Phong Lưu Nhân Sinh Nơi Quan Trường

Lượt đọc: 325 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 192
Tái ngộ

❊ ❊ ❊

Tại phía bắc ngã ba hình chữ "Đinh" giữa phố Học Đường và đường Nhà Máy Thép, là tòa nhà Phát thanh Truyền hình trấn Mai Khê. Gọi là tòa nhà, thực ra chỉ là một công trình cao bốn tầng nằm sát mặt đường. Tầng trệt là bưu điện và sảnh phục vụ đối ngoại của trạm phát thanh truyền hình trấn, từ tầng hai trở lên dùng để làm văn phòng.

Sau khi Thẩm Hoài thành lập Văn phòng Tài sản Trấn, liền nỗ lực tìm cách xoay vòng tài sản thuộc quyền quản lý của trấn, nâng cao hiệu suất sử dụng và lợi nhuận. Sau năm mới, ngoại trừ giữ lại sảnh dịch vụ ở tầng trệt, Thẩm Hoài đã dời trạm phát thanh truyền hình trấn vốn có biên chế chưa đến mười người ra khỏi tòa nhà này, chuyển về trong khuôn viên chính quyền trấn, đem mặt bằng trống cho công ty Xây dựng Chử Giang thuê làm văn phòng, mỗi năm có thể đem lại cho trấn thêm thu nhập mười mấy vạn.

Công ty Xây dựng Chử Giang mới thành lập chưa được nửa năm, tạm thời cũng chỉ có khả năng thuê địa điểm làm văn phòng. Thẩm Hoài đỗ xe ở bãi đỗ xe phía sau tòa nhà Phát thanh Truyền hình, vừa định xuống xe thì nhìn thấy Chu Nghi từ trong tòa nhà đi ra.

Thẩm Hoài muốn đợi Chu Nghi đi qua rồi mới xuống xe, tránh cho hai bên gặp mặt lại khó xử. Cũng không biết Chu Nghi có nhận ra xe của anh hay không, chỉ thấy cô đứng dưới bậc thềm trước sảnh chính, lục lọi túi xách tìm đồ.

Chu Nghi mặc chiếc váy liền màu xanh lam, xếp ly dọc nhỏ li ti, kiểu dáng thời thượng, thắt lưng màu vàng nhạt có khóa kim loại rất hợp với chiếc túi xách da màu nâu nhạt. Cô đi giày cao gót màu đen, để lộ đôi bắp chân thon dài, làn da trắng nõn, khuôn mặt nhỏ nhắn yêu kiều, buộc tóc đuôi ngựa, đứng dưới tòa nhà Phát thanh Truyền hình hơi cũ kỹ, nhìn chẳng giống một thiếu nữ có khí chất của chốn trấn nhỏ này chút nào.

Thẩm Hoài đánh liều mở cửa xuống xe, cười nói với Chu Nghi đang lục túi xách: "Sao thế, Học viện Kinh tế Tỉnh đã nghỉ hè rồi à?"

"Vẫn chưa nghỉ, mẹ em hai ngày trước vừa làm một tiểu phẫu, em xin nghỉ về xem thế nào, tí nữa còn phải quay lại trường tham gia thi cử," Chu Nghi ngẩng đầu nhìn Thẩm Hoài một cái, ánh mắt e dè khiến người ta thương xót, "Anh đến tìm bố em bàn công việc à?"

"Ừ, bố em đang đợi anh đấy." Thẩm Hoài gật đầu, chỉ chỉ vào trong tòa nhà, ra hiệu có việc gấp phải bàn bạc không thể chậm trễ. Anh vừa xoay người bước vào, thì nghe thấy Chu Nghi ở phía sau nói khẽ: "Cảm ơn anh đã không để em phải chờ quá lâu..."

Thẩm Hoài khựng người lại, không có dũng khí ngoái đầu nhìn Chu Nghi lấy một cái, vội vàng trốn chạy lên lầu.

Chử Nghi Lương, Dương Hải Bằng mỗi người đều có công việc riêng, tuy là cổ đông lớn nhưng không can thiệp vào hoạt động kinh doanh thường nhật của Xây dựng Chử Giang. Ở đây bình thường do Chu Lập toàn quyền phụ trách, có việc trọng đại mới tạm thời tụ họp lại bàn bạc.

Chử Nghi Lương, Dương Hải Bằng và Hà Thanh Xã đều đã đến trước. Thấy Thẩm Hoài lên lầu, Hà Thanh Xã liền hỏi: "Bí thư Thẩm, anh mới lên lầu có gặp con gái lão Chu không? Đừng nhìn lão Chu đen đúa mập mạp mà tưởng, con gái lão ta thực sự là một đại mỹ nhân hiếm thấy đấy; chậu nước rửa chân mà anh tạt lúc trước quả không oan chút nào..."

Hà Thanh Xã cũng chỉ biết chuyện cũ Thẩm Hoài tạt chậu nước rửa chân vào Chu Nghi, chộp được cơ hội tất nhiên phải trêu chọc một chút.

"Tôi lên lầu không gặp, có lẽ vừa vặn lỡ mất nhau," Thẩm Hoài nói dối, rồi lại hỏi Chu Lập đang ngồi xem tài liệu ở đó, "Chu Nghi vừa tới công ty à?"

"Ừ, vừa mới đi trước khi Bí thư Thẩm anh tới," Chu Lập nghĩ thầm chắc con gái xuống lầu đã đụng mặt Thẩm Hoài, nhưng ông cũng không vạch trần chuyện này, nói, "Sắp thi rồi mà vẫn xin nghỉ về nhà. Nó bảo hè này muốn đến công ty thực tập, hôm nay đến làm quen môi trường trước..."

Thẩm Hoài gật đầu, lái sang chuyện khác, hỏi: "Cuối cùng các anh đàm phán với Bằng Duyệt được điều kiện gì? Nếu vẫn còn bất đồng, chỉ cần khoảng cách giữa đôi bên không quá lớn, tôi có thể giúp các anh điều phối thêm..."

"Điều kiện bên Bằng Duyệt đưa ra khá tốt, chúng tôi đang định tìm anh báo cáo đây. Nếu được thì ngày mai sẽ ký hợp đồng." Chử Nghi Lương cầm bản thảo thỏa thuận trên bàn, đưa cho Thẩm Hoài xem.

Bản thảo thỏa thuận dày một xấp, Thẩm Hoài cũng không đủ kiên nhẫn xem kỹ, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, nói với Chu Lập: "Lão Chu, ông tóm tắt đơn giản một chút; chuyện cụ thể thì phía trấn cũng do Trấn trưởng Hà phụ trách..."

"Bằng Duyệt sẽ góp vốn hai trăm vạn để nắm giữ 20% cổ phần Xây dựng Chử Giang, đồng ý cho vay vốn theo lãi suất ưu đãi của ngân hàng Nghiệp Tín, không thu thêm phí rủi ro và phí tài chính..." Chu Lập nói.

"Nhà họ Chu lần này khá tử tế đấy chứ, tôi vốn tưởng điều kiện của họ sẽ khắt khe hơn nhiều." Thẩm Hoài khá ngạc nhiên.

"Ừm," Chử Nghi Lương gật đầu nói, "Điều kiện như thế này, chúng tôi không cách nào từ chối..."

Nếu Xây dựng Chử Giang không thể ứng vốn toàn bộ để xây dựng đường cầu, thì kế hoạch mà Thẩm Hoài hy vọng Xây dựng Chử Giang dùng mô hình "BT" để xây dựng đường cầu tuyến phía Nam cũng không có khả năng thực hiện.

Giai đoạn hiện tại, thực lực Xây dựng Chử Giang còn rất yếu, căn bản không thể vay ngân hàng trên bốn ngàn vạn vốn xây dựng thông qua các kênh chính thống.

Bằng Duyệt dùng tài sản của mình làm thế chấp, vay từ ngân hàng ra bốn ngàn vạn rồi cho Xây dựng Chử Giang vay lại, đây chỉ là hành vi cho vay doanh nghiệp tương đối thuần túy, lấp đầy lỗ hổng ở giữa.

Bằng Duyệt với tư cách là kênh trung gian lưu chuyển vốn, phải gánh chịu rủi ro tài chính rất lớn. Chỉ riêng điểm này, việc nhà họ Chu mở miệng đòi thẳng 20% cổ phần Xây dựng Chử Giang, hoặc thu chênh lệch lãi suất từ hai trăm vạn đến bốn trăm vạn, phía bên này rất khó lòng từ chối.

Nay nhà họ Chu sẵn lòng bỏ ra hai trăm vạn tiền mặt thực tế để đầu tư vào Xây dựng Chử Giang, nắm giữ 20% cổ phần, điều kiện này không chỉ có thể nói là tử tế, mà còn cho thấy nhà họ Chu có thành ý muốn hợp tác sâu rộng hơn.

Qua sự phân chia này, Chử Nghi Lương, Dương Hải Bằng nắm giữ cổ phần Xây dựng Chử Giang sẽ giảm xuống còn 24%, nhưng so với số vốn năm mươi vạn họ bỏ ra đầu năm, lúc này đã chênh lệch giá lên tới hai trăm bốn mươi vạn. Hơn nữa Xây dựng Chử Giang có sự gia nhập của Bằng Duyệt, bối cảnh và thực lực càng trở nên hùng hậu hơn. Chỉ cần nhà họ Chu không có ý định tranh giành Xây dựng Chử Giang, ép uổng lợi ích của họ, thì thật sự không nghĩ ra lý do gì để từ chối.

Thẩm Hoài thấy Dương Hải Bằng cũng rất hài lòng với phương án hợp tác lần này, liền nói với Chu Lập: "Thế này thì, trấn đối với ông chắc không còn gì nợ nần nữa rồi. Cho nên công trình Xây dựng Chử Giang nhận sau này ở trấn Mai Khê, nếu xảy ra sơ suất gì, tôi sẽ không tha cho ông đâu..."

Chu Lập nói: "Bí thư Thẩm, anh nhìn tôi nửa năm nay gầy đi mấy vòng rồi đây này, công trình ở trấn Mai Khê, tôi ngủ đêm mà còn phải mở một mắt đấy..."

Chu Lập trước năm tuy gánh khoản nợ khổng lồ, nhưng "rận nhiều không sợ ngứa", khả năng chịu đựng tâm lý mạnh, cân nặng vẫn luôn trên hai trăm cân. Ngược lại, từ khi thành lập Xây dựng Chử Giang nửa năm nay, nhiệm vụ công trình đột nhiên tăng vọt, bao nhiêu việc đổ lên vai, khiến ông không dám lơi lỏng một ngày nào, gầy đi mất mấy vòng.

Dương Hải Bằng cười nói: "Thế thì tốt, không thì ông dẫn con gái ra ngoài, ông có nói rõ được là con ruột của mình không?"

Chu Lập cười cười, cầm đồ vật lên muốn đánh Dương Hải Bằng. Thẩm Hoài hỏi Chu Lập: "Bản thảo của viện thiết kế đã lấy ra chưa?"

"Lấy ra rồi," Chu Lập lấy bản vẽ thiết kế cầu tuyến phía Nam ra khỏi tủ hồ sơ, trải trên bàn, nói, "Viện thiết kế căn bản không tin chúng ta có năng lực bỏ phương án hiện tại, chuyển sang xây cầu ở tuyến phía Nam. Cho dù có trả tiền, ngay từ đầu họ cũng không muốn giúp chúng ta làm phương án, cho rằng là lãng phí thời gian. Tôi phải chặn cửa nhà Viện trưởng Cố hai lần, ông ta mới chịu giao nhiệm vụ xuống dưới; lại còn bao nhiêu thuốc ngon rượu quý chiêu đãi không ngớt, bản vẽ báo thẩm hôm nay mới làm ra được. Bí thư Thẩm, anh với Trấn trưởng Hà, còn phải mau chóng đặt tên cho cây cầu mới và con đường trục chính tương lai của trấn Mai Khê, mới tiện chính thức lập dự án gửi thẩm duyệt..."

"Sông Mai Khê tên cũ là Chử Khê," Thẩm Hoài nói, "Cầu Mai Khê đã có rồi, không thể gỡ tên cầu xuống dùng lại được, cầu mới cứ gọi là cầu Chử Khê, đường Nhà Máy Thép đổi tên thành đường Chử Khê là được. Khu nhà ở huy động vốn, tôi thấy cứ gọi là thôn Tân Mai đi, tên hơi tục một chút nhưng dễ nhớ, cũng dễ gọi..."

"Tôi thấy mấy cái tên này đều ổn." Hà Thanh Xã nói.

Thẩm Hoài cười cười, không có ý định chuyện gì cũng bàn bạc dân chủ, nghĩ rằng thúc đẩy mọi việc tiến triển mới là mấu chốt, lại nói với Chu Lập: "Công trình đường cầu Chử Khê quyết định cục diện phát triển của trấn Mai Khê trong mấy chục năm tới, cũng là công trình biểu tượng của Xây dựng Chử Giang để lại ở trấn Mai Khê, ông phải chuẩn bị tâm lý gầy đi thêm hai mươi cân nữa, không được có một chút lơ là nào..."

Chu Lập gật đầu, trong lòng cảm khái.

Không chỉ nói việc sau khi Bằng Duyệt gia nhập, cổ phần Xây dựng Chử Giang do cá nhân ông nắm giữ đã chênh lệch giá lên tới ba trăm hai mươi vạn, mà quan trọng hơn, một loạt các động thái trong nửa năm qua đã đặt nền móng cực tốt cho Xây dựng Chử Giang phát triển thành một nhà thầu xây dựng hạng nhất.

Thử hỏi Đông Hoa có mấy công ty kỹ thuật xây dựng, có thể thầu xây dựng khu dân cư bốn năm trăm hộ, có tư cách đảm nhiệm tổng thầu công trình đường cầu đô thị loại hai?

Nghĩ lại mình của nửa năm trước, bị nợ nần khổng lồ đè ép không thở nổi là một chuyện, đội xây dựng trong tay cũng chỉ đi đánh du kích khắp nơi, thậm chí đến một nơi làm việc cố định cũng không có. Chu Lập đôi khi tỉnh dậy trong giấc mơ, cũng cảm thấy sự thay đổi long trời lở đất trong nửa năm qua thật không chân thực.

Có lẽ đúng như Thẩm Hoài đã nói, sự nợ nần của trấn đối với ông trước đây, từ giây phút này trở đi, coi như đã trả xong. Tuy nhiên, Chu Lập không rõ trong câu nói này của Thẩm Hoài, có phải còn ám chỉ mối quan hệ giữa ông và con gái Chu Nghi từ nay coi như có một sự giải trình?

Thẩm Hoài không biết Chu Lập đang nghĩ chuyện anh với Chu Nghi, nói với Hà Thanh Xã: "Tôi thấy cứ như vậy đi, hai ngày này Trấn trưởng Hà anh vất vả một chút, đến quận báo cáo, nhanh chóng chốt hạ việc này. Ngoài ra, sau khi công trình đường cầu khởi động, việc cải tạo phố cũ Mai Khê và khu nhà lụp xụp từ phố cũ Mai Khê về phía Nam tới cầu mới, cũng có thể mời viện thiết kế làm phương án rồi. Ý kiến của tôi là mở rộng thêm quy mô xây dựng thôn Tân Mai, đưa cả những hộ dân ở khu nhà lụp xụp vào đó, để có thể hoán đổi đất đai giữa phố cũ Mai Khê và đường mới. Tôi đã cân nhắc, để giữ phong cách thống nhất với phố cũ Mai Khê và chùa An Lan, khu đất này không được xây công trình cao quá ba tầng. Tuy nhiên sau khi cầu đường Chử Khê xây xong, khu vực này nên nói là vị trí tốt nhất của trấn Mai Khê. Tôi muốn chia khu đất này thành đất nền để bán, quy định người mua đất xây nhà phải theo quy hoạch thống nhất của trấn, xây biệt thự nhỏ đồng bộ với phong cách phố cũ. Số tiền huy động được, lại dùng vào việc cải tạo phố cũ. Như vậy, khi cầu đường xây xong, khu vực trấn phía Nam cũng gần như có thể có được hình hài ban đầu. Sau đó chúng ta có thể bắt tay vào cân nhắc việc cải tạo phố Học Đường..."

Hà Thanh Xã gật đầu. Vốn xây dựng bốn ngàn vạn cho công trình đường cầu Chử Khê là vấn đề lớn nhất, vấn đề này đã bị Thẩm Hoài hóa giải một cách dễ dàng như vậy, những việc khác tương đối dễ giải quyết hơn nhiều.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:189
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Canh Tục

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.