Cảnh sát chính thức bắt giữ Lyndee Anthony vào ngày 27 tháng Mười hai. Cô Delaney đã chứng kiến từ đầu đến cuối. Cô ấy nói khi cảnh sát còng tay Lyndee áp giải ra khỏi nhà, cô ta đang mặc trên người một chiếc áo ngắn tay có in hình chính con gái mình, gương mặt cô ta hết sức bình thản như thể đang được hộ tống đi ăn trưa ngày Chủ nhật vậy. Việc cô ta bị bắt giữ đã khiến cả khu Xương phẫn nộ. Lyndee đã mất đi đứa con gái duy nhất, nay cảnh sát lại khép tội giết người cho bà mẹ tội nghiệp ấy. Những người dân khu Xương đã quá mệt mỏi với cảnh những người nghèo bị bức hại. Mệt mỏi vì không được chú ý, đến lúc được chú ý thì lại vì lý do sai trái.
Vài giờ sau khi Lyndee bị bắt, có người đã vẽ lên bức tường đối diện đường quốc lộ của siêu thị Wal-Mart dòng chữ “Lyndee dô tội!” Tôi co rúm người lại khi thấy dòng chữ đó. Trong thâm tâm, tôi vẫn nghi ngờ sự vô tội của cô ta, dù chẳng ai khác có suy nghĩ ấy cả. Tôi nhớ lời lão Ve Chai nói về vụ thuốc ngủ. Mỗi khi không ai để ý, gương mặt cô ta có biểu hiện rất lạ. Nhưng đối với mọi người, cô ta chính là điển hình của một con người thấp cổ bé họng bị cả chế độ bất công đàn áp và tất cả những người đã từng bị đàn áp liền ngay lập tức đứng về phe cô ta. Đôi khi tôi tự hỏi liệu phần lớn những người bảo vệ Lyndee có hiểu là cô ta bị buộc tội gì không hay họ chỉ kiếm chuyện để nổi điên với chính quyền thôi. Khắp khu Xương tràn ngập những chiếc áo màu xanh lá in đậm dòng chữ “Lyndee vô tội!” Tôi thở phào nhẹ nhõm khi may mà lần này người ta đã viết đúng chính tả.
Nhưng ta không thể buộc tội một người phụ nữ nếu chỉ dựa vào biểu cảm gương mặt của cô ta và có lẽ cảnh sát cũng đã tìm được đầy đủ bằng chứng để bắt giữ. Để cập nhật thông tin về vụ này, tôi đã mua một chiếc tivi nhỏ ở cửa hàng Rag O Rama và đặt ngay trên bệ bếp. Chiếc tivi chỉ phát được tổng cộng ba kênh, nhưng trong đó vẫn có một kênh tin tức. Như những người khác, tôi xem tin tức được hết đài này đến đài khác đưa lên: Bé gái bị giết man rợ, thi thể bị đốt cháy và bỏ trong rừng.
Tin tức đó làm tất cả chúng tôi lại muốn phát bệnh lần nữa, nhất là khi những tấm ảnh thương tâm kia lại được đưa ra. Bản tin nói hiện phía cảnh sát đang chuẩn bị truy tố Lyndee. Bằng chứng tìm được là vết chân trùng khớp với chân trái của Lyndee được phát hiện ở vũng bùn cạnh thi thể Nevaeh cùng một chiếc giày đế dính bùn trong tủ quần áo của cô ta. Các trang tin đều đăng lên hình ảnh chiếc giày màu đỏ tía và trắng đựng trong túi niêm phong, chụp đầy đủ các góc cạnh để tất cả mọi người đều biết được đó là chứng cứ quan trọng. Tôi tự hỏi liệu họ có thổi phồng quá mức về chiếc giày không vì đó là tất cả những gì họ tìm được.
Chúng tôi đều nóng lòng đón đợi tin tức chính thức. Bạn trai của Lyndee cung cấp chứng cứ ngoại phạm của cô ta cho cảnh sát, còn có hai người khác cùng thuê nhà với họ cũng nói đã gặp cả hai người họ vào đêm đó. Cảnh sát đưa ra bằng chứng thiếu thuyết phục về Lyndee làm cả khu Xương phản ứng dữ dội. Cô ấy dô tội! Cũng chẳng trách được những ai tin vào gương mặt ngây thơ, ngọt ngào của cô ta. Khắp cả nước, đâu đâu người ta cũng chê cười cảnh sát ở khu Xương làm ăn không ra thể thống gì. Họ xử lý hiện trường vụ án như một trò đùa khi còn chẳng bảo quản bằng chứng đúng quy cách. Truyền thông có chĩa mũi dùi một chút vào Steve, bạn trai của Lyndee khi anh ta đã biến mất một thời gian và mới quay trở lại. Nhưng vì chứng cứ ngoại phạm của anh ta lại là Lyndee nên họ không thể buộc tội được Steve do không có bằng chứng xác thực.
Một bé gái mất tích trên đường đi học về nhà rồi được phát hiện là đã bị sát hại, nhưng tất cả bằng chứng người ta nắm giữ được chỉ là một chiếc giày đựng trong túi niêm phong. Tôi tự hỏi liệu mưa có xóa đi dấu vết gì đó mà phía cảnh sát có thể dựa vào để tìm ra hung thủ hay không.
Vào một chiều được nghỉ làm, tôi quyết định tới hiện trường án mạng. Từ khi mẹ tôi mất, căn nhà “hố đen sự sống” chợt trở nên yên tĩnh kỳ lạ. Nó chỉ cựa mình thì thào, rên rỉ như không vừa lòng gì đó mỗi khi tôi cố gắng nhắm mắt ngủ. Sự yên lặng đáng sợ ấy thực sự khiến tôi khó chịu. Vậy nên tôi đã chạy trốn khỏi nó. Judah lại đang ở chỗ bố còn tôi lại chẳng có việc gì làm. Ngày hôm ấy thật tĩnh mịch. Khi không có gió núi thổi tới, mọi thứ đều như bất động tại chỗ. Tôi lần mò vào rừng, trèo qua mấy gốc cây đổ và đống đá cuội lổn nhổn, dừng lại một lát để hái vài quả mâm xôi mọc hoang bên sông. Đến cả động vật hôm nay cũng im lặng. Tôi thầm nghĩ trong khi cố căng tai ra tìm một tiếng chim hót giữa không gian tĩnh mịch đến kỳ lạ. Nhưng chẳng có tiếng chim hót nào, âm thanh duy nhất tôi nghe được chính là tiếng thở của chính mình khi chui qua mấy bụi cây tầm thấp. Khi đến chỗ người ta phát hiện thấy xác Nevaeh, tôi sửng sốt khi thấy dải băng cách ly hiện trường của cảnh sát vẫn được căng giữa hai thân cây. Cây cối bị san phẳng, ngả rạp xuống vì bị giẫm đạp lên quá nhiều. Từ vị trí đang đứng, tôi thấy có nước lững lờ chảy ra từ chỗ giữa hai thân cây. Tôi băn khoăn liệu trước khi chết Nevaeh có nhìn thấy cảnh ấy không - nếu lúc đó cô bé vẫn còn ý thức và khung cảnh ấy có mang đến cho cô bé chút bình yên hay lại biến thành hình ảnh kinh hoàng nào đó sau những chuyện khủng khiếp cô bé đã trải qua.
Tôi không thể cảm nhận được sự hiển hiện của Nevaeh ở nơi này. Tôi tới đây để tìm cô bé với hy vọng rằng sự hiện diện của cô bé sẽ khơi dậy điều gì đó trong tim mình, có thể giúp tôi đưa ra quyết định. Nhưng giờ tôi còn thấy lạnh lẽo và cô đơn hơn trước. Có một cây to với nhiều cành cây chen nhau dày đặc thành tán lá khổng lồ, đứng trên tán cây có thể nhìn thấu khắp một vùng. Tôi quyết định trèo lên cây, trụ chân lên cành thấp nhất để đu người lên. Lớp vỏ cây sần sùi cọ xát vào hai cánh tay và cẳng chân trần của tôi, nhưng tôi chẳng để tâm vì còn bận nghĩ xem mình sẽ quan sát thấy gì. Tôi cứ trèo lên cao hơn, cao nữa. Đến khi lên tới độ cao khá nguy hiểm, tôi mới dừng lại. Từ vị trí này, tôi có thể nhìn xa ra cả khu rừng. Tôi đang ở trên cao hơn hầu hết các tán cây khác. Ở bên trái là dãy núi hùng vĩ bao bọc trong tuyết trắng tạo nên khung cảnh đẹp hoang sơ cho khu Xương. Trên ngọn đồi có vài ngôi nhà, trong đó có hai mái nhà đỏ chói như hai vệt máu nổi bật giữa nền rừng
xanh thẳm. Và đây là thứ mà tôi vẫn mong sẽ thấy - ngôi lều nhỏ tôi đã khám phá ra từ vài tuần trước. Nó nhỏ đến nỗi phải biết trước đó là gì mới có thể nhận ra được giữa khung cảnh rừng bạt ngàn. Đó là nơi người ta có thể dừng chân nếu đang kéo theo một thi thể khắp khu rừng, đặc biệt nếu xuất phát từ trong thị trấn. Tôi trườn xuống các nhánh cây và suýt bất cẩn trượt xuống từ độ cao khoảng bảy mét. Khi đã chạm chân xuống đất, tôi bắt đầu chạy. Bây giờ bên tai tôi đang vang lên đầy những tiếng nói, chính xác hơn là những tràng cười. Có người đang ở trong rừng, có thể là vài đứa trẻ đến xem hiện trường vụ án. Tôi ngần ngừ khi nghe thấy tiếng chửi thề rất to và mấy tiếng hét chói tai của một đứa con gái yêu cầu bạn trai thôi đùa giỡn mình. Do vậy, tôi cố tình đi tách ra xa hơn để tránh gặp họ. Lúc này, tôi chỉ muốn tới chỗ căn lều ấy.
Cửa lều đang mở toang hoác. Tôi đứng trước cánh cửa đã gần sút bản lề, đắn đo liệu có nên bước vào trong. Có thể tôi sẽ thất vọng mà trở ra, nhưng có thể cũng sẽ tìm được mọi thứ mình muốn. Cuối cùng, tôi vẫn bước vào. Đột nhiên, tôi có cảm giác như ai đó đang theo dõi mình. Bên trong căn lều vẫn y nguyên như lần trước tôi đến - mốc meo, bụi bặm. Chiếc hộp đầy túi rác vẫn ở đó... Phải chăng nó chưa từng bị di chuyển? Trên sàn ngập lá cây, có nhiều lá hơn trước vì cánh cửa đã mở suốt bao ngày dài. Tôi gạt hết lá sang một bên và tìm kiếm khắp các góc. Không có gì bất thường. Liệu trong quá trình lục soát khắp khu rừng, cảnh sát có từng đến đây sau khi tìm thấy thi thể Nevaeh không. Dù ở đây không có gì cả, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng có điều gì đó bất thường. Tôi rời khỏi căn lều, đi xuôi hướng Tây để về lại “hố đen sự sống”. Rêu phủ đầy trên các thân cây, những vệt vôi sáng rực trên nền vỏ cây đen thẫm. Nhờ sự đối lập màu sắc ảm đạm ấy mà mắt tôi dễ dàng chạm tới vật đó - một vật màu hồng bị kẹp giữa nền rêu xanh thẳm. Tôi cúi xuống gỡ nó ra. Đó là một sợi dây buộc tóc màu hồng. Chính là sợi dây tôi đã dùng để buộc bím tóc của Nevaeh vào ngày cuối cùng tôi gặp cô bé trên xe buýt. Tôi nắm chặt sợi dây trong tay, nước mắt đã trào dâng trên mi. Đây rồi. Mình tìm được thứ cần tìm rồi. Tôi tự nhủ.
Tôi hy vọng Judah sẽ sớm trở về. Khi không có cậu ấy bên cạnh, những ý nghĩ xấu xa lại bắt đầu xâm chiếm tâm hồn tôi.