Cốt Tủy

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 98 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 41

❊ ❊ ❊

Khi thuốc mê hết tác dụng, Leroy tỉnh dậy trong trạng thái hết sức ồn ào. Hắn càu nhàu và lên rỉ khi cố lấy lại ý thức sau cơn mê vì bị đánh thuốc - bã Ambient và một vốc thuốc ngủ mà tôi đã ném vào ly cocktail trong bữa sáng của hắn. Tôi lén nhìn, chờ xem phản ứng của hắn. Tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ đang háo hức xem thí nghiệm bóng đèn phát sáng nhờ một cái lược vậy. Leroy đang nằm yên, bị bịt miệng bằng chính cái áo phông đầy mồ hôi của hắn, chân giạng rộng, chân tay đều bị khóa vào thành giường. Giờ hắn nhìn như một kẻ hiến tế khốn khổ đến nỗi các vị thần cũng sẽ chê. Vai và lưng tôi đau ê ẩm vì vác Leroy Ashley nặng hơn một trăm ki-lô-gam lên giường. Giờ đây, khi nhìn hắn đang run rẩy vì sốc, môi tôi khẽ nhếch lên, khoái cảm trào dâng trong lòng. Thành công rồi. Tôi lại đưa được một tên tội phạm nữa lên ghế điện của chính mình. Tôi thở dài rồi vươn vai để giãn gân giãn cốt, trong khi Leroy bắt đầu vật lộn với cái giẻ bịt miệng.

Hình như hắn bị nghẹn, nhưng tôi không quan tâm. Tôi mặc kệ hắn vật lộn, lắc đầu hết bên này sang bên khác. Của quý của hắn treo thõng giữa hai chân chẳng khác gì một cây nấm héo. Sự hiện diện của nó đập vào mắt tôi, khiến cơn phẫn nộ trong tôi trào dâng cuồn cuộn. Làm thế nào mà một thứ trông vô hại như vậy lại hủy hoại cuộc sống của biết bao người phụ nữ? Tôi đưa tay xuống và chạm vào mắt cá chân hắn để cảnh cáo hắn rằng tôi ở đây. Thật ghê tởm khi chạm vào hắn. Ngay lập tức tôi cảm thấy cần phải chà rửa da mình bằng nước nóng. Hai con mắt của hắn như hai viên bi đen, đảo qua đảo lại khắp phòng để tìm tôi. Khi thấy tôi, hắn ú ớ hét lên vì bị bịt miệng và giằng giật cái còng đến khi cô tay sưng lên. Tôi bật cười.

“Xin chào”, tôi nói. “Ngươi đã ngủ khá lâu rồi đấy.”

Hắn không thể thấy mặt tôi. Hắn ngoái đầu lại nhưng tôi đang tạm thời giấu mình trong bóng tối, tranh thủ nấn ná thêm vài giây trước khi bước ra ánh sáng. Leroy trông thật chật vật, cái bụng rắn chắc của hắn nhấp nhô trong ánh sáng mờ mờ. Tôi di ngón tay lên chân hắn, mắt hắn mở to nhìn tôi kinh sợ. Khi đã chạm đến chỗ giữa hai bắp đùi rắn chắc và ướt mồ hôi, tôi liền tóm lấy của quý của hắn. Tôi giật mạnh, siết nó trong nắm tay, móng tay đâm sâu vào thứ đó. Hắn choàng mở mắt, gào lên đau đớn.

“Sao?” Tôi ra vẻ ngạc nhiên. “Ngươi không thích bị người khác đối xử thô bạo à? Ta tưởng ngươi thích như thế chứ.” Dù nước mắt đang chảy dài xuống má vì đau đớn nhưng hắn vẫn không rời mắt khỏi tôi. Hắn đang nhìn xoáy vào tôi.

Tôi bước ra khỏi chỗ tối, đứng ở nơi hắn có thể nhìn thấy mình. Leroy hết sức kinh ngạc. Hắn không biết tôi - và dù tôi đã ngụy trang rất cẩn thận - nhưng hắn vẫn nhận ra tôi là phụ nữ. Hắn đã nghe thấy giọng tôi nhưng chắc vẫn chưa tin, nhưng giờ tôi đang đứng ở đây, cao một mét sáu mươi bảy sừng sững trước mặt hắn. Một đứa con gái lại đánh thuốc hắn, trói hắn lại trên giường rồi hành hạ hắn. Hắn gầm lên.

“Sao? Ngươi nghĩ chỉ mình ngươi đi rình mò người khác à?”

Hắn nhăn mũi đáp lại. Tôi cảm thấy thật thích thú. Mặc dù tôi không có thời gian để nghĩ xem vì sao. Tôi đang đứng tại căn ổ của tên hãm hiếp, đứng sừng sững trước cơ thể đang run lẩy bẩy của hắn, và tất cả những gì tôi cảm thấy là... sức mạnh. Tôi có sức mạnh. Tôi là sức mạnh. Tôi là Margo Kẻ Giết Người.

“Ngươi đã hãm hại bao nhiêu phụ nữ?” Tôi hỏi. Hắn nheo mắt lại và tôi thấy được sự tột cùng của căm ghét ở hắn. Hắn hận phụ nữ, tôi thầm nghĩ. Những người phụ nữ có mái tóc nâu.

“Bao nhiêu?”

Khi hắn không có ý định trả lời, tôi rút con dao ra và lướt nó trên ống đồng của hắn.

“Sao? Mẹ ngươi làm gì không đúng với ngươi sao? Thế nên ngươi mới biến thành một con lợn bẩn thỉu? Tóc mẹ ngươi có phải màu nâu không, Leroy?”

Vẫn không có gì.

“Mẹ ta cũng đã mắc sai lầm với ta.” Tôi giả vờ vui vẻ. “Vậy nên đó là lý do vì sao chúng ta đều ở đây!”

Tôi để con dao xuống và cầm cái bật lửa màu hồng để sẵn trên tủ đầu giường của hắn sau khi vác hắn lên giường. Tôi đã nghiên cứu quyển Seattle Times cũ, lật lại thời gian mười năm trước, tìm những vụ hãm hiếp được ghi lại. Những gì tôi tìm được là cái tên Leroy Ashley. Hắn có khả năng trốn tội, nhưng vẫn để lại dấu vết nhất định. Cảnh sát không tìm thấy hắn vì hắn không còn trong hệ thống. Hắn trở nên không thể nhận dạng, không ai nhìn thấy được. Hoàn toàn trở thành một kẻ rình mò đích thực.

Tôi bẻ khớp cổ. Tôi thấy thật tuyệt làm sao. Vô cùng tuyệt vời. Tôi nghĩ chắc cảm giác sau khi hít cocaine cũng chỉ sảng khoái đến thế này thôi.

“Ta biết ngươi hiểu cảm giác khi làm đau người khác. Ta biết ngươi thích nó. Nói để ngươi biết, ta cũng thế. Nên ta sẽ tận hưởng cảm giác ấy.”

Tôi bật lửa, một ngọn lửa nhỏ bùng lên. Tôi đưa bật lửa đến dưới cánh tay Leroy và giữ ở đó. Hắn rống lên to đến nỗi tôi chắc chắn cả khu phố đều có thể nghe thấy. Khi hắn mở mắt ra, tôi thấy nước mắt đau đớn và giận dữ lăn dài xuống má hắn.

“Ngươi có sợ chiếc Zippo hồng nhỏ nhắn này không, Leroy?” Tôi nói, giơ chiếc bật lửa lên. “Kích cỡ của nó cũng bằng cái của quý của ngươi đấy. Ta thích dùng vũ khí tương xứng với kẻ cần trừng phạt. Được không?”

Hắn nhìn tôi như thể tôi điên rồi. Tôi. Tôi cảm thấy cơn giận ập đến. Tôi bật lửa và gí đến xương sườn của hắn. Da hắn phồng lên thành bong bóng dưới ngọn lửa. Hắn giãy giụa điên cuồng đến độ làm văng cả chiếc bật lửa ra khỏi tay tôi. Nó trượt trên sàn nhà bằng gỗ đến một góc xa. Tôi giật cái khăn ra khỏi miệng hắn rồi dang tay tát hắn. Đầu hắn lật sang một bên. Hắn từ từ quay đầu lại và nhìn tôi, đôi mắt vốn u ám của hắn cháy bừng bừng lửa giận.

“Con khốn!” Hắn rú lên. Nước bọt văng tung tóe từ miệng hắn, răng hắn lởm chởm, vàng khè. Nếu ngươi đã định hút nhiều thuốc như thế thì nên cố gắng làm trắng răng hơn mới đúng, tôi vô tình nghĩ. Tôi thầm nghĩ hắn điên lên như vậy thì tốt hơn, hắn im lìm làm tôi phát chán. Tôi nhặt cái bật lửa lên và lại tiếp tục. Leroy không khóc hay cầu xin. Tôi đang chờ đợi hắn biến thành con lợn hèn hạ trong bản chất. Thế nhưng, hắn lại chịu đựng, chỉ phun ra những câu lăng mạ, chửi bới tôi trong giận dữ, nước bọt vung vãi ở khóe môi. Tôi giữ giọng bình tĩnh, kiên nhẫn thúc giục hắn tự thú.

“Ngươi là một tên hiếp dâm, Leroy. Nói đi, nói ngươi là một tên hiếp dâm.” Hắn vẫn không chịu mở miệng. Tôi nhận ra rằng nếu Leroy cầu xin tôi dừng lại cũng có nghĩa là hắn thừa nhận hắn đã sai, và hắn không cho rằng mình sai. Leroy là một kẻ tự luyến và hoang tưởng. Tôi giữ ngọn lửa liếm trên da thịt hắn cho đến khi cơn giận dữ trong người lụi tàn đi. Hắn đã ngừng kêu gào một lúc lâu. Mắt hắn lờ đờ nhìn quanh phòng, một con mắt nhìn sang trái, mắt còn lại thì nhìn lên trần nhà. Căn phòng nồng nặc mùi mồ hôi và mùi da thịt người cháy. Tôi thấy mệt. Tôi quay lưng lại để lấy con dao, chỉ một phút thôi. Một phút là quá dài. Nó xảy ra quá nhanh đến nỗi tôi không cảm thấy gì hết. Khi tôi tỉnh dậy, tôi là kẻ bị trói và bịt miệng.

hát hành: Phúc Minh Books Nhà xuất bản: NXB Văn Học 11/2017 Nguồn: tve-4u ebook©vctvegroup PHH
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tarryn Fisher

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.