Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 66 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 17

❊ ❊ ❊

Tôi lấy số tiền dưới sàn lên và xếp ngay ngắn thẳng hàng trước mặt. Toàn những xấp tiền một trăm và hai mươi đô. Tôi phân loại chúng ra và bắt đầu đếm. So với những người dân ở khu Xương này, mẹ tôi đúng là một người phụ nữ giàu có. Bảy mươi nghìn đô la cả thảy. Cả cuộc đời mẹ gói gọn được trong một ngôi nhà cũ xập xệ, một đứa con gái mẹ chẳng bao giờ đoái hoài đến và bảy mươi nghìn đô la.

“Hoan hô mẹ.” Tôi nói, dựa lưng vào tường nhìn chằm chằm đống tiền một lúc lâu, rồi gom tất cả lại và gói vào chiếc áo choàng tắm màu đỏ của mẹ trước khi nhét lại xuống sàn.

Đêm đó lại có hai quý ông đến. Tôi đuổi họ đi ngay, bảo họ là mẹ tôi chết rồi. Trừ phi họ mắc chứng ấu dâm, không thì biến khỏi mái hiên nhà tôi ngay. Cả hai sốc nặng khi nghe tôi nói, bằng chứng là nỗi sửng sốt hiển hiện rõ nơi tròng mắt trắng dã của họ. Đêm nay họ sẽ về nhà trong trạng thái thất thần, về bên người vợ đầu ấp tay kề mà đầu óc còn bị ám ảnh vì ả gái làng chơi chuyên mua vui cho họ nay đã chết rồi. Vợ họ sẽ hỏi chồng mình có sao không, rồi họ sẽ bịa ra vài lý do nào đấy nói rằng mình không ổn, sau đó lui về văn phòng hoặc giường ngủ để suy tư về cái chết của mẹ tôi.

Sáng hôm sau, tôi mặc một trong những chiếc áo sơ mi kẻ của mẹ. Vì thấp hơn mẹ nên tôi mặc áo dài đến giữa đùi trông cứ như váy vậy. Tôi xỏ đôi giày Doc của mẹ vào và bắt xe buýt đến nhà tang lễ để thanh toán cho dịch vụ hỏa thiêu. Lúc đưa ra một xấp tiền toàn tờ hai mươi đô, người thu ngân ngồi sau bàn nhìn tôi như thể tôi mới ăn cắp về vậy.

“Sao?” Tôi nói. “Bà chưa thấy đứa con gái nào đi làm ra tiền à?”

Bà ta trợn tròn mắt nhưng hai bàn tay đã lốm đốm dấu vết tuổi tác vẫn nhận lấy số tiền và cất kĩ đi. Tôi còn nghe thấy tiếng tặc lưỡi tỏ vẻ chê bai của bà ta.

“Cô phải chọn bình đựng tro cốt.” Bà ta nói, ra hiệu về phía cái kệ đằng sau. Dưới mỗi chiếc bình đều đính kèm giấy ghi giá tiền.

“Tôi không muốn nhận lại tro.” Tôi vội nói. Ý nghĩ phải đảm nhiệm việc trông giữ tro cốt của mẹ khiến tôi hoảng hốt. Trọng trách này quá nặng nề.

“Chúng tôi cũng vậy.” Người phụ nữ nói. “Cô là người thân duy nhất của bà ấy. Trừ khi cô muốn trả tiền thuê trông giữ hàng tháng, không thì phải mang tro cốt về.” Tôi thở dài nhìn lại những chiếc bình. Không thể để mẹ tôi ở đây được.

“Tôi lấy chiếc bình màu xanh lá cây.” Tôi nói. Chiếc bình này gợi tôi nhớ đến những chiếc lá xanh mướt mẹ tôi từng chạm vào ngày xưa, trước khi mẹ biến thành người khác.

Những chiếc lá và gân mỏng manh...

Tôi cố xua đi giọng nói của mẹ trong tâm trí.

“78,21 đô la.” Người phụ nữ nói. Tôi đưa hết số tiền còn lại trong túi cho bà ta. Xong xuôi, tôi đi dạo loanh quanh, tìm câu trả lời trong ánh mắt những người qua đường.

Khi trời bắt đầu đổ mưa, tôi bắt chiếc xe buýt mà Nevaeh và tôi từng đi cùng nhau, xuống ghế cuối và ngồi nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Tôi vẫn chưa sẵn sàng về lại “hố đen sự sống” cùng những bóng ma mà nó đã chiếm giữ - là mẹ tôi và những đứa bé. Người tài xế xe buýt yêu cầu tôi xuống xe hoặc trả thêm tiền khi trời sẩm tối. Vì trong người không còn tiền nên tôi miễn cưỡng xuống xe và thả bộ chầm chậm, nỗi sợ trong lòng càng lúc càng lớn hơn.

Khi tôi về đến nơi, trời đã tối hẳn. Judah đang ngồi chờ tôi trên vỉa hè trước nhà. Cậu chếch xe lăn sang một chút để có thể nhìn rõ tôi băng qua con đường ở Wessex.

“Chân đẹp đấy.” Cậu cảm thán. Tôi nhìn xuống chân mình - trắng đến nỗi sáng bừng trong bóng tối. Bình thường tôi không hay để lộ chân mình lắm, nên khi nghe cậu nói vậy, tôi cảnh giác ngay.

Cảm nhận được sự không thoải mái ở tôi, Judah nói, “Cậu biết đấy... Vì đôi chân này...”

Tôi lắc đầu. “Kỳ cục quá.”

“Ừ, tôi cho là...” Cậu lúng túng gãi gáy, miệng méo xệch. Có vẻ cậu sắp nói điều gì đó có thể khiến cả hai chúng tôi khó xử.

“Vậy mẹ cậu...” Judah mở lời.

“Tôi không muốn nói chuyện đó.” Tôi dợm bước đi qua cậu đến cửa trước.

“Đầu tiên là Nevaeh, giờ lại là mẹ cậu.” Cậu nói với sau tôi. Tôi dừng chân, nhưng vẫn không quay lại.

“Ừ, sao?”

“Thật lạ.” Cậu nói. “Như thể thần chết có mặt ở khắp nơi vậy.”

Tôi không hiểu cậu định nói chuyện gì, nhưng tôi không thích sắc thái ẩn trong giọng nói của cậu và cái cách đôi mắt cậu ấy như đang nhìn thấu tận tâm can tôi.

“Ngủ ngon, Margo.” Tôi nghe tiếng bánh xe của cậu ấy lăn trên vỉa hè, quay trở lại đường lớn.

Quỷ tha ma bắt khu Xương này đi, quỷ tha ma bắt mẹ tôi, quỷ tha ma bắt Judah đi.

Ba trăm đô la một đêm, ba trăm sáu mươi lăm ngày một năm. Mẹ tôi không bao giờ ra khỏi nhà, chẳng bao giờ mua sắm gì. Phải chăng mẹ cố tình để lại bảy mươi nghìn đô la dưới sàn cho tôi? Để lại một mảnh thư nhắn nhủ thì khó lắm sao mẹ? Nếu bà mẹ nào có ý định bỏ mặc con mình suốt mười mấy năm đầu đời, rồi lại đột tử vì dùng thuốc quá liều và người thân duy nhất có thể lo hậu sự chính là một đứa con bị ruồng bỏ, thì ít nhất cũng nên nhắn nhủ lại với nó đôi điều chứ. Tôi vào phòng mẹ và tìm thấy giấy bút trên bàn đầu giường mẹ, bên ngoài bì thư có hình loài chim thiên đường. Giấy viết đã cũ đến nỗi trở nên giòn rụm và ngả vàng, đôi chỗ mực bị hoen vì nhòe nước. Hình như mẹ tôi đã khóc khi viết những dòng này. Tôi ngồi ở bàn bếp đọc thư tuyệt mệnh của mẹ.

Margo thân yêu,

Mẹ xin lỗi. Đầu tiên, mẹ xin lỗi con vì đã không làm tròn trách nhiệm người mẹ từ khi con lên tám tuổi và cần có mẹ ở bên nhất. Mẹ biết con luôn cố gắng thu hút sự chú ý của mẹ, nhưng mẹ không biết làm cách nào thoát khỏi màn sương ma quái bao phủ quanh mình... suốt mười năm nay. Mẹ không biết con đã từng hôn chàng trai nào chưa, đã từng yêu ai rồi, hay điểm tốt nghiệp trung học của con là bao nhiêu. Chắc mẹ cũng không biết con đã tốt nghiệp chưa nữa.

Mẹ là một ả gái làng chơi nghiện ngập. Trái tim mẹ đã vỡ vụn trước nhiều biến cố cuộc đời. Đầu tiên là khi ông con ra đi, rồi đến bố con rời bỏ mẹ và sau đó là tất cả mọi thứ trong đời mẹ đều cứ thế bỏ mẹ mà đi mất. Lẽ ra mẹ phải dũng cảm hơn đề chiến đấu vì con.

Con xứng đáng được yêu thương. Mẹ có để lại cho con ít tiền, hãy dùng nó để thực hiện dự định của con. Hãy đi khỏi khu Xương!

Đừng nhìn lại, Margo! ĐI ĐI!

Mẹ

Trên thực tế, mẹ tôi sẽ không bao giờ viết được một bức thư đầy tính khích lệ như thế này đâu. Kể cả trước khi trở nên thân tàn ma dại, mẹ tôi cũng đã là người hay bi quan rồi. Khi đó, mẹ sẽ bảo tôi cầu nguyện. Nhưng ngay lúc này, nếu còn sống, mẹ sẽ nói rằng chẳng có Chúa nào tồn tại hết và tất cả chúng ta đều bị nguyền rủa, và có lẽ cũng bị cột chặt vào cái cuộc đời khốn khổ đằng đẵng này rồi.

Tôi vào phòng mẹ, cả căn phòng ngập tràn mùi máu và hoa khiến đầu tôi choáng váng. Chỗ sàn gỗ nơi thi thể mẹ và em gái tôi nằm xuống, nay thâm đen lại thành vệt dài. Dù tôi đã cố sức lau chùi nhưng những dấu vết ấy vẫn không thể nào biến mất. Chúng đã thấm thấu vào chính cái “hố đen sự sống” này rồi. Ý nghĩ ấy khiến tôi rùng mình. Căn nhà này đói đến mức lần này nó đã ngấu nghiến những hai mạng người.

Có một chiếc hộp trong góc phòng, chính là chiếc hộp mà người đưa thư đã mang đến vài ngày trước. Mới đó mà tôi cảm giác thời gian đã trôi qua lâu lắm rồi. Tôi mở hộp ra nhưng chẳng có gì bên trong cả. Tôi bắt đầu xếp đồ đạc của mẹ vào trong hộp, từ đống chai lọ, sách, đến đôi dép lê. Sau đó, tôi dọn giường và tháo mấy bức tranh treo trên tường xuống. Xong xuôi, tôi mang đồ của mẹ lên gác mái - nơi mẹ tôi cất đồ của bà ngoại khi bà qua đời. Thật nực cười làm sao. Gác mái này đã trở thành nơi lưu giữ đồ đạc của những người mẹ quá cố. Tôi muốn cười thật to nhưng có gì đó nghẹn nơi cổ họng làm tôi không cười nổi. Không cười được thì khóc. Nước mắt cứ thế tuôn ra. Giờ đây chỉ còn có tôi bơ vơ cùng với cái “hố đen sự sống” này thôi.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.