Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 13

❊ ❊ ❊

Cái “hố đen sự sống” hôm nay nóng bức ngột ngạt đến khó chịu. Tôi phải mang sách ra bậc thềm ngồi đọc. Ngoài phố, Mo đang đẩy chiếc xe nôi màu hồng chóe chở bé Mo Nhỏ. Anh ta kẹp điện thoại giữa tai và vai, cứ chưa nói hết câu lại chêm vào một từ “chết”. Văng tục liên hồi. Một bánh xe của chiếc xe đẩy bị lung lay nên mỗi lần Mo đẩy xe trúng một vết nứt trên vỉa hè, chiếc xe lại xoay sang phải còn bé Mo Nhỏ thì bị lệch hẳn sang một bên, trên gương mặt bé hiện rõ sự thảng thốt. Tôi nhìn theo anh ta suốt cả quãng đường, từ lúc đi qua nhà của hội lưu manh, nhà Mẹ Mary, đến khi tới nhà mẹ con cô Delaney và Judah thì quay lại. Lúc anh ta đi qua cái “hố đen sự sống” lần thứ ba, tôi liền nhảy ra chặn đường.

Tôi la lên, “Để tôi trông thằng bé cho.” Vậy là Mo bỏ đi không nói một lời và để thằng bé cùng chiếc xe nôi lại cho tôi. Tôi bế Mo Nhỏ ra khỏi xe. Thằng bé còn chẳng buồn nhìn tôi. Tôi cảm nhận được vẻ bất ổn của bé Mo, nhưng người khác thì không thấy thế. Ta chẳng thể nào diễn giải được cho người khác hiểu là con họ bị bệnh. Bỉm của thằng bé ướt sũng. Tôi moi ra một chiếc bỉm khác cùng vài chai sữa dưới đáy giỏ rồi bế bé Mo Nhỏ vào. Mẹ tôi đang trong bếp, dựa lưng vào kệ hút thuốc và hướng mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ồ, mẹ tôi hôm nay lại muốn xem ngoài đó có cái khỉ gì kìa. Tôi nghĩ thầm rồi đưa chân đóng cửa lại.

“Con ai đây?”

Tôi giật bắn mình khi nghe giọng nói khàn khàn trong làn khói thuốc của mẹ. Lâu rồi tôi mới nghe giọng mẹ.

“Con Mo.”

“Thằng bé không nên ở đây.”

Tim tôi chợt nhói lên. Là thái độ gì vậy? Tức giận sao? “Vì sao vậy mẹ?” Tôi hỏi, ôm thằng bé chặt hơn.

Mẹ liếc tôi qua làn khói thuốc mỏng manh. “Nó không sống ở nhà này.”

“Nhưng con thì có.” Tôi nói. “Mẹ cũng có khách thì sao con lại không được?”

Tôi không biết tôi lấy dũng khí từ đâu để phản kháng lại mẹ như thế. Nhưng cuộc sống khắc nghiệt này đã làm bé Mo khổ sở lắm rồi, tôi sẽ không để mẹ tôi làm thế nữa. Không thèm để ý đến phản ứng của mẹ, tôi mang thằng bé vào phòng khách, đặt nó nằm lên ghế bành. Mẹ tôi đi theo đằng sau.

“Mày làm gì vậy?”

Đã hàng tháng trời rồi, hôm nay mẹ mới nói chuyện với tôi nhiều đến thế. Không nhìn mẹ, tôi trả lời, “Thay bỉm cho nó.” Tôi sợ nếu nhìn mẹ, tôi sẽ nhụt chí mất. Mẹ sẽ ép tôi phải rời khỏi nhà, mà bây giờ tôi chỉ muốn giải thoát cho đứa bé này khỏi đống quần áo ướt nước tiểu. Mẹ dựa vào ghế bành quan sát thằng bé. Hương nước hoa vani mẹ dùng quyện với mùi khói thuốc bám lâu ngày xộc vào mũi tôi.

“Đứa nhỏ này không được ổn.” Mẹ tôi nói sau khi nhìn thằng bé một lúc. “Mẹ cá với mày là ả người yêu gái điếm của Mo đã dùng gì đó khi mang thai đứa nhỏ này.” Tôi không biết sao mẹ tôi lại biết về ả người yêu của Mo hay thậm chí là việc anh ta có bạn gái. Thật là một chuyện đáng ngạc nhiên với một người không bao giờ nhìn thấy ánh sáng ban ngày như mẹ tôi.

“Thằng bé chẳng bị làm sao cả.” Tôi nói. Mo Nhỏ đang vui vẻ khua chân vì được thoát khỏi cái bỉm ướt nhẹp.

“Chắc chắn là không”, mẹ nói. “Mẹ từng thấy có đứa bị hăm tã tệ hơn thế này nhiều.”

Mẹ tôi nói đúng. Da thằng bé đang sưng tấy lên. Nhưng đáng sợ nhất là nó còn không khóc. Mẹ rời khỏi phòng, tôi cứ nghĩ mẹ đi lên phòng ngủ nhưng rồi mẹ quay lại, chiếc áo choàng đỏ quẩn quanh chân mẹ. Mẹ đưa cho tôi một tuýp thuốc mỡ A&D rồi nói, “Mang thằng bé vào bồn rửa ráy sạch sẽ. Đừng dùng khăn lau, để thằng bé ở truồng một lúc cho khô thoáng.”

Dứt lời, mẹ lại trở về cái động của mình. Tôi cầm khư khư tuýp thuốc trong tay một lúc lâu trước khi làm theo lời mẹ dặn. Chẳng ai đến đón bé Mo cả. Tôi lấy một chai sữa trong xe ra cho thằng bé ăn. Xong xuôi thì trời cũng nhá nhem tối, tôi đưa thằng bé về lại nhà nó, kéo theo sau cái xe nôi hỏng một bên bánh xe. Khi Mo Lớn ra mở cửa, trông anh ta rất khó chịu.

“Khỉ thật”, anh ta thốt lên khi nhìn thấy thằng nhỏ trong tay tôi. “Tôi quên khuấy đi mất.”

Anh ta giơ tay định bế thằng bé, nhưng tôi nghiêng người sang trái để tránh khỏi tầm với của anh ta.

“Thằng bé bị hăm tã. Sưng tấy ghê lắm.” Tôi đưa cho Mo Lớn tuýp thuốc mỡ A&D. “Tạm thời đừng mặc tã cho thằng bé để vết thương khỏi đã.”

Mo tỏ vẻ khó chịu ra mặt khi tôi dặn dò anh ta phải làm gì. Tôi còn muốn nói thêm là: Và đừng chế thuốc phiện dưới tầng hầm nữa kẻo có ngày anh làm nổ tung cả thằng bé đấy. Nhưng tôi chẳng dại mà nói ra câu ấy ở chỗ này, khác gì tự rước họa vào thân.

“Vola đâu rồi?” Tôi hỏi, trong lòng hy vọng mẹ của Mo Nhỏ có ở đây để chăm sóc bé. Cặp mắt Mo Lớn đờ đẫn khi nghe thấy tên người phụ nữ ấy.

“Con điếm điên rồ ấy. Sao tôi phải biết?” Ra thể, họ lại cãi nhau nữa rỗi.Tôi muốn bảo anh ta rằng tôi có thể trông Mo Nhỏ cho đến khi mẹ nó về, nhưng anh ta đã đóng sầm cửa trước mặt tôi.

Tôi quay gót đi, nhưng thực lòng không muốn về nhà. Rồi mẹ sẽ tìm cách phạt tôi vì đã mang thằng bé vào nhà và khiến mẹ mở lòng vì nó. Tối nay Judah ở với bố cậu ấy, tôi cũng không biết là ở đâu. Nhưng chắc chắn là tốt hơn nơi này. Tôi đi bộ dọc con phố, rồi quay lại. Mẹ Mary đang ngồi trên chiếc ghế bập bênh ngoài hiên vẫy tay với tôi. Tôi vẫy tay đáp lại bà. Nhà của hội lưu manh rung chuyển vì tiếng nhạc ầm ĩ, dù rằng đêm nay chẳng có kẻ nghiện đờ đẫn nào lởn vởn bên ngoài. Đi qua cái “hố đen sự sống” là một con đường nhỏ xuyên qua những bụi cây, dẫn vào rừng. Rừng cây giờ đây đã mọc lên rậm rạp um tùm vì lâu rồi chẳng còn ai lui tới, nhưng hồi tôi còn nhỏ và mẹ tôi thì chưa ở lỳ trong nhà, ngày nào chúng tôi cũng đi qua con đường đó. Mẹ tôi thường nói, “Lá cây mỏng manh lắm, Margo. Cẩn thận...”

Giờ tôi đang đến đó, lần đường mò mẫm qua những bụi mâm xôi, gần như mặc kệ gai nhọn đâm đầy hai cánh tay trần. Tôi từng nghĩ mình là chủ nhân của khu rừng này, rằng khu rừng thuộc về cái “hố đen sự sống” và bất kỳ ai sở hữu nó. Nhưng bây giờ tôi hiểu nó là tài sản của thành phố. Tất cả đầm lầy, cây cối và chim chóc đều được chính quyền bảo hộ.

Những tán cây cao lớn tỏa bóng xanh rờn, những thân cây đầy rêu. Mép lá cuộn lại, cháy sém vì ánh nắng chói chang. Nhưng điều tuyệt nhất là trong rừng chỗ nào cũng có hoa. Có lẽ tôi nên đến đây thường xuyên hơn nhỉ?

Đi một hồi lâu, tôi hướng về phía Tây nơi có nguồn nước. Nếu tiếp tục đi, tôi sẽ đến nơi người ta tìm thấy thi thể Nevaeh. Nhưng tôi không muốn nhớ đến câu chuyện đau lòng ấy nên đã đi về hướng Đông. Đi được khoảng gần hai cây số, tôi gặp một căn lều gỗ. Đó là một kho chứa đồ, chắc chỉ vừa đủ để chứa một máy xén cỏ và vài dụng cụ. Không hiểu sao ở đây lại có căn lều như thế này. Cửa không có bản lề và gần như bị rêu bao phủ. Tôi bước vào trong, phủi hết mạng nhện và tổ kén côn trùng xung quanh. Căn lều trống không, bên trong chỉ có một cái xẻng hoen gỉ và một hộp đầy những túi rác đóng kín giống nhau đặt trên một chiếc ghế thấp ở ngay giữa phòng. Chiếc hộp bạc màu đến nỗi tôi không còn nhìn nổi dòng chữ viết bên trên hộp. Một nơi trú ẩn tuyệt vời để thực hiện những phi vụ bí mật. Thật tuyệt khi đám học sinh trung học vẫn chưa khám phá ra chỗ này. Lúc nào họ cũng ráo riết tìm kiếm chỗ trú chân mới để được yên thân hút cần sa. Tôi đóng cửa lại và về nhà, cố vẽ lại trong đầu con đường ngắn nhất đến căn lều. Chẳng bao giờ ta biết được sẽ có một ngày phải cần dùng đến một nơi như thế đâu.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.