Tôi đến nhận tro cốt của mẹ và em gái mình vào một ngày trời âm u đến nỗi có cảm giác như mặt trời đã quên thức dậy. Mây đen kịt, nặng nề giăng kín bầu trời. Tôi đi bộ đến bến xe buýt và đứng chờ xe, hai tay kẹp giữa hai đầu gối, hai bàn chân nhún nhảy để xua đi nỗi lo âu trong lòng. Chỉ vài giờ nữa thôi, tôi sẽ tiếp nhận hai bình đầy tro cốt - những gì còn sót lại từ hai cơ thể sống nay đã hóa thành cát bụi.
Hôm nay ta còn tồn tại, nhưng ngày mai có thể sẽ biến mất, tất cả những gì còn lại đều chỉ gói gọn trong một mớ ký ức cũ kỹ. Chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng bao trùm. Thực sự tôi không còn cảm thấy đau buồn nữa. Vào cái đêm Judah ôm chặt tôi trong vòng tay và thủ thỉ bên tai tôi rằng tôi xứng đáng được yêu thương, tôi đã hoàn toàn gục ngã. Bây giờ tôi chẳng khác nào một cái xác không hồn, làm mọi việc trong vô thức: đi lại, nói chuyện, ăn, nhận tro cốt. Chỉ thế thôi!
Trên đường từ nhà tang lễ về, tôi cứ nhìn chăm chăm vào hai bình tro cốt - một nhỏ như chai nước hoa và một lớn bằng chai sữa, cả hai đều được để trong cùng một chiếc túi không nhãn hiệu trên ghế ngồi bên cạnh tôi. Lúc đầu tôi còn định đặt dưới sàn, nhưng nghĩ lại thì làm vậy thật quá bất kính. Tự nhiên trong đầu tôi nảy ra ý nghĩ, khi tôi chết đi rồi, liệu người ta sẽ gom tro cốt của mình để vào lọ hay chôn xác tôi xuống đất.
Chẳng có giọt mưa nào rơi xuống, có vẻ hôm nay trời sẽ cứ xám xịt như thế. Tôi mang bình tro cốt của em gái ra vườn. Tiếng nhạc dồn dập, đầy giận dữ từ cửa sổ nhà chế thuốc phiện vọng sang ầm ĩ. Tôi đưa mắt nhìn xung quanh, cây cối hầu như đều trụi hết lá rồi, chẳng có chỗ nào đẹp để em gái tôi an nghỉ. Trời hơi lạnh, tôi run rẩy trong chiếc áo ngắn tay. Tôi cố gắng kiếm vị trí nào đó thật dễ thương. Có một bụi cây ở sau vườn, khá gần khu rừng nên trông cũng có vẻ hoang dại. Trên cành cây vẫn còn sót lại vài quả mâm xôi và những chiếc lá hình quả chuông rực rỡ. Tôi lại gần xem xét. Đó có phải là...? Judah cất tiếng gọi tôi ngoài vỉa hè. Tôi quay lại thì thấy cậu đang vẫy tay. Chiếc áo đỏ cậu mặc bừng sáng giữa ngày xám xịt.
“Để tôi cùng trải qua chuyện này với cậu.” Judah nói khi tôi đi tới. Tôi mím môi gật đầu. Chắc chắn rồi. Được chứ. Chẳng ai muốn phải nói lời từ biệt một mình cả.
Tôi đẩy xe cậu qua khoảng sân gồ ghề, đột nhiên bị vấp vào một cái rãnh khiến cậu ấy suýt nữa thì văng ra khỏi xe. Cậu im lặng nhìn tôi cúi xuống và trút hết tro cốt trong bình ra xung quanh một gốc cây bừng lá đỏ mỗi độ hè về.
Còn thi thể trong bếp lò nữa. Tôi muốn an táng đứa trẻ ấy cùng luôn, nhưng trước đó tôi cần giải đáp vài khúc mắc và tìm trong nhà xem còn cái xác nào nữa không. Biết đâu đây mới chỉ là một trong số chúng tôi - những đứa con ngoài ý muốn của mẹ? Nhưng sao mẹ tôi lại giấu trong bếp lò, mà không chôn cất hay yêu cầu bố đứa bé chôn cất? Đứa bé giờ chỉ còn là nắm tro trong chiếc bình này, lẽ ra đã có thể là em gái tôi. Hai chị em tôi đã có thể làm bạn của nhau. Tôi không rải tro cốt của mẹ cạnh đứa bé. Người phụ nữ như mẹ không xứng được yên nghỉ.
“Cậu định làm gì với bà ấy?” Judah hỏi.
“Theo cậu thì sao?”
Cậu nhíu mày gãi gáy, rồi lại nhìn lên những quầng mây đen xám xịt. Một giọt mưa rớt trúng miệng cậu và cậu liếm đi ngay.
“Tôi yêu mẹ mình. Nếu là tôi, tôi sẽ muốn mẹ được ở một chỗ thật đẹp đẽ.”
“Còn nếu cậu không yêu mẹ?”
Judah ngẫm nghĩ một lúc. “Để bà ấy ở chỗ nào đó trong nhà. Vậy đã đủ trừng phạt chưa?”
Tôi bật cười. “Được...”
“Này, Margo”, Judah nói. “Cậu rất cứng rắn đấy, cậu biết không?”
“Cứng rắn?” Tôi nhắc lại. “Không đâu. Nếu đủ cứng rắn, tôi đã là một cô gái bình thường chứ không thành ra điên rồ, thảm hại thế này.”
“Thảm hại hả”, cậu mỉm cười, “Ừ, sao cũng được. Dù sao thì tôi cũng thích cậu.”
“Về thôi”, tôi nói, đứng lên và phủi phủi quần. “Mưa rồi này.”
Judah trao cho tôi một nụ hôn gió rồi đẩy xe vào nhà.
Tôi thích cậu chàng này quá!
Sau khi tắm rửa, tôi ăn một chút đồ ăn mẹ Judah làm cho. Đến tận lúc lên giường ngủ, đám quả mọng đã thấy lúc trước vẫn ám ảnh tâm trí tôi. Trong những giấc mơ, hình ảnh những thi thể mang đôi mắt trống rỗng vô hồn đang tống một đống quả mâm xôi vào miệng cho đến khi nghẹn ứ đầy cổ cứ lởn vởn, ám ảnh suốt đêm dài mộng mị. Đến lúc tỉnh dậy... tôi đã biết.
Tôi tìm thấy những lá thư cuối cùng của mẹ trong nhà bếp. Cứ vào thứ Ba cuối cùng của mỗi tháng, mẹ tôi lại để bốn phong bì trên kệ bếp; ba trong số đó là tiền để thanh toán hóa đơn tiền điện, hóa đơn tiền nước và hóa đơn tiền điện thoại di động của mẹ. Chiếc phong bì cuối cùng không có gì ngoài một danh sách viết tay với nét chữ gần như hoàn hảo của mẹ gồm những đồ dùng mẹ cần trong tháng. Thỉnh thoảng danh sách gồm có: dầu gội, thuốc giảm đau Advil (lọ lớn), bánh quy, chuối. Đôi khi thì lại là: tiểu thuyết mới của Stephen King, nhíp, mascara (màu nâu hoặc đen). Kèm theo danh sách đồ cần mua là năm mươi đô la và chỉ có vậy thôi. Tôi nhón lấy chiếc phong bì. Tháng này mẹ tôi muốn mua gì đây? Tôi còn quan tâm nữa sao? Xé phần đầu phong bì, tôi lấy ra một tờ giấy.
Danh sách của mẹ tháng này chỉ gồm ba món, đầu tiên là thuốc nhuận tràng. Không phải yêu cầu gì bất thường, trường tôi đã từng có mấy cô nàng dùng thuốc nhuận tràng ở thời kỳ đầu mang thai. Họ cho rằng đi đại tiện xối xả có thể trút hết ra ngoài đống trứng vừa mới thụ tinh. Cứ vào trường là dễ dàng thấy cảnh các cô gái lôi trong ba lô ra chai thuốc Miralax rồi chuyền tay nhau uống, dù thực ra thứ thuốc này chẳng bao giờ có tác dụng. Trong danh sách đồ cần mua của mẹ còn có một tấm thiệp sinh nhật (trông nam tính một chút). Tôi tự hỏi đó có phải quà sinh nhật cho bố tôi, hay là người đàn ông nào khác. Là người đặc biệt nào được mẹ tôi viết tặng những lời chúc mừng âu yếm vậy? Cảm giác cay đắng trỗi dậy trong lòng khiến tôi vô thức gấp tờ giấy lại. Chẳng có thiệp sinh nhật nào cho tôi. Chẳng có lời âu yếm nào cả. Khi những cảm xúc tiêu cực trong lòng lắng xuống, tôi mở lại tờ giấy để nhìn xem yêu cầu cuối cùng của mẹ tôi là gì. Nhìn dòng chữ được ghi bằng mực khác màu với hai yêu cầu trước, đột nhiên tôi dựng hết tóc gáy. Dòng chữ cuối đó là Nói với Margo.
Vì sao mẹ tôi lại ghi điều này vào danh sách đồ cần mua trong khi mẹ biết chắc rằng tôi sẽ thấy? Như vậy là sao? Liệu có phải mẹ định viết thêm nhưng rồi lại quên mất? Nói với Margo... về đứa bé? Hay mẹ không biết rằng tôi đã khám phá ra gia tài dưới sàn nhà? Tôi hoang mang úp mặt vào cánh tay.
Nơi làm việc của quý ông Howard Delafonte nằm ở phố Main. Nơi làm việc ở đây ý nói là cả hãng luật và quán rượu ông ta mới mở từ một năm trước. Dù có người điều hành quán rượu đó cho ông ta, ở hãng luật ông ta cũng có các cộng sự lo liệu công việc, nhưng vị cựu thị trưởng vẫn không ngơi chân ngơi tay làm việc. “Đúng là lão ong chăm chỉ.” Tôi thì thào khi nhìn ông ta đi vào quán rượu, trên tay còn cầm một cốc cà phê sữa.
Khả năng cung cấp thông tin của mạng internet thực sự đáng kinh ngạc. Chỉ cần dạo một chút qua Thư viện Công cộng Cảng Xương là, bùm, ta có thể tìm được vô vàn thứ hay ho. Sẽ không phải lo chuyện tránh vạch áo cho người xem lưng ở nơi công cộng nữa. Ngày nay, chỉ cần một cú nhấp chuột trên trang tìm kiếm là đã có thể tìm hiểu được lược sử cuộc đời bẩn thỉu của bất kỳ ai. Đối với Howard Delafonte, cuộc hôn nhân đổ vỡ chính là vết nhơ ám ảnh cuộc đời ông ta. Có lẽ rốt cuộc quý bà ấy đã bỏ ông ta. Cũng theo thông tin trên mạng, tôi biết được đứa con trai lớn nhất của ông ta nghiện ma túy, còn đứa con út thì có tiền án tiền sự về tội hành hung. Như vậy, tôi chính là sản phẩm được tạo ra từ sự kết hợp hai bộ gen di truyền hư hỏng của mẹ tôi và Howard.
Ba mươi phút sau, ông ta đi ra từ quán rượu, trên tay cầm một chiếc túi giấy. Vừa đi ông ta vừa huýt sáo, nhưng vì đang ở bên này đường nên tôi không nghe được ông ta đang huýt sáo theo giai điệu nào giữa phố xá ồn ã. Tôi chờ đến khi ông ta đi gần tới xe thì đứng lên đi theo. Ông ta bấm nút điện tử để mở cửa xe. Đó không phải chiếc Mustang mà là một chiếc Mercedes màu trắng bóng lộn. Ông ta để chiếc túi giấy vào ghế sau rồi mở cửa ngồi vào ghế lái. Chớp lấy thời cơ, tôi chạy nhanh qua đường, túm chặt lấy cánh cửa bên phía ghế lái phụ rồi trườn vào xe cùng lúc với ông ta.
“Chào bố.”
Gương mặt ông ta biến sắc. Tôi cứ tưởng ông ta sẽ nhảy dựng lên, chuồn ra khỏi xe, nhưng sau khi nhìn tôi một hồi lâu, ông ta chỉ cài dây an toàn vào rồi khởi động xe. Bên ngoài, trời đang mưa. Chiếc xe rời khỏi vị trí đỗ, hòa vào con đường đông đúc, cần gạt nước gạt liên hồi trước mặt. Tôi cảm thấy có chút không thoải mái. Hiện tại tôi đang bị ông ta kiểm soát trong tình trạng bị cột chặt vào ghế lái phụ và ông ta có thể làm gì tôi cũng được. Nhưng tôi sẽ không để ông ta đắc ý. Ngả người thư giãn trên ghế, tôi chờ ông ta mở lời trước. Tôi muốn ông ta hỏi vì sao tôi lại đến đây. Để đến được cái thị trấn nhỏ bé kỳ quặc mà ông ta gọi là nhà này, tôi đã phải bắt đến năm chuyến xe buýt. Trong thâm tâm, tôi cũng muốn biết liệu bây giờ ông ta có đang hoang tưởng đến việc có người dân nào đó ở thị trấn này bắt gặp chúng tôi đi cùng nhau không.
“Mẹ cô... cô đã chôn cất cô ấy chưa?”
“Hỏa táng.” Tôi đáp.
Ông ta gật đầu.
“Có phải ông đã đưa thuốc Misoprostol cho mẹ tôi phá thai không?”
Ông ta lại gật đầu. Tôi thu tay thành nắm đấm và nhìn chằm chằm vào ông ta. Thật kỳ lạ khi quan sát gương mặt của chính người đàn ông đã sinh ra mình. Ý nghĩ rằng mình có thừa hưởng vài đường nét trên gương mặt ấy - gò má, hay sống mũi và cố gắng tìm ra những nét tương đồng ấy khiến tôi muốn khóc òa lên. Vì tôi thấy thật hổ thẹn và tuyệt vọng.
“Ông đã giết em gái tôi. Vậy tại sao ông lại để tôi sống?”
“Làm sao cô biết... làm sao cô biết đó là con gái?” Ông ta hỏi, ánh mắt liếc nhìn tôi thật nhanh.
“Vì tôi thấy đứa bé trên sàn.”
Howard có vẻ không thoải mái khi nghe điều đó. Ông ta đưa bàn tay nần nẫn lên vuốt mặt rồi đập tay xuống vô lăng một cái rầm. Hành động đó của ông ta gợi tôi nhớ đến lý do vì sao mình lại ở đây.
“Cô ấy muốn giữ cô.” Ông ta đáp. “Tôi đã cố thuyết phục cô ấy phá thai nhưng cô ấy không chịu.”
“Mẹ bảo tôi rằng bố tôi đã bỏ...”
“Đó là điều tôi muốn cô ấy nói.” Ông ta nói nhanh. “Tôi và mẹ cô đã quen nhau từ rất lâu. Sau khi cô ấy tốt nghiệp trung học, tôi đã đề bạt công việc ở hãng luật cho cô ấy. Thời đó khác bây giờ nhiều. Ngày ấy, không cần có bằng cấp cô vẫn có thể được tuyển dụng nếu có năng lực. Mẹ cô là người phụ nữ rất thông minh. Cô ấy đã cứu tôi nhiều bàn thua trông thấy khi gặp rắc rối với khách hàng. Tôi từng cử cô ấy đi đàm phán với khách để xoa dịu họ.”
“Tôi không đến để nghe hồi tưởng về mẹ tôi.” Tôi nói.
“Vậy sao cô lại đến đây?”
“Tôi muốn nghe về những điều ông hối tiếc.”
Ông ta rẽ vào bãi đỗ xe của quán ăn Peppered Pete ngay cạnh đường quốc lộ. Vài chiếc xe bán tải đậu sẵn và xe tải của quán ăn đã đậu sẵn ngoài bãi xe. Trước khi tắt động cơ xe, ông lên tiếng “Ăn gì đó đã.” Tôi miễn cưỡng gật đầu. Đây là bữa tối chính thức đầu tiên của tôi với bố đẻ của mình. Ông ta đang khiến mọi thứ trở nên quá đơn giản, dễ dàng. Ra khỏi xe, ông ta bước đi mà chẳng chờ xem tôi có đang theo không.
Lúc vào đến nhà hàng, ông ta giữ cửa cho tôi. Đúng là một quý ông lịch lãm thực thụ. Quán Peppered Pete ngập ngụa mùi dầu mỡ, nhưng tôi vẫn thấy nơi này thật hấp dẫn vì tôi chẳng nhớ nổi lần gần đây nhất được đi ăn nhà hàng là bao giờ. Chúng tôi ngồi ngay sau nhà vệ sinh nên gần như lúc nào cũng nghe thấy tiếng xả nước bồn cầu rõ mồn một. Tôi không phàn nàn gì về việc chọn bàn của Howard hay việc ông ta ngồi quay lưng ra phía cửa. Phục vụ bàn còn chưa tới, tôi đã đứng lên vào nhà vệ sinh. “Ông ăn gì thì gọi cho tôi món đó.” Tôi nói với ông ta.
Khi quay lại, trên bàn đã có hai tách cà phê bốc khói nghi ngút. Tôi cầm cốc, nhưng không uống.
“Tôi yêu cô ấy và muốn cưới cô ấy làm vợ. Nhưng vợ tôi mắc bệnh...” Ông ta lên tiếng.
Tôi nghĩ đến mẹ. Mẹ có yêu ông ta không? Liệu mẹ có từng lợi dụng ông ta?
“Nhưng ông lại không muốn có con với mẹ tôi?”
Ông ta cầm con dao lên, rồi lại đặt xuống. “Tôi có con rồi.”
“Nếu yêu mẹ tôi, lẽ ra ông cũng phải yêu thương cả con của bà ấy nữa.”
“Cô suy nghĩ còn đơn giản lắm, nhưng chuyện đời đâu có dễ dàng như thế.” Ông ta nói. “Cô chỉ là một đứa trẻ thôi. Cô vẫn chưa hiểu cuộc đời này khó khăn thế nào đâu. Phức tạp lắm.”
Tôi cười gượng khi nghe câu nói ấy.
“Xin lỗi.” Ông ta nói, rồi đi vào nhà vệ sinh. Đúng lúc lắm. Như thể được sắp đặt trước vậy. Thoáng thấy cô phục vụ bàn quay trở lại cùng hai đĩa đồ ăn trên tay, tôi đứng lên vào nhà vệ sinh lần nữa nhưng vẫn cố ý để ví lại trên bàn để cô ấy biết là chúng tôi không quỵt tiền. Cô ấy không thấy mặt tôi. Vài giây sau, tôi quay lại, trên bàn lúc này đã có bánh pancake việt quất, trứng và thịt xông khói. Tôi lục ví lấy ra chiếc túi ziploc đã chuẩn bị trước.
Lát sau, ông ta trở lại, hai tay vẫn còn ướt nước.
“Margo.” Lần đầu tiên nghe chính bố đẻ gọi tên mình, lòng tôi tràn ngập cảm giác trống rỗng, buồn tủi. Tôi dáo dác nhìn xung quanh, tìm người phục vụ hồi nãy. Cô ấy sắp quay lại để mang thêm cà phê cho chúng tôi.
Ông ta đưa chiếc bánh lên ngoạm một miếng. Rồi hai miếng. Tôi nhìn như thôi miên khi thấy người đàn ông đã sinh ra mình nuốt xuống cả thứ tôi vừa bí mật cho vào bánh của ông ta.
“Thần trí cô ấy không ổn định để sinh con. Tôi không biết cô ấy đã nói gì với cô, nhưng lúc đó cô ấy đã rất suy sụp. Cô ấy cứ nói chuyện chết chóc mãi.”
“Mẹ không hề nói gì với tôi hết.” Tôi vẫn chưa động tý gì vào đồ ăn của mình. Ông ta nhìn tôi, chiếc dĩa trên tay vẫn xuyên ngọt xót qua miếng bánh. Có vẻ như ông ta muốn nói gì đó nhưng lại thôi.
“Tôi yêu cô ấy.” Ông ta nhắc lại. “Và tôi không hối hận về điều đó.”
“Ông đã giết mẹ tôi... và cả con bà ấy nữa.”
Ông ta đưa khăn giấy lên chùi miệng, một vệt màu tía in hằn lên tờ giấy. “Không. Chính cô ấy... muốn thế...”
“Ông đã đưa thuốc cho mẹ tôi để giết bà ấy, cựu thị trưởng Delafonte. Người ta sẽ nghĩ sao đây?”
“Cô muốn gì?”
Tôi mỉm cười. “Không. Không gì cả. Giờ tôi đã có mọi thứ mình cần rồi.”
Sau câu nói ấy, tôi đứng lên và rời đi, đầu cúi xuống.
Tôi không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì. Tôi cũng chẳng kiểm tra. Nhưng tôi đã cho bố mình ăn anh đào đen và mong thứ đó có thể giết chết ông ta.