Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 166
Chim khách chiếm tổ chim cưu

❊ ❊ ❊

Trước kia là nhà cũ có ba gian nhà chính, phía sau còn xây một dãy bốn gian nhà kho làm chuồng gia súc, nhà vệ sinh, kho củi cùng nhà bếp, bên ngoài xây tường bao gạch xanh.

Tường bao gạch xanh thì không đập đi xây lại, nhưng ở ngoài bức tường phía Nam sát ao sông lại dựng một nhà để xe có mái che. Dùng mái tôn màu thì rõ ràng là quá tầm thường, nên đã dùng kính cường lực và dầm cột inox dựng lên, trông rất đơn giản mà lại hiện đại.

Đẩy cửa bước vào, nơi này không còn là sân nông thôn trống trải nữa, mà là một khu vườn tư nhân với sỏi cuội, đá mài, lối đi lát gỗ chống mục và bóng cây râm mát. Bên tay trái có một giàn nho được dựng bằng gỗ thông. Dưới giàn là lối đi lát gỗ chống mục, thông vào bên trong là một căn phòng kính đón nắng được dựng trước tầng phía Tây. Ở góc tường bên trong có xây một hồ nước nông, dưới mặt nước đặt hai chậu cây thủy sinh mà Thẩm Hoài không gọi nổi tên.

Cửa chính của gian nhà giữa đã thay đổi hoàn toàn, được đổi thành cửa kính khung gỗ cổ kính.

Trong nhà không bật đèn, ánh sáng dịu nhẹ của đèn sân vườn xuyên qua lớp kính khung gỗ chiếu vào, đổ xuống nền đá mài của gian giữa, chia thành từng mảng sáng tối.

Người nông thôn xây nhà thường ham to, ham cao, nhưng cuộc sống thực tế lại chẳng cần như thế.

Ba gian nhà chính, ngoài gian giữa được cải tạo thành phòng khách, gian Đông và gian Tây đều được cải tạo thành phòng suite có phòng tắm riêng. Vì nhà cũ quá cao, chiều cao thông thủy của xà chính là ba mét bốn, năm, ở trong đó thấy quá trống trải, nên dưới xà gồ lại lắp thêm một tầng xà gồ nữa để trang trí, vừa giữ được truyền thống kiến trúc Trung Hoa, mà phong cách lại tinh tế, có gu hơn.

Dãy nhà kho phía sau, một gian được bịt kín làm phòng thiết bị, một gian làm kho chứa đồ, một gian kiêm cả nhà bếp và phòng ăn, một gian cải tạo thành phòng khách. Giữa phòng khách và nhà chính lại dựng thêm một gian làm phòng sách hoặc phòng giải trí.

Thẩm Hoài đi quanh một vòng, thầm nghĩ, muốn làm tỉ mỉ xong xuôi chắc còn phải mất cả tháng nữa, bèn không nhịn được lo lắng hỏi: "Bốn mươi vạn có đủ cho cô bày vẽ không?"

"Cũng tạm, có mấy thứ phải đặt hàng từ nhà sản xuất nước ngoài, sợ là phải ba bốn tháng mới chuyển về nước được. Tôi đây vốn không kiên nhẫn, đành lấy đồ trong nước dùng tạm, nên cũng tiết kiệm được khối; thêm chừng mười mấy vạn nữa là đủ rồi nhỉ?" Tôn Á Lâm không chắc chắn hỏi Chu Lập.

"Nếu không có thay đổi lớn nào nữa thì chừng đó là đủ." Chu Lập phụ họa.

Ông ta kiến thức rộng, Đông Hoa tuy chưa gọi là giàu có, nhưng phú hào tài sản hàng chục triệu cũng không phải là hoàn toàn không có. Những nhà bỏ ra hơn một triệu để xây tư dinh thì ông ta đã từng làm qua mấy ca. Nói đi cũng phải nói lại, mấy nhà này tuy giàu thì giàu thật, nhưng lúc nào cũng mang bộ mặt trọc phú, bàn về gu thẩm mỹ thì xách dép cũng không bằng căn nhà này.

Người ta vẫn nói "Tích hoạn tam đại tài thành thế gia", Chu Lập đến giờ vẫn chưa rõ rốt cuộc gia thế của Tôn Á Lâm và Thẩm Hoài là thế nào, nhưng từ những yêu cầu khắt khe mà họ đưa ra khi cải tạo căn nhà này, Chu Lập cũng có thể biết được tầm vóc gia đình hoặc nói đúng hơn là gia tộc đứng sau Thẩm Hoài và Tôn Á Lâm.

Tôn Á Lâm khắt khe, kén chọn với việc cải tạo nhà cũ như vậy, đổi lại là người khác có lẽ đã mất kiên nhẫn từ lâu rồi. Chu Lập lại là người có tính khí tốt, vô cùng kiên nhẫn, có nhà thiết kế hay quản lý thi công không chịu nổi phải bỏ dở, ông ta liền đổi người khác tới. Tôn Á Lâm đích thân tìm ông ta, ông ta cũng gác lại hết những việc khác.

Thẩm Hoài nhún vai, tỏ vẻ cạn lời.

Ngày nay ở nông thôn xây một tòa lầu nhỏ, bảy tám vạn là đủ dùng, Tôn Á Lâm đầu tư gần gấp mười lần số tiền đó vào việc cải tạo nhà cũ, trong mắt người thường thì đương nhiên là xa xỉ đến cực điểm, nhưng so với cuộc sống xa hoa trụy lạc của nhà họ Tôn ở nước ngoài thì việc này cũng chẳng là gì.

Nhưng làm thế này, Thẩm Hoài cảm thấy mình hoàn toàn không thể dọn vào ở được nữa, nếu không chuyện truyền ra ngoài, không biết sẽ bị bao nhiêu người chỉ thẳng vào sống lưng mà chửi.

Thẩm Hoài nghi ngờ mục đích của Tôn Á Lâm chính là như vậy: Cô ta muốn độc chiếm căn nhà cũ này.

Thẩm Hoài cũng không định vạch trần dã tâm của Tôn Á Lâm, những ngày này nhờ cô làm không ít việc, cũng phải để cô chiếm chút lợi lộc. Nhưng nghĩ lại căn nhà đẹp thế này mà mình không thể dọn vào ở thì thật là đáng tiếc.

Tôn Á Lâm nhìn đồng hồ đeo tay, trời vừa mới tối, không hiểu sao Thẩm Hoài lại chạy đến góp vui vào giờ này, liền hỏi: "Sao giờ này anh lại tới?"

"Vừa từ quận về, không có chỗ nào để đi nên ghé qua xem chút thôi." Thẩm Hoài nói.

Tôn Á Lâm biết Thẩm Hoài không thích chạy tới quận, mấy cuộc họp cũng đều để Hà Thanh Xã đi tham dự, thường thì chỉ những việc quan trọng, không còn cách nào khác anh mới ra mặt giao thiệp với quận, liền hỏi: "Vì việc cải cách cổ phần hay là chuyện điều chỉnh khu vực hành chính?"

"Phan Thạch Hoa gọi tôi qua bàn chuyện cải cách." Ngoài Chu Lập ra thì cũng không còn ai khác, Thẩm Hoài nói thẳng.

"Thế nào? Bàn xong chưa?" Tôn Á Lâm thời gian này cũng quan tâm nhất đến chuyện này.

Tuy nhà họ Tôn và tập đoàn Trường Thanh đứng sau cô gia đại thế đại, nhưng với tư cách là con cháu đời thứ tư của nhà họ Tôn, quyền phát ngôn của cô trong gia tộc thực tế rất hạn chế. Việc cô gom góp một triệu đô la Mỹ đầu tư vào Nhà máy thép Mai Khê dưới hình thức vốn ngoại cũng là một bước đột phá lớn trong sự nghiệp cá nhân của cô, không thể không quan tâm.

"Vẫn chưa bàn xong, nhưng thành phố đã xác định hạ quyền quyết định xuống quận rồi." Thẩm Hoài không ngại để Chu Lập biết một số tin tức, nhưng cũng sẽ không để ông ta biết chi tiết cuộc đàm phán giữa mình với Phan Thạch Hoa và Chu Dụ, nên chỉ nói đại khái với Tôn Á Lâm, "Như thế này, ít nhiều chúng ta cũng có chút thế chủ động..."

Chu Lập biết một chút về việc cải cách cổ phần, cũng biết có vài chuyện không phải thứ mà mình nên biết quá nhiều, bèn lấy cớ tìm quản lý thi công bàn vài chi tiết cải tạo rồi bỏ đi.

"Nếu nhà họ Tống và nhà họ Tôn cũng được lĩnh giáo thủ đoạn này của anh, không biết mấy kẻ cuồng vọng đó còn tiếp tục coi anh là đứa con bất hiếu nữa không?" Tôn Á Lâm nhìn chằm chằm mặt Thẩm Hoài cảm thán, "Thủ đoạn này của anh, chắc cũng sẽ dùng lên đầu nhà họ Tống và nhà họ Tôn nhỉ?"

"..." Thẩm Hoài ngồi xổm xuống, nhìn cây thủy sinh trong hồ nước nông, trông giống như phiên bản thu nhỏ của lá sen, không trả lời câu hỏi của Tôn Á Lâm mà hỏi: "Cái này gọi là gì?"

"Gọi là Trạch tả, phải đến tháng sáu mới nở hoa, những bông hoa nhỏ li ti màu trắng, đẹp lắm." Tôn Á Lâm bày ra vẻ mặt "hóa ra cũng có chuyện anh không biết", nhưng cô không muốn buông tha cho Thẩm Hoài, tiếp tục hỏi: "Anh làm thế này, đối với anh mà nói, có đáng không?"

Tôn Á Lâm biết Thẩm Hoài không tiếc trở mặt với Hùng Văn Bân chính là vì muốn quyền quyết định cải cách cổ phần có thể được hạ xuống quận.

Cải cách cổ phần Nhà máy thép Mai Khê, xét về mặt thủ tục, cần phải có sự phê duyệt của Ủy ban Kế hoạch thành phố. Sự xa lánh của Đàm Khởi Bình đối với Thẩm Hoài, ngoài việc Thẩm Hoài giấu giếm anh một số chuyện khiến anh không thoải mái ra, thì chủ yếu là lo lắng Thẩm Hoài sẽ mang đến rủi ro chính trị không thể dự đoán cho anh. Thẩm Hoài lo Đàm Khởi Bình vì suy tính này mà chủ động yêu cầu anh từ bỏ cải cách cổ phần.

Thẩm Hoài không tiếc trở mặt với Hùng Văn Bân, thực tế là để tránh trực tiếp tranh chấp với Đàm Khởi Bình trong chuyện này. Đàm Khởi Bình dù có ưu ái anh vì là con cháu nhà họ Tống, nhưng nếu có vài lời đã thốt ra, tất nhiên cũng phải duy trì uy quyền của mình với tư cách là Bí thư Thành ủy. Nếu như vậy, Thẩm Hoài và Đàm Khởi Bình sẽ không còn đường xoay xở, mà lúc này Thẩm Hoài vẫn chưa có khả năng trực tiếp đối kháng uy quyền của Đàm Khởi Bình tại Đông Hoa.

Thẩm Hoài ngả bài với Hùng Văn Bân, bày ra kế hoạch xây dựng năng lực sản xuất năm mươi vạn tấn trong ba năm trước mặt chị em Chu Dụ, Chu Tri Bạch và Hùng Văn Bân, mục đích căn bản chính là không cho Đàm Khởi Bình cơ hội lên tiếng.

Hiện nay Đàm Khởi Bình giữ im lặng trong vụ cải cách cổ phần Nhà máy thép Mai Khê, Cao Thiên Hà lại giữ tư thế thỏa hiệp, hạ quyền quyết định cải cách xuống quận, có thể nói mục đích của Thẩm Hoài đã đạt được.

Quyền quyết định về quận, chẳng qua cũng chỉ là giao dịch, mua chuộc hoặc đe dọa, Thẩm Hoài ít nhiều có thể nắm được thế chủ động.

Tất nhiên, việc này cũng mang lại vài hậu quả nghiêm trọng. Thẩm Hoài chủ động chọn cách tách mình ra khỏi vòng tròn của Đàm Khởi Bình, Tô Khải Văn công khai trở mặt không nói, với Hùng Văn Bân cũng không còn khả năng hàn gắn rạn nứt nữa. Hơn nữa, Thẩm Hoài cố ý dẫn dắt Đàm Khởi Bình hiểu lầm rằng phía sau việc cải cách Nhà máy thép Mai Khê có sự hỗ trợ của nhà họ Tôn và tập đoàn Trường Thanh, giấy không gói được lửa, dù sau này Đàm Khởi Bình biết sự thật không công khai trở mặt thì cũng sẽ không ủng hộ anh điều gì nữa.

Thẩm Hoài khi chọn một con đường đã cực đoan chặn đứt con đường còn lại, cho dù là người kiêu ngạo như Tôn Á Lâm nhìn vào, thì đây cũng không thể coi là lựa chọn tốt nhất.

"..." Thẩm Hoài cười cười, phản vấn một câu đầy nước đôi, "Tôi chỉ là bí thư đảng ủy thị trấn nhỏ bé, dù tôi có muốn thỏa hiệp thì tôi biết thỏa hiệp với ai? Trong cái thế giới cá lớn nuốt cá bé này, nhân vật nhỏ bé nếu không muốn bị giẫm đạp, bị nuốt chửng, thì chỉ có cách nhe nanh múa vuốt."

"Hóa ra 'tiểu nhân đắc chí' còn có thể giải thích như vậy sao?" Tôn Á Lâm luôn không nhịn được muốn đấu khẩu với Thẩm Hoài, nhìn chằm chằm vào Thẩm Hoài hai ba giây, cô lại buộc phải thừa nhận, cô từ tận đáy lòng ủng hộ sự ngạo mạn này của Thẩm Hoài, lại hỏi: "Vậy bên quận rốt cuộc đàm phán thế nào rồi?"

"Phan Thạch Hoa đòi bốn trăm vạn cổ phần không góp vốn." Đối với cái miệng sư tử ngoạm của Phan Thạch Hoa, Tôn Á Lâm chỉ huýt sáo một tiếng.

"Đừng thể hiện giống nữ lưu manh như thế, đứng cùng cô làm mất giá quá." Thẩm Hoài khinh bỉ liếc nhìn Tôn Á Lâm một cái.

"Anh đã mắng trả tại chỗ chưa?" Tôn Á Lâm bất ngờ không hề phản bác lại.

"Tôi có thể ấu trĩ như cô sao?" Thẩm Hoài nói, "Nhà họ Chu vẫn coi là có thái độ hợp tác, nhưng không biết ảnh hưởng của nhà họ Chu đối với Dương Ngọc Quyền lớn đến đâu, nên bên phía Phan Thạch Hoa tôi chỉ có thể tạm kéo dài không phản hồi..."

"Phan Thạch Hoa có thể cô lập anh, nhưng cũng sẽ không công khai trở mặt với anh. Dù không ủng hộ cũng sẽ không công khai phản đối cải cách — anh sợ cái quái gì nó chứ?" Tôn Á Lâm không nhịn được muốn xúi giục Thẩm Hoài cứng rắn hơn với Phan Thạch Hoa.

"Quận ủy thường vụ có bảy người, cũng có nghĩa là trong chuyện này, cho dù Phan Thạch Hoa có bỏ phiếu trắng không biểu thái, chúng ta vẫn phải kéo đủ bốn phiếu mới có thể khiến phương án cải cách thông qua, sao có thể không đề phòng Phan Thạch Hoa âm thầm giở trò?" Không thể giao tiếp tiếp với cô nữ lưu manh Tôn Á Lâm này, Thẩm Hoài đi tìm Chu Lập. Trong túi anh không có lấy một xu, không muốn chạy đến khách sạn Chử Khê ăn bám, lại không muốn nhìn sắc mặt Tôn Á Lâm, chỉ đành túm lấy Chu Lập bắt khao.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:143
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.