Xuân Thu Ngã Vi Vương

Lượt đọc: 546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 42
Thề sẽ rời bỏ các người!

❊ ❊ ❊

Ba điều kiện của Triệu Vô Tuất như sau:

Một là, Thành thị lập tức giải trừ vũ trang của tộc binh, đem binh khí, giáp trụ cất giấu trong phủ khố trang viên tất thảy bàn giao cho Hương Tư Mã quản lý. Chỉ cho phép Thành thị giữ lại một lưỡng, tức hai mươi lăm người gia binh để canh giữ nhà cửa, đồng thời phải cung cấp một trăm thanh niên trai tráng cho Hương tự để phục vụ lao dịch, binh dịch.

Hai là, hắn muốn Thành thị từ ngày mai lập tức tháo dỡ bức tường đá dày đặc ở chính cửa trang viên, san phẳng tất cả tường vây vượt quá quy cách gia pháp, từ nay về sau không được phép tự ý xây thêm.

Ba là, những tiểu tông đã ra khỏi ngũ phục của Thành thị, cùng với con cháu thứ xuất ở chi xa, từ nay về sau không còn thuộc quyền quản lý của đại tông nữa. Tộc trưởng Thành thị ngoài trang viên của nhà mình ra, cũng không được phép nhúng tay vào việc của mấy lý còn lại, quyền thống trị cùng thuế má hàng năm của chúng sẽ chính thức bàn giao cho Hương Tư Đồ.

Mỗi khi Triệu Vô Tuất nói ra một điều, Thành Vu đều dùng bút mực và thẻ tre mang theo, nương theo ánh sáng đuốc thông mà ghi chép lại. Với tư cách là một thứ tử phản xuất khỏi Thành thị, trong lòng hắn rõ nhất, một khi ba điều này được thực thi, sức mạnh của Thành thị sẽ bị đánh sập hoàn toàn!

Hóa ra quân tử ban ngày mạo hiểm đi cứu nô tỳ kia, nguyên nhân thực sự là muốn mượn cơ hội này đánh sập Thành thị! Cái gọi là đồng cảm với nô tỳ tuẫn táng, chẳng qua chỉ là cái cớ mà thôi?

Thế nhưng, vả mặt tới quá nhanh, khi hắn nghe đến điều thứ tư, bút trong tay lập tức dừng lại.

Triệu Vô Tuất nói ra yêu cầu cuối cùng: "Từ nay về sau, tại Thành ấp dưới quyền ta thống lĩnh, cấm tiệt hủ tục lấy người sống tuẫn táng! Kẻ nào trái lệnh, bất kể thân phận thế nào, đều hố sát!"

Thành Vu càng ngày càng không thể dò thấu vị quân tử Triệu thị này, một mặt là sự tàn nhẫn và tính toán cơ mưu với Thành thị, mặt khác lại là sự khoan dung và che chở đối với thứ dân nô tỳ, nay còn muốn đẩy mạnh việc ngừng tuẫn táng, hắn không biết điều này khó khăn đến nhường nào sao? Rốt cuộc chuyện này là thế nào? Với tâm thái ích kỷ của Thành Vu, căn bản không thể hiểu nổi.

"Hương Tam lão, đừng ngẩn người ra đó, mau ghi chép cho kỹ vào, sáng sớm mai ta sẽ đem điều này trình lên Hạ Cung, khẩn cầu phụ thân đồng ý, và trên lãnh địa Triệu thị, lấy hình thức gia pháp để đẩy mạnh thi hành!"

Thành Vu vội cúi đầu múa bút chép lại.

"Thành tộc trưởng, bốn điều kiện trên, ngươi đều nghe rõ cả chứ?"

Thành Ông run rẩy không ngừng trên mặt đất, lão hiểu rõ, chỉ cần gật đầu một cái, trăm năm gây dựng của Thành thị sẽ hóa thành mây khói. Từ một cường tông đại tộc đứng đầu bảy lý, trở thành một hộ gia đình nhỏ lẻ tẻ, từ nay về sau Thành ấp không còn là của Thành thị, mà là của Triệu Vô Tuất!

Nhưng lão ngoài việc đồng ý ra thì không còn cách nào khác, con trai vẫn đang bị chôn dưới đất, bất cứ lúc nào cũng có thể bị giết. Còn bên ngoài vẫn còn hàng trăm binh sĩ Triệu thị và lý dân cầm đuốc sáng trưng, trung thành với quân tử Vô Tuất đang hổ thị đan đan. Nếu không đồng ý, với sự tàn nhẫn và thông tuệ của vị quân tử này, chắc chắn đã để lại hậu chiêu, đến lúc đó thì có gì khác biệt chứ? Thậm chí còn thê thảm hơn.

Lão như thể đã cam chịu số phận, dập cái đầu bạc trắng thật mạnh xuống nền đất lẫn đầy sỏi đá: "Thành thị, dám không tuân lệnh!"

Triệu Vô Tuất buông bàn tay trái đang nắm chặt lấy chuôi kiếm ra, thở hắt một hơi dài. Đến đây, cuộc chơi với Thành thị, nói ngắn thì cũng ngắn, chỉ có hai ngày hai đêm; nói dài thì cũng dài, trong đó bao phen đấu trí đấu dũng, biến chuyển xoay vần không thể đếm xuể, cuối cùng đã hạ màn.

"Thành Quý tội chết có thể miễn, nhưng tội sống khó tha, đêm nay cứ chôn hắn ở đây, không cho phép ai thả hắn ra! Hơn nữa, từ ngày mai trở đi, đừng để ta trông thấy người này nữa!"

Triệu Vô Tuất đã đạt được thứ mình muốn, hài lòng rời đi.

Kiếp trước kiếp này, hắn rất ít khi thấy kẻ điên như Thành Quý, não thiếu một dây, không sợ quyền thế, không sợ chết, ừm, có lẽ Điền Bí có thể tính là một nửa. Chừng nào Thành Quý điên khùng còn sống, Vô Tuất ở Thành ấp bắt buộc phải mang theo hộ vệ hành động, mới có thể bảo đảm an toàn cho mình.

Thế nhưng hắn lại không khăng khăng đòi giết Thành Quý, bởi hắn biết, kẻ này đã sống không quá hai ngày nữa rồi...

Thành Vu là người từng làm hương dã vu chúc, thời đại này, vu y là một, trong ống tay áo chiếc áo vu cũ kỹ của hắn, hình nhân nguyền rủa, thuốc mê, xuân dược, thứ gì cũng có. Giết người vô hình, khiến kẻ khác bạo bệnh chết trong hai ngày, tự nhiên cũng có thuốc độc đó.

Triệu Vô Tuất chưa bao giờ là thánh mẫu, hắn cũng không sợ sau này Thành Ông ghi hận hắn không giữ lời hứa, bởi vì đợi đến hai ngày sau, hắn chắc hẳn đã hoàn thành việc rút củi dưới đáy nồi đối với Thành thị rồi!

Một con chó dữ đã bị nhổ bỏ móng vuốt, thì chẳng còn chút uy hiếp nào đáng kể.

Không biết có phải vì nguyên nhân tâm lý hay không, con đường lúc vào trang viên thì u ám dài dằng dặc, mà đường lúc đi ra lại thấy nhẹ nhàng sáng sủa hơn nhiều. Đại tông tiểu tông, con cháu thứ xuất của Thành thị quỳ đầy dọc đường, trải qua sự uy hiếp ngày hôm nay, trong lòng họ đối với Triệu Vô Tuất chỉ còn lại sự sợ hãi.

Khi mấy binh sĩ Triệu thị vẫn luôn chặn ở cổng trang viên từ xa trông thấy Vô Tuất tiểu quân tử của họ đang sải bước, tựa như một vị tướng vừa thắng trận trở về, mỉm cười bình an vô sự. Họ đồng thanh phát ra một tràng reo hò, đặc biệt là Điền Bí hét to nhất, nửa canh giờ này, làm kẻ tính khí nóng nảy như hắn nghẹn muốn chết.

Còn Ngu Hỉ đã được Triệu Vô Tuất sắp đặt từ trước, thì trong đám đông đi đầu cất tiếng hát một bài dân dao đất Ngụy nước Tấn.

"Thạc thử thạc thử, vô thực ngã thử! Tam tuế quán nữ, mạc ngã khẩn cố. Thệ tương khứ nữ, thích bỉ lạc thổ!"

Dân trong hương trầm mặc một lát, nhớ lại những ức hiếp đủ điều của Thành thị ngày thường, lòng đầy bi phẫn, cũng bắt chước theo mà hát lên.

"Thạc thử thạc thử, vô thực ngã mạch! Tam tuế quán nữ, mạc ngã khẩn đức. Thệ tương khứ nữ, thích bỉ lạc quốc!"

Con chuột đồng lớn Thành thị này cưỡi trên đầu các lý ở Thành ấp suốt mấy chục năm, nay xem như lần đầu tiên bị mẻ răng.

Cuối cùng, ngay cả những Lư Tả dã nhân, manh lệ được giải phóng trong bốn lý của Thành thị cũng nghe thấy âm thanh, từ sâu trong ngõ hẻm xa xa hưởng ứng theo:

"Thạc thử thạc thử, vô thực ngã miêu! Tam tuế quán nữ, mạc ngã khẩn lao. Thệ tương khứ nữ, thích bỉ lạc giao! Lạc giao lạc giao, thùy vi vĩnh hào!"

Khoảnh khắc này họ như thể quên đi thân phận của mình, quốc nhân, dã nhân, lệ thần, Hoa Địch, chỉ biết rằng mình là binh tốt và thần dân của quân tử Vô Tuất, đi theo hắn cùng vinh cùng nhục.

Trăng lại ló đầu ra từ trong mây đen, rọi ánh sáng bạc lên người Triệu Vô Tuất, hắn đang đứng dưới cổng lầu ngói xanh cao lớn, tay đặt trên trường kiếm, tận hưởng hương vị thắng lợi trong tiếng hoan hô.

Hiện nay, vấn đề chính trị để cai trị Thành ấp đã giải quyết xong, tiếp theo chính là vấn đề kinh tế, làm thế nào để biến Thành ấp nghèo nàn thành một vùng "lạc thổ" thực sự, đây mới là khó khăn lớn nhất trong một năm tới!

...Sáng sớm hôm sau, có tổng cộng ba phong thư được gửi đi từ Thành ấp, trong đó hai phần gộp trong một cái hộp gỗ, do thân tín của Triệu Vô Tuất là khinh kỵ sĩ Ngu Hỉ mang theo, dọc theo đại đạo phi ngựa về phía Hạ Cung.

Còn một phong thư nữa, thì do Ngũ trưởng Tỉnh xuất thân dã nhân viết ra, sau khi làm xong chuyện này, hắn trằn trọc cả đêm không ngủ được, trước khi gà gáy mới vẻ mặt rối rắm bò dậy khỏi tháp. Sau đó do dự hồi lâu, mới rón rén đi đến một con hẻm âm u ở Tang Lý, đưa thư cho một tín sứ che mặt đã chờ sẵn ở đó.

Còn người che mặt kia sau khi tiếp đầu cũng không dám đi đường lớn, mà tìm một con đường mòn ít dấu chân người trên gò đồi đầy gai góc để leo lên, trên đường còn đụng phải một tộc nhân Thành thị đi cùng đường.

Hai người ngẩn ra một lát, cười gượng một tiếng rồi lách qua nhau.

Người đàn ông che mặt quay đầu lại nheo mắt nhìn một hồi, phát hiện hướng đi của tộc nhân Thành thị này, chính là Đông Hương ấp nơi quân tử Trọng Tín và Tông tử Thành thị là Thành Hà ở đó. Hắn lập tức hiểu ra, liền tăng tốc độ, vội vã chạy về phía Tây Hương ấp nơi quân tử Triệu Thúc Tề đang ở!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:36
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.