Xuân Thu Ngã Vi Vương

Lượt đọc: 546 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 94
Cùng người đồng cừu

❊ ❊ ❊

Trong kiếm thất, người còn nôn nóng hơn cả Nhạc Phù Ly chính là Triệu Quảng Đức.

Bộ y phục kiếm sĩ màu xanh tiểu mập mạp mặc hơi nhỏ, thít chặt lấy thân hình đầy thịt của y. Vừa rồi tận mắt thấy Phạm Hòa dùng kiếm bén đuổi giết Triệu Vô Tuất, khiến y kinh hãi đến ngây người. Chờ đến khi phản ứng lại, lại thấy kiếm của Vô Tuất đã bị chém gãy, tay không tấc sắt, bị đối phương từng bước ép sát, y càng sợ hãi đến mức suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất.

Khó khăn lắm mới kìm nén được nỗi sợ hãi, biết đường huynh đang lâm vào thế cô, Triệu Quảng Đức gian nan nhấc chân, muốn chạy tới đưa bội kiếm của mình cho Vô Tuất, nhưng lại bị Hàm Đan Tắc mặc y phục kiếm sĩ màu trắng giơ tay ngăn lại.

"Đường đệ, hai vị khanh tử đang so tài kiếm thuật, đệ chớ có nhúng tay vào."

Đang nói, sau lưng truyền đến một tiếng thở dài tiếc nuối, Hàm Đan Tắc quay đầu nhìn lại, vẻ mặt lộ rõ vẻ thất vọng.

Bởi lúc này, Triệu Vô Tuất đã dùng khích tướng kế lừa Phạm Hòa bỏ kiếm đồng, hai người đang cầm kiếm gỗ, đứng tách ra, chuẩn bị giao phong công bằng. Trung Hàng Hắc Cung ngăn cản không kịp, cũng chỉ đành mặc cho Phạm Hòa.

Thế nhưng Hàm Đan Tắc từng ở phủ Trung Hàng thị, cũng đã từng chứng kiến kiếm thuật của Phạm Hòa. Đừng thấy kẻ này cuồng vọng mà bỉ lậu, nhưng vẫn có chút bản lĩnh, hắn cho rằng Phạm Hòa chắc chắn sẽ không thua tên tiện thứ tử kia. Nhục nhã hôm nay, Triệu Vô Tuất vẫn không tránh khỏi, cũng coi như báo lại mối thù nửa tháng trước tại yến tiệc phủ Triệu, khi Vô Tuất buông lời quở trách hắn.

Hắn thầm nghĩ trong lòng: "Qua trận này, nếu như phải quỳ xuống đất cầu xin Phạm thị, xem tên tiện thứ tử ngươi còn mặt mũi nào mà ở lại trong Bạn Cung nữa!"

Triệu Quảng Đức đứng đối diện hắn, rụt cổ lại, sợ sệt nói: "Triệu Tắc đường huynh, ngươi và ta đều là con cháu Triệu thị, hà tất phải làm thế, xin hãy giúp đỡ Vô Tuất đường huynh, khuyên bọn họ dừng tay đi..."

Hàm Đan Tắc vừa nghe lời này, giống như một con mèo hoang bị giẫm trúng đuôi, gân xanh trên mặt nổi lên, đột nhiên bùng nổ.

"Hàm Đan!"

Hắn lớn tiếng nói ra hai chữ này, đồng thời bước nhanh tới trước, giật lấy bội kiếm của Triệu Quảng Đức, vung tay ném sang một bên.

"Ta tên là Hàm Đan Tắc, không phải cái gì Triệu Tắc!"

Tiểu mập mạp chân tay bủn rủn, tự nhiên không giữ nổi kiếm, chỉ đành mặc cho hắn giật lấy, hoàn toàn chết lặng.

Chỉ thấy Hàm Đan Tắc bước vài bước, lại cầm lấy một thanh kiếm gỗ, ném mạnh về phía y.

Từ lúc Phạm Hòa rút kiếm, chân tay Triệu Quảng Đức vẫn luôn run rẩy, cho nên không bắt được, bị thanh kiếm gỗ bay tới đập trúng mu bàn tay, đau đớn kêu lên một tiếng, kiếm tuột tay rơi xuống đất, phát ra tiếng động trầm đục.

Thấy cảnh này, Hàm Đan Tắc và mấy thiếu niên đảng phái Trung Hàng thị phía sau nhìn nhau cười lớn.

"Ôn địa Triệu Quảng Đức, quả nhiên giống như cha y - Ôn đại phu, đều là kẻ vô dụng!"

Hàm Đan Tắc học theo dáng vẻ của Phạm Hòa, dùng kiếm gỗ chỉ vào Triệu Quảng Đức, kiêu ngạo nói: "Khanh tử đối khanh tử, đại phu tử đối đại phu tử, đường đệ, nếu không nhớ lầm, hồi nhỏ ngươi và ta thường xuyên giao thủ, có dám tái chiến với ta một trận không? Thắng ta, tự nhiên sẽ thả ngươi đi giúp Triệu Vô Tuất, nếu như thua, cũng có thể..."

"Nhưng mà, lúc đó phải chui qua háng ta mới được đi trợ giúp hắn!"

Ngày đó, Triệu Vô Tuất tại yến tiệc lôi kéo Triệu Quảng Đức, cùng y đối đáp, lấy Hàm Đan Tắc làm tấm gương phản diện để quở trách, hắn đã sớm ghi hận trong lòng. Tuy rằng vì thân phận, không cách nào tự tay làm chuyện quá đáng với Triệu Vô Tuất, chỉ có thể mượn tay Phạm, Trung Hàng hai tử để báo thù, nhưng hắn lại có thể giáo huấn Triệu Quảng Đức ở đây, để xả mối hận trong lòng.

Triệu Quảng Đức nhìn thanh kiếm gỗ Hàm Đan Tắc đang cầm, tuy không có lưỡi sắc, nhưng góc cạnh rõ ràng, đánh vào người vẫn sẽ rất đau. Y lại cúi đầu nhìn thanh kiếm dưới đất, chân tay càng run rẩy dữ dội hơn, nhắc tới hồi nhỏ, y lại nhớ tới những ký ức kinh hoàng.

Tộc binh Hàm Đan thị thường xuyên nhận lệnh của chấp chính và gia chủ, qua lại hai bờ Hoàng Hà, Hàm Đan đại phu thường dẫn theo Hàm Đan Tắc xuất chinh, để hắn ở lại Ôn địa, lấy cớ là để Hàm Đan Tắc bầu bạn với đích tử của Ôn thị là Triệu Quảng Đức.

Nhưng sự sắp xếp này lại trở thành ác mộng của Triệu Quảng Đức, trong thời gian đó, lúc còn nhỏ y luôn bị Hàm Đan Tắc đơn phương truy đuổi đánh đập trong kiếm thất. Hoặc là mũi sưng mặt sưng, hoặc là ngã trên sàn gỗ trơn trượt lăn lộn, muốn đứng dậy mà lực bất tòng tâm. Hàm Đan Tắc từng ác độc mô tả rằng, y trông giống như một con lợn nhỏ chờ làm thịt đang giãy giụa ở đó.

"Đường đệ, thật ra nhà ngươi đã tách khỏi đại tông hai đời rồi, cũng có thể tự xưng là Ôn Quảng Đức, thay vì chịu sự sai khiến của thứ tử đại tông! Ngươi có biết không, đợi sau khi ngươi trưởng thành, đợi Ôn đại phu qua đời, tông chủ sẽ không chút lưu tình tước đoạt phong địa của ngươi, đuổi ngươi ra nước ngoài ăn mày!"

Lời này của Hàm Đan Tắc khiến thân hình Triệu Quảng Đức khẽ chấn động, y không kìm được đưa mắt nhìn về phía chiến trường khác cách đó mười mấy bước, nơi đệ tử đảng phái Phạm, Trung Hàng đang vây xem, đúng là lúc giao chiến kịch liệt nhất.

Nhìn Triệu Vô Tuất đang ở thế nghịch cảnh, lại từng kiếm từng kiếm,phấn lực phản kích, y bỗng nhiên hoài niệm cái thú vui tự tay nấu nướng trong bếp núc khi ở Thành Ấp.

Sữa đậu nành nóng hổi, đậu phụ mềm mịn thơm ngon, tiếng quân cờ rơi không tiếng động trên bàn cờ Tượng Hí, những giọt mồ hôi và niềm vui lâu ngày không thấy khi cùng quốc nhân, cùng binh tốt chơi Cầu Cúc...

Còn có đường huynh kiên nhẫn dạy y ngắm bắn cung, bàn tay vỗ lên vai y, cùng với những lời hứa hẹn đã từng nói.

Vô Tuất đường huynh, đó mới là người huynh trưởng thực sự hiểu đạo hiếu đễ, chứ không phải cái kẻ ác nhân chỉ biết ức hiếp chế giễu y như Hàm Đan Tắc này.

Y cúi đầu, dùng giọng nói khàn khàn khô khốc vì kinh hãi, nhỏ giọng nói: "Ta tên là Triệu Quảng Đức, Ôn địa vĩnh viễn là cành nhỏ của Triệu thị, là cánh tay của Triệu thị. Vô Tuất đường huynh từng nói, Ôn địa là Ôn địa của ta, huynh ấy có chí lớn, còn là tri kỷ của ta..."

Ánh mắt khinh bỉ của Hàm Đan Tắc dần dần biến thành nghi hoặc, bởi vì Triệu Quảng Đức mập mạp béo tốt kia lại vừa lầm bầm gì đó, vừa cúi người xuống, nhặt thanh kiếm gỗ cùn lên.

Khoảnh khắc chuôi kiếm vào tay, giọng Triệu Quảng Đức đột nhiên cao vút: "Chí lớn như hồng hộc của huynh ấy, há là loại chim sẻ như ngươi có thể hiểu được!?"

Chân tay Triệu Quảng Đức vẫn tiếp tục run rẩy, trên khuôn mặt mập mạp là những hạt mồ hôi to lớn, nhưng y nhẹ cắn đầu lưỡi để xua đi nỗi sợ hãi. Y hồi tưởng lại tư thế mà kiếm sư từng dạy hồi nhỏ, hai chân dang rộng, hai tay giơ cao kiếm gỗ qua khỏi đỉnh đầu.

"Ngươi..." Hàm Đan Tắc kinh ngạc không thôi, bàng hoàng phát hiện tiểu mập mạp nhút nhát ngày xưa vốn mặc cho hắn ức hiếp, nay lại trở nên cao lớn lạ thường.

Triệu Quảng Đức vốn dĩ đã lớn con mập mạp, khi cái sống lưng luôn rụt lại của y thẳng lên, vậy mà lại cao hơn Hàm Đan Tắc trọn nửa cái đầu, đối phương phải ngước mắt mới có thể nhìn thẳng vào đôi mắt đã trở nên kiên nghị của y.

Triệu Quảng Đức nghiến răng, đọc một bài Tần Phong từng nghe qua, cố gắng để bản thân không còn sợ hãi nữa:

"Khởi viết vô y, dữ tử đồng cừu! Hàm Đan Tắc, xin hãy thử kiếm của ta!"

---❊ ❖ ❊---

Mà ở bên bờ Bạn Trì trong trẻo của công học, một cuộc đàm phán khác cũng đang diễn ra.

Ngụy Câu cũng đã mặc y phục kiếm sĩ, đang quấn dây gấm bảo vệ cổ tay, hắn ngẩng mắt lên, nhìn Trương Mạnh Đàm đang đến cầu cứu, nói: "Từng nghe Trương Tử thông tuệ, chắc chắn biết Phạm thị không đến mức dám làm hại Triệu Tử, hà tất phải hoảng loạn? Lại hà tất phải để bọn ta đi cứu viện."

Lời này khiến Trương Mạnh Đàm khẽ nhíu mày, Ngụy Câu này, thế mà lại mang bộ dạng định đứng ngoài quan sát!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:36
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.