sang phía tây và phía đông cùng một lúc. Và nó lại thấy hơi sợ bởi vì nụ cười của Mercedes là kiểu cười mà bạn cảm giác không phải dành cho bạn mà cho cái người đang đứng sau bạn, nhưng sau bạn chỉ có bức tường thôi.

Họ ăn bánh mì nướng cá mòi vì tối nay không ai đói lắm.

Khi Lily bò vào giường, Frances đã ngủ rồi. Và nhanh chóng, Lily cũng thiếp đi.

Đó là Ambrose. Đang đứng ngay chân giường nó, nhìn xuống con bé theo cách nó vẫn nhìn. Lily thấy mình ở nơi đó một lần nữa, giữa những ranh giới. Lần này con bé nhìn thằng bé thật chăm chú. Đôi mắt xanh to tròn của nó vẫn nheo lại dù là trong ánh sáng leo lắt. Vầng trán cao láng mịn còn in dấu sưng. Trên cơ thể nhợt nhạt hiện rõ những vùng xanh xao nằm dưới lớp da mỏng. Cái bụng trắng ngà, những khúc thịt mềm mại trông rất lạ lùng nằm tập trung giữa hai bên đùi nó. Cái đầu dù trọc lóc, nhưng vẫn có màu vàng mịn.

Lily hỏi nó, “Cậu là ai?”

Con bé chuẩn bị tinh thần để thấy nước ào ra nhưng thằng bé không mở miệng. Thay vào đó, nó chỉ đưa lòng bàn tay mình về phía con bé. Chúng trống rỗng.

Lily hỏi lần nữa: “Cậu là ai?”

Nó mở miệng và nước tuôn ra ngoài nhưng Lily vẫn ngồi ở nơi-chính-giữa đó không động đậy cho đến khi cả nó, cái giường lẫn Frances đang ngủ bên cạnh nó đã ướt đẫm. Không tệ lắm. Nước khá ấm, vì nước chảy từ trong cơ thể thằng bé ra mà. Khi nước đã chảy ra hết, nó vẫn đứng nhìn mãi với hai lòng bàn tay rỗng không giơ về phía con bé.

Con bé hỏi lần thứ ba, “Cậu là ai?”

Ambrose nói những tiếng đầu tiên. Giọng nó u tối bởi vì nó sống ở một nơi u tối. “Tôi là Không-ai-cả”

“Đừng sợ, Ambrose. Đừng sợ. Tụi chị yêu em.”

Ambrose nói, “Xin chào.”

“Chào,” Lily nói. “Chào cậu bé. Xin chào.”

Lily tỉnh giấc vì Mercedes đang chà xát đầu nó. “Con bé đang tỉnh lại.”

“Ambrose,” Lily nói.

“Nó đang mê sảng.” Giọng Mercedes giống như một cuộc phẫu thuật trên da Lily vậy.

“Ai đã đánh cắp da của tôi?”

“Người ướt đẫm vì sốt.”

Lily giấu mặt bên dưới cái gối ướt đẫm mồ hôi vì ánh đèn sáng làm nó đau như vừa trải qua một cuộc phẫu thuật mắt.

“Đèn tắt rồi, Lily, thấy không? Không có đèn đâu.”

Cha đi vào cùng một bác sĩ. Đáng mừng Lily đã hết sốt, nếu không thân nhiệt của nó sẽ lại tăng cao. Chứng hoại tử. Đâu đó trong ánh đèn sắc như dao mổ Lily nghe ông ta nói chuyện với cha và hai chị nó, “Cháu làm đúng lắm, Mercedes.” Họ sẽ phải canh chừng nó đến hết đêm, nếu nhiệt độ của nó lại tăng, nếu nó tăng… Họ đi ra ngoài sảnh, Lily không còn nghe họ nói gì nữa ngoại trừ việc Mercedes thét lên điều gì đó, sau đó Frances quay trở vô và hát cho Lily nghe. Những bài thật hay. Những bài hát buồn hay tuyệt ở điệu thứ, những bài hát kể chuyện dài mà ông cha ngày xưa vẫn thường hát trên những con tàu vượt biển bằng những ngôn ngữ khác.

Lúc đó là nửa đêm. Ba giờ ba mươi phút sáng. Lily thức giấc. Mặt trăng sáng lấp lánh trên khung cửa sổ. Hai bên giường, Frances và Mercedes đang ngồi ngủ trên hai chiếc ghế, bên trên phủ những tấm trải giường có màu xanh như bóng hắt từ những ụn tuyết dưới ánh trăng. Đêm nay là đêm trước Giáng sinh. Những người chăn cừu đã chìm vào giấc ngủ bên dưới những ụn tuyết của họ. Lily ngồi dậy. Da nó không còn đau rát nữa. Nó thấy thật mát mẻ và dễ chịu, sự trong trẻo nửa đêm. Nó đi giữa những ụn tuyết và những người say ngủ đến bên cửa sổ vì nó được mời. Ồ, hóa ra không phải là mặt trăng, đêm nay trời không có trăng, ánh sáng đó chiếu ra từ dưới sông.

Ambrose đang ở dưới sông. Nó đang chồm người tới vẫy, tay trái giơ qua đầu, tay phải duỗi trên mép đất. Phần thân dưới của nó bị khuất sau bờ đê. Nó trông như một người cá đang vẫy chào Lily trong bài hát ru xa xăm, u buồn của đại dương, chào… Màu da nó chuyển từ trắng sang hổ phách và ánh sáng chói lóa ấy đã khiến cho cơ thể đang nóng như thiêu đốt của Lily trở nên dịu mát và hồng hào như sữa. Nó đặt một tay lên cửa sổ, chào… Ambrose là mặt trời trong nước, thằng bé là ánh dương bị vùi lấp, nó đang cất lời, đến đây Lily, đến đây nào. Chị gái của em. Và em sẽ chữa bệnh cho chị. Một khu vườn bị khóa, một nguồn nước bị chặn, em vẫn chưa hết khát dù uống nhiều nước. Nó tiếp, con suối trong vườn em bắt nguồn từ Lebanon, hãy đến với em và chị sẽ được nghỉ ngơi. Rồi Lily đáp, được.

Lily đang ngủ nhưng trái tim nó lại đang rất tỉnh táo, được, chị đến đây, Ambrose. Đợi chị nhé, em trai yêu quý, chị đang đến đây.

Lily bỏ những người ngủ trong tuyết lại rồi đi xuống lầu, băng qua nhà bếp, ra khỏi cửa sau và leo qua những đống than ở sân sau trên đôi chân trần. Với cái gót chân bị thương như vậy, lẽ ra nó không thể nào bước đi, thế nhưng nó lại có thể đi và không thấy đau tí nào. Nó chỉ thấy ánh sáng của Ambrose, đứa em trai to lớn của nó, đang đợi nó dưới sông. Thằng bé dang rộng đôi tay. Nó đến với em mình. Thằng bé đón lấy nó trong chiếc đầm ngủ trắng và đong đưa nó, đầu nó gối lên khoảng cong trên vai trái trong khi cơ thể nó được ôm trọn trong cánh tay phải của thằng bé. Chưa bao giờ nó cảm thấy ấm áp và yên bình như vậy, mắt mình đang nhắm hay đang mở nhỉ, chuyện đó không quan trọng. Con bé hầu như không cảm nhận được sự thay đổi giữa không khí và nước, nên phải một lúc sau nó mới nhận ra tại sao lúc này nó lại thấy mình nhẹ hơn và vòng tay ôm cũng dịu dàng hơn - khi thấy mái tóc mình trải ra xung quanh và thứ ánh sáng dịu nhẹ màu cam, nó mới biết mình đang ở dưới nước, má kề vào ngực thằng bé, cơ thể đang uốn quanh người bạn đầu tiên của mình, em sẽ đưa chị đến căn nhà của mẹ em, đến căn phòng của người mẹ đã mang thai em - Lily chưa bao giờ quen với việc thui thủi một mình. Chúng đi vào nước và quay trở lại, rồi Ambrose nhấc nó ra khỏi mặt nước một lần nữa, nước tuôn thành sông từ người nó. Thằng bé nhẹ nhàng đặt nó trên bờ sông và tim con bé đau nhói. Nước mắt nó bắt đầu tuôn ra vì thằng bé đang rời xa nó - đừng đi mà! Nó ngửa ra và lặn xuống nước - hãy đưa chị đi cùng em! Cơ thể thằng bé trắng trở lại và tỏa sáng từng đoạn cho đến khi tất cả đều biến mất. Lily nằm sấp theo phương vuông góc với con sông, đầu kê trên mép sông, hai tay duỗi ra, hướng về nơi nó nhìn thấy em trai mình lần cuối cùng.

Mercedes đã tìm thấy Lily như vậy vào lúc 5 giờ sáng, trong cơn mưa tuyết đầu tiên.

Mercedes tự trách mình về cơn sốt đang giày xéo Lily và có thể làm con bé mất đi chân của nó hoặc tệ hơn. Đó là lí do cô đi thẳng xuống hầm than sau khi bác sĩ đã ra về. Khi Frances hát cho Lily nghe trong bóng đêm, Mercedes đang khỏa thân dưới lớp vải bọc, quỳ cạnh lò than hiến dâng sự hy sinh của mình cho Chúa Trời.

Cô cầm cục than bằng hai tay, nâng nó lên và cúi đầu xuống; “Lỗi tại con.” Khi làm điều này vào tuần trước, cô không nghĩ ngợi gì cả, môi vẫn còn nở một nụ cười xuẩn ngốc. Vậy mà lần này cô lại thổn thức với những giọt nước mắt nóng hổi. Lần này cô thực sự hối lỗi. Vấn đề của lần đầu tiên chính là danh dự. Cô đã tự hào về bản thân khi đã diễn cảnh sám hối dưới hầm và vì đã lập ra lon cacao Lộ Đức. Cô hài lòng với bản thân khi đã tắm và băng bó chân cho Lily theo cách mà cô nghĩ là còn thành thạo hơn cả những y tá bệnh viện đa khoa New Waterford. Lòng mộ đạo của cô chỉ là danh dự trong lốt Ác Quỷ, sự sám hối của không là gì khác ngoài một tội mới hình thành, ôi, cách bao lâu chúng ta lại phải học lại bài học cũ chứ? Chúa đã phản ứng lại rất nhanh và đã giáng hình phạt xuống Lily. “Lỗi tại con,” Mercedes chỉ có thể nói như vậy, và khi cô cắn miếng than đầu tiên, nhai và nuốt, nỗi buồn vây kín cô. Cô cay đắng nhận ra mình đã làm tổn thương Chúa thế nào, và Chúa với lòng nhân từ vô hạn đã cho cô cơ hội thứ hai mà cô không đáng được nhận ra sao. “Là do tội lỗi nặng nề nhất của con mà ra.” Cô cắn một miếng than khác…

Khi đã xong việc dưới hầm, Mercedes run rẩy đứng dậy, thay chiếc đầm ngủ của mình và lên lầu, nơi cô rửa sạch than đen, nước mũi và nước mắt trên mặt, chà lưỡi sạch nhất có thể, lấy chuỗi hạt cầu nguyện và đi trông chừng Lily. Cô thiếp đi trên chiếc ghế đối diện với Frances. Khi cô đột nhiên thức dậy lúc 4 giờ 55 phút sáng, Lily đã biến mất. Mercedes tuân theo phản xạ cổ xưa là nhìn ra cửa sổ và nhìn xuống bờ sông.

Đêm sau đó, khi Lily mở mắt và nhìn vào cái miệng đang cầu nguyện của

Mercedes, lần đầu tiên nó thấy như mình đang mơ, vì tại sao mà lưỡi Mercedes lại có màu đen như vậy được?

Lily không bị đánh thức bởi lễ xức dầu thánh, bởi tiếng bác sĩ nói rằng bây giờ thậm chí không cần phải cắt bỏ chân nó đi nữa và liệu nó có thói quen mộng du không? Nó vẫn ngủ khi cha tựa đầu trên ngực nó khóc nức nở. Nó vẫn ngủ khi Frances mua chuộc và đe dọa Chúa, “Này đồ khốn, tôi sẽ ngoan, được chưa? Chỉ cần ông đừng bắt con bé phải chết thì tôi sẽ không hút thuốc nữa, được chưa? Tôi không thề đâu, nhưng tôi sẽ không khiến ông bố điên rồ của tôi tức giận nữa, và tôi sẽ cầu nguyện mười lần một ngày và sẽ là một nữ tu mắc dịch, được chứ? Amen.”

Nhưng thứ đã đánh thức Lily chính là những lời cầu nguyện thầm thì của Mercedes.

Lily hỏi, “Sao chị lại có cái lưỡi màu đen chứ, Mercedes?”

Mercedes khóc òa, “Ôi tạ ơn Chúa - Cha ơi! Cha ơi!”

Ông ập vào phòng - “Ôi tạ ơn Chúa” - và quỳ cạnh Mercedes bên giường Lily. Lily nói, “Con đói quá.”

Cha và Mercedes phá lên cười và ôm chầm lấy nhau và cảm ơn Chúa lần nữa. Frances lảng vảng ở cửa và nói với Chúa, “Còn lâu tôi mới trở thành nữ tu vì chuyện này nhé.”

Mercedes cẩn thận né tránh cái ý nghĩ thoáng qua rằng toàn bộ sự hồi phục kì diệu của Lily là nhờ những hành động ăn năn của cô dưới hầm mà có. Việc này sẽ kêu gọi thêm lòng nhân từ vô hạn từ Chúa. Vậy nên cô an tâm khi Lily đưa ra một lời giải thích của riêng nó.

“Ambrose đã chữa bệnh cho em. Nó tắm cho em ở dưới suối.”

“Ambrose là ai?”

“Là thiên thần hộ mệnh của em.”

Mercedes kể lại cho linh mục nghe. Ông gật đầu nhưng lại nói với cô rằng điều quan trọng nhất là không được hấp tấp về những chuyện này. Thiên Chúa giáo đòi hỏi nhiều hơn một sự việc riêng lẻ tầm thường, trong khi những người phàm lại hầu như chẳng cần gì đã có thể dựng lên một nơi linh thiêng từ một con sông và một vị thánh từ một bé gái mười tuổi. Tốt nhất là nên im lặng và chờ đợi các dấu hiệu.

Vì vậy Mercedes nghe theo. Cô cố không chăm chăm vào những dấu hiệu bỗng dưng rõ ràng trong hồi ức: cái chân bị teo của Lily - các vị thánh thường phải chịu bệnh tật lúc còn nhỏ. Gương mặt xinh xắn của con bé - tấm gương phản chiếu linh hồn của nó. Hoàn cảnh ra đời bi thương của nó - một đứa bé mồ côi mẹ đáng thương. Thử tưởng tượng Lily thực sự có năng lực chữa lành vết thương. Hoặc giả nó chính là công cụ của một phép màu sau khi chết mà Bernadette ở Lộ Đức đã tạo ra. Mercedes cố hết sức chế ngự những ý nghĩ này, vì đã nếm kinh nghiệm đau thương về khả năng giả mạo của Ác Quỷ. Hắn là một kẻ hay giả danh và bắt chước, một kẻ buôn bán những cái bóng và những đường song song. Cứ thử nhìn tất cả những người tưởng là thánh mà Giáo hội đã phải thiêu chết cách đây vài thế kỷ. Các vị thánh và nguồn gốc của quỷ satăng có xu hướng cùng hình thành chung một cách. Bạn phải quan sát thật gần để thấy được lực lượng nào sẽ xông lên giành lấy linh hồn có tính dẫn cao của ứng viên - bởi vì nếu không là loại này thì bắt buộc phải là loại kia. Mercedes biết rằng chỉ cần Ác Quỷ đánh hơi được một chút gợn tham vọng ở nó, hắn sẽ đến và tóm lấy Lily.

Nhưng bởi vì Mercedes không thể nào không mong muốn Lily hóa ra một vị thánh, cô cố mong điều đó chỉ là vì cha. Minh chứng căn bản.

Sau việc này Frances không cần phải kể thêm cho Lily những câu chuyện về Ambrose nữa bởi vì chúng đã trở thành chuyện của Lily. Cuối cùng Frances cũng đã thành công trong việc giao thằng bé cho con bé. Lily vẫn ổn. Ngay lúc này. Frances có thể tiếp tục với những việc khác rồi. Cuộc sống của chính cô.

Cô lấy tiền trong lon Lộ Đức, mặc bộ đồng phục Thanh Nữ Anh của mình vào và đi lén trên chiếc Hupmobile. Ngay khi James ngừng xe lại, cô trượt khỏi xe và núp trong bụi rậm cho đến khi chiếc xe tải của Leo Taylor ngừng lại. Cô đợi đến lúc anh ta chất hàng xong và đi đến chỗ James để lấy tiền mới di chuyển từ bụi cây tới xe tải, nhảy vào sau xe và biến mất sau những cái sọt và thùng đựng rượu.

“Cảm ơn, ông Piper.”

“Được rồi, Leo. Lái xe cẩn thận.”

Frances thò đầu ra giữa những tấm che bằng vải nhựa và ngắm nhìn đường Shore xa dần bên dưới. Cô xoay người và cười toe toét như một chú chó vào ngọn gió biển đầy nắng, và mặc kệ hai bím tóc bung ra đằng sau.

Xe chạy chậm lại khi họ đến Sydney và ngừng hẳn ở khu Coke Ovens của Whitney Pier. Cô thụt người xuống khi Leo xuống xe, đi vòng ra sau và dỡ những tấm vải phủ ra để giao kiện hàng đầu tiên. Khi anh ta quay tấm lưng to bè lại, cô nhảy ra, lấy đi một khối lượng bằng 1,3kg từ chiếc xe. Cô bé đứng núp sau một cái trụ có mùi hắc ín của cầu tàu CN. chờ anh ta lái đi. Sau đó cô tiến về phía căn nhà làm bằng ván ghép ọp ẹp và gõ một cánh cửa thép lớn.

Nếu tôi có ý định,

nhảy xuống biển lớn kia,

sẽ chẳng liên quan đến ai nếu tôi nhảy, nhảy, nhảy, nhảy, nhảy….

tôi thề tôi sẽ chẳng gọi viên cớm nào,

nếu tôi bị bố đánh cho một trận,

sẽ chẳng liên quan đến ai nếu tôi bị đánh…

Hoa hồng đều được để lại trên má của con…

Thứ bảy, ngày 31 tháng 8 năm 1918

Nhật ký thương yêu,

Ta không biết phải bắt đầu từ đâu nữa. Ta phải viết ra hết khi mọi thứ còn mới mẻ. Ta đang ở đây ngay dưới cái cây của ta trong Công Viên Trung Tâm và chúng ta có cả buổi chiều cho đến giờ ăn khuya. Ta sẽ phải quay lại một vài ngày, vì dù đã than vãn rằng chẳng bao giờ có chuyện gì đó xảy ra, thì giờ ta nhận ra rằng có hàng tấn chuyện đã đang xảy ra và đều dẫn đến việc mà ta sẽ nói với mi, chính là MỌI THỨ.

…Trước mi ta không thấy xấu hổ gì hết, Nhật Ký à, vì mi là chính ta mà. Mi sẽ không tỏ ra lúng túng, không thể bị sốc, mi biết rằng không có gì là đáng ghê tởm trong tình yêu, do đó ta sẽ cố gắng thoải mái với mi như ta đang thoải mái trong suy nghĩ của mình vậy. Để không quên, ta xin gửi đến Giles một bài kinh cầu nguyện thay lời cảm ơn. Cô ấy là người ít tò mò nhất trên mặt đất này đó. Nếu không có sự hoàn toàn thiếu thận trọng của cô ấy thì cuộc sống của ta đã chẳng bao giờ được bắt đầu. Nếu bố biết được cô ấy là một người trông chừng kém như vậy thì ông sẽ đến đây ngay trong tích tắc để gửi ta đến chỗ mấy nữ tu cho xem. Điều này nhắc ta nhớ, ta nên viết cho ông vài chữ. Ồ, nhưng ta đang chọc ghẹo ngươi, đúng không hả Nhật Ký. Ngươi đang chịu đựng đau đớn vì sự đề phòng. Yên nào, hãy mở cửa trái tim, và ta sẽ bắt đầu ngay từ đầu và giãi bày với mi mọi chuyện ta đã rõ…

Ta đã thấy chúng phai nhạt dần vào héo úa…

, anh mua một cái máy hát, một cái máy đánh nhịp và bắt đầu sưu tầm đĩa nhạc. Anh đặt mua toàn bộ phôi nhạc và bản nhạc từ New York, Milan và Salzburg. Anh đã quyết định, không phải là quá sớm để bắt đầu từ cuốn “Phương pháp luyện tập của V
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Ann Marie Macdonald

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.